THÔNG BÁO

Friday, June 30, 2017

RIP: NGUYỄN CỐNG CAO





Mến gởi : Anh Lê đức Luận , Chị Ngọc Chi , Chị Hải Đường , Chị Thu Kỳ , Chị Lan Anh ...
Người em trai thứ năm của tôi là Nguyễn cống Cao ( cựu hs Bồ Đề ) sinh năm 1955 , bị tai biến mạch máu não đã tử trần ngày 30 / 6 / 2017 nhằm ngày mùng 7 / 6 / 2017 âm lịch , tại Tuy Hòa.
13:30 chiều ngày 1 /7 / 2017 ( giờ VN ) sẽ di quan và an táng tại Nghĩa Trang Thọ Vức Tuy Hòa .
Tôi tạm thời không trả lời điện thoại và email trong thời gian khoảng một tuần để lo việc hậu sự em tôi  .
Trân trọng thông báo .
Nguyễn cống Huy .

Kính thưa quý thầy cô & các anh chị,


Nhận được tin buồn anh Nguyễn Cống Cao (Cựu HS Bồ Đề) là em trai của anh Nguyễn Cống Huy, (cựu HSNH hiện đang ở Maryland) vừa qua đời tại Việt Nam ngày 30 tháng 6 năm 2017. 


Thukỳ vội gọi phone cho anh Huy, để xin chia buồn cùng anh và thăm hỏi tình trạng của anh Nguyễn Cống Cao, xin chia xẻ cùng quý thầy cô và các anh chị để biết thêm trong trường hợp có ai xảy ra để có thể cấp cứu kịp thời.


Anh Cao rất khỏe mạnh không đau yếu gì cả, vừa đi thăm 2 con của anh ở Na Uy về, anh đang chơi bida, thì bổng nhiên anh té xuống đất, người chủ quán thấy vậy đỡ anh lên cạo gió và cho uống nước chanh… Anh cảm thấy đỡ bớt nên lái xe Honda về nhà, khi về đến nhà anh thấy hơi mệt lên võng nằm và tự dưng bị ói, một ngưới bạn thấy vậy nghi là anh Cao bị tai biến, và bảo gia đình cho anh đi bệnh viện ngay.


Như vậy từ lúc té xuống đến khi đến bệnh viện Tuy Hòa mất 3-4 tiếng đồng hồ.  Khi đến BV thì các BS biết là bị tai biến nhưng ở đây không đủ phương tiện dụng cụ… để giải phẩu, gia đình mướn xe của BV và kèm theo 2 bác sĩ

đi cùng anh vào Sàigòn, cũng mất thêm 8 tiếng nữa, khi đến nơi khám nghiệm xong thì BS tại BV Sài Gòn cho biết anh bị vỡ mạch máu não trong đầu quá nhiều máu, và máu đã lan tràn đến sọ, não như đã chết không còn mổ được, nhưng tim còn hoạt động, họ cho anh thở bằng bình dưỡng khí, để mang anh trở về lại quê nhà Tuy Hòa, Phú Yên.


Anh đã vĩnh viễn ra đi vào ngày 30 tháng 6 năm 2017, để lại vợ con và nhất là người mẹ già đã trên 90 tuổi, bà cụ rất đau đớn và khủng hoảng về sự ra đi đột ngột của con trai. 


Thukỳ viết đoạn văn ngắn này tường thuật sự việc, để cho chúng ta có một kinh nghiệm, nếu trong tương lai có ai bị gần giống như sự việc nêu trên, xin vui lòng đừng chần chờ hãy mang vào bệnh viện ngay, may ra có thể cứu được một người.  Thukỳ thành thật cám ơn anh Nguyễn Cống Huy, dù trong đau buồn chờ đợi tin tức từ VN, phần lo cho sức khỏe mẹ già… anh cũng thuật cho Thukỳ nghe sự việc xảy ra cho anh Cao.


Thành thật chia buồn cùng anh Nguyễn Cống Huy, gia đình tang quyến và nhất là xin bề trên an ủi bà cụ trong lúc đau buồn này.  Nguyện xin hương hồn anh Nguyễn Cống Cao sớm về cõi vĩnh hằng.


Trân trọng,

Thukỳ.






Thursday, June 29, 2017

HỌP MẶT NGUYỄN HUỆ KHÓA 65-72

THÔNG BÁO
HỌP MẶT NH 65-72
Kính thưa quý thầy cô và các anh chị,
Thukỳ nhận được giấy mời từ chị Nguyễn Thị Tuyết, Trưởng Ban Tổ Chức cuộc “Họp Mặt Cựu Học Sinh Nguyễn Huệ Khóa 1965 - 1972" theo chi tiết sau:
Thời gian: 2 ngày: từ 17 và 18 tháng 7 năm 2017,
Địa điểm: Trường Trung Học Nguyễn Huệ,
  Số 9 Hoàng Diệu, Phường 5,
  Tuy Hòa, Phú Yên, Việt Nam.
Image may contain: 9 people, people smiling, people standing and outdoor
TUY HÒA HỘI NGỘ KÍNH MỜI!
THẦY XƯA BẠN CŨ MỘT THỜI - VỀ THĂM.
Được biết, sau cuộc họp mặt, BTC sẽ thực hiện chuyến viếng thăm Thầy Phan Trọng Ngôn ở Crông Pắc - Đăk Lăk.  
Mọi chi tiết xin liên lạc chị Nguyễn Thị Tuyết:
CHÚC CUỘC HỌP MẶT ĐÔNG VUI & THÀNH CÔNG
Trân trọng giới thiệu và kính mời,
Thukỳ


Sau đây là những lời “tâm tình” của chị Nguyễn Thị Tuyết được copy từ Facebook:

KÍNH GỞI THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN!
- ĐH Khóa 65-72 tổ chức vào ngày 17, 18 / 7/ 2017 tại trường Nguyễn Huệ Tuy Hòa, sau hai ngày đó (19 và 20 tháng 7, 2017) chúng tôi sẽ tổ chức chuyến viếng thăm Thầy Phan Trọng Ngôn ở Crông Pắc - ĐL. Hai bạn THU KỲ & HỒNG HẢI hỗ trợ cho chuyến đi 200 USD. Các bạn sau đó muốn tham gia hãy liên lạc với NGUYỄN THỊ TUYẾT theo các ĐC sau đây: Trang Fb Tuyet Tuy Hoa, Email: camloanpy@gmail.com, DĐ: 01237847679. (Để tiện việc sắp xếp các bạn báo cho trước 1 tuần ngày ĐH).
Tin này Tuyết cũng đã thông báo qua kỳ họp BCH, và các nhóm B1, A2, A1, B2 tháng vừa rồi...
Cảm ơn Thu Kỳ, Hồng Hải.
KÍNH CHÚC THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN BÌNH AN VUI VẺ.
THÂN CHÀO
NGUYỄN THỊ TUYẾT.

--------------

Kính thưa quý thầy cô và các anh chị,
Khi rời ghế nhà trường, mỗi người có một đời sống khác, nhưng trong mỗi chúng ta có chung một đời sống học trò.
Qũy thời gian bây giờ ngắn lại..."Hoa nở rồi tàn, trăng tròn lại khuyết..." - Để ôn lại tuổi hoa niên học trò, tri ân thầy cô, nhớ lại nơi đã un đúc chúng ta nên người. Đó là trường Nguyễn Huệ.  Năm nay, khóa 65- 72 tổ chức cuộc họp mặt mở rộng đầy ý nghĩa này vào ngày 17, 18 / 7/ 2017 tại trường THPT Nguyễn Huệ Tuy Hòa.
Trân trọng thông báo GIẤY MỜI đến quý thầy cô và bạn bè khắp nơi về dự cuộc họp mặt đông vui. (giấy mời sẽ gởi đến từng thầy cô và bạn bè...).
Thưa thầy, cô, khi lớn lên mới biết sâu xa, tình nghĩa thầy trò và tiếc nuối một thời son trẻ, tuổi học trò qua đi vô cùng quý giá. “Nửa chữ cũng là thầy, một chữ cũng là thầy”...Dù cuộc đời học trò có cao sang cho mấy cũng phải biết kính trọng thầy cô của mình đó mới là "hiền nhân".  Người nào đi ngược lại ý niệm này là người "vô đạo"-  "Cao nhân tắc hữu cao nhân trị", cứ cho mình "tài giỏi " luôn luôn muốn thắng người khác, bất kể đó là ai!, chẳng phải "lo thắng người thì loạn, lo thắng mình thì hòa bình".  Cho nên sống lớn lên "thành nhân" đâu là dễ, luôn luôn hoàn thiện mình.- "Dưa ngọt cuống đắng", Chẳng có ai hoàn toàn cả,
Chỉ có lẽ phải và đạo đức là muôn đời!
Xin cảm ơn tất cả.
KÍNH CHÚC THẦY, CÔ VÀ CÁC BẠN BÌNH AN VUI VẺ.
Nguyễn Thị Tuyết (Cẩm Loan)
Image may contain: 16 people, people smiling, people standing, wedding, tree and outdoor
HỌP THƯỜNG KỲ TỨ 4, A2, - PHỔ BIẾN MỘT SỐ VIỆC CHUẨN BỊ CHO ĐH 65-72 - PHÁT GIẤY MỜI CHO NHÓM TRƯỞNG. Hình: Tuyết, Ngọc, Thu Hương, Liễu X Uyên, Kim Ngân Lê, Bích Liên, K Thạnh, Mẫn , Lý, Sơn Tùng, Minh Tâm, Thanh, Huệ. - Công, Thình (B1, mời dự)

THÉT GÀO (Diệp Thế Hùng)



Từ vài tuần nay tôi đã làm những bài thơ (TỪ ĐÂY, ĐỢI CHỜ, DUYÊN NỢ) trên một tình trạng mà tôi nghĩ là rất nhiều người trong chúng ta gặp trong cuộc đời.  Đó là một tình yêu đến muộn màng trong đời, một tình yêu đến với tất cả những ưu phiền không những cho hai người trong cuộc, mà cũng cho những người chung quanh.

Tình yêu là chuyện của con tim mà lý lẽ không thể hiểu được.  Xin chia sẻ với các bạn bài thơ mới THÉT GÀO dưới đây.

Thi sĩ làm thơ từ một ý thơ, không cần thiết là từ cuộc đời của tác giả. Mọi trùng hợp với thực tế, về một sự kiện hay về một miêu tả hình dáng của một người,  là những sự ngẫu nhiên, ngoài ý muốn của tác giả.
Diệp Thế Hùng.



THÉT GÀO

Tôi biết làm sao, biết làm sao
Để bao yêu dấu khỏi tuôn trào
Để cho tình ấy nằm yên tĩnh
Tận đáy tim tôi, khỏi thét gào

Tôi muốn tim tôi nổ giữa trời
Để cho thiên hạ thấy mà thôi
Thấy rằng tôi đã yêu người ấy
Trong một tình duyên trễ quá rồi

Tôi muốn tôi chìm trong biển sâu
Trong dòng nước xoáy, với niềm đau
Để cho dằn vặt tan theo nước
Vào cõi hư vô, cõi bất sầu.

Diệp Thế Hùng.

BÀI KHÔNG TÊN CUỐI CÙNG (Đinh Việt Thanh - trình bày)






"Này em hỡi
Con đường em đi đó
Con đường em theo đó
Sẽ đưa em sang đâu
Mưa bên chồng, có làm em khóc, có làm em nhớ
Những khi mình mặn nồng."

BÀI KHÔNG TÊN CUỐI CÙNG
Đinh Việt Thanh – trình bày
Xin bấm vào web để thưởng thức tiếng hát anh Đinh Việt Thanh





Bài Không Tên Cuối Cùng
Sáng tác: Vũ Thành An

Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói
Nói ra nhiều cũng vậy thôi
Ôi đớn đau đã nhiều rồi
Một lời thêm càng buồn thêm
Còn hứa gì?

Biết bao lần em đã hứa
Hứa cho nhiều rồi lại quên
Anh biết tin ai bây giờ
Ngày còn đây người còn đây
Cuộc sống nào chờ

Này em hỡi 
Con đường em đi đó 
Con đường em theo đó 
Sẽ đưa em sang đâu 
Mưa bên chồng, có làm em khóc, có làm em nhớ 
Những khi mình mặn nồng. 
Này em hỡi
Con đường em đi đó,
Con đường em theo đó
Đúng hay sao em?
Xa nhau rồi
Thiên đường thôi lỡ
Cho thần tiên chấp cánh
Xót đau người tình si

Suốt con đường ai dìu lối
Hãy yêu nhiều người em tôi
Xin gửi em
Một lời chào, một lời thương, một lời yêu
Lần cuối cùng....

FLOWERS SHOW TUYỆT MỸ.



















MỘT NGÀY VUI CỦA TÔI (Phạm Cao Hoàng)



Tuổi trẻ,  tình yêu và bạn bè. 

Đó là thời kỳ đẹp nhất của một đời người. Ngồi với nhau trong một góc quán quen, lang thang cùng nhau trong cơn mưa phùn… Ai trong chúng ta cũng từng trải qua những ngày hoa mộng, rất vô tư, không lo âu suy nghĩ. 

Nhưng rồi không mấy ai giữ mãi được những ngày thật đẹp ấy trên con đường đời đầy bất trắc rủi ro này. Chỉ một tích tắc thôi, chiếc xe đò lật nhào xuống ruộng và chị Tám trở thành người tàn phế, nay đã trên 20 năm. Chỉ một tích tắc thôi, máu ngưng lưu thông ở não và Kim Huê trở thành người tàn phế, nay đã gần 10 năm. Đó là những mảnh đời buồn.

Có một lần  tôi bị đau, phải nhập viện, nằm ở đó khoảng 48 tiếng đồng hồ. Chỉ bốn mươi tám tiếng đồng hồ thôi với dây nhợ (chuyền nước biến) lòng thòng trên người tôi đã quá thấm thía với nỗi khổ đau vì bệnh tật, huống chi bạn tôi đã nằm một chỗ mấy chục năm!

Từ hôm gặp lại Kim Huê và Chị Tám cách đây gần 3 năm, khuôn mặt thất thần của Kim Huê và đôi mắt buồn thăm thẳm của Chị Tám cứ ám ảnh tôi. Đường đời đâu có bao nhiêu năm mà họ phải chịu đến chừng ấy năm khốn khổ như vậy!

Hoa vẫn thường tâm sự, “Những ngày dưỡng bệnh sau khi ở bệnh viện về, từ chỗ nằm đến chỗ nấu ăn chỉ có mấy mét thôi mà không tài nào đến được, đôi chân cứng đơ, không nhấc lên nổi, chỉ mong mình đi được, không cần bất cứ thứ gì khác”.  Những ngày ấy tôi cũng có cùng tâm trạng: chỉ mong sao Hoa trở lại cuộc sống bình thường; ngoài ra tôi không cần bất cứ thứ gì khác.  Cuối cùng, Hoa hồi phục và vượt qua cơn khổ nạn một cách kỳ diệu. Tôi đã cảm tạ đất trời, cám ơn các bác sĩ, y tá, và nhân viên therapists của bệnh viện Inova Fairfax Hospital đã đã giúp Hoa tìm lại được nụ cười hồn nhiên.

Tôi suy nghĩ nhiều hơn về những người thân và những người bạn không được may mắn mà bệnh tật làm họ ngã gục. Giờ đây, mỗi sáng thức dậy, nhìn thấy người thân, bạn bè đi học đi làm, buổi tối được đọc những dòng nhật ký thơ của anh Đinh Cường, những bài viết bạn bè gửi tới trang blog này là đủ vui rồi, không nghĩ gì cao xa hơn. Và càng vui hơn nếu trong ngày có ai đó cùng tôi chia sẻ những bất hạnh của những mảnh đời buồn trong số bạn bè tôi.

Hôm qua là một ngày như vậy.  Khi đến Sài Gòn Quán để cùng một số thân hữu gặp gỡ Hoàng Khởi Phong – một người anh/người bạn thời còn ở Đà Lạt, anh Đinh Cường đã chuyển cho tôi món quà của Dạ Châu để gửi về cho Kim Huê và Chị Tám. Tôi vui và xúc động lắm.  Cám ơn Dạ Châu rất nhiều. Với Dạ Châu, có thể đây là một món quà nhỏ nhưng sẽ là rất lớn đối với những mảnh đời buồn kia vì họ biết rằng ở đâu đó trên mặt đất này vẫn có những tấm lòng nhân từ, rộng lượng dành cho họ. Còn với Cúc Hoa và tôi, Dạ Châu đã mang lại cho chúng tôi một ngày vui trọn vẹn.


Phạm Cao Hoàng
Virginia, November 2, 2014


MỘT NỤ CƯỜI (Bửu Uyến)



Thukỳ là người hay khóc, chắc sinh trúng giờ “mưa ngâu”, mấy ông Đốc Sự đa số là chính trị, kinh tế.. rất khô khan như OX của Thukỳ, nhưng anh Bửu Uyển viết câu chuyện “Một Nụ Cười” đã làm Thukỳ cảm động quá sức…Xin bỏ chút thời gian để đọc một chuyện tình chân thật, mà dù ai cứng lòng cũng phải rơi lệ.
Thukỳ.

Cám ơn tác giả Bửu Uyển (ĐS11) đã chuyển cho xem bài viết "Một Nụ Cười".  Bài viết này anh đã chuyển trước đây nhưng "Nụ Cười" đã bị gió cuốn đi nên không nhận được!  Lần này thì "Nụ Cười" được che dấu trong attachment!  Mời quý anh chị đồng môn cùng đọc nhanh kẻo gió cuốn đi nữa sẽ không có dịp thưởng thức...
Thân kính, 
Nguyễn Văn Sáu



Một nụ cười
Bửu Uyển

 Vào dịp cuối năm 1984, một buổi họp mặt các cựu tù nhân chính trị được tổ chức ở San Diego. Xướng ngôn viên của buổi lễ cho biết : “Khi tôi xướng tên trại nào, nếu quý anh là trại viên của trại đó, xin đứng dậy và tự giới thiệu tên của mình để các anh em khác được biết”. Nhiều trại cải tạo ở miền Bắc được lần lượt xướng tên như “Phong Quang”, “Yên Báy”, “Vĩnh Phú”, “Thanh Cẩm”, “Lý Bá Sơ”, “Nam Hà”, “Phú Sơn” v.v Trại nào cũng có năm bảy anh đứng dậy và giới thiệu tên của mình. Khi xướng tên trại Nam Hà, tôi đứng dậy và có thêm bốn anh nữa , trong đó có một anh, tự giới thiệu tên của mình là Lê Trung Đạo. Tôi lẫm nhẫm Lê Trung Đạo, Lê Trung Đạo…sao tên nghe quen quá, hình như anh ấy ở chung đội với tôi thì phải. Khi phần giới thiệu các anh em trại Nam Hà chấm dứt, tôi đi đến bàn của anh Đạo, đứng đối diện và nhìn kỹ anh ấy. Tôi nhận ra anh Đạo ngay. Tôi ôm chầm lấy anh, và anh ấy cũng ôm tôi trìu mến. Tôi thì thầm bên tai Đạo : “Em còn nhớ anh không? ” Đạo trả lời ngay: “Anh Uyển, mà sao em có thể quên được, thật vui mừng được gặp lại anh. Em trông chờ ngày này đã lâu lắm rồi!”

 Khi cùng sống trong cảnh đọa đày nơi trại Nam Hà, phân trại C, tôi và Đạo nằm gần nhau. Ra đồng, bắt được con cua, con cá, tôi và Đạo cùng chia sẻ với nhau. Đạo là một Thiếu Úy Cảnh Sát Đặc Biệt, mới ra trường, không biết làm Trưởng G hay H gì đó..mà bị đày ra cải tạo ở miền Bắc.Anh còn quá trẻ, khoảng 24, 25 tuổi. Tôi xem anh như một người em của tôi và tôi rất quý mến anh. Đạo chưa lập gia đình. Anh chỉ còn một mẹ già đang sống ở Vĩnh long. Vì vậy, từ ngày bị đưa ra Bắc, Đạo chưa bao giờ nhận được quà của thân nhân từ trong Nam gởi cho anh. Anh sống hiền hòa, vui tính, nên anh em trong đội ai cũng mến anh. Đạo xem tôi như một người anh trong gia đình, anh tâm sự với tôi : “Đời em chẳng còn gì nữa, chỉ có một người mẹ, mà từ ngày bị đày ra Bắc, đã trên 5 năm rồi em chẳng có tin tức gì của mẹ em. Không biết bà còn sống hay đã ra người thiên cổ”

 Đạo nắm tay tôi và cảm động nói: “Giờ đây em chỉ có anh là người duy nhất thương mến em, cho em chút an ủi để sống qua ngày!”

Như có một động lực nào thúc đẩy, Đạo tâm sự với tôi : “Anh ạ,mình phải sống chứ anh, mà muốn sống, dù là cuộc sống thấp nhất, cũng phải có một ước mơ gì đó để mà mộng tưởng, để tiếp sức cho mình. Các anh em ở đây , dĩ nhiên ai cũng mơ ước sớm được trở về với gia đình. Ngoài xã hội thì kẻ này mơ trúng số, kẻ kia mơ nhà cửa , ruộng vườn v.v. Nhưng sống nơi địa ngục trần gian này, anh em mình mơ ước điều gì đây? Tất cả đều nằm ngoài tầm tay của mình. Em chợt nhớ lại một câu chuyện cổ tích của Pháp, tựa đề là “Un Peu De Soleil Dans L’eau Froide” kể lại câu chuyện một ông lão nghèo khổ, sống cô đơn một mình trong căn lều nhỏ bé, trống trước, trống sau. Bổng một bà tiên hiện ra và cho ông một điều ước. Bà tiên cứ nghĩ, thế nào ông lão nghèo nàn này cũng sẽ ao ước có một căn nhà, hoặc ao ước có nhiều tiền bạc..v..v. Nhưng bà tiên vô cùng ngạc nhiên, khi ông lão nghèo khổ ấy chỉ xin “Một Nụ Cười”

Đạo như chợt tỉnh, ông lảo bất hạnh trong câu chuyện cổ tích, đã chỉ cho Đạo một mơ ước, mà dù trong hoàn cảnh nào cũng có thể đạt được, đó là một nụ cười. Không cần phải là nụ cười của giai nhân, mà chỉ cần một nụ cười thân ái của ai đó, chân thành trao cho anh, vì yêu mến anh, có thế thôi.

Cuộc sống tù đày cứ kéo dài triền miên trong đói khổ, vô vọng. Nhưng khi nghĩ đến một nụ cười, Đạo thấy tâm hồn mình có chút an ủi, nhẹ nhàng. Hằng ngày , Đạo ước mơ nhận được nụ cười. Đêm đêm Đạo cũng ước mong trong giấc mơ, anh sẽ gặp được một nụ cười. Nhưng buồn thay, những giấc mơ đến với Đạo chỉ là những cơn ác mộng mà thôi.

Nhưng thật kỳ diệu, từ ngày Đạo ôm ấp ước mơ có được một nụ cười, anh thấy cuộc đời của anh có chút ý nghĩa, vì dù sao anh cũng có một ước mơ, để mà thương, mà nhớ, mà mong chờ.

Một hôm, đội được dẫn đi gặt lúa, khi đi ngang qua cỗng cơ quan, Đạo thấy nhiều chiếc áo vàng đứng ở đó. Nhìn lướt qua, Đạo chợt thấy một nữ cán bộ nhìn anh mỉm cười. Anh không tin ở mắt mình, anh nghĩ rằng có thể cô ta cười vu vơ gì đó, chứ đâu phải cười với anh. Anh quay lại nhìn một lần nữa, vẫn thấy cô ta nhìn anh và mỉm cười.


Từ ngày ấy, mỗi khi đội đi ngang qua cỗng cơ quan, Đạo đều bắt gặp nụ cười của người nữ cán bộ dành cho anh. Vì vậy khi đi lao động, Đạo luôn luôn đi cuối hàng để dễ đón nhận nụ cười của cô nữ cán bộ. Đạo cũng cười đáp lễ với cô ta. Đạo bắt đầu thấy cuộc đời của mình, có một chút gì thi vị, đáng sống. Khi ăn, khi ngủ, nụ cười đó luôn luôn theo anh, cho anh niềm an ủi, và chút lạc quan để sống. Anh em trong đội đều biết mối tình mắt nhìn mắt và trao đổi nụ cười của Đạo và cô nữ cán bộ.

Không những Đạo nhớ đến nụ cười, anh còn nhớ đến đôi mắt như muốn nói với anh muôn ngàn lời, anh nhớ đến người con gái ấy. Ban đầu anh nghĩ rằng cứ giã bộ vui vẻ cho qua ngày. Nhưng trong tâm trí anh, luôn luôn nhớ đến cô gái ấy và anh nhận ra rằng anh đã yêu cô ta. Đạo nhớ lại ngày xưa Elvis Presley đã hát một bài hát nỗi tiếng là bài Don’t Gamble With Love nay thật đúng như trường hợp của Đạo. Bây giờ Đạo không còn cho rằng lao động là khổ sai nữa, mà anh trông chờ mỗi buổi sáng được đi ngang qua cỗng cơ quan, để đón nhận nụ cười của người nữ cán bộ.

Một buổi chiều khi đi lao động về,nghe các anh em Công Giáo tập hát bài “Đêm Đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời”, Đạo mới biết, đêm nay là đêm Noel. Khi cửa phòng giam đóng lại, anh em Công Giáo vội vã thiết trí một ngôi sao Giáng Sinh và hàng chữ “Mừng Chúa Giáng Sinh” ở vách tường cuối phòng. Họ nắm tay nhau ca hát, đọc kinh, cầu nguyện. Đạo nằm mơ màng, lơ đãng nhìn về cuối phòng, chung quanh hàng chữ “Mừng Chúa Giáng Sinh”, Đạo tưởng tượng như có những bóng đèn màu chớp sáng. Anh mơ hồ nghe như có tiếng nhạc bài Silent Night dịu dàng thoảng đi trong gió…Anh thiếp đi trong giấc ngủ yên lành.

Vào một buổi sáng chúa nhật, chúng tôi được gọi ra sân để nhận quà của thân nhân từ trong Nam gởi ra. Thường thì 80 đến 90 phần trăm anh em đều nhận được quà. Riêng Đạo thì chưa bao giờ nhận được quà của thân nhân. Nhưng thật bất ngờ, hôm nay cán bộ lại kêu tên Đạo lên nhận quà, ai cũng ngạc nhiên và mừng cho Đạo. Anh nhận một gói quà bình thường, nhưng cách gói quà, khác với những gói quà từ trong Nam gởi ra. Đạo sững sốt nhận gói quà, đem về phòng, cẩn thận mở ra. Một mãnh giấy nhỏ nằm trên những gói đồ ăn, anh đọc vội hàng chữ “Trìu mến gửi anh Đạo – Em : Kim Chi”. Với mấy chữ ngắn gọn đó, Đạo biết ai gởi cho anh món quà tình nghĩa này. Anh ôm gói quà vào lòng. Anh không ngờ  người nữ cán bộ có nụ cười dễ thương đó, lại dám liều lĩnh gởi quà cho anh. Hai hàng nuớc mắt chảy dài xuống má, đây là những giọt nước mắt hạnh phúc mà từ lâu anh không hề có.

Trại Nam hà, Phân trại C, nơi chúng tôi đang ở, phía sau là con đường làng. Trại chỉ ngăn cách với bên ngoài bởi những bụi tre thấp và hàng rào kẽm gai. Dân chúng đi ở ngoài, chúng tôi có thể thấy họ. Thường vào buổi chiều, sau khi ăn cơm xong , chúng tôi hay ra ngồi chơi ở sân sau đó, nhìn người qua lại. Một hôm, chúng tôi thấy cô cán bộ Chi đi lui, đi tới ở ngoài hàng rào, rồi thình lình quăng vào trong một cái gói nhỏ. Chúng tôi biết cô ấy gởi gì đó cho Đạo, chúng tôi mang vào cho anh. Đạo không biết Chi gởi gì cho anh, nhưng anh cảm động lắm. Anh em hiếu kỳ đứng quanh giường của của Đạo, để xem cô Chi đã gởi gì cho anh: đó là một gói xôi và một con gà vàng rộm. Đối với tù nhân, đói triền miên như chúng tôi, thì gói xôi gà này là cao lương mỹ vị bậc nhất trên thế gian này. Đạo rất hào phóng, anh chia đều xôi, gà cho tất cả 32 anh em trong đội, mỗi người được một muỗng xôi và chút ít thịt gà. Có người ăn ngay, nhưng cũng có vài anh em để đó, hít hít mùi thịt gà cho đỡ thèm.

Đạo thấy thương Chi quá, vì yêu anh, nàng đã gan liều làm những việc như vậy, vì nếu bị phát giác, nàng ở tù như chơi. Đạo càng thương Chi khi nghĩ đến tương lai : một cán bộ công an yêu một sĩ quan cảnh sát ngụy..thì đời nào có thể sum họp được. Anh thở dài !

Vào một sáng chúa nhật, một anh trật tự đến phòng chúng tôi, bảo anh Đạo chuẩn bị ra có người thăm nuôi. Chúng tôi rất ngạc nhiên, vì từ bao năm nay, Đạo thuộc diện con mồ côi, chưa hề có ai gởi quà cho Đạo, nói gì đến chuyện thăm nuôi.Thế mà hôm nay, lại có người thân nào đó đến thăm  Đạo. Chúng tôi mừng cho Đạo. Khoảng 9 giờ sáng, anh được cán bộ dẫn ra nhà thăm nuôi. Chúng tôi hồi hộp chờ Đạo trở vào để xem anh nhận được những quà gì của thân nhân đem đến.

Nhưng chúng tôi chờ mãi…đã ba , bốn giờ chiều rồi, vẫn chưa thấy Đạo trở vô trại. Thường một trại viên được gặp mặt thân nhân khoảng 15, 20 phút, tối đa là nửa giờ. Thế mà , Đạo ra nhà thăm nuôi đã hơn bốn, năm tiếng rồi mà chưa thấy vô. Chúng tôi bắt đầu lo lắng cho Đạo, không biết chuyện gì đã xảy ra cho anh, lành hay dữ. Và từ đó, chúng tôi không còn biết tin tức gì về Đạo nữa.

Hôm nay gặp lại Đạo, tôi đem chuyện ấy ra hỏi Đạo, anh đã kể cho tôi nghe câu chuyện sau đây:
“ Anh nhớ không, ngaỳ chúa nhật hôm đó, em được dẫn ra nhà thăm nuôi, nói là có thân nhân đến thăm. Em vô cùng ngạc nhiên vì em đâu có thân nhân nào từ trong Nam có thể ra thăm em. Bước vào nhà thăm nuôi, em thấy Chi và một ông Thượng Tá công an ngồi ở đó.Chi vội vã đứng lên giới thiệu : “Đây là cậu Du của Chi, đang công tác ở tỉnh Thái Bình, em nhờ cậu ấy đến thăm anh.” Đạo bối rối nhìn Chi, nhìn ánh mắt, nụ cười của Chi. Chi mặc đồ công an, trên cổ áo có đeo quân hàm Thiếu Úy. Chi biết Đạo ngõ ngàng, thắc mắc nên cô nói ngay : “Anh đừng lo, em bảo anh làm gì thì cứ làm theo, chớ có hỏi han gì hết”. Chi dẫn Đạo vào một căn nhà ở gần nhà thăm nuôi, nhà không có ai cả.  Chi bảo tôi cởi bộ áo quần tù ra, và mặc ngay bộ đồ công an đã để sẵn ở đó; ngoài áo quần, có cả nón, cặp da và giấy chứng nhận đi công tác miền Nam. Tôi như trên trời rớt xuống, nhưng không có thì giờ để hỏi Chi, việc gì đang xảy đến cho tôi. Khi tôi đã mặc xong bộ đồ công an, Chi nhìn tôi mỉm cươì , rồi kéo tôi ra ngỏ, bảo tôi leo lên một chiếc xe Jeep nhà binh đậu sẵn ở đó., và chạy ra ga xe lửa Phủ Lý. Chi bảo tôi cứ ngồi trên xe, Chi vào mua vé xe lửa đi về Sàigòn. Khi đưa tôi lên xe lửa, Chi ân cần căn dặn: “Không nên về nhà, cũng đừng liên lạc với mẹ, mà tìm một người bà con nào đó ở tỉnh khác xin trú ngụ vài ngày, rồi tìm đường vượt biên. Tốt nhất là đi đường bộ qua ngã Campuchia”. Chi đưa cho tôi một gói giấy và nói: “Đây là ít tiền để anh tiêu dùng, nhớ là phải vượt biên ngay nhé!”. Chi cầm tay tôi và chân thành nói : “Em là vợ của anh, anh đừng quên em!”. Tôi ôm Chi vào lòng, nước mắt ràn rụa. Chi cũng khóc trên vai tôi. Xe lửa từ từ lăn bánh, hình ảnh Chi cô đơn đứng một mình trên sân ga, nhỏ dần, nhỏ dần.. Tôi thấy nhiều lần Chi đưa tay lên lau nước mắt. Trong tim tôi, mối tình mà Chi dành cho tôi quá sâu đậm, đã chiếm trọn cuộc đời tôi. Tôi vỗ vỗ vào trái tim của mình “Đạo, Đạo, mày phải sống xứng đáng để đền ơn đáp nghĩa cho Chi nghe chưa”

 Khi xe lửa dừng lại ở ga Bình triệu, Sàigòn, tôi không về nhà tôi ở Vĩnh Long, mà đến nhà dì tôi ở Cần Thơ xin trú ngụ.Chồng của dì tôi là một Đại úy Công Binh Việt nam Cộng Hòa, trước năm 1975, ông phục vụ ở Tiểu Đoàn 24 Công Binh Kiến tạo, mới được trả tự do. Gia đình dì, dượng tôi đang âm thầm chuẩn bị vượt biên. Dì, dượng tôi vui vẻ chấp thuận cho tôi cùng đi theo. Tôi đã đưa gói tiền mà Chi trao cho tôi, cho dì tôi để bà tiêu dùng. Mở gói ra xem, dì bảo tôi : “Tiền đâu mà cháu có nhiều vậy?” Tôi trả lời ngay : “Của vợ con cho đó!”

Vào một đêm tối trời, ghe máy chở cả nhà ra cữa biển Đại Ngãi, vì tàu lớn đang đậu ở đó. Sau 3 ngày và  4 đêm, tàu của chúng tôi đã đến hải phận Thái Lan, được tàu tuần duyên của Thái Lan đưa về trại Sikiew. Trong cuộc phỏng vấn thanh lọc, nhân viên Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc hỏi tôi rất ít. Tôi nghĩ là họ có đầy đủ hồ sơ cá nhân của ngành Cảnh Sát Đặc Biệt. Họ chỉ hỏi tôi là làm Trưởng G hay Trưởng H, tôi trả lời. Người nhân viên đó lấy trong tập hồ sơ ra một tấm ảnh, anh nhìn tôi rồi gật đầu.Thế là tôi vượt qua cuộc thanh lọc. Mấy tháng sau, họ chuyển tôi qua trại Pulau Bidong ở Mã Lai, để chờ chuyến bay đi định cư ở Mỹ.

Tôi mau chóng gởi thư cho má tôi ở Vĩnh Long, báo tin tôi đã bình yên đến trại Pulau Bidong ở Mã Lai, đang chờ chuyến bay để đi định cư ở Mỹ. Khoảng 2 tuần sau, tôi vui mừng nhận được thư hồi âm của má tôi, và một bất ngờ thú vị đến với tôi là có cả thư của Chi nữa! Má tôi đã viết cho tôi : “Đạo con, má rất vui mừng nhận được tin con đã đến nơi bình yên. Má cho con biết là Chi đang ở đây với má. Chi đã kể cho má nghe hết mọi chuyện. Má rất hạnh phúc có được một con dâu hiếu thảo như Chi, má mừng cho con”

Đạo run run mở thư của Chi ra đọc: “ Anh Đạo yêu quí của em, nghe anh đã đến đảo và đang chờ chuyến bay để đi Mỹ, má và em mừng quá anh ơi. Khi anh đi về Nam chưa đầy một tháng, họ đuổi em ra khỏi ngành công an. Em đã về Vĩnh Long ở với má, em thay anh phụng dưỡng, săn sóc má, anh yên tâm ! “
            Với lời lẽ chân tình, mộc mạc, tôi uống từng chữ, từng lời trong bức thư ngắn gọn của Chi, tôi áp bức thư vào ngực và đi vào giấc ngủ.
            Năm 1982, tôi được đi định cư ở Mỹ. Khi có thẻ xanh, tôi đã làm hồ sơ bảo lãnh Chi. Trong thời gian ở với má tôi ở Vĩnh Long, không biết Chi hỏi thủ tục bảo lãnh ở đâu mà nàng ra Thái Bình, nhờ người cậu Thượng Tá Công An của nàng, làm một giấy hôn thú của tôi và Chi, có đầy đủ chữ ký và khuôn dấu đỏ xác nhận của chính quyền địa phương.
            Năm 1987 khi tôi được nhập quốc tịch Mỹ, tôi đã bổ túc hồ sơ bảo lãnh. Chi đã nhanh chóng được phỏng vấn. Lúc này, những trường hợp gian dối chưa xảy ra nhiều, nên việc chấp thuận cho chồng bảo lãnh vợ tương đối dễ dàng nếu có đầy đủ giấy tờ chứng minh.

Vào một ngày se lạnh ở miền Nam Cali, tôi và vài bạn bè thân quen đến đón Chi ở phi trường Los Angeles. Tôi ôm Chi vào lòng, vì quá cảm động, tôi chỉ thốt lên được một tiếng “Em!”  Chi cũng vậy, nàng thổn thức trên vai tôi “Anh!”. Chỉ 2 tiếng “Anh” “Em”, nhưng đã gói trọn cuộc tình mà chúng tôi nghĩ là không bao giờ có thể sum họp được. Tạ ơn Trời Đất !  

Đạo xây qua người đàn bà ngồi bên cạnh anh, và giới thiệu với tôi : “Thưa anh, đây là Chi, vợ em” Chi bẽn lẽn cúi đầu, che dấu nụ cười đã đem lại sức sống và hạnh phúc cho Đạo.

Tôi đã được nghe , được biết nhiều mối tình ly kỳ, éo le lắm. Nhưng nếu nói đến một mối tình thật lãng mạn, mà người con gái đã dám hy sinh sự nghiệp và cả tính mạng mình cho người yêu, thì không thể không nói đến mối tình của nàng Kim Chi và chàng Trung Đạo.

Bửu Uyển
Tháng 6-2016

CHỜ O - TRẦN DZẠ LỮ




CHỜ O - TRẦN DZẠ LỮ


Tặng Một Người…




Chờ O bóng xế trăng lu
Chờ O nỗi nhớ lu bù trong tim
Chờ O tháng lụn năm mềm
Chờ O lóng ngóng hết đêm lại ngày
Chờ khi mây trắng ngừng bay
Sông xưa cạn nước,đá loay hoay mòn…
Chờ O nghiêng cả núi non
Liêu xiêu nhật nguyệt,bồn chồn biển khơi
Chờ như ri mới là người
Yêu thương khác lạ,khác đời phải không ?
Kiếp này tình có hư không
Kiếp sau tui cũng đèo bòng O thôi!







1. O TÒA KHÂM
Tóc dài ai xõa ngang lưng
Để tui nhìn trộm quá chừng…O ơi?
Đến khi quen được nhau rồi
O đi một nước, tui ngồi…câm luôn !

 



2. O THÀNH NỘI
Nhà O kín cổng, cao tường
Tui vô mô đặng nên mường tượng thôi
O cười nghiêng dáng hoa khôi
Là tim tui rớt ra ngoài cươi tê !

3. O AN CỰU
Yêu nhau đổ- nước-nghiêng-thùng
Coi trời xanh ấy bằng vung đó tề
Rứa mà đột ngột O đi
Buồn như ri hí! Tui về mồ côi…

4. O KIM LONG
Xâm mình lên với Kim Long
Vì thương con mắt nhãn lồng của O
Ai dè câu hát đò đưa
Đẩy đưa tui rớt xuống Thừa Phủ ni !


5. O BẾN NGỰ
Xưa vua ngự ở nơi ni
Chừ tui cũng…ngự tại vì …si O
Đi lui đi tới mơ hồ
Chằm hăm xây dựng cơ đồ…tình nhân !


6. O ĐẬP ĐÁ
Qua đây tui cứ trông mong
O đừng lấy chồng ở rứa thương tui
Mô ngờ số phận túi thui
Ai đưa kiệu rước O rồi…Chúa ơi !


7. O BAO VINH
Cứ về phố cổ lang thang
Mà O chẳng chộ, tui càng nghễ thêm…
Nghễ răng cho đến chiều lên
Mênh mông sương khói đợi em lạc lòng…


8. O VỸ DẠ
Hết cau rồi cũng hết trầu
Áo O thôi trắng một màu tinh khôi
Qua sông buồn quá người ơi
Bên ni tui ở một trời bơ bơ…


9. O VÂN THÊ
Theo O xuống ruộng lên bờ
Đôi khi tui cũng giả đò hụt hơi
Để O dậm cẳng kêu trời:
“Cái anh ni thiệt lạ đời rứa thê !“
 

10. O PHÒ TRẠCH
Chín O đã bỏ tui rồi
Bên ni bên nớ nón cời…ra đi
Chừ còn lại một O ni
Vớt tui từ trái tim … chì đó hi !

Trần Dzạ Lữ