ĐI TÌM XÁC CHỒNG
-Bảo Định
“Ngày mai đi nhận xác chồng”, lời ca của một bài hát nghe não nề và bi thảm làm sao! Nhưng người Góa phụ đó còn biết xác chồng của mình ở nơi mô để đi nhận. Người Góa phụ còn được người Chỉ huy Hậu cứ đơn vị của chồng giúp đở phương tiện, cho người hướng dẫn đến nơi chồng đang nằm nghỉ, có thể là tại một Quân Y viện, hay tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa. Nhưng người Góa phụ trong bài viết này không có được cái may mắn tối thiểu đó trong nỗi bất hạnh tối đa. Tuyết, Phu nhân của cố Thiếu tá Phạm Đình Huệ, Khóa 23 Võ Bị Đàlạt, Tiểu đoàn Phó TĐ2/43, SĐ18BB đã đi tìm xác chồng trong hoàn cảnh thật khắc nghiệt.
Sau ngày tan hàng 30/4/75 được vài ngày, trong lúc mọi người bồng bế nhau ra biển, tìm ghe thuyền để vượt biên , hay đi đường bộ qua Miên, qua Lào để xa lánh bọn cộng sản vô thần tàn bạo, thì người góa phụ trẻ, mới 26 tuổi đời, đã gởi lại hai đứa con thơ dại cho bà mẹ già chăm sóc; một mình nàng liều lĩnh từ Vũng tàu, một thành phố biển, đi lên núi, đi vào rừng để tìm xác chồng. Nàng đã đi một mình, đi đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Nơi đó hơn một tháng trước, chồng nàng cùng hơn 8o quân sĩ dưới quyền đã nằm xuống cho Tự Do, cho Độc Lập của Quê hương. Chồng nàng đã chiến đấu anh dũng, chống lại quân xâm lăng CSBV trong một trận chiến không cân sức. Nhưng trận chiến đã diễn ra thật khốc liệt. Con số thiệt hại cho cả hai bên thật cao. Bất hạnh thay, Quê hương không còn, chồng nàng cũng đã mất, sự hy sinh của Huệ, chồng nàng và các chiến hữu của chồng vào giờ thứ hai mươi lăm của cuộc chiến có oan uổng lắm không? Còn đối với nàng, đó là một sự mất mát quá to lớn!
BẢO ĐỊNH
.jpg)
No comments:
Post a Comment