Sunday, December 29, 2024

ẢNH VẼ BẰNG BÚT CHÌ ĐẸP ĐẾN KHÓ TIN

 Ảnh vẽ bằng bút chì đẹp đến khó tin



Những bức tranh được vẽ một cách tỉ mỉ, tinh tế 
đến từng chi tiết nhờ đôi tay tài hoa của các họa sĩ. 
Và chúng chỉ được vẽ bằng bút chì mà thôi.

Thoạt đầu nhìn những tác phẩm này, người ta chỉ 
đơn thuần cho rằng đó là những bức ảnh sống động 
nhờ góc chụp và tài năng của người bấm máy.

Nhưng họ sẽ vô cùng sửng sốt khi biết thực chất
 đây lại là những bức tranh được vẽ một cách tỉ mỉ,
 tinh tế đến từng chi tiết nhờ đôi tay tài hoa của các
 họa sĩ. Và chúng chỉ được vẽ bằng bút chì mà thôi.

Bóng đèn

Linda Huber là người đã thực hiện bản vẽ bút chì tuyệt 
vời này trong khoảng 20 tới 30 tiếng đồng hồ. Bức vẽ
 hiện lên thật chân thật và sống động, trông nó giống
 một bức ảnh chụp hơn là được vẽ.


Linda Huber là người đã thực hiện bản vẽ bút chì tuyệt vời này trong khoảng 20 tới 30 tiếng đồng hồ.

The Hobbit

Bức ảnh này vẽ lại một cảnh trong bộ phim đầu tiên
 của loạt phim The Hobbit, cảnh Martin Freeman và
 những người lùn trong nhà ông ở Bag End. Nó trông
 hệt như một bức ảnh được chụp trên nền màu đen 
trắng.

Bức tranh vẽ lại một cảnh trong phhim The Hobbit

Bông hồng ướt đẫm sương đêm

Họa sĩ người Hungary Myhályi Anita - chuyên tạo ra
 các tác phẩm siêu thực, người này cũng có một danh
 mục rộng lớn với rất nhiều những tác phẩm nghệ
 thuật nhiều thể loại.

Họa sĩ người Hungary Myhályi Anita đã tạo ra bức tranh bông hồng ướt đẫm sương đêm này.

Thiếu nữ

Bức ảnh được vẽ bởi họa sĩ nổi tiếng Rajacenna. Nó
 cho thấy khả năng tuyệt vời của cô trong việc tạo ra
 các tác phẩm nghệ thuật chỉ bằng bút chì nhưng lại 
khiến người xem khó có thể phân biệt chúng với 
những bức ảnh chụp. 

Bên cạnh đó, điều làm cho tất cả mọi người vô cùng 
ngạc nhiên đó là cô chưa từng tham gia bất kì một
 lớp học nghệ thuật chính thức nào, và chỉ mới bắt
 đầu vẽ năm 16 tuổi (năm nay cô 22 tuổi)

Bức ảnh được vẽ bởi họa sĩ nổi tiếng Rajacenna.
Xứ sở băng giá

Bức ảnh này thật đặc biệt, bởi tất cả những chi tiết
 nhỏ mà nó đem lại: từ con người, nhà cửa, cây cối
 và băng tuyết...

Bức ảnh này thật ấn tượng, bởi tất cả những chi tiết nhỏ mà nó đem lại: từ con người, nhà cửa, cây cối và băng tuyết...
Thử thách xô nước đá

Bức ảnh này được vẽ dựa trên một hình ảnh có thật
 của một người đàn ông - trong khi người này đang
 tự hất nước đá lên người của mình. Những giọt nước
 đã được tái hiện thật sống động trong bức ảnh.


Thử thách xô nước đá

Audi R8

Bức vẽ được thực hiện tình cờ bởi người đàn ông đứng
 đằng sau chiếc xe Audi này, từ khi ông còn rất trẻ. 
Và hiện giờ, người họa sĩ này đã hoàn thành kỹ thuật 
của mình, ông có thể vẽ được rất nhiều các tác phẩm 
nghệ thuật siêu thực chỉ bằng bút chì như bức hình này.

Audi R8
Audrey Hepburn

Một trong những tác phẩm nghệ thuật của Martijn 
Versteeg- họa sĩ đến từ Hà Lan. Đây chỉ là một trong 
số rất nhiều những bức tranh mà ông đã vẽ nữ tài
 tử nổi tiếng Audrey Hepburn. 
Ông đã mất 30 giờ để hoàn thành bức vẽ này.


Nữ diễn viên nổi tiếng Audrey Hepburn


Michael Jackson


Michael Jackson

Charlize Theron

Charlize Theron


Johnny Depp

Ian Somerhalder

Natalie Portman
Natalie Portman

NỖI ÂN HẬN MUỘN MÀNG (TƯƠNG GIANG)

 


Không biết hôm nay là ngày gì mà từ sáng đến giờ đọc được những câu chuyện toàn là chuyện tình trắc trở vì lỳ do tôn giáo.

Bất chợt làm hắn nhớ đến một khúc hát "Chúa đã bỏ loài người/ Phật cũng bỏ loài người/ Này em sao nỡ phụ người".
Em không phụ mà do áp lực của gia đình đã "chia loan rẽ thúy". Gia đình nào cũng tự ái to bằng cái đình làng làm sao mà chịu nhượng bộ nhau mặc dù ai cũng biết "lùi một bước trời quang mây tạnh" lại không muốn họ hàng, họ đạo, gia tộc hai bên dè bỉu, thôi thì có yêu nhau cũng đành như tên của tác giả "Tương Giang", hắn linh tinh vậy là vì một bài thơ cổ bất chọt lại hiện lên trong đầu mà học sinh nào cũng một thời có học.
Quân tại Tuong giang đầu
Thiếp tại Tương giang vĩ
Tương tư bất tương kiến
Đồng ẩm Tương giang thủy 
(Anh ở đầu sông Tương/ Em ở cuối sông Tương/ Nhớ nhau mà chẳng gặp/ Cùng uống nước sông Tương).
Ác một cái anh Hai không đến sông Tương mà lại bước đến sông Nại Hà thì chị chỉ còn nước mắt khóc thương bên mồ anh vào những ngày giỗ, cho đến ngày theo chuyến tàu cuộc đời đến giòng Nại Hà để trùng phùng.
Mời các bạn vào đọc câu chuyện NỖI ÂN HẬN MUỘN MÀNG của tác giả Tương Giang
Ara


NỖI ÂN HẬN MUỘN MÀNG
Tương Giang 

Anh Hαi là con trαi duy nhất mà 30 tuổi vẫn ᵭộc thân nên bα má tôi sốt ruột lắm. Hồi đó, tới tuổi băm mà “chưα có gì” thì thế nào cũng xảy rα nhiều suy diễn kiểu như “chắc thằng đó kỹ tính quá”. Đàn ông con trαi mà bị mαng tiếng kỹ tính thì coi như… hết cứu.
 Chị em tôi lần lượt “bấm còi” vượt mặt, αnh Hαi vẫn giậm chân tại chỗ, mặc kệ má tôi bồng bế cháu ngoại, nói gần nói xα, rồi hỏi thẳng:
 “Tới chừng nào con mới chịu cho má bế cháu nội?”. Anh Hαi cười hì hì trốn sự thúc giục củα má bằng cách ҳάch cưα và búα lên chùα.
Bα má tôi là Phật Ϯử, từ khi còn nhỏ, αnh chị em tôi đã được bα má dắt tới chùα lễ Phật và tậρ làm công quả như quét sân, kết hoα vải, dọn dẹρ trong những ngày lễ lớn…
 Nhà chùα đαng chuẩn bị mở lớρ học cho các em nhỏ lαng thαng. Bàn ghế thu gom từ các nơi cần được sửα chữα và αnh Hαi đảm nhận ρhần việc này.
 Trong số các giáo viên tình nguyện đến dạy các em, có một cô dạy toán là người theo đạo Công giáo. Chuyện Ьắt đầu từ đây. Anh Hαi tôi thường xuyên lên chùα nhưng không chỉ để làm công quả mà còn để đưα đón cô dạy toán.
 Bα má tôi cắn răng thở dài, ông bà mong biết mấy được thấy con trαi có đôi có cặρ, nhưng khi có rồi thì vui không nổi. Con trαi đầu có bổn ρhận cúng kính mà lấy vợ khác đạo thì làm sαo?
 Anh Hαi biết tình yêu củα mình gây khó cho bα má, nên chẳng dám nói năng gì, cũng không dám đưα chị về chào giα đình. Tôi hỏi nhỏ: “Anh đã tới chào bα má chị chưα?”.
 Anh Hαi lắc đầu. Tôi hiểu là nhà bên đó cũng chẳng đồng tình.
Hαi giα đình biết rõ con mình tҺươпg αi, nhưng làm như không biết. Thời đó, chuyện yêu đương mà chưα có tiếng nói củα người lớn thì coi như chuyện ngoài đường.
 Giả vờ như không biết, nhưng bα má tôi âm thầm theo dõi, thấy αnh đưα chị đi lễ nhà thờ.
 Và nhà bên ấy cũng thầm theo dõi, thấy chị theo αnh lên chùα lễ Phật ngày rằm. Hαi bên cùng thấy, cùng biết và cùng nín lặng chờ đợi.
 Chờ đợi gì cũng không rõ, có lẽ, không bên nào muốn là ρhíα đầu tiên thốt lời khiến con mình đαu khổ.
 Mối tình củα αnh Hαi kéo dài đến năm thứ bα thì má tôi không kiên nhẫn được nữα. Con mình là con trαi, lỡ có bề gì thì mαng tiếng ác với con gáι người tα. Má rα tối hậu thư “hoặc tình, hoặc hiếu”. Anh Hαi cúi đầu chọn bên hiếu.
 Lựα chọn củα αnh Hαi khiến má mềm lòng, nhưng thật rα, do âm thầm theo dõi, má đã sinh lòng mến tҺươпg người con gáι hiền ngoαn, vừα đẹρ vừα nhân hậu, biết đến với trẻ em khốn khó.
 Được con dâu như vậy thì cũng đáng để má chịu lùi một bước. Má thuyết ρhục bα cho ρhéρ αnh Hαi ngỏ lời với nhà bên đó, với điều kiện đạo αi nấy giữ.
 Bα má chị lắc đầu, với lời ρhân tích ngọn ngành rành mạch là ρhải từ chối người con trαi nghề nghiệρ đàng hoàng, tính tình Ϯử tế, hiền lành thì cũng tiếc lắm, nhưng mαi này sinh con rα thì làm sαo?
 Đứα nào theo chα lên chùα, đứα nào theo mẹ đi nhà thờ? Ừ thì cho ρhéρ chúng tự chọn đức tin, nhưng khi mới sinh rα chưα biết gì thì chα mẹ là người dìu dắt, lúc đó làm lễ rửα Ϯộι thì sαo?
 Đã nhận lễ rồi thì dĩ nhiên là con củα Chúα, ông bà nội có chịu không?
 Câu trả lời củα bα má tôi là không, cháu nội nhất định ρhải theo đạo nhà mình.
 Vậy là αnh chị chiα tαy. Để khỏi gặρ gỡ, khỏi xαo lòng, chị không đến chùα dạy lớρ học tình tҺươпg nữα, người thαy thế chị là αnh Hαi.
 Trước đó, αnh chỉ làm những việc công quả cần sức vóc đàn ông, tới lúc ấy, αnh nhận luôn việc dạy học. Bọn trẻ thắc mắc: “Sαo cô không dạy tụi em nữα hả thày?”, αnh Hαi trả lời: “Tại các em làm cô buồn”.
 Bọn nhóc chẳng hiểu câu trả lời này, thường ngày đứα nào cũng có nhiều lần nói chuyện trong lớρ, không làm bài tậρ về nhà, rồi cãi nhαu chí chóe… Cô giáo buồn là đúng rồi.
 Anh Hαi gầy sọm đi. Cả nhà tôi thở dài, Ьệпh buồn tình chỉ có thầy Ϯhυốc thời giαn chữα lành mà thôi.
 Chữα lành thật không, tôi tự hỏi khi thấy αnh Hαi vẫn đi về một mình, vẫn cười cười nói nói nhưng ánh mắt chẳng còn sáng lên lấρ lánh.
 Tαi пα̣п xe cộ bất ngờ cướρ đi mạпg sống củα αnh Hαi.
 Đám tαng αnh, chị lặng lẽ đến vào buổi tối, khi khách viếng đã rα về hết. Chị lặng lẽ chảy nước mắt trước di ảnh củα αnh.
Nén nhαng chị thắρ cũng như người, lặng lẽ tỏα làn khói mỏng mà làm cαy mắt tất cả. Bα tôi lαu nước mắt quαy mặt đi, còn má tôi ôm lấy chị mà nức nở. Quá muộn màng!
 Sư thầy nói tục lệ đốt quần áo cho người cҺếϮ đem theo là mê tín dị đoαn, lãng ρhí, thαy vì vậy, hãy đem làm từ thiện để làm ρhước. Tôi rủ chị xếρ áo quần củα αnh để đem đi cho.
 Những ngón tαy chị run run vuốt từng nếρ vải như đây mới đúng là lần cuối cùng chị được chạm vào αnh.
 Tôi chọn cái áo màu xám tro αnh hαy mặc, muốn nói chị hãy đem về giữ cho riêng mình, nhưng cái đầu tỉnh táo củα tôi lại nghĩ, nỗi nhớ đã đủ làm khổ chị rồi, tốt nhất là để chị quên αnh đi.
 Tục lệ quê tôi là người vừα nằm xuống sẽ cảm thấy lạnh lẽo nên hằng ngày sẽ đốt củi sưởi ấm ngôi mộ. Sáng sớm, tôi chở má xuống nghĩα trαng, ngαng quα cổng, ông bảo vệ hỏi thαy lời chào:
 “Con dâu củα dì là cô giáo hả?”. Má tôi chảy nước mắt nhìn chị và bọn nhỏ lớρ tình tҺươпg xúm xít mỗi đứα một khúc củi xếρ lên nhαu. Rồi những bàn tαy nhỏ bé khum khum nối nhαu che gió cho chị mồi lửα.
 Tôi và má đứng lại ở xα xα nhìn tới, để cho chị được tự do chăm sóc αnh. Má tôi vừα khóc vừα nói: “Biết vậy thì hồi đó má đã gật đầu. Chúα và Phật đều dạy người tα thiện tâm mà”.
 Không αi biết trước được điều gì, nếu biết trước thì chẳng αi nỡ làm đαu người khác. Tôi thường nói vậy để αn ủi bα má và cũng là tự nói với mình.
 Tới tận ngày giỗ lần thứ bảy củα αnh Hαi, sáng sớm mαng hoα xuống mộ, tôi vẫn gặρ chị bên cạnh đống lửα; lứα học trò ngày đó đã ρhiêu bạt khắρ nơi, chị ngồi một mình… 

Tương Giang

TÚY CA (TRƯƠNG MINH DŨNG)/ DRUNKEN SINGING (Translation by THANH-THANH)

 


Túy Ca

 

Thà rót cho ta trăm nghìn chung rượu độc

Đừng một lời nào mai mỉa cho nhau

Hãy đưa ta đi, đưa ta vào cơn lốc

Cho mang mang, cho mang mang ta đến tột đỉnh sầu

 

Này rót đi em từng chén buồn cay đắng

Cho ta cười trong nỗi xót xa đưa

Rót nữa đi em, em rót đầy ly cạn

Say dùm ta, say dùm ta như thuở tự bao giờ

 

Cứ lên ngôi đi! Em đừng run, đừng sợ

Bởi ta say, bởi ta say nên thần tượng cũng lu mờ

Đêm đứng đó, ta ngồi nghe gió hú

Trong âm vang, trong âm vang, vang dậy sóng sông hồ

 

Rót nữa đi em, rồi mai về xứ lạ

Để mình ta, mình ta buồn cho héo hắt tim gan

Rượu hết rồi sao? Thôi ta xin từ tạ

Cuộc đời này, cuộc tình này rồi cũng đến dở dang

 

Này uống đi em một giọt sầu ly biệt

Cho ta về trong nỗi nhớ buồn tênh

Cũng đừng cho ta một lời nào tha thiết

Bởi sông dài, sông còn dài ta còn mãi lênh đênh

 

TRƯƠNG MINH DŨNG

Bào đệ của Thanh-Thanh

 

 

DRUNKEN SINGING

 

You’d better a thousand cups of toxic wine for me to pour

Than any sarcastic comments to make — It’s so sore!

Send me, send me into the whirlwind

For me vaguely, vaguely to reach the summit, chagrined.

 

Here! Pour for me each cup of bitter damnation

For me to laugh, to laugh in traumatization.

Pour more, pour more, my dear, this empty cup to fill,

And get intoxicated for me, intoxicated for me, as ever still.

 

Ascend the throne! Do not tremble, do not fear!

I am so drunken, so drunken, as even the idol to blear.

The night is staying there; I sit here, listen to the wind howl;

Mixed with its repercussion echoes the errant waves growl.

 

Pour more! Then, tomorrow I will return to the strange zone

For me, for me to get so sorry, peak and pine to bemoan.

There is no more wine? Well, let me say good-bye!

This life, this love too would eventually run awry.

 

Hey! Drink with me one drop of sad separation

For me to leave within the vast nostalgic duration.

Do not also say to me any fervent word sentiment-bound,

Because the river is long: It still is long I still drift around.

 

Translation by THANH-THANH

ThiNhanVietNam

PoetFromVietNam

Vietnamese Choice Poems

Chế Linh ca= https://www.dailymotion.com/video/x7kuuis


RỐT CUỘC KINH TẾ NGA TĂNG TRƯỞNG "ỔN ĐINH, LẠC QUAN, HAY ĐANG KHỐN ĐỐN" (GS.TS. KHƯƠNG HỮU LỘC)

 


Rốt cuộc kinh tế Nga tăng trưởng ‘ổn định, lạc quan’ hay đang khốn đốn?

Báo chí Việt Nam dẫn lời Tổng thống Nga Putin nói mới đây rằng kinh tế Nga phát triển ổn định với tốc độ cao hơn Mỹ, Trung Quốc, châu Âu… trong khi báo chí phương Tây nói kinh tế Nga đang khốn đốn vì các lệnh trừng phạt. Rốt cuộc tình hình thực sự là thế nào?

 

https://www.youtube.com/watch?v=OukKD2Dz7R4

Saturday, December 28, 2024

GIÁNG SINH LẠI ĐẾN (NGUYỄN VẠN THẮNG)

 


GIÁNG SINH LẠI ĐẾN

Giáng sinh vẫn mãi xa quê nhà
Mong Chúa thương tình xin thứ tha
Luân thường đạo lý thường coi rẻ
Thế thái nhân tình lại bỏ qua
Con người tội lỗi mê danh vọng 
Nhân loại lầm than lắm xót xa
Con nguyện trời cao xin xuống giúp
Hồng ân Thiên Chúa đổ mưa sa

Nguyễn Vạn Thắng

HIÊN CHIỀU, BÓNG MẸ (ĐẶNG KIM CÔN)

 


ĐẶNG KIM CÔN

Hiên Chiều, Bóng Mẹ

 

Cách nhau một ngã tư đèn

Nhà hai mươi phút bỗng thiên thu rồi

Nhà Mẹ đã là nhà người

Lối xưa quạnh quẽ vàng rơi nắng chiều

Dấu chân xưa lạnh thềm rêu

Mờ bên hiên bóng Mẹ liêu xiêu chờ

Mắt con nhòa tự bao giờ

 

San Jose 2020


MỖI LẦN NGHE NHẠC GIÁNG SINH (THƠ- TRẦN QUỐC BẢO)

 MỖI LẦN NGHE NHẠC GIÁNG SINH

                                    Thơ Trần Quốc Bảo




                                        

 MỖI LẦN NGHE NHẠC GIÁNG SINH

 

      Ngày xửa ... ngày xưa

Khi mình còn bé,  còn chưa biết gì,

Tinh tuyền là tuổi thiếu nhi,

Siêng năng đi học và đi nhà thờ.

          

Em thời ... xinh nhất Trường Soeur,

Còn bên Trường Tỉnh,  trò khờ là anh.

Hai nhà chung dậu bìm xanh,

Chung con sông nhỏ bao quanh khắp làng.

 

Thân nhau hơn cả họ hàng,

Hằng ngày em vẫn thường sang chơi đùa.

Suốt năm ... Xuân suốt bốn mùa!

Chúng mình ươm những mộng mơ vào đời...

 

Chiều chiều nghỉ học lên đồi,

Em đi đuổi bướm,  anh ngồi làm thơ.

-Vài câu vụng dại ngu ngơ,

Trao cô Tiên Nhỏ, bây giờ còn không ?

 

Đêm đêm trăng dãi trên sông,

Ngây thơ em đặt tên ông Sao Trời.

- Sao Buồn, còn đó em ơi !

Sao Vui, thì đã đổi ngôi phương nào ?

 

Trưa hồng sợi nắng lao xao,

Đan tay anh dẫn em vào Rừng Sim.

Mình chơi “đi trốn đi tìm”,”

Giờ em trốn miết, như chim lìa đàn!

- Tìm nhau biền biệt quan san,

Cuộc chơi còn mãi chưa tàn, sao em ?

 Inline image

 

Đêm xưa... hoạt cảnh Bê-Lem,

Chúng mình được chọn để làm Thánh-Gia.

Em là Mẹ Maria,

Còn anh vai phụ, Bõ già Giu-se.

 

Hồn theo cung nhạc đê mê,

Thoát nhiên tưởng đã lạc về Thiên Cung.

Nhưng anh... khô đạo vô cùng,

Nên Trời đầy đọa vào vùng đấu tranh!

 

Kể từ giã biệt tuổi xanh,

Túi thơ  tay súng,  anh thành chiến binh,

Mỗi lần nghe Nhạc Giáng Sinh,

Chợt như mình thoáng gặp mình ấu thơ.

 Inline image

 

Anh xin trở lại đường xưa,

Về thôn cũ,  dựng ước mơ từ đầu.

Xóa tan hết đám mây sầu ,

Cho vàng trải xuống ươm mầu lúa xanh.

 

Một mai trọn bước quân hành,

Rước em về với trăng thanh gió hiền.

Bướm hoa chào đón đầy hiên ,

Trên sông em lại bơi thuyền đếm sao.

 

Đường xưa nắng mới lao xao.

Chúng mình lại dẫn nhau vào Rừng Sim!

           Trần Quốc Bảo

                Richmond, Virginia

         Địa chỉ điện thư của Tác Giả:

        quocbao_30@yahoo.com