Ảnh vẽ bằng bút chì đẹp đến khó tin












Ảnh vẽ bằng bút chì đẹp đến khó tin












Không biết hôm nay là ngày gì mà từ sáng đến giờ đọc được những câu chuyện toàn là chuyện tình trắc trở vì lỳ do tôn giáo.
Túy Ca
Thà
rót cho ta trăm nghìn chung rượu độc
Đừng
một lời nào mai mỉa cho nhau
Hãy
đưa ta đi, đưa ta vào cơn lốc
Cho
mang mang, cho mang mang ta đến tột đỉnh sầu
Này
rót đi em từng chén buồn cay đắng
Cho
ta cười trong nỗi xót xa đưa
Rót nữa đi em, em rót đầy ly cạn
Say
dùm ta, say dùm ta như thuở tự bao giờ
Cứ
lên ngôi đi! Em đừng run, đừng sợ
Bởi
ta say, bởi ta say nên thần tượng cũng lu mờ
Đêm
đứng đó, ta ngồi nghe gió hú
Trong âm vang, trong âm vang, vang dậy sóng
sông hồ
Rót nữa đi em, rồi mai về xứ lạ
Để mình ta, mình ta buồn cho héo hắt tim
gan
Rượu hết rồi sao? Thôi ta xin từ tạ
Cuộc đời này, cuộc tình này rồi cũng đến
dở dang
Này uống đi em một giọt sầu ly biệt
Cho ta về trong nỗi nhớ buồn tênh
Cũng đừng cho ta một lời nào tha thiết
Bởi sông dài, sông còn dài ta còn mãi
lênh đênh
TRƯƠNG
MINH DŨNG
Bào
đệ của Thanh-Thanh
DRUNKEN SINGING
You’d better a thousand cups of toxic wine for me to pour
Than any sarcastic comments to make — It’s so sore!
Send me, send me into the whirlwind
For me vaguely, vaguely to reach the summit, chagrined.
Here! Pour for me each cup of bitter damnation
For me to laugh, to laugh in traumatization.
Pour more, pour more, my dear, this empty cup to fill,
And get intoxicated for me, intoxicated for me, as ever still.
Ascend the throne! Do not tremble, do not fear!
I am so drunken, so drunken, as even the idol to blear.
The night is staying there; I sit here, listen to the wind howl;
Mixed with its repercussion echoes the errant waves growl.
Pour more! Then, tomorrow I will return to the strange zone
For me, for me to get so sorry, peak and pine to bemoan.
There is no more wine? Well, let me say good-bye!
This life, this love too would eventually run awry.
Hey! Drink with me one drop of sad separation
For me to leave within the vast nostalgic duration.
Do not also say to me any fervent word sentiment-bound,
Because the river is long: It still is long I still drift
around.
Translation by THANH-THANH
Chế
Linh ca= https://www.dailymotion.com/video/x7kuuis
Rốt cuộc kinh tế Nga tăng
trưởng ‘ổn định, lạc quan’ hay đang khốn đốn?
Báo chí Việt Nam dẫn lời Tổng thống Nga Putin nói mới đây rằng
kinh tế Nga phát triển ổn định với tốc độ cao hơn Mỹ, Trung Quốc, châu Âu…
trong khi báo chí phương Tây nói kinh tế Nga đang khốn đốn vì các lệnh trừng phạt.
Rốt cuộc tình hình thực sự là thế nào?
ĐẶNG KIM CÔN
Hiên
Chiều, Bóng Mẹ
Cách nhau một ngã tư đèn
Nhà hai mươi phút bỗng thiên thu rồi
Nhà Mẹ đã là nhà người
Lối xưa quạnh quẽ vàng rơi nắng chiều
Dấu chân xưa lạnh thềm rêu
Mờ bên hiên bóng Mẹ liêu xiêu chờ
Mắt con nhòa tự bao giờ
San Jose 2020
MỖI LẦN NGHE NHẠC GIÁNG SINH
MỖI LẦN NGHE NHẠC GIÁNG SINH
Ngày xửa ... ngày xưa
Khi mình còn bé, còn chưa biết gì,
Tinh tuyền là tuổi thiếu nhi,
Siêng năng đi học và đi nhà thờ.
Em thời ... xinh nhất Trường Soeur,
Còn bên Trường Tỉnh, trò khờ là anh.
Hai nhà chung dậu bìm xanh,
Chung con sông nhỏ bao quanh khắp làng.
Thân nhau hơn cả họ hàng,
Hằng ngày em vẫn thường sang chơi đùa.
Suốt năm ... Xuân suốt bốn mùa!
Chúng mình ươm những mộng mơ vào đời...
Chiều chiều nghỉ học lên đồi,
Em đi đuổi bướm, anh ngồi làm thơ.
-Vài câu vụng dại ngu ngơ,
Trao cô Tiên Nhỏ, bây giờ còn không ?
Đêm đêm trăng dãi trên sông,
Ngây thơ em đặt tên ông Sao Trời.
- Sao Buồn, còn đó em ơi !
Sao Vui, thì đã đổi ngôi phương nào ?
Trưa hồng sợi nắng lao xao,
Đan tay anh dẫn em vào Rừng Sim.
Mình chơi “đi trốn đi tìm”,”
Giờ em trốn miết, như chim lìa đàn!
- Tìm nhau biền biệt quan san,
Cuộc chơi còn mãi chưa tàn, sao em ?
Đêm xưa... hoạt cảnh Bê-Lem,
Chúng mình được chọn để làm Thánh-Gia.
Em là Mẹ Maria,
Còn anh vai phụ, Bõ già Giu-se.
Hồn theo cung nhạc đê mê,
Thoát nhiên tưởng đã lạc về Thiên Cung.
Nhưng anh... khô đạo vô cùng,
Nên Trời đầy đọa vào vùng đấu tranh!
Kể từ giã biệt tuổi xanh,
Túi thơ tay súng, anh thành chiến binh,
Mỗi lần nghe Nhạc Giáng Sinh,
Chợt như mình thoáng gặp mình ấu thơ.
Anh xin trở lại đường xưa,
Về thôn cũ, dựng ước mơ từ đầu.
Xóa tan hết đám mây sầu ,
Cho vàng trải xuống ươm mầu lúa xanh.
Một mai trọn bước quân hành,
Rước em về với trăng thanh gió hiền.
Bướm hoa chào đón đầy hiên ,
Trên sông em lại bơi thuyền đếm sao.
Đường xưa nắng mới lao xao.
Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của Tác Giả: