Monday, July 3, 2023

MỪNG JULY 4TH (THƠ- TRẦN QUỐC BẢO)

 

Mừng July 4th        Thơ Trần Quốc Bảo

Mừng July 4th

 


Bỏ Quê hương đến xứ này,

Chúng tôi được sống những ngày tự do.

Hôm nay là: JULY 4th

Nguyện cầu Thượng Đế ban cho Hoa Kỳ:

 

Phú cường một cõi biên thùy!

Tự Do đuốc sáng, phát huy toàn cầu!

Văn minh Mỹ Quốc hàng đầu!

Uy quyền vũ lực, không đâu sánh bì!

 


Chúng tôi, vận Nước suy vi,

Giang sơn bị Cộng trị vì bấy nay!

Như đàn Chim Việt lạc bày,

Tới đây, xin nhận nơi này Quê Hương!


 

Tuy rằng gốc gác tha phương,

Nhưng trong một Nước, yêu thương nhau cùng!

Mừng “NGÀY ĐỘC LẬP” vui chung!

Lá Cờ Hiệp-Chúng-Quốc bừng nở hoa !!!

 

Trần Quốc Bảo

Richmond, Virginia

Địa chỉ điện thư của tác giả:

quocbao_30@yahoo.com

 

 

TẠI SAO, TÔI YÊU NƯỚC MỸ (DƯ THỊ DIỄM BUỒN)

 

Ảnh design by BICH BILL (QGHC)

 

TẠI SAO,

TÔI YÊU NƯỚC MỸ

 

DTDB

 

Mỗi năm vào mùa “Nghĩa Đền Ơn Tạ”

Nhà sum vầy... gợi nhớ quá cố hương

Giặc vào tán loạn khốn khổ đoạn trường...

Hãi hùng, âu lo, dật dờ, ngao ngán...

 

Sau miền Nam rơi vào tay Cộng sản

Từng lớp, lớp người hớt hãi bôn đào

Vượt biển khơi, trời thịnh nộ thét gào

Sấm gầm gừ, sóng ầm ầm giận dữ!

 

Kể từ đó chúng tôi đời lữ thứ

Tạm dừng chân hoang đảo, nước tự do

Thuyền nhân thoát nạn, đỡ sợ, bớt lo

Liên Hiệp Quốc nhận với lòng hoan hỉ

 

Chín tháng sau, gia đình tôi đến Mỹ

Nhà bốn người, chồng vợ cùng hai con

Xứ lạ quê người, buồn tủi héo hon…

Thương nhớ cha mẹ, họ hàng, chòm xóm…

 

Nhớ bờ sông cây bần nhiều đom đóm

Xuồng câu tôm le lói bóng đèn chông

Giọng hò lơ cô lái thả xuôi dòng

Trẫy chợ Tết, trời nửa đêm về sáng...

 

Thời Cộng Hòa không ai buồn cấm cản

Sĩ, nông, công, thương… tự chọn cho mình

Có người vào trường đào tạo chiến binh...

Công, tư chức, kẻ bán buôn, ruộng rẫy…

 

Dân miền Nam sống ấm no thoải mái

Trường dạy nghề, thầy lớp học sẵn sàng...

Đường tiến thân lớp trẻ... rộng thênh thang

Vì tương lai, tiền đồ dân tộc Việt…

 

Khi đến phi trường Mỹ, rồi mới biết:

Vợ, chồng, con ốm đói như thây ma

Đôi dép mòn, bộ đồ cũ dính da

Hải đảo bịnh đau, héo hon sức kiệt...

 

Nước Mỹ với tôi vạn điều khác biệt...

Phong tục, tập quán, tiếng nói… ngu ngơ

Trong bao giấy, vỏn vẹn bốn hồ sơ

Không của cải, không đồng xu dằn túi!

 

Xứ người giàu sang … chạnh lòng buồn tủi!

Thương những người kẹt lại ở quê hương

Với Cộng nô không cùng lối, chung đường

Đổi tự do, sống còn trong cõi chết...

 

Tháng lại năm qua… cày không biết mệt!

Việc bộn bề đỡ phiền não… băn khoăn

Nếp sống hài hòa, vượt những khó khăn

Con trẻ vô tư, đến trường chăm học…

 

Tâm hồn chúng thảnh thơi hồng tuổi ngọc

Sống vững vàng, với bằng cấp chuyên môn

Gia đình an vui, thoải mái tâm hồn…

Lòng ngay thẳng, không nghĩ suy tạp nhạp

 

Có như thế thân tâm luôn an lạc...

Gẫm cuộc đời như gió thoảng mây bay

Ngày đến đây chỉ có trắng đôi tay!

Siêng năng, sớm hòa đồng dân bản xứ!

 

Nước Mỹ trợ giúp người nghèo mọi thứ...

Có tự do, có bình đẳng, nhân quyền…

Được mở hãng xưởng, những việc... tư riêng

Miễn đừng phạm pháp, hoặc phiền người khác

 

Mỹ trong tôi là bầu trời ấm mát...

Là tấm lòng biển cả... độ thế nhân

An ổn tâm linh, sức khỏe, tinh thần…

Vì như thế… nên tôi yêu nước Mỹ!

 

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

 

Email: dtdbuon@hotmail.com

 

TÂM SỰ CỦA MỘT NGƯỜI VIỆT KẾT HÔN THIỆT ĐỂ ĐEM VỢ QUA ÚC.

 


Tâm sự của một người Việt kết hôn thiệt để đem vợ qua Úc.

 

Năm ngoái chú Huy đến trim cây cho tôi ở nhà sau. Dắt theo một cô vợ “ đầu gà đít vịt” ( Tàu lai Campuchia) rất xinh đẹp.

Chú nói : “ bả còn trẻ ( 30 tuổi) chưa có con nên giờ đang có bầu 3 tháng để cho bà vui.

Chú nói thêm em  già rồi ( 65 tuổi) nghĩ đến thay tả con thấy ớn”. Và Rồi cái gì cũng lên giá chắc em chết quá chị.

Tôi cười : “sao ko dìa quê kiếm bà nào sồn sồn , 4, 5 chuc tuổi vá chồng...: ( giống tui đây...) buy one get one phải phẻ hông”.

Ham chị vợ trẻ rồi giờ than.

Chú kêu trời:” chị biểu ruóc mấy bà già qua ...mần ăn gì đượcc chị ?) rồi thêm : Em dắt nó ra bộ xã hội xin Medicare bị nó đuổi nói phải nộp dơn từ đầu qua sở đi trú. Sở đi trú nói phải đóng 50 ngàn thì 2 năm có Medicare hổng chờ 10 năm . Thôi em đi mua bảo hiểm cho bả chị à. Nhà còn hổng có lấy đâu đóng 50 ngàn.

Cô vợ thủ thỉ : “ con đã xin đi lấy chồng Trung Quốc qua dịch vụ thì có người giới thiệu anh Huy nên con đi Úc.”

 

Tôi nói cũng may nếu con đi Trung Quốc thì...Cô ngắt lời tôi: “ cô ơi, TQ bây giờ khác rồi. Đàn ông TQ rất thương vợ. Bạn con ơ bền gọi về nói mỗi đêm nó đều “ rữa chân “ cho vợ.(?).

Tôi làm thinh , nói thầm :” phải rồi , thằng chệt  nó bỏ tiền ruốc con về bến làm...má nó. Mỗi đêm nó rữa chân nàng bằng..cái búa”.

Chú Huy nói thêm: “ Em dắt nó đi mua giày. Bà Úc bán giày hỏi phải con mầy hông? Em câm.

Sau đó em trả lời : “ con dợ tao đó đến phiên bả câm. : mình hông có trách người ta được chị à.”

Rồi chú nói thêm. Chồng bà bán bánh tét o phía sau nhà tôi , bạn của chú than : “ vài năm nữa mình chết thằng khác vô ơ nhà mình. Vợ mình nó xài...con mình nó sai...” rồi chú  cười hè hè : chết mà còn tiếc.

 

( Ông ni về V N cưới cô vợ Huế nhỏ hơn 30 tuổi đúng với chân lý của mấy ông: rước mấy bà già qua mần ăn gì được...)

 

Bài nầy viết để tặng mấy anh mấy chị đã lấy hay sẽ lấy vợ lấy chồng thiệt hay giả qua xứ ...thòi lòi.

 

Sunday, July 2, 2023

BÀI HÁT CÁM ƠN HOA KỲ MỪNG LỄ ĐỘC LẬP (TRẦN CHÍ PHÚC)

 


BÀI HÁT CÁM ƠN HOA KỲ MỪNG LỄ ĐỘC LẬP

                                        Trần Chí Phúc

Sau khi từ giã Canada sang San Jose, California năm 1985, tính đến nay năm 2023, tôi đã cư ngụ tại Hoa Kỳ được 38 năm. Thời gian quá đủ để hiểu, để yêu thương đất nước này.

Đời sống xã hội Canada và Hoa Kỳ vốn ngang ngữa nhau, nhưng tôi đã vượt biên một lần nữa mà làm thân di dân không giấy tờ gần hai mươi năm. Đây là một trải nghiệm mà ít đồng hương có được; nên tôi cảm được nỗi lo của những di dân bất hợp pháp và nỗi vui của họ khi trở thành công dân Hoa Kỳ.

Lý do tôi chọn California, Hoa Kỳ để sinh sống mặc dù đã trả một giá khá đắt nhưng vì yêu thích những sinh hoạt rộn ràng của đồng hương Việt Nam về ca nhạc, văn hóa, chính trị. Và một lý do quan trọng nữa là Hoa Kỳ là một đại cường quốc có ảnh hưởng rất nhiều đến vận mệnh của dân tộc Việt Nam từ mấy chục năm xưa đến hôm nay và cả trong tương lai.

Lúc mới định cư nước tự do , cái suy nghĩ rằng Việt Nam là quê hương ngàn đời, xứ người chỉ là vùng đất tạm dung đã ảnh hưởng đến cuộc sống nhiều đồng hương , trong đó có tôi.

Nỗi thương nhớ Sài Gòn, quê nhà bên kia nữa vòng trái đất bàng bạc trong nhiều ca khúc tôi từng sáng tác. Nhưng hôm nay suy gẫm thì cái quan niệm đó không hợp lý, không hợp thời. Quá khứ, hiện tại và tương lai, cái nào cũng quan trọng, góp nên quãng đời của một kiếp người.

Tôi nhớ bài học bậc tiểu học viết rằng có người kia đi du lịch khắp nơi đến khi trở về thì thốt ra rằng chỉ có quê hương là đẹp nhất. Rồi có câu thơ rằng quê hương mỗi người chỉ một. Nhưng bây giờ tôi nhận ra rằng hai ý nghĩ đó không đúng hoàn toàn với tôi.

Quê hương Việt Nam nơi tôi sinh ra và lớn lên dù thương nhớ nhưng đã phải liều chết vượt biển và không thể trở về. Canada là quê hương thứ hai đã nhận tôi định cư từ trại tị nạn và Hoa Kỳ là quê hương thứ ba và là quê hương cuối cùng hiện tại.

Ở đất nước Hoa Kỳ, tại tiểu bang California, tôi có thể ăn những món ăn quê hương, thưởng thức những bài ca tiếng Việt, nghe và nói tiếng Việt hàng ngày cùng đồng hương trong các sinh hoạt, các dịch vụ.

Và đây là một điều đặc biệt mà nước Mỹ đã ban tặng cho cộng đồng Việt Nam để có một quê hương nhỏ nơi đồng hương quần tụ. Nước Mỹ có nhiều sắc dân khắp thế giới đến đây sinh sống, còn được gọi là Hiệp Chủng Quốc; cái tên gọi này cũng không sai.

Ở đất nước Hoa Kỳ, mỗi tháng 12, lòng tôi êm đềm với những bài ca Giáng Sinh. Mùa Xuân tới thì hoa đào nở đẹp gợi nhớ những câu thơ Đường bậc trung học; mùa Hè nắng chiều trải dài với biển xanh sóng vỗ; mùa Thu lá phong vàng đỏ thật thơ mộng; mùa Đông nhìn tuyết rơi mà nhâm nhi ly rượu vang đỏ. Hoa Kỳ không chỉ là một nước mà là cả một châu lục, chiếm hơn một nữa phần đất gọi là Châu Mỹ, cho nên rất phong phú.

 Ở Hoa Kỳ, tôi học hỏi được nhiều cái hay đẹp của một quốc gia qui tụ nhiều nhân tài từ khắp thế giới đổ về. Vào lứa tuổi bảy mươi xưa nay hiếm, được chăm sóc y tế đầy đủ cũng là một phước báu.

Tả về Hoa Kỳ thì còn rất nhiều điều; khi ngồi bên cây đàn để tìm ra ý nhạc và lời ca, tôi chọn ngôn ngữ Việt để sáng tác một bài hát tỏ lòng biết ơn xứ sở mà mình đã sống nhiều năm nhất trong cuộc đời.

 Tôi dùng hai câu thông dụng nhất là Hello America, Thank You America và tên gọi các tiểu bang như Cali, Florida, Arizona, Louisiana, New York, Ohio, Haiwaii... nơi tôi đã từng đi đến. Bằng hữu nói tiếng Anh khi nghe bài hát Cám Ơn Hoa Kỳ vẫn có thể hiểu được một phần ý nghĩa của nó.

Lời ca như sau :

Chào em nước Mỹ, chào em Hoa Kỳ, chào Tự Do đất nước thân yêu. Hello Hello Ameria America.

Những cánh đồng Cali ngút ngàn, Florida biển xanh nắng vàng, Arizona, Louisiana, cùng nhau hát ca.

Từ Đại Tây Dương đến Thái Bình Dương. Năm mươi tiểu bang kết vòng mến thương. Mùa Đông tuyết bay New York, Mùa Thu thăm Ohio, Hè sang đi Hawaii, hoa đào Mùa Xuân DC.

Cám ơn Hoa Kỳ, Thank you Thank you, America.

CODA : Chào em nước Mỹ. Chào em Hoa Kỳ, chào Tự Do đất nước thân yêu. Hello Hello America America.

Thank you Thank you America America

Tôi có 3 cái tên gọi là Cám Ơn Nước Mỹ, Cám Ơn Mỹ Quốc nhưng cuối cùng chọn Cám Ơn Hoa Kỳ, nghe trang trọng. Bài hát không dài và hát lần đầu điệu chậm thoải mái, lần hai hát điệu nhanh rộn ràng vui tươi.

Tôi cùng bằng hữu lái xe từ California qua một số tiểu bang đến Rusmore Memorial Park tiểu bang South Dakota để quay cảnh 4 tổng thống Mỹ khắc trên núi đá và mấy tòa lập pháp Capitol để làm Music Video đưa lên Youtube, mời đồng hương thưởng thức.

Lòng tôi nhẹ nhàng vì viết được một ca khúc, bày tỏ lòng biết ơn đất nước Hoa Kỳ nhân mùa Lễ Độc Lập 4 Tháng 7. Hi vọng nhạc phẩm được đón nhận.

Mời vào Youtube để nghe xem ca khúc Cám Ơn Hoa Kỳ :  https://www.youtube.com/watch?v=f49BHPBKavE


CẢM-TẠ HOA-KỲ (THANH THANH)

 


CẢM-TẠ HOA-KỲ

 

Xin cảm-tạ Hoa-Kỳ đã cứu chúng tôi
Thoát quỷ dữ cướp Quyền Người, Quyền Sống.
Trên quê cũ, chúng trù nòi, dập giống,
Dù trí-thức, bình-dân, cách-mạng, tu-hành.

 

Xin cảm-tạ Hoa-Kỳ về bài học phân-ranh
Giữa quân-lực với quyền-hành chính-trị.
Nước cũ chúng tôi, nằm trong tay vũ-bị,
Dị-ứng độc-tài nên cơ-cấu khuynh-vong.

 

Xin cảm-tạ Hoa-Kỳ về gương sáng nêu chung,
Phân-lập rõ giữa giáo-quyền, chính-sự.
Dân cũ chúng tôi bị khuôn rào trí-lự,
Giáo-sĩ độc-tôn nên sự-nghiệp suy-đồi.

 

Xin cảm-tạ Hoa-Kỳ đã hiến sẵn sinh-môi
Cho thể-xác lẫn tinh-thần phát-triển.
Dân nước chúng tôi mất tự-do thể-hiện
Quyền làm ăn, suy nghĩ, phát-biểu, an-sinh.

 

Xin cảm-tạ Hoa-Kỳ đã nuôi dưỡng Niềm Tin
Về một Tương-Lai phục-hồi chân-giá-trị
Cho Quê Mẹ chúng tôi rỡ-ràng địa-vị
Trên mặt địa-cầu ai nấy góp công xây...

 

THANH-THANH

 

 

 

THANK YOU, AMERICA!

 

Thank you, America! for rescuing us from hell,
Humble humans deprived of all rights to life.
In our old country our enemies cruelly quell
Laborers, intellects, revolutionaries, monks alike.

 

Thank you, America! for teaching us systematism
By which military is only a part of attribution.
In our late republic existed militarism
Causing dictatorship to erode the constitution.

 

Thank you, America! for the example to settle
The difference between politics and religion.
In our poor nation the priests did meddle
In worldly powers, and it was mutual demolition.

 

Thank you, America! for granting us medium
To develop our bodies and expand our minds.
In our left-behind state there is no freedom
To work and enjoy, think and express any kinds.

 

Thank you, America! for nursing us deep hope
For a near future we can True Virtue attain
So that our Motherland emerge on the globe,
Our People, with your help, Man’s Value regain.

 

THANH-THANH

(Poems by Selected Vietnamese)

 


"MỐI TÌNH KHÔNG TUỔI TÁC, KHÔNG BIÊN GIỚI" ĐÃ LẤY ĐI NƯỚC MẮT CỦA BAO NGƯỜI (VO THAI PHUNG)

 


“Mối tình không tuổi tác, không biên giới” đã lấy đi nước mắt của bao người

 

Vo Thai Phung 

Hơn một năm trước, “mối tình không tuổi tác – không biên giới” của nàng Lê Mai Dạ Thảo; người phụ nữ nghèo ở Ea H’Leo, Đăk Lăk nổi sóng dư luận với chuyện tình đầy sóng gió cùng David John Robert, một công chức người Canada nghỉ hưu ở Nha Trang.

Họ quen nhau năm 2016, lúc cả hai đều đã chấm dứt cuộc hôn nhân trước đó 10 năm. Nhận ra tình cảm của David dành cho mình và các con nhưng Thảo không vượt qua được khoảng cách 37 tuổi, nên lựa chọn đi trốn.

Sự cự tuyệt của người phụ nữ Việt khiến David buồn bã, quay về Canada.

Tám tháng sau, khi nghe tin cô trở lại Nha Trang, Robert lại bay sang. Lần này, họ quyết tâm vượt qua mọi cái nhìn soi mói của người đời để bên nhau. Nhận đăng ký kết hôn và một đám cưới dự trù tổ chức trong năm 2020 song vì dịch WH nên tạm hoãn.

Một đêm tháng 7/2020, Robert xuất hiện những cơn đau ngực dồn dập, bác sĩ thông báo ông bị ung thư phổi giai đoạn hai. Muốn trở về quê hương điều trị để Thảo không khổ vì mình nhưng Robert lại sợ những ngày cuối đời không có Thảo. Đại dịch khiến đường về nước trở nên khó khăn nên ông chọn ở lại điều trị.

Để động viên tinh thần người yêu, cuối tháng 10/2020, Thảo đề nghị kết hôn và cạo trọc đầu cùng nhau chụp ảnh cưới. Những cung bậc hạnh phúc này người ngoài dễ hiểu, nhưng có những khổ đau không phải ai cũng tường tận. Từ một người đàn ông phong độ, bệnh tật làm Robert không ăn được, cơ thể chỉ còn da bọc xương. Thảo nghỉ việc ở bên chăm sóc. Người này vì người kia, ngày đêm gắng gượng với bệnh tật.

 

 


Ảnh cưới của Dạ Thảo và Robert (nguồn Facebook).

Giữa tháng 10/2021, bác sĩ thông báo Robert đã tới giai đoạn cuối. Biết thủ tục người nước ngoài mất tại Việt Nam phức tạp, David mong muốn được mất ở quê nhà. Dạ Thảo bắt đầu liên hệ với các bên làm visa để đưa chồng về nước. Cũng từ lúc sang giai đoạn cuối, Robert liên tục phải nằm viện và dùng tới morphin để chống lại những cơn đau. Cơ thể ông không dung nạp đồ ăn nữa. Bao nhiêu mũi tiêm, bấy nhiêu thuốc bổ, Robert vẫn cứ yếu đi trong vô vọng. Ông không còn đi lại được, mọi sinh hoạt chỉ trông chờ vào Thảo. Áy náy khi nhìn cảnh đó, Robert có lần nói: “Nếu biết bệnh thế này anh sẽ không cưới em”.

Ngày 22/12/2021, hai vợ chồng được cấp visa. Thảo bay từ SG về Nha Trang, suốt đêm gói ghém đồ đạc. Sáng hôm sau, cô vào lại Sài Gòn và lo mọi thủ tục còn lại. 10h sáng ngày 24, Dạ Thảo theo sau xe lăn chồng, đặt chân xuống Vancouver (Canada).

Các con của Robert chào đón họ với những cái ôm siết chặt. Về tới nhà, ba con gái, một con trai và các cháu đã tề tựu. Trên bàn tiệc Giáng sinh có nhiều món Robert thích và cả con gà Tây khổng lồ.

“Anh đã trải qua bữa tiệc đúng như mong ước bấy lâu. Tôi cũng đã làm tròn trách nhiệm đưa anh về đất mẹ”, Thảo chia sẻ.

Hai ngày sau, Robert nhập viện, Dạ Thảo chỉ được vào thăm theo giờ mỗi ngày. Cũng chính thức từ đây Robert bỏ ăn, chỉ còn có thể duy trì sự sống bằng truyền dưỡng chất. Mỗi lần cô vào, ông ngước lên ánh mắt mệt mỏi, hỏi: “Gia đình anh có đối xử tốt với em không?”. Dạ Thảo liên tục gật đầu, nhìn chồng nhòe đi trong nước mắt.

Hôm 4/1, Robert gọi các con lại thông báo mình không còn sức chịu đựng nữa nên xin quyền được trợ tử (quyền được chết tự nguyện). Đêm đó, các con Robert đã xin cho Thảo được ở lại bệnh viện. Hầu hết thời gian cô ngồi cạnh nắm tay chồng, không tài nào ngủ được vì biết ngày mai sẽ mất đi người đàn ông này vĩnh viễn. Rạng sáng, Robert nói: “Em yêu, hãy ôm anh đi”. Thảo nằm bên, Robert thì thào: “Những đêm qua anh rất cô đơn vì không có em bên cạnh”. Hai vợ chồng ôm nhau khóc.

Hôm sau, đại gia đình tập hợp đông đủ. Robert cảm ơn vợ cũ đã sinh cho ông những đứa con ngoan ngoãn. Ông cảm ơn Thảo đã cưới mình khi đang mang bệnh hiểm nghèo, đồng thời xin lỗi vì đã để cô ở lại khi chỉ vừa kết hôn được một năm ba tháng.“Em có trái tim kim cương. Em không chê anh già, không chê anh nghèo và bệnh tật. Cảm ơn em đã đưa anh về, để anh được chết bên gia đình và có em”, ông nói.- Cả nhà khóc.

Rồi ông cất lên tiếng hát tặng những người yêu thương. Đầu tiên là bài You Are my sunshine mà Thảo thích nhất. Sau đó hát bài khác tặng các con và hồi tưởng những chuyện xa xưa.

17h ngày 5/1, giờ khắc định mệnh đến. Một lần nữa bác sĩ hỏi có thay đổi ý định không, Robert vẫn kiên định muốn được giải thoát. Bác sĩ dành 10 phút cho gia đình nói lời tạm biệt. Từng người thân tới ôm Robert. Thảo bước tới sau cùng, nghe ông nói lời cuối: “Anh yêu em rất nhiều”.

Tiếng nhạc thánh ca vang lên, còn Thảo ngất đi.

Bác sĩ tiêm một mũi thuốc, chỉ vài phút sau trái tim Robert ngừng đập. Vì bất đồng ngôn ngữ, Thảo không hiểu thủ tục ma chay cho chồng nên mọi việc đều theo ý các con ông. Suốt những ngày đó, mọi người trong gia đình vẫn tranh thủ dành cho Thảo những cái ôm, những cái nắm tay và quan tâm chăm sóc.

Chia buồn với Thảo trên trang cá nhân, vợ cũ của Robert viết: “Robert thực sự may mắn khi có bạn. Cảm ơn bạn đã chia sẻ những ngày cuối cùng của anh ấy với tôi. Nó thực sự mang nhiều ý nghĩa. Tôi nghĩ bạn cũng đồng ý với tôi rằng anh quả thực là người chồng tốt”.

Trước lúc mất, Robert không quên dặn các con mua vé cho vợ về Việt Nam. Dạ Thảo định sau khi nhận và rải tro cốt chồng xong sẽ về nước. Ở tuổi 36, cô muốn trở về quê nhà Đăk Lăk, mở một quán bún cá nho nhỏ để nuôi con và mẹ già từ số tiền hỗ trợ của hai người bạn ở Mỹ. Họ vốn không quen biết nhưng cảm động trước chuyện tình yêu của Thảo và Robert nên đã tổ chức một buổi ca nhạc quyên góp.

Những tháng ngày ở bên cạnh, cùng chồng chiến đấu với căn bệnh ung thư, Dạ Thảo nhận ra cuộc sống này mọi hơn thua, giành giật, tiền bạc đến lúc chết cũng chẳng thể mang theo; “Từ nay tôi sẽ sống cuộc đời nhẹ nhàng, về quê hương ăn cơm mắm cũng toại nguyện …”

Saturday, July 1, 2023

LỐI XƯA (HÀN THIÊN LƯƠNG)

 



 

Lối Xưa

 

Đâu biết bao giờ lại lối xưa

Thoảng hương mùa cũ mộng lên vừa

Gót chân còn dấu trên cầu ván

Dẫu đã bao mùa nắng gió mưa !

 

Lối xưa gặp lại trong đêm mộng:

-Hoa cúc vàng bông ngập lối về

Áo trắng ai phơi ngoài dậu biếc

Mẹ già tôi khắc khoải chiều quê !

 

Ngõ trúc có còn vui đám trẻ:

Vô tư đùa nghịch bụi tung mờ

Xóm quê rộn tiếng cười vui vẻ

Hạnh phúc vô cùng , đẹp tuổi thơ !

 

Áo trắng còn bay chiều xóm cũ?

-Tôi từng gieo mộng tháng năm dài

Mãi thương ai đó hồng đôi má

Lòng luôn vương vấn nỗi sầu ai !

 

Lối xưa người chắc thôi xanh tóc

Còn nhớ gì không tuổi học trò

Những buổi trời mưa cùng ướt áo

Hiên nhà hai đứa đứng co ro?!

 

Lối xưa nhớ lắm ,không về được

Giữ trọn trong hồn :-dấu tuổi thơ

Nhớ mãi thuở nào vàng mộng ước

-Giờ đây viễn xứ đành bơ vơ !

 

30-6-2023

Hàn Thiên Lương