Tuesday, June 30, 2026

NGÀY ĐÓ TRƯỜNG XƯA (THƠ- DƯ THỊ DIỄM BUỒN/ NHẠC AI)

 


Kính mời quý anh chị thưởng thức ca khúc 
thơ phổ nhạc mới AI. "Ngày Đó" “Trung học
Phan Than Giản và Đoàn Thị Điểm Cần Thơ
hiện hữu 100 năm. Việt Cộng đã đập phá tan tành”!
Kính chúc tất cả quý vị và toàn gia bình an khỏe mạnh.

DTDB

NGÀY ĐÓ
TRƯỜNG XƯA

DTDB
  
Ngày đó em tôi vừa mới lớn
Trong veo ánh sáng khắp tâm hồn
Gió lên, nắng ghẹo, mây đùa giỡn...
Lất phất tóc thề nhẹ mưa hôn
 
Buổi sáng em đi trời đẹp nắng
Chiều về bóng nhạt lúc tan trường
Tung tăng tà áo mềm sương trắng
Nguyên vẹn lòng em chưa vết thương
 
Sân trường đùa vui cùng chúng bạn
Vô tư cần mẫn... tuổi học sinh
Hè về nội, ngoại... vui cả tháng
Bây giờ chốn ấy... nhuốm điu linh
 
Thế rồi, Tết Mậu Thân năm đó!
Giặc tràn về cày nát Huế thương
Để cho tâm hồn em gái nhỏ
Nỗi đau sầu se sắt vấn vương
 
Làm sao quên mùa hè đỏ lửa?
Cha em ngã gục giữa sa trường!
Những ngày hoa mộng không còn nữa
Nhà mất, đâu rồi quê mến thương?
 
Xa tuổi hoa niên, xa kỷ niệm
Từ tạ thầy cô, giả biệt trường!
Nước non dầy dạn thời chinh chiến
Em trở thành cô nữ cứu thương...
 
Từ đó rời xa thời diễm mộng
Trường xưa, bạn cũ... chỉ hoài mong
Những sáng mưa tuôn, chiều gió lộng
Nhớ thương gói kín tận trong lòng
 
Đi đâu vẫn nhớ ngôi trường cũ...
Đoàn Thị Điểm ơi, bao luyến thương!
Vui buồn... bè bạn từng ấp ủ
Quyến luyến chia xa... mùa bãi trường
 
Hôm nay tin mất “Đoàn Thị Điểm”
Xao xác... kỷ niệm mái trường xưa
Cộng phá tan tành... đời dâu biển!
Hờn oán, đau thương... nói sao vừa!
 
Từ giặc tràn vô Nam cưỡng chiếm
Bao kẻ ngậm ngùi... phải tha phương!
Ôi “Phan Thanh Giản, Đoàn Thị Điểm”
Vĩnh viễn từ đây ta mất trường...
 
Bôn đào... xứ người nay lưu lạc!
Nghĩa thầy, tình bạn... chẳng nhạt phai
Trường xưa thôi đã... thành bụi cát!
Đồng môn ơi, thấu nỗi đau nầy!
 
DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Thơ phổ nhạc mới AI

 

VỘI QUA CẦU (THƠ - HÀN THIÊN LƯƠNG)

 




HẠ VỀ (THƠ- THƯ KHANH)

 


HẠ VỀ

THƯ KHANH

 

Sông có tình yêu... sông ... ngủ lịm.

Mây còn... vơ vẩn… - mãi lang thang...

Mùa thơ đã đến rồi… - anh nhỉ...

Chả lẽ tình em... đã muộn màng?

 

***

Thông đánh nhịp đàn - chào nắng hạ.

Nắng hồng - hồng nữa - thắm môi xinh.

Nhớ thuở mười lăm ta cũng thế...

Nhiều anh than thở.... khổ vì tình!

 

***

Tiếng ve rỉ rả - lên cung bậc...

Hè hỡi sao ta phải muộn phiền.

Một năm có một Hè thôi nhỉ.

Là cả mùa thơ của thi nhân...

 

Thư Khanh - Seattle - Mùa Hè 26-

MỘT SỰ VẬT, VẠN CÁCH NHÍN (ĐÀO VĂN BÌNH)

 


Một Sự Vật, Vạn Cách Nhìn


Ba cô người mẫu Hollywood bất ngờ xuất hiện tại một khu thương mại sầm uất của Thành Phố Mumbai. Vẻ đẹp thiên kiều bá mị, thân hình quá hấp dẫn, ăn mặc hở hang của ba cô đã làm khu phố rộn cả lên. Trẻ con thì bám theo reo hò. 

Phó nhòm của các báo lá cải đua nhau chụp hình rồi về
đưa lên trang nhất hoặc trang tin điện tử của Yahoo News. Những báo này được bày bán ở các siêu thị ở Mỹ cho tầng lớp “bình dân giáo dục” thích đọc chuyện tình ái lăng nhăng, mông to, vú lớn, chân dài, ly dị, ngoại tình, giày dép, kính đeo mắt, quần áo, đồ lót, nữ trang, ví xách
tay của các cô đào, người mẫu, công nương, hoàng tử…xem xong thì quăng vào sọt rác. Nếu còn ở Việt Nam thì xếp đống rồi đem bán ký-lô kiếm tiền tiêu vặt.

Phóng viên tờ Mumbai Times có mặt tại chỗ, lễ phép đến chào một triết gia đang nhâm nhi cà-phê. Phòng viên lễ phép hỏi:

-Thưa triết gia, ngài có thấy gì không ạ?

  Triết gia trầm ngâm đáp:

-Tôi thấy ba cái nhà tù!

Phóng viên giật mình vái chào triết gia rồi lễ phép đến hỏi một vị đang là chủ một hãng bán xe hơi thật lớn đang ngồi dưới mái hiên của một nhà hàng sang trọng:

- Thưa ngài, ngài có thấy gì không ạ?

  Ông chủ hãng nhún vai đáp:

-Tôi thấy ba chiếc xe Mercedes mới toanh, nhưng chỉ hai năm nữa giá xuống chỉ còn phân nửa!

Quá chán nản, phóng viên, lễ phép cáo từ, rồi đến bên một cậu công tử con nhà giàu, ngồi đang ngồi trong một quán rượu, trố mắt nhìn ra ngoài. Phóng viên lễ phép hỏi:

-Thưa cậu, cậu có nhìn thấy gì không ạ?

Búng tay một cái “chóc” cậu công tử háo hức nói:

-Tôi thấy ba đĩa beef-steak nóng hổi, thơm phức!

Lễ phép chào vị công tử, phóng viên đến bên cạnh một vị sư đang ngồi thiền ở vỉa hè. Vái chào xong, phóng viên thưa:

-Thưa đại đức, đại đức có nhìn thấy gì không ạ?

Hé mở đôi mắt hiền từ, vị đại đức chắp tay nói:

- A Di Đà Phật. Tôi thấy ba bộ xương khô!

Nghe nói thế, phóng viên kinh hãi vái chào vị đại đức rồi quay gót.

Bạn ơi,

Trên đời này, một sự vật nhưng có vạn cách nhìn bởi nhãn quan, ước muốn, trình độ hiểu biết và tình cảm thương-ghét khác nhau. Nói theo thuật ngữ nhà Phật đó là do cái Tâm sai biệt.

-Đối với vị triết gia, quả thật ba cô người mẫu đẹp hấp dẫn kia chỉ là ba cái nhà tù, nhà tù chung thân.

 Bạn cứ thử kết hôn và về sống với họ xem sao.

Đức Phật đã dạy rằng, nữ sắc là sợi giây cột buộc con người ghê gớm nhất.

Chính cái lòng ngưỡng mộ, mê đắm sắc đẹp, đã biến bạn thành tù nhân của con người đó.

Không những là tù nhân mà bạn còn trở thành nô lệ cho sắc đẹp ấy.

Sắc đẹp đó sẽ sai khiến bạn làm bất cứ chuyện gì trên cõi đời này.

Sự kiện cho thấy ông triết gia đã sống bằng sự thực cay đắng của cuộc đời chứ không bằng lý tưởng.

Sắc đẹp là cạm bẫy, là viên thuốc đắng bọc đường, là trái bom nổ chậm, là chiếc lồng son của con chim.

-Còn ông chủ hãng xe kia đã sống với kinh nghiệm thực tế của cuộc sống.

Chiếc xe còn để trong phòng trưng bày, nó là xe mới. Vừa kéo ra khỏi hãng nó đã là xe cũ. Và chỉ hai năm sau, giá của nó chỉ còn phân nửa.

Đó là Luật Vô Thường. Không có giá trị nào vĩnh cửu, không có vẻ đẹp nào vững bền muôn đời.

Ở tuổi hai mươi, sắc đẹp còn mơn mởn.

Vào tuổi ba mươi, da không còn bóng bẩy, ngón tay không còn búp măng, tóc không còn óng mượt, thân hình béo mập thêm ra, 

“Trai ba mươi tuổi đang soan. Gái ba mươi tuổi đã toan về già.”

Muốn níu kéo thì phải dùng rất nhiều kem, son phấn và thủ thuật bơm, hút, căng, kéo…nhưng cũng không thể níu kéo được khi đã vào tuổi, 40, 50.

-Còn cậu thanh niên “khí huyết còn phương cương” kia, cậu đã sống đúng với đam mê của tuổi trẻ, không có gì chê trách.

Thế nhưng trong cơn mê, chúng ta khó lòng nhìn thấy thực tại.

Chỉ khi nào tán gia bại sản, thân bại danh liệt hoặc đưa nhau ra tòa ly dị, ghen tuông, mắng chửi đánh đập nhau hoặc lao đầu xuống sông, nhảy lầu tự tử…chúng ta mới thấy sắc đẹp mà chúng ta có thời mê đắm chính là thảm họa.

Nhưng đời là thế, định mệnh, số phận con người là thế.

Nghiệp lực từ vô thủy của con người là thế.

Khi thế giới còn tổ chức thi hoa hậu thì lòng mê đắm sắc đẹp càng tăng thêm và tham-dục của con người khó lòng kiềm hãm.

Và còn rất nhiều chuyện nhố nhăng trên cõi đời này.

-Còn vị đại đức kia, ông đã thấy rõ luật Thành-Trụ-Hoại-Diệt.

Trong hàng tỷ nấm mồ nơi các nghĩa trang rải khắp thế giới này, biết bao nhiêu bộ xương nằm đó vốn là công nương, hoàng tử, hoa khôi, hoa hậu, người đẹp diễm kiều, người đẹp “khuynh quốc khuynh thành” đã có thời náo động cả thế giới.

Bạn ơi,

Đứng về mặt lý luận mà nói, dù coi ba cô gái kia chỉ là ba cái nhà tù.

Thế nhưng bao nhiêu người, biết đó là nhà tù nhưng vẫn lao vào?

Dù coi ba cô gái kia chỉ là chiếc xe mới vài năm sau đã trở thành xe cũ.

Thế nhưng biết bao người vẫn chuộng đồ cũ theo quan niệm “cũ người mới ta.”

Dù biết đau thương là khổ ải, nhưng người ta vẫn muốn nếm thử thú đau thương.

Để rồi sau đó làm thơ sầu thảm,

Viết văn hay sáng tác nhạc Bolero ủy mị đầy nước mắt,

Hát thâu đêm suốt sáng ở các phòng trà.

Riêng vị đại đức kia đã trừ được tham dục.

Chắc chắn ông  là một vị La Hán.

Đã chặt đứt được lòng ái nhiễm sắc đẹp.

Bởi vì chẳng có ai chuộng và ôm ấp mấy bộ xương khô.

Bạn ơi,

Muốn thoát khỏi sự mê đắm rồi chui vào ngục tù của sắc đẹp,

Dù nam hay nữ.

Bạn hãy quán chiếu như sự quán chiếu của vị đại đức kia.

Ngày hôm nay nó là “thiên kiều bá mị”.

Nhưng ngày mai nó chỉ là bộ xương khô.

Chỉ có cách quán chiếu như thế,

Bạn mới xa lìa được sắc dục.

Còn  quán chiếu bất cứ kiểu nào,

Thì bạn cũng sẽ đau khổ.


Đào Văn Bình
(California ngày 20/3/2 019)

Monday, June 29, 2026

ĐỪNG KHÓC NỮA EM (THƠ- VŨ HOÀNG PHONG)

 


ĐỪNG KHÓC NỮA EM

Đừng khóc nữa ,em ơi xin đừng khóc
Giọt lệ sầu ,ướt đẫm thấm đôi mi
Để đôi má ,thon mềm lăn nước mắt
Những âm thanh sẽ sắc bỗng níu ghì
Đừng khóc nữa, em ơi đừng khóc nữa
Đã bao lần dang dở mắt khan khô
Quên đi hết , quên lời thề năm cũ
Khỏi con tim, rỉ máu những đêm về
Ta hò hẹn , mãi mê sau cay đắng
Được ngắm nhìn mây ngủ đã quên trôi
Bàn tay nắm, bờ môi kia đan chặt
Gửi nụ hôn ấm áp mãi chẳng rời
Đừng khóc nữa, em ơi đừng khóc nữa
Nguyện một lòng, anh hứa chỉ em thôi
Nhìn khóe mắt , rồi đây không đẫm lệ
Để cuộc đời tìm thấy được niềm vui
VŨ HOÀNG PHONG

LỠ BƯỚC SANG NGANG (THƠ- NGUYỄN BÍNH)

 


LỠ BƯỚC SANG NGANG
𝐍𝐠𝐮𝐲ễ𝐧 𝐁í𝐧𝐡
𝚃ặ𝚗𝚐 𝚌𝚑ị 𝚃𝚛ú𝚌 𝚝𝚑â𝚗 𝚢ê𝚞
I
“- Em ơi, em ở lại nhà,
Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương.
Mẹ già một nắng hai sương,
Chị đi một bước trăm đường xót xa.
Cậy em, em ở lại nhà,
Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương.

Hôm nay khói pháo đầy đường,
Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng.
Chuyến này chị bước sang ngang,
Là tan vỡ giấc mộng vàng từ nay.
Rượu hồng em uống cho say,
Vui cùng chị một vài giây cuối cùng.
(Rồi đây sóng gió ngang sông,
Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờ)
Miếu thiêng vụng kén người thờ,
Nhà hương khói lạnh chị nhờ cậy em.
Đêm qua là trắng ba đêm,
Chị thương chị, kiếp con chim lìa đàn.
Một vai gánh lấy giang san...
Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thương.
Mắt quầng, tóc rối tơ vương,
Em còn cho chị lược gương làm gì!
Một lần này bước ra đi,
Là không hẹn một lần về nữa đâu.
Cách mấy mươi con sông sâu,
Và trăm ngàn vạn dịp cầu chênh vênh.
Cũng là thôi... cũng là đành...
Sang ngang lỡ bước riêng mình chị sao?
Tuổi son nhạt thắm phai đào,
Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người!
Em đừng khóc nữa em ơi!
Dẫu sao thì sự đã rồi, nghe em!
Một đi bẩy nổi ba chìm,
Trăm cay, ngàn đắng con tim héo dần.
Dầu em thương chị mười phần,
Cũng không ngăn nổi một lần chị đi...”
Chị tôi nước mắt đầm đìa,
Chào hai họ để đi về nhà ai...
Mẹ trông theo, mẹ thở dài,
Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran.
Tôi ra đứng ở đầu làng,
Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa...
II
Giời mưa ướt áo làm gì?
Năm mười bảy tuổi chị đi lấy chồng.
Người ta: pháo đỏ rượu hồng,
Mà trên hồn chị: một vòng hoa tang.
Lần đầu chị bước sang ngang,
Tuổi son sông nước đò giang chưa tường.
Ở nhà, em nhớ mẹ thương,
Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ.
Mẹ ngồi bên cửi xe tơ,
Thời thường nhắc: Chị mày giờ ra sao?
“- Chị bây giờ”... Nói thế nào...?
Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoang.
Chị từ lỡ bước sang ngang,
Giời giông bão, giữa tràng giang, lật thuyền.
Xuôi dòng nước chảy liên miên,
Đưa thân thế chị tới miền đau thương.
Mười năm gối hận bên giường,
Mười năm nước mắt bữa thường thay canh.
Mười năm đưa đám một mình,
Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên.
Mười năm lòng lạnh như tiền,
Tim đi hết máu, cái duyên không về.
“Nhưng em ơi! một đêm hè,
Hoa xoan nở, xác con ve hoàn hồn.
Dừng chân trên bến sông buồn,
Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang.
Đoái thương thân chị lỡ làng,
Đoái thương phận chị dở dang những ngày.
Rồi... rồi... chị nói sao đây?
Em ơi, nói nhỏ câu này với em...
... Thế rồi máu trở về tim
Duyên làm lành chị duyên tìm về môi.
Chị nay lòng ấm lại rồi,
Mối tình chết đã có người hồi sinh.
Chị từ dan díu với tình,
Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng.
“Tim ai khắc một chữ 'nàng',
Mà tim chị một chữ 'chàng' khắc theo.
Nhưng yêu chỉ để mà yêu,
Chị còn dám ước một điều gì hơn.
Một lầm hai lỡ keo sơn,
Mong gì gắn lại phím đờn ngang cung.
Rồi đêm kia lệ ròng ròng,
Tiễn đưa người ấy sang sông, chị về.
“Tháng ngày qua cửa buồng the.
Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa.”
III
Úp mặt vào hai bàn tay,
Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm.
“- Đã đành máu trở về tim,
Nhưng khôn buộc nổi cánh chim giang hồ.
Người đi xây dựng cơ đồ,
Chị về giồng cỏ nấm mồ thanh xuân.
Người đi khoác áo phong trần,
Chị về may áo liệm dần nhớ thương.
Hồn trinh ôm chặt chân giường,
Đã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngây.
Năm xưa đêm ấy giường này,
Nghiến răng... nhắm mắt... cau mày... cực chưa!
Thế là tàn một giấc mơ,
Thế là cả một bài thơ não nùng!
Tuổi son má đỏ môi hồng
Bước chân về đến nhà chồng là thôi.
Đêm qua mưa gió đầy giời,
Trong hồn chị có một người đi qua...
Em về thương lấy mẹ già,
Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công.
Chị giờ sống cũng bằng không,
Coi như chị đã ngang sông đắm đò.”

NHỮNG TẤM LÒNG VÀNG (CÂU CHUYỆN THẬT CỦA GĐ TÁC GIẢ PHAN NỮ LAN)

 


Những Tấm Lòng Vàng

25/11/2024


Tác giả Phan Nữ Lan (Tháinữlan/TháiLan) sinh trưởng tại Đà Lạt, Việt Nam. Cô làm công việc giảng dạy Pháp ngữ và Anh ngữ và biên, phiên dịch ở Việt Nam cũng như khi đã định cư tại tiểu bang Texas, Hoa Kỳ. Cô còn là cộng tác viên của báo Trẻ magazine, Bút Việt, Nam Úc Tuần Báo, Á Châu Thời Báo, báo Người Việt và Việt Báo. Đây là bài viết đầu tiên tham dự chương trình Viết Về Nước Mỹ mang nội dung bày tỏ lòng tri ân với những “tấm lòng vàng” trong đời sống của cô và gia đình nhân mùa lễ Tạ Ơn.
 
***

Trong cuộc đời của mỗi người, bất kỳ ở nơi nào trên thế giới, từ khi có trí khôn, là ta đã mang nợ và phải biết ơn nhiều người- từ Tổ Tiên Ông Bà, người làm ra hạt gạo nuôi ta, Đấng Sinh Thành, đến những Thầy Cô dẫn dắt ta, các cô chú Thương Phế Binh đã bảo vệ chúng ta bằng chính cuộc đời họ, đến bạn bè, người quản lý và giám đốc nơi ta làm việc, đồng nghiệp... người quen người lạ… tất cả mọi người chung quanh, ta đều mang ơn họ, không nhiều thì ít...

Và riêng đối với những người được định cư ở quê hương thứ hai, ta còn phải mắc nợ thêm bao nhiêu là người nữa- từ chính phủ, những vị tổng thống, từ những vị giúp những chương trình tái định cư HO, ODP… đến những vị ân nhân bảo lãnh...v.v... trái tim nhân ái của họ bao la vô cùng... Kể ra tất cả những người làm ơn cho ta sẽ không hết - ở đây tôi chỉ xin đơn cử một vài việc rất gần đối với gia đình tôi, với đất nước “Cờ Hoa” đầy tình người này.

Sở hữu gia tài do thế hệ cha ông để lại, hoặc tự mình vươn lên bằng đôi tay và khối óc là những điều may mắn mà không phải ai cũng gặp được. Nhưng sử dụng vốn liếng trời cho ấy cho đúng với lương tâm lại là một điều không dễ thực hiện. Bao nhiêu cạm bẫy vật chất, bao nhiêu cảnh đời trong phút chốc lại trắng tay. Nếu những người ấy biết dùng sự may mắn để tạo phước đức cho đời này và các thế hệ con cháu, vừa giúp người, vừa giúp mình có một cuộc sống hữu ích, có lẽ cuộc đời sẽ có được biết bao bông hoa tươi đẹp. Và nơi cần sự giúp đỡ ấy nhất có lẽ là những bệnh viện được những người có điều kiện và lòng thiện nguyện giúp đóng góp một bàn tay không nhỏ. Những mảnh đời không may phải mang bệnh tật, nếu không có những tấm lòng nhân ái thì sẽ ra sao? Thời gian gần đây, gia đình tôi đã được tiếp cận và mang ơn những bàn tay ấy đến muôn đời. Cầu xin Ơn Trên gia hộ cho những Tấm Lòng Vàng ấy luôn gặp phước. Xin gởi đến quý vị hai câu chuyện về gia đình của tôi.

Chuyện thứ nhất. Ở xứ Cờ Hoa, những trái tim ấy đã rải tình thương đi cùng khắp. Có những bệnh viện chữa bệnh nan y, bệnh nhân không phải trả bất kỳ một chi phí nào, mà đúng ra rất cao để trang trải bao nhiêu là điều kiện để có được những cuộc phẫu thuật, phòng ốc, nhân viên. . . Bệnh viện Nhi, nơi cháu tôi vừa mới chào đời, niềm vui chưa trọn thì qua kiểm tra được biết cháu mang căn bệnh rất hiếm ở các bé, có khối nước trên não, chỉ xảy ra 0,15% trường hợp.


Mới được nhìn thấy ánh sáng mặt trời chưa tới một tuần, bé đã phải trải qua phẫu thuật não. Tin như sét đánh! Tại sao? Và tại sao lại là cháu yêu thương của tôi? Bé còn nhỏ quá, sức của bé có thể chịu đựng để vượt qua không? Các bác sĩ với lương tâm nghề nghiệp thật đáng trân trọng vừa muốn cứu chữa bé, vừa muốn học hỏi thêm để đối phó với bao nhiêu căn bệnh nan y khác, hàng ngày đến phòng bệnh của cháu rất nhiều. và trước hôm phẫu thuật, khoảng 20 bác sĩ đến để kiểm tra mắt, tim, phổi... mỗi vị chuyên môn về một ngành.

Cuộc phẫu thuật kéo dài 9 giờ rưỡi thay vì 6 giờ như dự định. Từng phút giây nặng nề trôi qua. Nhưng Trời xót thương chúng tôi đã gởi đến cho gia đình chúng tôi những vị có lương tâm và tay nghề rất cao nên mọi việc đã thành công. Giờ đây bé đang hồi sức trong ít lâu, để rồi lại chịu hóa trị, xạ trị. Điều làm cho chúng tôi rất ấm lòng trong nỗi đau khôn cùng là ngoài sự giúp đỡ về viện phí của các nhà hảo tâm, còn có bao nhiêu cơ quan đoàn thể đến để giúp ba mẹ cháu làm đơn xin trợ giúp về y tế (Medicaid), trợ giúp về phương tiện đi lại (thẻ để đổ xăng… ), những bữa ăn của bệnh viện cho mẹ cháu, và vô vàn những ân cần chăm sóc của những bàn tay thiện nguyện. 

Nỗi đau khi nhìn thấy bao nhiêu trẻ con nô đùa, tại sao cháu mình lại không được như chúng, được vơi đi phần nào khi nhận được tình cảm từ những trái tim yêu thương như thế. Cám ơn xứ sở Tràn Đầy Tình Người. Cám ơn những Tấm Lòng Vàng. Xin ghi lòng tạc dạ những sự tận tâm của quý vị bác sĩ y tá, nhân viên của bệnh viện Children's Health, Dallas, Texas. Xin đa tạ các Mạnh thường quân.

Và ngẫm nghĩ về Đất Mẹ, nơi các đại gia xây mọi thứ bằng vàng, vung tiền không gớm tay thay vì giúp những bệnh nhân thoát khỏi phải cảnh đau thương! Mỗi bệnh nhân cho dù vào Cấp Cứu, cũng phải bì thư lớn nhỏ thì mới được chữa trị. Tình người của họ ở đâu?  “Lương Y Như Từ Mẫu “ đâu rồi? Lời thề Hippocrate “Tôi sẽ tránh mọi điều xấu và bất công!” đâu rồi? Chắc họ không cần biết đến lương tâm và việc để lại phước đức cho con cháu. Đau đớn thay!

Chuyện thứ hai. Lúc gia đình tôi mới được thở không khí tự do ở đất nước yêu thương này- sau nhiều chục năm sống với "Bác và Đảng ta". Đến đây rất trễ, so với nhiều gia đình (sau năm 2000), nhưng vẫn còn may mắn hơn những máu mủ ruột thịt còn đau thương ở Đất Mẹ. Có một mùa hè tôi qua California thăm Mẹ và các em tôi.

Một ngày thật đẹp, đi biển Newport, tôi vốn rất mê những con sóng, mê ánh trăng, hoàng hôn, bình minh trên nền trời cũng như đại dương xanh thẫm. Mùa hè nên biển rất đông người, tôi đi với gia đình hai em tôi. Đến nơi hai em bơi ra xa, còn tôi ở gần bờ hơn, tuy vậy mực nước  cũng khá sâu. Nước thật trong mát, nhìn ra xa vài con thuyền hoặc ván lướt sóng của các bạn trẻ làm nước bắn tung tóe thật là đẹp mắt và cảnh vật sao thanh bình quá!

Tôi nhắm mắt tận hưởng mùi gió biển, mùi cát mặn, mùi không khí yên bình, vừa thân thương vừa lãng mạn, đất trời bao là đẹp quá... và ước gì ngay bây giờ có một người rất gần gũi đang ở đây, ngay bên tôi, vẫy nước tóe vào nhau như chúng tôi vẫn thích nô đùa như trẻ con mỗi khi ra biển, mơ màng trong niềm vui hư ảo.

Bỗng dưng có con sóng thật mạnh, xoáy vào bên dưới lòng nước, cuốn tôi xuống thật nhanh. Tôi không kịp phản ứng, không còn biết mình phải quẩy chân lên hay la cầu cứu, tôi ú ớ không biết làm thế nào vì kêu không ra tiếng. Trong phút giây ấy, hình ảnh bao nhiêu người thân hiện lên trong trí, Cha Mẹ anh chị em, con cháu... ôi chắc tôi không kịp nói lời giã từ. May sao có một chị người “Mễ” bơi gần đó chạy lên gọi người canh gác bãi biển (safeguard).  Người ấy chạy đến ngay và mang tôi lên bờ, làm hô hấp cấp cứu cho tôi.

Tôi thiếp đi. Khi tỉnh dậy thấy mình nằm trên giường bệnh viện cấp cứu, lúc đó người em kế tôi đang đứng bên cạnh giường, và kể lại mọi việc. “…Chỉ một giây nữa thôi, nếu chị người “Mễ” ấy không nhìn thấy, thì giờ này chị đang nằm trong một hộp sắt của ngăn phòng lạnh, im hơi, cùng với bao nhiêu người khác, được kéo ra kéo vô để em và mọi người nhìn thăm chị, chị ơi...!" Vài ngày sau đó, tôi được về nhà, rồi về lại xứ Cao Bồi Texas của tôi.
 
Nhiều ngày sau, là giấy đòi nợ (bills) khoảng 7,000 đô la! Trời ơi! Gia đình tôi qua đây rất trễ. Hai con trai lớn trên 21tuổi đã phải du học bên nước Úc, chỉ có hai gái út còn học trung học. Bố chúng cũng phải đi cày, phần tôi đi dạy tiếng Pháp và làm thêm 4 “jobs” bán thời gian. Thì ngoài những hóa đơn hàng tháng cho mọi sinh hoạt, làm sao có được một vài trăm mỗi tháng để trả góp cho khoản nợ kếch xù này đây?

Trời đất quay cuồng. Thêm nữa, bên Cali mọi thứ đều đắt đỏ hơn nhiều so với bên tôi ở. Tôi lo canh cánh trong lòng suốt nhiều ngày. Vì mới qua nên không biết rằng ở đây ai cũng phải mắc nợ, từ cô cậu sinh viên cho tới những người có cơ sở làm ăn tiểu thương hoặc đại thương gia. Khi nghe người thân và bạn bè cho biết điều ấy, tôi cũng đỡ lo, nhưng cũng phải nghĩ đến việc trả dần món nợ. Thế là mỗi tháng gởi tạm bên bệnh viện Newport vài chục, một trăm đồng thời làm đơn để được chứng minh là thu nhập thấp, mong họ bớt phần nào món nợ ấy.

Vài tháng trôi qua, tôi đã gởi những giấy tờ cần thiết qua Cali, mà vẫn trả nợ vài phần trăm của số tiền ấy. Đến một ngày, thật là một ngày đẹp trời mùa Xuân, theo như người bản địa các đồng nghiệp thường nói khi họ có một việc rất vui mừng: “You made my day!” Ngày hôm nay tôi thật sự vui mừng quá. Đó là ngày nhận được thư của bệnh viện bên Cali, ghi rằng tôi không còn nợ họ đồng xu cắc bạc nào nữa cả, và lại còn được hoàn trả lại toàn bộ số tiền mà tôi đã chắt chiu hàng tháng để trả nợ khoảng vài trăm đồng! Thật sự là Lạy Trời! Thật không ngờ một đất nước quá sức Giàu lòng Nhân Ái, thấu hiểu nhưng nỗi khổ của người “lao động cật lực" Tình người bao la, thế nên đất nước họ giàu mạnh là phải, vì được Trời thương!

Những mẩu chuyện trên đây, có lẽ và chắc chắn đối với những người định cư nơi này rất lâu, hoặc đối với người dân bản xứ là điều bình thường, nhưng đối với gia đình tôi, mới được vớt lên từ hố sâu thẳm của khổ ải với thực tế quá phũ phàng của bên gọi là thắng cuộc, với bao nhiêu là đắng cay tủi nhục mà bất kỳ nỗi đau nào cũng cần phải có “bao thơ”, thì những sự việc cỏn con này là niềm hạnh phúc vô biên.

Một lần nữa, xin cảm ơn Nước Mỹ, cảm ơn dân Mỹ và chính quyền Mỹ nói chung, và xin cảm ơn những vị ân nhân- Cầu xin Ơn trên luôn ban Bình An đến gia đình họ. Xin TẠ ƠN TRỜI.

Mùa Tạ Ơn 2024, xứ Cao Bồi Texas

Phannữlan