Wednesday, October 5, 2022

THU LẠI ĐẾN (DIỆP THẾ HÙNG)

 THU LẠI ĐẾN

 

Vì bận quá nhiều việc, tôi đã vắng mặt trên CVNN trong nhiều tháng vừa qua. Tuần này, tôi viết một bài về mùa thu. Trong bốn mùa, mùa thu là mùa mà văn thi sĩ có nhiều xúc cảm nhất để sáng tác. Mùa thu buồn vì lá cây đổi màu, hoa tàn rụng, hơi lạnh trở về, nắng yếu ớt, trời nhiều mây với thỉnh thoảng mưa phùn. Trong một khung cảnh như thế, lòng người cũng buồn theo. Kỷ niệm, nhất là kỷ niệm buồn, trở về trong tâm khảm. Bài thơ dưới đây được viết trong cái tâm trạng này. Biết nói sao cho đủ khi ta ở trong một tình yêu với đợi chờ, xa cách ?    

Chúc các bạn vui nhiều dù thu có mang lại một cái buồn tự nhiên ở những xứ lạnh.


THU LẠI ĐẾN

 

Thu lại đến, mưa phùn gió bấc

Nỗi nhớ nhung chất ngất trong lòng

Thu này anh vẫn chờ mong

Biết ngày nào sẽ vợ chồng nên duyên

 

Hai mình đã thề nguyền yêu mãi

Dù cách xa không ngại tim xa

Trùng dương dù có bao la

Anh yêu anh chẳng nề hà đợi em

 

Thu năm ấy trời êm êm nắng

Trong tim anh sầu lắng khôn nguôi

Vừa yêu mà đã xa rồi

Anh về sao cứ bồi hồi tâm can

 

Lá thu đỏ như mang niềm nhớ

Lá thu vàng nức nở sầu thương

Thu này lòng vẫn vấn vương

Nhớ người yêu ở tận phương trời nào

 

Gió thu thổi lao xao lá rụng

Trời thu buồn lòng cũng buồn theo

Trên cây chim bỗng bay vèo

Đã năm thu chẵn em gieo tình này.

 

Diệp Thế Hùng (October 4, 2022).


NĂM LĂM NĂM LÀM THƠ YÊU EM (ĐẶNG KIM CÔN)

 




Năm Lăm Năm Làm Thơ Yêu Em

 

Năm lăm năm làm thơ yêu em

Lòng chưa mỏi sao sức cùng… đã mỏi

Hỏi cuối đường chưa đi, sao vội tới

Tay tìm tay như chực lạnh đêm đêm

 

Nghe thời gian gõ từng nhát búa

Dội lại kiếp nào mấy thuở yêu thương

Dội tới kiếp nào cho anh trả nợ

Bước tiếp ngày mai chậm những con đường

 

Ngày mai rồi xa tít tận… ngày mai

Có kiếp nào cũng là hai người khác

Em đâu, anh đâu từ muôn trùng lưu lạc

Mấy mặn nồng hỏi có nhận ra ai?

 

Cứ tin như kiếp này chưa đủ

Để ngỡ ngàng sao ngắn quá bài thơ

Bài thơ còn bao điều chưa nói

Hẹn về đâu thì cũng chỉ mơ hồ

 

Nghe trăm năm nhích từng bước vội

Nhắc anh yêu từng giây phút bên em

Vòng tay lơi, lần tìm vòng tay ấm

Ngăn nước mắt nhau không ướt kịp vai mềm.

 

Em bỏ qua anh năm lầm mười lỡ

Mấy kiếp rồi lời hứa thả mây bay

Nếu còn có kiếp nào để hứa

Em có đợi anh đâu đó… một ngày?

 

Níu bóng chiều bay bàn tay chấp chới

Thấy mai kia bóng tối vọng ngàn sau

Thấy mắt em nhìn xa đâu vời vợi

Muốn nói anh nghe, nói hết, anh đâu

 

Sep 21 2022

ĐẶNG KIM CÔN


LÃNG ĐÃNG VÀO THU (KIM LOAN)

 


LÃNG ĐÃNG VÀO THU

Hè năm nay Canada nóng hơn mọi năm, ai cũng than thở rần rần . Hễ đi đâu về là tôi chạy xuống ngay basement vì Central Air nhà tôi tỏa khắp nhà và dưới basement lúc nào cũng mát lạnh . Tôi kể cho bà chị bên Texas bữa đó 32 độ C, bà chị cười chọc quê:

-         Úi dào, mới có tí nóng mà đã kêu trời, tính ra khoảng 90 độ F chớ mấy, bên đây đang nóng ... 3 số nè, tức là trên 100 độ F đó, ở đó mà réo mà kêu!

Tôi liền bốp chát:

-         “Cười người hôm trước hôm sau người cười” nghen chị. Không lâu đâu, vài tháng nữa thôi, khi Texas cuối năm gió lạnh thì đừng có mà gọi phone rên rỉ vì đối với dân Cà Na Điên thì cái lạnh ấy chỉ là ...mát giời!

Bởi ta nói, ở đâu quen đó là vậy . Khi các con còn nhỏ, gia đình tôi thường bay qua Texas vào dịp nghỉ hè . Ui chao là nóng, hầu như chúng tôi chỉ dám ra đường khi chiều buông mà vẫn thấy nóng, còn nếu cần đi ra ngoài buổi trưa thì phải xịt nước bên ngoài xe cho bớt nóng, rồi một lát sau mở cửa kiếng chút xíu, chạy ào vào xe mở máy lạnh . Sau vài năm như thế, con gái tôi tuyên bố không muốn qua Texas mùa hè nữa, tôi nói :

-         Thì cũng giống như Canada có mùa Đông tái tê thì Texas có mùa Hè nắng cháy, ráng chịu con ơi!

Nó trả lời :

-         Thà con đi dưới trời tuyết lạnh, mặc đồ ấm áp, vẫn tuyệt vời hơn đi dưới trời Texas chảy cả mỡ màng thịt da ...

Ủa, mà hình như tôi đang ... lạc đề ? Đang nói về “lãng đãng vào Thu” cơ mà ? Thì đây, mấy ngày nóng cũng đã qua đi, như một câu tiếng Anh rất là chính xác “ The bad news: nothing lasts forever, and the good news: nothing latss forever”. Thời tiết bỗng đột ngột đổi thay, có vài hạt mưa nhẹ, bầu trời âm u gió thổi, đâu đó trong thành phố có những cây bắt đầu xuất hiện vài chiếc lá chớm vàng mặc dù các cây khác còn xanh tươi, và mặc dù theo lịch chính thống thì mùa thu năm nay bắt đầu vào ngày 23 tháng 9, nên tôi mới gọi là “lãng đãng”, coi như ông trời bonus cho Canada mùa “vọng Thu” để những tâm hồn nhạy cảm nức nở, bâng khuâng!

Ai đó đã nói “Hàng năm tôi chờ Mùa Thu tới để buồn”, và tôi xin bổ sung thêm  “ và để... làm Thơ, để tương tư”!

Canada có đủ bốn mùa rõ rệt, nhưng hình như chỉ có Mùa Thu làm cho người ta buồn, có lẽ vì không gian trầm lắng, gió lạnh hiu hiu, lá vàng rồi lá úa, cho chúng ta cảm giác thời gian vô tình trôi qua, gần hết một năm , và liên tưởng đến “mùa thu của cuộc đời”.

Hồi còn ở quê nhà, mùa Thu không khác biệt lắm với các mùa khác, chỉ là chút lành lạnh của buổi sáng sớm đầu Thu đến trường cũng làm tôi xao xuyến:

Người đã cho tôi tình êm ái
Lãng mạn sân trường lúc vào Thu
Bồng bềnh mây trôi ngoài cửa lớp
Thấp thoáng hàng cây trong sương mù

Nhỏ bạn thân nói trí tưởng tượng của tôi phong phú quá, Sài Gòn hai mùa mưa nắng, lấy đâu ra sương mù, có phải Đà Lạt đâu chớ! Tôi cãi:

-         Nhạc sĩ Lam Phương còn : “Trời vào Thu Việt Nam buồn lắm em ơi, mây tím đang giăng cao vời, mà tình yêu chưa lên ngôi!”! Bà thấy mây tím bao giờ chưa, chứ tui từ hồi cha sanh mẹ đẻ đến giờ chỉ biết có mấy trắng mây đen và mây xám thôi hà.

-         Ối, tui bó tay với mấy nhạc sĩ thi sĩ mộng mơ, có ông nhạc sĩ còn viết “Hạ Trắng” nữa kìa, trắng chỗ nào mà trắng ?

Tôi bồi thêm:

-         Còn nữa nè, “Thu Vàng” của Cung Tiến mới chính là tưởng tượng tuyệt chiêu, nhưng bây giờ hát ở hải ngoại cũng phù hợp chứ nhỉ!

Bởi vậy, đã lỡ tưởng tượng rồi thì hà cớ gì mà tôi không... thả ga, tiếp tục:

Đã bao Thu qua rồi người nhỉ
Lá úa bao lần rơi lối xưa
Nơi đây Thu sang tôi bỗng nhớ
Có một Mùa Thu trong giấc mơ

Trở lại chuyện cuối hè đầu thu Canada, mấy hôm nay mưa ướt lạnh, tôi phải ra vườn sau thu hoạch hai cây plum sai trái trĩu cành . Thú thật, khi hái đầy mấy rổ plum, tôi vui sướng hớn hở bưng vào nhà, ăn trái nào trái nấy giòn giòn và ngọt lịm, rồi tôi nhìn ra ngoài vườn, hai cây plum chỉ còn một màu  lá xanh rờn, tôi thấy  buồn làm sao. Từ nay ra vườn hết được ngắm những trái plum màu tím ngọt ngào xen kẽ trong đám lá xanh xanh, hết được tưới nước trên những chùm plum căng mọng lấp lánh . Nhìn tôi thẫn thờ thở dài, chồng tôi ngạc nhiên:

-         Năm trước cây ít trái em cũng buồn, năm nay cây nhiều trái, hái xong còn cho cả bạn bè xung quanh, em cũng buồn là sao, anh chẳng hiểu nổi.

Tôi đang thả hồn theo đám mây xám trên bầu trời, không muốn giải thích dài dòng đôi co, mà cũng buột miệng:

-         Em còn hổng hiểu em nữa là! Anh làm ơn đừng khơi dậy nỗi lòng sáng nắng chiều mưa của em, được không ?

Mà thời tiết Canada cũng khác gì tôi, thất thường lắm đấy, ngay giữa hè cũng có thể chuyển qua... man mát  khi vào chiều, ngay giữa Thu cũng có khi nắng vàng rực, và ngay giữa mùa Xuân thì tuyết có rơi cũng chẳng làm ai kinh ngạc . Nên tôi trân trọng từng phút giây của bất cứ mùa nào, vì chỉ vài ngày nữa thôi, qua tuần tới và sau đó, lá sẽ vàng cả đất trời, dù không có “con nai vàng ngơ ngác”, lá cũng sẽ khô, sẽ xào xạc bay theo gió, để lại nỗi vấn vương cho con người khi những cơn gió lạnh đầu Đông lại trở về, theo quy luật muôn đời của tạo hóa .

Dẫu biết vậy, dù mới tuần trước còn nóng nực, đi lễ nhà thờ phải mang theo cây quạt tay, mà sáng nay tôi đang ngồi bên cửa sổ nhìn vài chiếc lá vàng trên cành cây trước sân, trời không nắng cũng không mưa, chờ gió heo may, cũng không tránh khỏi cảm xúc bâng quơ theo câu hát  “Mùa Thu Không Trở Lại” của Phạm Trọng Cầu : Buồn này ai có mua ?

Nghe có vẻ hơi “sến” và yếu đuối nhỉ, nhưng tôi buồn thật đấy, cũng bởi vì trời... lãng đãng vào Thu, biết trách ai bây giờ: 

“Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn tôi hiểu vì sao tôi buồn”

Thi sĩ Xuân Diệu ở bên kia thế giới đừng trách tôi nhe, cái thuở “chẳng hiểu vì sao tôi buồn” của tuổi mới lớn trái tim chợt vui chợt buồn đã xa lắm rồi!

Edmonton, chờ gió heo may 2022

KIM LOAN


NAM KỲ DỄ THƯƠNG (NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG)

 


NAM KỲ DỄ THƯƠNG

Tôi và Hùng học chung lớp với nhau suốt thời cấp ba, nhà hai đứa cùng xóm cách nhau nửa cây số. Nhà Hùng mặt tiền phố chợ, má Hùng bán một xe chè đậu xanh, đậu đỏ bánh lọt rất đông khách. Hùng có vẻ thích tôi lắm, ngược lại tôi cũng mến mộ Hùng là học sinh giỏi trong lớp, thỉnh thoảng Hùng đến nhà tôi chơi và mấy lần Hùng mời tôi:

-          Bữa nào Bông đi chợ ghé quán chè nhà mình, chính tay mình sẽ làm cho Bông một ly chè đặc biệt bảo đảm ngon tuyệt vời.

Tôi đến và Hùng làm cho tôi ly chè đặc biệt ngon tuyệt vời đúng như Hùng nói, nhiều nước dừa, nhiều đậu xanh bánh lọt cái gì cũng nhiều và Hùng nhất định không tính tiền dù tôi đòi trả.

Mẹ tôi tinh ý lắm, một hôm mẹ ráo đầu răn đe tôi trước:

-          Thằng Hùng là người Nam phải không? Nó và con hình như đang có cảm tình với nhau? chỉ là tình bạn thôi nhé, yêu là mẹ cấm đấy.

Tôi ngạc nhiên và đùa đùa hỏi mẹ:

-          Nhưng tại sao mẹ lại cấm con yêu Hùng vì Hùng là người miền Nam? Nếu Hùng là người miền Bắc, miền Trung con có được yêu không?

Mẹ bực mình gạt đi:

-          Không yêu Bắc Trung Nam gì sất.

Tôi càng trêu mẹ:

-          Vậy là con ế chồng muôn thuở luôn cho mẹ vừa lòng.

Mẹ nghiêm nét mặt chứ không đùa:

-          Ý mẹ là con lo học hành đi, chuyện lấy chồng còn lâu nhưng mẹ dặn dò trước phòng xa, kẻo yêu rồi gỡ không ra, chớ lấy người Nam, sướng ít khổ nhiều đấy. Bản tính người Nam tiêu xài thì nhiều mà làm việc thì ít sớm muộn gì cũng…tan nhà nát cửa.

Tôi cãi:

-          Con thấy mẹ bạn Hùng chăm chỉ, bác làm việc nhiều lắm, một mình làm các món chè và vất vả đứng bán cả ngày, hàng chè đông khách, ai mà lấy Hùng …ăn chè sướng luôn đó mẹ.

Mẹ lườm nguýt tôi và ra mệnh lệnh:

-          Đừng vì thích ăn chè mà con thích cả nhà nó nhá.

Bố đang ngồi đọc báo gần đó cũng bắt chước tôi trêu đùa mẹ:

-          Sao bà ghét người miền Nam thế hử? hay là ngày xưa bà thất tình chàng Nam kỳ nào nên hận Nam kỳ cả đời?

Mẹ chứng minh:

-          Chẳng nhìn đâu xa, vợ chồng bác Lộc người Nam sờ sờ cạnh nhà mình đây, có tí vàng hai vợ chồng đeo hết trên người, toàn là hốt hụi non để sớm có tiền mua sắm rồi è cổ đóng hụi chết cả năm chứ giàu có gì. Người miền Nam thùng rỗng kêu to là thế. Dân miền Bắc như mình tuy bề ngoài ăn cơm rau cà nhưng bên trong là đu đủ đặc ruột, tiền của bao nhiêu đố ai biết được.

Bố cũng chứng minh:

-          Bà nói thế không phải, người Việt Nam vùng miền nào cũng có kẻ thế này kẻ thế kia, bà không thể đem vợ chồng bác Lộc ra làm tiêu biểu đại diện cho toàn thể người miền Nam được. Nếu bà muốn tôi cho bà biết nhiều gia đình người Nam căn cơ còn hơn cả miền Bắc nhà mình.

Mẹ biết mình cãi không lại nên ngoe nguẩy đi xuống bếp:

-          Tôi chẳng thèm tranh cãi nữa, bố con ông là đa số …hà hiếp tôi.

Bố tôi không tha nói với theo:

-          Người ta còn gả con gái cho Chà Và Ấn Độ, cho Ba Tàu, bà kỳ thị ngay với người Việt mình. Nhà mình có 2 đứa con, con Bông và thằng anh nó nữa, bà có giỏi thì sau này se duyên cho chúng nó lấy vợ lấy chồng theo ý bà đi.

Chẳng hiểu sao mẹ tôi có thành kiến không tốt cho người miền Nam, nào là nhẹ dạ, hoang phí, ăn xổi ở thì không biết lo tương lai….

Thấy bố con tôi cùng lập trường mẹ tôi càng ra mặt chống đối tôi quen Hùng, mỗi lần Hùng đến nhà chơi là mẹ khó chịu ra mặt và mẹ đã nói thẳng với Hùng:

-           Cháu cũng như Bông hai đứa để thì giờ học bài thi cử đến nơi rồi, đến nhà chơi làm gì mất thì giờ cháu ạ.

Ý mẹ chê Hùng không lo chăm chỉ học hành. Tôi bênh vực Hùng, nói học là học chơi là chơi. Hùng than với tôi mẹ Bông khó tính quá, mẹ Hùng thấy bạn con đến nhà chơi bả cưng như con và múc chè cho ăn xả láng.

Mặc cho mẹ tôi ngấm ngầm phản đối tình cảm Hùng và tôi vẫn thân thiết.

 Năm ấy Hùng thi đâu vào đại học bách khoa, tôi thi rớt. Tôi nói với mẹ:

-          Đứa “ Nam kỳ ham chơi không biết lo xa” là Hùng thi đậu đại học bách khoa đó mẹ, còn con gái bắc kỳ chuẩn nề nếp, ăn học chăm chỉ của mẹ thi rớt.

Thấy con gái “lép vế” mẹ tôi từ từ thay đổi lập trường bấy lâu nay:

-          Bố con nói đúng nhỉ, người miền Nam cũng khối kẻ chăm chỉ giỏi giang.

Từ đấy mỗi lần Hùng đến nhà chơi mẹ tôi đều vui vẻ tiếp chuyện và quý Hùng ra mặt.

Khi Hùng ra trường kỹ sư tôi còn lẹt đẹt làm cô giáo dạy cấp một vỡ lòng cho mấy đứa trẻ con, vừa dậy học vừa phải…làm vú em dỗ dành mỗi khi chúng khóc nhè. Nghề giáo là một trong các nghề phụ nữ bị ế chồng cao nhất. Nếu không có Hùng yêu tôi cưới tôi chắc tôi còn lận đận tìm chồng …theo đúng tiêu chuẩn của mẹ, không biết đến bao giờ. Mẹ tôi mừng húm.

Anh tôi đi lính đóng quân miền xa lâu lâu anh mới về phép thăm nhà một lần. Một hôm anh đưa một cô gái người Cần Thơ, miền Nam thuần túy chưa pha trộn màu sắc thị thành như Hùng của tôi về giới thiệu với gia đình và muốn cưới làm vợ. Kinh nghiệm từ tôi, suýt để mất chàng rể người Nam học giỏi hiền ngoan nên lần này mẹ không hề phản đối mà tuyên bố:

-          Nếu hai con đã thương yêu nhau, tìm hiểu nhau kỹ thì nhà mình sẽ gặp nhà gái bàn chuyện hôn nhân.

Chị Ngân về làm dâu nhà tôi, mẹ chồng chỉ dậy chị nấu nướng những món Bắc, chị vẫn trổ tài cho nhà chồng Bắc biết món Nam của chị.

Mẹ tôi không còn kỳ thị Nam Bắc nữa, con dâu của mẹ đảm đang tháo vát mẹ thương con dâu Nam kỳ của mẹ như đã thương tôi và mẹ thương con rể Nam kỳ của mẹ như đã thương anh tôi. Đúng là “ghét” của nào trời trao của ấy.

Bữa cơm dù chị Ngân nấu hay mẹ nấu vẫn thường xuyên có món Bắc món Nam thay đổi khẩu vị. Cá nấu canh chua thiếu giá sống ngò om là mẹ ăn mất ngon.

….

Cả đại gia đình chúng tôi hiện nay sống ở Mỹ. Thỉnh thoảng nhắc lại chuyện mẹ phân biệt Bắc Nam. Tôi hù dọa mẹ:

- May mà ngày đó con thi rớt đại học mẹ mới nhún nhường không cấm cản con với Hùng, nếu không thì con đã …bỏ nhà đi theo tiếng gọi tình yêu rồi, mà nếu không bỏ đi theo người ta thì con cũng vô chùa tu luôn rồi.

Mẹ tôi cười cười nhận lỗi:

-          Ừ, sao ngày ấy mẹ kỵ người Nam, thấy Nam kỳ dễ ghét thế. Bây giờ mẹ thấy con dâu con rể Nam kỳ của mẹ thật là dễ thương. Con nói đúng đấy mẹ thằng Hùng người Nam mà chăm chỉ làm lụng từ một xe bán chè đá đậu trước cửa chợ sau này họ đã xây nhà 3 tầng lầu, mở lớn cửa tiệm vừa bán hủ tíu Mỹ Tho vừa bán chè nổi tiếng nhất chợ xóm mình. Mẹ phục má thằng Hùng lắm.

Tôi thêm vào:

-          Con thì phục chồng con lắm, mang tiếng người Nam “ lười biếng ăn chơi” theo thành kiến của mẹ, mà Hùng học hành tới nơi tới chốn không như con gái Bắc kỳ chảnh chọe của mẹ học dở ẹc nè..

Nguyễn Thị Thanh Dương

( August 10, 2022)

QUÊ HƯƠNG TRONG TÔI (THƠ DƯ THỊ DIỄM BUỒN - DIỄN NGÂM: TUỆ TÂM)

 


https://www.youtube.com/watch?v=W-jmk9pIqNY&t=123s

 

QUÊ HƯƠNG TRONG TÔI | Thơ: Dư Thị Diễm Buồn | Diễn ngâm: Tuệ Tâm

QUÊ HƯƠNG TRONG TÔI Thơ: Dư Thị Diễm Buồn Diễn ngâm: Tuệ Tâm#thơ_truyện_online #quê_hương_trong_tôi

www.youtube.com


NƯỚC MẮT TRONG MƯA (BẰNG SƠN)

 

Nước Mắt Trong Mưa

♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️



Chiều phố thị mưa giăng sầu lối nhỏ
Ánh đèn vàng hiu hắt bóng tình nhân
Mắt đượm buồn nhìn về phía xa xăm
Lòng hoài ẩn trách hờn hay nuối tiếc

Nơi quán cũ còn đâu đôi mắt biếc
Xanh màu trời lấp lánh tựa vì sao
Ru hồn anh xao xuyến buổi ban đẩu
Tình ước hẹn đêm trăng thề chung lối

Ngày trở lại tìm người thân dọ hỏi
Cánh hồng xưa đã cất bước theo chồng
Tìm bùi ngùi mi ướt lệ chờ mong
Trời giông bão giấu đi dòng nước mắt

Mưa vẫn rớt đèn quán nghèo chợt tắt
Ta lặng nhìn khói thuốc tỏa trong đêm
Sẽ quên dần những kỷ niệm dịu êm
Mưa gội rửa dùm ta dòng dĩ vãng


♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️♦️

🔷🔷🔷
Bằng Sơn 🔷🔷🔷

HỎI ANH NÈ (Á NGHI, Ý NGUYỆN, HỒN ÂN & WEBSITE LONG HỒ-VI4NG LONG)

  

Trang thơ nhạc #92 HỎI ANH NÈ: Á NGHI, Ý NGUYỆN, HỒNG ÂN, A.C.La., Website LONG HỒ-VĨNH LONG


 

 

♫…♫…Trang thơ nhạc #92 HỎI ANH NÈ 

*Thơ Á NGHI-Nhạc Ý NGUYỆN-Hoà âm và tiếng hát HỒNG ÂN

*Ảnh, “logo”, youtube: NGUYỄN THÀNH TÀI, PHAN THẾ VINH, TRẦN ĐÌNH THỤC, TV, Ý NGA

 

https://youtu.be/isECMSYzcG4

 

 

KỶ NIỆM CƯỚI KHÔNG ANH

 

Em ngắm từng hình chụp với anh

Cưới nhau, hai đứa được hồi sinh

Cau trầu thừa thãi mừng dâu rể

Ngây ngất thương yêu vẹn thắm tình.

 

Tươm tất bày bàn: bưởi, chuối, lê

Nén hương theo khói quyện cà phê

Nỗi niềm thừa thãi niềm u uẩn

Phương ấy mong anh đẹp lối về!

 

Á Nghi, 30.9.2022

  

 

  

CHỜ AI?

 

Nhiều điều vui vẻ đã xa,

Một điều buồn bã đuổi ra vẫn gần

Biết nhiều mà khó cản ngăn

Tâm chưa hiểu rộng, thọ tang rất buồn!

 

Đôi ta người khuất, kẻ còn

Cứ như thép rỉ, son mòn: nhớ nhung!

Ngày ngày tựa cửa trông mong

Người không về nữa! Mông lung chờ gì?

 

Á Nghi, 1.10.2022

  

 

 

BÓNG CHIẾC

 

Đêm nhìn chiếc bóng trên tường

Nhớ anh từng vẽ tim thương chen vào

Bao năm đôi bóng ngọt ngào

Bây giờ đơn độc, thơ đau lưu vần.

 

Á Nghi, 1.10.2022


 

 

MƯA

 

Đưa tay hứng giọt nước mưa

Sao môi lại mặn? Lạ chưa hề từng!

Mưa trong tim chẳng chịu ngừng

Hứng thêm chi nữa? Mưa dừng được sao?

 

Á Nghi, 29.9.2022 

 

  

Á Nghi cám ơn và xin giới thiệu đến quý: Độc Giả, Văn Thi Hữu và Nghệ Sĩ trang website 

LONG HỒ-VĨNH LONG

 

https://longhovinhlong.blogspot.com/search/label/%C3%9D%20Nga

 

Long Hồ Vĩnh Long: Vui Như Lá Cỏ (longhovinhlong.blogspot.com)

https://longhovinhlong.blogspot.com/2022/09/vui-nhu-la-co.html

 

 

Long Hồ Vĩnh Long: Đầu Làng Dệt Thơ - Thơ Ý Nga - Nhạc: Ý Nguyện - Hoà Âm& Hát: Hồng Ân (longhovinhlong.blogspot.com)

https://longhovinhlong.blogspot.com/2022/09/au-lang-det-tho-tho-y-nga-nhac-y-nguyen.html

 

 

HỎI ANH NÈ?

 

Sao mà ngọt, vần thơ tình họ viết,

Nào nhớ thương tha thiết gữa đêm đông,

Nào mênh mông da diết những nụ hồng

Em tâm động, hỏi chàng: anh có thế?

💕

Nhạc phụ giúp không như bài Phụ Bạc

Anh chọn gì thì hãy hát em nghe?

Nấu nướng nè! Giặt, ủi…lắm việc khoe

Sáng thứ bảy việc bộn bề kêu réo.

 

Không chợ “búa” thì kèm, cưa khéo đục

Kẻo việc nhà tồn đọng đến mùa đông,

Ai cào băng, ai xúc tuyết nhọc công,

Cho tổ ấm luôn mặn nồng hạnh phúc?

 

Á Nghi, tháng 5.2012

  

 

 

 

 

 

SINH NHẬT ANH!

 

Mừng anh sinh nhật: vô ngôn

Nén hương thắp sớm tay run, chao hồn

Ngắm hình như ngậm bồ hòn

Món chay dâng cúng, héo hon dỗi hờn

Nhìn đôi mắt ấy chẳng buồn

Vì đâu nông nổi ngọn nguồn biệt ly?

💕

Vào nhà thương, quyết chẳng đi

Vậy mà chẳng… ở, cớ gì bỏ em?

Để em khóc mãi đêm đêm

Ngày ngày uất ức bên rèm Tương Tư!

 

Á Nghi, 25.9.2022

Attachments area

Preview YouTube video #92 HỎI ANH NÈ *Thơ: Á NGHI- Nhạc: Ý NGUYỆN - Hoà âm và hát: HỒNG ÂN