Wednesday, July 15, 2026

NGÃ RẼ (THƠ- NHẤT PHƯƠNG)

 


Ngã Rẽ

 

Xe ngập ngừng nơi ngã rẽ đường

Bóng đời chen chút bóng tà dương

Cùng khoe xiêm áo, khoe nhan sắc

Che dấu tàn phai bằng phấn hương.

 

Chuyến hoàng hôn khẳm khoang đài các

Quá khứ mòn hao dáng vẽ người

Chớp mắt, cỏ hoang trườn lối mộng

Nửa khoang sầu rụng, bụi trần phơi.

 

Phù dung chớm nở ven thềm mới

Bọt biển ngàn năm cũng ngậm ngùi

Hoa nương lọn sóng khoe tình sử

Tang điền hóa kiếp biến trùng khơi.

 

Bước thêm mấy bước vào vô tận

Hoang tàn, năm tháng vẫn thơ ngây

Bến Trúc nguyên xanh màu lá Trúc

Ta vẫn còn nhau ở chốn này.

 

Dừng lại bên cầu thương dĩ vãng

Ngã rẽ chiều nay sao lắm người

Cùng khoe xiêm áo khoe nhan sắc

Che dấu tàn phai bằng cuộc vui.

 

Xe lăn chuyển bến vào đêm tối

Ngã rẽ về đâu ở cuối đường?

Dấu vết cuộc đời, xao xuyến lạ

Tận cùng Thiên Kỷ, mộng như sương.

 

Nhất-Phương


QUẢ BANH VÀ CẦU THỦ. (THƠ- NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG)

 

NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG

QUẢ BANH  VÀ CẦU THỦ.

 

Quả banh trên sân cỏ

Như là một người tình

90 phút trận đấu

Anh vẫn luôn kiếm tìm.

 

Giữ được em trong chân

Phút nào vui phút đó

Em ơi đừng làm khó

Ở lại với anh lâu.

 

Có khi em dịu dàng

Theo anh dù  gian nan

Cám ơn người tình bé

Anh đá vào lưới ngoan

 

Có khi em hờn giận

Khi nhịp chân anh sai

Em người tình bội bạc

Quả banh vào chân ai.

 

Bao nhiêu người theo dõi

Bước anh và bóng em

Diệu kỳ khoảng không gian

Tình yêu trên sân cỏ.

 

Thế rồi tàn trận đấu

Dù kẻ thắng người thua

Tình yêu đã sang mùa

Chúng mình chia tay nhé.

 

Không còn những khán giả

Sân vận động trống không

Quả  banh và cầu thủ

Mai này vào lãng quên.

Nguyễn Thị Thanh Dương

( June 10, 2026)

 


SÀI GÒN VÀ QUÁN CÀ PHÊ CÁI CHÙA…(TỪ KẾ TƯỜNG)

 


SÀI GÒN VÀ QUÁN CÀ PHÊ CÁI CHÙA…
Nằm ở góc ngã tư Lê Thánh Tôn – Đồng Khởi Q1 (Tự Do cũ) có một quán cà phê nổi tiếng trước năm 1975 mà dân “sành điệu” nào cũng biết, đặc biệt là giới văn nghệ sĩ, đó là quán cà phê La Pagode được gọi nôm na là quán "Cái Chùa".
Quán không rộng lắm, khoảng 60 m2, đặt chừng 10 cái bàn gỗ mặt vuông, ghế ngồi rộng, cũng bằng gỗ có thành dựa, cửa kính dày hai mặt, khách ngồi uống cà phê có thể nhìn ra thông thống một khoảng không gian rất đẹp của khu công viên Chi Lăng nằm chếch ngã tư.
Công viên này có rất nhiều cây cổ thụ, cao to, thẳng tắp, đường kính thân cây cỡ hai vòng tay người ôm mới hết, thân cây với lớp vỏ sần sùi, mốc trắng. Buổi sáng, buổi chiều lớp võ sần sùi, mốc trắng màu thời gian này tùy theo sắc độ mà ánh lên trong mắt người nhìn bằng sự cảm nhận tổng hòa cả thời gian, không gian không chỉ là một thứ màu sắc mà còn là sự hồi tưởng, chất chứa kỷ niệm. Nhất là khi có những cơn mưa nhỏ, giọt lất phất như bụi từ trên những tán cây chảy xuống lớp võ sần sùi khô mốc ấy thì thật giống như một bức tranh sơn dầu với gam màu nhạt, bãng lãng, đầy sức quyến rũ và lay động lòng người.
Quán Cái Chùa của ông chủ người Pháp và dĩ nhiên cung cách phục vụ cũng theo kiểu Pháp. Nhân viên phục vụ mặc đồng phục áo sơ mi trắng, quần tây đen, thắt nơ con bướm ở cổ áo, nói tiếng Pháp tiếng Anh thông thạo và rất lịch sự. Tất nhiên, khách vào quán uống cà phê cũng thuộc thành phần trung lưu, lịch sự, đa phần tuổi trung niên trở lên, thỉnh thoảng mới có một nhóm khách thanh niên “con nhà” hay cặp tình nhân vào quán tìm một chỗ tâm tình lịch sự, yên tĩnh tuyệt nhiên không có khách tuổi choai choai, nhí nhố và không hiểu từ bao giờ quán Cái Chùa trở thành địa điểm gặp gỡ của giới nhà văn, nhà báo và tùy theo “chiếu” mà tập trung ngồi từng nhóm, ở những cái bàn gần như cố định, không thể có trường hợp ngồi lộn “chiếu trên”, “chiếu dưới”. Cũng xin nhấn mạnh rằng giới nhà văn, nhà báo trước năm 1975 phân chia đẳng cấp rất rõ rệt mà lúc bấy giờ gọi là “chiếu”.
Đặc điểm của quán Cái Chùa là cà phê rất ngon, tất nhiên mỗi quán cà phê có một bí quyết riêng, gần như “tuyệt mật” trong khâu pha chế. Tuy nhiên cà phê chắc chắc không pha trộn hương liệu, hóa chất tạo mùi, tạo bọt như bây giờ bán đầy chợ Kim Biên. Cà phê quán Cái Chùa được pha phin, do tiếp viên mang ra tận bàn cho khách khi cà phê vẫn còn bốc khói và bay mùi thơm nức mũi.
Đường bỏ vào cà phê là loại đường tinh luyện, viên hình vuông, trắng phau nhìn thôi đã thích mắt. Buổi sáng chưa ăn gì mà uống tách cà phê đen của quán Cái Chùa có thể bị “say”, tuy nhiên hương vị cà phê và chỗ ngồi ở đây thật không còn nơi nào tuyệt hơn. Đường Đồng Khởi (Tự Do trước đây) là con đường chính của khu trung tâm Q1 chạy ngang cửa quán, qua một lớp kính trong suốt, người ngồi bên trong quán có thể nhìn hoạt cảnh bên ngoài đang diễn ra tấp nập như trong một cuốn phim quay chậm. Đó là một góc nhỏ Sài Gòn vào buổi sáng đông người và xe cộ ồn ã, buổi trưa thưa vắng hơn và buổi tối rực rỡ ánh đèn với dòng người xuôi ngược lướt qua hay thanh thản dạo phố.
Sau năm 1975, quán cà phê Cái Chùa hoạt động một thời gian rồi trở thành đại lý bán vé máy bay. Tôi vẫn thường chạy xe ngang qua đây vào những buổi chiều tối khi thành phố vừa lên đèn và không khỏi bùi ngùi khi nhận ra một ngôi quán từng là kỷ niệm một thời, là nơi từng gặp gỡ bạn bè “văn nghệ” đã biến mất trong dòng chảy tất bật của sinh hoạt đang tiến về phía trước với một số đông người cần có một “độ lùi thời gian” nhất định để sống lại với kỷ niệm một đời người.
Mà thật vậy, không riêng gì tôi hay nhiều người là dân cố cựu Sài Gòn mà cả những bạn bè đã ra nước ngoài thỉnh thoảng vẫn hỏi tôi quán Cái Chùa bạy giờ ra sao? Được trả lời là quán Cái Chùa bây giờ không còn bán cà phê nữa, hay gần đây nó đã mất luôn cho một công trình xây dựng cao ốc gì đó, những người bạn xa xôi ấy đã vô cùng tiếc nuối cho một ngôi quán đẹp, ở vị thế thuận lợi, từng là hình bóng kỷ niệm nơi một góc phố phồn hoa đã không còn nữa. Nó giống một người tình năm xưa đã từng ghi dấu ấn sâu đậm trong trái tim mình, giờ chỉ còn là một hình bóng cũ.
●Từ Kế Tường.

Tuesday, July 14, 2026

CHÚA ĐÃ NHẬN CON (THƠ/ PHỔ NHẠC- BẰNG SƠN)

 


Kính thưa toàn thể quý vị khán thính giả,

Bằng Sơn xin được chia sẻ niềm vui thật lớn lao cùng cộng đồng công giáo Việt Nam , đặc biệt là cộng đồng công giáo tại Tắc Sậy Bạc Liêu Việt Nam nhân dịp ngày Thánh lễ tuyên phong Chân phước cho linh mục Francisco Xavier Trương Bửu Diệp, người tôi tớ trung thành của Thiên Chúa và vị linh mục nhân từ đã hy sinh bản thân mình để báo vệ những con chiên của Chúa ….

Ước gì những lời thỉnh cầu của tất cả chúng ta, không phân biệt tôn giáo nào, luôn luôn được cha Trương Bữu Diệp đón nhận và cầu bầu lên ngôi Hai Thiên Chúa toàn năng

🙏🙏🙏🙏

Bằng Sơn

https://www.youtube.com/watch?v=l1Vx5bCT7Ak


VỀ CHỐN XƯA (THƠ- HÀN THIÊN LƯƠNG)

 




THIẾT KỴ - THƠ/ AN PHÚ

 THIẾT KỴ - THƠ/ AN PHÚ


Tuổi hồn nhiên ấm no yên bình

Thuở học sinh yêu lính kỵ binh

Đơn giản an toàn trong xe sắt

Chiến sĩ hùng anh sống quên mình


Chiến tranh thanh niên bỏ sách đèn

Bạn rủ rê xung lính mũ đen

Ước vọng vào binh chủng thiết giáp

Hiên ngang vững vàng ai cũng khen


Lửa đạn xông pha sức vẫn còn

Xe chậm chậm như mẹ dắt con

Vừa chạy nã đạn toan nhả khói

Kiếp hồn địch quân chạy lon ton


Xe tăng xung phong địch ngỡ ngàng

Cua sắt ra trận dàn hàng ngang

Súng bắn liên thanh ầm ầm thét

Buộc bọn ác ôn phải tan hàng


Cộng quân nhốn nháo chạy đầu trần

Hết hồn khiếp vía cố thoát thân

Ẩn nấp chui đầu tận hang núi

Đạn nổ ngay bên nát như bần


Vụt xé không gian tiếng nổ gần

Mảnh sắt văng ra như cắt gân

Xích đứt vẫn ngang nhiên trườn tới

Súng hạ nòng bắn thẳng địch quân


Gây oán chuốc thù tạo chiến tranh

Anh em cùng dòng máu cũng giành

Súng đạn tàu nga gây chết chóc

Bao cảnh tang thương thấu trời xanh


Anh em đang ăn uống quây quần

Được lệnh tiếp viện nhanh xuất quân

Đoàn xe hùng dũng ầm ầm tới

Chiến thắng vẻ vang dịp mừng xuân

TÌNH CHIẾN HỮU (THƠ- DƯ THỊ DIỄM BUỒN/ PHỔ NHẠC MỚI AI)

 


Kính mời quý anh chị thưởng thức thơ phổ theo nhạc mói AI,
Chân thành cảm ơn và kính chúc tất cả quý vị và toàn gia bình an khỏe mạnh.
DTDB

Khoảng 25 năm trước, chúng tôi còn ở Chicago. Hôm đó dến dự buổi triển lãm tranh ảnh của "Nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh", chúng tôi hân hạnh diện kiến, và được bác Hạnh giới thiệu, giải thích một vài bức ảnh phu quân và tôi đang chiêm ngưỡng. Trước bức ảnh "Cát Bụi" tâm hồn chao động, tôi nhẹ thở dài... và không ngăn kịp mắt lệ hoen mi! Trên đường về nhà (khoảng 45 phút) tôi đã viết xong bài thơ. Hôm nay nhờ chút duyên văn nghệ, lời thơ chạm đáy lòng một cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa. Anh đã phổ theo nhạc mới thành ca khúc "Tình Chiến Hữu" để gởi đến Diễn Đàn... và quý anh chị... bốn phương thưởng thức. Xin "Tưởng nhớ cố nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh". Chân thành biết ơn và cảm ơn tất cả. DTDB

 
                           
TÌNH CHIẾN HỮU
 
      DTDB
 
Tôi quen anh trong quân trường Thủ Đức
Hai đứa cận kề, giường dưới giường trên
Anh chôn nhau cắt rún ở Hưng Yên
Phải bỏ xứ từ Bắc Nam chia cắt
 
Lúc di cư cha anh Việt cộng bắt
Chẳng tin về, sống chết biết ra sao?
Nhắc chuyện xưa mẹ nức nở nghẹn ngào
Buổi tái hợp, vẫn còn xa vời vợi!
 
Ra đơn vị, anh về miền Đồng Hới
Tôi toán quân Biệt Kích sống tung hoành
Khi Đồng Xoài, lúc Chương Thiện, Khe Sanh
Sáng Giồng Trôm, chiều Bà Bèo, Long Định
 
Tình chiến hữu làm đẹp tâm hồn lính
Vui bất ngờ có lần gặp lại anh
Khi quân về quét giặc ở Phước Thành
Vùng xôi đậu, chiến khu Đ của địch
 
Đêm tao ngộ, hàn huyên chưa thỏa thích
Pháo giặc bừa, bao đồng đội thương vong
Anh cõng tôi vượt mìn, bẫy, hầm chông
Ra quốc lộ, chờ trực thăng vận chuyển
 
Ngày tháng dài dưỡng thương quân y viện
Tôi gẫm đời như tơ nắng mong manh
Mạng sống lung lay trên nước chiến tranh
Lòng ái quốc mới thật là vĩnh cữu…
 
Dạ trung kiên tự bao đời hiện hữu
Tạo cho người tiết tháo đẹp vô biên
Yêu nước, thương nòi, đọc sách thánh hiền
Ơn người trước sáng ngời lòng dũng cảm
 
Rời bệnh viện, tôi ra miền Thạch Hãn
Bước chinh nhân đường bôn tập cheo leo
Khi dừng chân cắm trại dưới chân đèo
Khi giải nắng vượt qua vùng cát trắng
 
Anh ngã gục giữa một chiều tắt nắng!
Khi lọt vòng Tam Giác Sắt miền Đông
Vợ của anh không tìm được xác chồng
Vẫn tưởng niệm quấn vành khăn tang trắng
 
Hai năm sau, trong tình cờ cay đắng
Tôi gặp anh không trọn vẹn hình hài
Máu thịt khô còn bám tấm thẻ bài
Tên họ với số quân còn rõ nét!
 
Anh nằm đó, trải mưa dầm gió rét!
Thịt rả tan ngấm đất, bón cây lành
Cho hoa tươi, cho chồi lá thêm xanh
Xin cầu nguyện anh về miền vĩnh độ
 
Ở nơi đó không hận thù, thống khổ
Có mùa xuân vĩnh viễn đẹp huy hoàng
Có tình thương và hạnh phúc miên man
Hoa nhân ái trong lòng người nở rộ...
 
Khắc bia cây, đá chất thành nấm mộ
Nén hương lòng âm ỉ thắp tim tôi
Nhớ mắt anh ngày mãn khóa sáng ngời
Thao trường vọng lời: “Trừ gian diệt bạo!”
 
Anh nằm đó hay bên giòng Nhật Tảo
Dưới Trường Sơn hay nhánh cuối Cửu Long
Ải Địa Đầu, vùng Cực Bắc Phước Long
Đâu đâu cũng vẫn trong lòng đất Việt
 
Tôi giở nón, nổ súng chào giã biệt
Bước quân hành mong ta được bên nhau
Đường đấu tranh gian khổ, tôi tự hào
Có hồn phách anh linh người chiến hữu!
 
DƯ THỊ DIỄM BUỒN


Thơ Phổ Nhạc Mới AI

Monday, July 13, 2026

TRĂNG VỠ 2 (THƠ- THIÊN ÂN)

 


TRĂNG VỠ 2

Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa treo đầu núi, nửa trôi phương buồn
Trời cao giăng lối mưa tuôn
Gió mưa xô đẩy phong sương sù sì
Lá rơi vàng cả lối đi
Gương thề bẻ nửa, còn chi mà tìm!
Người đi dứt áo im lìm
Chưa yêu hết tập đã tìm lối ra
Thức hoài ôm bóng xót xa
Bậc thềm năm cũ người ta quên rồi
Lời thề gió thổi bay thôi
Giận hờn chi nữa, người ơi muộn màng!
Nỉ non, trăng khóc, trăng tàn
Mai sau lá ngọc , cành vàng tìm đâu?
Bướm ong bay lạc bắc cầu
Đóa hoa dính giọt lệ sầu lẻ loi
Đọt sành, bờ dậu nằm im
Hàng tre nhịn khóc, đi tìm ngày xưa.
Khen ai mắt liếc đong đưa
Làm chi đau đớn cho vừa thơ ngây!
Trăng đi, trăng vỡ thân gầy
Tình theo cánh rụng, xa bay quay cuồng.
Ai còn đứng đợi bến sương?
Môi cay ngậm đắng, sầu vương cuộc đời
Ngày 28/5/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )