Sunday, August 2, 2020

HƯƠNG RỪNG CÀ MAU (SƠN NAM)




Hương rừng Cà Mau

Trong khói sóng mênh mông
Có bóng người vô danh
Từ bên này sông Tiền
Qua bên kia sông Hậu
Mang theo chiếc độc huyền
Điệu thơ Lục Vân Tiên
Với câu chữ:
Kiến nghĩa bất vi vô dõng giả
Tới Cà Mau – Rạch Giá
Cất chòi đốt lửa giữa rừng thiêng
Muỗi vắt nhiều hơn cỏ
Chướng khí mù như sương
Thân không là lính thú
Sao chưa về cố hương?
Chiều chiều nghe vượn hú
Hoa lá rụng buồn buồn
Tiễn đưa về cửa biển
Những giọt nước lìa nguồn
Đôi tâm hồn cô tịch
Nghe lắng sầu cô thôn
Dưới trời mây heo hút
Hơi vọng cổ nương bờ tre bay vút
Điệu hò… ơ theo nước chảy chan hòa
Năm tháng đã trôi qua
Ray rứt mãi đời ta
Nắng mưa miền cố thổ
Phong sương mấy độ qua đường phố
Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê…

                                           Sơn Nam

(Đây là bài thơ thay lời tựa tập truyện ngắn nổi tiếng cùng tên của tác giả. Bài thơ viết về thuở tiền nhân xưa từ miền Trung tha hương vào khai hoang mở cõi phương Nam. Đó là một bài thơ độc đáo hiếm thấy của nhà văn Sơn Nam mà nhiều người đã thuộc lòng vì cái điệu buồn chất chứa trong từng âm điệu, câu chữ. Ông viết bài thơ này từ năm 1961.)


ỦY BAN THƯỢNG VIỆN MỸ THÔNG QUA DỰ LUẬT CHO PHÉP KIỆN TQ VÌ COVID-19 (TRẦN MINH- TRÍ THỨCVN)

Ủy ban Thượng viện Mỹ thông qua dự luật cho phép kiện TQ vì COVID-19

Trần Minh

Thứ Sáu, 31/07/2020 

 Ủy ban Tư pháp Thượng viện Hoa Kỳ vừa thông qua một dự luật cho phép công dân Mỹ kiện Trung Quốc ra các tòa án liên bang để đòi bồi thường thiệt hại do đại dịch Covid-19 gây ra cho gia đình và công việc của họ. 

 Embed from Getty Images

Chủ tịch Ủy ban Tư pháp Thượng viện Lindsey Graham

Thượng Nghị sĩ Cộng hòa Lindsey Graham, Chủ tịch Ủy ban tuyên bố: “Theo tôi, rõ ràng là Đảng Cộng sản Trung Quốc đã lừa dối thế giới và thao túng thông tin về virus corona. Trung Quốc đã hạn chế đi lại ở quốc nội để làm chậm sự lây lan của virus, nhưng lại cho phép người Trung Quốc đi ra khắp thế giới để tăng cường lây nhiễm”. 

Dự luật này thông qua Ủy ban Tư pháp với kết quả bỏ phiếu 13-9. Ông Graham là đồng tác giả của dự luật tên chính thức là “Đạo luật Công lý dân sự cho Nạn nhân COVID”. 

 

Trong thông cáo báo chí về dự luật hôm 30/5, ông Graham nói: “Tôi rất vui mừng khi Ủy ban Tư pháp Thượng viện đã thông qua dự luật cho phép người Mỹ kiện Trung Quốc vì những thiệt hại virus corona gây ra cho gia đình và công việc của họ”. 

Đạo luật này được soạn dựa theo Đạo luật Công lý chống Kẻ bảo hộ Khủng bố được thông qua để cho phép kiện các quan chức Ả Rập Saudi bị cáo buộc liên quan đến cuộc tấn công 11/9, các phụ tá của ông Graham nói trong thông cáo báo chí. 

“Hỡi  những người đang phải chịu đựng vì virus corona, đau khổ của các bạn trực tiếp liên quan tới các hành động vô nhân đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trung Quốc đã cẩu thả trong khâu xử lý nguồn gốc của virus và lừa dối thế giới về bản chất của virus. Người Mỹ xứng đáng được tòa án bảo vệ. Tôi đã hứa sẽ bắt Trung Quốc chịu trách nhiệm và tôi đang làm như vậy”, ông Graham tuyên bố. 

 

Theo thống kê của Đại học John Hopkins, Mỹ đã xác nhận hơn 4,46 triệu ca nhiễm virus corona và hơn 151.000 trường hợp tử vong vì virus. Đại dịch cũng gây ra khủng hoảng y tế, khiến nền kinh tế Mỹ đóng băng và chịu tổn thất nghiêm trọng. 

Trần Minh


CA NHIỄM VIRUS VŨ HÁN THỨ 6 TẠI VIỆT NAM TỬ VONG (MINH LONG)

Ca nhiễm virus Vũ Hán thứ 6 tại Việt Nam tử vong

Minh Long

Chủ Nhật, 02/08/2020 

Truyền thông trong nước vừa dẫn lời ông Thứ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Trường Sơn cho biết, Việt Nam có thêm một ca nhiễm virus Vũ Hán tử vong (là bệnh nhân số 429), nâng tổng số ca tử vong lên 6 ca.

 

(Ảnh: suckhoedoisong.vn)

Cụ thể, Bệnh nhân số 429 là nữ, 53 tuổi, tiền sử suy tim, suy thận mạn 5,5 năm, đái tháo đường type 2.

Từ ngày 19 đến 30/7, bệnh nhân điều trị tại khoa nội thận Bệnh viện Đà Nẵng, chạy thận tuần 3 lần.

Ngày 27/7, bệnh nhân xét nghiệm dương tính với virus Vũ Hán nên được chuyển sang khoa y học nhiệt đới của Bệnh viện Đà Nẵng lúc 23h30 cùng ngày.

Ngày 31/7, bệnh nhân tỉnh, thở oxy qua kính. Lúc 1h ngày 1/8, bệnh nhân tỉnh, khó thở; 12h30 bị suy hô hấp, phải đặt nội khí quản cấp cứu.

Đến 9h ngày 2/8, bệnh nhân phải lọc máu liên tục, thở máy; đến 16h mạch chậm đe dọa ngưng tim; 16h30, hồi sức thất bại, bệnh nhân tử vong.


TỬ VONG VÌ COVID TẠI MỸ VƯỢT QUÁ 150 NGÀN (VOA)

Tử vong vì COVID tại Mỹ vượt quá 150 ngàn

30/07/2020

 

Một nạn nhân qua đời vì COVID sắp được đưa lên xe chở tới nhà xác. Hình chụp tại trung tâm y tế North Shore, Miami, bang Florida, Mỹ, ngày 14/7/20.

 

Tử vong vì COVID tại Mỹ ngày 29/7 vượt quá 150.000, cao nhất thế giới và chiếm gần 1/4 tổng số người chết vì virus corona trên toàn cầu, theo Reuters.

 

Bang Florida ghi nhận thêm kỷ lục mới về số tử vong trong một ngày hôm 29/7, với 217 ca.

 

Tốc độ lây lan COVID tại Mỹ tăng vọt kể từ khi số tử vong vượt mốc 100.000 hôm 27/5.

 

Tâm dịch đã di chuyển từ New York sang miền Nam và miền Tây.

 

Hôm 28/7, các bang Arkansas, California, Florida, Montana, Oregon và Texas đều báo cáo số tử vong tăng cao kỷ lục.

Viện Đo lường và Đánh giá Sức khỏe thuộc Đại học Washington hồi tháng 3 dự báo đại dịch tại Mỹ tới tháng 7 này sẽ giết chết hơn 81.000 người. Trong thông báo hôm 14/7, Viện dự báo tới đầu tháng 11 số tử vong vì COVID tại Mỹ sẽ trên 224.000 dù nói thêm rằng tử vong có thể tránh được bằng các biện pháp như mang khẩu trang và giãn cách xã hội


ĐỒI NUÍ PHƯƠNG ĐÔNG (NGUYỄN AN BÌNH)




Núi đồi Phương Đông

Chập chùng núi – chập chùng mây
Chân lang thang bước – một ngày mù sương
Cỏ đồi phố núi đông phương
Hồn mê mẩn ngụ cuối đường rêu phong.

Bạt ngàn gió – bạt ngàn thông
Tiếng chim hoang dã – mênh mông dốc đèo
Đá vàng một cõi buồn theo
Cây cô đơn đứng cheo leo giữa trời.

Rừng trong phố – rừng trong tôi
Nhớ em tóc xõa một thời thanh xuân
Lá rơi sao lại ngập ngừng
Phải chăng mây khói hóa thành giấc mơ?

Lung linh lệ – lung linh hồ
Xanh thăm thẳm giấu – sợi tơ kiếp nào
Nụ tình nở giữa chiêm bao
Đã trôi biền biệt cuốn vào cõi xưa.

Thì thầm nắng – thì thầm mưa
Suối sông vừa kịp tiễn đưa tôi về
Sớm mai bỏ lại núi đồi
Mình tôi xuống núi ai ngùi trông theo?

Nguyễn An Bình

ĐỆ NHẤT PHU NHÂN BRAZIL

Đệ nhất phu nhân Brazil nhiễm COVID

01/08/2020

 

Đệ nhất phu nhân Brazil, Michelle Bolsonaro.

Đệ nhất phu nhân Brazil, Michelle Bolsonaro, nhiễm COVID và đang được bác sĩ theo dõi sức khoẻ, giới chức nước này loan báo.

 

Bà Bolsonaro xuất hiện trước công chúng lần cuối cùng hôm 29/7 trong một sự kiện tại Brasilia bên cạnh Tổng thống Jair Bolsonaro.

 

Tổng thống Brazil tự cách ly hơn hai tuần qua sau khi hai lần xét nghiệm dương tính với COVID.

 

Trong cùng ngày đệ nhất phu nhân xét nghiệm dương tính với COVID, thêm một thành viên thứ năm trong nội các của ông Bolsonaro loan báo tự cách ly vì nhiễm COVID.

 

Brazil có số người nhiễm COVID nhiều nhất ở Châu Mỹ Latin, với trên 2,6 triệu ca và hơn 91.000 trường hợp tử vong.


CHỈ TỐN $21, DÂN TRUNG QUỐC THOẢI MÁI NHẬP CẢNH VIỆT NAM (N.H.K)

Chỉ tốn $21, dân Trung Quốc thoải mái nhập cảnh Việt Nam

Aug 1, 2020 

 

Những người Trung Quốc bị bắt khai mục đích nhập cảnh “là để tránh dịch COVID-19 và kiếm việc làm tại Việt Nam.” (Hình minh họa: Soha.vn)

 

LÀO CAI, Việt Nam (NV) – Một nhóm mười người Trung Quốc vừa bị công an Lào Cai bắt giữ khai rằng họ chỉ tốn khoảng 500,000 đồng ($21) để được dẫn qua các đường tiểu ngạch, đường mòn, lối mở, qua sông để sang Lào Cai rồi tiếp đó đi xe hơi vào Sài Gòn.

Bản tin trên báo Tuổi Trẻ ngày 1 Tháng Tám cho biết công an đã bắt khẩn cấp hai nghi can Nguyễn Thị Thanh Nhàn (49 tuổi, thành phố Lào Cai, tỉnh Lào Cai) và Nguyễn Trịnh Văn Hưng (48 tuổi, thành phố Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa) để điều tra về hành vi “Tổ chức, môi giới cho người nước ngoài nhập cảnh trái phép vào Việt Nam.”

Hai nghi can khai nhận từ đầu Tháng Tư đến ngày 27 Tháng Bảy, đã “thực hiện trót lọt sáu chuyến xe chở người Trung Quốc vào Sài Gòn.” Trong phi vụ gần nhất hôm 27 Tháng Bảy, mười người Trung Quốc đi theo đường dây này bị Công An tỉnh Lào Cai bắt giữ.

Tờ Tuổi Trẻ viết thêm rằng Công An tỉnh Lào Cai đang tiếp tục mở rộng điều tra, truy bắt những người liên quan.

Đáng lưu ý, những người Trung Quốc bị bắt khai mục đích nhập cảnh “là để tránh dịch COVID-19 và kiếm việc làm tại Việt Nam.”

Liên quan đến việc kiểm soát biên giới lỏng lẻo, báo Tuổi Trẻ còn hé lộ chuyện chỉ tính riêng một đồn biên phòng Xín Cái ở huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang, từ Tháng Hai đến nay đã bắt giữ gần 2,500 người nhập cảnh trái phép, chủ yếu là người lao động Việt Nam qua làm lậu bên Trung Quốc nay trở về tránh dịch COVID-19.

Nói về các vụ việc liên quan đến người Trung Quốc nhập cảnh Việt Nam trái phép, ông Lê Văn Phúc, phó tư lệnh Bộ Đội Biên Phòng, được báo VNExpress trích dẫn hôm 31 Tháng Bảy: “Người nước ngoài [ám chỉ công dân Trung Quốc] nhập cảnh trái phép thường tìm cách móc nối thông qua mạng xã hội, qua cư dân làm ăn bên kia biên giới và thuê người Việt Nam đưa đường. Số này chúng tôi đều khởi tố để điều tra ban đầu, 15 ngày sau bàn giao cho công an. Một số khác xử lý hành chính, đưa vào khu cách ly rồi trao trả lại phía Trung Quốc.”

 

Nhóm sáu người Trung Quốc nhập cảnh trái phép vào Việt Nam từ đường biển bị bắt tại thành phố Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh. (Hình: Vân Anh/Tuổi Trẻ)

Nhà báo Vũ Kim Hạnh, cựu tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, viết trên trang cá nhân: “…Bọn nhập cảnh lậu, mang bao nhiêu thứ tệ nạn, tội ác và cả chủng virus lạ ‘từ bên ngoài,’ trở thành ‘bên trong cộng đồng?’ Sự lơi lỏng gây thiệt hại khủng khiếp đến chừng nào làm sao ai dám nói là biết hết? Giờ cứ nhìn Đà Nẵng hoang vắng rợn người và con số nhiễm mới, được cập nhật hàng ngày từ gốc là ổ dịch Đà Nẵng, toàn số sỉ chứ không phải lẻ như đợt một, và những chuyển biến bệnh thành nguy cấp rất nhanh, mới thấy cái giá của sự chủ quan, mất cảnh giác. Mà bên trong cái sự gọi là chủ quan đó, liệu có bao nhiêu là ‘giả vờ’ lơi lỏng. Nhân dân tệ đổi thành tiền USD dễ ợt.”

Bà Hạnh cũng đưa cảnh báo rằng giới lãnh đạo CSVN nếu mối lo nặng lòng nhất không phải là “lo đến từng chi tiết nhỏ nhất cho cuộc sống người dân, cho an ninh trật tự xã hội” thì “đừng trách sao mất lòng dân.” 

(N.H.K) [qd]


Friday, July 31, 2020

VACCINE NGỪA COVID-19 - CHƯƠNG TRÌNH ĐÀI VOA VỚI GS.TS. KHƯƠNG HỮU LỘC (JULY/31/2020)



VOA Tiếng Việt

 

Vaccine ngừa Covid-19: cuộc đua khốc liệt?

Trực tiếp: Câu chuyện kinh tế với GS-TS Khương Hữu Lộc. Chủ đề ngày hôm nay là “Vaccine ngừa Covid-19: cuộc đua khốc liệt?”. Các nước đang trong cuộc đua tìm ra vaccine Covid-19. Mỹ đã đầu tư như thế nào? Liệu họ có về đích trước Trung Quốc hay không và liệu Việt Nam có thể có được vaccine cho hơn 90 triệu dân của mình không?

Xin bấm vào web chữ đỏ để nghe cuộc phỏng vấn:

https://www.facebook.com/VOATiengViet/videos/1215508825459776



Thursday, July 30, 2020

CHUYỆN MA XÓM TÔI (THẦY THÍCH NGUYÊN NGUYỆN)


CHUYỆN MA XÓM TÔI

 

Xóm tôi có một cây Keo to đùng , gốc của nó có thể 3 người ôm không xuể , thân thể nó sần sùi , có những lổ to , lổ nhỏ , đó là vết tích của chiến tranh còn lại , những vỏ đạn , những mảnh sắt từ những trái mìn nổ , vẫn còn ghim trên thân thể nó , nó là chứng tích chiến tranh một thời man dại.

 

Cây Keo ra trái nhiều lắm , trái rất đẹp , nhưng lũ trẻ chúng tôi cũng như những người xóm giềng , không ai dám ăn cả , vì............ trên thân Cây Keo vẫn còn âm hưởng , cái đầu của Ông Xã trưởng bị chặt năm 1968.

 

Đối diện với Cây Keo là cái chợ nhỏ Phú Mỹ , chợ họp vào mỗi buổi chiều và tan khi mặt trời lặn ,

Ngày còn nhỏ lũ chúng tôi chỉ nghe kể rằng , người ta bịt mặt Ông Xã Trưởng bằng một tấm vải đen , dẫn ông ra cây keo , chặt một cái phụp , chiếc đầu rời khỏi thân, lăn long lóc , 3 ngày hôm sau Gia đình Ông mới nhận xác đem chôn , thế nhưng bóng dáng cái đầu vẫn lăn qua lại giữa cái chợ và Cây Keo

Con đường làng vẫn yên ắng sau chiến tranh , là con đường đất , bụi bay mịt mùng mỗi khi có cổ xe ngựa chay qua , hay lũ chúng tôi đùa giỡn , nhưng khi màn đêm là một màu đen thì không ai dám lai vãng đến Cây Keo và Chợ , vì ai cũng sợ

Câu chuyện trở nên ly kỳ hấp dẫn hơn , khi Bà Sáu Sàng đi ngang qua đó vào một đêm trời mưa phùn lất phất không trăng không sao , vợ chồng bà đi mua chuối ở Sơn Long , Sơn Định , nên 1 giờ khuya đã đi rồi , khi đi ngang qua cây Keo , Ông Bảy Sàng chồng bà , thấy rỏ ràng chiếc đầu lâu lăn qua lăn lại, trời tối đen như mực , cái đầu lâu đó sáng rỏ nhất nơi 2 con mắt , nó sáng như 2 vệt sao bang.

 

Thời đó chưa có điện , nên mọi vật trở nên thâm u huyền bí hơn , bà đi trước , ông đi sau , khi nhìn thấy ông chỉ kịp kéo tay bà và xỉu ngay tại chổ , , bà là dân Tây Sơn Bình Định nên bà không sợ bất cứ thứ gì ( con gái Bình Định múa roi đi quyền ), thấy ông ú ớ rồi ngã rật ra một cái , nằm dài trên đường , bà tưởng ông trúng gió , bà giựt lưng quần ông và giựt gió ở màng tang , vì không thấy đường , bà nắm nguyên một chùm tóc mai kiểu xẹt loi boi của Ông , giựt một phát thật mạnh , đau quá, như trời giáng ông tỉnh luôn , đứng dậy , quay về nhà và bịnh luôn từ đó , vết tích giựt gió , khi ông qua đời vẫn còn một màu tím bầm lơ lững.

 

Câu chuyện một đồn mười , mười đồn một trăm , ai nấy cũng sợ hãi, nên cây keo trở nên xa cách hơn với mọi người , bạn của nó là lũ chim sẻ , lũ chim dòng dọc hay lũ chim sắc le , thường làm tổ và ăn trái Keo chín và Ông Trí Khùng , người của thế kỷ không sợ ma chỉ sợ bị mẹ ông dắt đi tắm vì hôi quá

Cây keo trở nên linh hiển hơn , khi có một người làm đường, nghe đâu người Bắc , ông ta tuyên bố dõng dạc : không có ma cỏ gì hết , sáng ngày Ông đem rìu ra chặt, chặt mới mấy nhát , ông đổ mệt , rồi về lán trại để nghĩ , đúng một ngày sau ông ta ngã lăn đùng ra chết không kịp ngáp, nên trong xóm không ai dám nói gì về cây keo , dù cho có nói hành nói tỏi , nói lén nói lút cũng không dám vì sợ.

 

Mẹ thằng Hết bị đau bụng ban đêm , mẹ nó biểu nó ở nhà , để mẹ nó xuống nhà Ông Hai Na chích thuốc , nó sợ ma không dám ở nhà , nó bảo, để nó đi kêu Ông Hai Na lên , nó nghĩ chẳng thà như vậy còn hơn , ở nhà lỡ có con ma nào vô nhà bắt nó , khi mẹ nó không có ở nhà thì biết kêu cứu với ai

Nó lấy cái đèn pin rọi đường đi kêu Ông Y Tá Na , nó nghĩ nếu rọi đèn pin phía trước , con ma bắt nó ở phía sau lưng , cho nên nó nắm ngược cây đèn pin rọi ra phía sau và chạy , Bà Năm nhiều , đi lên che mía , bà gánh một gánh đồ ăn nấu sẵn lên cho những người ép mía và nấu đường , bà cúi đầu mà đi cho nhanh qua cây keo , bổng nhiên trước mắt bà có một ánh sáng , cứ nhảy lên nhảy xuống , bà đi nhanh ,ánh sáng nó đi nhanh , bà đi càng nhanh tiếng rột rột trong con người bà phát ra càng nhiều , bắt đầu bà chạy thì tiếng rột rột càng mạnh hơn , bà cứ tưởng rằng con ma đang rượt theo bà , Thằng Hết nghe tiếng rột rột trong đêm vắng càng mạnh , nó sợ quá chạy nhanh hơn , nó cũng nghĩ ,ma chạy thep bắt nó

Cả nó và bà Năm nhiều không biết rằng , âm thanh đó từ hai ống quần của bà phát ra , loại vải ni long dày , khi ma sát nó vang ra tiếng như vậy

Thằng Hết không thể chạy nữa vì nó mới 14 tuổi , mệt quá xỉu dài trên đường , bà Năm Nhiều gánh một gánh đồ ăn , mắt nhắm mắt mở đi nhanh , bước qua mình Thằng Hết bà dấp té , đồ ăn đổ xuống đất tanh bành , bà ngồi khóc ,thằng Hết tỉnh dậy , cũng ngồi khóc.

 

Xa xa tiếng xe ngựa của Ông Bốn Thọ chở người đi vô ga Chí Thạnh rỏn rẻn càng gần , trời bắt đầu hừng đông , chỉ có con chó của Ông Hùng Giây vô mánh , nó được một bữa miễn phí no nê , lần đầu tiên trong cuộc đời của nó ,có một bữa ăn ngon nhất trong đời : thịt heo và cá hấp ,

Mẹ Thằng Hết chờ con không thấy về , bà đi tìm nó mà quên đau bụng , khi thấy được nó ,bà cũng hết đau bụng luôn , khỏi tốn tiền chích thuốc , đỡ quá chớ không sáng mai sau khi khi chích thuốc bà phải đi bán 3 ký gạo để trả nợ tiền Y Tá.

 

Oklahoma July 21 , 2020

THÍCH NGUYÊN NGUYỆN


NHỚ LẠI MỘT CÂU HỎI (MANG VIÊN LONG)



NHỚ LẠI MỘT CÂU HỎI Tạp Bút:

Trước đây – trong một thư thăm, nhiều bạn văn có hỏi tôi một câu: “ Cuộc đời đã đưa đẩy thế nào để anh đến với cái nghè ” không thể nghĩ ra là ”Sửa Khóa & Làm Chìa” mà anh đã gắn bó gần suốt cuộc đời còn lại?”- tôi đã “phơt lờ” luôn – vì chưa thể tâm tình cùng bạn lúc ấy!

Đã nhiều năm qua – nhiều bạn văn cũng lại có “thắc mắc” vui tương tự vậy mỗi khi gặp nhau bên tách cafe (hay ly rượu khề khà tán gẩu) – nên hôm nay, ngồi “không” mà bổng dưng nhớ lại! Xin đươc có đôi điều chia sẻ cùng anh em – cho vui!
Được trở về quê nhà vào năm 78 - phải rời trường Trung học Tổng hợp Nguyễn Huệ (Tx Tuy hòa – Phú Yên) là nhiệm sở đang công tác - sau khi đã đôi lần “nuối tiếc’ cái nghề cầm phấn & bảng đen ( vì thực ra tôi cũng chưa có một cái nghề “tay trái” nào lúc ấy để có thể kiếm sống qua ngày giữa thời buổi rất lận đận & khó khổ đó cả, lúc trong tay không có chút tài sản náo có thể đổi…cơm áo cho con & bản thân) – nên đành lui tới Ty GD ( chưa thành lập Sở GD) để hỏi han tin tức về chuyện xin dạy trở lại, mà không có chút hứa hẹn nào – tôi biết là đã đến lúc phải “mất dạy” luôn rồi! ( Dạy văn thì “không được” – còn Anh văn thì…cũng “không thể” nốt! - nhà trường lúc bấy giờ chỉ dạy một sinh ngũ Nga văn thôi).


Sau một thời gian xin đi làm “tiểu công” (khuân vác – phụ việc cho thợ xây đó mà) không kham nổi – Tôi quay sang làm “thợ đụng” ( ai có yêu cầu gỉ - thì làm theo họ - từ thợ điện, dọn vườn, phụ việc lặt vặt v v v) không có “thu nhập thường xuyên” - tôi đã quyết định vào Tuy Hòa – đến hoc nghề sửa chữa xe gắn máy với người bạn – anh Lê Tăng Mính ( nguyên là thanh tra Tiểu học vừa chuyễn…ngành sửa xe Honda sau 75) theo lời đề nghị giúp đỡ của anh! Tôi chỉ tốn tiền xe vào ra – còn mọi chi phí khác người bạn lo cho hết! ( anh dạy nghề - ăn ở tại nhà – chu toàn mọi việc). Sau hơn một tháng “khẩn trương” học ngày đêm – tôi về nhà, viết bảng hiệu trên tấm ván nhỏ “ Sửa Chữa Xe Gán Máy” – gắn vào thân cây dừa phía trước. Mấy tháng hành nghề - lèo tèo vài khách hàng, công việc ngày càng vắng vẻ! Trong một hoàn cảnh mà người có xe Honda đang tìm người có xe đạp để đổi – và xăng dầu phải mua theo tiêu chuẩn, tem phiếu ( ưu tiên cho cán bộ công nhân viên chức) – thì có ma nào ”dám” đi xe máy nổ? Tuy là treo bảng “Sửa Xe Honda” nhưng thực ra, sửa xe đạp là chính!
Nghề sửa xe đạp – Honda đòi hỏi các động tác mà căn bệnh thấp khớp mãn của tôi không thể đắp ứng. nên tôi cũng đang suy nghĩ – để “chuyễn nghề” cho phù hợp với khả nang & sức khỏe & “thời đại” (!).


Một lần đi Qui Nhơn thăm ông bà ngoại của các con – tôi đi lang thang dọc đường phổ Tăng Bạt Hổ, Phan Bội Châu – các ngã phố Võ Tánh, Gia Long (cũ) – và bổng nhận ra chiếc tủ gỗ nhỏ của cậu em trạc 18 tuổi đặt ở góc đường. Đến gần, xem –hỏi han, chuyện trò cho vui! Cậu ấy rất nhiệt tình trả lời các câu hỏi của tôi –như đã thân nhau. Khi biết rõ hoàn cảnh và ý định của tôi muốn “học nghề” – Cậu đã vui vẻ giới thiệu tôi đến gặp “sư phụ” đang hành nghề “sử khóa & làm chìa” ở đường PBC. Thế là tôi đã mời “sư phụ” lên nhà tôi một ngày – để “truyền nghề” – với sự đãi ngộ xứng đáng! Từ dạo ấy – vừa học, vừa làm ( có ghi chép cẩn thận vào mấy tập vở 100 trang như một “giáo án” ) suốt mấy chục năm qua…Để cho được “đủ ăn”, tôi làm thêm nghề “Bom Quẹt Gas”, cọng với chiếc tủ gổ nhỏ mua lại bên lề đường PBC của mấy gia đình chuẩn bị thu xếp để lên đường đi kinh tế mới với giá rẻ mạt làm tủ “ Sửa Kính Đeo Mắt”. Một người phải làm việc bàng ba – mới có thể sống được trong thời gạo châu củi quế nầy!


Có ai ngờ được rằng cái nghề mình đã đầu tư liên tục từ thưở lên sáu – ròng rã gần 20 năm, mà chỉ nuôi sống nổi mình được 12 năm – trong lúc, một cái “nghề khơi khơi” mà đã gắn bó & nuôi sống mình & giúp đỡ gia đình được hơn 30 năm? Âu đó cũng là một “cái số” ? Cũng vui, trong ngần ấy năm – tôi cũng đã “truyền nghề” cho 10 “đệ tử” trong & ngoài tỉnh có hoàn cảnh khó khăn, kiếm sống được – và đang chuẩn bị… “về hưu” ở tuổi 70…
Có vài người bạn “nhẹ dạ &đa cảm” gặp tôi hành nghề “Sửa Khóa & Làm Chìa” ở góc phố chợ - mủi lòng, buồn! Họ cho biết không thể ngờ rằng tôi – một thời dạy học – viết văn. lại gặp cảnh ngộ bi đát đến vậy! Tôi chưa hề nghĩ mình “khổ” như lời chia sẻ của bạn – mà nghĩ, điều gì – rồi cũng có thể xảy đến cho tất cả! Hãy an vui & kiên nhẫn đón nhận mọi biến đổi của cõi tạm – để có niềm hy vọng mà sống tiếp. Tôi đã “ứng khẩu’ đọc tặng anh mấy câu ( có phải là thơ không? vì tôi “không biết” làm thơ) như sau:


“Chữ Thơ – chữ Thợ, cũng gần,
Làm Thơ, làm Thợ - ta mần cả hai!
Làm Thợ thì để sinh nhai.
Làm Thơ thì để …lai rai, đỡ buồn!”


Bốn câu thơ ấy thuộc loại “văn chương truyền khẩu” – nhưng, qua bao năm-nó vẫn được bạn bè nhiều nơi thuộc & nhắc nhở, như một kỷ niêm vui!
Tôi vẫn thường tâm sự với vài ban thân: “Trước - làm Thầy, ta vẫn vậy. Nay – làm Thơ, ta cũng chẳng khác!”
Đang vắng khách, tôi “tranh thủ” ghi lại đôi điều chia sẻ “đại khái” với quý bạn văn & bạn đọc thân mến nhé – cho dzui vậy!
Quê Nhà, tháng 8 năm 2012


MANG VIÊN LONG.

CHỈ BIẾT YÊU (DIỆP THẾ HÙNG)



CHỈ BIẾT YÊU
Tuần này tác giả xin chia sẻ với các bạn bài thơ CHỈ BIẾT YÊU diễn tả tâm trạng của hai người gặp nhau và yêu nhau khi tuổi đã cao.  Hầu hết các người yêu trong trường hợp này nuối tiếc là họ không gặp nhau sớm hơn để hạnh phúc sẽ kéo dài hơn. Nhưng họ ít khi nghĩ đến là họ có thể không bao giờ gặp nhau trên cõi đời này nếu không có một cơ hội ngẫu nhiên xảy đến cho họ.  Khi một người gặp tình yêu, dù đi tìm hay không đi tìm, có nghĩa là trong tâm hồn người ấy có một khoảng trống. Cái khoảng trống ấy có nhiều nguyên nhân, nhưng nguyên nhân chính vẫn là người ấy thiếu một tình yêu, biết hay không biết.  Khi gặp được người yêu, họ mới hoảng hồn, tự nhủ rằng « Hú hồn, may là gặp người ấy trong đời, nếu không cuộc đời sẽ kết thúc trong nhàm chán » J
Xin mời các bạn đọc lại bài thơ viết ngày này năm ngoái
NGƯỜI TÔI YÊU:
Chúc các bạn an lành.


CHỈ BIẾT YÊU

Anh xin lỗi, anh vạn lần xin lỗi
Anh yêu nhưng ít nói những lời yêu
Trái tim anh rung động biết bao nhiêu
Anh yêu lắm, yêu nhiều hơn em nghĩ

Anh xin lỗi, chắc anh không có lý
Nên làm em nghi kỵ một đôi lần
Anh yêu em, nhưng không được sống gần
Nên có lúc em phân vân tự hỏi

Anh chỉ tiếc trong trần gian vạn lối
Anh đã chờ mòn mỏi một tình yêu
Thời gian qua đã lãng phí rất nhiều
Anh đã sống bao nhiêu ngày buồn tẻ

Đâu rồi những tháng ngày em còn trẻ
Em đã từng chia sẻ với ai không ?
Nợ duyên mình dù chưa phải vợ chồng
Anh hứa giữ trong lòng tình muôn thuở

Vì em đã trải qua nhiều trắc trở
Nên mình vừa gặp gỡ đã yêu nhau
Nếu đời em chẳng khổ chẳng buồn đau
Chắc mình sẽ bạc đầu không quen biết.

Diệp Thế Hùng (July 29, 2020).


Yêu Em Dài Lâu - Elvis Phương

NGỒI GIỮA SA MẠC (THẦY THÍCH NGUYÊN NGUYỆN)



NGỒI GIỮA SA MẠC

 

Ta vóc những hạt cát

Giữa sa mạc mênh mông

Thả rơi những hạt cát

Vào trời mây bềnh bồng

Ngày đang con ngái ngủ

Trong động cát bao la

Ta ngồi giữa ta bà

Bằng cuộc chơi còn mất

Những bước chân hư thực

Lẫm đẫm cuộc mưu sinh

Dấu còn hoài trong nắng

Tàn phai một cuộc nhìn

Ta ngồi giữa sa mạc

Vóc từng nắm cát bay

Cát chạy về lối cát

Miên man  dấu chân này

Ta vóc từng nắm cát

Thả vào ngày không tên

Cát rơi vào vòng xoáy

Sa mạc những lời nguyền

Ta vóc từng nắm cát

Thả hoài dấu chân mây

Bên kia vừng nhật nguyệt

Còn đó những tháng ngày

 

Oklahoma July 22 , 2020

THÍCH NGUYÊN NGUYỆN



TÁI NGỘ TUY HÒA (AN SƠN)



TÁI NGỘ TUY HÒA

 

Đêm xuống núi " Đưa em vào Hạ " *

Khúc ca buồn một thuở quê hương

Em tung tăng mỗi chiều qua phố

Ta ưu tư tuổi trẻ - chiến trường

 

Tuy Hòa phố nửa quen nửa lạ

Ngồi trời Đông nhớ bạn trời Tây

Quẻ Càn Khôn chín ruổi mười may

Muốn gọi thăm nhau khác giờ tý ngọ

 

Cuộc cờ tàn pháo xe dang dở

Con tốt qua sông ngỏng cổ anh hùng

 

AN SƠN

-------

* Tên bài hát của Trầm Tử Thiêng



MẮT NAI (NGUYỄN DUY TẨM)

MẮT NAI

 

Miền Trung mình có hai đèo đáng nhớ

Hải Vân chạm trời Đèo Cả cực đông

Miền Trung hai nhịp cầu để nhớ

Đà Rằng rộng dài Hiền Lương nghẹn chờ mong

 

Miền Trung hút xa bờ biển mặn

Cát trắng nơi nào cũng ghì níu bước chân

Miền Trung cây phong ba bén rễ

Thách thức bão giông cho nương rẫy nẩy mầm

 

Miền Trung mưa dầm nắng lửa

Nhủ lòng người gian khó đợi chờ nhau

Ai về Sông Hương lắng câu hò Huế

Áo tím O tê - nước mắt qua cầu

Chưa đi hết mộ bia thành quách

Phong rêu nào quấn chặt trái tim đau

 

Lạ một điều sông Miền Trung dẫu ngắn

Nhưng trong xanh như một dĩa cau trầu

Một mai cuối nẻo địa cầu

Vẫn hằng thương nhớ cái màu mắt nai

 

NGUYỄN DUY TẨM


NHỚ MỘT NGƯỜI DƯNG (HUY YẾN)



NHỚ MỘT NGƯỜI DƯNG

Thơ: Huy Yến

 

Đêm chập chờn ta nhớ một người dưng

Hình bóng cũ tưởng chừng quên lâu lắm

Vậy mà nay giữa bốn bề quạnh vắng

Cứ ùa về… chết lặng… trái tim côi.

 

Đêm thở dài theo tiếng gió xa xôi

Dòng ký ức bồi hồi như nhắc lại

Ngày xưa ấy đắm chìm yêu mê mải

Có bao giờ… nghĩ phải… cách chia nhau.

 

Đêm trở mình nghe nhoi nhói tim đau

Lời hẹn ước úa màu theo năm tháng

Ai chuốc ta những ngụm tình lãng mạn

Rồi xa rời… quên lãng… mỗi ta say.

 

Đêm ngậm ngùi tay lại nắm bàn tay

Rồi ve vuốt thân gầy trong đêm tối

Lại xa xót một thời xưa nông nổi

Ái ân vùi… rã rợi… bước người qua.

 

Đêm tủi hờn trăng lạnh với riêng ta

Cơn gió khẽ lướt qua vờn mắt lệ

Nghe tim khóc trái ngang lời dâu bể

Phận duyên hèn… đâu thể… sánh vai chung.

Đêm chập chờn… ta nhớ… một người dưng!