Sunday, February 16, 2020

XUÂN YÊU THƯƠNG (TUYẾT TÂM)




XUÂN YÊU THƯƠNG

Xuân ấy tóc cài hoa chớm nụ
Sáng ban mai trai gái dập dìu
Dáng xuân em đẹp lắm yêu kiều
Mai hé nhuỵ tuổi bước vào yêu
Tình cháy bỏng nụ hồng mới nở
Biển sóng xô bọt trắng vào bờ
Em bên anh mắt biết xanh lơ
Yêu thấm đậm anh yêu vô bờ
Mới đó đã gần nửa trăm năm
Tuổi mười bảy nay đã sáu lăm
Bao năm tháng qua nhanh chớp mắt
Tóc hai mình đổi trắng từ xanh
Ngày lễ vàng đôi ta sống cạnh
Trái yêu thương cũng đậu trên cành
Hạnh phúc cũng có lúc mong manh
Nhưng nhờ sống mở lòng tha thứ
Sống cùng lo cho con trẻ lớn
Sống sum vầy luôn có em anh
Sống với nhau sao cho khoẻ mạnh
Cháu con mình vui khoẻ xoay quanh
Ngày Valen tine tình đẹp như tranh
Giờ hai đứa tóc không còn xanh

Tuyết Tâm

"NHÀ HÀNG TÀU, VĂN HÓA VIỆT" CỦA HUY PHƯƠNG (TRẦN VĂN GIANG -GIỚI THIỆU)


"Nhà hàng Tàu, văn hóa Việt" của Huy Phương. (Trần Văn Giang viết lời giới thiệu)
Chỉ có ở phố Bolsa, Little Sài gòn có hơn 1000 Hội Ái Hữu
 
Quang cảnh một nhà hàng Tàu

Lời giới thiệu của Trần Văn Giang
Nhân dịp đang sửa soạn đi tham dự vài buổi họp mặt trong tháng này, tôi xin giới thiệu một bài viết rất “hợp tình hợp cảnh” của ông bạn già Huy phương

Chỉ có ở phố BolsaLittle Sài gòn có hơn 1000 Hội Ái Hữu, mà hơn phân nửa là những Hội có 1 Hội Viên kiêm luôn Chủ Tịch, Phó Chủ Tịch, TTK và Thủ Quỹ.

Ở phố Bolsa, Little Sài gòn hằng tuần đều có  tiệc họp mặt của các trường, các hội đoàn,  các hội ái hữu,  các tổ chức văn hóa, chính trị, tôn giáo…
Nếu nói về họp mặt của các trường thì nhiều lắm, kể không hết - Có nhiều trường tôi chưa hề nghe đến tên ở Việt nam, dù đã lê gót hết 4 vùng chiến thuật.  Tổng cộng có trên vài trăm trường. Kế đến là các Hội Ái Hữu, Đồng Hương, Đồng… xóm này nọ cũng có cả 100 hội. Rồi đến là các tổ chức văn hóa, tổ chức chính trị, tổ chức tôn giáo, hội từ thiện. các chương trình văn nghệ, họp mặt các trường Quân đội, CTCT, XDNT, Quân cảnh, Cảnh Sát Quốc gia, Hành Chánh, Tài chánh; họp mặt các binh chủng như Nhảy Dù, TQLC, BĐQ, LLĐB, Sư đoàn Bộ binh, Không quân, Hải quân…  Rồi họp mặt các khóa ví dụ khóa Võ Bị Đà lạt, Thủ Đức, Võ… thuật.  Rồi họp mặt các trại tù cải tạo nằm trên khắp 3 miền…

Tại phố Bolsa, Little Sài gòn có khoảng 15 nhà hàng lớn. Tối thứ Bảy, nhà hàng thường dành cho tiệc cưới. Trưa thứ Bảy có 1 tiệc hội đoàn, trưa Chúa nhật 1 tiệc hội đoàn, tối Chúa nhật 1 tiệc hội đoàn. Như thế 1 nhà hàng mỗi cuối tuần có thể có đến 4 tiệc hội đoàn. 15 nhà hàng nhân cho 4 bằng 60 tiệc (15×4=60) mới chết người.

Vì vấn đề giao tế, hội này đi tiệc hội kia, nhóm này đáp lễ nhóm kia… cứ xoay quần như vậy. Nếu có sức thì 1 tháng dự khoảng 6-10 tiệc như chơi. Cộng thêm 1 hay 2 cái tiệc cưới và 1 hay 2 đám tang nữa !!

Xem ra tại phố Bolsa, Little Sài gòn nầy tiền khóc và tiền cười cũng khá bộn bạc đó các bác ơi.
Hu hu. Hi hi
TVG
*
Năm nào, vào khoảng thời gian này, chúng ta cũng thường có dịp tham dự những buổi họp mặt Tất Niên hay Tân Niên của các Hội Đoàn Đồng Hương, Ái Hữu hay Đơn Vị, Quân Binh Chủng,…
Nhiều khi nghĩ cũng lạ, nói không ngoa, trong hơn ba chục năm ở đây, trong vùng Little Saigon, mỗi năm tôi thường đến tham dự ở cái nhà hàng này, ít lắm cũng mỗi năm ba lần, tính ra trong ba mươi năm, là 90 lần đến cùng một cái nhà hàng, gặp gỡ bạn bè có khi thay đổi, nhưng cũng có khi với chừng ấy khuôn mặt.

Ba mươi năm, mỗi lần đến đây, ngồi vào bàn tiệc, tôi đã cầm đũa lên, ăn những món ăn trong cái thực đơn muôn thuở, không bao giờ thay đổi ấy, đến nhàm chán. Trên bàn thường không có mảnh giấy in bản thực đơn, nhưng dù có, nhắm mắt lại, cũng biết món mở đầu là “bát… nháo khai vị,” ở giữa là món đầu, đuôi và vỏ tôm hùm, và món cuối cùng là cơm chiên và một đĩa cá filet. Cái menu này chúng ta gọi là “Menu Hội Đoàn!” Cuối cùng món tráng miệng là một dĩa cam Cali cắt nhỏ, ngọt hay chua tùy theo mùa.

Trên bàn lúc nào cũng có một chai nước ngọt Coca hay 7Up, và thêm một chai rượu chát rẻ tiền nhất, mà theo lời ông chủ nhà hàng, là để biếu bà con, nói “văn vẽ” kiểu trong nước là… khuyến mãi! Không nhiều không ít, không di dịch, không thay đổi. Nhiều lúc trong hai ngày Chủ Nhật và Thứ Bảy cuối tuần, mà bất đắc dĩ chúng ta phải tham dự cùng ở một cái nhà hàng ấy ba buổi tiệc, thì đúng là một tai họa làm cho bộ phận tiêu hóa của chúng ta phải lên tiếng.

Những nơi mà chúng ta thường lui tới để dự tiệc tùng kể trên là những nhà hàng Tàu, theo cách nói quen miệng. Ở Mỹ, thì những nhà hàng này có thể gọi là nhà hàng Hồng Kông, Đài Loan hay Trung Quốc, với những cái tên có kèm theo chữ Seafood, Place, Cove, Paradise… sân khấu trang trí hình Long Phụng, Song Hỷ, nhưng chủ nhân và bồi bếp, trong cộng đồng này đều phần lớn là người Việt Nam hoặc là cư dân Chợ Lớn đến đây bằng con đường “bán chính thức!”
Dễ chừng không có nhà hàng Tàu thì người Việt lưu vong đã “không có… văn hóa.”
Bằng chứng là ngày cử hành hôn lễ của đôi trẻ trong cộng đồng Việt Nam, không phải do cha mẹ đôi bên giở lịch Tam Tông Miếu để chọn cho đôi trẻ ngày lành tháng tốt, mà do ông chủ nhà hàng Seafood… quyết định. Nói rõ ra, chưa, chưa… có ngày tháng để “book” nhà hàng, đãi đằng bà con hai họ, thì… chưa động phòng!
Chính trị thì ai cũng đòi “thoát Trung,” “chống Tàu lạ…” nhưng lề thói thì cứ mãi dính chặt với… Tàu!

Chưa ai làm được một cuộc cách mạng. Đám cưới mà không đãi tiệc ở nhà hàng Tàu thì ai đi. Có lần gia chủ đãi tiệc ở nhà hàng Tây, thực đơn chỉ có một đĩa rau trộn và chọn cái đùi gà, miếng beefsteak hay mấy con tôm… thì các cụ chê nhạt nhẽo và nghĩ rằng chắc là bọn chúng… hà tiện! Ba mươi năm rồi, địa điểm các nhà hàng Tàu để tham dự tiệc cưới, họp hội đoàn, đồng hương quen thuộc như nhìn bàn tay, chẳng bao giờ cần đến một cái GPS hay vào Google để tìm ra địa chỉ.

Bây giờ chúng ta trở lại với những buổi sinh hoạt của ái hữu, đồng hương, đơn vị mà trong đầu bài chúng tôi đã dạo qua ở trên.
Tôi cho buổi hội họp nào cũng trở thành một cực hình cho người tham dự, khi một chương trình ca nhạc “phong phú” đầy ắp, tra tấn lỗ tai người nghe, nhất là những lúc không may, các cụ được xếp ngồi ngay cái bàn trước loa phóng thanh, khuếch âm tối đa! Ai bảo nhân tài như lá mùa thu, tôi thì cho rằng, cộng đồng chúng ta lạm phát ca sĩ. Bằng chứng là khi phòng hội chưa đến giờ khai mạc, mới lai rai khách khứa năm bảy chục người, thì sân khấu đã ầm ĩ, ồn ào, liên tục, cho đến khi khách đứng dậy ra về, còn nghe tiếng hát của ca sĩ đuổi theo sau.

Cũng may là dân mình có thói quen đi trễ, giấy mời ghi 6:00 giờ, nhưng đến 7:30 giờ hơn cũng chưa vào cuộc, nhờ vậy mà “ca sĩ” và ban nhạc mới có cơ hội bằng vàng với thiện chí là “warm up,” kẻo không khí lạnh lùng, tẻ nhạt quá! Nhiều khi thấy thương cho ông nhạc sĩ “One Man Band,” không hề được ăn uống hay vào nhà vệ sinh, phải liên tục đệm đàn từ khi buổi hội chưa khai mạc cho đến khi nhà hàng dọn dẹp đóng cửa!

Trong một buổi họp mặt hội đoàn nào cũng vậy. MC chạy lui chạy tới, giới thiệu hết cô này đến bà nọ, cũng là người vất vả và mất lòng thiên hạ nhất, vì cô, bà nào cũng muốn lên sân khấu, mà phải được xếp ưu tiên hát trước và phải được tái ngộ… nhiều lần. Cái câu “Xin quý vị cho một tràng pháo tay…” dễ thường chúng ta phải nghe MC nói đi nói lại đến trăm lần trong một buổi ăn tại nhà hàng… Tàu hay cả trong những cuốn băng nhạc… Việt! Mỗi người hát sẽ được xin vỗ tay hai lần, một khi chưa hát và một sau khi hát xong cúi chào khán giả!

Nói chung, không phải ca sĩ tài tử nào hát cũng tệ, nhưng giá đừng hát, trả lại sự yên tĩnh… cho sân khấu chúng tôi thì tốt hơn. Vì gặp nhau ở chỗ này, ai cũng muốn chuyện trò, hàn huyên, thăm hỏi nhau, chứ mục đích buổi hội ngộ này không phải là nơi chúng ta mua vé để vào nghe ca sĩ “nghiệp dư,” được giải nghĩa là “rỗi nghề” lên hát! Nhưng ai hát thì cứ hát, ai đàn thì cứ đàn, ai chuyện trò lớn tiếng, ai ăn uống là quyền của họ. Và ca sĩ cần được hát hơn là cần có người nghe! Họ không cần chú ý đến nhau và chẳng cũng cần tôn trọng nhau.

Tôi biết một ca sĩ nổi tiếng, nay đã qua đời, lúc sinh tiền, cô không bao giờ nhận lời lên sân khấu trong lúc người ta ăn uống sì sụp. Vì lúc người ta đang phải bận rộn dùng hàm răng, lưỡi và dịch vị thì chức năng của màng nhĩ trở nên rối loạn!

Nhưng cũng chính vì lâu ngày gặp nhau, chúng ta cứ nói chuyện ào ào, chẳng coi ai ra gì, nên từ bài diễn văn của ông Hội Trưởng, đến phát biểu của một quan khách, kể cả những nghi thức tế lễ cổ truyền, cần đến sự nghiêm trang và yên lặng của mọi người tham dự, cũng chẳng có ai cần để ý đến!

Có nhân tài thì có người hâm mộ, tạo nên một lề thói tặng hoa rất là… dung tục. Lề thói này phát triển từ trong nước sau năm 1975 và theo chân người tỵ nạn đến đây. Trong khi ca sĩ đang mơ màng theo lời hát, thì dưới sân khấu, có người hùng hục bước lên, ghé qua chậu hoa, nhón một bông hoa, lên tặng người hát, xong đứng sát ca sĩ hay ôm hẳn người này để nhờ một người bạn gần đó bấm cho một “bô” hình kỷ niệm. Tội nghiệp cho ca sĩ, có khi hai ba người lên tặng hoa cùng một lúc, một tay bận cầm micro, tay kia phải nhận cả mấy chùm hoa, có khi phải kẹp vào nách. Có người còn phải ôm luôn cả một chậu hoa cúc, mà người hâm mộ lên sân khấu, tiện tay bê theo luôn cho tiện việc.

Một cái xô lớn đựng nhiều hoa được ban tổ chức đặt trước sân khấu, ca sĩ được tặng hoa, hát xong đem hoa về bỏ vào chỗ cũ, cho người khác tiếp tục lấy, tặng cho người sau, nên loại hoa này không còn được gọi là “hoa trinh nữ” nữa!

Lề thói này chúng ta chỉ có thể tìm thấy trong cộng đồng người Việt, vậy có thể cho rằng đây là một thứ văn hóa… Việt Nam chăng?
Cái mà người ta gọi là chương trình văn nghệ chỉ là một thứ tạp lục vô giá trị mà ban tổ chức nào cũng giẫm theo lối mòn, làm cho có, nhưng lại làm khổ người tham dự. Dễ thường một buổi sinh hoạt như vậy, có đến vài ba mươi ca sĩ tình nguyện lên sân khấu để được hát, được “cho” một tràng pháo tay rời rạc, được tặng hoa, được ôm và được chụp ảnh. Tiếng hát ở đây không những át được tiếng đàn của nhạc công, mà đôi khi còn át được tiếng trò chuyện cười đùa của người tham dự, trong đó ai cũng muốn giành phần thắng, nói lớn hơn, cười lớn hơn và ban tổ chức cũng muốn tiếng loa phải lớn hơn. Đi dự tiệc về nhà, phải uống thuốc… an thần.

Nhìn lên tấm lịch tháng có ghi ngày đi tham dự sinh hoạt hội đoàn, tính ra tháng này còn ba cái nữa. Đã là con đường cũ, cũng đành phải đi thôi! Vẫn là những cái nhà hàng Tàu cũ, những món ăn ba mươi năm trước đã ăn, chai coca trên bàn, chương trình ca nhạc không ai muốn nghe, câu nói “xin quý vị một tràng pháo tay!” sẽ được lặp lại.

May mắn là đến tuổi này, không còn có cơ hội đi tham dự đám cưới của con cháu nữa, chỉ còn đi dự đám tang. Yên trí, với đám tang, chắc chắn là không có câu “xin quý vị một tràng pháo tay” đâu!

Huy Phương


Thursday, February 13, 2020

CẬP NHẬT TIN TỨC VỀ ĐH HAWAII 2020 "BIỂN TÌNH"



CẬP NHẬT TIN TỨC VỀ ĐH HAWAII 2020
“BIỂN TÌNH”


Kính thưa quý thầy cô & các anh chị,


Đại Hội Hawaii 2020 “Biển Tình” vẫn tiến hành tốt đẹp theo từng
diễn biến.  BTC xin tóm tắc vài tin ngắn gọn để các anh chị biết
thêm:


1/ Mặc dù BTC đã cố gắng để làm cái deal với du thuyền về giá cả,
nhưng vì số phòng trên tàu không còn nhiều vì vậy nên giá vé lên
cao (Xin xem thư của du thuyền)  

Hi Thuky and Can,
Here is the price for the new inside cabin
$2,107.79 per person taxes
Ship:
Pride of America
Cruise Line:
Norwegian Cruise Line
BTC rất vui là một số anh chị vẫn tiếp tục book vé.


2/ Số phòng mà anh Nguyễn Cần đã ký hợp đồng với Khách sạn
Ala Moana cũng đã hết.  BTC đang xin thêm phòng, hy vọng chúng
ta sẽ được khách sạn chấp thuận. Những suites của khách sạn cũng
đã hết, nhưng nếu anh chị nào cần thì xin liên lạc với
Thukỳ (781)-929-3995 để được giải quyết.


3/ Anh Nguyễn Cần cũng đã lo hợp đồng về bus tour, bus chuyên
chở, thực phẩm trong buổi du ngọan, và buổi tối khi du ngoạn trở về. 
Chúng ta sẽ có cook out ngay trên bãi biển, và trình diễn áo tắm.
BTC chỉ còn chờ giá cả áo Hawaii, vòng hoa.... Hy vọng chúng tôi
sẽ có thông báo sớm sau khi hoàn tất.


4/ Chúng ta sẽ đóng tiền đủ cho du thuyền vào đầu tháng 6/2020. 
Nếu đến thời gian đó mà bệnh truyền nhiễm vẫn còn lan rộng nhất
là tại Mỹ thì cruise cũng sẽ hủy bỏ, hoặc đình hoãn. Vì vấn đề trách
nhiệm của họ đối với hành khách rất là quan trọng,  các anh chị yên
tâm vì Hawaii là trung tâm du lịch của nước Mỹ (chúng ta không
đi ra khỏi Mỹ) thì vấn đề an toàn sẽ là điểm chính yếu mà chính phủ
Mỹ sẽ rất chú trọng.


5/ Những anh chị Mạnh Thường Quân ủng hộ cho ĐH Hawaii 2020
“Biển Tình” không có gì phải lo lắng.  Nếu ĐH Hawaii phải hủy
thì dĩ nhiên Ban Tổ Chức sẽ hoàn trả cho tất cả quý MTQ đã đóng
tiền cho thủ quỹ.  Xin các MTQ tiếp tục ủng hộ cho ĐH Hawaii
2020 để có phương tiện phục vụ tốt đẹp hơn. BTC thành thật
cám ơn.




Trân trọng,
TM.  Ban Tổ Chức ĐH Hawaii 2020 “Biển Tình”
Trưởng Ban Tổ Chức,
NGUYỄN CẦN.



DANH SÁCH MẠNH THƯỜNG QUÂN ĐH HAWAII 2020 “BIỂN TÌNH”

SỐ TT
HỌ VÀ TÊN
SỐ TIỀN
GHI CHÚ
01
NGUYỄN QUANG/THỦY TX.
 500.00

02
ĐẶNG NGỌC BỔNG CA.
 200.00
Đã nhận tiền
03
NGUYỄN T. KIM QUY CA.
 100.00
Đã nhận tiền
04
DƯƠNG THỊ TƯ TX.
 100.00
Đã nhận tiền
05
NGÔ PHẤN/TỐ PHUONG OR.
 500.00

06
TRUONG THUKỲ FL.
 300.00
Đã nhận tiền
07
LUONG SĨ(SIMON)/LAN CA.
 500.00

08
NGUYÊN THÌN (CANADA)
 500.00

09
PHẠM XUÂN THANH (SAN JOSE)
 100.00

10
DUONG HOA/ THANH (SAN JOSE)
 200.00

11
NGUYỄN CẦN (HAWAII)
 300.00

12
VƯƠNG HUÊ (San Diego)
 500.00
Đã nhận tiền
13
NHÓM NH 77-80
 350.00
Đã nhận tiền
14
LÊ CHÍ HIẾU (Atlanta)
 500.00

15
LÊ THỊ HẠNH (Atlanta)
 100.00

16
HO STEVEN (DANH)/ÂN PORTLAND, OR.
 300.00














NGÀY LỄ TÌNH NHÂN (DIỆP THẾ HÙNG)


NGÀY LỄ TÌNH NHÂN

Ngày lễ Tình Nhân khởi đầu ở nước Anh vào thế kỷ 14 trong đạo Công Giáo. Họ chọn ngày 14 tháng 2 vì họ tin là chim muôn cặp đôi ngày ấy. Trong thế kỷ 20, cái lễ này trở thành lễ của tất cả mọi người không phân biệt tôn giáo, quốc gia. Việt Nam bắt đầu du nhập lễ Tình Nhân vào khoảng 2008. 
Tác giả xin chia sẻ với các bạn bài thơ dưới đây nhân ngày lễ Tình Nhân 14 February 2020.  Trong tình yêu, chúng ta phải tỏ bày, lặp đi lặp lại những lời hứa hẹn, yêu thương.   Điều này rất cần thiết, vì khi yêu, ai cũng muốn chắc chắn tình yêu của mình không biến đổi mỗi ngày. Thi sĩ Pháp Pierre Reverdy đã viết là tình yêu không có, chỉ có chứng cớ của tình yêu. Làm sao thấy được con tim của người mình yêu nếu người ấy không nói ra, không mang bằng cớ bằng cử chỉ, lời nói, thơ từ, … hay những dấu vết khác (quà, thơ, …)?   
Tình yêu không có giới hạn tuổi. Xin chúc các bạn ở mỗi tuổi một ngày Tình Nhân thật hạnh phúc.


NGÀY LỄ TÌNH NHÂN

Ngày mai là lễ của tình nhân
Anh hứa yêu em gấp vạn lần
Anh hứa suốt đời dâng tất cả
Trái tim với một mối tình chân

Ngày lễ tình nhân nhắc nhở ta
Khi yêu ta phải tỏ bày ra
Không gì bằng những lời âu yếm
Và chẳng gì hơn một món quà (*)

Quà anh là một tập thơ yêu
Anh viết lúc anh nhớ rất nhiều
Ghi hết những gì anh cảm thấy
Buồn vui nhung nhớ biết bao nhiêu

Em gởi tặng anh một tấm hình
Dáng em yểu điệu nụ cười xinh
Anh nhìn mỗi tối khi anh ngủ
Ấp ủ trong tim một khối tình

Ngày lễ tình nhân đã mấy lần
Dù yêu sâu đậm vẫn bâng khuâng
Có ai biết được ngày sau nhỉ
Thôi cứ làm thơ, dệt mấy vần.

Diệp Thế Hùng (February 13, 2020).

(*) Pierre Reverdy (thi sĩ Pháp, 1889-1960): “il n’y a pas d’amour, il n’y a que des preuves d’amour” (không có tình yêu, chỉ có chứng cớ tình yêu).




XIN BẤM VÀO WEB ĐỂ NGHE NHỮNG NHẠC PHẨM CHO VALENTINE :

Unchained Melody -Engelbert Humperdinsk

Celine Dion - My Heart Will Go On - Titanic Theme