Friday, July 1, 2016

BÊN SÔNG (Phạm Ngọc Lư)



Kính thưa quý Thầy Cô & các anh chị,


Nhờ “cô láng giềng” Vĩnh Ái mà Thukỳ hân hạnh được quen biết nhà thơ Phạm Ngọc Lư.

Dù chưa một lần được hân hạnh gặp anh, nhưng qua email, Thukỳ đã dành cho anh thật nhiều cảm tình vì bản tính khiêm nhường, tâm hồn cao đẹp của một đàn anh, luôn sẵn lòng chỉ bảo cho đàn em.



Anh Phạm Ngọc Lư từng dạy học tại Tuy Hòa từ khi ra trường cho đến 30 tháng 4, 1975.  Anh yêu mến Tuy Hòa như quê hương thứ hai của anh, và đã làm nhiều bài thơ nói về thành phố hiền hòa này.



Mời quý thầy cô và các anh chị đọc bài giới thiệu cùng với một bài thơ  Luân Hoán viết tặng anh Phạm Ngọc Lư, trước khi thưởng thức bài "Bên Sông" của anh Lư gởi tặng độc giả CVNN.


Trân trọng,
Thukỳ.





BÊN SÔNG 
PHẠM NGỌC LƯ 

Chảy đi chảy đi
Hỡi sông buồn lắm
Nước thôi chờ chi
Thuyền xưa đã đắm
Người đi người đi
Trăm năm bến vắng
Xa hút bờ kia
Bóng người mây thoáng
Chảy mau chảy mau
Đời nông tình cạn
Mà nước quá sâu
Trăm chiều khổ nạn
Ta bơi qua sông
Mới hay đời nặng
Đời có như không
Tiếc gì tay trắng
Thôi thà rêu rong
Ta gieo xuống sông
Vỡ dòng nước chết
Nước đứng tim đêm
Ta còn thở hết
Chảy đi chảy đi
Người về đâu biết
Chảy mau chảy mau
 Đời: con nước siết
Tình: vực nước sâu
Em: dòng ly biệt
Ta: chiếc lá. chìm
Chảy thôi chảy thôi
Còn trông còn ngóng
Nhớ ai gương xưa
Chờ ai cửa rộng
Đưa ai đón ai
Phai hình mất bóng
Khổ lắm người ơi
Qua sông mất nón
Sông trôi sông trôi
Về đâu mà đón
Thôi hẹn hò chi
Với người xưa ấy
Đã khói sương che
Chút tình xa ngái
Đã cách bến bờ
Biết lòng không đậu
Trông chi thuyền về
Người như khung cửa
Khép lại hững hờ
Người như gương vỡ
Trăm năm lỗi thề
Người như phong vũ
Lạnh màu thê thê...

PHẠM NGỌC LƯ
Tuy Hòa 1972

Post a Comment