KINH TẾ HOA KỲ: PHÁO ĐÀI BẤT KHẢ XÂM PHẠM HAY
BONG BÓNG ĐẦU CƠ?
KINH TẾ HOA KỲ: PHÁO ĐÀI BẤT KHẢ XÂM PHẠM HAY
BONG BÓNG ĐẦU CƠ?
![]() |
| KIM LOAN (TÁC GIẢ) |
Năm tôi học lớp 12, con nhỏ xinh nhất lớp đi lấy chồng, mời gần cả lớp đi dự. Lần đầu tiên trong đời được đi ăn cưới với tư cách đã trưởng thành (tuổi 18, chớ không phải đi …ăn theo bà con họ hàng chòm xóm). Tôi và nhỏ bạn thân bàn tính, phải ăn diện trang điểm cho thật đẹp, nhưng ở tuổi đó, vào thời đó, hai đứa chẳng có một bộ đồ “make-up” nào. Hơn nữa, mấy anh chị lớn trong nhà không đồng ý chuyện điểm phấn tô son ở tuổi học trò. Chúng tôi vẫn nhất quyết muốn được làm đẹp, bèn nhớ ra chị Hà trong xóm. Chị lớn hơn tôi 7-8 tuổi, thuộc thế hệ mấy ông anh tôi, nhưng chị là “thần tượng” của tôi vì chị thông minh, xinh đẹp với dáng người cao ráo, nước da trắng và nụ cười duyên dáng.
Cửa sau nhà tôi đối diện cửa sau nhà chị. Má tôi và má chị từng quen biết thân thiết, sau khi má tôi mất thì má chị hay qua nhà tôi, mỗi khi có chuyện trọng đại như giỗ quảy, cưới hỏi, coi như thay mặt cho má tôi, nên tôi với chị coi như cũng là chỗ “người nhà”. Thế là chúng tôi đến nhờ chị bí mật trang điểm cho hai đứa, tụi tôi mặc quần áo sẵn sàng, ghé qua nhà chị, trang điểm xong là đi thẳng đến đám cưới.
Chị la oai oải:
- Thôi, thôi! Anh chị nhà em đã cấm, sao chị dám làm chớ, mặc dù chị không tiếc chuyện trang điểm cho tụi em.
Tụi tôi năn nỉ:
- Chị làm ơn giúp tụi em! Đây là lần đầu tiên tụi em được làm người lớn, đám cưới này có bạn bè và nhiều người khác bên đàng chú rể, tui em nhất định phải …đẹp!!!
- Nói thiệt, chị thấy tụi bay tuổi mới lớn, má đỏ môi hồng tự nhiên, mắt sáng da căng quá đáng yêu, cần gì trang điểm nữa! Mà thôi, chị sẽ đánh chút phấn thơm và thoa chút son, nha!
Chúng tôi đành chấp nhận, dù sao có vẫn còn hơn không. Nhà chị có người nhà bên Mỹ gửi quà về, nên chắc chắn đồ trang điểm của chị thuộc loại “xịn”. Nhưng sau khi xong xuôi, chúng tôi nhìn vào gương vẫn không hài lòng, không thấy mình…lộng lẫy thêm tí nào. Hai đứa rủ nhau về nhà nhỏ bạn, mượn cây son của chị dâu của nó, rồi trét lên môi đỏ chót, rồi kẻ cặp mắt đậm lè, rồi tự tin kêu xích lô đến tiệc cưới. Tưởng mọi chuyện êm xuôi, sau ngày đám cưới vài hôm, chị Hà gặp tôi, phàn nàn:
- Sao tụi em cãi lời chị, tô son kẻ mắt như bà đồng bóng, mất hết vẻ đẹp ngây thơ của tuổi học trò, bà chị của em mắng vốn chị kìa!!!
- Ủa, sao chị em biết chớ, trước khi về nhà đêm đó, tụi em đã xoá hết màu son màu mắt rồi mà?
- Làm sao chị biết được! Tụi bay làm mất uy tín của chị rồi!
Dĩ nhiên là tôi bị bà chị Cả và ông anh thứ tư (khó tính nhất nhà) mắng cho một trận nhớ đời. Sau lần đó, tôi đâu dám gặp chị vì biết chị còn giận, ai ngờ số phận đẩy đưa (chắc là mắc nợ nhau), vài năm sau đó, tôi và chị lại tái hợp trong một chuyến vượt biên.
Tờ mờ sáng hôm đó, hai chị em tỉnh dậy, (tối qua tôi đã qua nhà chị ngủ để sáng ra bến xe đi Miền Tây, vượt biên). Xuống dưới nhà, ba mẹ chị thắp nến bàn thờ Chúa, bốn người đọc 10 kinh, rồi mẹ chị gói hai gói xôi cho chúng tôi để vào giỏ hành lý. Chị hỏi tôi:
- Xuất phát cửa trước hay cửa sau đây?
- Cửa sau đi chị! Cửa trước sợ gặp mấy hàng xóm đi làm sớm, nhứt là chú Tư ba gác!
Hai đứa bèn đi cửa sau, vừa bước ra gặp bên hông Chùa, tiếng mõ dìu dặt nhịp nhàng của buổi công phu sớm làm lòng tôi xao xuyến:
- Chị Hà ơi, nghe tiếng chuông chùa, tiếng mõ thân quen, em bước đi …hổng đặng!
- Trời ơi! Nhà ngươi làm ơn bỏ cái tính cải lương sến sẩm, ưa mủi lòng đó được không? Cái miệng ăn mắm ăn muối nói tào lao, chưa ra bến xe đã chùn chân rồi!
- Úi, em xin lỗi chị! Nhưng lần sau tụi mình nên xuất phát cửa trước …
Chị đánh vào vai tôi thiệt mạnh:
- Lại nói bậy nữa rồi! Lần sau là sao? Bữa nay đi là đi luôn chớ!
- Dạ em xin chừa, từ giờ phút này hổng dám mở miệng nói gì nữa!!
- Mà lỡ rồi, chị nói luôn nà, đi cửa trước sẽ qua nhà thờ, lại có tiếng chuông kêu Lễ sớm, mày lại …xao xuyến, tốt nhứt là có cánh bay thẳng tới bến xe …
Hai chị em nhìn nhau cười mỉm chi. Vừa quẹo ra khỏi xóm Chùa ra đường cái, cả xóm vẫn ngủ im lìm trong bóng tối của trời nửa đêm về sáng, bỗng chị níu tôi lại:
- Ê, hình như có xe ba gác của chú Tư, mà còn có cả thím Tư ở trên xe nữa kìa, tính sao đây?
- Không xong rồi chị ơi! Thím Tư được xóm mình gọi là Thím “Tám” là chị đủ biết rồi đó! Vào đây núp đi chị!
Hai chị em tạt vào chiếc cổng của căn nhà bên đường, nép bên cột hàng rào. Tự dưng tôi rùng mình, nhìn lên cây dừa cao vút nơi góc sân căn nhà, run rẩy thì thầm:
- Chị Hà ơi, em sợ quá!
Chị cũng hoảng hốt:
- Vụ gì nữa đây?
Tôi chỉ cây dừa:
- Chị hổng nhớ gì sao!!
Tôi vừa dứt câu, chị cũng run lẩy bẩy. Căn nhà này, mới tuần trước, gia chủ có đám cưới, anh con trai trèo lên cây dừa hái lá để làm rạp cưới cho em gái, nhằm ngày trời mưa mới tạnh, dây điện giăng ngang cây dừa bị chập điên, anh ấy bị điện giựt nằm vắt vẻo đen thui trên ngọn dừa, cả xóm không ai dám nhìn, vậy mà khuya nay chúng tôi đang đứng dưới cây dừa, hỏi sao không toát mồ hôi hột ?? Chị Hà kéo tôi đi như chạy:
- Bây giờ có gặp mười thím “Tám” cũng chịu luôn em ơi!
Hai chị em vừa chạy, tuy sợ ma nhưng lại cười suốt cả đoạn đường cho đến lúc bắt được xe ra Xa Cảng thẳng tiến Cần Thơ. Chúng tôi ở Cần Thơ và Long Xuyên mỗi nơi vài ngày rồi đón xe lôi đến Sóc Trăng.
Đêm chờ ghe nhỏ tại ven sông Sóc Trăng, hai chị em thao thức, không ngủ được. Tôi hỏi:
- Tụi mình đi bất ngờ, chắc chị chưa có dịp chia tay chàng bác sĩ của chị ha?
- Ừa, chiều nhận tin là tối gói hành lý liền, đâu kịp gặp ai! Chị có viết mấy lời, khi nào ảnh tới nhà thì má chị sẽ đưa.
- Chị nói gì ở trỏng?
- Chị ghi gọn gàng lắm: Anh Giao, em đi vượt biên, anh đừng chờ đợi !
- Trời, sao mà phũ phàng còn hơn Lan cắt dây chuông không cho Điệp vào thăm vậy trời!!
- Thì mình đi rồi, phải cho người ta tự do chớ,! Còn em, có …nhắn gì cho ai không?!
- Dạ, em cũng chẳng kịp suy nghĩ, không biết nên nhắn… cho ai!!
Mà miệng tôi “ăn mắm ăn muối”thiệt, nói xui nói xẻo khi vừa bắt đầu, nên qua ngày hôm sau chúng tôi lại khăn gói trở về thành phố. Chàng Bác sĩ biết nỗi “đam mê” của chị nên hơn một năm sau, hai anh chị lên đường qua Cambodia rồi lên tàu vượt biển qua Thailand. Một năm sau tôi cũng đi theo, nhưng đến trại thì anh chị đã đi định cư, mãi hơn 20 năm sau hai chị em mới được tái ngộ tại Nam California.
Hôm nay tôi viết lại kỷ niệm này, mong chị đọc được, coi như tôi …tạ tội cho lần lỡ dại “điệu đà tuổi 18” và cái miệng “mắm muối” thuở nào!
KIM LOAN
Hát Trên Dòng Sông Cạn
Trời tháng bảy đẹp thêm vòng nhật nguyệt
Nắng ngọt màu hoa lá cỏ long lanh
Mây xuống thấp vừa tầm tay lữ thứ
Bánh xe quen viên đá sỏi
song hành
Cây yên lặng nghiêng đầu gieo bóng mát
Chim một mình ríu rít điệu uyên ương
Có nghe không liên khúc của yêu thương
Sông dù cạn gió thiên
đường vẫn thổi
Lành lạnh hoàng hôn bồng bềnh sắc núi
Vuông khăn cài hờ hững mối lụa hồng
Mướt môi mềm nếm thử nụ tình xanh
Men hạnh phúc ướm quanh
mành tri kỷ
Đêm tư tưởng, ngày xôn xao trần lụy
Yêu đời như thủy thủ nhớ con tàu
Yêu hận thù, âu yếm vói trời cao
Sông dù cạn vẫn dạt dào
tiếng hát
Dòng sông năm xưa rộn ràng ý nhạc
Rót cheo leo qua phố cũ gập ghềnh
Tay vẫy chào đêm tối đợi ngày lên
Đời vẫn đẹp ven thềm trăng ướp mộng.
Nhất-Phương
| TÁC GIẢ/ NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG |
TIỂU
THƯ THỜI BAO CẤP.
Có tiếng gọi ngoài cổng:
- Cô Thoa ơi, cô Thoa..
Anh Thu nhanh chân bước ra, thấy bà Mộc bưng một khay nhỏ
đựng bát chè táo xọn và một cái bánh gói lá chuối.
- Hàng của cô Thoa, cậu mang
vào nhà cho em nó ..
Bà Mộc giao hàng xong vội ba chân bốn cẳng quay về, anh Thu
chưa kịp hiểu gì, vừa lúc ấy Thoa từ trong nhà chạy bay ra giải thích:
- Bác ấy mới làm xong nóng
hổi nhờ em mua mở hàng… giùm.
Anh Thu đã hiểu ra, mắng cô em gái:
- Muốn ăn thì đến chỗ mà mua,
có đâu chảnh chọe để bà Mộc mang hàng đến tận nhà. Bác ấy tuổi đáng cha mẹ
mình.
Anh Thu là người anh thứ ba khó tính và nghiêm trang nhất
nhà. Trời xui khiến sao hôm nay bà Mộc đến giao hàng nhằm lúc Thoa đang ngủ
trưa nên anh Thu mới biết vụ này. Anh Thu chỉ thị:
- Bỏ cái tính tiểu thư ấy đi.
Hôm nay là lần cuối cùng Thoa nhận hàng của bà Mộc.
Bà Mộc là hàng xóm cách nhà Thoa hai dãy nhà, trước
1975 chồng bà làm công chức nuôi một vợ một con an nhàn thanh lịch,
sau 1975 ông mất việc, phải sống tần tiện theo thời, hai vợ chồng đùm bọc lẫn
nhau, con gái lấy chồng cũng nghèo chẳng giúp đỡ được gì. Bà Mộc bán hàng quà
ngay trước cửa nhà, bà nấu chè, nấu xôi, làm bánh bán cho cư dân trong xóm.
Buổi trưa bà làm hàng và bán lai rai đến chiều tối.
Buổi trưa, sau một giấc ngủ ngắn, ở cái giờ chưa đến bữa
cơm chiều người ta thường thèm ăn quà vặt, Thoa đã đến mua hàng của bà Mộc, khi
thì bát chè táo xọn thoảng mùi hoa bưởi, khi thì cái bánh giò hay cái bánh nếp
nhân mặn, nhân ngọt, bà thay đổi món thường xuyên, món nào cũng ngon. Bà Mộc
phát giác ra hôm nào Thoa mở hàng là hôm ấy bà bán hết sớm, bà bảo Thoa nhẹ vía
và nhờ Thoa đến mở hàng mỗi ngày, để chắc ăn hơn bà Mộc đích thân mang hàng đến
tận nhà giao cho Thoa những món mà cô đã dặn từ hôm trước.
Từ hôm bị anh Thu mắng, Thoa có biệt hiệu “Tiểu Thư” dù là
tiểu thư…ăn hàng
Mà Thoa cũng tiểu thư thật đấy. Mẹ sinh ra đàn con ai cũng
“bình thường”, tới năm Bính Ngọ 1966 mẹ bỗng …sinh ra một “tiểu thư” vì nhà
chẳng cao sang quý tộc gì mà Thoa thì khó tính “sang chảnh” ngay từ thời còn
nhỏ. Nhà bán hàng nước giải khát Thoa đòi uống chai cam đỏ mà mẹ mở lộn chai
cam vàng là Thoa khóc bắt đền mở lại chai khác. Hàng cơm tấm bán trước cửa nhà,
hôm nào mẹ chưa kịp mua, họ bán hết hàng là Thoa khóc nhè lại…bắt đền mẹ.
Người chị cả liên tiếp làm nhiệm vụ bế em vì mẹ sinh năm
một. Chắc thời ấy các bậc cha mẹ không quan tâm tới sinh đẻ có kế hoạch,
nhà 7- 8 đứa con là thường, nhà nào 4-5 con coi như “hiếm muộn” hơn
người khác. Chị cả bế em đã “kinh nghiệm” 4 đứa mà chưa “cực khổ”
bằng đứa thứ 5 tuổi con ngựa này.
Bé Thoa có cái trán vồ, mũi tẹt, đôi mắt mí lót, tính tình
thì “dữ dằn” thế mà không hiểu sao ai cũng khen dễ thương, thấy là muốn nựng,
vuốt tóc, bẹo má Thoa liền bị Thoa phản đối hẩy tay ra và khóc ré lên ôm lấy
chị, chị cả lại phải dỗ dành và bồng bế nó mỏi cả tay.
Cũng bú sữa mẹ như các anh chị, Thoa lớn lên vù vù, 7-8
tuổi đã biết điệu đàng, Thoa nhõng nhẽo mẹ đòi mua váy đầm, áo dài, đôi guốc và
không thiếu cặp mắt kính với cây dù. Những “báu vật” này mẹ và Thoa dấm dúi cất
giấu trong một ngăn tủ trên căn gác xép. Mẹ thì sợ các con lớn cằn nhằn mẹ
chiều Thoa quá sinh hư. Thoa thì sợ các anh chị mắng.
Mỗi lần theo mẹ đi đám cưới nào Thoa đều
mang các món “hàng hiệu” này ra dùng, nên cũng chẳng thể dấu được lâu.
Mẹ mất tháng Tư năm 1975 khi Thoa lên 9, chỉ còn cha
cùng các anh chị. Người mẹ, người cưng chiều Thoa nhất không còn nữa nhưng Thoa
vẫn còn tính cách “tiểu thư” cho dù sau 1975 cuộc sống mới vô cùng khó khăn của
thời bao cấp xã hội chủ nghĩa.
Thoa và Thủy nhỏ bạn cùng xóm đi học thêm Toán Lý Hóa
chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp phổ thông sắp tới. Một hôm hai đứa đạp xe về gần
tới nhà trời bỗng đổ mưa, hai đứa đạp xe nhanh, xe đạp Thoa bị trật
bánh tại đường ray xe lửa khi ngang qua trại Z755 ( là trại lính truyền tin
trước 1975) , Thoa ngã một cú đau điếng, nhỏ Thủy vội vàng đỡ Thoa dậy và hai
đứa cùng đội mưa đạp xe tiếp. Về đến nhà.Thoa lạnh run vì mưa ướt, thay quần áo
soi gương Thoa mới biết cái răng cửa bị gãy, cô nàng khóc òa tức tưởi
vì mất một cái răng.
Anh Thu nghiêm khắc mà rất được việc. Ngay ngày hôm sau
anh Thu đã chở Thoa đi nha sĩ Ngọc Hà ở Tân Định để làm răng lại . Nhỏ Thủy
xuýt xoa:
- Thời buổi bao cấp tiền ăn
uống còn phải tiết kiệm mà mày đi nha sĩ làm răng, hao bạc lắm đó.
Thoa phải trồng răng mới ( implant) Thời đó không có
răng giả tạm như bây giờ, Thoa bị “trống vắng” môt cái răng cửa trông thật là
vô duyên. Đi học hay ra ngoài đường Thoa tránh giao tiếp với mọi người và ai
nói gì Thoa cũng chỉ ….mỉm cười. Anh Thu là người chở Thoa đi lại mấy lần theo
hẹn của nha sĩ cho đến khi răng mới hoàn tất.
Thoa và Thủy lại tung tăng đi chơi với nhau như thường
lệ sau một thời gian ngắn Thoa phải ngồi nhà chờ làm răng. Hôm ấy Thoa rủ Thủy
đi Tân Định để sửa lại đôi giày cũ. Thủy thắc mắc:
- Chợ Gò Vấp cũng có chỗ sửa
giày kìa. Sao đi xa Tân Định?
- Vì có hàng bún ốc ngon
trong chợ Tân Định. Hiểu chưa?
- Hiểu rồi. Thủy hí hởn đồng
ý.
Thế là chỉ vì tô bún ốc Thoa đã mang đôi giày cũ vượt
đường xa từ Hạnh Thông Tây đến Tân Định. Hai đứa hăng hái đạp xe đi, tuổi 17
tươi trẻ, vui là chính xá chi mệt nhọc. Ông thợ sửa giày ngồi bên hè phố đường
Hai Bà Trưng ngay gần tiệm nhuộm Tô Hồng, đến nơi thấy ông đang cắm cúi sửa
giày cho một thanh niên đứng chờ bên cạnh, hai đứa sốt ruột lắm. Ông thợ hỏi:
- Hai cô cần sửa gi?
Đôi giày của Thoa quai đã mòn Thoa muốn thay quai, vừa
là đôi giày Thoa yêu thích vừa để tiết kiệm tiền. Ông thợ nhìn đôi giày :
- Cô đợi tôi sửa cho xong đôi
giày của anh này sẽ đến lượt cô.
- Chừng bao lâu thì xong bác?
Chúng cháu có việc cần vào chợ Tân Định ….gấp.
- Khoảng một tiếng, hai cô cứ
vào chợ Tân Định ăn quà thoải mái là giày cũng xong.
Ông thợ tinh ý và vui tính ghê, cứ làm như ông đã đọc
được tâm can hai đứa, anh chàng đợi sửa giày hình như cũng mỉm cười đồng tình
với ông ấy.
Một tiếng dư sức cho Thoa và Thủy vào chợ Tân Định ăn
hàng, quất xong tô bún ốc hai đứa tạt vào hàng chè, mỗi đứa ăn hai
chén chè. No nê xong Thoa và Thủy dạo chợ ngắm hàng vải cho đã mắt và bảo nhau
mai mốt có tiền nhất định sẽ mua vải màu này màu kia may quần áo.
Trở lại chỗ sửa giày, đôi giày đã xong, ông
thợ đưa cho Thoa và lửng lơ:
- Cô khỏi phải trả tiền…
Thoa ngạc nhiên và cảm động:
- Ủa…ủa..sao bác sửa giày
miễn phí?
Ông sửa giày chỉ mỉm cười và đưa cho Thoa một
mảnh giấy. Thoa và Thủy mở ra cùng đọc “ Anh đã trả tiền sửa giày cho cô bé
rồi”. Ông sửa giày nói thêm vào:
- Anh chàng hai cô gặp lúc
nãy trả tiền cho cô đó.
Thì ra thế, theo phản ứng tự nhiên Thoa nhìn quanh quẩn xem
chàng kia đâu, nhưng đường phố Hai Bà Trưng đông đúc người và xe, phố xá mênh
mông biết chàng là ai mà tìm. Thoa ngại ngùng làm sao, anh ấy cũng mang đôi
giày cũ đi sửa chứng tỏ anh chẳng khá giả gì. Vậy mà anh vẫn trả tiền sửa giày
cho Thoa một người không quen biết.
Thoa bâng khuâng nói thầm:” Cám ơn anh, chàng hào hoa lịch
sự của thời buổi bao cấp”. Và Thoa tiếc rằng lúc nãy không nhìn anh kỹ hơn xem
chàng có …đẹp trai không.
Nhỏ Thủy cũng thực tế tiếc rẻ:
- Nều biết mày không phải
chừa tiền trả sửa giày thì lúc nãy hai đứa mình mỗi đứa ăn thêm một tô bún ốc
nữa cho đã đời, bõ công đạp xe từ nhà đến đây.
Thoa cẩn thận cất mảnh giấy anh ghi vào giỏ xách. Trên
đường đạp xe về, Thoa vẫn nghĩ đến anh, hỏi Thủy:
- Vì sao anh kia lại trả tiền
sửa giày cho tao nhỉ?
Thủy cười chế riễu :
- Nhìn cái mặt e ấp mộng mơ
của mày kìa. Mày đang tưởng anh chàng bị “sét đánh” khi gặp mày đấy hả ? nên dù
con nhà nghèo anh cũng chơi đẹp trả tiền cho người đẹp hả ?. Đừng có mà mơ mà
chảnh nhé tiểu thư, anh chàng còn chảnh hơn mày nữa đó. Mảnh giấy anh ghi đúng
10 chữ “Anh đã trả tiền sửa giày cho cô bé rồi” không thèm hỏi tên tuổi địa chỉ
mày cũng không thèm ký tên anh, có nghĩa là anh ta chẳng cần tái ngộ, chẳng
mong gặp lại lần thứ hai.
Năm 1985 Thoa là cô giáo tiểu học dạy trường gần nhà. Thời
điểm này hai anh bên Mỹ đều đặn gởi những thùng quà về tiếp tế nên kinh tế gia
đình đỡ vất vả. Cha và các anh chị chẳng ai quan tâm đến tiền lương
của nàng, cả nhà chưa ai hỏi, chẳng ai biết mỗi tháng nàng lãnh bao nhiêu. Mỗi
thùng quà Mỹ nhà bán đi hầu hết, chỉ chừa một ít để dùng nên Thoa có xà bông
Coast để tắm thơm phức, diện quần Jean áo thun made in USA chính hiệu hay may
đồ bộ bằng vải “soa” bên cạnh những đồ bộ vải nhà nước hôi dầu mà cũng phải
tiêu chuẩn một năm chỉ có một lần.
Vài đồng nghiệp thân thiết với nàng biết chuyện
đã gọi nàng là “Tiểu thư thời bao cấp”, vì với đồng lương giáo viên
ít ỏi nhiều thày cô khác vẫn phải chắt chiu từng đồng về nuôi sống gia đình. Có
ai như nàng, được gia đình “bao” hết từ A tới Z , tiền lương giáo viên chỉ để
nàng ăn quà và tiêu vặt.
“Huê lợi” cả nhà được hưởng của Thoa là những tiêu chuẩn
tem phiếu hàng tháng của giáo viên, 12 ký gạo, nửa ký thịt và mớ nhu yêu phẩm.
Đặc biệt ngày nhà giáo những món quà của học sinh, phụ
huynh biếu tặng thì “chất lượng” hơn. Thời bao cấp những món quà tặng này rất
thực tế, là ký đường, là hộp sữa, hay chục trứng gà nhà nuôi biếu cô ăn bồi
dưỡng, hay cái chân giò bự vì má em bán thịt heo cho hợp tác xã nên mới có được
cái chân giò ngon này và không phải ai cũng thực tế, vẫn có những bó hoa tặng
cô giáo, tuy không ăn được nhưng cho đời thơm hương.
………………
Cô nàng tuổi Bính Ngọ 1966 đã sống ở nước ngoài mấy chục
năm nay. Đôi lúc Thoa nhớ về thời rất trẻ của mình “Tiểu thư thời bao cấp” ấy,
với bao nhiêu kỷ niệm bộn bề trong đó có anh chàng trả tiền sửa đôi giày cũ cho
nàng trên hè phố Hai Bà Trưng Tân Định. Mảnh giấy chàng ghi đúng 10 chữ “Anh đã
trả tiền sửa giày cho cô bé rồi” chẳng hứa hẹn điều gì thế mà cũng
làm trái tim mong manh lắm mộng nhiều mơ của cô bé 17 tuổi cảm động cất giữ một
thời gian dài rồi…mới chán và đã xé nhỏ thả cho gió bay đi, nhưng kỷ
niệm thì không thể bay đi.
Chàng là ai ? một “cố nhân” không tên tuổi, không cả bóng
hình nhưng đã để lại trong lòng nàng một kỷ niệm đẹp êm đềm..
Nguyễn Thị Thanh Dương
( Feb.14- 2026)
Tiềm thức - thơ An Phú
Ai đọc được những dòng thơ tiềm thức
Trong tư tưởng trong mộng ước bình yên
Một lâu đài nguy nga vàng tráng lệ
Cuộc đời không đơn giản khó hay dễ
Đầy phong ba nổi sóng giận thuyền trôi
Chân cứng đá mềm hết đứng lại ngồi
Nhìn thế sự dửng dưng như mây khói
Nay còn mai lại mất tựa chiêm bao
Mía lùi thơm ai mang vị ngọt ngào
Đời chua xót ngậm ngùi trong bể khổ
Ôm câm nín xây dựng tiếng tương lai
Hứng đau thương mưa thân ái miệt mài
Chứa định vị thân an bài vô cớ
Trước hố sâu anh hùng đâu nỡ sợ
Vượt tường cao ngây ngất vẫn bay sang
Thiên hạ ngây ngô mở mắt ngỡ ngàng
Rõ tiềm thức một khung trời vĩ đại