Sunday, May 31, 2026

CHO MỘT NI CÔ TÊN TRANG (BÌNH ĐÀO)

 

HÌNH TRÊN MẠNG.

Cho Một Ni Cô Tên Trang

BÌNH ĐÀO. 

Nếu xuất gia làm ni cô là niềm hoan lạc, hạnh phúc nhất của kiếp người… thì các bà hoàng hậu, quý phi, công chúa, phu nhân các tổng thống, thủ tướng, vợ các tỷ phú…đã tranh nhau đứng xếp hàng trước cổng chùa, tu viện để xin làm ni cô. Còn các cô gái con nhà nghèo, tầm thường đành nghẹn ngào không sao tranh giành nổi.


Xuất gia làm ni cô là sống khổ: Cắt bỏ mái tóc xinh đẹp, không tình yêu nam-nữ, không gia đình con cái, không son phấn lụa là, không giải phẫu thẩm mỹ,  không giày dép, túi xách đắt tiền, không cao lương mỹ vị biểu tượng cho sự giàu sang, không khiêu vũ nhảy nhót, không  tham
dự những dạ tiệc, những buổi trình diễn sang cả của những siêu sao… mà sống khép kín trong các chùa, tu viện, suốt đời tương chao dưa muối,
vui với câu kinh tiếng kệ, với đồng đạo… cho đến ngày nhắm mắt lìa đời. Nếu bỏ nhà đi tu là niềm hoan lạc thì Đức Vua Tịnh Phạn đâu có xây ba cung điện đầy thú vui cho thái tử? Cưới Công Chúa Da Du Đà La cho…để níu chân thái tử? Chắc đức vua Tịnh Phạn cũng đã khóc hết nước mắt khi thấy thái tử xuất gia.


Xuất gia là khổ và khổ lắm cho nên vào năm 1977 khi còn nằm trong trại tù cải tạo Hà Tây giữa cuộc đổi đời tàn khốc, nghe tin em gái đi tu.
Năm đó em mới 19 tuổi …tôi đã khóc vì thương em. Đó cũng là thứ tình cảm rất thường tình và rất “người”  vì tôi không phải là một thánh
tăng, một thiền sư đắc đạo mà vẫn còn là một con người trần tục. Tôi đã làm bài thơ Cho Một Ni Cô Tên Trang. Em gái tôi tên Đào Thị Đoan Trang:


Ngày xưa áo trắng Đoan Trang.
Mênh mang tuổi ngọc như hàng phượng bay.
Tuổi xuân mới nửa vòng tay.
Bỗng đâu đất dậy cho ngày xót xa.
Áo nâu thay mảnh áo hoa.
Tóc dài em gửi cho cha mẹ buồn.
Câu kinh tiếng mõ chiều hôm.
Phồn hoa em bỏ bên đường em đi.
Em tôi nào tội tình chi.
Ni cô từ thuở đương thì xuân xanh.
Thương em anh khóc mình anh.
Bao nhiêu mộng ước thôi đành dở dang.
Chùa Trang hẳn có hoa vàng?
Có con bướm vẫn mơ màng với hoa?
Nhang đêm quyện giọt sương sa.
Trông lên bóng Phật cũng qua muộn phiền.
Trách ai gây cuộc đảo điên,
Cho em tôi phải truân chuyên cuộc đời.


 Và tôi cũng sáng tác một bản nhạc dựa theo ý của bài thơ với cung La Thứ,  điệu Bolero. Thế nhưng muốn phổ biến bản nhạc tôi cần có tiền và
quen biết với một ban nhạc và ca sĩ để trình diễn. Nhưng tôi không có điều kiện làm như vậy. Chính vì thế mà tôi đã nhờ “Ông nhạc trưởng AI”
vừa soạn nhạc, vừa có ca sĩ hát…miễn phí…rất vui và cũng xin cám ơn “Ông AI”. Mời quý vị thưởng thức bản nhạc Cho Một Ni Cô Tên Trang do
AI sáng tác dưới đây:
https://suno.com/s/9ZKhRsIdThLsmN5e

TRỜI MƯA HAY NGƯỜI KHÓC (THƠ- HÀN THIÊN LƯƠNG)

 


Trời Mưa hay Người Khóc

 

Tháng sau trời mưa hay con người khóc

Từ đó gương  mặt ngọc thôi điểm trang

Ngưng chinh chiến thiếp khổ phải xa chàng

Người ngục tối kẻ ngoài rưng rưng lệ!

 

Ngày tháng đó cảnh trời sầu đầt thảm

Kẻ bạo tàn nanh vuốt quá hung hăng

Mở cửa ngục nhốt người vào hang tối

Đẩy  dân lên vùng kinh tế xa xăm!

 

Đánh tư sản… hay cướp nhà cướp của?

Làm dân hiền đau khổ biết bao nhiêu!

Cuôc đổi đời, chúng giàu hơn vua chúa

Nhưng lầm than non nước đủ trăm chiều !

 

Thanh thiếu nữ ra ngoài làm tôi tớ

Bỏ gia dình  đau thương và khổ sở

 Chúng ở nhà nhận giữ tiền đô la

Bày những trò vui …đồi trụy bê tha!.

 

-Ai dám nói … chúng bầy đàn!    vua chúa!

30-5-2026

Hàn Thiên Lương

 

SAU CƠN MƯA CHIỀU (THƠ- DƯ THỊ DIỄM BUỒN)

 


 SAU CƠN MƯA CHIỀU

DTDB

Sau cơn mưa, cỏ cây bừng sức sống
Cành đâm chồi, búp nở nụ bán khai
Lê xanh non, bông mận trắng, chùm xoài
Hương thoang thoảng trong từng cơn gió mỏng
 
Nắng ban mai, nắng tươi non vàng óng
Ánh hồng lên rực rỡ sáng phương Đông
Trời pha lê gợn mây trắng bềnh bồng
Mùi nhựa cỏ quyện mùi cây ngấm nước

Tược lá non như lụa mềm óng mượt
Nắng reo vui, sáng lạn buổi bình minh
Trên cành cây đôi chim sáo hữu tình
Vỗ cánh lượn trời cao, vang tiếng hót

Đứng giữa ruộng ngắm vùng trời bát ngát
Em hít vào buồng phổi khí trong lành
Nhìn trời cao vòi vọi, nắng vàng hanh
Hồn phơi phới, ôi thiên nhiên diễm tuyệt!

Chiều xuống chậm, tiếng chuông chùa tha thiết
Trâu về chuồng, huýt sáo bác nông phu
Hết mùa gặt, công việc đỡ lu bù
Cùng bè bạn, vui chén thù chén tạc

Ly rượu đế khế chua khô cá sặc
Vợ dọn thêm tôm trộn gỏi bồn bồn
Đời mặn nồng, ôi thú vị nào hơn?
Mặc sóng gió cuộc đời trôi lớp lớp

Mùi đậu xào, cá kho tiêu, canh mướp
Cơm gạo thơm nhà hàng xóm bay sang
Sau rặng cây vừa nhô bóng trăng vàng
Trời vào đêm tiếng võng đưa kẽo kẹt

Rồi dòng đời đưa em xa biền biệt
Xa người thân, xa cảnh vật thân yêu
Lạ bóng nắng trưa, lạ cảnh mưa chiều
Nhớ sân trước, vườn sau và bến nước

Có những thứ bạc tiền không mua được
Thiên đường tuổi thơ cùng tấm chân tình
Lòng sắt son ngời chính nghĩa hy sinh
Tình yêu đất thời sông trong biển lặng

                                                       DƯ THỊ DIỄM BUỒN

HUẾ ƠI (THƠ- TRẦN QUỐC BẢO/ NHẠC- TRẦN ĐẠI BẢN/ CA SĨ- VÂN KHÁNH)

 


Ca khúc HUẾ ƠI  Thơ Trần Quốc Bảo – Nhạc Trần Đại Bản – Ca Sĩ Vân Khánh

 

https://youtu.be/rfOwqkFOEIE?si=Qg6roJM8t5TYQeKq

 

Ca khúc phổ biến March,2024, đến nay May 30, đã đạt tới số kỷ lục: 80.247 lần người thưởng thức

 

                            ~~~~~~~~~***~~~~~~~~~

                   Huế Ơi !        
                                             Thơ Trần Quốc Bảo

Inline image

 

Huế Ơi !      

 

Ai về núi Ngự, sông Hương,

Cho tôi gửi bớt nhớ thương về cùng,

Bao năm xa cách Miền Trung,

Nhớ chi nhớ rứa!... lạ lùng, Huế ơi!

 

Nhớ về Bến Ngự… nhớ Truồi,

Nhớ tà áo trắng, ngược xuôi Trường Tiền!

Trên sông, em gái Thừa Thiên,

Chở về Vỹ Dạ, một thuyền đầy trăng…

 

Ối tang!... Ối tang!… tình tang…

Câu hò mái đẩy, chèo sang bến tình!

Ối tang!… tình tang... Ối tình!

Dặt dìu điệu hát, Nam bình, Nam ai.

 

Inline image

Giọng em nức nở cảm hoài,

Âm thanh lả lướt, trải dài Hương Giang.

Ối tang!... Ối tang!… tình tang…

Mộng mơ rứa đó!... xốn xang cõi lòng!

 

Nhớ O thôn nữ Kim Long,

Che nghiêng vành nón, đi trong nắng tà!

Gió đưa cành trúc la đà,

Gió vờn ve vuốt, mượt mà tóc O!

 

 Inline image

 

Đồng Khánh ơi! tuổi học trò,

Có còn soi bóng, bến đò Bao Vinh?

Cố đô lưu luyến bao tình,

Răng chừ trở lại Ngự Bình, Sông Hương!

 

Huế ơi!... trăm nhớ ngàn thương!

Hương sen hồ Tịnh, hằng vương vấn lòng.

Giọng hò cô gái Kim Long.

Tình tang… Ơi hỡi!… ước mong ngày về!

 

          Trần Quốc Bảo

                  Richmond, Virginia

            Địa chỉ điện thư của tác giả:

          quocbao_30@yahoo.com

Saturday, May 30, 2026

BẾP LẠNH CỦA CHA.(THƠ- NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG)

 


BẾP LẠNH CỦA CHA.

 

Ngày mẹ mất cha bắt đầu làm bếp,

Chăm sóc các con nhỏ dại mồ côi,

Món ăn lúc mặn lúc nhạt cha ơi,

Con ăn món cha tập tành nấu nướng

 

Khi người đàn ông vào bếp. Tội nghiệp !

Củ hành củ tỏi cha bóc chưa quen,

Hạt tiêu cay ướp thịt cá chưa ngon,

Mà  mắt cha đã cay cay nước mắt.!

 

Cha đi làm, bếp nhà mình im vắng,

Không ấm như căn bếp nhà người ta,

Nồi cơm còn, cha nấu từ hôm qua,

Bát cơm nguội con ăn cho đỡ đói..

 

Cha về muộn nên nấu ăn rất vội,

Bát rau luộc, trứng tráng. Thế là xong…

Những món cầu kỳ con chẳng dám mong,

Dù cha đã cố gằng làm người mẹ..

 

Con vẫn lớn từ  bếp cha quạnh quẽ,

Tưởng như căn bếp không có hơi người,

Tưởng như căn bếp đã quên cha rồi,

Cha ơi, bếp lạnh như không có chủ..

 

Nhưng con biết tình của cha đầy đủ,

Bàn tay cha vất vả lúc đi làm,

Bàn tay cha lúc ở nhà dịu dàng,

Xới cơm chan canh, con ăn ngon miệng..

 

Con vẫn  lớn từ bếp cha nguội lạnh,

Bếp lửa hồng đã được mấy lần vui

Cha đi làm về ngoài cửa chiều rơi,

Bóng dáng cha trong bếp buồn hiu hắt.

 

Nhưng con biết tình của cha nồng ấm,

Tình của cha như mắm muối đậm đà,

Trong mỗi món ăn  cha nấu vụng về,

Con cảm nhận được mùi ngon hạnh phúc.

 

Thiếu tình mẹ có tình cha bù đắp,

Bếp vắng bóng mẹ đã có bóng  cha,

Con đỡ thấy buồn đỡ thấy bơ vơ ,

Bếp lạnh của cha sao mà thương qúa.

 

Nguyễn Thị Thanh Dương.


VINFAST TÁI CẤU TRÚC - “MÔ HÌNH VỐN ÍT” HAY LÀ CÚ QUAY XE (GS.TS. KHƯƠNG HỮU LỘC)

 


VINFAST TÁI CẤU TRÚC - “MÔ HÌNH VỐN ÍT” HAY LÀ CÚ QUAY XE

 

https://www.youtube.com/watch?v=Arx6oug16ME

TÌNH CA MÙA XUÂN (NGUYỄN THIẾU NHẪN)

 TÌNH CA MÙA XUÂN 

NGUYỄN THIẾU NHẪN





T. ơi! Này lược, này trâm
Cho em yêu dấu trăm năm tình nồng 

Chắt chiu nghĩa vợ, tình chồng
Trâm cài mái tóc bềnh bồng ngày xưa Lược tình chải mái tóc thưa
Theo em từng bước sớm trưa độc hành Như là đang vẫn có anh
Tay lùa mái tóc trăm năm tình nồng Gương xưa soi bóng cô phòng
Bây giờ anh lại thương hơn bao giờ Khi xưa ai biết mà ngờ
Yêu em đâu biết bây giờ cách xa
Chăn đơn, gối chiếc, phòng hoa
Màu son môi thắm phôi pha tháng ngày Thương em đôi mắt u hoài
Dõi trông tin nhạn – bóng mây cuối trời Tình đau khôn nói nên lời
Năm năm giấc ngủ qua rồi em ơi 

page1image62054944.jpg 

Tình yêu sẽ hé môi cười
Cùng em lên ngựa qua đồi yêu thương Thảm vàng dẫn tới cung son
Hôm nay đã hé một phương trời hồng Cùng nhau đốt lại hương nồng
Cõi trời mơ ước thỏa lòng ước mơ.
*
Cùng nhau nhắc chuyện ngày xưa
Giữa Sàigòn bỗng tình cờ gặp em
Lầu cao mỉm nụ cười duyên
Nhìn lên anh bỗng nghe thèm yêu đương Anh – đời dạn gió phong sương
Em – hoa khuê các dậy hương xuân thì “Người đâu gặp gỡ làm chi?”
Câu thơ ngày cũ bỗng nghe bồi hồi
Tình còn ngại thốt nên lời
Đã nghe tràn ngập một trời yêu đương Mời em vào quán bên đường
Ly trà sửa ngọt yêu thương tràn đầy Nhìn sâu đôi hạt mắt nai
Anh nghe rung động ngất ngây tâm hồn Em nghiêng đôi má ửng hồng
Anh nghe cuống quít tấm lòng bình yên Phố khuya đường vắng im lìm
Gió thu cuốn lá thu tìm rừng thu 

Trời cao treo mảnh trăng lu
Tình em song sắt ngục tù đời anh
Bước đi sao bỗng quá nhanh
Đường về sao bỗng quá gần, hỡi em?
Chúc em giấc ngủ bình yên
Anh ngồi đốt thuốc giữa thềm sương khuya Ngổn ngang nỗi nọ, đường kia
Chao ôi! Ta đã tình si mất rồi!
*
Tháng ngày thắm thoát đưa thoi
Tháng mười theo bạn ghé chơi nhà nàng Bắc Mỹ Thuận – Cửu Long giang
Sóng Tiền Giang ngập nắng vàng xôn xao Chuyến phà thuận gió trôi mau
Lên xe lôi bỗng nôn nao trong lòng
Xe qua phố chợ đường vòng
Ngôi nhà ngói đỏ tường hồng hiện ra Trước sân rộ nở trăm hoa
Dáng em đài các kiêu sa vô cùng
Anh nghe rung động đáy lòng
Tay thừa thải đốt thuốc rung tắt hoài
Chớp nhanh đôi hạt mắt nai
Nàng hồn nhiên nắm lấy tay anh nàng
Phút giây như bỗng ngỡ ngàng
Buông tay, nàng vội quay sang mỉm cười: 

“Hôm nay, anh ghé nhà chơi...”
Lời chào anh ngỡ như lời thiết tha
Ngỡ như sông nước giao hòa
Ngỡ như bướm trắng vờn hoa vườn hồng Ngỡ như lòng đã ngỏ lòng
Bước chân đi bỗng ngập ngừng ước mơ Phải chăng bến đã gặp đò
Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau? Khác lần gặp gỡ buổi đầu
Lần này nàng mặc áo màu khói sương Nụ cười nàng thắm tươi hơn
Bớt phần bỡ ngỡ ngượng ngùng đầu tiên Anh tay nối thuốc liên miên
Khói bay cao những lụy phiền cô đơn Nửa đời một kiếp phong sương
Đã nghe nồng ấm tình thương gia đình Mẹ nàng phúc hậu dịu hiền
Em nàng vui vẻ hồn nhiên vô cùng Người anh họ hát nhạc buồn
Cho đêm mộng mị vuông tròn ước mơ. Sáng hôm sau đáp chuyến đò
Sang chơi vườn Ngọc bên bờ Cổ Chiên Cuối mùa đã hết sầu riêng
Vườn xanh, trái đỏ, tiếng chim hẹn hò Nắm tay nhau bước xuống đò 

Trái dâu vàng ửng ước mơ đầu đời Lao xao lá gió gọi mời
Lời chào anh ngỡ như lời thiết tha Trái chôm chôm đỏ mặn mà
Thương sao chiếc áo bà ba trắng ngần Mùi khế ủng tỏa xung quanh 

Tiếng con sóng vỗ như gần như xa
Dạt dào sóng nước đời ta
Vườn hoa đời đã nở hoa đầu mùa
Miếng xoài xanh đến là chua
Chấm thêm chút muối cho vừa nhớ thương Buổi trưa giấc ngủ ở vườn 

Nắng trên cao chiếu qua vòm lá xanh Em không ngủ được – như anh
Đứng bên lạch nước vin cành mận cao Thương sao trái mận hồng đào 

Tự tay em hái như trao tình nồng Nghe chăng em tiếng sóng lòng Đang xôn xao đập dập dồn tim anh? Trên đầu lơ lửng mây xanh 

Dưới chân dòng nước trong lành trôi xuôi Hình như chim đã có đôi
Hình như hạnh phúc cất lời ru êm
Nghìn năm sau dễ ai quên 

Phút giây rung động đầu tiên trong đời. 

*
Tháng ngày thắm thoát đưa thoi
Thư đi, tin lại một trời nhớ thương Thoắt đà đến dịp bãi trường
Cùng nhau gặp lại vui mừng xiết bao Đêm đêm trăng sáng lầu cao
Một hành lang vắng, đôi đầu trăng soi Cho nhau một chút cuộc đời
Ta nghe như cả đất trời của riêng Hương tình ngào ngạt triền miên
Đưa nhau khỏi chốn lụy phiền trần ai Từ em sõa tóc quên cài
Cuộc đời bỗng đẹp như bài ca dao
Đưa cao tay vẫy, tay chào
Anh trang trọng đón em vào đời anh
*
Hoa vàng chen lẫn lá xanh
Cúc, nơi lầu vắng, mấy lần trổ hoa
Từ em biền biệt phương xa
Giữa đời ta bỗng như là mất nhau
Cổ Chiên sông nước chảy mau
Trời mây giáp biển một màu xanh xanh Áo bà ba trắng tinh anh
Sóng hôn chéo áo cho mình xa nhau. Vết thương ngày cũ lại đau 

Từ em khuất chốn giang đầu xa khơi Vườn xưa hoa sứ lại rơi
Từ xa em bỗng thương trời đang mưa Tháng này, năm ngoái, trời mưa
Uống chung giọt nước chưa vừa khát khao Bây giờ trời lại mưa mau 

Phố khuya, quán cũ nhạc lao đao buồn Mùa Hè xưa đã mù sương
Mùa Xuân này lại quay lưng cúi đầu Quán xưa ai trỗi nhạc sầu 

Phố khuya nghe bỗng nhuốm màu tang thương Giọng ca xưa bỗng rất buồn
Trong đêm rét mướt hơi rung nghèo nàn
Quán khuya lệch ngọn đèn vàng 

Giọng ca ngày trước, ngỡ ngàng tình sau Hoa Sơn, tùng vẫn bạc đầu
Lệnh Hồ vẫn đọc kinh cầu ngày xưa Nhạc Linh San vẫn thờ ơ 

Khúc ca Phú Kiến ngây thơ giết người Lệnh Hồ hỡi! Lệnh Hồ ơi!
Kinh cầu đọc mãi bao giờ mới thôi
Én xưa đã lạc bên trời 

Một người cúi mặt đọc lời cầu kinh Nhánh sầu đâm chết bông huỳnh Con sông tàn bạo vô tình vẫn trôi 

Biển xa tận cuối chân trời
Ôm choàng thương nhớ tơi bời lòng đau Người đi khuất bóng giang đầu
Cuối sông còn lạnh hồn đau một người Ôm cô đơn bước xuống đời
Rượu, sao giết được tình người cuối sông? Em đi trong cõi bụi hồng
Bước kiêu sa giẫm nát lòng quạnh hiu Bến xưa giờ đổ mưa chiều
Mưa bao nhiêu giọt bấy nhiêu là buồn Cho nhau một cuộc tình buồn
Cầm bằng đổ vỡ thiên dường từ đây Rượu, ba cốc, uống chưa say
Trông màu khói thuốc nghe cay mắt mờ Gót sen sẻ động giấc hờ
Tình xưa giờ xót xa vừa đó em.
*
Vẫn như xưa, thật sao em
Đêm nay lại nhớ mưa đêm thuở nào
Vẫn chung một áo che đầu
Gót giày gỏ nhịp qua cầu gió bay
T. ơi! Anh tỉnh hay say
Khi nghe em lại ca bài ca xưa
T. ơi! Anh tỉnh hay chưa
Khi em nhắc lại thuở vừa quen nhau? 

Cuộc tình trước vẫn như sau
T. ơi! Anh uống rượu bao nhiêu bầu? Vẫn còn hong tóc bên lầu
Để anh làm tiếp thơ sầu ngày xưa
T. ơi! Anh cạn ly chưa
Rượu, bao nhiêu đó, có vừa đủ không? Hình như mưa tạt ngoài song
T. ơi! Em đã hài lòng chưa T.?
Sông xưa vẫn nhớ nẻo về
Tình hôm nay vẹn câu thề năm xưa Thực mà đâu phải là mơ
Cầm tay em vẫn còn ngờ chiêm bao Vẫn như xưa, thuở ban đầu
Em ngồi hong tóc bên lầu chờ anh
Rồi tình yêu khỏa yên lành
Đôi tim quấn quít xây thành phố riêng Ba sinh nặng một lời nguyền
Hương nồng đốt lại trời điên, đất cuồng Rồi ta hạnh phúc vuông tròn
Chỗ khi xưa, vẫn tình nồng hôm nay Yêu vô cùng những vườn cây
Trái chôm chôm đỏ oằn sai ngọt ngào Hoa Công chúa vẫn đậm màu
Hương tình yêu tỏa ngạt ngào quanh ta Áo hồng, ơn mẹ ơn cha 

Ngón tay đeo nhẫn, ta mà ơn nhau Khăn rây, ơn mộng ban đầu
Tim hồng, ý biếc ơn nhau nồng nàn Đêm thâu, ơn ngọn đèn vàng 

Anh đưa em bước lên thang cuộc đời Biển hôn bãi cát bời bời
Đêm đen đã nở nụ cười hân hoan Biển xanh. 

Cát trắng. Nắng vàng 

Sóng reo.
Hạnh phúc miên man tuyệt vời. *
Em yêu! Đây nụ hoa đời
Cho em để nhớ một thời chia xa. 


NGUYỄN THIẾU NHẪN 

Vĩnh Long-Sàigòn- Biên Hòa 1969-1975 


TÙY DUYÊN (THƠ- VTD)

 


TÙY DUYÊN 

Tùy duyên bớt khổ bạn hiền ơi
Cố chấp làm chi mệt cuộc đời
Tuổi trẻ không may vì số phận 
Nay già vớt vát hận thêm thôi 
Thời gian lãnh đạm không cho phép
Sức lực ngông nghênh cũng một thời
Mấy chục năm dài lo hưởng thụ (đấu đá)
Xin người bấm NÚT NHỤC êm trôi! 
VTD
EmojiEmojiEmoji

Friday, May 29, 2026

VÔ THƯỜNG (LÊ HUY TRỨ)



Vô Thường

 *Lê Huy Trứ

August 14, 2024

Chúng ta không thể nào trường sanh bất tử, trẻ đẹp, và mạnh khỏe mãi mãi được trên đời. Khoa học đã chứng minh trong thân thể ta, các tế bào (cells) luôn luôn thay đổi, trong một phút không biết bao nhiêu tế bào mới phát sinh thay thế cho tế bào cũ hủy diệt, mà tế bào này lại già hơn tế bào trước. Những thay đổi này không thoát khỏi cái vòng luân hồi của sinh, lão, bệnh và tử. Khoa học chưa tìm ra phương cách cải lão hoàn đồng, thay thế những tế bào này với những tế bào trẻ trung và khỏe mạnh hơn. Trên lý thuyết thì khoa học đã có phương cách cải lão hoàn đồng ở trên nhưng chưa được chấp nhận bởi những xã hội còn tôn trọng thần quyền.

Đức Phật lúc còn là Thái Tử đã than với vợ là Da Du Đà La về thân vô thường, “Chúng ta sẽ già yếu xấu xa. Thời gian sẽ phủ lên đầu chúng ta những lớp tro bạc. Ôi! Mắt trong của em rồi sẽ mờ đục, môi đỏ của em rồi sẽ úa màu. Ta nghe trong ta, trong em, trong tất cả mọi người, mỗi ngày mỗi đổ vỡ dưới sức tàn phá của búa thời gian, tất cả những gì quý giá nhất của đời người... chúng ta ôm giữ một cách tuyệt vọng những bảo vật ở trong ta như ôm một cái bóng, như nắm bắt một làn hương."

Trí tuệ thay!

Ý niệm chúng ta thay đổi trong từng phút, từng giây, từng sátna. Vui vẻ đó rồi buồn khổ đó, thân thiết đó, rồi hờn giận đó. Ý thức chúng ta sanh diệt trong từng sát na.  Nhưng vì chính tự nó sinh diệt quá mau lẹ. Cho nên, trong mỗi chúng ta có cảm tưởng như không hề thay đổi gì.

Chưa có một nhân sinh nào tái sinh lại trong tiền kiếp. Bởi vì, cái tâm thức, tấm thân ngũ uẩn, và không-thời gian đó đã hóa thân.

“No man ever steps in the same river twice, for it's not the same river and he's not the same man.” Heraclitus

Heraclitus, “IIanta Pei.”  Tất cả là một dòng chảy mạnh.

Tam pháp ấn (S: tri-dharma-mudrā; E: three seals of the dharma) là một trong ba nguyên lý căn bản của Phật Giáo – vô thường, vô ngã, và niết-bàn tịch tịnh.

Đạo Phật thừa nhận rằng: Tác dụng của những quy luật vô thường này trong thế giới thực thể (entity) được thể hiện trong những bản kinh của Arvāstivavādins. Bởi vì, nó duy trì tính bất diệt trong trạng thái bản thể (identity) của các pháp suốt ba thời kỳ không-thời gian – Quá khứ, hiện tại và vị lai.

Sanh diệt vô thường, thay đổi nhanh chóng trong từng ý niệm, vạn vật thay đổi hoàn toàn, và không bao giờ giống nhau. Nguyên lý này được giải thích theo quan điểm Phật Giáo là bất cứ sự thay đổi nào của vạn vật đều sanh diệt không ngừng trong từng khoảnh khắc.

Tự tánh vô thường hay tánh không là sự thay đổi liên tục của các hiện tượng trong vũ trụ, bao hàm sự sanh diệt vô thường.

Cái “ta, ngã” chỉ là vô thường tạm bợ, giả tạo mà người đời tự cho cái ta là “duy ngã độc tôn, cái rốn của vũ trụ,” bám víu vào nó, nhân danh nó vì si mê lầm lạc.

Như chúng ta đã thấy không phải chỉ có cái thân ta vô thường, tâm ý ta vô thường mà cuộc sống cũng vô thường. “Thương hải tang điền,” vật đổi sao dời, không ai giàu ba họ không ai khó ba đời, lên voi xuống chó, chúng sinh trầm luân trong bến mê, bể khổ.

Theo Bách khoa Triết học của Phật Giáo Tiểu thừa mang tựa đề Abhidharmamahāvibhāṣāśāstra.  Bản gốc Sanskrit bị thất lạc, chỉ còn bản dịch tiếng Hán của ngài Huyền Trang, trong đó nói rằng: một ngày 24 giờ có 6.499.99.980.000.000 sát-na (kṣaṇas); tập hợp năm uẩn (skandhas) sinh diệt trong từng sát-na.

Ngay cả bây giờ, chưa có ai chia thời gian ra tỷ tỷ cực tiểu như vậy. Bởi khi kiến giác được thời gian sát-na chúng ta có thể thấy được vận tốc của viên đạn bắn ra từ nòng súng chậm như rùa bò.  Thậm chí chúng ta còn có thể thấy được thời gian dường như ngừng trôi, và trái đất dường như ngừng quay.  Không gian dường như không còn khoảng cách.  Dường như không còn vô thường đối phật nhãn và trí tuệ của Phật.

Quả thật không như vậy, sự sống của một chúng sinh vô cùng ngắn ngủi như những sát-na. Chỉ kéo dài trong một ý niệm, và khi ý niệm đó dừng lại thì sự sống cũng dừng lại. Chúng sinh trong quá khứ đã sống mà đã không sống. Trong hiện tại đang sống mà đang không sống. Trong vị lai sẽ sống mà chưa sống.

Trên thực tế, nguyên lý vô thường trong vũ trụ không đề cập đến thế giới thực thể mà chỉ đề cập đến thế giới hiện tượng (phenomenon.) Sự giải thích về nguyên lý này có khuynh hướng phủ định hay hủy diệt hơn là hướng đến giải thích tuyệt đối. Đây là điểm quan trọng, trong tầm nhìn của các nhà nghiên cứu kinh điển Phật Giáo. Mục tiêu của Đức Phật không dựa trên trường phái triết học mà vạch ra con đường chứng đắc, và cứu độ chúng sinh khỏi luân hồi khổ đau.

Như vậy, từ nguyên lý vô thường có thể tạo ra nguyên lý hữu thường là niết-bàn tịnh tĩnh. Hơn nữa, trước khi ứng dụng ba nguyên lý này, chúng ta đã diễn bày như một nền tảng căn bản của đạo Phật đối với hiện tượng và thế giới bản thể một cách tương ứng (corresponding.) Chúng ta minh xác rằng nguyên lý vô thường liên quan đến thế giới hiện tượng một cách riêng biệt; còn nguyên lý vô ngã thì có mối quan hệ cả nguyên lý vô thường lẫn thế giới hiện tượng; và nguyên lý Niết Bàn tịch tịnh chỉ tùy thuộc vào thế giới bản thể.

Lý “Vô Thường” chi phối mọi sự vật từ thân, tâm đến hoàn cảnh chúng sinh. Khi hiểu và tìm được phương thuốc vô thường, ta không còn bi quan chán nãn, không đắm đuối với cái ta này, cũng không đắm đuối với cái công danh, và sự nghiệp tài sản của ta hiện có.

Ta sẽ dùng thuốc “vô thường” để trị bệnh “tham ái, mê mờ,” cái bệnh làm cho chúng ta bị mãi mãi thăng trầm lặn hụp trong bể khổ đau, không vượt qua được bờ giải thoát. Diệt trừ được tham ái mê mờ, chúng ta sẽ tiến đến sự an tịnh của tâm hồn.

Nhờ thuyết vô thường, ta hiểu rõ thêm mặt trái của cuộc đời, cái hào nhoáng của vật chất, và ái dục là mồi nhử ta vào đau khổ. Con người có hiểu lý vô thường của sự vật mới khỏi bị trói buộc bởi lòng tham muốn của mình, mới khỏi bị mê lầm say đắm. Bởi chính “chấp thường, còn, không, và mất” mà con người bị đau khổ thì Đức Phật lấy phương thuốc “Vô thường” để đối trị. Khi lành bệnh thì phải bồi dưỡng thêm bằng phương thuốc “Chơn Thường.” Vậy ta phải dùng phương thuốc này để trị bệnh ta đang mắc phải, và khi đã lành bệnh ta sẽ bốc thêm thang thuốc“chơn thường.” Như ngài A Nan trả lời Đức Phật, khi Đức Phật hỏi A Nan về tiếng ngân dài từ cái chuông, tất cả chỉ là dư âm.

Khi hiểu được lý vô thường, sinh tử vô thường, chúng ta sẽ bình tĩnh thản nhiên hơn trước mọi thay đổi bất ngờ của sự vật, thăng trầm của cuộc đời, thời cuộc ngay cả sự mất mác, chia ly hay vĩnh biệt của những người thân thích, yêu thương, hay những gì mà ta quý trọng nhất. Ta dám hy sinh tài sản, ngay cả tính mạng để làm việc nghĩa, và để cứu đời; có nghị lực để giã từ những thú vui tạm bợ; tìm đến thú vui chơn thật; tinh tấn tiến tu; thể hiện Phật Tánh cao thượng.

Tài liệu nghiên cứu:

  • Nguyên lý vô thường trong triết học Phật giáo, Yamakami Sogen, Tuệ Hạnh dịch

Quán Vô Thường

*Lê Huy Trứ

Hạnh phúc ái ân tương phùng đó,
Ngàn đời thương tiếc nổi luyến thương.
Lữ khách vạn dặm quan san đó,
Biết kẻ Chương Đài vẫn ngóng trông.

*

Thuở ấy vườn Xuân Mai rực rỡ,
Cúc Lan sắc thắm ngập hồn thơ.
Tàn cơn nắng Hạ hồng Phượng nhạt,
Sang Thu Đông tuyết vạn tàn hoa.

*

Ngậm ngùi lối xưa hồn thu thảo,
Đền đài dâu bể ánh tịch dương.
Tình yêu nhạt mờ theo gió bụi,
Lạnh lùng băng giá tuyết Đông sa.

*

Trong cõi trần ai tan hợp đó,
Vô minh nào biết cõi Bồng Lai.
Khoái lạc khổ đau mầm ngang trái,
Tương phùng ngầm ẩn lệ chia phôi.

*

Sá chi thế giới vô thường đó,
Thịnh suy giọt móc cỏ đầu phơi.
Biển khổ trầm luân sơn hà biến,
Nẽo về sóng xóa vết chân Di.

*

Bỉ ngạn độ thuyền xa bến mộng,
Giữa dòng bờ giác bất nhị nguyên.
Sớm nên kiến quán vô thường ấy,
Vội tỉnh si mê gở rối lòng.

*Lê Huy Trứ