THÔNG BÁO SỐ 1

ĐẠI HỘI 9 “THUYỀN VIỄN XỨ”: THÔNG BÁO SỐ 1

(Xin bấm vào những chữ trên để xem chi tiết)

Thursday, February 4, 2016

YAMAHA

Để Làm Gì?
Lúc gọi món ăn, thực khách thấy trong túi của mỗi bồi bàn đều có một cái muỗng, nên ông ta hỏi cái muỗng đó dùng để làm gì, thì được bồi bàn trả lời rằng:
- Vì ông chủ thấy khách thường làm rớt muỗng xuống đất, nên ra lệnh mỗi người chúng tôi phải có một cái “rờ dẹc”.
Trong lúc say mê chiện trò, ông khách bỗng dưng làm rớt muỗng của ông xuống đất, và ngay lập tức được bồi bàn thay bằng cái muỗng trong túi của anh ta.
Lúc gọi món ăn tráng miệng, bà vợ của ông khách thấy từ cửa quần anh bồi lòi ra một sợi dây nhỏ, và những anh hầu bàn khác cũng có sợi dây tương tự; bà thắc mắc:
- Anh ơi! Sao quần của các anh đều có 1 sợi dây lòi ra? (Bà này tò mò zữ!)
Anh bồi trả lời:
- Trong mỗi ca làm việc, chúng tôi phải vận dụng thời gian, nên cột dây vào “củ lẳng” để lúc đi tiểu chỉ việc kéo sợ dây ra, đỡ tốn sà phòng và nước rửa tay.
Ông chồng nghe vậy, càng hào hứng. Nhưng chợt nghĩ ra điều gì đó ông hỏi tiếp:
- Sáng kiến hay quá; nhưng làm sao anh nhét nó vào.
Anh hầu bàn nheo mắt rồi nghiêng người xuống nói nhỏ vào tai ông khách:
- Tôi không biết các anh khác thì sao, riêng tôi thì dùng …cái muỗng!

Thời Đồ...Gạch
Một người Mỹ du lịch Ziệc Nam, thấy có nhiều lò sản xuất gạch đồ sộ bèn hỏi hướng dẫn viên:
– Nước ông có nhiều lò sản xuất gạch lớn thế này, chắc xây cất nhà cửa nhiều lắm nhỉ?
Người dẫn đường đáp:
– Không phải. Chúng tôi sản xuất gạch để gửi sang Tiệp Khắc.
– Chắc Tiệp Khắc trao đổi máy móc với các ông?
– Không phải. Người Tiệp gửi máy móc đi Bảo Gia Lợi.
– Thế hẳn Bảo Gia Lợi sẽ gửi rau và trái cây sang cho các ông.
– Cũng không phải. Người Bảo gửi rau và trái cây sang
Cuba.
– À, vậy hẳn các ông nhận được đường của
Cuba?
– Không.
Cuba gửi đường sang cho Nga Sô.
Ông khách người Mỹ gật gù có chiều thông hiểu:
– Ừ phải, như thế Nga Sô sẽ gởi những đồ thiết dụng cho các ông.
– Cũng không phải nốt. Nga Sô gửi đất sét sang cho chúng tôi làm gạch.

Học Ngoại Ngữ
Một ông già ngồi trong một công viên ở thành Hồ
 học tiếng Hebrew thì một công an đi qua. Tên này nhìn ông lão, rồi hỏi:
- Ông đọc sách gì mà chữ nghĩa kỳ cục vậy?
- Đây là chữ Hebrew của người Do Thái.
- Ông già rồi, làm gì còn cơ hội đến nước Do Thái nữa, học tiếng xứ này làm gì?
Ông già đáp:
- Lạy chúa, ông nói đúng; nhưng khi lên thiên đàng tất cả mọi người phải nói tiếng Do Thái.
Tên công an cười khẩy hỏi:
- Tại sao ông biết sẽ lên thiên đàng? Có thể ông xuống địa ngục thì sao?
Ông già thủng thẳng đáp:
- Cũng không sao; vì tôi đã biết nói tiếng Ziệc rồi!

Dép Nào Là Dép Lào
Ai cũng biết người Ziệc và người Lào là anh em. Nhưng một sự thật phũ phàng là: Cái gì tệ ở An Nam cũng đều gán cho cái mác… “Lào”. - Đôi dép bèo nhất, lẹp xẹp nhất là đôi dép… Lào. - Bệnh thì có bệnh lang ben, hắc Lào. - Cái thứ thuốc hút gớm nhất cũng là thuốc Lào. - Cơn gió khắc nghiệt nhất cũng gọi là gió Lào.
Tình cờ có một ông doanh nhân người Lào sang An Nam làm việc; và trên xe buýt trong một thương vụ đến Hà Lội, ông ta tình cờ ngồi chung với 1 người bản xứ. Sau khi đến trạm dừng, người đồng hành Hà Lội phát giác là đôi dép Lào của mình không cánh mà bay. Ông ta la lên:
- Thằng lào, thằng lào nấy đôi dép nào của tao?"
         
Cắt Đuôi
Cô gái nọ tỉ tê với mẹ:
- Mẹ ơi! Cái anh chàng ở đầu phố hễ thấy con đi đâu là lẵng nhẵng bám theo khiến con rất bực mình!
- Bà mẹ liền đáp:
- Lần sau, muốn khỏi bị quấy rầy, con hãy rẽ vào một quầy hàng nữ trang nào đó là nó cụp đuôi ngay.
        
Cục Cưng
Nửa đêm có tiếng gõ cửa, ông chủ hỏi vọng ra:
- Ai đó?
- Cướp đây!
- Muốn gì?
- 15 cây vàng!
- Một tạ rưỡi được không?
- Không đùa, nếu “câu giờ” thì cả ngôi nhà này sẽ bị thiêu rụi đấy.
- Tôi không đùa. Một tạ rưỡi vàng có được không?
- Vậy thì mang ra đây.
Ông chủ nhà quay sang vợ:
- Em yêu, cục vàng của anh ra gặp họ đi

Dâu Thảo
Đám cưới xong thì có bữa cơm gia đình, cô dâu run lắm.
Cô cứ cầm chừng bát cơm trên tay, còn mắt thì ngó quanh xem ai vừa vơi bát là lật đật đi xới. Bà mẹ chồng thấy con dâu cứ thấp tha thấp thỏm thì tội nghiệp bèn bảo:
- Con cứ ăn đi, đứng lên ngồi xuống như vậy ăn uống gì được, mệt cả ngày rồi.
Thấy mẹ chồng quan tâm đến mình, nàng dâu bèn thưa:
- Ôi mẹ đừng lo, con chả sao, khi còn bên nhà, con chăm bầy heo mấy chục con ăn uống cả ngày còn không mệt, nhà mình có mười mấy người, nhằm nhò gì...

Trạng Trùm Sò
Một người từ tổ chức từ thiện đến quyên tiền một lão trạng sư vừa giầu vừa gian.  Sau một hồi nhân viên thiện nguyện thuyết phục lão ta quyên góp, thì lão thoái thác, bằng cách trả lời rằng:
- Thứ nhất, mẹ tôi bệnh nặng, tiền thuốc thang tốn gấp nhiều lần lợi tức của bà ta.
- Dạ, chúng tôi xin lỗi đã không biết.
- Thứ hai, tôi có một người anh là cựu chiến binh bị mù và phải ngồi xe lăn.
- Dạ, xin lỗi.
- Thứ ba, chồng của em gái tôi vừa qua đời trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc, chẳng để lại gì cho vợ và 3 đứa con thơ.
- Vâng, như vậy là ngài quá vất vả...
- Chứ sao! Đến họ mà cũng chẳng xơ múi được gì ở tôi, huống gì là các anh!

Ông Thầy Ngoan Đạo
Người bạn hỏi cô gái đang học lái xe về tư cách của người dậy lái xe thì cô trả lời rằng:
- Anh ta hình như là một người hiền lành và rất sùng đạo.
- Sao mày biết?
- Vì trong suốt đoạn đường chỉ dẫn lái xe cho tao, anh ta cứ luôn miệng kêu lên “Lậy Chúa Tôi! Ôi lạy Chúa tôi!
  
Sợ Bị Cắt Của Nợ
Anh chàng ngốc nọ xung phong đầu quân. Ngày đầu tiên, anh ta được phát  một cây lược, nhưng qua hôm sau họ cắt gần như trọc đầu anh ta.
Sau đó họ phát cho anh một cây bàn chải đánh răng. Sau khi khám sức khoẻ họ thấy anh ta có răng sâu nên đã nhổ đi mấy cái răng.
Đến ngày thứ ba, họ phát cho anh ta 2 cái quần đùi.
Ngay đêm đó, anh ta đào ngũ.

Già Mà Ham (Yamaha)
Sau 50 năm làm việc thì lão ông 7 bó tích cóp được một số tiền kha khá, nên lão thực hiện một chuyến du lịch bên Tây, vì nghe nói ở bển có những “trời cho” hấp dẫn, muốn thử 1 lần cho biết trước khi zề chầu ziêm zương.
Sau khi “check-in" vào khách sạn, lão liền hỏi bồi phòng về cái khoản "ướt át" này, thì được anh ta chỉ bảo tường tận.   Buổi tối ông lên đồ láng coóng đi ra vực ánh đèn mầu, thì thấy tại một ngã ba có 2 tấm bảng chỉ về 2 hướng. Một tấm ghi là: “Dành cho người nhiều tiền”; tấm còn lại ghi: “Dành cho người ít tiền”. Ông lão tự nhủ:
– Mình gom góp có chút xíu nên mình nên đi vào đường dành cho người ít tiền vậy!
Ông cắm cúi đi đến cuối đường lại gặp ngã ba có 2 tấm bảng chỉ về 2 hướng. Một tấm ghi: “Dành cho người trẻ”; tấm còn lại ghi: “Dành cho người già”.  Thế là ông lại lọ mọ quẹo vào đường dành cho người già, rồi cắm cúi đi.
Ði đến cuối đường ông lại gặp ngã ba trên có 2 tấm bảng. Một tấm ghi là: “Dành cho người đẹp” tấm còn lại: “Dành cho người xấu” ông lại tự nhủ:
– Mình 70 rồi còn đẹp cái nỗi gì nữa chứ!
Thế là ông quẹo vào đường dành cho người xấu, vừa đi ông vừa tự khuyến khích là mình “sắp được hưởng sung sướng rồi, cố lên!”
Ði đến cuối đường ông lại nhìn thấy ngã ba trên lại có 2 tấm bảng rẽ ra 2 hướng. Một tấm ghi: “Dành cho người dẻo dai”; tấm còn lại ghi: “Dành cho người xỉu xìu xìu”. Ông lẩm bẩm:
– Mình già rồi, thuộc loại xỉu xìu xìu rồi, mình chỉ ráng đi để tận hưởng chút lạc thú cuối đời cho biết với người ta thôi mà.
Thế là ông rẽ vào con đường thứ 2. Ông lụm cụm xiêu vẹo bước đi một cách khó nhọc trên con đường với bao tưởng tượng….; nhưng khi đến cuối đường ông nhìn thấy chỉ có tấm bảng treo thật cao. Ông vừa nhìn vừa đánh vần hàng chữ mà mồ hôi tuôn ròng ròng.
Đọc xong mặt ông đỏ ửng. Tấm bảng ghi:
“Ít tiền, già, xấu, lại còn xỉu xìu xìu thì làm được trò trống gì nữa, quay về nhà đọc “Chiện Cừ” của “Chim Về Núi Nhạn” cho đỡ nghiền, bố già ơi!!
Post a Comment