Tuesday, March 31, 2026

VỘI BƯỚC CHIỀU ĐÔNG (THƠ- BẰNG SƠN)



 Kính thưa toàn thể độc giả


Bằng Sơn xin  phép được dùng lời thơ để viết về những cuộc tình không trọn vẹn …. trong thời chiến tranh… có phải chăng đó là dòng định mệnh trớ trêu mà ít nhiều đã là những ký ức khó quên trong tâm hổn chúng ta?????
🙏🙏🙏🙏🙏
Bằng Sơn


                    Vội  bước chiều đông

      💧💧💧💧💧💧💧💧💧

Lá vàng khô theo gió đông tàn úa
Níu gót mềm em vội bước về đâu
Giọt sương rơi lạnh buốt gợi men sầu
Đêm trường tịch ai đợi chờ ai đến

Thôi thì thôi nếu là dòng định mệnh
Chiếc thuyền trôi cố gọi cũng nghẹn lời
Bao năm  sầu bến lẻ bóng chơi với
Ta lỗi hẹn hay người yêu vội bước

Nhớ ngày xưa dáng mượt mà tha thướt
Bên dòng sông mơ ước chuyện ngày mai
Sao giờ đây trong bóng tối đêm dài
Người vẫn đợi nhưng gót mềm xa mãi

Vội vàng chi cho tóc mai rơi lại
Người ra đi  chưa kịp nói đôi lời
Năm mươi mùa ký ức mãi không vơi
Hương tóc ấy đã một thời nhung nhớ

        
💧💧💧💧💧💧💧💧

                    Bằng Sơn

MÙA HOA MỘC MIÊN. (THƠ- TÂM VÕ)

 


MÙA HOA MỘC MIÊN.
Thơ Tâm Võ.
Cuối tháng ba hoa Mộc Miên đã nở.
Là lòng ta chợt nhớ tuổi học trò.
Nhớ con đường qua xóm nhỏ quanh co
Cây Mộc Miên...trên gò hoa nở thắm.
Chiều tháng ba... ta nhớ em nhiều lắm.
Nhớ thật nhiều như gặm nhấm tim đau.
Nhớ biết bao lời em nói ngọt ngào...
Khi Hè đến...xa nhau..." Buồn chết được. "
Em nhìn tôi...rưng rưng dòng lệ ướt.
Tôi cũng nghẹn lời...nuốt ngược vào tim.
Mộc Miên hồng cài lên mái tóc em.
Là tất cả nỗi niềm tôi gửi gắm.
Hoa Mộc Miên...và tình yêu say đắm.
Hình bóng em...luôn in đậm trong tôi.
Khi chính em nửa mảnh ghép...em ơi !
Xin đừng để cuộc đời...tôi lẻ bước.
Quê hương chiến tranh,tản cư xuôi ngược.
Và cuộc đời ai biết trước phải không?
Tôi ra đi..bỏ bến nước dòng sông.
Bỏ...kỷ niệm ... cánh đồng Mộc Miên nở.
Bỏ trường xưa...xa em...và sách vở.
Bỏ xóm làng nhung nhớ...nhất là em.
Xót xa nhiều và đau nhói con tim
Khi tất cả cùng nỗi niềm rời xứ.
Bao nhiêu năm tôi làm thân lữ thứ.
Tôi cố kiếm tìm...em cứ...mãi xa.
Khi chiến tranh...tàn nhẫn đã đi qua.
Tôi về lại quê nhà...buồn không ít .
Mảnh đất xưa...đau thương đầy vết tích.
Xơ xác hoang tàn...mờ mịt...bóng em.
Tôi hỏi thăm...rồi đau xót nhiều thêm.
Khi tôi biết đi tìm là vô vọng.
Đã mấy mươi năm...đợi chờ trong ngóng.
Em vẫn phương nào...khoảng trống chưa vơi.
Lại tháng ba về...lần nữa em ơi.
Mộc Miên nở...vẫn tươi màu đỏ thắm.
Tôi vẫn nhớ những phút giây say đắm.
Để nỗi buồn lại gặm nhấm tim đau.
Em thương ơi ! Giờ em ở phương nào !!!
Xin cầu chúc...em sang giàu hạnh phúc.
Hoa Mộc Miên ...không còn cài lên tóc.
Nhặt hoa buồn tôi khóc một mình tôi...
Em thương ơi... mình mãi mãi xa rồi.
Mộc Miên nở...mình ngàn đời ly biệt...!!!
Tâm Võ

THÁNG BA NHỚ LẠI (NGUYỄN DIỆU ANH TRIH)

 THÁNG BA NHỚ LẠI



Năm 1975, tôi đang học dở dang niên học lớp 10, chưa kịp đến Hè.

Mới giữa Tháng Ba, lễ Hai Bà Trưng và ngày truyền thống của trường với cái tên mới:

Nữ Trung Học Hồng Đức Đà Nẵng, được tổ chức ba ngày.

Có hội chợ, cắm trại, có đêm văn nghệ lửa trại thật nhiều kỷ niệm. Niềm vui chưa tròn, sân trường chưa kịp dọn dẹp dấu vết mấy ngày hội hè đã tràn ngập những đoàn người từ Quảng Trị và Huế lê thê lếch thếch bồng bế nhau chạy tránh bom đạn. Trường đóng cửa để dành phòng học làm nơi tạm cư cho đồng bào.

Tôi nghe ba má bàn tán tìm cách di tản vào Sài Gòn vì quân đội mình từ Kon Tum, Ban Mê Thuột đang như rắn mất đầu chạy về Nha Trang.

Tình hình an ninh đất nước thật hỗn loạn.

Tôi vội vàng xuống trường để rút hồ sơ, chẳng còn một bóng dáng thầy cô nào ở đây.

Phòng học vụ đã bị dân chúng phá cửa vào, giấy tờ rách nát ngổn ngang, không cách gì tìm kiếm được. Ngoài sân trường, những tờ bích báo mới đem dự thi hôm Lễ Truyền thống nay đã bị đem ra làm vách ngăn cho những hố vệ sinh.

Hình ảnh ngôi trường và những dãy phòng học thân yêu, khoảng sân rợp lá bạc hà thấp thoáng những tà áo dài trắng đã không còn nữa,

trái tim tôi như tan nát.

Ngày 26, tin tức trên đài phát thanh loan báo quân đội Bắc Việt đã chiếm thành phố Huế.

Ba tôi thất vọng, bỏ ý định di tản vì theo ông, đã mất Ban Mê Thuột và thành phố Huế thì đi đâu cũng vậy thôi. Cả nhà lo âu, mọi người nhìn nhau cùng hoang mang cho một viễn ảnh không mấy khả quan.

Tôi đạp xe vào nhà nhỏ bạn cùng lớp là Kim Liên.

Tôi gọi Liên ơi, Liên hỡi, không có ai trả lời.

Gia đình nó đã dọn đi mất tiêu,

nhà trống hoang.

Dòm vào cửa sổ phòng khách nhà bạn đang còn mở, tấm hình của ba má Liên được lồng kiếng thường treo trên tường không còn nữa.

Tôi thẫn thờ nhìn lên cây mận trước sân nhà, ngay trước cửa phòng của nó, những chùm trái non mơn mởn vẫn đong đưa trên cành.

Nước mắt tôi ứa ra.

Tôi đi ra đường, từ Trần Cao Vân xuống ngã tư Quân Cụ, rẽ phải qua đường Khải Định.

Phố phường đông đúc nhưng điêu tàn, xơ xác, như không còn sức sống. Dân chúng từ các nơi đang chạy về lũ lượt, những ánh mắt hớt hải, những khuôn mặt mang nét hoảng loạn, dọc lề đường hàng đống những bộ quân phục, những cái bi đông của lính, nón sắt… vương vãi.

Vài đám tranh giành hôi của,

đang đánh nhau ở ngã tư chợ Cồn. Kho gạo đường Duy Tân bị dân chúng phá cửa vào, người ta chen nhau giành giật, không kể già trẻ lớn bé. Có người vừa vác bao gạo ra tới cửa đã bị kẻ mạnh hơn cướp chạy.

Xuống đến bờ sông Hàn thì tình hình càng thê thảm.

Người ngồi, kẻ nằm dọc theo bờ sông, quang cảnh hỗn loạn.

Người ta chen nhau tìm đường xuống ghe để ra biển vì nghe đâu đường bộ đã bị phong tỏa ở Quy Nhơn.

Ai cũng hy vọng xuống tàu ra biển vào được Sài Gòn thì mới yên. Sài Gòn…

Ôi! Sài Gòn, niềm hy vọng của người dân cả nước đang trong cảnh dầu sôi lửa bỏng.

Tôi thất thểu trở về, dọc đường lại chứng kiến bao cảnh người di tản nằm la liệt, những cụ già lụm cụm, những em bé ngơ ngác.

Người ta đùm túm nhau không biết sẽ đi về đâu. Có nhiều gia đình tài sản mang theo vỏn vẹn cái tượng Đức Mẹ, hoặc Phật Bà Quan Âm. Người ta ôm khư khư như đang bảo vệ mạng sống của mình, dường như tín ngưỡng là nơi bám víu cuối cùng của con người lúc tuyệt vọng.

Tôi như kẻ không hồn,

ngơ ngác giữa cơn hấp hối của thị xã.

Trong những giờ phút cuối cùng này, ba má tôi lúc nào cũng khư khư cái radio, lắng nghe tin tức từ đài BBC, VOA với chút hy vọng mong manh vào những đổi thay ở giờ cuối.

Giấy tờ quan trọng được ba tôi sắp đặt lại một nơi an toàn, má tôi thì thắp nhang khấn vái tứ phía.

Buổi tối, thỉnh thoảng có tiếng đạn pháo kích từ xa vọng lại,

tuyệt đối không thấy ánh hỏa châu. Thị xã Đà Nẵng dường như bị bỏ ngõ. Đêm đêm, đài BBC đưa tin có rất nhiều người xuống tàu vào Nam tìm đường sống. Nhiều người đã bỏ mình giữa biển vì tàu đắm, nhiều người di tản bằng đường bộ thì bị trúng mìn, bị pháo kích, chết nhiều lắm.

Trưa ngày 29, xôn xao tin đồn quân lính Bắc Việt đã vào đến Nam Ô. Khoảng hai giờ chiều, tôi ra trước sân nhà nhìn ra đường, lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy những người lính của phía bên kia.

Trên những chiếc xe mang biển số rất lạ là những khuôn mặt còn non choẹt. Nón cối, dép cao su đen,

quân phục thì rộng thùng thình,

nước da người nào người nấy tai tái, hình ảnh của họ gieo vào tâm trí tôi nỗi chán chường, thất vọng.

Tôi lặng người nhìn những đoàn xe đi qua, và… không biết chuẩn bị từ bao giờ, cũng có nhiều người đứng hai bên lề đường, những cánh tay đeo băng đỏ đưa lên vẫy vẫy, hò reo.

Buổi chiều hôm đó, một ngày cuối Tháng Ba trời Đà Nẵng bỗng dưng đổ mưa.

Trong cơn giãy chết của thị xã,

cơn mưa không lớn, những hạt mưa chưa đủ làm ướt mặt đất chỉ bốc lên cái mùi hơi đất nồng nồng.

Tôi nghe cay ở mắt và lòng tôi cũng như đang giãy chết.

Một tháng sau, nghe tin Sài Gòn, vùng đất cuối cùng cũng mất.

Lính tráng, dân chúng tìm mọi cách thoát thân, một số tướng lãnh đã tìm đến cái chết để bảo toàn khí tiết.

Thế là bao nhiêu hy vọng, mong đợi cuối cùng cũng đã tan vỡ.

Và… bao nhiêu mộng ước thời thanh xuân của lứa chúng tôi cũng đã tàn theo vận nước.

Mùa Hè đến sớm với những buổi lao động dọn vệ sinh trường lớp rồi cũng qua mau.

Ngôi trường Nữ Trung học thân yêu trở thành nơi ở của cán bộ trước khi trường được đổi thành trường Cao đẳng Sư Phạm.

Thời gian sau, nhiều lần đi ngang trường xưa, nhìn những hành lang trên tầng lầu phơi đầy áo quần tôi không khỏi ngậm ngùi, ngơ ngác,

tất cả như chỉ là một giấc mơ.

Một giấc mơ không đẹp,

không ươm đầy mộng mị,

không óng ả hạnh phúc

nhưng lại là một giấc mơ khó quên. Tôi không thể nào quên.

Hai năm cuối cùng bậc Trung học,

tôi được xếp vào học ở trường Trung học Phan Châu Trinh, ngôi trường lớn nhất thành phố từ trước đến nay.

Hai năm vật lộn với sắn khoai, bo bo và “chủ nghĩa xã hội”, tôi ra trường và bắt đầu vào đời với nhiều đắng cay của một người có lý lịch phải đứng bên lề của hàng ngũ trí thức.

Kể từ ngày trường học đóng cửa và nhà tù mọc lên như nấm khắp nơi từ Nam ra Bắc.

Tôi sống lây lất, dật dờ như thế đến mười chín năm.

Mười chín năm quá đủ để tôi thấm hiểu thế nào là cuộc sống của kẻ lâm vào cảnh nước mất, nhà tan.

Cứ mỗi năm khi Tháng Ba về,

đọc báo, nghe tin tức nói về những tiến bộ mới mẻ ở quê nhà,

những đổi thay của Đà Nẵng,

tôi không khỏi mường tượng đến hình ảnh một chiều Tháng Ba năm xưa, khi một con bé mới mười bảy tuổi, là tôi, đứng ngơ ngác nhìn cảnh hấp hối của Đà Nẵng, nước mắt nhòe khuôn mặt. Cảm giác đớn đau đó cứ mãi ám ảnh tôi.

Tôi cứ luôn nghĩ về những oan khiên của đồng bào đã bỏ mạng oan ức vì bom đạn vốn vô tình.

Nghĩ đến những nghiệt ngã của dòng đời kể từ dạo đó khiến biết bao gia đình rơi vào cảnh dở khóc dở cười. Con lạc cha, vợ mất chồng, kẻ vùi thân nơi biển cả, người lưu lạc xứ xa, kẻ trở về tàn phế bệnh hoạn.

Tháng Ba của tang tóc và chia lìa, vậy mà Tháng Ba năm nào ở Đà Nẵng, người quê tôi cũng hân hoan chào đón, đốt pháo, treo cờ.

Có phải người ta đã thật sự quên,

hay tôi đã già cỗi khi nhắc nhớ hoài đến chuyện biển dâu?

Nguyễn Diệu Anh Trih

-------------

*Một số hình ảnh người dân di tản tháng 3/1975

 

VÌ SAO NGƯỜI DO THÁI THÔNG MINH NHẤT THẾ GIỚI (ST)

Một số nhà khoa học đoạt giải Nobel người Do Thái


 Vì sao người Do Thái thông minh 

nhất thế giới?


Từ ngàn xưa, người Do Thái đã xem tri thức là loại 
vốn đặc biệt vì có thể sinh ra vốn và của cải, lại
 không bị cướp đoạt được.

Trong lịch sử, người Do Thái được biết đến là một 
sắc tộc tôn giáo có nguồn gốc từ Israel. 

Dù hiện nay người Do Thái sống rải rác tại nhiều 
quốc gia khác nhau, nhưng chỉ có Israel là quốc gia
 Do Thái duy nhất trên thế giới, người dân đa phần
 là người Do Thái và quốc đạo là Đạo Do Thái.


Một gia đình người Do Thái trên đường phố Borough Park
 quận Brooklyn thuộc thành phố New York


Người Do Thái có một truyền thống tôn giáo, yêu 
cầu tín đồ không chỉ quan sát và tuân thủ mà còn
 phải tranh luận và phản biện. 

Họ thường không có cuộc sống giàu sang khi là thiểu
 số, hiểu rõ phong tục đất nước đang sống nhưng
 vẫn duy trì khoảng cách nhất định.

Có một đức tin hiện thân trong cộng đồng Do Thái, 
rằng cuộc sống mỗi người chỉ đáng giá khi giúp ích
 cho đời thêm cao quý và đẹp đẽ,
 theo lời thiên tài Einstein.

Dân số người gốc Do Thái trên toàn thế giới hiện nay
 năm 2025 ước tính khoảng hơn 14-15 triệu người,
 chiếm chưa đến 0,2% dân số thế giới.

 Cộng đồng người Do Thái tập trung đông nhất tại 
Israel (khoảng 6,3 - 7 triệu người) và Hoa Kỳ 
(khoảng 5,3 - 7 triệu người), phần còn lại phân bố 
chủ yếu ở châu Âu và Canada

Dù dân số ít, người Do Thái nổi tiếng với trí tuệ cao 
và đóng góp lớn cho khoa học, với tỷ lệ lớn các nhà
 khoa học và người đoạt giải Nobel trong lịch sử.

Có nhận định rằng sinh ra trong cảnh tha hương, 
khối thống nhất và các giá trị của người Do Thái 
dường như đều bị phá vỡ, trong khi những thứ vô 
hình như kiến thức lại có khả năng trường tồn.

Những tên tuổi lớn của thế kỷ 20 có thể kể đến như
 bộ óc thế kỷ: 
Albert Einstein, Sigmund Freud, Otto Frisch… đều là
 người Do Thái.

Vậy tại sao các thế hệ người Do Thái lại có được trí tuệ 
như vậy (chỉ số IQ trung bình của người Do Thái
 là 110 so với chỉ số trung bình 100 của thế giới)? 

Trong cuốn “Bí mật người Do Thái dạy con làm giàu” 
có đưa ra lời giải thích căn bản cho vấn đề này.

Một số nhà khoa học đoạt giải Nobel người Do Thái với những đóng góp mang tính đột phá.
Một số nhà khoa học đoạt giải Nobel người Do Thái với 
những đóng góp mang tính đột phá

Người Do thái thông minh, đó là sự thật. Tuy nhiên, 
sự thông minh này không chỉ diễn ra trong 1 thế hệ 
mà được chứng minh di truyền qua nhiều đời.

Người Do Thái và giải Nobel

Chúng ta hay nói rằng người Do Thái là dân tộc 
thông minh nhất thế giới. 

Tuy nhiên, đây không phải là nhận định vô căn cứ
 mà đã được chứng minh bằng khoa học.

Năm 2005, một nghiên cứu cho thấy những người
 Do Thái có kỹ năng giao tiếp và tính toán trội hơn 
hẳn so với những cộng đồng dân tộc khác.

Trong thế kỷ 20, mặc dù người Do Thái chỉ chiếm 2% 
dân số Mỹ nhưng lại có đến 27% nhà khoa học của
 nước này đoạt giải Nobel là người Do Thái. 

Không những thế, khoảng 25% nhà toán học đoạt 
giải Fields Medal (có giá trị tương tự Nobel trong
 toán học), 25% số người đoạt giải ACM Turing
 Award (mảng máy tính), 9/19 nhà vô địch cờ vua... 
là người Do Thái.


Do bị mất nước từ sớm và phải sống lang thang nhiều 
nơi trước khi Israel được thành lập, bất kỳ người 
Do Thái nào cũng phải biết chữ để có thể đọc kinh ở
 bất kỳ nơi đâu, trong mọi hoàn cảnh nào. 

Đây là điều dễ hiểu khi người Do Thái khá sùng đạo.



Bên cạnh đó, do phải sống lang thang nhiều nơi nên 
đương nhiên người Do Thái biết nói ít nhất 2 ngôn
 ngữ trở lên. 

Theo các nhà khoa học, thông thường những người 
biết nhiều thứ tiếng thường thông minh hơn so với 
người bình thường.

Chúng ta học được gì từ những người nông dân Do Thái?


Một cửa hàng McDonald's chế biến theo tiêu chuẩn
 Kosher của người Do Thái

Rõ ràng, với chế độ ăn thông minh,bảo đảm sức khỏe
 là một trong những yếu tố khiến người Do Thái có
 trí tuệ vượt trội so với nhiều dân tộc khác.

Ngoài ra, một số chuyên gia cho rằng những quy tắc
 rườm rà của đồ ăn Do Thái giúp dân tộc này luôn 
tự nhắc nhở về nguồn gốc, không ỷ lại và lười biếng, 
luôn biết ơn khi có đồ ăn.

Người Do Thái quan niệm rằng trong giao tiếp: 
những người có địa vị cao cố gắng thể hiện khía cạnh 
bình thường của mình trước những người có địa vị 
thấp, 
khiến họ cảm thấy rằng mình cũng chỉ là một người
 bình thường; 
những người vô cùng tài giỏi trong một lĩnh vực nào 
đó lại luôn nói rằng mình không biết gì về những khía
 cạnh khác.

Chính vì can đảm thừa nhận điểm yếu của mình mà
 người Do Thái mới có sự xuất hiện của Caesar hay 
Napoléon, 

cũng chính vì can đảm thừa nhận điểm yếu của mình
 mà mới có Einstein, Niels Boll, Oppenheimer, Erich
 Fromm, Karl Marx, Picasso, Heine… những bậc thầy 
khác trong các lĩnh vực khác nhau.

Nếu không hiểu người Do Thái, bạn sẽ không hiểu thế giới: Người thông minh, luôn đem lại cho người khác cảm giác không được thông minh cho lắm - Ảnh 2.



Ủy ban công nghiệp thành phố New York (Mỹ) có cuộc 
điều tra nguồn nhân lực vào năm 1950 và nhận thấy 
có sự khác biệt lớn về việc đi làm công nhân giữa 
phụ nữ Ý với phụ nữ Do Thái. 

Phụ nữ Ý thường phải đi làm và còn bắt con nghỉ 
học để đi làm phụ cha mẹ, các bà mẹ Do Thái thì
 ngược lại. 

Dù kinh tế khó khăn, họ vẫn ở nhà để nuôi dạy con,
 dồn hết trách nhiệm kiếm sống cho chồng - người
 ban ngày đi làm nhưng tối về có nghĩa vụ học và 
dạy cho con học.

Nhờ sự chăm sóc, khuyến khích của cha mẹ mà 
học sinh Do Thái nổi tiếng trong trường về thành
 tích học tập và tính chuyên cần, khác hẳn với học
 sinh nhiều dân tộc khác. 

Vì sao người Do Thái thông minh nhất thế giới?


Vào năm 1954, hệ thống trường công của thành 
phố New York thống kê được 28 học sinh có chỉ 
số IQ rất cao lên tới 170 điểm, thì trong đó 24 
là học sinh Do Thái. 

Ngoài ra, những người này còn quan niệm điểm 
không quan trọng bằng cách học, mà đã học thì 
phải hỏi. 
Chính vì vậy, học sinh Do Thái được khuyến khích 
đặt thật nhiều câu hỏi cho giáo viên.

Cũng theo các nhà khoa học Do Thái, sự rung động
 của âm nhạc sẽ kích thích bộ não và đó là lý do vì
 sao có rất nhiều thiên tài người Do Thái…

Nếu không hiểu người Do Thái, bạn sẽ không hiểu thế giới: Người thông minh, luôn đem lại cho người khác cảm giác không được thông minh cho lắm - Ảnh 1.

Hệ thống giáo dục phổ thông

Từ lớp 1 đến lớp 6, những môn học ưu tiên trẻ em 
gồm kinh doanh, toán học, khoa học. 
Tất cả trẻ Do Thái đều tham gia vào các môn thể 
thao như bắn cung, bắn súng, chạy bộ vì họ tin rằng
 bắn cung và bắn súng sẽ rèn luyện cho bộ não trở 
nên tập trung vào cách quyết định và sự chính xác.

Ở trường trung học, học sinh sẽ giảm dần việc học 
khoa học mà sẽ học cách tạo ra sản phẩm, đi sâu vào
 những kiểu bài tập thực tế như vậy. 

Dù một số dự án/bài tập có vẻ nực cười và vô dụng,
 nhưng tất cả đều đòi hỏi sự tập trung nghiêm chỉnh 
đặc biệt nếu đó là những môn thuộc về vũ khí, y học, 
kỹ sư, ý tưởng sẽ được giới thiệu lên các viện khoa 
học hoặc trường đại học.

Khoa kinh doanh cũng được chú trọng ưu tiên. 

Trong năm cuối ở trường đại học, sinh viên sẽ được
 giao một dự án và thực hành. Họ sẽ hoàn thành nếu
 nhóm của họ (khoảng 10 người/nhóm) có thể tạo 
ra lợi nhuận 1 triệu USD.

Đừng ngạc nhiên, đây là thực tế và đó là lý do vì 
sao một nửa hoạt động kinh doanh trên thế giới là 
của người Do Thái.

Xã hội Do Thái từ rất sớm đã coi trọng việc xóa 
mù chữ, sách và người có học thức


Như vậy, từ ngàn xưa người Do Thái đã xem tri 
thức là loại vốn đặc biệt vì có thể sinh ra vốn và 
của cải, lại không bị cướp đoạt được. 

Và đây nhân tố quan trọng giúp người Do Thái đạt 
được trí thông minh vượt bậc so với phần còn lại
 của thế giới.

Vì sao Người Do Thái chiếm tới 12,6% tỷ phú trên 
toàn cầu? Kết quả từ cách dạy con độc đáo ít ai biết!

Một số nghiên cứu của các chuyên gia cho thấy rằng,
 những đứa trẻ Do Thái ngay từ nhỏ khi còn nhỏ đã
 sớm được nuôi dưỡng trong môi trường ươm mầm
 cho sự thành công và phát triển trí thông minh vượt 
trội.

photo-2

1. Tôn thờ trí tuệ và học thức

2. Không quá quan tâm đến vẻ bề ngoài

3. Để con học hỏi từ chính thất bại của chính mình
Có một câu nói mà trẻ em Do Thái luôn được cha mẹ
 khuyến khích rằng: "Hãy luôn tiến về phía trước nhé!". 
Chính vì vậy mà trẻ luôn tự phát triển, làm mọi việc,
 tự học về sự chiến thắng, tự tin hay thất bại từ khi 
còn nhỏ.

4. Khích lệ con bằng sự tin cậy

5. Vạn sự khởi đầu nan, mọi nỗ lực của con đều được
 ghi nhận xứng đáng 

4 quy tắc sống khôn ngoan để thành công như người Do Thái: Cháy nhà cũng không quên đem theo 1 thứ giá trị, ai hiểu được mới hưởng lợi cả đời - Ảnh 2.
Buffett và Bill Gates được mời tham gia một chương 
trình truyền hình. 

Khi được hỏi "Bạn cảm thấy điều gì là quý giá nhất 
trong thời đại này?", cả 2 đã cùng đưa ra 1 câu trả 
lời: "Mục tiêu".

Trí tuệ Do Thái Talmud luôn nhắc nhở rằng ngay cả 
người yếu nhất cũng có thể đạt được điều gì đó nếu
 tập trung sức lực vào một mục tiêu duy nhất. 

Trong cuộc sống xô bồ nhiều xáo trộn, chỉ có cách 
dồn sức nỗ lực, bạn mới có thể đạt được thành tựu.