Tuesday, June 16, 2026

PHỐ CHIỀU HÀ NỘI (THO- ĐẶNG XUÂN XUYẾN)





PHỐ CHIỀU HÀ NỘI

.

Về phố Thái Hà thật là phiêu

Chợ cóc lùi xa, gió mượt nhiều

Và kìa phố nhỏ Trần Quang Diệu

Hè thoáng, vườn hoa trổ sắc yêu.

.

Tôi lạc bước vào Trương Hán Siêu

Phố nay lột xác dáng yêu kiều

Sờ-pa cao cấp, thời trang hiệu

Nhịp sống phồn hoa quá mỹ miều.

.

Ồ, phố Hoàng Cầu đã “xuất chiêu

Đường sắt trên cao check-in chiều

Quảng trường hồ nước lung linh chiếu

Gom cả hoàng hôn gửi dáng Kiều.

.

Tôi ngẩn ngơ tìm phố Yết Kiêu

Nơi "Tiến quân ca" cuộn thủy triều

Nơi Bùi Xuân Phái khơi huyền diệu

Nơi khúc tâm tư lắng một chiều

.

Tôi rảo bước về một quãng yêu

Hàng cây cổ thụ phủ bóng chiều

Tôi mang cầm cố phố Bà Triệu

Nhặt chút hương thầm giữa lối yêu..

*.

Hà Nội, chiều 16 tháng 06-2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

Monday, June 15, 2026

BỘ DOMINOES KỶ NIỆM NGÀY XƯA! (TRẦN ĐÌNH PHƯỚC)

 Bộ DOMINOES Kỷ Niệm Ngày Xưa!




(Kính tặng Quý Niên Trưởng và Quý Chiến Hữu Kiểm Báo đã từng cầm những con cờ Dominoes này trên hai bàn tay trong giờ nghỉ giải lao.)

Tháng Bảy, năm 1969. Sau khi mãn Khoá Học Weapons Controller tại Tyndall AFB, Florida. Trên đường về nước. Tôi mua một Bộ Dominoes đem về Việt Nam làm kỷ niệm. Thắm thoát, đã hơn nửa thế kỷ. Hôm nay, tình cờ nhìn lại Bộ Dominoes, trong lòng tôi cảm thấy bồi hồi và một chút lắng đọng. Nhớ lại từng khuôn mặt thân quen với các Biệt Danh rất dễ thương như: Hoàng Hynos, Long Basket, Quỳnh Complex, Trực Degaulle, Dũng Mexico, Ngọc Robert, Liêm Ruby, Thanh Gà rù, Nam Mốc, Lợi Khổng Lồ, Tâm Chệt, Hồng Cào Cào, Đính Lác, Toàn Mặt Ngựa, Chánh Chuột, Việt Gấu, Trí Xoắn, Bảo Bì, Minh Mù, Nhâm Cà Lăm….và Cựu Trung Tá Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm 2 Kiểm Báo: Mr DuPont. 

Giờ đây, một số đã đi xa, một số đang ở tuổi về chiều nơi quê nhà và một số khác đang tha phương cuối đời nơi xứ người.

Bộ Dominoes đã theo chân tôì đi khắp các đơn vị Kiểm Báo: Từ Trung Tâm 2 Kiểm Báo, Sơn Trà, Đà Nẵngtức Panama, đến Đài 11 (Peacock) - Pleiku, Đài 21 (Paddy) - Bình Thủy, Cần Thơ và cuối cùng là Trung Tâm 1 Kiêm Báo (Paris), Tân Sơn Nhất.

Những Quân Nhân Kiểm Báo ở các đơn vị nêu trên, hầu như ai cũng đều quen mặt với Bộ Dominoes màu đỏ của tôi. Đầu tiên, các số trên con cờ có màu trắng. Sau này, tôi sơn đủ màu lên trên các con số để cho dễ nhận. 

Bình thường Dominoes chơi bốn người, có đôi khi chơi ba, hoặc hai người. Nếu chơi bài cào, mỗi người bốc ba con thì chơi được chín người. Ăn thua không phải là chính, mà mục đích chỉ để giải trí, nghỉ giải lao cho quên phiên trực kéo dài. Có dôi lúc căng thẳng, nhưng chưa bao giờ xảy ra gây gổ, hay lớn tiếng trong lúc chơi Dominoes.

Sau ngày 30 tháng 04, 1975. Tôi không còn dịp đụng đến các con cờ Dominoes nữa! Tôi đem cất vào xó tủ, chẳng bao giờ ngó ngàng đến.

Khi được đi định cư Hoa Kỳ theo chương trình H.O vào Tháng 10, năm 1992. Ngoài những vật kỷ niệm, sách vở, tài liệu cần thiết, tôi không quên đem theo Bộ Dominoes trong hành trang lên đường.

Đến Mỹ, tôi không còn cơ hội chơi Dominoes với các chiến hữu. Tuy nhiên, nhờ Bộ Dominoes, mà tôi có dịp dạy con trai tôi làm các phép tính cộng và tính trừ rất hiệu quả.

Tôi bày tất cả con cờ Dominoes lên trên bàn học. Tôi hỏi con tôi các con số trên bộ cờ, cháu sẽ tìm cách bốc đúng con số, mà tôi muốn. Nếu tôi muốn tổng số là bao nhiêu thì cháu tìm các con số trên các con cờ Dominoes cộng lại. Nếu làm toán trừ thì cháu sẽ tìm cách loại ra những con cờ không cần thiết. Mỗi ngày tôi đều dành thời giờ để tập cho cháu làm các phép tính. Trong lúc làm những thủ tục cần thiết cho người mới đến, tìm nơi học lái xe, tìm hiểu, hỏi thăm những người đi trước giúp ý kiến, học hỏi kinh nghiệm.

Đây là cơ hội ngàn vàng, mà tôi được gần con tôi lâu nhất khi định cư ở Hoa Kỳ.

Một thời gian sau, Bộ Dominoes không còn được dùng nữa! vì con tôi đã đi học, vợ tôi ghi danh đi học tiếp, còn tôi đã tìm được công việc làm thích hợp. Do đó, Bộ Dominoes đành cất vô trong hộc tủ.

Hôm nay, thời tiết ẩm áp của mùa hè, trong không gian im ắng của Thành Phố San José, còn có tên là Thung Lũng Hoa Vàng. Tôi chậm rãi dọn dẹp, sắp xếp lại vật dụng trong nhà cho trật tự, ngăn nắp. Những gì thấy còn giữ được thì giữ. Còn như nếu thấy không cần thiết thì đem tặng cho Salvation Army.

Đến khi kéo hộc tủ ra. tôi thấy lại Bộ Dominoes, mà tôi đã vô tình quên lãng trên 30 năm. Bỗng dưng, cả một trời kỷ niệm hiện về. Tôi nhớ lại từng khuôn mặt các chiến hữu quay từng quần chơi Dominoes (với tiếng gõ, tiếng đập, tiếng la lớn triệt buộc, tiếng hô đóng có Bọ, tiếng nói nhỏ nhẹ, bạn còn thua con Bọ Trỏng…} vào những ngày mưa to, gió lớn, bão bùng trên Đỉnh Sơn Trà, nơi Pleiku mưa bụi giăng đầy, Cần Thơ êm ái, nhẹ nhàng, và Tân Sơn Nhất yên tĩnh nơi phòng nghỉ của đơn vị.

Tất cả đều đã chìm vào dĩ vãng. Không bao giờ tìm lại được. Nhiều Chiến Hữu ngày xa xưa đó đã đi xa. Nếu còn hiện diện trên cõi đời ô trọc này thì đã ngoài tuổi Thất Thập Cổ Lai Hy, sức khỏe đã yếu dần, đang cầm tấm vé một chiều chờ tài xế ngừng xe lại mời bước lên chuyến xe cuối cùng đi về miền miên viễn.

Cầm Bộ Dominoes kỷ niệm ngày xưa, hai tay tôi run run. Tôi đang nghĩ, rồi sẽ sẽ có lúc tôi không bao giờ còn thấy nữa! 

Ôi! Bộ Dominoes thân yêu của tôi. Cả một trời kỷ niệm thời chinh chiến trong tiềm thức đang trở về.

Trần Đình Phước
(San Jose, California - 06/2026)  

CHA NƯƠNG ÁO MẸ (THƠ- ĐỖ CÔNG LUẬN)

 


Cha Nương Áo Mẹ 

Mưa rơi trên phiến đá ngà 
Ân tình sâu đậm theo Cha lần về 
Tuổi trời đỉnh hạc vân vê 
Nhớ thương xanh tóc đỏ lề áo con.

Ca từ vần điệu véo von 
Từ trong sâu thẳm héo hon nhạc buồn 
Cha là dòng suối mát tuôn 
Xanh hồn con trẻ nhạc chuông vang lừng.

Lệ sầu khoé mắt rưng rưng 
Đau thương góp nhặt Cha ngừng nhịp tim 
Chân trời góc biển lặng im 
Cha vui lạc cảnh ngọc dìm tây phương.

Từ đây âm cảnh chia đường 
Con còn độ nghiệp vấn vương hồng trần 
Thôi thì từ tạ thâm ân 
Gừng cay muối mặn sinh phần tử quy.

Cháu con khấn bái lạy quỳ 
Cha Nương Áo Mẹ thiên di cửu tuyền 
Phụng loan hòa hiệp giao duyên 
Như chim liền cánh thệ nguyền dễ phai...

Đỗ Công Luận. 11.6.2026. (6.028)

TRÁCH THẦM (THƠ- HÀN THIÊN LƯƠNG)

 





NỖI BUỒN CỦA BA (THƠ- DƯ THỊ DIỄM BUỒN)

 


NỖI BUỒN CỦA BA    
                
Tưởng nhớ ba tôi
“Mùa báo hiếu từ phụ”
                 
               DTDB
 
Bao người háo hức tìm vui bên đó!
Tôi cũng muốn về thăm lại cố hương
Thời thanh xuân, ôi đẹp tợ thiên đường
Nhưng cay đắng, vẫn như hình với bóng!
 
Mẹ qua đời khi giặc về giải phóng
Lần đổi tiền đánh tư sản đợt đầu
Bị cướp nhà, chia ruộng đất, bắt trâu
Còn mang bản án cường hào ác bá!
 
Ở trong tù ba bị đày nghiệt ngã
Tội góp công, tiếp sức giúp“ngụy quyền”
Đào tạo nên người, thế hệ thanh niên
Tuổi lục tuần còn phải đi học tập!
 
Anh tôi cải tạo bỏ thây đất Bắc!
Vì ngày xưa làm “lính Mỹ đánh thuê”
Trả nợ máu nên chẳng có ngày về…
Bởi tốt nghiệp từ trường Quân Y sĩ!
 
Dùng thủ đoạn giặc trả thù vị kỷ
Không chút lý tình, luật lệ, nghĩa nhân
Cha mẹ tôi đã cứu giúp bao lần
Khi nhà họ gặp quẩn cùng khốn khó
 
Họ là học trò ba tôi thuở nọ!
Mà bây giờ lấy oán trả ơn thầy
Ba không buồn cho thế sự đổi thay
Nhưng đau đớn, cõi lòng như dao cắt!
 
Ba bịnh họan trong lao tù của giặc
Bảo lãnh mấy lần chúng chẳng thả về
Ngày qua ngày, bịnh trầm trọng não nề
Khi phóng thích, ngã quị vì kiệt sức!
 
Ba suốt đời nêu sáng gương mẫu mực
Dạy học trò, nay tẩu tán bốn phương
Theo chánh nghĩa, làm rạng rỡ tông đường
Cũng có kẻ phản đồ theo giặc đỏ!
 
Trước khi qua đời ba tôi nhắc nhở:
"... Hoàn cảnh nào cũng phải giữ sắt son
Cha âu lo nhân nghĩa sẽ không còn!
Trên đất nước mấy ngàn năm Văn Hiến..."
 

 DƯ THỊ DIỄM BUỒN

THỨC KHUYA MỚI BIẾT ĐÊM DÀI (NGỌC LAN)/ THEO TÂM SỰ CỦA VỢ SĂN SÓC CHỒNG BỊ MẤT TRÍ NHỚ!!!

 


Thức Khuya Mới Biết Đêm Dài
(Tâm sự của người vợ săn sóc chồng bị mất trí nhớ)
Một ngày đẹp trời, tự dưng người chồng chung sống cùng mình gần một phần tư thế kỷ bỗng nhìn mình và nói, “Chị mới qua Mỹ mà lái xe giỏi quá há!” thì mình cảm thấy như thế nào đây?
Tôi đã sửng sốt. Ngỡ rằng anh nói đùa.
Nhưng đó là sự thật.
Sáu năm qua, kể từ ngày chồng tôi ngã bệnh, vừa là “dementia” - một dạng của bệnh mất trí nhớ Alzheimer, vừa là “Parkinson” dạng cứng đờ người, lại vừa có nước trong não, tôi đã bỏ hẳn việc đi làm để ở nhà chăm sóc cho anh.
Thế nhưng
Điều đau khổ nhất là khi mình làm tất cả mọi chuyện, không còn nghĩ gì được đến bản thân, mà chồng lại không biết mình là ai hết.
***
Cách đây 6 năm, sau khi bị ung thư bàng quang, rồi lại được mổ khi có bướu trong cột sống, ngay dưới thắt lưng, chồng tôi vẫn là một người yêu thích thể thao, nhất là football. Anh thuộc tên tất cả các đội bóng, tên từng cầu thủ, tên những huấn luyện viên, không một trận football nào anh bỏ qua.
Đùng một cái.
Anh không còn ham thích bất cứ thứ gì nữa. Không football, không sách báo, không phim ảnh, không tivi. Anh cứ lái xe đi mà không biết đi đâu. Anh không ăn, không uống. Khi đó tôi vẫn đi làm, anh ở nhà nghỉ hưu non sau thời gian thất nghiệp. Tôi đưa anh đi bác sĩ. Anh bị trầm cảm, bác sĩ bảo vậy, và chuyển sang cho bác sĩ tâm lý.
Hơn một năm trời đi bác sĩ tâm lý, sức khỏe anh không tiến triển.
Cho đến ngày sinh nhật anh cách đây 6 năm, anh bị ói, tôi chở anh vào cấp cứu. Sau hai ngày ở bệnh viện ra, trên đường về nhà, anh nhìn tôi và nói, “Chị mới qua Mỹ mà lái xe giỏi quá há!” Tôi sửng sốt, ngỡ rằng anh nói đùa.
Nhưng khi anh cứ kêu tôi bằng “chị ba” và tỏ ra không hề biết tôi là ai, tôi lờ mờ hiểu ra mọi thứ. Thế giới gần như sụp đổ dưới chân tôi.
Bác sĩ chụp hình, làm các xét nghiệm, cho biết trong đầu anh có nước. Anh lại được chẩn đoán bị chứng mất trí “dementia” - một dạng của bệnh mất trí nhớ Alzheimer.
Anh không còn biết tự chủ trong vấn đề đi vệ sinh, tiểu tiện nữa. Có những ngày tôi đi làm về, mùi nước tiểu, mùi phân nồng nặc khắp nhà. Từ trên giường, ra đến sofa, phân anh trây trét đầy hết. Tôi phải đi lau, đi dọn.
Rồi anh lại mắc thêm chứng bệnh “Parkinson” dạng “freezing,” cả người anh đông cứng lại khi bị ai chạm vào. Lúc đó, anh không di chuyển, không xê dịch được, mình phải lôi, phải kéo không khác gì một bao gạo. Anh không thể tự giữ thăng bằng cho mình. Không thể ngồi vững, không thể đi. Lúc ngã ra, anh không thể xoay trở để tự ngồi dậy.
Bác sĩ nói bệnh anh không thể chữa trị.
Tôi đưa anh về nhà để tự mình chăm sóc cho anh.
***
Ba tháng sau đó, bất kể mưa nắng, tôi tập đi cho anh, từ trong nhà, ra đến ngoài sân. Anh có thể bước đi được, tuy không nhiều. Nhưng sợ nhất vẫn là những khi anh ngã. Bởi, anh như một bao gạo, không thể điều khiển được não của mình, để có thể lay chuyển, nương theo sự giúp đỡ của người khác. Anh không thể vịn vào tôi để từ từ đứng lên. Tôi kê chiếc ghế bên này, kê thêm ghế bên kia. Đỡ anh tựa đằng này. Nâng anh phía đằng kia. Bằng mọi cách phải nâng được anh đứng lên. Tôi sợ lắm, những lúc như thế.
Có những khi đang tắm cho anh, anh đi tiêu ngay lúc đó, tôi phải đưa tay hứng để bỏ vào bồn cầu, còn hơn là lênh láng trong bồn tắm.
Có những lúc vừa tắm xong, đang lau mình cho anh, anh tiểu thẳng vào mặt tôi.
Tôi không còn nước mắt để khóc nữa, dù có những lúc tôi rất muốn khóc. Từ ngày anh bệnh, tôi bỏ hết mọi thú vui của mình, không shopping, không bạn bè, không phim ảnh. Tôi thấy mình như một con điên. Nỗi buồn chán vây kín chung quanh. Những lúc bận rộn với anh, với việc dọn dẹp, tôi không có thời gian suy nghĩ.
Nhưng khi dứt việc, tôi chui vào một góc, khóc cho phận mình.
Có lúc lái xe trên đường, tôi muốn lao xe đâm đầu vào đâu đó để kết thúc cuộc đời.
Bởi lẽ
Mờ mịt quá, tương lai trước mắt tôi.
Tôi không có bạn để tâm sự những u uất.
Tôi không có con để san sẻ những buồn đau.
Có lúc tôi muốn gào lên, muốn hét lên. Như một cách giải tỏa những uất ức nhọc nhằn đó, bác sĩ khuyên tôi nên làm vậy, nếu không tim tôi sẽ vỡ.
Nhưng khi tôi la lên, thì cả người anh lại đông cứng, không thể nào lay chuyển, mắt anh nhìn tôi như hỏi, “Chuyện gì vậy?”
Tôi lại phải dịu dàng, “Anh ngồi xuống đi, em đỡ anh đây, anh không té đâu,” “Anh ráng xoay qua đây thì em mới tắm cho anh được”... Chăm sóc một đứa bé bị bệnh, chăm sóc một người lớn bị ung thư, có lẽ còn dễ hơn rất nhiều so với chăm sóc một người bệnh mất trí nhớ cộng thêm Parkinson như anh. Bởi lẽ, họ hiểu mình nói gì, họ biết mình đau gì. Và hơn hết, họ còn điều khiển được trí não mình
Còn anh, anh không biết gì hết. Anh không nói gì hết. Anh chỉ cười những khi tôi dịu giọng. Và anh “khóa chặt” người mỗi khi sợ hãi.
***
Có những người bạn Mỹ đề nghị họ đến trông chừng anh chừng vài tiếng để tôi có thể ra ngoài đi chơi cho khuây khỏa. Nhưng tôi không thiết. Bởi lẽ, đi ra ngoài nhìn người ta vui vẻ, hạnh phúc, trở về nhà đối diện với thực tại, tôi chỉ càng cảm thấy chán chường hơn.
Tôi cũng từng muốn đưa anh đi đây đi đó, nhưng những kinh nghiệm đau thương từng xảy ra khiến tôi phải chùng bước.
Tôi vẫn nhớ khi anh chưa bệnh nặng như bây giờ, tôi chở anh đi Las Vegas coi chương trình Paris By Night 100. Sau đó, tôi đưa anh đến ngồi chơi ở một máy kéo, chỉ anh cách nhấn nút. Rồi anh ói. Cả người anh dính đầy chất bẩn. Tôi đưa anh vào nhà vệ sinh để chùi rửa. Thế nhưng khi đó tôi không biết mình phải làm thế nào khi một bên là nhà vệ sinh nam, một bên nhà vệ sinh nữ. Tôi không thể vào bên nam, tôi cũng không thể đưa anh qua bên nữ. Tôi dặn anh đứng yên một chỗ, tôi chạy vào lấy giấy ra lau cho anh.
Thế nhưng tôi vừa quay đi, anh cũng đi theo. Người lao công la lên bảo anh phải đi ra. Tôi giải thích, nói anh đứng yên, nhưng anh có hiểu gì đâu.
Không còn cách nào khác, tôi đưa anh ra xe để về khách sạn tắm rửa cho anh. Tuy nhiên cả người anh đông cứng lại, không nhúc nhích. Tôi phải lôi anh đi. Cố mà lôi anh đi. Người ta nhìn vào tôi, lạ lẫm. Đến thang máy, tôi phải chờ người ta đi hết, rồi mới đến tôi và anh bước vào, vì thật sự là hôi lắm.
Một chuyến đi như vậy, có thể nào là vui không?
Tôi vẫn nhớ lần đám cưới cháu anh. Tôi muốn đưa anh đi cùng để anh vui. Tôi cũng muốn mình được mặc áo dài trong ngày hôm đó. Và tôi may một chiếc áo dài thật đẹp.
Sáng ra, tôi phải chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cho anh, tắm rửa, mặc tã, thay đồ vest, và mang anh ra xe ngồi trước khi tôi trở vào chuẩn bị thay quần áo cho mình. Bởi lẽ, anh không thể ngồi lên xe một cách bình thường dễ dàng như mọi người. Anh vịn cửa xe, nhưng để nhấc được chân trái lên xe mà tôi phải vừa nói, vừa giúp nhấc chân anh lên. Rồi anh chỉ có thể ghé một phần tư mông ngồi vào ghế. Anh không thể tự mình nhích vào trong để kéo chân phải lên tiếp. Lúc đầu tôi không biết cách, tôi đi qua ghế người lái để lôi anh vào, nhưng mà anh nặng hơn tôi rất nhiều. Tôi không lôi nổi. Tôi phải dùng nhiều cách mới có thể để anh ngồi gọn vào trong trước khi cánh cửa xe đóng lại.
Tôi cũng thay được chiếc áo dài mà tôi mơ ước để chở anh đến nhà nhóm họ.
Anh gặp mọi người, anh vui. Anh cười. Người ta thấy anh cười, họ cũng vui theo.
Trước khi từ nhà cháu đến nhà hàng dự tiệc, tôi biết mình cần chuẩn bị trước việc thay tã cho anh. Khi đưa anh vào nhà vệ sinh rồi, tôi mới nhận ra rằng chiếc áo dài của mình bây giờ không còn phải để diện làm đẹp nữa mà nó trở nên vướng víu cho tôi trong việc chăm sóc anh.
Tôi phải cởi hết quần áo mình ra, rồi mới cởi hết đồ anh ra thì mới có thể lau rửa cho anh được.
Rồi lại đưa anh ra xe. Trời mưa lất phất. Anh đâu thể như người khác có thể ngồi nhanh vào trong. Anh ướt. Tôi cũng ướt. Tôi chợt nhận ra, mình làm đẹp để làm gì đây?
***
Chưa bao giờ tôi nghĩ đến chuyện bỏ cuộc trong việc chăm sóc anh, dù tôi biết mình không có hy vọng gì hết. Nhưng thật sự tôi cảm thấy mệt mỏi lắm. Tôi sẽ vẫn tiếp tục lo cho anh, đến ngày tôi không còn có thể làm được nữa.
Tôi sắp bước vào tuổi 60, tôi có còn gì đâu, một mai khi anh không còn nữa.
Người ta nói sau cơn mưa trời lại sáng. Nhưng cơn mưa đời tôi không biết khi nào mới tạnh đây?
Ngọc Lan
(Ghi lại theo lời tâm sự của chị Nga Nguyễn, cư dân thành phố San Diego, miền Nam California)
https://nguoiphuongnam52 blogspot com/2024/06/thuc-khuya-moi-biet-em-dai-tam-su-cua.html

Saturday, June 13, 2026

THƠ VUI: TUỔI QUÊN NHỚ NHỚ QUÊN (NGUYỄN TÍCH LAI)

 

Thơ Vui: Tuổi Quên Nhớ Nhớ Quên!!

 
Tuổi Quên Nhớ Nhó Quên!!

Tám mươi tám tuổi chẳng ham chi
Đói bụng thì ăn, ngủ ngáy khì
Tâm niệm luôn mang lòng hỷ xả
Bền gan cố tránh dạ sân si
Cơm nhà......ăn mãi quen mùi vị
Cháo chợ, phở hàng.. chẳng nghĩ suy
Duy có một điều tâm còn bận:
Cầu phường ác quỷ sớm tiêu đi!.

***

Bệnh Già Của Tôi

Về già tôi mắc chứng quên nhiều,
Moi óc nhớ ra chẳng được …nhiêu
Mũi điếc, mắt mờ, tai nghễnh ngãng
Lưng đau, gối nhức bước siêu siêu
Máu cao, tăng mỡ, đường vừa chuẩn
Thêm tật ngủ ngày sáng lẫn chiều
Khi rảnh mở “ meo “ coi thế cuộc
An nhiên chấp nhận chuyện phiêu diêu!!
Yên vui với tuổi xế chiều

Nguyễn Tích Lai

NỖI LÒNG LƯU LẠC (THƠ- HÀN THIÊN LƯƠNG)

 




CHÁU XIN GHI NHỚ (THƠ - DƯ THỊ DIỄM BUỒN/ PHỔ NHẠC MỚI AI)

 


"Viết theo lời kể của chàng thanh niên có cha là cựu lính chiến
trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Cháu được sanh trưởng ở Mỹ,
năm nay 46 tuổi, là một thanh niên ưu tú của gia đình và xã hội!
Ý tình lời thơ khiến anh Yankee Nguyễn cùng ban phổ theo
nhạc mới AI. Ca khúc Cháu Xin Ghi Nhớ".

Kính chúc quý anh chị và toàn gia an vui khỏe mạnh.
DTDB

CHÁU XIN GHI NHỚ
 
DTDB
 
Trên thế giới những danh lam thắng cảnh
Sách sử ghi non nước đẹp tuyệt vời
Nên biết rằng đời còn có một nơi
Là nước Việt bên trời Nam hùng vĩ
 
Bởi cháu sinh ra ở trên đất Mỹ
Lớn lên nghe loáng thoáng tận trời xa
Đó là nơi sinh trưởng của mẹ cha
Phải lưu lạc nửa đời vì giặc đỏ…
 
Tang thương phủ trên chòm cây khóm cỏ
Khói nhang tàn, ôi quạnh quẽ miếu lăng
Bao oan hồn lởn vởn giữa đêm trăng
Tiếng ai oán chập chờn trong gió lốc
 
Mắt mẹ đỏ, khi nhắc về cố quốc
Thấy dòng sông mang bóng dáng Cửu Long
Thành phố xưa có màu sắc Sài Gòn
Là mẹ cháu sụt sùi rơi giòng lệ
 
Ba thở dài mỗi lần nghe ai kể
Chuyện chiến trường, từ miền Bắc vô Nam
Từ Cà Mau cho đến Ải Nam Quan
Mà ba cháu có lần qua nơi đó
  
Cùng đồng đội băng đầm lầy, đồng cỏ
Đồi núi cheo leo, sầm uất rú rừng
Mỗi địa danh mỗi chiến tích lẫy lừng
Địch xuất hiện, đoàn quân ba tiến đến
 
Nay xứ người sống chuỗi ngày hoài niệm
Cay đắng nào bằng, nước mất nhà tan!
Âm vọng đâu đây, vẵng tiếng gọi hàng
Đau đớn lắm, cho cuộc đời binh nghiệp!
 
"Cháu trưởng thành, không ở trên đất Việt
Nhưng trong người là dòng máu Việt Nam
Xin hiên ngang chiêm ngưỡng bóng cờ vàng
Để tiếp nối đường ba đi dang dở…"
  
DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Thơ phổ nhạc mới AI

TRẢ LẠI ANH (ĐINH VĂN SƠN)

 


TRẢ LẠI ANH
tg : Dinh van Son
Hôm đó trời mưa nhiều lắm, mưa rơi như trút nước làm ngập hết lối đi đường. Linh đang sửa soạn lại tập vở cho buổi học sáng mai thì bỗng ở phía ngoài nghe có tiếng gọi í ới :
- Linh ơi, mở cửa cho anh đi !
- Ai vậy, trời mưa gió lớn quá anh vô nhà trú mưa đi !
- Anh là Tâm đây, anh đi có việc gấp cần gặp em.
Linh nghe vậy vội chạy ra mở cửa thì ra là anh Tâm, anh là bạn của anh Hai học trên Linh hai lớp. Anh hay đến nhà chơi và để ý tới Linh. Khi cửa vừa mở thì người anh ướt sũng từ đầu tới chân, Linh nói :
- Anh vô nhà thay quần áo đi kẻo cảm lạnh !
- Ờ, mà thôi anh ghé đưa em cái này rồi anh đi đây.
- Dạ thì sáng mai cũng được mà anh có việc gì mà vội vậy ?
- Anh đến tặng em một món quà rồi mai anh ra đi.
Vừa nói xong anh rút ra chiếc hộp nhỏ đưa cho Linh. Linh cầm lấy mà ngỡ ngàng, cô nữ sinh vừa mới lớn lần đầu tiên trong đời được tặng một món quà không tránh sao lòng bồi hồi xao xuyến. Trao xong món quà là anh đạp xe đi ngay dưới trời mưa giông gió bão. Linh đứng tần ngần như trời trồng nhìn bóng anh khuất dần xa xa dưới làn mưa giăng trắng xóa ...
Không ngờ đó là lần cuối cùng Linh còn gặp anh. Sáng mai đó trong khi Linh còn cắp sách đến trường thì anh đã ra ngoài tiền tuyến. Thời đó chiến tranh ác liệt lắm, sự sống còn trong gang tấc. Anh đi vội vã ra ngoài chiến tuyến để lại người em gái hậu phương trong héo hon đợi chờ. Dù chưa một lần hò hẹn, chưa một lần nắm tay ...nhưng hai trái tim dường như cùng nhịp đập. Nỗi nhớ thương dâng tràn khi họ xa cách nhau trong thời ly loạn.
Thời gian đầu anh thường xuyên gởi thư về thăm hỏi người em gái nhỏ hậu phương. Nhưng dần dần những lá thư như những cánh chim thưa dần rồi im bật ...tội nghiệp cho cô em gái nhỏ đang trông chờ rồi chiến tranh lan rộng gia đình cô phải di tản vào trong Saigon. Kể từ đó họ không còn liên lạc với nhau được nữa, xem như cuộc tình chỉ còn là dĩ vãng ...
***
Chiến tranh kết thúc, hòa bình lập lại. Linh ra trường đi làm rồi lấy chồng. Mặc dù cuộc sống trong muôn vàn khó khắn, họ vẫn sống hạnh phúc và sinh được hai đứa con trai và gái. Những năm sau đó gia đình chồng của Linh được bảo lãnh định cư tại nước ngoài. Cuộc sống nơi xứ người cũng lo toan vất vả. Lúc đang dần dần tạm ổn thì chồng của Linh bị mất vì tai nạn giao thông. Nỗi đau chưa nguôi ngoai thì Linh nhận được hung tin là khối u ác tính trong người đang tái phát. Buồn vì chồng mất sớm và mang căn bệnh trong người. Linh quyết định trở về lại quê hương lần cuối cùng trước khi ra đi mãi mãi ...
Đó là ngôi trường cũ ở Nha Trang . Hơn 50 năm rồi, ngày đi tóc hãy còn xanh nay trở lại thì đầu đã bạc. Tâm sự đầy ngỗn ngang lòng dạ đang rối bời. Muốn tìm lấy sự thanh thản bình yên nhưng sao những kỷ niệm xưa cứ dâng tràn vào tâm trí làm nỗi nhớ khôn nguôi. Tìm về nơi chốn cũ thì vật đổi sao dời người còn kẻ mất. Tình cờ Linh gặp lại người bạn học cũ, chị cho biết là anh Tâm vẫn còn sống và hiện đang định cư bên Mỹ. Ôi thật là xúc động ! Anh vẫn còn sống và để lại địa chỉ cùng số điện thoại, anh đã linh cảm nếu như Linh sẽ có ngày nào đó quay trở lại. Linh cầm tay người bạn học cũ mà bật khóc khi giờ đây hai người tóc đã bạc như nhau.
Gọi vào số máy mà giọng rung rung, đầu dây bên kia một giọng nói cũng run run pha lẫn chút trầm buồn :
- Linh ...phải không em ?
- Em đây ...sao anh biết là em ?
- Vì chỉ có em còn nhớ đến anh. Hơn 50 năm rồi còn gì. Bây giờ em đang ở đâu ?
- Em đang tìm về chốn cũ để nhớ lại một thời xa xưa. Sao ngày đó anh đi mà không nói tiếng nào để em phải ngày đêm trông đợi.
- Chiến tranh mà em ơi, anh còn sống sót là may mắn lắm rồi. Em lập gia đình chưa ?...
- Rồi ...còn anh ?
- Không, anh vẫn vậy dù trải qua nhiều mối tình như làn gió thoáng qua. Anh muốn gặp em ngay !
- Muộn rồi anh, nghe được giọng nói của anh là em mừng lắm rồi. Em không trông mong gì hơn là cầu chúc anh mạnh khỏe và hãy lập gia đình đừng chờ đợi em làm gì !
- Không, anh vẫn chờ đợi em dù cho thời gian đã không còn tuổi thanh xuân !
- Tạm biệt ...anh, không hẹn ngày gặp lại !
- Linh ...linh ơi ...đừng cúp máy em ơi ...anh muốn nói rằng ...anh yêu em nhiều lắm !!!...
Đã muộn rồi anh Tâm ơi, thôi đành hẹn lại kiếp sau. Nước mắt từ đâu ứa ra rơi xuống làm ướt đẫm cả chiếc áo đã bạt màu phong sương.
Trả lại cho anh ngàn thương nỗi nhớ
Những lá thư tình tựa cánh chim bay
Trả lại cho người trăm đắng nghìn cay
Xin vĩnh biệt từ nay ...mãi mãi !
Dinh van Son