Showing posts with label CHUYỆN DỊCH.. Show all posts
Showing posts with label CHUYỆN DỊCH.. Show all posts

Friday, January 16, 2026

ANASTASIA: NÀNG TIÊN RỪNG XANH VÀ LỜI TIÊN TRI VỀ TƯƠNG LAI TRÁI ĐẤT (BẢO HÂN- BIÊN DỊCH)

 Anastasia: Nàng tiên rừng xanh và lời tiên tri về tương lai Trái Đất


Trong khu rừng Taiga bạt ngàn của vùng Siberia, có một nàng tiên nhỏ tên là Anastasia. Thế giới của cô không có điện thoại di động, chẳng có Internet, không xe sang hay túi hiệu, nhưng cô lại đang sống một cuộc đời mà bao người phải khao khát.

Sống một mình giữa thiên nhiên hoang dã, nhưng cuộc sống của Anastasia không hề cô đơn. Chỉ cần một cái búng tay, những chú sóc sẽ xếp hàng ngay ngắn bóc hạt thông cho cô ăn. Chúng còn mang đến cho cô những loại nấm khô thơm thảo – thứ hương vị tinh khiết hơn bất kỳ loại đồ ăn nhanh nào của thế giới hiện đại. Gấu trắng và sói xám đều là những người bạn thân thiết, chúng ngoan ngoãn và nghe lời cô hơn cả mèo nhà.

Không chỉ vậy, cô còn có khả năng kết nối với "Hồ sơ Akashic" – thư viện lưu trữ vĩ đại nhất của vũ trụ.

Hồ sơ Akashic và bí ẩn ngoài hành tinh

Hồ sơ Akashic chính là kho lưu trữ vũ trụ trong truyền thuyết. Từ quá khứ, hiện tại đến tương lai; từ chuyện vụn vặt thường nhật cho đến vận mệnh của các hành tinh – tất cả đều hiện hữu tại đây. Mọi bí ẩn như lý do khủng long tuyệt chủng hay việc Mặt Trăng có phải là một vệ tinh nhân tạo hay không, đều có thể tìm được câu trả lời.

Với Anastasia, chỉ cần nhắm mắt lại, hình ảnh từ kho lưu trữ sẽ tự động hiện ra. Cô biết rõ về các nền văn minh khác, thậm chí cả công nghệ của người ngoài hành tinh.

Cô giải thích rằng các đĩa bay di chuyển không tiếng động nhờ vào công nghệ chân không. Vỏ ngoài đĩa bay chi chít những lỗ nhỏ chứa một loại vi sinh vật kỳ diệu. Chúng có khả năng hút không khí và biến đổi nó thành các hạt rắn li ti trong tích tắc, tạo ra một "lá chắn chân không" bao quanh phi thuyền. Nhờ đó, dù di chuyển trong khí quyển, đĩa bay vẫn đạt tốc độ cực cao mà không chịu lực cản của gió.

Anastasia tiết lộ một bí mật: không chỉ con người có luân hồi, mà các nền văn minh cũng vậy. Nền văn minh phụ thuộc vào công nghệ số hiện nay thực chất chỉ ở giai đoạn sơ khai. Nếu con người bớt kiêu ngạo và ngừng coi thường trí tuệ cổ xưa, những bí ẩn như Kim tự tháp hay Tam giác quỷ Bermuda đã sớm được giải mã.

Những kiếp nạn và sự bảo hộ vô hình

Nàng tiên buồn bã cho biết, trong "đoạn trailer vũ trụ" của Hồ sơ Akashic, cô đã nhìn thấy những tai họa đang tiến gần Trái Đất. Cô kể rằng vào năm 1992, Trái Đất suýt nữa đã bị hủy diệt bởi một tiểu hành tinh khổng lồ, nhưng nhờ lực hấp dẫn của sao Mộc – "người bảo vệ" oai phong – mà thiên thể đó bị xé nát thành 21 mảnh vụn.

Cô cũng tiên đoán về các đại dịch từ năm 1996, mà sau này lịch sử đã chứng kiến qua SARS (2002) và COVID-19 (2019). Anastasia nhận ra rằng, mỗi khi một nền văn minh sụp đổ, nguyên nhân cốt lõi luôn là do lòng người bại hoại, rời xa đức tin và các giá trị đạo đức, dẫn đến việc tự hủy diệt chính mình.

Vladimir Megre và thông điệp từ "Rừng tuyết tùng reo vang"

Để giúp nhân loại thức tỉnh, Anastasia đã chọn một "người truyền tin" là Vladimir Megre – một doanh nhân người Nga. Câu chuyện về cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa họ đã được ông viết lại trong bộ sách nổi tiếng mang tên “Những cây tuyết tùng reo vang của nước Nga” (The Ringing Cedars of Russia).

Trong sách, nàng tiên mách bảo một phương cách đơn giản để hóa giải tai ương: Mỗi sáng vào lúc 6 giờ, mọi người hãy dành 15 phút để nghĩ về những điều tốt đẹp. Một nụ cười, một cái ôm hay một thiện niệm nhỏ bé, khi được cộng hưởng từ hàng triệu người, sẽ tạo ra nguồn năng lượng cực mạnh xua tan bóng tối.

Cảnh báo về cuộc "xâm lược mềm" của AI và công nghệ

Anastasia từng đưa Megre đi tham quan (bằng tâm thức) hành tinh của người ngoài hành tinh. Đó là một thế giới công nghệ đỉnh cao nhưng lạnh lẽo. Trí tuệ nhân tạo (AI) làm thay con người mọi việc, từ phục vụ ăn uống (bằng những viên thuốc dinh dưỡng) cho đến việc thôi miên để ngủ. Con người ở đó không còn cảm xúc, trẻ em được tạo ra trong ống nghiệm và nuôi dưỡng bởi máy móc.

Cô cảnh báo rằng người ngoài hành tinh đang lên kế hoạch "xâm lược mềm" Trái Đất bằng cách chào bán những công nghệ hào nhoáng, khiến con người lệ thuộc hoàn toàn vào chúng. Khi con người từ bỏ tự do để đổi lấy sự tiện lợi, chúng ta sẽ trở thành nô lệ cho công nghệ và những kẻ nắm giữ chúng.

Gia viên tổ tiên: Con đường trở về

Tương lai mà Anastasia nhìn thấy cho nhân loại không phải là những thành phố đầy robot, mà là các "Gia viên tổ tiên". Ở đó, mỗi gia đình sở hữu một hécta đất để trồng trọt, xây dựng tổ ấm và sống hòa quyện với thiên nhiên.

Cô dùng câu chuyện ngụ ngôn về chiếc xe hơi hiện đại và xe ngựa truyền thống để thức tỉnh chúng ta. Chiếc xe hơi nhanh hơn nhưng khiến người lái căng thẳng, tốn kém xăng dầu và sớm trở thành đống sắt vụn. Ngược lại, con ngựa biết tự tìm đường, sống bằng cỏ khô và có thể sinh ra ngựa con để tiếp nối hành trình.

Cô cũng chỉ ra cái bẫy của việc vay nợ mua nhà hay thực phẩm biến đổi gen. Con người hiện đại đang đánh đổi sức khỏe và sự tự do để lấy những "ảo giác hạnh phúc" ngắn hạn.
Lời kết

Kể từ khi thông điệp của Anastasia lan tỏa, tại Nga đã có hàng vạn người rời bỏ thành phố để xây dựng cuộc sống nông thôn thuần khiết. Năm 2016, Chính phủ Nga thậm chí đã ban hành đạo luật cấp đất miễn phí tại vùng Viễn Đông để ủng hộ lối sống này.

Dù lời tiên đoán về tương lai có trở thành hiện thực hay không, có một điều chắc chắn rằng: tương lai nằm trong tay mỗi chúng ta. Khi chúng ta chọn sống thiện lương và trân trọng mẹ thiên nhiên, đó chính là lúc ta bắt đầu kiến tạo một hành tinh bền vững.

Bảo Hân biên dịch

Monday, December 29, 2025

ĐÊM CHÚA GIÁNG TRẦN - (THÁI LAN DỊCH THUẬT)

 


ĐÊM CHÚA GIÁNG TRẦN - Gởi chị/em của tôi - 2107 chữ

Anne-Marie Gleason-Huguenin (Madeleine)- Nuit de Noël - À ma sœur. TL dịch


Trong một túp lều nhỏ tồi tàn, với khung sườn gỗ trơ vơ để lộ những

thanh xà đen đúa cho gió lùa rít qua vô số khe hở, làm ánh sáng của

chiếc đèn bầu thủy tinh màu đen nhấp nháy liên tục. Cùng với ngọn lửa

nhỏ trong lò sưởi đang lụi tàn, những tiếng nổ lách tách cuối cùng nghe

nghẹn ngào như tiếng than khóc của một tâm hồn đau khổ.

Trên chiếc giường tồi tàn ọp ẹp, một người phụ nữ đang ngồi vá một

cái áo cũ trông như miếng giẻ rách. Từ thân hình nhỏ bé của đứa con

trai nằm vùi dưới tấm chăn vải thô, mái tóc vàng hoe của nó lăn qua

lăn lại trên đùi cô.

Bỗng từ trong sự tĩnh lặng của đêm tối, một loạt tiếng chuông nhẹ

nhàng ngân lên không trung khúc ca vui tươi với những hợp âm của

mùa lễ hội, tuy yếu ớt nhưng ngọt ngào quyến rủ, được gió hiu hiu

mang đến túp lều khốn khổ. Người phụ nữ trầm ngâm nghiêng vầng

trán nhợt nhạt,

buông thõng chiếc áo cũ kỹ... Cậu bé ngẩng đầu lên chăm chú lắng

nghe, rồi lẩm bẩm với vẻ run run sợ hãi theo bản tính của trẻ nhỏ :

- Nhưng mẹ ơi, đó là tiếng chuông mà, mẹ!

Cuộn mình vào lòng mẹ, nó ôm chặt cổ mẹ - đó là chiếc vòng đeo

huyền diệu nhất cho mẹ, tay bé vẫn còn run. Bà mẹ đặt môi hôn lên

cánh tay mũm mĩm của cậu, để rơi một giọt nước mắt xuống làn da

mịn màng đang nóng ấm dần... Đứa trẻ lại rùng mình thỏ thẻ:

– Mẹ ơi, tiếng chuông kia mà... sao mẹ lại khóc nữa, mẹ!...


Thấy như thế, bé nức nở khóc, buồn rầu và hốt hoảng, tâm hồn bé thơ

tràn ngập nỗi lo âu vì bí ẩn - không hiểu điều gì khiến mẹ nó khóc.

Có lẽ hối hận và buồn đã khiến con phải khóc, cô trở nên dịu dàng, say

sưa hôn lên mái tóc vàng, vừa hôn vừa kể:

-Con trai yêu, Con đang nghe chuông ngân vang vì hôm nay là Lễ Giáng

Sinh! Vào ngày xa xưa đó, một em bé đã chào đời trong chuồng ngựa...

Đứa bé mở to đôi mắt kinh ngạc lắng nghe rồi hỏi:

- Nơi đó có xấu xa hơn ở đây không, mẹ?

- Con yêu, xấu hơn nhiều. Và em bé vừa ra đời là Chúa Giê Su Hài Đồng,

con của Thiên Chúa và con biết không, Thiên Chúa là người đưa chúng

ta đến trần gian để rồi sẽ cho ta lên thiên đàng. Ở thế gian này chúng

ta càng đau khổ, thì càng hạnh phúc với Thiên Chúa. Con yêu, đêm nay,

trong nhà thờ, mọi người sẽ cầu nguyện bên Chúa Hài Đồng xinh đẹp

vừa chào đời.

- Thật vậy sao Mẹ? Con chưa bao giờ nghe Mẹ kể chuyện này, phải

không Mẹ?

- Đúng vậy con, mẹ chưa kể vì trước đây con còn quá nhỏ!

Cô tự hỏi có nên kể cho con nghe chuyện này không. Trong thâm tâm,

lẽ nào cô đã quên kể cho đứa con trai tội nghiệp của cô sao? - cô vẫn

nhớ mình đã được mẹ kể cho biết về những gì sắp kể cho con nghe tối

nay -

- Kể cho con nghe chuyện này ư?

Thật tình cô rất muốn, vì trong túp lều nhỏ chỉ có cô với đứa con bé

bỏng, xa lánh sự tàn ác của loài người, vì họ đã không thương hại người


mẹ trẻ khi tàn nhẫn xua đuổi cô lúc cô đến với họ, trên tay bế một thiên

thần tóc vàng, và đang chịu tội thay cho người khác.

Tuy vậy, cô vẫn khao khát lòng thương xót, sự đặc xá, và cầu xin khôi

phục lại danh dự cho con mình. Cô vẫn hy vọng bằng sự kiên nhẫn

tuyệt đối, cô sẽ tìm cách vượt qua định kiến đã tàn nhẫn đập vào cô.

Và dù mọi người chế giễu nỗ lực của cô, lên án mạnh mẽ và lăng mạ cô,

cả đôi khi những kẻ man rợ thậm chí còn xô đẩy đứa bé ngây thơ xinh

xắn luôn mỉm cười với mọi người, chỉ vì bé không hề hay biết về sự

độc ác và bất công của con người.

Một ngày nọ, một mụ ác mồm ác miệng đã dang tay tàn nhẫn xua đuổi

cậu bé:

- Cút đi, đồ ghẻ lở khốn nạn!

Mụ quát vào mặt cậu bé lúc nó đang nhìn những đứa trẻ khác chơi đùa

với ánh mắt khát khao

được nhập bọn. Người mẹ chứng kiến hành động đó, và như một con

sư tử cái nổi cơn thịnh nộ, cô gầm lên, đẩy con mụ đáng ghét bỉ ổi kia

đi, rồi ôm chầm lấy con và chạy đi xa thật nhanh. Trong vòng tay cô,

đứa bé cũng khóc to như mẹ. Từ ngày đó trở đi, cô ở mãi trong nhà

cùng

con, chỉ ra ngoài quanh khu đất nhỏ của mình để làm việc đồng áng và

chăm sóc vài con vật. Họ sống biệt lập, thậm chí cũng không đi lễ nhà

thờ, vì lo sợ đứa trẻ tội nghiệp sẽ bị bọn họ

cư xử thô lỗ như vậy.


Ở góc khuất của khu làng này, định kiến đã giết chết sự hiền hòa, lòng

tử tế, và quan điểm hẹp hòi, - tình cảm hạn chế đã bóp nghẹt mọi thứ,

bất cứ điều gì cũng không thể bị lãng quên,

không thể xóa bỏ...

Người phụ nữ đáng thương đang suy nghĩ về tất cả những nỗi kinh

hoàng này, và trong suốt

năm năm cô đã sống như một vị thánh, bao nhiêu tình thương yêu cô

đều dành cho đứa bé

tóc vàng. Đêm nay đứa con yêu của cô đã thấm hết những giọt nước

mắt của người mẹ từng

hy sinh quá nhiều, một người mẹ mang trái tim của tình yêu thuần

khiết.

Thật tội nghiệp cho cô ấy, cho dù bị bọn họ nguyền rủa, khinh rẻ, chà

đạp phẩm chất, chửi rủa

bằng những lời lẽ cay độc, xét ra có đáng gì đâu? Tinh thần cô đủ mạnh

mẽ để khinh miệt

những sự truy bức, ngược đãi, hằn học này. Hơn nữa cô còn có đứa bé

đáng yêu, cô sẽ luôn là

người mẹ cũng đáng yêu của bé, và khi bé biết được cha mình là một

tên tội phạm, bé sẽ nói:

- Mẹ tôi yêu ông ấy, mẹ tôi là một vị thánh!

Cô suy nghĩ về tất cả những điều này, và đã khóc làm ướt đẫm mái tóc

vàng kia . Đứa trẻ ôm

chặt bà hơn:


- Mẹ ơi, bây giờ chúng ta đến nhà thờ, để xem Chúa Giê Su Hài Đồng đi

Mẹ.

Bà rất đỗi ngạc nhiên:

-Không được đâu, con yêu, con hãy ngủ đi, ngủ đi con, để mẹ an lòng.

Nhưng bé vẫn nài nĩ, với giọng nói dịu dàng:

-Mẹ ơi, chúng ta hãy cứ đi, được không mẹ?

Cô không thể nào cho phép mình từ chối được nữa, vì bà không có

quyền. Sinh vật bé nhỏ này

không nhận được quà tặng nào; nó không hề biết quà là gì, và nó cũng

chẳng đau khổ vì điều đó. Nhưng là người mẹ như cô, cô hiểu rõ nỗi

kinh hoàng khi nhìn thấy những đôi guốc nhỏ

để đựng quà (1) luôn trống rỗng, và giờ đây khi nhận ra rằng con mình

không hề biết điều này,

trái tim cô đau nhói vì nhớ đến biết bao niềm vui đã không còn nữa.

Cậu bé được mẹ hối hả quấn lên người một miếng giẻ rách cũ, một

trong những món đồ bố thí được thiên

hạ khinh bỉ ném cho hai mẹ con như một chuyện bình thường. Sau khi

choàng cho mình một chiếc

khăn lên đôi vài gầy và cái lưng khòm vì khổ cực, cô đi vào bóng đêm,

tay ôm chặt con.

Đằng kia, ngôi nhà thờ sáng rực ánh đèn; trên đường di, cô lướt qua

những người bộ hành

đang xì xào khi thấy cô đến gần, nhưng cô làm như không thèm nghe

họ nói gì. Cô đi thật nhanh,


và khi nhìn thấy con không theo kịp, người mẹ liền cúi xuống bế bé lên

và chạy xa khỏi chỗ họ.

===

Trong một góc nhà thờ nhỏ, cô vừa mới quỳ xuống ở hàng ghế thì bị

đẩy ra. Cô đành rời hàng ghế đó - nhưng rồi trong suốt bốn hàng như

thế, cô vẫn bị đẩy ra và sỉ nhục … Người phụ nữ bất hạnh ngã xuống

chấn song lan can, nơi những người nghèo đang cầu

nguyện nãy giờ. Thấy cô, họ lùi xa ra, khinh miệt rõ ràng. Trước máng

cỏ Chúa Hài Đồng, người phụ nữ bị ruồng bỏ cúi lạy trong khi đứa bé

nhìn tượng Chúa, đôi mắt đẫm lệ, lòng dâng lên một tình cảm xúc động

dịu dàng khi lần đầu được

nhìn thấy Chúa.

Khi nhận ra tất cả họ đều luôn ruồng bỏ hai mẹ con, trong lớp quần áo

rách rưới, cô đã bật khóc nức nở, nghẹn ngào cho niềm đau khôn nguôi

của mình. Cô không cầu nguyện, chỉ khóc, trong khi mọi người thi nhau

đến chỉ trỏ vào cô, là vợ của người đàn ông có tội nặng đã bị xử tử. Sau

khi khóc một hồi , cô nhận thấy được cảm giác bình yên.

Bé đến bên mẹ, ôm thật chặt vì cậu bé thiên thần

yêu quý biết rằng những nụ hôn của bé sẽ lau khô tất cả những giọt

nước mắt của mẹ.

Và ở bên dưới máng cỏ, là bức tranh thật hài hòa tao nhã của hai mẹ

con, với ánh nến

nhợt nhạt càng khiến vẻ xanh xao của người phụ nữ đau khổ đáng

thương càng lộ rõ hơn lên,


trong khi gương mặt của bé thì có vẻ như hồng hào hơn...


Lúc tất cả mọi người cùng hát những bài thánh ca tuyệt vời, những bài

hát mừng Giáng sinh cổ xưa được yêu thích, với những âm thanh hòa

hợp ngọt ngào vô tận ấy bay vút lên trời cao, như

làn gió mơn man lướt qua, cùng với mùi hương trầm thơm ngát làm

ngây ngất tâm hồn,... Đứa bé ngủ thiếp đi, mái tóc vàng hoe tựa vào

ngực mẹ... Phần cô, cô vẫn cầu nguyện để cho bao nhiêu nỗi buồn được

an ủi phần nào. Cô chợt cảm nhận trong thời gian xa xưa trước đây, cô

đã biết cầu nguyện như thế nào trong niềm hạnh phúc ngọt ngào ấy.

Hôm nay, cùng với con, cô sẽ học hỏi thêm nữa, bởi vì trong thánh lễ

nửa đêm này, bao nhiêu niềm an ủi bỗng dưng

đã đến với cô một cách huyền bí...


Những hận thù bất công và những định kiến khủng khiếp có nghĩa lý gì?

Cô buông tay, chán

ghét việc phải chiến đấu thêm nữa, trong khi tâm hồn chìm đắm trong

một giấc mơ huyền diệu.


Và đứa bé yêu quý nằm trong vòng tay mẹ, trên môi nở nụ cười giống

hệt Chúa Giê Su Hài Đồng.

===================


ĐÊM CHÚA GIÁNG TRẦN -


Anne-Marie Gleason-Huguenin (Madeleine)- Nuit de Noël - À ma sœur.

TL dịch

===========

CHÚ THÍCH (của người dịch)

1/- Theo phong tục cổ xưa ở các nước, chiều tối trước Giáng Sinh, các

bé để đôi guốc (thường là bằng gỗ, ở nhà quê) ngay bên dưới lò sưởi-

Truyền thuyết kể rằng ông già Nô En sẽ tụt từ mái nhà xuống qua ống

khói của lò sưởi, và sẽ để quà của các bé (Ngoan) trong những đôi guốc

ấy (ngày nay là những chiếc vớ dài) =

Wednesday, November 19, 2025

THẦY GIÁO (THAI LAN - DỊCH)

 


Thầy Giáo – 

(Cảm ơn bạn N đã gởi cho L dịch)

 

Một chàng trai trẻ gặp một ông cụ và hỏi:

– Dạ thưa thầy, thầy còn nhớ em không?

Ông cụ đáp: “Không, xin lỗi, tôi không nhớ.”

Chàng trai nói: 

-Dạ thưa thầy em từng là học trò của thầy.


Ông  mỉm cười và hỏi:
– Thật vậy sao? Bây giờ anh làm nghề gì?
Chàng trai trả lời:
– Dạ thưa thầy em là giáo viên.

– Giáo viên? Giống tôi sao? – ông hỏi.
–Dạ thưa vâng. Và thực ra, em trở thành giáo viên là  chính  nhờ Thầy đã truyền nguồn cảm hứng và ý nghĩ đó  cho em.


Ông tỏ vẻ ngạc nhiên và hỏi:
– Thật sao? Khoảnh khắc nào khiến cậu quyết định như vậy?
Thế rồi chàng thanh niên kể cho ông nghe câu chuyện  như sau:


– Một hôm,có người bạn của em đến trường đeo một chiếc đồng hồ mới toanh trên tay. Đồng hồ  rất đẹp, và em muốn  một chiếc nhu vậy , nên em lấy của cậu ấy và cất vào  túi mình.

Một  lúc sau, cậu bé nhận thấy mình đã mất đồng hồ; bạn  ấy nói với  thầy, và thầy đã bảo cả lớp im lang. 

Thầy nói:

-Hôm nay có người lấy trộm đồng hồ cua một bạn. Người  đó hãy mau trả lại cho bạn.


 Em đã không trả lại vì không muốn thừa nhận mình đã lấy cắp.

Thế là, thầy đã đóng cửa lại và yêu cầu mọi người đứng lên. Rồi thầy nói sẽ lục túi quần tất cả học trò trong lớp cho đến khi tìm thấy đồng hồ—nhưng trước tiên,  thầy yêu cầu mọi người nhắm mắt lại để không ai biết người đã lấy cắp.


 Tất cả chúng em đều nhắm mắt lại. Thầy lục hết trong túi quần tất cả cac ban. Khi  thầy luc túi em,  thầy  đã tìm thấy chiếc đồng hồ.

Nhưng thầy vẫn tiếp tục kiểm tra túi quần của mọi người. Sau đó thầy nói,

 - Xong rồi, các em có thể mở mắt ra. Ta đã tìm được đồng hồ.


Thầy chưa bao giờ nói ai đã lấy. Thầy chưa bao giờ nhìn em một cách không bình thường. 

Thầy không nói với ai cả. Thầy đã che chở  tội  của em.

 

Đó là khoảnh khắc xấu hổ nhất trong đời em, nhưng cũng là ngày  thầy  đã  cứu em. Thầy  đã cho em 

biết cách sửa sai như thế nào  - đó là bằng lòng tốt chứ không phải cách khiến người phạm lỗi rơi vào tình trạng lúng túng

Kể từ hôm đó, em muốn được như thầy. 

Đó là lý do tại sao em trở thành một giáo viên.


–Thầy còn nhớ ngày hôm đó không?


 Thầy giáo ngừng lại, rồi nói:

– Ta nhớ có chiếc đồng hồ bị mất cắp, và nhớ đã  phải lục soát để tìm… nhưng ta không nhớ trò. 

Bởi vì lúc đó ta cũng đã nhắm mắt lại.

Sưu tầm - (Cảm ơn bạn N đã gởi cho L dịch)

 


The old man looked surprised and asked:

– Really? What moment made you decide that?

So the young man told him this story:

– One day, a friend of mine came to school with a brand new watch. It was beautiful, and I wanted it, so I took it from his pocket and kept it.

– Soon, the boy noticed his watch was gone. He told you, and you stopped the class.

– You said, “Someone stole a watch in class today. Please return it.”

– I didn’t return it because I didn’t want to admit I took it.

– So, you closed the door and asked everyone to stand up. You said you’d search our pockets until you found the watch—but first, you asked everyone to close their eyes so no one would know who took it.

– We all closed our eyes. You went from pocket to pocket. When you got to mine, you found the watch.

– But you didn’t stop there. You kept checking everyone’s pockets. Then you said, “Okay, you can open your eyes now. The watch has been found.”

– You never said who took it. You never looked at me differently. You didn’t tell anyone. You protected me.

– That was the most embarrassing moment of my life, but it was also the day you saved me. You showed me what it means to correct someone with kindness—not shame.

– From that day on, I wanted to be like you. That’s why I became a teacher.

– Do you remember that day?

The teacher paused, then said:

– I remember the stolen watch, and I remember searching for it… but I don’t remember you. Because I closed my eyes too.

Sunday, November 16, 2025

TRÁI TIM TỪ BI CỦA NGƯỜI THỢ XỨ LÁ PHONG /ADELE BIBAUD (THÁI LAN - DỊCH)

 


Trái Tim Từ Bi Của Người Thợ Xứ Lá Phong - Adele Bibaud (BàiThái Lan)


(Truyên Dịch)

Người người đều quấn mình thật ấm, họ bước đi rất nhanh, trời quá rét. Mọi người đều lo âu vội vàng để chạy nhanh về tổ ấm: lưới trượt của những xe trượt tuyết rền lên trên con đường lớn ở Mile-End *, gió rít thật xé tai làm đám tuyết ụn thành đống dưới chân những cây cao phủ đầy sương giá, trước đó trận bão đã làm rung chuyển những cánh tay sầu não của chúng. Những hạt bông tuyết xoáy tròn trên không, như thể bụi mù vùng sa mạc, làm mất hướng nhìn của người bộ hành. Hôm ấy thật sự là một buổi tối Giáng Sinh, thời tiết xuống hai mươi lăm độ âm. Ở khúc ngoặt con đường, một đám nhà nhỏ nghèo nàn đang khoe chùm mái đổ nát. Nào ta hãy vào căn đầu tiên nhé: có bốn người: họ đang ở căn phòng phía trước, hai người phụ nữ, hai đứa bé.

Bọn nhỏ đang lăn lộn, đùa giỡn, rồi cãi nhau. Ở lò sưởi, từ cái nồi bóng loáng như gương mặt của một người Phi Châu, tiếng ồng ộc của món súp hầm tỏa ra mùi vị thật ngon. Trên bàn, bốn bộ thìa dĩa dao đặt ngày ngắn với chiếc khăn trải thật tươm tất, một miếng bơ, một miếng phó mát, một cái liễn bằng sành chứa đầy sữa, một ổ bánh mì. Họ chỉ còn chờ người chủ gia đình. Trên tủ bếp, một bức tượng của thánh Antoine, cánh tay bị gãy đang bế chúa Hài Đồng Giê Su do một phép mầu, ở dưới chân bức tượng thì một con ngựa gỗ đang kéo xe ba gác, cái xe này cũng đã qua cuộc chiến nên chỉ còn ba bánh xe; ở đầu bên kia của tủ thì bên dưới một quả cầu thủy tinh có hai bàn tay bằng sáp đang chắp vào nhau thật chặt, trên một cái khay bằng nhung đỏ; rồi xa hơn là một cái bình thủy tinh không quai, hai cái tách bị rạn nứt, một con chó bằng gốm, một con cừu với người chăn, tất cả những thứ này làm đồ trang trí cho căn nhà và được sắp xếp một cách không thứ tự và thật xa con mắt mỹ thuật. Trên tường thì treo lủng lẳng xoong nồi và dụng cụ nhà bếp. Ngoài ra, còn mấy cái ghế khập khiễng, một cái ghế trường kỷ xếp được dùng làm tủ, đó là toàn bộ đồ nội thất trong phòng; cho dù với sự nghèo nàn thiếu thốn, căn phòng vẫn toát ra một không khí thoải mái vì tất cả đều thật sạch sẽ chu đáo.

Tiếng gù gù của chú mèo nằm trên chiếc ghế đẩu cũ kỹ cho biết rằng thực khách này của căn nhà hèn mọn được yêu thương và cưng chiều như thế nào.
Hai người phụ nữ rì rầm nói chuyện với nhau, thỉnh thoảng đôi mắt của người trẻ bị mờ đi vì ngấn lệ.
- Tội nghiệp cô ấy quá, bà nói. Cô ấy sẽ không sống nổi. Ai sẽ chăm sóc con của cô ta? Lúc trước khi tôi bị bịnh, chính cô ấy đã chăm lo bọn nhóc của tôi. Ôi, giá như ông nhà tôi muốn làm điều đó!... nhưng mùa đông năm nay thật khắc nghiệt, quá khắc nghiệt, nên tôi không dám hỏi ông ấy, chị biết không, tôi thật đau đớn nghẹn ngào mỗi khi sang thăm cô hàng xóm. Ban đêm tôi không thể ngủ bởi vì tôi đã đọc được trong đôi mắt to sắp tàn lịm của cô ấy điều mà cô ấy muốn hỏi tôi nhưng không dám, cô ấy chờ tôi sẽ mở lời trước.
- Chị nghĩ cô ấy sẽ không qua khỏi hay sao?
-Chị ạ, cô ấy bị viêm phổi, và khi đã bị bịnh này rồi thì thua thôi, cộng thêm với nỗi lo âu về sự nghèo đói, rồi ý nghĩ phải để con mình lại cho người lạ nuôi lại càng làm cho cô ấy suy mòn nhanh hơn nữa, ôi thương quá.
Người thiếu phụ trẻ lấy vạt tạp dề lau nước mắt đang từ từ chảy dài xuống.
Rồi, may sao, cánh cửa đột ngột mở bật ra và một luồng gió mạnh mang theo những mảng tuyết ào vào nhà cùng với một người đàn ông cao to trông rất hoạt bát khỏe mạnh có dáng một lực sĩ, nét mặt nghiêm nghị, nhưng có vẻ chân thành và lương thiện.
- Ôi, với khí hậu chết tiệt này, về nhà thích làm sao, trời ạ! tôi tưởng là cơn bão tuyết sẽ chôn sống tôi ngoài đường rồi chứ! Rốt cuộc ta cũng về đây rồi. Ông ấy vừa nói vừa ném cho bọn nhóc một túi kẹo hạnh nhân.
- Này các con, ngày mai là lễ Giáng Sinh rồi đó, chúa Hài Đồng Giê Su không quên các con đâu này; nhưng mà này đừng có mà kiện cáo hay cãi cọ đấy nhé.
-Ba!

Hai đứa bé chạy đến bên cha, một đứa ôm lấy chân ba chúng, đứa kia thì leo lên vai, còn ông ta thì ôm hôn các con, thảy chúng lên trên cao, đứa này rồi đến đứa kia, rồi đến bên vợ mình.
- Cái gì thế này, hôm nay lại có nước mắt ư, điều gì làm cho em ray rút thế, đây là lần thứ hai trong tuần mà ta thấy em khóc, điều này không bình thường rồi. Em không tin tưởng nơi ta để nói cho ta biết việc gì làm em buồn khổ sao? Hôm nay là một ngày tốt, ta làm việc rất có kết quả và ta muốn tất cả mọi người đều hạnh phúc trong ngôi nhà này. Nào, hãy nói ngay cho ta biết em cần điều gì nào.
Người thiếu phụ trở nên sợ sệt.
- Chắc là anh sẽ rầy la em mất thôi.
- Em nói đi.
- Đây ạ! Anh biết không, cô hàng xóm tội nghiệp, cô ấy sắp ra đi, rồi con của cô ta...
-A! đúng rồi, cô nàng khốn khổ tội nghiệp, anh quên khuấy đi mất, rồi con cô ta, đúng vậy, thật buồn cho cô ấy quá.
- Nếu anh muốn..
- Này mẹ nó, nếu như con của cô ấy làm cho em xúc động và lo âu, thì em hãy qua bồng nó về đây đi, đó là món quà của em đó. Ta sẽ làm việc thêm, về trễ một chút, như thế sẽ có đủ cái ăn cho tất cả chúng ta.
Thế là trong cái đêm mà con của Chúa Cha xuống trần thế để cứu rỗi nhân loại, thì bên trong ngôi nhà nhỏ bé ấy, cái nôi mà lâu nay đã đem cất trên gác xép, lại được mang xuống để đón nhận một em bé gầy còm yếu ớt, và cùng lúc đó linh hồn của một kẻ đọa đày vì nghèo khổ đã bay lên trời, với vẻ bình tâm mãn nguyện.

Adele Bibaud - Thái Lan dịch
* Mile-End: khu phố thuộc thành phố Montreal, Quebec, Canada.

Monday, October 20, 2025

KHÔNG BAO GIỜ THUA CUỘC - NEVER GIVE UP (THÁI LAN - SƯU TẦM VÀ DỊCH)

 



KHÔNG BAO GIỜ THUA CUỘC -

NEVER GIVE UP

1/--GƯƠNG DANH NHÂN --ABRAHAM LINCOLN, MỘT KẺ CHIẾN ĐẤU- Michel Poulaert. TL dich

image.png
Abraham Lincoln hẳn là một trong những tấm gương về sự kiên trì đáng khâm phục nhất trên cõi đời
này.
Nếu bạn muốn tìm một người không bao giờ đầu hàng, bạn không cần đi đâu xa hơn nữa.

-- Được sinh ra trong cảnh bần hàn, Lincoln đã phải chịu nhiều thất bại trong suốt cuộc đời mình.

Ông đã thất cử tám lần , bị phá sản trong việc làm ăn hai lần và đau khổ vì bịnh trầm cảm.
Đáng lý ra ông có quyền buông xuôi nhiều lần, ông đã có đủ lý do để biện bạch khi bỏ cuộc hoặc nguyền
rủa số phận hoặc Thượng Đế, nhưng ông đã không thực hiện bất cứ điều gì.
Và bởi vì lý do ông chưa từng bao giờ bỏ cuộc, ông đã trở thành một trong những vị tổng thống vĩ đại
nhất của Hoa Kỳ.


Tư cách của Lincoln là tư cách của nhà vô địch, và qua bao khó khăn gian khổ, ông đã trở thành một
nhà vô địch làm nên lịch sử.
Một nhà vô địch thì không bao giờ bỏ cuộc.
Sau đây là bảng khái quát về đoạn đường chông gai mà Lincoln phải nếm trước khi đạt đến Nhà Trắng:

-1816- Gia đình Lincoln bị đuổi ra khỏi nhà. Abraham phải đi làm để chu cấp cho nhu cầu của gia đình.
-1818- Thân mẫu ông qua đời.
-1831- Phá sản lần thứ nhất.
-1832- Ra tranh tài trong cuộc tổng tuyển cử; bị thất cử.
-1832- Cũng trong năm này ông bị mất việc; muốn học luật nhưng không được trúng tuyển vào trường.
-1833- Mượn vốn từ một người bạn để lao vào công việc làm ăn và bị vỡ nợ vào cuối năm. Ông phải trả
món nợ này trong suốt 17 năm ròng.
-1834- Lại ra tranh cử ở cuộc tổng tuyển cử; được bầu chọn.
-1835- Dự tính việc hôn lễ; hôn thê qua đời.
-1836- Suy sụp tinh thần, bịnh trầm cảm nặng; nằm liệt giường suốt sáu tháng.
-1838- Ra tranh cử Chủ Tịch Hạ Viện tiểu bang Illinois: thất cử.
-1846- Lại ra ứng cử ở Quốc hội; được bầu chọn; đến Washington, nơi đây ông phục vụ rất tốt.
-1848- Yêu cầu nhiệm kỳ thứ nhì ở Quốc hội; không được tái đắc cử.
-1849-Đệ đơn làm viên chức về đất đai ở tiểu bang của ông; đơn không được chấp thuận.
-1854- Ứng cử ở Thượng Viện Hoa Kỳ; thất cử.
-1856- Ứng cử vào chức Phó tổng thống ở hội nghị đảng cử ứng cử viên tổng thống ; đạt được dưới một
trăm phiếu bầu.
-1858- Lại ứng cử ở Thượng Viện: lại thất bại.
-1860- Được bầu làm Tổng Thống Hoa Kỳ.
 
---Con đường thật trơn trợt và cuộc đua thật cam go. Trong suốt cuộc hành trình, tôi đã trượt chân và tôi
đã mất thăng bằng, nhưng tôi đã gượng dậy và tự như rằng:
" Tôi đã sẩy chân, chứ không phải tôi đã ngã và thất bại”.

Có thể câu chuyện này sẽ giúp bạn hiểu ra rằng tất cả chúng ta đều có khả năng định đoạt được số
phận mình.
Có rất nhiều “ABRAHAM LINCOLN” trong chúng ta, biết đâu bạn cũng là một người như vị danh nhân ấy mà
bạn chưa biết đấy thôi...

Mến chúc quý bạn một ngày an lành.
Người động viên đồng hành trong chủ nghĩa lạc quan của bạn

Michel Poulaert.    Thailan /phannữlan dịch

======================

 
 
80d9961e-154e-41bd-844c-56aaa1e65d6d.png
================================

  2/- KHÔNG BAO GIỜ THUA CUỘC

image.png
1. J.K. Rowling
J.K. Rowling vừa mới ly hôn, đang hưởng trợ cấp của chính phủ và hầu như không đủ tiền để nuôi con vào năm 1994, chỉ ba năm trước khi cuốn sách Harry Potter đầu tiên, Harry Potter và Hòn đá phù thủy, được xuất bản. Khi cô ấy đang mua sắm, cô ấy quá nghèo đến nỗi không đủ tiền mua máy tính hoặc thậm chí trả chi phí photocopy cuốn tiểu thuyết dài 90.000 từ, vì vậy cô ấy đã tự tay đánh máy từng bản để gửi cho các nhà xuất bản. Truyện đã bị từ chối hàng chục lần cho đến khi cuối cùng Bloomsbury, một nhà xuất bản nhỏ ở London, đã cho  một cơ hội thứ hai sau khi cô con gái tám tuổi của giám đốc điều hành đã yêu thích tập truyện.
 
2. Stephen King
image.png
 King đã phá sản và phải phấn đấu thật nhiều khi lần đầu tiên cố gắng viết. Ông sống trong một chiếc xe xe nhà di động  với vợ mình - cũng là một nhà văn - và cả hai đều làm nhiều công việc để nuôi sống gia đình trong khi theo đuổi nghề của mình. Họ quá nghèo đến nỗi phải mượn quần áo cho đám cưới và đã phải bỏ điện thoại vì nó quá đắt.

King đã nhận được rất nhiều thư từ chối cho các tác phẩm của mình đến nỗi ông đã phát triển một hệ thống để thu thập chúng. Trong cuốn sách On Writing của mình, ông nhớ lại: "Khi tôi 14 tuổi... chiếc đinh trên tường của tôi không còn chịu được sức nặng của những tờ giấy từ chối được đóng trên đó nữa. Tôi đã thay thế chiếc đinh bằng một chiếc que nhọn và tiếp tục viết". Ông đã nhận được 60 lần từ chối trước khi bán truyện ngắn đầu tay của mình, "The Glass Floor", với giá 35 đô la. Ngay cả cuốn sách hiện nay bán chạy nhất của ông, Carrie, lúc đầu cũng không thành công. Sau hàng chục lần từ chối, cuối cùng ông đã bán với số tiền ứng trước  nhỏ nhoi cho Doubleday Publishing, nơi mà bản bìa cứng chỉ bán được 13.000 bản - không phải là một thành công lớn. Tuy nhiên, ngay sau đó, Signet Books đã được ký hợp đồng mua bản quyền sách bìa mềm với giá 400.000 đô la, trong đó 200.000 đô la được chuyển cho King.  
 Cuối cùng Thành công đã  mỉm cười với họ!

 3. Jim Carrey
image.png
 Khi Carrey 14 tuổi, cha anh mất việc, và gia đình anh gặp khó khăn. Họ chuyển đến sống trong một chiếc xe tải VW trên bãi cỏ của một người họ hàng, và chàng diễn viên hài trẻ đầy tham vọng - người đã tận tụy với nghề của mình đến mức anh đã gửi sơ yếu lý lịch của mình đến The Carroll Burnett Show chỉ vài năm trước, khi mới 10 tuổi - đã nhận một công việc nhà máy tám giờ một ngày sau giờ học để kiếm sống.
 
Năm 15 tuổi, Carrey lần đầu tiên biểu diễn hài kịch trên sân khấu - trong bộ vest do mẹ anh may cho anh - và hoàn toàn thất bại, nhưng anh không nản lòng. Năm sau, khi 16 tuổi, anh bỏ học để tập trung toàn thời gian vào hài kịch. Anh chuyển đến LA ngay sau đó, nơi anh đỗ xe trên Mulholland Drive mỗi đêm và hình dung về thành công của mình. Một trong những đêm đó, anh đã tự viết cho mình một tấm séc trị giá 10.000.000 đô la cho "Acting Services Rendered", mà anh đã hẹn là vào Lễ Tạ ơn năm 1995.  

4. Tyler Perry
image.png
Tuổi thơ của Perry rất  khó khăn. Anh bị lạm dụng tình dục khi lớn lên, bị đuổi khỏi trường trung học và đã muốn tự tử hai lần - một lần khi còn là thiếu niên và một lần nữa khi 22 tuổi. Năm 23 tuổi, anh chuyển đến Atlanta và làm những công việc lặt vặt khi bắt đầu sự nghiệp sân khấu của mình.

Năm 1992, anh đã viết, sản xuất và đóng vai chính trong vở kịch sân khấu đầu tiên của mình, I Know I’ve Been Changed, phần nào chịu ảnh hưởng từ quá trình trưởng thành khó khăn của mình. Perry đã dồn toàn bộ tiền tiết kiệm vào vở kịch và  đã thất bại thảm hại; vở kịch chỉ  được  diễn vào ngày cuối  tuần và chỉ có 30 người đến xem. Anh vẫn tiếp tục sản xuất, làm thêm nhiều công việc lặt vặt và thường ngủ trong xe để sống qua ngày. Sáu năm sau, Perry cuối cùng đã đột phá khi vở kịch đã thành công trong khi trình diễn lần thứ bảy. Kể từ đó, anh đã có một sự nghiệp cực kỳ thành công với tư cách là đạo diễn, biên kịch và diễn viên. Trên thực tế, Perry đã được Forbes vinh danh là người đàn ông được trả lương cao nhất trong ngành giải trí vào năm 2011.

5. Sarah Jessica Parker
image.png
Parker sinh ra tại một thị trấn khai thác than nghèo ở vùng nông thôn Ohio, là con út trong gia đình có bốn người con. Bố mẹ cô ly hôn khi cô mới hai tuổi, mẹ cô tái hôn ngay sau đó và có thêm bốn người con nữa. Cha dượng của Parker, một tài xế xe tải, thường xuyên thất nghiệp, vì vậy ngôi sao tương lai đã bắt đầu ca hát và nhảy múa từ khi còn rất nhỏ để giúp kiếm thêm thu nhập từ nghề dạy học của mẹ và nuôi sống gia đình 10 người của họ.

Mặc dù gặp nhiều khó khăn và đôi khi phải sống nhờ trợ cấp xã hội, mẹ của Parker vẫn tiếp tục khuyến khích con cái mình theo đuổi nghệ thuật. Gia đình chuyển đến Cincinnati, nơi Parker được học bổng tại một trường múa ba lê, âm nhạc và sân khấu. Khi cô 11 tuổi, gia đình đã có một chuyến đi đến Thành phố New York để Parker có thể thử vai cho một vở kịch trên sân khấu Broadway. Chuyến đi đã thành công - cô và anh trai đều được chọn, và gia đình đã chuyển đến New York. Parker tiếp tục làm việc chăm chỉ và giành được các vai diễn, cuối cùng trở thành nhân vật chính của bộ phim truyền hình đình đám Sex and the City.

 6. Đại tá Harland Sanders -(KFC)- Kentucky Fried Chicken

image.png
 Đại tá Harland Sanders đã bị sa thải khỏi nhiều công việc khác nhau trong suốt sự nghiệp của mình trước khi ông bắt đầu nấu gà tại Trạm dịch vụ Shell ven đường của mình vào năm 1930, khi ông 40 tuổi, trong thời kỳ Đại suy thoái. Trạm xăng của ông thực sự không có nhà hàng, vì vậy ông phục vụ thực khách tại khu nhà ở cá nhân liền kề của mình.

Trong 10 năm tiếp theo, ông đã hoàn thiện "Công thức bí mật" và phương pháp nấu bằng nồi chiên áp suất cho món gà rán nổi tiếng của mình và chuyển đến những địa điểm lớn hơn. Món gà của ông thậm chí còn được nhà phê bình ẩm thực Duncan Hines (đúng vậy, chính là Duncan Hines) ca ngợi trên phương tiện truyền thông. Tuy nhiên, khi đường liên bang đi qua thị trấn Kentucky, nơi nhà hàng của Đại tá tọa lạc vào những năm 1950,  giao thông đường bộ quan trọng và lưu lượng các xe không còn đi ngang tiệm của ông nữa  và Đại tá buộc phải đóng cửa doanh nghiệp của mình và nghỉ hưu, về cơ bản là phá sản. Lo lắng làm thế nào mình sẽ sống với khoản lương hưu ít ỏi 105 đô la hàng tháng của mình, ông bắt đầu tìm kiếm các nhà hàng  để  nhượng quyền công thức bí mật của mình—ông muốn một niken (đồng cắc năm xu)  cho mỗi miếng gà bán ra.  Ông  lái xe đi khắp nơi, ngủ trong xe và bị từ chối hơn 1.000 lần trước khi cuối cùng tìm được đối tác đầu tiên của mình.

7. Shania Twain

image.png
Sự nghiệp của Twain thực ra bắt đầu từ nhu cầu cấp thiết hơn là tham vọng thô sơ. Bố mẹ cô ly hôn khi cô mới hai tuổi và cô hiếm khi gặp bố. Mẹ và cha dượng của cô, những người mà cô rất thân thiết, thường không kiếm đủ tiền để trang trải cuộc sống, vì vậy Twain bắt đầu hát trong các quán bar để kiếm thêm tiền khi cô mới tám tuổi.

Cô nhớ lại mẹ mình đã đánh thức cô 
bất cứ giờ nào để dậy và biểu diễn. Đáng buồn thay, khi cô 21 tuổi, mẹ và cha dượng của cô đã tử nạn trong một vụ tai nạn xe hơi trực diện với một chiếc xe tải chở gỗ trên đường cao tốc. Twain đã tạm gác sự nghiệp của mình để chăm sóc ba đứa em (lúc đó đang ở độ tuổi thiếu niên). Cô đã hát ở các khu nghỉ dưỡng và trì hoãn việc theo đuổi sự nghiệp nổi tiếng cho đến khi chị gái và các anh trai của cô đủ lớn để tự chăm sóc bản thân. Chỉ đến khi em trai út của cô tốt nghiệp trung học, cô mới cảm thấy ổn khi đến Nashville để theo đuổi sự nghiệp của mình.
 
 
8. Emily Blunt
image.png
Trước khi Blunt được đề cử giải Quả cầu vàng và giành được vai chính trên sân khấu và màn ảnh rộng, cô hầu như không thể trò chuyện với các bạn cùng lớp: Từ năm 7 đến 14 tuổi, Emily bị nói lắp rất nặng. Như cô đã nói với tạp chí W, "Tôi là một đứa trẻ thông minh và có nhiều điều muốn nói, nhưng tôi không thể nói ra. Nó cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể ngồi xuống và nói chuyện với ai đó như tôi đang nói chuyện với bạn ngay lúc này".

Nhưng tất cả đã thay đổi khi một trong những giáo viên trung học cơ sở của cô khuyến khích cô thử sức với vở kịch của trường—một kỳ tích hoàn toàn không hấp dẫn vì thực tế là cô đã từng gặp khó khăn trong giao tiếp. Nhưng giáo viên vẫn nhẹ nhàng thúc giục và gợi ý cô thử giọng và giọng nói của nhân vật để giúp cô nói ra lời thoại—và điều đó đã hiệu quả. Vào cuối tuổi thiếu niên, Blunt đã vượt qua được chứng nói lắp của mình và tiếp tục đạt được sự nghiệp thành công như hiện tại.

9. Oprah Winfrey
image.png
Oprah Gail Winfrey (sinh năm 1954) là người Mỹ gốc Phi, bà xuất thân trong gia đình nghèo và có cuộc sống trải qua nhiều thăng trầm.
Oprah đã phải đối mặt với rất nhiều vấn đề trong suốt cuộc đời sự nghiệp của mình—những lời chỉ trích về cân nặng, nạn phân biệt chủng tộc, những câu hỏi xâm phạm về khuynh hướng tình dục của bà,  ...—nhưng bà không bao giờ để chúng cản trở tham vọng và động lực của mình. Khi bạn nhìn vào tuổi thơ của bà, những chiến thắng cá nhân của bà được phản ánh dưới một góc nhìn thậm chí còn đáng chú ý hơn.

Khi lớn lên, Oprah được cho là nạn nhân của lạm dụng tình dục và liên tục bị anh họ, chú và một người bạn của gia đình xâm hại. Sau đó, bà mang thai và sinh một đứa con ở tuổi 14, đứa trẻ đã qua đời chỉ hai tuần sau đó. Nhưng Oprah vẫn kiên trì, tiếp tục học hết phổ thông với tư cách là học sinh giỏi, giành được học bổng toàn phần vào đại học và từng bước thăng tiến trong sự nghiệp truyền hình, từ một người dẫn chương trình truyền hình địa phương ở Nashville đến một siêu sao quốc tế và là người sáng tạo ra kênh truyền hình RIÊNG của bà .
Những điều tôi biết chắc” (What I know for sure) là cuốn tự truyện của Oprah Winfrey.
 Lần theo từng trang sách, bạn có thể sẽ tìm được câu trả lời cho những thắc mắc đời thường.
 Oprah Gail Winfrey hiện giữ chức Chủ tịch - Giám đốc điều hành của Harpo, Inc.

Winfrey đã làm nên lịch sử khi trở thành người phụ nữ đầu tiên sở hữu và sản xuất talkshow của riêng mình. Chương trình đã phát sóng suốt 25 năm, tại 145 quốc gia trên thế giới với 42 triệu lượt xem chỉ riêng tại Mỹ. Suốt 16 năm đầu tiên, talkshow không có đối thủ về tỷ suất người xem.

TL sưu tm/dich