Sunday, February 22, 2026

NGƯỜI TA NGƯỜI TÀ & HƯƠNG QUÊ (THƠ - Á NGHI)

 



NGƯỜI TA NGƯỜI TÀ
Chờ như ruộng đợi phù sa
Sao không thấy bóng Người Ta về nhà?
Người Ta tán tỉnh Người tà
Hay là tính tản bộ qua nhà “nàng”?
“Người” không “lớn” nỗi dễ dàng
“Nuôi” chi cũng chỉ chàng ràng bướm bay!
Chị ơi! Bướm ấy bị đày
Hào hoa cho lắm, bị: đầy lắm Hoa
Nặng nề vác mãi, vai xoa
Xương vai sẽ xệ, ra tòa ngồi… nghiêng.
 
Vua nào mà chẳng ngôi nghiền
Vương sai? Vai xệ, ai ghiền cũng chê!
Vai vươn sai, Bướm chẳng về
Chị đừng đợi nữa! Gần kề có con
Oa oa má trẻ đỏ hon
Khóc như đã bị đánh đòn rất lâu!
Sao đành đón Bướm đêm thâu
Bỏ quên em bé ướt nhàu, đói meo?
Á Nghi, 2021
*Nói lái và biếm: -Người Ta/Người tà. -Tán tỉnh/tính tản. -Bị đày/bị: đầy. -Xương vai/Vương sai/vươn sai. -Ngồi nghiêng/ngôi nghiền. -Đánh đòn/đành đón.

HƯƠNG QUÊ
Mình lạc đường, cũng… quê… quê
Mai mốt… “thành thị”, vụng về ai chê?
Sáng trăng, đom đóm lập lòe
Sao giăng vừa đủ đam mê tay cầm.
 
Gió đưa nhè nhẹ hoa thơm
Anh đâu em đó, cả đêm lạc đường
Ôi con đường! Sao mà thương!
Ngoằn ngoèo, càng lắm hướng phương càng… tình.
 
Lạc đâu cũng hai đứa mình
Quê mùa, chất phác hưởng lành gió sương
Thị thành ồn, lắm phố phường
Đèn xanh, vàng, đỏ… sáng trưng chẳng thèm!
 
Hương quê lối cỏ êm đềm
Quê Hương êm ả nên em thương hoài!
Á Nghi**27-10-2011.

No comments: