THÔNG BÁO

Friday, July 29, 2016

CÓ TRĂNG VẪN ĐỢI ( GS. Hoàng Thế Hào)


Kính thưa quý Thầy Cô & các anh chị,

Thầy Hoàng Thế Hào,  cựu GS. Trường Nguyễn Huệ Tuy Hòa, rời sông Đà núi Nhạn trước ngày mất nước, và dù xa cách qúa  lâu nhưng trong tim Thầy vẫn mang hình bóng Tuy Hòa, những học trò đất Phú dễ thương, hiền lành và chân thật…

Thầy đã đóng góp nhiều  bài vở, truyện ngắn thơ văn, nhạc…cho blog: “chimvenuinhan”, và nhờ cánh chim này mà cựu Học Sinh Phú Yên khắp nơi trên thế giới đã biết tin Thầy cùng nối lại vòng tay thân ái, tình nghĩa Thầy trò. 

Thầy không những viết truyện ngắn gây nhiều thu hút, với những cấu kết làm người đọc đam mê, bên cạnh đó Thầy còn làm thơ và phổ nhạc những bài thơ của  mình, Thầy tự đàn hát một giọng thật ấm, truyền cảm tuyệt vời với  xúc cảm của tác giả, đã gây nhiều xúc động  cho thính giả nhất là học trò Phú Yên.  Thukỳ nghe Thầy hát, lòng rung động và len lén những nỗi buồn không tên, đôi khi như một câu hỏi, như một hứa hẹn, và như muốn giữ trọn lời thề….Chắc ai đã trải qua “một thời để yêu, và một đời tiếc nhớ…” chắc cũng không thể không buồn theo dòng nhạc và tiếng hát của Thầy.

Thukỳ xin đăng lại bài thơ: “Trên Lối Về 2” của Thầy, và hôm nay xin kính mời quý Thầy Cô và các anh chị thưởng thức một giọng ca thật truyền cảm, rung động gây nhiều cảm xúc cho người nghe, một chút lắng hồn để nghe tâm tình bao lời thổn thức: “Có Trăng Vẫn Đợi”

Với những nức nở:      Người tình năm nao vẫn nối lời yêu?”
Và đoan kết thật buồn: Đây dòng sông xưa có anh lỗi thề,
                                        Bao giờ anh về nhóm lửa tin yêu?”
Trân trọng giới thiệu và kính mời quý Thầy Cô & các anh chị bấm vào link dưới để lắng nghe tiếng hát ngọt ngào và tâm tình của Thầy Hoàng thế Hào (Cao Hoàng).

Xin cám ơn Thầy đã ủng hộ cho “chimvenuinhan” Blog của cựu HSPY, chỉ ước mong nhỏ bé đem mọi tin tức vui buồn, tình nghĩa đến với tất cả Thầy Cô & các anh chị Phú yên khắp mọi nẻo đường trên toàn thế giới.
Thukỳ.


 https://soundcloud.com/sang-nguyen-271000750/co-vang-trang-doi






Anh về đêm nay, núi xanh vẫn còn,
Có dòng sông êm chảy mãi về xuôi?
Trăng chiều lung linh chiếu trên phố hẹn,
Trường xưa em về thấp thoáng hàng cây?
Anh về đêm nay quanh bên bếp hồng,
Người tình năm nao vẫn nối lời yêu?

Dòng sông mơ nước khô trên nguồn,
Đàn chim di vẫn chưa bay về,
Là gì đâu phố khuya đêm hồng,
Vì ngày qua tháng năm sầu đau
Em vẫn còn vết thương sâu !

Trời còn giăng những cơn mưa buồn,
Người còn đem bước chân xa người,
Còn đâu mái tóc mây xuân thì,
Vài ngàn năm, tình ta theo gió…

Anh về đêm nay có trăng vẫn đợi,
Có thuyền bâng khuâng, có núi trầm ngâm,
Vẫn còn thấy em thướt tha phố nhỏ,
Đường quen đi về tiếng guốc nhẹ rơi?

Đây dòng sông xưa có anh lỗi thề,
Bao giờ anh về nhóm lửa tin yêu?

                         Cao Hoàng









CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG (Nguyễn Văn)




Chuyện Đời Thường
Nguyễn Văn

 Xin giới thiệu, tôi tên là Thừa. Tất nhiên, tôi không tự chọn tên cho mình. Đây là tên do ba tôi đặt. Khi đến Mỹ, buồn cảnh xấc bấc xang bang, chữ nghĩa cũng chán cảnh mang râu đội mũ, tôi được gọi là Thua. Từ ấy, tôi đâm ra không thích tên mình.

Khi có trí khôn hiểu ra được mọi việc, chưa kịp thắc mắc tên mình với ba tôi thì ông đã chết. Ông chết vì lỡ sinh ra làm đàn ông trong thời chiến. Chế độ ngày ấy gọi ông là tử sĩ. Người ta phát cho mẹ tôi tấm bằng Tổ Quốc Ghi Ơn. Mẹ nói, nếu nhà có tiền đút lót, ba tôi đã không phải đi lính. Và bà cứ nhất định, ba tôi chết vì nghèo. Tôi tin, ông không đơn độc, số người chết vì nghèo trên trái đất này nhiều không kể xiết.

Như bất cứ đứa trẻ nào sinh ra trong chiến tranh, ký ức tôi gắn liền với những lần chạy nạn. Quê tôi nằm ở vùng xôi đậu. Mỗi khi nghe tiếng súng hai phía bắn nhau, mẹ lại đặt tôi ngồi vào một chiếc thúng. Chiếc còn lại chứa lỉnh khỉnh bao nhiêu là thứ, từ thức ăn, gạo muối đến quần áo. Mẹ gánh tất cả mọi thứ lên vai, theo dân làng tản cư ra đồng. Hồi bé, tôi mơ sau này lớn lên sẽ đi lính. Tôi nghĩ, nếu có súng trong tay sẽ không bị ai ăn hiếp.

Lũ trẻ con chúng tôi ngày ấy thường chặt nhánh cây gòn đẽo làm súng, chia phe đánh nhau. Lúc đầu chúng tôi đánh bằng miệng, khi bất phân thắng bại mới dùng đến tay chân. Ngày nào cũng đánh nhau đến u đầu, bướu trán. Chúng tôi không hiểu tại sao lại thích đánh như thế. Mãi sau này tôi mới biết người lớn cũng thích đánh nhau. Các nhà tâm lý học đã nhầm khi bảo ý thích bạo lực, trò chơi động tay động chân là sản phẩm của kẻ vị thành niên chưa trưởng thành. Có thể chúng tôi mang gen di truyền của tổ tông, sinh ra trong một đất nước có lịch sử mấy ngàn năm chuyên đánh nhau.

Lúc Sài Gòn sắp sụp đổ, nghe tin mấy ông lớn lên máy bay dông ra nước ngoài, mẹ chửi đổng: Quân khốn kiếp! Từ đó, mẹ cũng thôi bảo tôi lớn lên nhớ trả thù cha. Năm ấy tôi tròn mười tuổi. Mẹ làm bà góa, khó nhọc nuôi tôi lớn. Hồi nhỏ, mẹ chỉ học biết chữ thì ở nhà làm ruộng. Mẹ xem mọi thứ sách vở đều thiêng liêng nên khuyên tôi học. Học để thoát nghèo, mẹ nói thế. Có nhiều người cả đời chưa từng đọc hết một quyển sách, nhưng rất giàu. Khi lớn lên tôi mới biết, họ giàu vì cướp của người khác, không phải vì học.

Tôi bỏ quê ra đi lúc trưởng thành. Tôi sống ở một chỗ, gọi là thành phố, nơi con người thích chui rúc vào những dãy nhà cao tầng với các tiện nghi sinh hoạt vây quanh. Cuộc sống nơi đô hội mê hoặc tôi cũng ngang bằng sự quyến rũ của các cô gái. Ở đó, tôi bỏ công học hỏi đủ thứ, từ cách đi đứng nói năng tới việc cầm nĩa sao cho đúng khi được mời tham dự các bữa tiệc. Tôi tập ăn bánh mì kẹp thay cơm. Như người ta, tôi thích tranh Vincent Van Gogh và cũng hỏi tại sao nàng Mona Lisa của Leonardo da Vinci lại mỉm cười. Đàn bà vừa líu lo xong lại bắt đẩu rơi nước mắt. Có trời mới hiểu được họ cười vì chuyện gì.

Tôi không muốn làm bạn những cô gái cùng màu da tiếng nói với mình, chỉ thích mấy cô nàng tóc vàng. Và tôi thường thất tình triền miên. Để phủ nhận và gột rửa xuất thân quê mùa của mình, tôi nhất định con người không sinh ra từ loài khỉ. Tôi chẳng coi thuyết tiến hóa ra gì. Có lần tôi đi nghe một vị tự xưng là Phật sống, rao giảng về thế giới sau cõi chết. Bà nói tự tin đến nỗi ai cũng tưởng bà vừa từ nơi ấy bước ra. Con người cứ thích lừa dối nhau, và cũng mãi tự dối lừa mình. Căn phòng chật cứng người. Tôi có cảm giác mọi người đang tự thôi miên mình, lòng trầm xuống như thể chuẩn bị thoát xác. Riêng tôi lại thích nhìn quanh quẩn. Những chiếc váy của các cô gái bao giờ cũng khiến tôi bận tâm hơn những đề tài có tính hàn lâm cao xa. Đã có thời tôi nhầm lẫn, cứ tưởng cái đẹp và cái thiện là một.

Mỗi sáng, mẹ nhìn tôi lo lắng. Gần đây mắt mẹ mờ dần. Mẹ bắt đầu có thói quen muốn tôi ngồi lại một bên để bà rờ mặt. Mẹ nghĩ, mỗi ngày tôi thay đổi theo chiều hướng xấu đi. Biết đâu, vào một lúc nào đó, tôi sẽ không còn là con của bà nữa. Không hiểu sao càng lúc tôi càng thấy mệt mỏi, đầu óc hoang mang cứ như người đi lạc. Có lẽ, tôi đã nhiễm quá nhiều, thứ người ta thường gọi là những thói hư tật xấu của thành thị.

Ngày nào mẹ cũng mở tivi xem tin tức Việt Nam. Bây giờ là mùa đông. Quê mình đang vào mùa mưa. Chắc nước đã ngập hết cánh đồng làng. Cây lúa sẽ chết. Nhà nông rồi sống khổ. Nói chán, mẹ thở dài một mình. Nỗi ám ảnh về những ngày tháng cơ cực xa xưa cứ bám lấy bà. Bữa cơm nào, mẹ cũng nhắc tôi lo kiếm vợ Việt Nam. Mày không biết chọc gái à, thằng dài lưng? Hỏi tôi xong, bà lại chép miệng. Cũng không trách được. Lũ con gái bây giờ, Tây cũng không mà Ta cũng không, người ngợm cứ nửa xanh nửa đỏ như đười ươi! Tôi vừa nghe bà, vừa nhai bánh mì. Lần nào cũng thế, mẹ chỉ có mỗi một chuyện để ca cẩm. Tôi nghĩ mẹ sắp lẩn thẩn. Bà không gọi tôi bằng con nữa, chỉ kêu mày. Có lẽ tôi sống hèn. Tôi cứ mãi bận rộn theo chuyện cơm áo đời thường, cũng không dám trả các hóa đơn trễ đến một lần.

Rồi mẹ kể chuyện xưa. Một chiều, mẹ ngồi chải tóc bên thềm nhà, thấy ba tôi đi ngang qua. Ba mày ba trợn lắm! Mới biết nhau, ổng đã đòi hôn tao. Không hiểu sao, tao lại thích để cho ổng ôm như vậy. Ba tháng sau, không trầu cau cưới hỏi gì, tao bỏ nhà trốn theo ổng. Mắt mẹ long lanh sau câu nói. Các nếp nhăn trên mặt bà như giãn ra. Đột nhiên tôi thấy mẹ trẻ lại. Tôi nhìn bà, quên luôn cả nhai cơm.

Tôi ngồi, nhớ về một vùng quê xa vời, nơi có ngôi làng mái tôn lụp xụp nằm bên cạnh một đầm nước tên Ô Loan. Tôi không biết tên đầm có tự bao giờ, và do ai đặt cho. Người ta bảo, vào mùa hè đứng trên đèo Quán Cau nhìn xuống, đầm Ô Loan nằm trải mình bình lặng trông giống như đôi cánh chim loan đang thong thả bay. Tôi nghi ngờ đây là sản phẩm của mấy tay nhà thơ. Ở xứ tôi, tỉ lệ nhà thơ tính trên đầu người nhiều nhất thế giới. Mà không riêng gì cái đầm, ở đó địa danh nào cũng có tên gọi rất đẹp, chỉ có con người là cứ mãi cực khổ, nhếch nhác. Hồi ấy, tôi chỉ thích mùa mưa để được dầm mình trong nước lũ. Có năm, nước từ sông Cái và các sông nhỏ đổ về làm ngập trắng cả một vùng. Cả đầm nước yên bình bỗng trở nên hung dữ lạ thường. Cảnh người chết trôi, nhà cửa hư hại, mùa màng thất bát cứ xảy ra vài năm một lần. Cũng chính nơi ấy, tôi đã bỏ lại mối tình học trò của mình. Tôi không được như ba tôi, chỉ mới nắm bàn tay người ta. Nhưng rồi em cũng bỏ tôi đi lấy chồng.

Mẹ bảo khi mẹ mất phải hỏa thiêu, đem tro về rải lên mặt đầm xưa. Ruộng đất bị chính quyền lấy hết rồi, không còn chỗ để chôn. Nói xong, mẹ ngước đôi mắt mờ đục nhìn ra khung cửa. Ánh nhìn của mẹ xa xôi như đắm chìm vào một khoảng trời rất riêng nào khác. Những lúc như thế, tôi biết mẹ đang nhớ đến ba. Cả tuổi xuân và mảnh nhan sắc của người chỉ để dành riêng cho một bóng hình yêu thương đã quá vãng. Nếu linh hồn không mất đi sau khi chết, tôi tin ba tôi hạnh phúc. Ông đã may mắn có được một người vợ yêu thương mình cho đến chết.

Còn tôi, người thương tôi đang ở đâu? Hỡi những nàng tóc đen tóc đỏ, hỡi những em da trắng da vàng, em là ai, đang ở phương trời nào?
Nguyễn Văn
Chicago, 2013 

VU LAN NHỚ MẸ (Lưu Hồng Phúc)


 
Kính thưa quý thầy Cô & các anh chị,

Khi nhận được bài viết : “Vu Lan Nhớ Mẹ” của chị Lưu Hồng Phúc,  Thukỳ giật mình vì quên mất đi mùa báo hiếu , Ở Mỹ có ngày Mother’s Day thì Việt Nam cũng có ngày Vu Lan để nhắc nhở con cái nhớ về cha mẹ, đặc biệt là Mẹ.

Tất cả chúng ta ai cũng có một người Mẹ để yêu thương tôn trọng, quý mến… Triệu triệu lời cũng không thể nào diễn tả hết tình Mẫu Tử.  May mắn cho những ai luôn cài hoa hồng lên áo để hảnh diện vui mừng  vì mình có Mẹ bên cạnh, và dù ở tuổi nào mẹ cũng nhìn chúng ta như một đứa bé dành tràn đầy tình yêu thương, bảo bọc và sẵn lòng an ủi chia sẻ, không ai trên đời này có thể sánh với tình mẹ.  Thật là một diễm phúc quá lớn lao cho những ai còn mẹ.

Thukỳ không được may mắn đó từ khi mới vừa chào đời, và cũng chưa bao giờ gọi được tiếng mẹ thân yêu, nhưng cuộc đời chẳng ai trọn vẹn, có một cái gì bù đắp cho con người để mình vui  sướng khi biết đó là niềm hạnh phúc, hai cậu con trai Thukỳ là niềm vui vô biên, một tình yêu không biên giới, bù đắp những  bất hạnh cho cuộc đời, làm mẹ là một thiên chức lớn lao, nhìn con khôn lớn nên người là phần thưởng vô giá.  Thukỳ xin chia sẻ với những ai không còn mẹ nhưng mình còn có con để tận hưởng hạnh phúc và nhận biết thế nào là giá trị của tình mẹ con.

Chị Lưu Hồng Phúc đã viết lên nỗi niềm nhung nhớ về mẹ thật cảm động.  Xin trân trọng giới thiệu đến quý Thầy Cô & các anh chị : “Vu Lan Nhớ Mẹ” của chị Lưu Hồng Phúc, và đó cũng là tâm trạng chung của tất cả chúng ta, nhất là khi phải sống tha phương nơi xứ người mà mẹ còn lại quê nhà luôn luôn ngóng đợi tin con:

“Phương xa con gửi đóa hồng tươi
Về Mẹ thương yêu tận cuối trời
Ơn Mẹ suốt đời con nhớ mãi
Làm sao nói hết Mẹ hiền ơi !”

Kính chúc tất cả sẽ có một ngày Vu lan thật nhiều ý nghĩa.

Trân trọng,
Thukỳ.



VU LAN NHỚ MẸ

Vừa ra khỏi chỗ làm thì trời đã tối từ lúc nào, bầu trời không một áng mây, vành trăng khuyết như một nét vẽ mỏng chưa đủ ánh sáng để rọi xuống nơi tôi đang đứng trong parking lot, cái nóng vẫn còn oi bức quá, vào trong xe tôi phải vặn máy lạnh tối đa,quay cửa xe xuống cho hơi nóng thoát ra ngoài , vừa lúc chị Thanh gọi phone  nhắc là Lễ Vu Lan nhớ ghé lại nhà chở dùm chị  đi Chùa .

Cứ mỗi năm mùa Vu Lan đến dù bận rộn công việc thế nào tôi cũng phải nghỉ làm , hoặc về sớm để đến Chùa Lễ Phật tham dự ngày Lễ Vu Lan, Ngày xưa khi còn bé Mẹ thường đưa tôi đến Chùa Lễ Phật nhất là trong những ngày Lễ lớn như Lễ Vu Lan , Mẹ muốn tôi nghe và hiểu những lời giảng của quý Sư  về ý nghĩa của ngày Lễ, về sự hiếu thảo của Mục Kiền Liên cứu Mẹ.... và nhất là tôi rất vui vì được gắn 1 bông hồng màu đỏ thắm đứng bên cạnh Mẹ.

Hôm nay đứng dưới mái hiên Chùa
Nhớ tuổi còn thơ , nhớ cảnh xưa
Theo Mẹ đến Chùa mùa báo hiếu ,
Con cài lên áo đóa hồng tươi
(Đóa Hồng dâng Mẹ)

Trên đường trở về nhà bỗng dưng nhớ Mẹ vô cùng , nghĩ tới Mẹ nước mắt cứ tuông tràn . Mẹ ơi bao năm  trời xa Mẹ xa quê hương,  lưu lạc xứ người, sự nhớ thương làm sao nói hết , Con biết Mẹ ngày ấy nơi quê nhà mòn mỏi ngóng trông con trẻ, nhưng Mẹ ơi bao khó khăn trong cuộc sống , bận rộn để mưu sinh, lòng con trẻ xốn xang đau xót , vẫn mong có ngày trở về bên Mẹ


Phương xa con gửi đóa hồng tươi
Về Mẹ thương yêu tận cuối trời
Ơn Mẹ suốt đời con nhớ mãi
Làm sao nói hết Mẹ hiền ơi !
(Đóa Hồng dâng Mẹ)

Mẹ đã  hy sinh cả cuộc đời cho con cái,  đã làm lụng vất vả để nuôi đàn con từ thơ ấu  cho đến tuổi trưởng thành, nhưng chúng con chưa đền đáp được bao nhiêu thì phải cách xa nửa vòng trái đất, để Mẹ hiu quạnh một mình mắt luôn dõi về nơi chân trời xa tít mù khơi

Nơi ấy Mẹ hiền ngồi tựa cửa
Chờ mong con trẻ sớm quay về
Mẹ ơi ! Mẹ gắng chờ con nhé
Một sớm cùng con vui cảnh quê

(Nhớ Mẹ Hiền)

Bao mùa Vu Lan đã qua, mỗi lần đến Chùa con vẫn luôn cầu nguyện cho Mẹ được khỏe mạnh sống lâu chờ ngày con trở về bên Mẹ, ngày ấy con sẽ ôm Mẹ và sẽ kể cho Mẹ nghe thật nhiều về những nhớ thương trong những ngày tháng xa Mẹ xa quê hương.

Mòn mõi chờ trông sức kiệt dần
Ngọn đèn leo lét buổi chiều đông
Nghìn trùng xa cách trời quê lạ
Sức kiệt hơi tàn Mẹ vẫn trông
(Tình Mẹ)

 

Những ngày trở về thăm Mẹ, nhìn Mẹ ốm yếu gầy còm đi đứng không vững, mắt mờ không còn nhìn ra đứa con gái út từ xa xôi trở về bên Mẹ, lòng con quặn đau với nỗi lòng hối hận, ....tại sao để Mẹ chờ đợi quá lâu, tại sao tôi không bỏ hết công việc để về thăm Mẹ sớm hơn

Suốt một đời, mẹ chỉ ngóng trông.
Chờ con, trong kiếp sống lưu vong.
Bao nhiêu con nước trôi về biển
Là bấy nhiêu thương nhớ ngập lòng
(Nhớ Mẹ)

 
Lại một mùa Vu Lan đến, hoa hồng trắng  cài lên áo đã mấy mùa , lệ vẫn rơi khi nhìn xung quanh mình những ai còn vinh hạnh gắn hoa hồng đỏ, riêng con đau xót lắm Mẹ ơi

Bây giờ con biết tìm đâu nữa.
Bóng mẹ hiền xưa với những chiều.
Con kiếm một đời không thấy nữa.
Mẹ hiền trong mái lá tranh xiêu

(Nhớ Mẹ)

Bao nhiêu nước mắt tuông rơi cũng không làm sao vơi hết nỗi lòng nhớ thưong Mẹ

Mẹ đã ra đi khuất nẻo trần
Lòng con đau xót lệ sầu dâng
Mẹ ơi hai tiếng tình thâm ấy
Ấp ủ con hoài bóng mẫu thân
(Tình Mẹ)

Thêm một mùa Vu Lan lại đến , con nhớ Mẹ vô cùng , Mẹ ơi con không biết làm gì hơn chỉ biết cầu mong Mẹ bình yên , thanh thản nơi cõi vnĩh hằng
Mẹ hỡi nơi xa cõi vĩnh hằng
Con mong Mẹ mãi mãi bình yên
Tìm vui thanh thản nơi Tiên cảnh
Ơn phước trời ban vạn sự lành
(Ngày về thăm mộ Mẹ

(Viết vào Mùa Vu Lan 2011)
Lưu Hồng Phúc