Wednesday, October 5, 2022

HỎI ANH NÈ (Á NGHI, Ý NGUYỆN, HỒN ÂN & WEBSITE LONG HỒ-VI4NG LONG)

  

Trang thơ nhạc #92 HỎI ANH NÈ: Á NGHI, Ý NGUYỆN, HỒNG ÂN, A.C.La., Website LONG HỒ-VĨNH LONG


 

 

♫…♫…Trang thơ nhạc #92 HỎI ANH NÈ 

*Thơ Á NGHI-Nhạc Ý NGUYỆN-Hoà âm và tiếng hát HỒNG ÂN

*Ảnh, “logo”, youtube: NGUYỄN THÀNH TÀI, PHAN THẾ VINH, TRẦN ĐÌNH THỤC, TV, Ý NGA

 

https://youtu.be/isECMSYzcG4

 

 

KỶ NIỆM CƯỚI KHÔNG ANH

 

Em ngắm từng hình chụp với anh

Cưới nhau, hai đứa được hồi sinh

Cau trầu thừa thãi mừng dâu rể

Ngây ngất thương yêu vẹn thắm tình.

 

Tươm tất bày bàn: bưởi, chuối, lê

Nén hương theo khói quyện cà phê

Nỗi niềm thừa thãi niềm u uẩn

Phương ấy mong anh đẹp lối về!

 

Á Nghi, 30.9.2022

  

 

  

CHỜ AI?

 

Nhiều điều vui vẻ đã xa,

Một điều buồn bã đuổi ra vẫn gần

Biết nhiều mà khó cản ngăn

Tâm chưa hiểu rộng, thọ tang rất buồn!

 

Đôi ta người khuất, kẻ còn

Cứ như thép rỉ, son mòn: nhớ nhung!

Ngày ngày tựa cửa trông mong

Người không về nữa! Mông lung chờ gì?

 

Á Nghi, 1.10.2022

  

 

 

BÓNG CHIẾC

 

Đêm nhìn chiếc bóng trên tường

Nhớ anh từng vẽ tim thương chen vào

Bao năm đôi bóng ngọt ngào

Bây giờ đơn độc, thơ đau lưu vần.

 

Á Nghi, 1.10.2022


 

 

MƯA

 

Đưa tay hứng giọt nước mưa

Sao môi lại mặn? Lạ chưa hề từng!

Mưa trong tim chẳng chịu ngừng

Hứng thêm chi nữa? Mưa dừng được sao?

 

Á Nghi, 29.9.2022 

 

  

Á Nghi cám ơn và xin giới thiệu đến quý: Độc Giả, Văn Thi Hữu và Nghệ Sĩ trang website 

LONG HỒ-VĨNH LONG

 

https://longhovinhlong.blogspot.com/search/label/%C3%9D%20Nga

 

Long Hồ Vĩnh Long: Vui Như Lá Cỏ (longhovinhlong.blogspot.com)

https://longhovinhlong.blogspot.com/2022/09/vui-nhu-la-co.html

 

 

Long Hồ Vĩnh Long: Đầu Làng Dệt Thơ - Thơ Ý Nga - Nhạc: Ý Nguyện - Hoà Âm& Hát: Hồng Ân (longhovinhlong.blogspot.com)

https://longhovinhlong.blogspot.com/2022/09/au-lang-det-tho-tho-y-nga-nhac-y-nguyen.html

 

 

HỎI ANH NÈ?

 

Sao mà ngọt, vần thơ tình họ viết,

Nào nhớ thương tha thiết gữa đêm đông,

Nào mênh mông da diết những nụ hồng

Em tâm động, hỏi chàng: anh có thế?

💕

Nhạc phụ giúp không như bài Phụ Bạc

Anh chọn gì thì hãy hát em nghe?

Nấu nướng nè! Giặt, ủi…lắm việc khoe

Sáng thứ bảy việc bộn bề kêu réo.

 

Không chợ “búa” thì kèm, cưa khéo đục

Kẻo việc nhà tồn đọng đến mùa đông,

Ai cào băng, ai xúc tuyết nhọc công,

Cho tổ ấm luôn mặn nồng hạnh phúc?

 

Á Nghi, tháng 5.2012

  

 

 

 

 

 

SINH NHẬT ANH!

 

Mừng anh sinh nhật: vô ngôn

Nén hương thắp sớm tay run, chao hồn

Ngắm hình như ngậm bồ hòn

Món chay dâng cúng, héo hon dỗi hờn

Nhìn đôi mắt ấy chẳng buồn

Vì đâu nông nổi ngọn nguồn biệt ly?

💕

Vào nhà thương, quyết chẳng đi

Vậy mà chẳng… ở, cớ gì bỏ em?

Để em khóc mãi đêm đêm

Ngày ngày uất ức bên rèm Tương Tư!

 

Á Nghi, 25.9.2022

Attachments area

Preview YouTube video #92 HỎI ANH NÈ *Thơ: Á NGHI- Nhạc: Ý NGUYỆN - Hoà âm và hát: HỒNG ÂN


XUẤT XỨ BÀI GƠI GIẤC MƠ XƯA CỦA LÊ HOÀNG LONG.

 Xuất Xứ Bài Gợi Giấc Mơ Xưa của

Lê Hoàng Long 

       

Năm 1954, ông quen cô gái có cái tên khá dễ thương: Lê Thu Hiền. Gia đình cô gái này vốn là người Bắc định cư tại Sài Gòn.

Tình cảm hai người ngày càng đằm thắm, và ông luôn tin rằng cuộc tình ấy sẽ mang đến những điều như ông hằng mong ước. Bỗng một ngày, cô nói với ông rằng có người đang hỏi cưới cô. Ông liền liều đến nhà cô để gặp người bố và thưa chuyện hai đứa, nào ngờ chẳng ngăn được số phận, thời gian sau cô thật sự đi lấy chồng, lấy anh giám đốc trường dạy lái xe Auto Ecole Mayer.

Đó là thời điểm giáp Tết Ất Mùi (1955), ngày cô lên xe hoa, ông ngồi ở quán cà phê cạnh nhà cô, nhìn thấy cô mặc lễ phục cô dâu, ôm bó hoa trắng. Đám cưới ấy to lắm, đoàn rước dâu đi một vòng rồi mới về nhà chú rể. Mỗi vòng bánh xe quay là mỗi lần nghiền nát tim ông.

Nỗi buồn, sự đau đớn dâng ngập trong lòng ông. Đoàn xe cưới qua đi, ông bần thần trở về căn gác trên đường Lý Thái Tổ, vùi mình trầm tư và lúc ấy dường như bao nhiêu nỗi đau lại tuôn ra.

Bài Gợi Giấc Mơ Xưa được ra đời trong trạng thái đó.

Thương em thì thương rất nhiều mà duyên kiếp lỡ làng rồi… 

Cả phần nhạc lẫn phần lời chỉ hoàn thành trong vòng khoảng 10 phút! Ông đưa bài hát này cho ca sĩ Mạnh Phát, và được phát đầu tiên trên đài phát thanh Pháp Á. Bài hát trở nên nổi tiếng, và câu chuyện tình trong bài hát được nhiều người quan tâm.

Vì sao ông đang ở Sài Gòn mà bài hát được bắt đầu bằng Ngày mai lênh đênh trên sông Hương? Vì ngay từ cái lúc nhìn người yêu đi lấy chồng, ông đã quyết tâm từ bỏ Sài Gòn để chạy trốn nỗi đau.

Ông ra Huế, dù bao nhiêu người ngăn cản. Trong khoảng thời gian này, ông lao vào nhiều mối tình để tìm quên. Ca sĩ có, diễn viên cũng có. Hầu hết đều cảm mến ông từ bài hát Gợi Giấc Mơ Xưa. Nhưng 2 năm sống ở Huế ông đau xót nhận ra một điều rằng, ông chẳng thể nào quên mà ngược lại, càng nhớ nhung nhiều hơn.

Mối tình ấy trong ông quá sâu đậm, mỗi con đường, mỗi âm thanh đều gợi cho ông nhớ về ngày xưa


Ngày mai lênh đênh trên sông Hương, 
Theo gió mơ hồ hồn về đâu? 
Sóng sầu dâng theo bao năm tháng, ngóng về đường lối cũ tìm em! 
Thương em thì thương rất nhiều mà duyên kiếp lỡ làng rồi 
Xa em! lòng anh muốn nói bao lời gió buông lả lơi.
Hình bóng đã quá xa mờ dần theo thời gian.
Kiếp sau xin chắp lời thề cùng sống bước lang thang.
Em ơi! tình duyên lỡ làng rồi còn đâu nữa mà chờ, 
Anh đi lòng vương vấn lời thề nhớ kiếp sau chờ nhau. 
Tha hương lòng thương nhớ ngày nào cùng tắm nắng vườn đào.
Gió xuân sang anh buồn vì vắng bóng người yêu. 
Rồi mai khi anh xa kinh đô. 
Em khóc cho tàn một mùa thơ. 
Nhớ người em nương theo cơn gió.
Ru hồn về dĩ vãng mộng mơ. 
Thương anh thì thương rất nhiều mà ván đã đóng thuyền rồi.
Đa đoan trời xanh cắt cánh lìa cành khiến chim lìa đôi 
Chiều xuống mưa gió tiêu điều reo trên dòng Hương. 
Tháng năm chưa xóa niềm sầu vì đứt khúc tơ vương. 
Anh ơi, đời đã lỡ hẹn thề thì đâu có ngày về. 
Xa anh đời em tắt nụ cười héo hắt đôi làn môi. 
Đêm đêm đèn le lói một mình ngồi ôm giấc mộng tình.
Kiếp sau đôi tim hòa chào đón ánh bình minh.

TẠI SAO BÌNH ĐỊNH PHÚ YÊN ĐƯỢC GỌI LÀ XỨ NẪU (THEO QUY NHƠN TOURIST TỔNG HỢP)

 Tại Sao  Bình Định Phú Yên Được Gọi Là Xứ Nẫu ?

 

Xứ Nẫu là cụm từ thân thương và đặc biệt để nói về vùng đất Bình Định, Phú Yên. Dọc miền Tổ Quốc có nhiều vùng văn hóa khác biệt đã làm nên tên tuổi và cách nhận biết địa danh. Trong đó, vùng xứ Nẫu nổi tiếng với những bãi biển xanh trong, món ăn đậm đà, tính cách hào sảng. Và ấn tượng nhất là giọng nói của người Xứ Nẫu mang một thanh âm gần gũi, nghe nhiều sẽ ghiền. Vậy tại sao gọi là xứ Nẫu? Hãy cùng Quy Nhơn Tourist giải mã bí ẩn này các bạn nhé!

 

1.Khái quát nguồn gốc xứ Nẫu.

Theo dòng lịch sử Việt Nam, vào năm 1578, chúa Nguyễn Hoàng cử Phù nghĩa hầu Lương Văn Chánh làm Trấn biên quan có bổn phận đưa lưu dân nghèo không sản nghiệp khai khẩn vùng đất mới từ nam đèo Cù Mông đến đèo Cả (tỉnh Phú yên bây giờ). Sau 33 năm khai phá vùng đất mới, hình thành làng mạc, năm 1611 chúa Nguyễn Hoàng thành lập phủ Phú Yên gồm hai huyện Đồng Xuân và Tuy Hòa.

Năm 1629, chúa Nguyễn Phúc Nguyên nâng cấp phủ Phú Yên thành dinh Trấn Biên. Do đặc điểm của vùng đất mới còn hoang hóa, dân cư thưa thớt nên các đơn vị hành chính của vùng biên viễn có những nét đặc thù. Dưới cấp huyện có cấp Thuộc, dưới Thuộc là các đơn vị hành chính nhỏ hơn như Phường, Nậu, Man. Phường là các làng nghề có quy mô như phường Lụa, phường Sông Nhiễu. Nậu là tổ chức quản lý một nhóm nhỏ cùng làm một nghề, người đứng đầu gọi là đầu Nậu. Ví dụ: “Nậu nguồn” chỉ nhóm người khai thác rừng, “Nậu nại” chỉ nhóm người làm muối, “Nậu rổi” chỉ nhóm người bán cá, “Nậu rớ” chỉ nhóm người đánh cá bằng rớ vùng nước lợ, “Nậu cấy” chỉ nhóm người đi cấy mướn, “Nậu vựa” chỉ nhóm người làm mắm… 

Do sự phát triển của xã hội Đàng Trong, năm 1726, chúa Nguyễn Phúc Chú (1697-1738) cử Đại ký lục chính danh Nguyễn Đăng Đệ quy định phạm vi, chức năng của các đơn vị hành chính. Các đơn vị hành chính như “Thuộc”, “Nậu” bị xóa bỏ. Khái niệm thành tố chung cấp hành chính “Nậu” được biến nghĩa dùng để gọi người đứng đầu trong đám người nào đó và sau này dùng để gọi đại từ nhân xưng ngôi thứ ba. Từ “Nậu” không xuất hiện độc lập mà chỉ có mặt trong các tổ hợp danh ngữ: Ví dụ:

-Mất chồng như nậu mất trâu

Chạy lên chạy xuống cái đầu chôm bơm.

– Tiếc công anh đào ao thả cá

Năm bảy tháng trời nậu lạ tới câu.

– Ai về nhắn với nậu nguồn

Mít non gởi xuống cá chuồn gởi lên.

 

2. Đặc điểm cơ bản nhận diện Xứ Nẫu

Từ chữ “Nậu” ban đầu, phương ngữ Phú Yên – Bình Định tỉnh lược đại từ danh xưng ngôi thứ ba (cả số ít và số nhiều) bằng cách thay từ gốc thanh hỏi. Ví dụ: Ông ấy, bà ấy được thay bằng: “ổng”, “bả”. Anh ấy, chị ấy được thay bằng: “ảnh”, “chỉ”. Và thế là “Nậu” được thay bằng “Nẩu”.Nẫu đã đi vào ca dao Bình Định, Phú Yên khá mượt mà, chân chất:

Ai về sông núi Phú Yên

Cho nẫu nhắn gởi nỗi niềm nhớ quê

Phương ngữ Thuận Quảng (Thuận Hóa – Quảng Nam) với “mô, tề, răng, rứa, chừ”, vượt qua đèo Bình Đê (ranh giới Bình Định – Quảng Ngãi) được đổi thành “đâu, kia, sao, vậy, giờ”. Và đặc trưng ngữ âm của vùng Nam Trung bộ (Bình Định – Phú Yên) không phân biệt rạch ròi cách phát âm dấu hỏi và dấu ngã. Đặc biệt, bà con vùng biển từ Hoài Nhơn (Bình Định) đến Gành Đỏ (Sông Cầu – Phú Yên), các âm dấu ngã đều phát âm thành dấu hỏi. Riêng đồng bằng Tuy Hòa, khi phát âm không phân biệt được dấu hỏi và dấu ngã.

Bởi vậy, “Nẩu” hay được phát âm là “Nẫu”. Đồng bằng Tuy Hòa trù phú, nhiều nhà giàu trong vùng cho con cái đi học chữ phương xa. Các vị có chữ nghĩa viết chữ “Nẩu” theo phát âm quen miệng thành chữ “Nẫu”. Nói nôm na, tiếng Nẫu là tiếng địa phương của vùng Bình Định và Phú Yên có nghĩa là họ, hay người ta, vì là “đại từ nhân xưng” nó nằm ở vị trí ngôi thứ ba vừa số ít mà cũng vừa số nhiều.

Ví dụ thay vì hỏi “Hôm nay người ta đi đâu mà nhiều vậy?” thì người dân Bình Định và Phú Yên hỏi là “Hôm nay nẫu đi đâu mà nhiều dậy?” hay “Cái nhà này là của họ” thì dân Nẫu sẽ nói là “Cái nhà nhà này là của nẫu”. Chính vì vậy mà khi hòa cùng tất cả tiếng nói của mọi miền đất nước thì tiếng nẫu sẽ không lạc vào đâu được, thậm chí còn dùng những từ hoàn toàn khác với những từ thông dụng, ví dụ thay vì nói “Vào tận trong đó” thì nói là “Dô tuốt trỏng” hay hỏi “vậy hả?” thì hỏi là „dẫy na?“, “dẫy ngheng” (vậy nghen hay thế nhé), “dẫy á” (vậy đó), “chu cha wơi” (trời đất ơi) v.v…

 

3. Thanh âm xứ Nẫu trong đời sống cộng đồng

Người Việt mình từ văn minh lúa nước mấy ngàn năm đến giờ đã nổi tiếng là “nhà quê”, cho dù có ở thành thị thì vẫn là “dân nhà quê” so với các nước khác. Vậy thử hỏi trong đất Việt Nam mình, xứ nào là “nhà quê” nhứt? Đó chính là “xứ Nẫu”. Tôi đi khắp Việt Nam, ai hỏi tôi quê đâu? Tôi thưa rằng quê tôi xứ Nẫu, tôi dân Nẫu, Nẫu nè, Nẫu ơi…

Vì sao “quê”, vì ngay cái chữ “Nẫu” nghe nó đã quê rồi. Nó khởi thủy là chữ “nậu”, là một từ cổ ở miền Trung Nam Bộ, theo cụ Vương Hồng Sển, nó cổ đến mức gần như là nguyên thủy, ngày nay không còn ai dùng. Từ “nậu” để chỉ một nhóm người theo ngành nghề hoặc theo nơi ở: ví dụ: “Nậu nguồn” chỉ nhóm người trên rừng, “Nậu nại” chỉ nhóm người làm muối, “Nậu rổi” chỉ nhóm người bán cá, “Nậu rớ” chỉ nhóm người đánh cá bằng rớ, “Nậu cấy” chỉ nhóm người đi cấy mướn, “Nậu vựa” chỉ nhóm người làm mắm… mãi sau, bằng nguyên lý tăng âm đặc trưng của dân Việt mình: “ông + ấy = ổng”, “chị + ấy = chỉ”, thì cái “nậu + ấy= Nẫu”.

 

Xứ Nẫu bắt đầu từ Bình Định, Phú Yên và một phần của Khánh Hòa. Cũng như các vùng miền khác, mà gần nhất là xứ Quảng, giọng nói người xứ nẫu không lẫn vào đâu được. Người xứ Nẫu luôn nói lớn tiếng, giọng nặng và hầu hết các âm tiết đều bị biến dạng theo hướng nặng hơn, khó phát âm hơn…khó đến nỗi chỉ người xứ Nẫu mới nói được, làm như cái cấu tạo thanh quản của dân xứ Nẫu đã khác đi so với người xứ khác. Nẫu (người ta), rầu (rồi), cái đầu gấu (gối), trời tấu (tối), cái xỉ (muỗng), tộ (chén)…người xứ Nẫu nói cho người xứ Nẫu nghe, cho nên từ ngữ quê mùa cục mịch, đến mức câu ca dao mẹ hát ru con cũng nặng trình trịch, nhưng mà nặng nhất là cái tình:

Thương chi cho uổng công tình

Nẫu dzìa xứ nẫu, bỏ mình bơ vơ.

 

4. Tính cách con người xứ Nẫu

Hồi nhỏ, mỗi lần tôi làm điều gì không đúng, ông nội tôi thường nói: “đửng làm dẫy, nẫu cừ” (đừng làm vậy, người ta cười), nhưng cũng có khi ông nội cho tôi thoải mái, muốn làm gì thì làm, kể cả vấn thuốc rê của ổng ra sân ngồi hút phì phà như người lớn, vì: “nẫu cừ thì kệ nẫu cừ, nẫu cừ lạnh bụng, hở mười cái răng”. Dân Nẫu đúng như giọng xứ Nẫu, hiền nhưng cộc cằn, phóng khoáng nhưng ngang ngạnh, tình cảm nhưng hơi thô kệch…

Dân Nẫu đi đến đâu cũng là “dân nhà quê”, học hành đến mấy vẫn không trút được cái gốc “nẫu” của mình. Nẫu không khôn ngoan, khéo léo như người Bắc. Nẫu không dịu dàng, lịch lãm như người xứ Huế. Nẫu cũng chẳng rộng rãi, vô tư như người Nam. Nẫu là Nẫu. “Nẫu dzẫy” (nậu vậy), Dân Nẫu không quan tâm người khác nghĩ gì về mình, tốt xấu gì cũng mặc, “kệ nẫu”. Cho nên dân Nẫu đi xứ khác làm ăn bị thiệt thòi nhiều, ít bạn, nhưng nếu có bạn, nẫu sẽ sống chết với bạn….

Về thăm xứ Nẫu thân thương để khám phá nét đẹp trong văn hóa, tâm hồn con người Bình Định, Phú Yên. Một xứ Nẫu thân thiện, mến khách và rất đỗi nhiệt tình. Hãy khám phá xứ Nẫu để cảm nhận thêm giá trị tinh hoa của một vùng đất thú vị.

 

Theo Quy Nhơn Tourist tổng hợp

Tại sao Bình Định Phú Yên gọi là xứ Nẫu? - Quy Nhơn Tourist

https://quynhontourist.vn/tai-sao-binh-dinh-phu-yen-goi-la-xu-nau



NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG.

 Nước mắt đàn ông.

 

Theo truyền thuyết, tạo hóa sinh ra đàn bà từ một dẻ sườn của người đàn ông và ban tặng họ cả gia tài khổng lồ đó là những giọt nước mắt của suối nguồn yêu thương, đau khổ. Đàn bà khóc là chuyện bình thường. Còn đàn ông, liệu họ có bao giờ rơi nước mắt? Nhân gian quan niệm đàn ông thường gắn liền với bản lĩnh cứng cỏi, sự lạnh lùng vô cảm. Không! Đàn ông cũng biết khóc, cười bởi họ cũng là con người có trái tim. Chỉ có điều nước mắt đàn bà trào qua bờ mi thì nước mắt đàn ông lại chảy ngược vào tim.

Tôi đã hơn một lần chứng kiến nước mắt đàn ông rơi.

 

Cha tôi khóc, ngày mẹ buông tay cha con tôi đi theo một người đàn ông khác, mẹ mải mê kiếm tìm ảo ảnh hạnh phúc ở chân trời xa lắc mà quên đi tổ ấm bình yên. 

 

Ngày ấy, cha câm lặng như một pho tượng bằng đá, bàn tay thô ráp của cha cầm cái rựa chém mạnh vào cây chuối sau vườn nhà, thân chuối đứt đôi như duyên nợ của cha mẹ tôi gãy làm đôi mảnh. Lưỡi dao sắc ngọt chém toạc bóng đêm, chém rách ngọn gió đông gầy, chém toạc lời thề đá vàng tào khang. 

Tôi sợ hãi ôm lấy cha, hét lên:

 “Cha ơi, cây chuối mẹ trồng đó! Nó ra hoa rồi kìa!”.

Nghe câu nói ngây thơ của tôi, cha cười đắng ngắt:

“cảnh còn, người mất, tiếc chi con!”.

Đêm ấy, nằm bên cha, tôi thao thức, nghe hai hàm răng cha nghiến mạnh để không bật ra tiếng khóc nhưng tôi vẫn cảm nhận được những giọt nước mắt mặn mòi của cha chảy ngược vào tim, tim cha buốt nhói, cha trằn trọc, tiếng thở dài kẽo kẹt nhịp chõng tre. 

 

Nhiều ngày sau đó, cha lầm lũi làm việc, đêm khuya, cha mượn cút rượu cuốc lủi có cái nút lá chuối khô tìm quên. Những lúc ấy, mắt cha đỏ ngầu, cổ họng cha phát ra những tiếng khô khốc tựa lời nguyền cay độc. Khi ấy, tôi chẳng hiểu cha cười hay khóc nữa, nếu có cười thì cũng ra nước mắt mà thôi. Rồi cha nhìn trăng, ngâm ngợi đôi vần thơ chua chát:

“Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn

Tào Khê nước chảy hãy còn trơ trơ.”

Tôi cảm nhận được vết thương trong lòng cha sâu hoắm như một cái hố. Và tôi biết cha còn thương mẹ rất nhiều. Thương và hận đã vò xé con tim rớm máu của cha. Những tháng ngày ấy, cha tôi nước mắt chan cơm vơi đầy.

 

Gà trống nuôi con, cha quyết chí nuôi tôi ăn học. Kỳ thi đại học đến, cha con tôi khăn gói quả mướp lếch thếch đưa nhau lên thủ đô. Lần đầu tiên cha tôi xỏ đôi dép, đôi dép tổ ong mới đổi của bà lông ngan, lông vịt không che hết những ngón chân thô kệch lam lũ thò ra. Nhìn bộ dạng quê mùa, lớ ngớ của cha con tôi, bọn xe dù, bến cóc thi nhau chào mời. 

Cha con tôi bị bán khách đến vài ba lần, vẫn phải đi bộ hàng cây số mới hỏi thăm đến trường thi. Mỗi lần trả tiền xe, cha ngậm ngùi cởi bọc tiền được gói cẩn thận trong cái áo bộ đội đã sờn, còn tôi ấm ức, bức xúc với thái độ chém chặt, lừa gạt khách. Tôi lầm bầm:

“ Cuộc sống thành phố thật phức tạp.”. 

 

Sợ tôi nản chí, ảnh hưởng việc thi cử, cha gượng cười:

 “ Lần đầu cha con mình lên đây, như vậy cũng rút ra bài học, đi một ngày đàng học một sàng khôn đó con.”.

Sau khi thuê phòng trọ thi cho tôi tại kí túc xá, cha đưa tôi vào căng tin ăn cơm, nhưng cha chỉ mua một suất. Tôi ngạc nhiên hỏi, cha nói rằng hẹn gặp một người quen ăn cơm cùng họ. 

Tôi hồn nhiên tin ngay mà đâu hay cha lặng lẽ ăn cơm nắm, muối vừng dưới gốc cây. Đêm xuống, cha nói với tôi vào ngủ nhờ nhà người quen. Nào ngờ, sáng ra, lạ nhà, không ngủ được, tôi lang thang ra hành lang, giật mình phát hiện cha đang nằm ngủ ở ghế đá trong khuôn viên. Đến bên cha, tôi nghẹn ngào khóc nấc:

 “ Mình về thôi cha, con không thi nữa!”.

Cha choàng tỉnh, an ủi tôi:

“ Bố cô! Tôi ngủ đây mát như đàn, sao nào. Cực bao nhiêu cha cũng lo cho con học, phải học mới mở mặt ra được con ạ! Như cha đây, thất học, bất tài nên mẹ con bỏ cha...”,

mắt cha nhìn xa xăm, còn tôi lại hun đúc quyết tâm khoa bảng. 

Sau mỗi buổi thi, cổng trường đông nghịt phụ huynh chờ con với tâm trạng hồi hộp. Giữa những chiếc xe hơi sang trọng nối đuôi nhau cùng dòng người mặt hoa da phấn, tôi nhận ra cha với chiếc áo bạc màu, cái quần quăn tít như lò xo cùng bộ dạng hớt hải, cha cầm cái mũ cối vẫy tay ra hiệu cho tôi khiến tôi không cầm được nước mắt. 

 

Tôi hoàn thành bài thi rất tốt, cha vui lắm, nhìn thiên hạ đưa rước con bằng xe hơi, cha ngậm ngùi:

 “ Cha bất tài nên con thiệt thòi!”.

Tôi ôm lấy cha thầm thì: “Cha là người đàn ông vĩ đại nhất trong mắt con!”,

cha cười mà mắt đỏ hoe:

 “ Bố cô! Lẻo mép!”.

 

Một ngày đẹp trời, cha đang cào thóc phơi bỗng có tiếng xe đạp “kính coong” của anh bưu tá đưa thư. Tôi trúng tuyển đại học. Hình như cha mừng hơn cả tôi, cầm phong thư có dấu đỏ chót của trường đại học trên tay, cha vỗ tay vào đùi đánh đét rồi quýnh quáng chạy khoe khắp xóm. Bà con ai cũng mừng cho cha con tôi.

Lần thứ hai cha khóc, ấy là ngày tiễn tôi đi học đại học. Ngồi trên chuyến xe liên tỉnh duy nhất trong ngày, tôi ngoái đầu nhìn lại, trong làn khói bụi, cha đứng đó, hanh hao gầy, mắt cha rưng rưng. Bóng cha loang lổ trong hoàng hôn nhạt nắng Tôi lên thành phố để lại trong cha cả trời thương nhớ, cả nỗi cô đơn vò võ. 

Cuộc sống phồn hoa chốn đô hội khiến tôi lạc lõng, thương nhớ cha nhiều hơn. Cha viết thư dặn dò tôi phải chăm chỉ học, không cần về nhà nhiều, dồn thời gian mà học, cần gì cha sẽ gửi cho. Thương cha, tôi chăm chỉ học hành, giành được học bổng cao nhất.

Nghỉ Tết, tôi háo hức mua sắm đồ trở về quê, không quên mua biếu cha một bộ quần áo mới bằng tiền học bổng của mình. Lặng lẽ về, không báo trước để tạo sự bất ngờ cho cha, bước chân vào khoảng sân vắng, tôi nghẹn lòng bắt gặp hình ảnh cha cặm cụi ngồi gói bánh chưng với đôi bàn tay vụng về, lóng ngóng. 

 

Việc này, bao năm rồi mẹ tôi vẫn làm. Cha gầy hơn, đôi mắt trũng sâu hơn. Chạy lại bên cha, tôi nghẹn ngào:

 “ Con nhớ cha quá!”,

chiếc lá dong trên tay cha rơi xuống, cha mừng rỡ ngắm nghía tôi từ đầu đến chân, vẫn câu nói quen thuộc mà ghim tạc vào lòng tôi ngọt ngào:

“ Bố cô! Lớn rồi mà như con nít! Liệu mà học, đừng có yêu đương tí tởn, cha gọt đầu bôi vôi nghe con!”. 

 

Những ngày Tết thật đầm ấm biết bao, tiếng nói cười rộn rã của tôi dệt thành những sợi nắng hồng sưởi ấm cuộc đời u buồn, ngang trái của cha dẫu những ngày ấy thật ngắn ngủi.

 

Tốt nghiệp đại học với tấm bằng đỏ, tôi dễ dàng kiếm được một công việc như mơ. Rồi tôi đẹp duyên với một chàng trai Hà thành gia giáo, tài ba. Cuộc đời như trải thảm cho tôi đi. Không! Đúng hơn là cha tôi đã dùng sự lam lũ, cay đắng đời mình để đệt thảm cuộc đời tôi. 

 

Cha đã nuôi tôi thành người bằng những đồng tiền lấm lem, chiu chắt một nắng hai sương. Cha đã oằn lưng cơ cực để con đường tôi đi thẳng tắp. Cha đã dùng giọt nước mắt đời mình để tô hồng nụ cười trên môi tôi. Ngày tôi lên xe hoa theo chồng, tôi đâu hay cha đã khóc thật nhiều mặc dù cha cố tỏ ra cứng rắn vì không muốn tôi buồn trong ngày hạnh phúc nhất cuộc đời. 

Ngoái lại, tôi bắt gặp hình bóng liêu xiêu, gầy guộc của cha thẫn thờ nhìn xác pháo tung bay rợp bờ sông đỏ nắng. Đưa tay vẫy chào tôi, cha khóc, nước mắt lăn dài trên gò má sạm màu nắng gió. Bộ quần áo mới toanh, sang trọng tôi sắm cho cha không khiến cha lột xác, nó mâu thuẩn , đối lập thê thảm với bộ dạng khắc khổ của cha.

 

Làm dâu xứ người, nỗi nhớ thương cha cồn cào trong tôi. Mỗi khi ngồi quây quần bên mâm cơm gia đình chồng cùng bàn ăn thịnh soạn, tôi lại thắt lòng, quay quắt nghĩ đến cha đơn chiếc bên cái mâm gỗ cùng vài quả cà muối hẩm, rau muống chấm tương.

 

Tết đến, xuân về là lúc tôi nhớ cha nhiều hơn. Được cái mẹ chồng tôi là người hiểu biết, cảm cảnh cha tôi hiu quạnh, bà mua sắm quà Tết rồi cho vợ chồng tôi về quê ăn tết với cha. Tôi mừng rơi nước mắt. Ba Mươi Tết, vợ chồng tôi đánh xe hơi về quê. Không khí ngày xuân khiến xóm làng tưng bừng, rộn rã. 

 

Nhà nhà quây quần, đầm ấm bên mâm cơm tất niên sum vầy. Bước chân vào ngõ, lòng tôi quặn thắt nhìn ngôi nhà hiu quạnh, buồn tênh không chút sắc khí ngày xuân. Nép sau cây rơm, tôi lặng lẽ quan sát cha. Thân hình khắc khổ của cha lọt thỏm trong tấm áo bông huyền thoại, ngọn gió mãn đông tàn nhẫn rít gào từng cơn tê tái. Hình ảnh cha khoảnh khắc ấy đóng đinh trong lòng tôi nhức buốt. 

Ba Mươi tết, cha đơn chiếc, vò võ một mình. Ba Mươi Tết, cha cặm cụi, thui thủi bên chái bếp làm cơm cúng tổ tiên. Bàn tay gầy guộc của cha lóng ngóng đơm xôi, cái bánh chưng bóc vụng miếng to, miếng nhỏ, đỗ, thịt thò cả ra ngoài. Tiếng nói cười rôm rả bên nhà hàng xóm vọng lại khiến cha ngước mắt, rồi cha nhìn xa xăm như kiếm tìm điều gì đó và...một giọt nước mắt mặn mòi từ từ lăn xuống khuôn mặt khắc khổ, in hằn bao cay đắng. 

 

Không thể kìm lòng được nữa, tôi chạy đến ôm chầm cha nức nở như con nít bị đòn oan:

“ Cha ơi, con về với cha rồi đây!”.

Cha tôi sững sờ: “Các con về sao không báo cha? Cúng tất niên xong, mau về trên đấy ăn Tết với ông bà.”.

Tôi vẫn nghẹn ngào:

 “Không, vợ chồng con sẽ ăn tết với cha.”.

Cha lặng người, ái ngại:

 “Thế sao được, con gái lấy chồng phải chu toàn việc nhà chồng. Cả năm có ba ngày tết, các con phải về sum họp kẻo lỗi đạo dâu con.”. 

 

Chồng tôi cay cay khóe mắt, ôm choàng cha: “Là mẹ con bảo chúng con về đó cha.”.

Đúng lúc ấy có chuông điện thoại của mẹ chồng tôi gọi chúc tết cha tôi, bà nói rằng trên đó còn có các anh, chị nên vợ chồng tôi cứ yên tâm ăn tết ở quê cùng cha. Cha mừng ra mặt, vụng về nói lời cảm ơn và chúc tết bố mẹ chồng tôi.

 

Một ngày, dì ruột tôi báo tin mẹ tôi bệnh nặng, đơn chiếc một mình không ai chăm sóc. Người đàn ông dụ dỗ mẹ tôi đã bỏ bà ra đi khi “Con ong đã tỏ đường đi, lối về”, khi hoa tàn, nhụy rữa xuân thì nhạt phai. Nghe tin ấy, lòng tôi lạnh lùng, dửng dưng lạ!

 

Tôi thầm nghĩ phải chăng đó là quả báo mà bà đã tự gieo, gặt. Nhưng dì tôi nói đúng, dẫu oán giận bao nhiêu thì tôi vẫn là giọt máu mà mẹ đã mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, thâm tình đâu dễ dàng rũ bỏ. Tôi quyết định thông báo với cha tin này. Mặt ông tím bầm lại giận dữ hệt như cái ngày mẹ bỏ đi, ông hét lớn:

“Đừng nhắc tới người đàn bà tệ bạc ấy trước mặt cha. Coi như bà ấy đã chết rồi.”

 

Vậy nhưng nước mắt cha tôi vẫn rơi tiếp. Ấy là ngày cuối đời của mẹ, cha bất ngờ xuất hiện. Mẹ thều thào nói lời tạ lỗi với cha con tôi trong hơi thở gấp gáp. Cha khóc nghẹn:

 

 “Bà dại lắm! Sao lại để mình ra nông nỗi này? Bà có biết tôi vẫn đợi bà trở về từng ngày không? Có kiếp sau, bà vẫn phải trả nợ cha con tôi. Tôi đưa bà về nhà mình nhé!”. 

 

Thì ra cha vẫn yêu mẹ nhiều lắm, tình yêu và hận thù làm héo hon con tim cha. Mẹ tôi cười thanh thản, nhẹ lòng, hai tay mẹ run rẩy chới với nắm tay tôi và cha, giọt nước mắt của cha và mẹ hòa vào nhau trên đường giao định mệnh. Mẹ trút hơi thở cuối cùng. 

 

Cha tôi lại lặng lẽ lo ma chay cho mẹ, khuôn mặt cha thêm nhiều nếp nhăn hơn, đôi mắt ông trũng sâu hơn. Mỗi ngày cúng cơm cho mẹ, nước mắt cha lại chảy ngược vào tim. Tôi biết!

Khi nước mắt đàn ông rơi, ấy là tột đỉnh của niềm hạnh phúc!

Khi nước mắt đàn ông rơi, ấy là tột cùng của sự khổ đau!

Cha tôi... đã khóc một đời!!!

Đi qua ngày của cha.



ĐẸP TRAI NHẤT NHÀ (ĐNH)

 

Thơ vui cuối tuần 

    ĐẸP TRAI NHẤT NHÀ.

   

 Vợ em sinh được năm con

Da hồng má phấn môi son tuyệt vời .

    Bảo vợ thôi thế đủ rồi

Nuôi dạy cho tốt, ơn trời mai sau.

    Đứa nào cũng giỏi cũng giàu

Mình ông bà ngoại vểnh râu ngồi cười.

     Vợ bảo không được anh ơi

Phải thêm quý tử không người ta chê

     Chỉ biết sinh con một bề

Sinh thêm đứa nữa ,em thề..con trai.

      Nghe vợ nài nỉ bùi tai

Ừ sinh đứa nữa cho vui cửa nhà.

      Khi đứa thứ sáu sinh ra

Vẫn là công chúa mặt hoa môi hồng .

      Nâng niu tay bế tay bồng .

Thôi không đẻ nữa đừng hòng nỉ non

      Trai hay gái cũng là con .

Thế kỉ hai mốt (XXI) ai còn phân chia

      Nhìn ảnh gia đình mình kìa

Một dàn hoa hậu ai chê điểm nào .

       Riêng anh , anh rất tự hào

Nhà đẹp trai nhất, chẳng ao ước gì.

    24.9.2022

    Đ. N. H

KHÚC THỤY DU (NGUYÊN LẠC)

 

KHÚC THỤY DU
Nguyên Lạc 


1. Nghĩa của hai chữ Thụy du

Theo nghĩa Hán Việt, Thụy : giấc ngủ, thí dụ “thụy y” 睡衣 quần áo ngủ. Du : Đi. Đi từ nơi này qua nơi khác.

Vậy "Thụy du"
: Đi trong khi ngủ, mộng du. Mộng du là tình trạng đi trong giấc ngủ (Sleepwalking). Đây là một loại rối loạn giấc ngủ có nhiều khi nguy hiểm, nó là chứng bệnh Somnambulism.

- Khúc Thụy du là khúc hát khi mộng du, nếu xét theo nghĩa Hán Việt.


2. Về bài thơ Khúc Thụy Du 

“Khúc Thụy du” ra đời trong hoàn cảnh nào?

Bài thơ Khúc Thụy Du được Du Tử Lê sáng tác vào năm 1968, với nguồn cảm hứng tình yêu của ông với một cô sinh viên ngành dược.

Du Tử Lê đã kể lại: 

Vào tháng 3 năm 1968, mối tình của ông với cô sinh viên trường dược tên Thụy Châu vừa chớm nở, thì chiến trận xảy ra. Là phóng viên chiến trường nên ông phải đi theo dõi một trận đánh ở ngoại ô Sài Gòn (đường ra Quang Trung) . Ông đã chứng kiến cảnh chết chóc, thịt nát xương tan đến rợn người. "Tôi thấy những xác chết, những cánh tay, những phần thân thể bị văng lủng lẳng trên các dây điện. Tôi cũng nhìn thấy những con chó hoang, vì chủ đã bỏ đi lánh nạn, gặm những khúc xương người. Tôi bị chấn động trước cảnh tượng này và làm ra bài thơ." - Du Tử Lê.

Tháng 4-1968, khi tờ Văn được xuất bản trở lại, tòa soạn đề nghị ông gửi thơ để đăng và ông đã gởi đó.

Ông đã lấy tên đệm của người yêu (là vợ ông sau này) là "Thụy", ghép với chữ đầu trong bút danh của mình là "Du" làm nhan đề cho bài thơ: “Khúc Thụy Du”. Về mối tình cùng hôn cuộc này, đích thân Du Tử Lê so sánh "như một cộng nghiệp, hay chung một tai họa, một tuyệt lộ".

Ông nói với Trần Phong Giao, tạp chí Văn: 

- "Khúc Thụy Du là một bài thơ mới về chiến tranh. Nó hoàn toàn không phải là một bài thơ tình. Tình yêu trong Khúc Thụy Du của tôi chỉ là một điểm xuyết thôi. Tôi đặt vấn đề là trong một cuộc chiến tranh như vậy, chết chóc như vậy, thì tình yêu nó sẽ như thế nào, nó sẽ thảm hại ra làm sao, và cuối cùng vẫn là định mệnh con người, cuộc sống của con người nó hoàn toàn vô nghĩa, nên bài thơ mới mở đầu bằng câu "hãy nói về cuộc đời khi tôi không còn nữa."

Bài thơ khi được viết ra dài trên 100 câu. Nhưng khi đăng, tạp chí Văn cắt bỏ gần 1/3 bài. Ngay chính tác giả cũng không còn bản gốc mình viết tay khi đó. Sau này, in trong các tập đành phải lấy theo bản bị cắt bỏ này.


3. Về bài nhạc Khục thụy du

Đến khi nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc (năm 1985) thì "Khục thụy du" mang đậm dấu ấn về tình yêu.

Có sự khác biệt nhau giữa bài thơ và bài nhạc:

- Nếu như bài thơ Khúc thụy du là mô tả những nỗi ám ảnh sống chết, tiếng kêu đau thương của con người, thì bài hát Khúc thụy du mang đậm dấu ấn về tình yêu, với cách đặt vấn đề mang màu sắc triết luận và những câu hỏi đặt ra không nhằm hay không mong câu trả lời. “Hãy nói về cuộc đời/ Khi tôi không còn nữa/ Sẽ lấy được những gì/ Về bên kia thế giới/ Ngoài trống vắng mà thôi”.

Nhạc sĩ Anh Bằng đã khéo léo rút tỉa những câu định đề của bài thơ, chuyển sang trạng thái tình yêu, thay vì đi sâu vào thân phận chiến tranh như bài thơ gốc. Ví dụ rõ ràng nhất là hình ảnh chim bói cá: Hình ảnh chim bói cá trong bài thơ là sự mở để đi sâu vào vô vàn hình ảnh người chết phía tiếp sau. Còn trong bài hát nó là sự nối tiếp của tình yêu, làm rõ cho tình yêu trong cuộc đời.

Bài thơ gốc của Du Tử Lê đi sâu vào thân phận chiến tranh, còn ca khúc khi được Anh Bằng phổ nhạc, đã khắc họa tình yêu trong cuộc đời. "Nhạc sĩ Anh Bằng chỉ lọc, lựa một số câu thơ liên quan tới tình yêu mà không lấy một câu thơ nào nói cụ thể về chiến tranh, chết chóc... Chết chóc hay chiến tranh được hiểu ngầm, như một thứ background mờ nhạt.” - Du Tử Lê 

Sự chuyển từ thơ sang nhạc của nhạc sĩ Anh Bằng có nhiều người phản đối, nhưng cũng có nhiều người đồng tình. 

- Phản đối vì bài hát đã giản lược phần quan trọng nhất của bài thơ: là thân phận con người, chỉ nhấn vào khía cạnh tình yêu, một khía cạnh rất nhỏ.

- Đồng tình vì khi chỉ còn tình yêu, bài hát không nặng nề, u ám, dễ dàng đi vào lòng người do đó được lan truyền rộng rãi hơn. 

Mặc dù bài hát “Khúc Thụy Du” rất nổi tiếng, nhưng Du Tử Lê bảo ông chỉ ưng ý về giai điệu, chứ không hài lòng về nội dung. Trong một cuộc phỏng vấn của Trung tâm Asia, khi ca khúc đã nổi danh, Du Tử Lê đã nói ông không nghĩ thơ của ông thích hợp với Anh Bằng, vì trong cái nhìn của ông, Anh Bằng thích hợp với các bản nhạc, bài thơ có tính chất phổ thông, còn “Khúc Thụy Du” không phải là thơ tình, tình yêu chỉ là một gam màu nhạt trong tổng thể của bài thơ. Tuy nhiên, ông cũng cám ơn Anh Bằng đã chắp thêm đôi cánh cho bài thơ đến với mọi người.


Khúc Thụy Du

Thơ Du Tử Lê

1.

như con chim bói cá
trên cọc nhọn trăm năm
tôi tìm đời đánh mất
trong vụng nước cuộc đời
như con chim bói cá
tôi thường ngừng cánh bay
ngước nhìn lên huyệt lộ
bầy quạ rỉa xác người
(của tươi đời nhượng lại)
bữa ăn nào ngon hơn
làm sao tôi nói được

như con chim bói cá
tôi lặn sâu trong bùn
hoài công tìm ý nghĩa
cho cảnh tình hôm nay

trên xác người chưa rữa
trên thịt người chưa tan
trên cánh tay chó gặm
trên chiếc đầu lợn tha
tôi sống như người mù
tôi sống như người điên
tôi làm chim bói cá
lặn tìm vuông đời mình

trên mặt đất nhiên lặng
không tăm nào sủi lên

đời sống như thân nấm
mỗi ngày một lùn đi
tâm hồn ta cọc lại
ai làm người như tôi?

2.

mịn màng như nỗi chết
hoang đường như tuổi thơ
chưa một lần hé nở
trên ngọn cờ không bay
đôi mắt nàng không khép
bàn tay nàng không thưa
lọn tóc nàng đêm tối
khư khư ôm tình dài

ngực tôi đầy nắng lửa

hãy nói về cuộc đời

tôi còn gì để sống
hãy nói về cuộc đời
khi tôi không còn nữa
sẽ mang được những gì
về bên kia thế giới
Thụy ơi và Thụy ơi
tôi làm ma không đầu
tôi làm ma không bụng
tôi chỉ còn đôi chân
hay chỉ còn đôi tay
sờ soạng tìm thi thể
quờ quạng tìm trái tim
lẫn tan cùng vỏ đạn
dính văng cùng mảnh bom
Thụy ơi và Thụy ơi
đừng bao giờ em hỏi
vì sao mình yêu nhau
vì sao môi anh nóng
vì sao tay anh lạnh
vì sao thân anh rung
vì sao chân không vững
vì sao anh van em
hãy cho anh được thở
bằng ngực em rũ buồn
hãy cho anh được ôm
em, ngang bằng sự chết

tình yêu như ngọn dao
anh đâm mình, lút cán
Thụy ơi và Thụy ơi

không còn gì có nghĩa
ngoài tình anh tình em
đã ướt đầm thân thể
anh ru anh ngủ mùi
đợi một giờ linh hiển

~~oOo~~



Khúc Thụy Du

Lời nhạc Anh Bằng



Hãy nói về cuộc đời
Khi tôi không còn nữa
Sẽ lấy được những gì
Về bên kia thế giới
Ngoài trống vắng mà thôi
Thụy ơi, và tình ơi !

Như loài chim bói cá
Trên cọc nhọn trăm năm
Tôi tìm đời đánh mất
Trong vũng nước cuộc đời
Thụy ơi, và tình ơi !

Đừng bao giờ em hỏi
Vì sao ta yêu nhau
Vì sao môi anh nóng
Vì sao tay anh lạnh
Vì sao thân anh rung
Vì sao chân không vững
Vì sao, và vì sao !

Hãy nói về cuộc đời
Tình yêu như lưỡi dao
Tình yêu như mũi nhọn
Êm ái và ngọt ngào
Cắt đứt cuộc tình đầu
Thụy bây giờ về đâu ?



4. Vài hàng về bút hiệu Du Tử Lê

- Thi sĩ Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam, qua đời vào ngày 7 tháng 10 năm 2019 tại nhà riêng ở Garden Grove, California, USA.

- Về bút hiệu, ông tâm sự: “Tôi thích một bài thơ Đường, nhan đề là “Du Tử ngâm” (tác giả Mạnh Giao*- NL). Du Tử là đứa con xa mẹ và tôi họ Lê nên “Du Tử Lê” có nghĩa là đứa con xa mẹ dòng họ Lê. Và chính thức dùng bút hiệu Du Tử Lê. Vì tôi yêu mẹ tôi lắm. Góa bụa khi rất trẻ, bà ở vậy nuôi các con. Khi tôi bắt đầu nổi tiếng, được báo chí, họ hàng nhắc tới thì mẹ tôi chỉ thốt lên: “Ôi giời ơi, văn chương gì chú ấy, người thì lẻo khẻo, mà chỉ thấy hút thuốc lá nhiều.” – Du Tử Lê


Nguyên Lạc

        .........

Tuesday, October 4, 2022

TƯỞNG ĐÃ QUÊN (TÔ THÙY YÊN)

 


TƯỞNG ĐÃ QUÊN

 

Thơ Tô Thùy Yên viết ca khúc Tùng Nguyên

Trích nguyên tác “Tháng Chạp Buồn” Jazz Bossa / 82

 

Nhớ lại bao điều tưởng đã quên

Tình xưa như nước chảy trăm miền

Tình xưa như hạt cây khô rụng

Từ những mùa xa, lá phủ lên

 

Nhớ tên con đường em vẫn đi

Cỏ hoa bối rối gọi nhau về

Thời gian có ngủ mê từ đó

Nhan sắc bây giờ gió sương che ?

 

Nhớ lắm, làm sao chẳng nhớ thầm

Căn nhà ấm tiếng nói trăm năm

Căn nhà như giấc chiêm bao đẹp

Có ánh trăng vàng, hương dạ lan

Xa xăm, em làm sao mong đợi

Tám độ mai rơi hết mộng vàng

Mái tóc vấn vương thời con gái

Bây giờ e cũng đã phai hương

 

Tết này anh vẫn còn tha phương

Lau sậy gầy thêm một tuổi xuân

Còn nhớ bên nhau miền gió cát

Bao giờ mới dứt được trầm luân !

 

Đau lòng luống nỗi mất quê hương

Đêm tàn tiếc mãi chốn thân thương

 

Tám độ mai rơi hết mộng vàng (thơ Tô Thùy Yên)

Mùa Father’s Day 2022

CHỚM THU (NHẤT HÙNG)

 



CHỚM THU 

 

Sáng nay lành lạnh gió heo may

Thấp thoáng thu về trên ngọn cây 

Lấp lánh ven rừng chùm nắng sớm 

Lung linh chót lá giọt sương mai 

Rụt rè sóc nhỏ nhìn chào khách 

Ríu rít chim non hót gọi bầy

Đáy nước hồ trong soi bóng sắc

Trời xanh lờ lững mấy tầng mây 

 

Nhất Hùng

 


BẮT CÓC PHỤ NỮ ĐỂ "LÀM MỒI CƯỚP NHÀ" TẠO LONG BEACH (ĐG)

 

Bắt cóc phụ nữ để ‘làm mồi cướp nhà’ tại Long Beach

October 3, 2022

 

LONG BEACH, California (NV) – Cảnh sát Long Beach vừa phối hợp bắt giữ ba nghi can hồi Tháng Chín trong một vụ án còn đang điều tra vì tình nghi bắt cóc một phụ nữ để làm mồi nhử để xông vào nhà cướp của, theo cảnh sát Long Beach.

Từ ba tháng trước, cảnh sát Long Beach nhận được báo cáo về hai vụ cướp xâm nhập gia cư tương tự ở Long Beach vào ngày 15 Tháng Bảy.

 

 Ba hung thủ bắt cóc phụ nữ, hãm hiếp rồi bắt phải tiếp tay ăn cướp có vũ khí. (Hình minh họa: Facebook Long Beach Police Department (CA))

Trong cả hai vụ cướp, các nạn nhân tuần tự gặp một phụ nữ trên một “app” hẹn hò của mạng xã hội rồi mời cô đến nhà.

Khi vào trong nhà, cô này mở cửa cho hai hoặc ba người đàn ông có vũ khí ập vào uy hiếp chủ nhà và cướp đồ trong nhà.

Phụ nữ liên quan đến vụ cướp, ngay sau đó, đã bị nhận diện và bắt giữ tại Los Angeles, nhưng cảnh sát cho biết chính cô cũng là nạn nhân.

Cô cho biết mình đã bị hai trong số những nghi can cưỡng hiếp và buộc phải hẹn hò với người khác và tiếp tay cho họ xâm nhập vào nhà cướp của.

Sự vụ được đưa ra Biện Lý Cuộc Los Angeles và lệnh bắt giữ cả ba nghi can được ban hành với tội danh cướp tài sản có vũ trang.

Cả ba nghi can đều bị bắt trong hai ngày 7 và 8 Tháng Chín tại nơi cư ngụ.

Ba nghi can này là Vincent Lindsey, 24 tuổi, cư dân Las Vegas, Nevada; Tyheam Charles Boyce, 26 tuổi, cư dân Palmdale, California; và Marcos Lamar Wesley, 30 tuổi, cư dân La Mirada, California.

Trong cuộc khám xét tại La Mirada, cảnh sát tìm được vũ khí tấn công mà họ cho là được sử dụng trong các vụ cướp.

Hiện giờ, tội danh cưỡng hiếp, tấn công tình dục và buôn bán tình dục của ba nghi can đang được điều tra.

Đây là một sự phối hợp chặt chẽ của đội truy lùng hình sự cùng bộ phận điều tra thuộc cảnh sát Long Beach, Sở Cảnh sát Metro Las Vegas, và Cục Thi Hành Án Đặc Biệt của Sở Cảnh sát Quận Los Angeles.

Sở cảnh sát Long Beach tin rằng vẫn còn  nạn nhân ở thành phố Long Beach hoặc các khu vực lân cận.

Bất kỳ ai có thông tin, hãy liên lạc với phòng Điều tra của cảnh sát Long Beach theo số (562) 570-7219.

Có thể gửi thông tin ẩn danh qua “LA Crime Stoppers” hay gọi (800)222-TIPS (8477), tải ứng dụng “P3 TIPS” xuống điện thoại (tại Apple App store và Google Play) hoặc truy cập www.LACrimeStoppers.org. (ĐG)