Showing posts with label -Tâm tình. Show all posts
Showing posts with label -Tâm tình. Show all posts

Sunday, March 29, 2026

THƯỢNG NGHỊ SĨ MULLIN XÚC ĐỘNG KỂ LẠI NGHĨA CỬ CỦA T T TRUMP ĐỐI VỚI GIA ĐÌNH

 


THƯỢNG NGHỊ SĨ MULLIN XÚC 
ĐỘNG KỂ LẠI NGHĨA CỬ CỦA
 T T TRUMP ĐỐI VỚI GIA ĐÌNH


Trong phiên điều trần chuẩn thuận chức
 vụ Bộ trưởng Bộ An ninh Nội địa, Thượng
 nghị sĩ Markwayne Mullin đã không kìm
 được xúc động khi kể lại câu chuyện cá
 nhân về sự giúp đỡ của Tổng thống Trump
 dành cho gia đình ông trong giai đoạn khó
 khăn nhất.

Trả lời câu hỏi của Thượng nghị sĩ Ron 
Johnson, ông Mullin cho biết mối quan hệ
 giữa ông và Tổng thống Trump không chỉ
 dừng lại ở chính trị, 
mà bắt nguồn từ một biến cố gia đình khi
 con trai ông, Jim, bị chấn thương não 
nghiêm trọng trong một tai nạn thể thao.

Ông kể rằng con trai mình, từng là một
 vận động viên xuất sắc, đã mất khả năng
 vận động bình thường, mất kiểm soát cơ
 bắp và gặp khó khăn trong những sinh 
hoạt cơ bản sau tai nạn. 

Tình trạng này đã khiến gia đình ông rơi 
vào khủng hoảng trầm trọng.

Theo lời ông Mullin, ngay khi biết tin, Tổng
thống Trump đã chủ động gọi điện và duy
 trì liên lạc thường xuyên để hỏi thăm tình
 trạng của Jim, đồng thời đề nghị trợ giúp
trong quá trình điều trị.

Tổng thống Trump thậm chí còn đề nghị 
sử dụng phi cơ riêng để giúp gia đình 
ông Mullin di chuyển đến California nhằm 
gần trung tâm phục hồi thần kinh . 

Trong suốt thời gian đó, Tổng thống liên 
tục gọi điện gần như mỗi ngày để theo dõi
 tiến triển điều trị.



Ông Mullin cũng kể lại một khoảnh khắc 
đáng nhớ khi Tổng thống Trump trực tiếp 
đến thăm Jim tại Bakersfield, bất chấp 
lịch trình bận rộn trong giai đoạn vận động
 tranh cử. 

Khi được nhắc phải rời đi, Tổng thống đã 
quyết định ở lại thêm để dành thời gian 
cho gia đình Jim.

Theo ông Mullin, chính sự hiện diện và 
quan tâm đó đã góp phần quan trọng 
trong quá trình hồi phục của con trai 
ông. 

Một khoảnh khắc khi Jim nhận ra Tổng 
thống Trump được xem là bước ngoặt 
giúp cho trí nhớ và tinh thần của cậu 
hồi phục tốt.

Ông nhấn mạnh rằng những hành động 
này không nhằm mục đích chính trị hay
 công chúng, mà xuất phát từ sự quan 
tâm chân thành. 

Tổng thống Trump, theo ông đã trợ giúp
gia đình trong thời điểm khó khăn nhất 
mà không tìm kiếm sự "chú ý".

Câu chuyện cá nhân này đã làm nổi bật 
một khía cạnh khác của T T Trump,
 đồng thời góp phần giải thích mối quan
 hệ gắn bó giữa ông và Thượng nghị sĩ 
Mullin trong bối cảnh chính trị hiện nay.

Friday, March 6, 2026

LỜI NGUYỀN ĐẬP HÀN (THẦY NẪU)

 


LỜI NGUYỀN ĐẬP HÀN

 

       Đập Hàn -Suối Hàn  tọa lạc phía tây bắc  Đèo cả cách trung tâm Phú Yên 27km thuộc thôn Hảo Sơn, Hòa Xuân Nam, Đông Hòa, Phú Yên là một khu du lịch  của xứ Nẫu từ khi Tuy Hòa còn là phố thị Ngoại Ô

       Đập Hàn nằm trên trục chính thiên lý nam bắc nơi dừng chân của bao nhiêu bộ hành thời nam tiến nơi còn nhiều hoang sơ nhất Phú Yên khichưa có bàn tay  xâm thực của con người . Đập Hàn -Suối Hàn vẫn như thế mùa đông hay mùa hè nước vẫn trong vắt một màu xanh , mát lạnh vào mùa hè nơi mà học trò trung học  Phú Yên thời chưa mở cửa . Những phiến đá Macca vẫn còn loang lỗ những con chữ học trò, những hàng cây còn khắc tên đôi lứa và những vết cắt trơ gan cùng tuế nguyệt cứ vẫn nằm yên trên thân cây như một lời nguyền

      Mùa hè lũ học trò hay rủ nhau đem theo một vài món ăn gì đó cho chắc bụng rồi dã ngoại  đến Đạp Hàn cắm trại . Từ  Tuy Hòa qua cầu Đà Rằng đến những cánh đồng bát ngát cò bay thẳng cánh Phú Lâm , qua cầu Bàn Thạch gần đến chân Đèo Cả rẽ phải hơn 2km phía trước là Đạp Hàn với một màu xanh nguyên sơ. Người ta nói Đập Hàn như một cô gái ngủ quên trong rừng vì sự tĩnh lặng , hoang sơ của nó

       Những thập niên 70, 80 những ngày tết , những ngày hè Nẫu Trẻ -Phú Yên kéo đến đây để được nghĩ ngơi, để được hít thở với những mảng xanh bất tận, họ nhóm bếp nấu ăn v..v.. được ngâm mình dưới dòng suối lạnh miên man, được lội bộ tham cứu thực vật xanh và được nghe lời của gió

       Thưở ấy đoàn người muốn qua Đèo Cục Kịch dừng chân dưới Suối Hàn nhóm lửa nấu thêm cơm, lùi thêm củ khoai mì , khoai lang để chuẩn bị vượt đèo, những đàn ngựa vẫy đuôi nghĩ ngời lấy sức cho cuộc vượt ngoạn mục . Cũng ở nơi đó người ta dừng lại cúng cơm những người đồng hành mời nằm lại hôm qua trên đoạn đường thiên lý từ đó còn có một cái tên dân dã được truyền miệng trong đoàn bộ hành : THÁC LINH HỒN

        Những linh hồn của  người bộ hành thời chân đất  được tắm gội thiên nhiên, được tụ tập trong một miếu thờ để hưởng những hương khói mặn nồng của những người còn lại , nghe đâu rất linh hiển cho những lời cầu nguyện đôi lứa khi truyền thuyết còn lưu lại trong dân gian đôi tình nhân đi tìm cuộc sống mới , họ đã nằm lại nơi Suối Hàn với Lời Nguyền Tháng Ba Hoa Chuối

      Cũng như Suối Nước Nóng thôn Triêm Đức - Xuân Quang 2 -Đồng Xuân -  Phú Yên, Đập Hàn gần như bị bỏ quên khi những khu du lịch nhân tạo ở Tuy Hòa tăng tốc. Những điểm đến  thiên nhiên chưa  được được cung cầu đúng nghĩa nó như con NAI RỪNG LẠC BẦY giữa những điệp khúc yêu đương đôi khi vài chiếc lá vàng bay điểm xuyến khan khốc.....

 

Cali March 6.2026

Thầy Nẫu


Saturday, December 20, 2025

NĂM ẤY, TÔI TỐ CÁO CHÍNH MẸ MÌNH; NGÀY HÔM SAU BÀ BỊ XỬ BẮN — GIỜ TÔI ĐÃ GIÀ, ĐÊM NÀO CŨNG SỐNG TRONG ÁC MỘNG†

 NĂM ẤY, TÔI TỐ CÁO CHÍNH MẸ MÌNH; NGÀY HÔM SAU BÀ BỊ XỬ BẮN — GIỜ TÔI ĐÃ GIÀ, ĐÊM NÀO CŨNG SỐNG TRONG ÁC MỘNG†




Năm 1970, giữa cao trào Cách mạng Văn hóa, Trương Hồng Binh mới 16 tuổi nhưng đã là một hồng vệ binh cuồng tín. Với cậu, Mao Trạch Đông là chân lý tuyệt đối, còn mọi nghi ngờ đều là tội ác. Một buổi tối trong gia đình ở An Huy, khi tranh luận về sách vở, mẹ cậu – bà Phương Trung Mưu – buột miệng nói rằng có những câu người ta gán cho Mao thực ra không phải do Mao viết, và việc thần thánh hóa lãnh tụ là không bình thường. Chỉ vài câu nói ấy thôi cũng đủ làm không khí trong nhà nổ tung. Đối với người mẹ, đó có thể chỉ là lời than mệt mỏi; nhưng với cậu con trai đã được giáo dục bằng đấu tranh giai cấp, đó là lời “phản cách mạng” không thể tha thứ.

Cơn phẫn nộ nhanh chóng biến thành hành động. Trương Hồng Binh cùng cha mình viết đơn tố cáo chính người mẹ, người vợ trong gia đình, lên chính quyền địa phương. Không yên tâm, cậu còn tự tay viết thêm một bản tố cáo khác, đeo huy hiệu hồng vệ binh, lén gửi để chắc chắn vụ việc không bị bỏ qua. Chỉ trong một đêm, ranh giới giữa mẹ và “kẻ thù giai cấp” bị xóa sạch. Ngày hôm sau, bà Phương Trung Mưu bị bắt.

Vài tuần sau, tại một buổi “đấu tố” công khai với hàng nghìn người, bà bị trói, treo bảng “phản cách mạng” trước ngực, ép quỳ giữa quảng trường. Bản án được tuyên rất nhanh: tử hình, thi hành ngay. Khi đoàn xe chở bà ra pháp trường, Trương Hồng Binh đứng trong đám đông nhưng không dám tiến lên. Người mẹ bị bắn chết, còn cậu con trai – người đã góp phần đẩy bà đến cái chết – chỉ biết đứng chết lặng, vừa sợ hãi vừa trống rỗng.

Bi kịch không kết thúc ở đó. Gia đình tan nát, cha mẹ ly hôn trên giấy tờ để “cắt đứt quan hệ với phản cách mạng”, bản thân Trương Hồng Binh và cha cũng bị xã hội xa lánh. Nhiều năm trôi qua, khi Cách mạng Văn hóa kết thúc và sự cuồng tín dần lắng xuống, ông mới bắt đầu hiểu điều mình đã làm. Ông viết đơn, viết hồi ký, cố xin phục hồi danh dự cho mẹ, thú nhận rằng ngày ấy ông đã đặt khẩu hiệu lên trên tình mẫu tử.

Giờ đây, khi đã già, Trương Hồng Binh nói rằng mỗi đêm ông vẫn mơ thấy mẹ. Trong những cơn ác mộng ấy, không có khẩu hiệu, không có quảng trường, chỉ có ánh mắt của người phụ nữ đã sinh ra ông – ánh mắt của một người mẹ trước khi bị chính con mình đẩy ra trước họng súng. Đó là bản án không tòa án nào tuyên, nhưng kéo dài suốt phần đời còn lại.


https://hk.aboluowang.com/2021/0308/1565844.html

Tuesday, November 25, 2025

LỜI THƯƠNG GỬI TỪ TÂM LŨ PHÚ YÊN (LM. ANMAI,CSSR)

 


LỜI THƯƠNG GỬI TỪ TÂM LŨ PHÚ YÊN
Một cơn đại hồng thủy đã đổ ập xuống miền Trung, mang theo tiếng gào thét của thiên nhiên và những mất mát không thể nào đong đếm được. Trong tâm lũ tang thương ấy, Phú Yên đang gánh chịu một vết thương hằn sâu, một nỗi đau tê tái đến cùng cực.
Những ngày qua, tin tức và hình ảnh từ mảnh đất này khiến hàng triệu trái tim người Việt Nam phải thắt lại. Nước lũ cuồn cuộn đổ về, nuốt chửng nhà cửa, tài sản, và đau đớn hơn cả, là sinh mạng của những người con hiền lành, chất phác. Khi dòng nước dữ rút đi, để lại phía sau chỉ là bùn đất ngập ngụa, là sự tan hoang đến xé lòng, và là một thực tế phũ phàng: Phú Yên không còn quan tài.
Nghe tin mà lòng như bị bóp nghẹt. Quan tài, vật phẩm cuối cùng để tiễn đưa một con người về với đất mẹ, giờ đây lại trở thành một thứ xa xỉ, một sự thiếu thốn bi thương đến không ngờ. Con số nạn nhân tử vong, mất tích cứ tăng lên mỗi giờ, mỗi ngày, biến những ngôi làng hiền hòa thành những địa điểm tang tóc. Người chết không kịp được an táng theo phong tục, không có chiếc hộp gỗ trang nghiêm để đặt thân xác đã chịu quá nhiều khổ đau. Đó không chỉ là thiếu thốn vật chất, mà còn là một sự tổn thương tinh thần khôn cùng đối với người sống. Họ, những người may mắn sống sót sau cơn lũ dữ, nay lại phải đối mặt với cảnh không đủ ván gỗ, không đủ nơi chôn cất cho người thân, cho những đồng bào xấu số. Cảnh tượng ấy, dù không tận mắt chứng kiến, cũng đủ để người ta hình dung ra sự tuyệt vọng, sự bất lực đến tột cùng của những người đang ở trong tâm lũ. Giữa mênh mông bùn đất và nỗi đau, họ phải dùng tạm bợ những tấm ván, những vật liệu có sẵn, hay thậm chí là phải xếp hàng chờ đợi, để lo liệu cho người đã khuất. Đó là một gánh nặng, một bi kịch không thể nào diễn tả hết bằng lời.
Nhưng trong khó khăn, trong đau thương, tình người lại bừng sáng như một ngọn lửa ấm áp. Không để đồng bào mình phải chịu cảnh tang tóc không trọn vẹn, các tỉnh lân cận đã nhanh chóng hành động. Những chuyến xe chở đầy ắp quan tài, được gói ghém cẩn thận, đã nối đuôi nhau vượt đường xa, băng qua những đoạn đường còn ngập nước, sạt lở để kịp thời chuyển xuống Phú Yên. Đó không chỉ là những chiếc quan tài, mà là những thông điệp của tình yêu thương, là sự sẻ chia, là lời an ủi vô tiếng nói từ những người xa lạ. Người dân ở các tỉnh bạn, dù bản thân cũng phải oằn mình chống chọi với thiên tai, vẫn không quên hướng về Phú Yên, nơi đang cần sự giúp đỡ hơn bao giờ hết. Từng chiếc quan tài được chuyển đến là từng tia hy vọng, là sự tôn trọng cuối cùng dành cho người đã khuất, giúp những gia đình kém may mắn vơi bớt đi phần nào nỗi nhức nhối khi tiễn biệt. Hành động này là minh chứng sống động cho tinh thần "lá lành đùm lá rách," cho sức mạnh của sự đoàn kết dân tộc, cho thấy rằng dù thiên tai có tàn khốc đến đâu, nó cũng không thể đánh gục được tình người Việt Nam. Sự hỗ trợ kịp thời này đã giúp chính quyền địa phương và người dân Phú Yên có thêm nguồn lực để lo liệu hậu sự, để những nạn nhân được yên nghỉ một cách trang trọng nhất, giúp người sống có thể nhẹ lòng hơn một chút trong cơn bão đau thương.
Trước cảnh mất mát quá lớn này, điều duy nhất chúng ta có thể làm là dâng lời cầu nguyện. Cầu nguyện cho những linh hồn đã lìa khỏi xác thân trong cơn lũ dữ được siêu thoát, được về nơi an nghỉ vĩnh hằng, không còn phải chịu đựng sự lạnh lẽo và kinh hoàng của thiên tai. Cầu nguyện cho những người còn đang mất tích sớm được tìm thấy, dù là trong niềm hy vọng mong manh hay trong sự chấp nhận đầy nước mắt. Cầu nguyện cho những người đang phải gánh chịu nỗi đau tột cùng vì mất đi người thân, mất đi nhà cửa, tài sản, được ban thêm sức mạnh để vượt qua bi kịch này. Xin Chúa và các Đấng Tối Cao che chở, nâng đỡ những người còn sống, ban cho họ lòng kiên cường, ý chí phục hồi, và hơn hết là tình yêu thương của cộng đồng để họ có thể gượng dậy từ đống đổ nát. Xin cho mỗi tấm lòng biết sẻ chia, biết hành động thiết thực để chung tay xoa dịu nỗi đau đang bao trùm mảnh đất Phú Yên và cả miền Trung ruột thịt.
Hãy nhớ rằng, sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng. Dù con đường phục hồi còn nhiều gian nan và nước mắt, nhưng với tình yêu thương và sự đồng lòng của cả nước, Phú Yên sẽ gượng dậy, miền Trung sẽ lại hồi sinh. Chúng ta cùng nhau thắp lên một ngọn nến, một lời kinh cầu nguyện, một hành động sẻ chia, để sưởi ấm những trái tim đang băng giá, để thắp lên hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn trên mảnh đất đầy nắng gió nhưng cũng đầy tình người này.
Lm. Anmai, CSsR

Wednesday, October 29, 2025

TUỔI GIÀ – MỘT KIẾP NGƯỜI LẶNG LẼ MÀ SÂU XA (NGỌC VÕ)

 


TUỔI GIÀ – MỘT KIẾP NGƯỜI LẶNG LẼ MÀ SÂU XA

NGỌC VÕ.

Tuổi già là đoạn đường mà ai rồi cũng sẽ đến, nếu may mắn được sống đủ lâu. 

Có người đến đó trong an yên, có người đến trong cô độc. 

Có người hạnh phúc nhìn lại đoạn đời đã qua, có người lặng lẽ ôm những ân hận không thể sửa. 

 

Nhưng dầu là ai, ở tuổi già, ai cũng cần một điều – ấy là được sống cho chính mình. Cả một đời người, ta đã quen sống vì người khác. Hồi trẻ, cha mẹ lo cho con, rồi đến lúc làm cha mẹ, ta lại sống vì con cái. Mỗi ngày là một guồng quay – cơm áo, gạo tiền, trách nhiệm, bổn phận, hy sinh. Ta cặm cụi gây dựng cuộc sống cho gia đình, cho người thân, cho con cái có chỗ đứng trong đời. Có lúc vội đến nỗi chẳng kịp ngẩng đầu nhìn trời. Có khi mệt đến nỗi không biết mình đang buồn hay đang sống.

Có những người suốt bốn, năm chục năm không có một ngày thật sự cho bản thân. Vui ít, lo nhiều. Lặng lẽ chịu đựng, nhẫn nại gồng gánh. Đến lúc nhìn lại, hóa ra bản thân là người ta bỏ quên nhiều nhất.

Vậy mà đến khi bước vào tuổi xế chiều, nhiều người lại mang tâm thế… chờ đợi. Chờ ngày con cái thành đạt, chờ cuộc sống ổn định, chờ lúc nhắm mắt.

 

Có người già rồi mà tâm chưa chịu nghỉ. Cứ đau đáu chuyện con dâu, chuyện cháu học hành, chuyện nhà cửa sau này để ai, chuyện xóm làng dâu bể. Tâm cứ bận, lòng chẳng an. Ngồi giữa căn nhà đã dựng lên cả đời, vậy mà thấy mình như kẻ qua đường.

 

Tuổi già không phải là giai đoạn chờ chết. Mà là một mùa sống khác – chậm hơn, sâu hơn, nhẹ hơn, nhưng không kém phần đẹp đẽ. Nó giống như mùa thu – không rực rỡ như mùa xuân, không sôi nổi như mùa hạ – nhưng đằm thắm, dịu dàng, và đủ đầy.

 

Sống sâu – là học cách lắng nghe mình lần nữa. Là nhắm mắt lại mà vẫn thấy ấm lòng vì tiếng gió qua vườn, tiếng chổi quét lá mỗi sáng, tiếng cháu gọi ông bà ríu rít ngoài sân. Là một tách trà vừa đủ nóng, một ánh chiều vàng rơi nghiêng nơi hiên nhà. Là đọc lại quyển sách cũ từng gối đầu giường, ngắm lại ảnh cưới đã vàng màu năm tháng. Là nhớ về người xưa không còn với mình, mà lòng không buồn – chỉ thấy biết ơn.

 

Sống sâu – cũng là học cách tha thứ. Tha thứ cho người, và cho chính mình. Tha thứ cho những va vấp không sửa kịp, những sai lầm chưa kịp xin lỗi. Tha thứ cho quá khứ, để tương lai còn có thể nhẹ bước. Khi ta không còn nhiều thời gian như trước, lòng nhẹ mới là món quà quý nhất ta có thể tự tặng mình.

 

Sống nhẹ – là biết mình không cần chứng minh nữa. Không cần gồng mình để được công nhận. Không cần so sánh mình với người bên cạnh. Không cần gánh lấy vai trò đạo đức hay mẫu mực gì nữa. Bởi lẽ, sống một đời tử tế đã là đủ. 

 

Còn lại là học cách thảnh thơi, học cách im lặng đúng lúc, học cách mỉm cười khi không cần nói gì. Tuổi già là lúc sống ít lời mà nhiều nghĩa. Là khi ánh mắt nhìn đời đã dịu lại, không còn sắc bén, không còn đòi hỏi. Là khi người ta có thể buông tay, nhưng không buông bỏ lòng nhân hậu. Là khi có thể im lặng, nhưng lòng vẫn đầy yêu thương. Là khi không còn tranh cãi hơn thua, mà chỉ muốn mỗi ngày còn được ăn một bữa cơm ngon, ngồi giữa tiếng cười con cháu, và ngủ một giấc bình yên.

 

Có nhiều người sợ tuổi già. Sợ bệnh tật, sợ cô đơn, sợ bị lãng quên. Nhưng nếu biết sống đúng, tuổi già không đáng sợ. Nó là phần thưởng cho người đã đi hết những năm tháng nhọc nhằn. Là cơ hội để sống lần nữa – nhưng lần này là cho mình. Không cần thành đạt, chỉ cần thảnh thơi. Không cần được ca ngợi, chỉ cần được sống thật với lòng mình.

 

Một mái nhà đơn sơ, một cái ghế mây kê ở ban công, một khóm hoa nhỏ trước hiên, vài người bạn tri kỷ, vài quyển sách cũ, một ấm trà nóng – thế là đủ. Hạnh phúc tuổi già không ở chỗ có bao nhiêu tiền trong sổ tiết kiệm, mà ở chỗ có bao nhiêu bình an trong tâm hồn.

 

Vậy nên, đừng chờ đợi điều gì nữa. Mỗi ngày còn tỉnh táo, còn có thể bước ra vườn hít một hơi thật sâu – là một món quà. Còn thấy được ánh sáng, còn nghe được tiếng chim – là còn có lý do để sống.

 

Tuổi già, nếu biết nhìn bằng đôi mắt yêu thương, sẽ không là đoạn kết. Mà là một mùa chín rộ, ngọt ngào, lặng lẽ – như trái cây cuối mùa, thơm bền và sâu vị. Một đời người nếu đã sống trọn, thì những năm tháng cuối cùng không phải là để sợ hãi, mà là để tri ân. Tri ân cuộc đời. Tri ân những người đã đi cùng ta. Và tri ân chính mình – đã đi qua bao bão giông, vẫn còn ngồi đây, còn thở, còn biết ơn.

 

Tuổi già không phải là chờ chết. Mà là sống – một cách đầy đủ và trọn vẹn nhất.


Tuesday, September 23, 2025

NGƯỜI ĐẬU THỦ KHOA (KIM LOAN)

 

HÌNH TÁC GIẢ - KIM LOAN

NGƯỜI ĐẬU THỦ KHOA

 

Lần đó gia đình chúng tôi bay qua Texas để dự lễ ra trường High School của Kevin, thằng cháu, con trai út của ông anh Tư.

Đại gia đình đi thành một phái đoàn, kéo đến hội trường của trường học, nhìn đám trẻ tưng bừng nhốn nháo, hớn hở vui cười, gọi tên nhau í ới, lòng tôi cũng vui theo.

Chương trình bắt đầu, cả hội trường im phăng phắc, sau các thủ tục ban đầu, các bài phát biểu của các thầy cô giáo, hiệu trưởng, là phần phát biểu cảm tưởng của người thủ khoa, valedictorian. Đó là một cậu bé Mỹ da trắng, cao ráo, khuôn mặt sáng sủa, có nụ cười thật dễ mến. Bài phát biểu không dài lắm, có những đoạn hài hước khiến mọi người cười nghiêng ngã, khi nói về những kỷ niệm với các bạn và thầy cô. Đoạn cuối thì cảm xúc lắng đọng, khi cậu nói về phút chia tay, về những dự định tương lai, cùng các bạn vươn tới những ước mơ, bước vào đời, giúp ích cho xã hội.

Kết thúc bài diễn văn, cả hội trường đứng lên vỗ tay thật dài, đâu đó vang tên những tiếng huýt sáo, gọi thật to từ đám học sinh: Matthew! Matthew! Matthew!

Ông anh tự hào quay qua nói với tôi:

- Đó là Matthew, chàng thủ khoa, là bạn thân của Kevin nhà mình đấy.

Khi tan buổi lễ các học sinh xúm xít gặp nhau chụp hình với mũ áo với những nụ cười tươi vui. Nhóm người lớn chúng tôi đứng ở một góc, chờ cho bọn trẻ chụp hình vui vầy đã đời với đám bạn. Một lâu sau, Kevin trở lại, dẫn theo Matthew và giới thiệu với tôi:

- Cô ơi, đây là Matthew, người đậu thủ khoa của trường vừa đọc bài phát biểu lúc nãy đó cô.

Matthew tiến tới bắt tay tôi, bà chị dâu nhanh nhẩu nói tiếp:

- Nhóm chúng nó chơi với nhau từ năm lớp 10, Matthew thân với Kevin lắm, vẫn thường đến nhà chị để học bài hoặc đi chơi, xem phim mỗi mùa hè rảnh rỗi. Vậy mà đã sắp chia tay mỗi đứa một trường học, một ngành học khác nhau.

Tôi mỉm cười thân thiện với Matthew:

- Chúc Matthew đi tiếp con đường học hành được như ý nhé. Bài phát biểu hồi nãy hay lắm.

Matthew bẽn lẽn nhìn tôi, nói thank you. Tôi nhìn thằng nhỏ trổ mã cao ráo đẹp trai với mái tóc hoe vàng và cặp mắt nâu màu hạt dẻ, lại học giỏi nên cảm thấy quý mến ngay. Tôi hỏi Matthew:

- Kevin nhà cô sẽ học ngành computer, còn Matthew sẽ học gì?

Matthew cười rạng rỡ:

- Con sẽ học bác sĩ thú y.

Tôi tiếc rẻ:

- Nếu thích học bác sĩ sao con không chọn y khoa chữa bệnh cho con người cũng là điều tốt, học bác sĩ chữa bệnh cho thú vật uổng tài của con.

Matthew có lý của nó:

- Vì con yêu thú vật.

Nhiều học sinh ở Mỹ chọn ngành học chỉ vì những sở thích dù những ngành học ấy không dễ xin việc làm, không thích hợp với điều kiện hoàn cảnh của mình, cuối cùng lãng phí cả thời gian và tiền bạc. Nhưng tôi không dám ý kiến gì thêm vì biết trẻ ở Mỹ thích làm theo con đường chúng chọn. Ngay như con cháu nhà mình chắc gì chúng nghe nói chi đến con nhà người ta. Con cháu Việt sinh ra lớn lên ở xứ này, tụi nó thích học gì, bố mẹ cũng khó cản. Ở Canada tôi có quen vợ chồng anh nha sĩ kia, cứ tưởng thằng con trai sẽ theo nghề của bố mẹ, nhưng nó lại chọn ngành chẳng thể ngờ tới: Art! Anh chị ấy lúc đầu cũng thất vọng, buồn bã, nhưng cuối cùng cũng phải chiều theo ý con. Cũng may, sau một năm học Art, nó chán và đổi qua học Kỹ Sư, ba má vui mừng an lòng vì sợ ngành Art khó kiếm việc chớ không có ý chê bai gì ngành này. Tôi tự nghĩ biết đâu Matthew chọn đúng, sau này Matthew sẽ thành công với clinic chữa bệnh cho súc vật, vì ở Mỹ người ta thích nuôi thú cưng và sẵn sàng chi tiền săn sóc chúng.

Chúng tôi đến nhà hàng ăn dinner, có Matthew theo cùng. Kevin và Matthew ngồi cùng xe với bà chị dâu tôi, còn vợ chồng tôi đi theo xe ông anh. Anh tôi kể:

- Tội nghiệp Matthew, hoàn cảnh khá buồn, mẹ mất sớm khi nó còn bé, ba lập gia đình khác, Matthew ở với bà ngoại. Bởi vậy tụi anh thương cảm và yêu mến nó như Kevin, mỗi lần nó đến chơi, anh chị thường mời nó ở lại ăn cơm cùng gia đình nên Matthew quen dần và thân thiết với gia đình anh lắm. Hôm nay thằng nhỏ ra trường mà lại thủ khoa, bà ngoại thì già, còn bố nó cũng chẳng có mặt, thiệt là vô tình.

Bây giờ tôi mới hiểu vì sao Matthew cứ luẩn quẩn bên gia đình Kevin và cùng theo chúng tôi đi nhà hàng chiều nay. Lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi cảm thương. Ngày vui của Matthew mà không có một người thân, trong khi Kevin nhà chúng tôi thì có quá đông người đi theo, chẳng biết Matthew có chạnh lòng?

Tôi hi vọng Matthew học giỏi, mai sau sẽ thành tài, là một bác sĩ thú y thành công, cuộc đời Matthew sẽ tốt đẹp hơn.

………………………..

Nhưng thực tế không như tôi suy nghĩ và ước mong, sau khi tôi trở về Canada, thỉnh thoảng nói nói chuyện phone với ông anh, thì được biết, trong khi các bạn chuẩn bị vào đại học thì Matthew thong thả dành 1 năm… nghỉ xả hơi, gọi là “take a break”.

Tôi nghe tin mà xót xa, lo lắng. Tôi nhớ đến chuyện Evelyn, một đứa cháu bên chồng của tôi ở Utah và đứa bạn thân của nó là Camila, cũng tốt nghiệp High School cách đây mấy năm. Evelyn vào học ngành Registered Nurse 4 năm trong khi Camila quyết định nghỉ hai năm theo cha mẹ đi truyền giáo. Camila sẽ được cung cấp chỗ ăn ở miễn phí trong suốt thời gian 2 năm cô đi truyền đạo, Camila rất thích thú với công việc này, trước là được nghỉ xả hơi việc học hành cho đầu óc thảnh thơi, sau là được làm điều tốt lành và có ích, đi truyền đạo sau này sẽ được lên thiên đàng.

Hai năm sau Camila trở về, cô bé thất vọng và hoang mang khi thấy Evelyn vẫn đang tiến triển việc học hành và tương lai trước mặt sẽ có công ăn việc làm, còn Camila cảm thấy khó khăn khi bắt đầu lại với sách vở, nó ghi danh học ngành y tá 1 năm cho ngắn gọn để mau ra trường có việc làm mà sinh sống nhưng cũng không học nổi, Camila phải buông bỏ việc học và đi xin việc receptionist trong một cơ sở y tế. Camila khóc và kể cho Evelyn rằng những lần đi truyền đạo không đẹp như cô nghĩ, khi cô gõ cửa nhà, người ta không thèm mở và nếu mở cửa thì cũng lạnh lùng từ chối và tỏ ý không muốn bị cô gõ cửa làm phiền lần nữa. Camila hối tiếc đã bỏ lỡ 2 năm không học hành, giờ thì cô không còn ý chí làm lại từ đầu nữa.

Một hôm, đang nói chuyện phone với bà chị dâu, chị cho biết Matthew vừa đến chơi, tôi mừng rỡ nhờ chị chuyển phone cho tôi nói chuyện trực tiếp với Matthew. Tôi dùng hết lời lẽ, từ ngữ English trong khả năng của mình, tha thiết khuyên Matthew đừng nghỉ ngắt quãng việc học hành, phí thời gian và một năm trời biết đâu sẽ có nhiều đổi thay làm hao mòn nhiệt huyết, nhưng Matthew nói đường đi còn dài, học lúc nào chả được. Trước khi cúp phone, biết khó thay đổi được ý nghĩ “take a break” của Matthew, tôi bắt nó hứa, tôi bắt nó thề, sau một năm phải đi học lại nhé, đừng lãng phí tuổi trẻ và tài năng của con. Matthew cười nhẹ, miệng cứ yes yes và cám ơn tôi đã quan tâm đến nó.

Tôi biết đó là quan niệm kiểu Âu Mỹ, của nhiều học sinh ở Mỹ, con gái cả của cựu tổng thống Obama cũng thế, cho rằng suốt thời gian trung học “vất vả” tốt nghiệp xong phải nghỉ ngơi rong chơi …lấy sức. Tôi tin tưởng và hy vọng Matthew học giỏi, nghỉ một năm cũng không ảnh hưởng lắm.

Một năm trôi qua, tôi nghĩ Matthew sẽ ghi danh vào đại học nào đó, hoặc thi vào ngành bác sĩ thú y như nó yêu thích, nhưng lại ngạc nhiên đến hụt hẫng khi nghe ông anh kể rằng Matthew sẽ …đi làm. Người anh họ của Matthew giới thiệu Matthew vào làm manager cho một hãng điện tử cùng với anh ta. Matthew nói cần tiền nên tạm đi làm công nhân rồi năm sau sẽ đi học.

Trời ơi! Tôi thất vọng, tôi lẩm bẩm, ông xã tôi phải lên tiếng:

- Em thích lo chuyện bao đồng quá nhỉ, con cháu trong nhà mình còn chưa nói được, em lại đi lo cho con người dưng.

- Anh nói vậy mà nghe được sao! Đúng, Matthew là người dưng, nhưng là bạn thân của Kevin cháu mình. Nhưng quan trọng hơn cả, là nó học rất giỏi, anh không nhớ Kevin từng nói, môn nào Matthew cũng đạt điểm xuất sắc đó sao, và anh ơi, em thương nó, vì nó mồ côi mẹ, không có ấm áp tình cha, nên em thực sự muốn nó phải thành công trên đường học vấn.

- Anh hiểu chứ, nhưng biết làm sao bây giờ, mong rằng nó sẽ chán việc làm và sẽ đi học như lời nó đã hứa với em.

- Thì em cũng mong như thế. Con nhỏ Hà trong nhà thờ mình kìa, con gái nó cũng xong High School, theo phong trào “one year break” xin vào bán hàng McDonalds, đến nay hơn hai năm chưa thấy nó trở lại học, vì đi làm kiếm được chút tiền, hết hứng chuyện sách vở, bởi vậy em đang lo, sợ Matthew cũng sẽ như thế, nhất là khi nó không có cha mẹ bảo ban, dạy dỗ .

Cuối năm đó, tôi lại có dịp bay qua Texas thăm ông chú bị bệnh, lần này không thể ngồi yên được nữa, con cái nhà người ta mà tôi ấm ức sốt cả ruột như con cháu mình, tôi không muốn Matthew lãng phí thêm thời gian. Tôi nhờ chị dâu làm bún chả giò, kêu Kevin mời Matthew tới nhà ăn món mà Matthew rất thích. Lâu lâu hai đứa bạn gặp lại nhau cùng ăn món ngon nên không khí thoải mái vui vẻ. Tôi hỏi Matthew về chuyện đi làm, nó thành thật nói:

- Con muốn kiếm chút tiền tự lo cho bản thân, không như Kevin được cha mẹ thương yêu và chăm lo cả tiền bạc lẫn tinh thần.

Đúng thế, Kevin vào đại học không phải mượn nợ như bao sinh viên khác, con nhà Việt Nam hầu như đứa nào cũng được cha mẹ khích lệ học hành, hi sinh tối đa cho con ăn học, còn Matthew thì ngược lại, bên cạnh nó không có cha mẹ quan tâm đến việc học của nó, như cây hoang tự mọc muốn ra sao thì ra. Sau một năm nghỉ học Matthew đã có chút thay đổi muốn đi làm một thời gian để kiếm tiền, rồi sau một năm đi làm điều gì sẽ xảy ra? Matthew sẽ quen dần với việc làm, quen dần với cuối hai tuần lãnh lương có tiền tiêu xài, sẽ xa rời thêm sách vở biết đâu sẽ không còn ý chí vào đại học?

Tôi kể cho Matthew nghe trường hợp Camila ở Utah và câu chuyện cô bé bên Canada đi làm McDonalds, rồi lại hết lời khích lệ, chỉ vẽ cho Matthew phải tiếp tục ngay việc học hành, hơn một năm qua rong chơi là quá đủ, là đã chậm hơn bạn bè cùng lớp rồi, đừng vì ham kiếm ít tiền mà bỏ phí thời gian. Hãy đi tìm tương lai tốt đẹp cho bản thân khi mà con học giỏi, có khả năng làm điều ấy.

Tôi nói để Matthew đừng mặc cảm:

- Không có tiền con cứ mượn “student loan” và chăm chỉ học hành. Học xong sẽ trả nợ mấy hồi. Bao nhiêu sinh viên đã mượn nợ như thế mà.

Rồi Kevin cùng kể cho Matthew về từng đứa bạn của nhóm High School, đứa học ngành này đứa học ngành nọ, trong khi Matthew là người tốt nghiệp thủ khoa, học giỏi nhất trong nhóm, nhất lớp, nhất trường thì sao?

Tôi thêm vào, khích nó:

- Bao nhiêu người di cư đến Mỹ với giấc mơ Mỹ, còn con là người Mỹ chính gốc, sinh ra và lớn lên ở Mỹ, có khả năng học giỏi, chẳng lẽ thua họ sao?

Matthew ngồi nghe lặng thinh một hồi lâu, nó cảm động:

- Chưa bao giờ có ai để ý đến chuyện học hành của con, cho con những lời nhắn nhủ yêu thương như cô. Con sẽ suy nghĩ lại chuyện này, trước mắt thì con vẫn phải đi làm, vì con đã dọn ra ở riêng, share phòng với người anh họ, con cần tiền để trang trải cuộc sống hiện nay.

.....……..

Sau chuyến đi Texas đó, tôi vẫn theo dõi Matthew thông qua Kevin, nhưng chỉ được một thời gian ngắn thì Kevin cũng mất liên lạc với Matthew, có vẻ như Matthew đã dọn qua thành phố khác theo người anh họ, còn Kevin bận rộn với chuyện học Đại Học và với bạn bè hiện tại. Những người bạn thân thời trung học chỉ thỉnh thoảng nhắn tin nhau. Ngày Kevin tốt nghiệp kỹ sư cũng không biết Matthew nơi đâu mà mời bạn tham dự.

Tôi mất dấu tích Matthew, tiếc nuối, trong khi ông xã tôi nửa đùa nửa thật: “Anh nghĩ, Matthew cắt đứt liên lạc với Kevin vì nó ngại “mụ cô” Canada nhiều chuyện, thích xen vào chuyện học hành của nó đấy. Em nhớ rút kinh nghiệm nha!”

Rồi câu chuyện cũng đi vào quên lãng, dẫu đôi khi chúng tôi xem lại hình ngày ra trường High School của Kevin và Matthew, lại bâng khuâng một chút buồn.

Đầu năm nay, chúng tôi lại bay qua Texas dự tiệc 40 năm Kỷ Niệm Ngày Cưới của vợ chồng ông anh. Tiệc được tổ chức tại một nhà hàng Seafood mới mở tại Arlington. Trong thời gian chờ tiệc bắt đầu, tôi đi ra ngoài trước cửa tiệm gọi phone cho cô bạn thân ở Dallas, nói chuyện xong, Kevin từ đâu bước tới, khuôn mặt rạng rỡ:

- Cô ơi, con sẽ cho cô một bất ngờ.

Tôi chưa kịp hỏi thì trời ơi, chính là Matthew đi theo sau, tiến đến bên tôi. Tôi mừng rỡ ôm lấy nó, trong khi Kevin tiếp tục hớn hở:

- Cô ơi, con báo cho cô một tin rất vui nữa nè, cô bình tĩnh chưa?

Tôi hồi hộp, nôn nao nhìn Kevin rồi nhìn Matthew, hai đứa nhìn nhau cười, rồi Kevin nói như hét lên:

- Cô ơi, Matthew đang học năm thứ hai Y Khoa.

- Ôi, như một giấc mơ, cô thật hạnh phúc và mừng cho con, Matthew ơi!

Kevin hào hứng:

- Những năm qua Matthew cắt liên lạc với con vì nó trở lại trường, lo học thi MCAT (Medical College Admission Test), cứ ngỡ quên sách vở nhưng không ngờ điểm cao chót vót luôn nha. Matthew đã nghe lời khuyên của cô, là học bác sĩ y khoa sẽ giúp chính mình và những người khác. Trong bài Essay khi nộp cho trường Y khoa, Matthew đã nhắc đến cô, người là động lực thúc đẩy Matthew chọn Y khoa đó.

- Thật thế ư!?

Matthew gật đầu xác nhận, rồi kể:

- Tại buổi phỏng vấn, con có nói với họ, con nhớ mãi lời của cô từng nói với con: “Bao nhiêu di dân qua đây với giấc mơ Mỹ, còn con là người Mỹ chính gốc, sinh đẻ và lớn lên ở Mỹ, có khả năng học giỏi, chả lẽ con lại thua họ sao?”

Tôi nắm tay nó, xúc động hãnh diện:

- Cô cám ơn con nhiều lắm, ý chí của con mới là quan trọng đấy. Con sẽ học chuyên khoa gì, hay chỉ là M.D (Medicine Doctor)?

- Dạ không, con sẽ theo ngành chuyên về children, con cũng thích trẻ con như yêu thú vật vậy!

Sau đó, trong bữa tiệc, Kevin còn cho tôi biết thêm, vì Matthew đạt điểm cao nên có được vài học bổng hỗ trợ việc học, không phải mượn “student loan” quá nhiều.

 

Trên chuyến bay từ Texas trở về Canada, hai vợ chồng tôi nói đủ thứ chuyện, cuối cùng lại quay về chuyện Matthew. Ông xã tôi cười, gật gù:

- Thật là một cái kết tốt đẹp, anh sẽ đề nghị chính phủ Mỹ trao cho bà Tám Canada, là em đó, một Huy Chương khen thưởng.

- Khen thưởng gì chớ!

- Vì nếu không có em, nước Mỹ đã mất đi một bác sĩ nhi khoa, pediatrician.

Tôi e thẹn, mắc cỡ:

- “Ba Mươi chưa phải là Tết” anh nhé! Chúng ta hãy cùng cầu nguyện cho Matthew bền bỉ trên con đường này, vài năm sau còn phải vào chuyên khoa, rồi sau đó là thời gian thực tập Hospital Residency, tổng cộng cũng gần chục năm. Lúc ấy, Matthew chính thức là một Bác Sĩ thì em mới dám ... nhận Huy Chương!

 

Edmonton, Tháng 8/2024

KIM LOAN