THÔNG BÁO SỐ 1

ĐẠI HỘI 9 “THUYỀN VIỄN XỨ”: THÔNG BÁO SỐ 1

(Xin bấm vào những chữ trên để xem chi tiết)

Friday, December 18, 2015

NỤ HỒNG MÙA ĐÔNG (lưu Hồng Phúc)


       Bầu trời mây xám bao trùm, ngoài khung cửa gió thổi từng cơn làm những cây Oak trước sân cũng ngả theo hướng gió. Trời sắp vào đông nhưng  những bông hồng  bên thềm vẫn nở, cùng nghiêng nghiêng trong một điệu múa như chào đón gió đông về.

Mấy hôm nay nhiệt độ xuống thấp làm tôi  cảm lạnh. Dù đã dùng nhiều thứ thuốc nhưng vẫn chưa thuyên giảm, tôi như chìm trong biển lạnh. Ngồi nhìn ra bên ngoài trờì đang đợi tuyết với những cánh hoa hồng đỏ thắm bỗng dưng tôi lại nhớ đến chị Hà, chị của Dung bạn học cùng lớp thời trung học với tôi với lòng cảm mến.

Những cánh hoa hồng tươi thắm đẹp đẽ này sẽ chịu đựng được bao lâu khi trời đổ tuyết, cũng như chị Hà sẽ chịu đựng được bao lâu khi mỗi đông về.Tôi nhớ ðến lời chị nói với tôi mấy tuần trước đây, khi tôi gọi thăm và chúc Lễ Tạ Ơn, chị than thở.
Ở ðây buồn quá em à, mùa ðông tuyết rơi trắng xóa ngập cả ðường ði, ngồi trong nhà nhìn qua khung cửa sổ chỉ thấy toàn một màu trắng dày ðặc. Ðông ðến nơi xứ người buồn, lạnh lẽo, cô ðơn  làm chị nhớ đến Việt Nam mình quá. Mùa đông của đời chị chắc đang đến rồi.
Tôi vội nói vài lời như khuyên nhủ chị.
- Sao chị không về thăm lại Việt Nam cho đỡ buồn vào những mùa đông, Các cháu khôn lớn cả rồi.
Chị im lặng không trả lời nhưng tôi biết chị đang nghĩ gì vì đã nhiều lần chị nói với tôi về   một quê hương nghèo nàn khốn khó. Quê hương Việt Nam  ai mà chẳng nhớ chẳng thương. Nhưng dù có trở về cũng chẳng thấy thân quen. Phố phường xưa giờ đây đổi khác, chỉ thấy toàn là người xa lạ. Cách sống và  những giao tiếp hằng ngày lạ lẫm. Ngay cả đến giọng nói cũng chẳng quen tai.

Tôi nhìn những cây hồng run rẩy trong tuyết đầu mùa mà vẫn nở cho đời những bông hoa tươi thắm. Chị Hà đi giữa những giông bão của đời vẫn vượt qua được mọi gian nan để cống hiến cho đời những đứa con ngoan như bông hồng đang run rẩy ngoài kia. Chị thường nói với tôi về niềm tri ân sâu xa đến mảnh đất tạm dung đã cho gia đình chị rất nhiều. Dù đồng ý với chi về điểm này nhưng tôi vẫn muốn tặng chị những bông hồng đỏ thắm ngoài kia với lòng cảm phục.

Nhớ lại ngày nào liên lạc ðược với Dung và chị Hà do một người bạn cũ của chúng tôi đưa tin đến nay đã gần mười năm chẵn. Từ ðó chúng tôi thường hay gọi thăm nhau, Dung  kể cho tôi nghe rất nhiều về chị Hà và những đoạn đời chông gai chị đã đi qua. Tôi cũng thường trò chuyện với chị nhiều hơn, biết được thêm nhiều đoạn đường gian truân của  chị. .
Ngày ấy, sau tháng 4/1975 như mọi Sĩ Quan trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, chồng chị Hà  bị bắt ði tù cải tạo. Ở lại Sài Gòn với 4 ðứa con thơ và đồng  lương chết ðói của một giáo viên, làm sao ðủ sống ðể lo cho các con mà còn phải thăm nuôi người chồng tù tội. Tạm thời chính quyền mới lưu dụng chị để phô trương vở tuồng nhân đạo khoan hồng nhưng không ngày nào người ta không nhắc đến người chồng mang nợ máu với nhân dân của chị. Với thân hình gầy guộc ốm yếu chị phải ðầu tắt mặt tối phần ði dạy học, phần lo buôn bán thêm ðể có ðủ tiền mua gạo, mì, sắn cho các con đỡ đói. Chị Hà làm đủ mọi thứ nghề nặng nhọc, ngay cả đẩy xe , khuân vác ngoài giờ dạy học ở trường . Dung còn bảo với tôi nhiều hôm xếp hàng dài chờ mua thực phẩm của nhà nước phân chia, ðến khi tới phiên chị thì ðã hết thực phẩm không bán nữa, trong khi các con của chị ðứa này ðau, ðứa kia ốm, và nhất là đói khát.  Bạn bè trong xóm ai thấy cũng thương tâm và thay phiên giúp ðỡ trông coi các cháu giúp cho trong khi chị ði làm hay ði buôn bán. Đó là những nghĩa cử ðẹp của những người ðồng cảnh ngộ . Có lúc Dung bực tức trong lòng nên thường cao giọng nói : chúng mình là những người ở trong một nhà tù lớn, phải tự kiếm sống, mà  kiếm sống bằng cách nào khi bị giới hạn và kìm kẹp về mọi mặt, trong một đất nước tang thương, đói rách. Nhưng chị Hà  thì chỉ cắn răng chịu đựng không hé răng than thở một lời nào.

      Thời thế ðã tạo cho người ðàn bà chân yếu tay mềm, ngày xưa chỉ sống dựa vào chồng nay trở thành người có ý chí và sức mạnh, vượt qua bao gian truân cùng khổ của cuộc đời. Nhưng nào chị  đã yên thân vì từng ngày trong trường bọn cán bộ giáo dục dọa nạt, từng đêm bọn công an đọa đày sách nhiễu.

     - Ta phải làm gì bây giờ.
       Đó là những lời chị thường tự hỏi chính mình mỗi khi gặp những  khó khăn nan giải. Rồi chi nghĩ đến chuyện bỏ nước ra đi sau bao năm lam lũ khổ cực nuôi con, nuôi tù, với biết bao nhiêu lần máu và nước mắt ðã ðổ ra . Nhưng vượt biển đâu phải là một chuyện dễ dàng như mua vé tàu thống nhất. Có biết bao nhiêu gian nguy gai góc đợi chờ. Tin tức về những con tàu không may chìm trong biển sóng được mọi người thì thầm bàn tán hàng ngày. Những xác người trôi nổi trên sông vì lằn đạn của bọn công an canh chừng cửa biển được kể lại từng đêm. Nhưng tất cả  những điều đe dọa  trên cũng không làm chị sờn lòng. Đôi khi chị nghĩ rằng thà mẹ con cùng chết trên biển Đông còn hơn chết dần mòn trong biển khổ của nước Cộng hòa Xã hội Việt nam. Chị cương quyết nhủ lòng.

     - Ta phải ra đi. Ta phải dẫn con cái ta ra biển để tìm được tự do dù có ra sao đi nữa.
      Với ý chí cương quyết, chị  Hà  can đảm cầm thế  nhà cửa, dành dụm, vay mượn anh em ðể ðưa năm mẹ con tìm đường vượt biển . Thật là trời cao có mắt, ðã ban cho chị Hà nhiều may mắn, nên chuyến ði thành công ðến ðược bờ bến tự do .Nói sao cho đủ những niềm vui khi đặt chân lên mảnh đất  tạm dung đầu tiên ấy. Chì quỳ trên bãi cát trong đêm mới đến , khi chiếc thuyền vượt biển mong manh tiến sát vào bờ, giữa  đám người bản xứ vây quanh chào đón.. Nước mắt chảy dài trên má, chị khóc trong nỗi mừng vui và cảm tạ ơn trời.
    - Xin cảm ơn người đã cho con đến được bờ bến đầy những tình thương.
     Từ ðây một chân trời mới lại mở ra trước mắt với bao nỗi lo lắng khác ðang chờ ðón mẹ con của chị, nhưng  chị tin rằng những nỗi khó khăn này chỉ cần sự chăm chỉ và lòng kiên nhẫn chị sẽ vượt qua. Chị vững tâm dẫn đàn con bước tới trong những ngày đầu tiên đến Mỹ. Vốn liếng tiếng Anh trong những ngày dạy học ở Việt nam tạm đủ cho chị đi làm ngay để cho đàn con đi học.

     Nhưng kiếm được đồng tiền khi chẳng có một nghề chuyên môn nào trong tay thật không phải dễ dàng. Những ngày mùa đông mông  mênh tuyết đổ, chị cắn răng  xúc đống tuyết dày trước cửa để có đường  đi đến sở. Những ngày hè nóng đổ trên vai chị vẫn ra đi. Các con chị đều ngoan và thấy được nỗi khổ cực của mẹ mình nên học hành chăm chỉ, không ngại ngùng  giúp mẹ mỗi khi có dịp.

     Chị cần làm để  kiếm thêm tiền cho các con ăn học nên chẳng ngại ngần những công việc khó khăn. Có lần một người bạn Mỹ đồng nghiệp trong sở hỏi chị khi thấy trên chiếc xe van cũ kỹ mà chị thường lái có chiếc máy cắt cỏ cũng cũ không kém chiếc xe.

     -Ô. Sao trong xe lại có máy cắt cỏ thế này. Ai cho bà đấy phải không.

      Chị bình thản trả lời.

       - Máy cắt cỏ của nhà tôi đấy chứ. Chốc nữa tan việc làm ở đây tôi sẽ đi cắt cỏ cho vài nhà chung quanh đây. Họ đã hẹn với tôi rồi.

       Người bạn ngạc nhiên gặng hỏi lại như chưa nghe rõ lời chị nói và không tin ở tai mình nghe..

      -Bà đi cắt cỏ sau khi tan việc. Có thực như vậy không ?

        Chị chỉ mỉm cười gật đầu thay câu trả lời. Chiếc xe van này cũ nhưng máy còn tốt lắm. Nó chưa bao giờ bắt chị phải đứng ở dọc đường. Chiếc xe thân thiết đã bao nhiêu lần chở năm mẹ con chị, không phải chỉ đi đến các siêu thị mua thức ăn mà còn đến những ngôi nhà cỏ cao, mỗi tháng một lần. Năm mẹ con cùng đi cắt cỏ. Mẹ đẩy máy cắt đi một lượt. Hai cô con gái lớn triêm những bụi cây và đường viền cho thẳng. Những đứa nhỏ hơn thì cầm chổi quyét và hốt cỏ vào những bao để đố. Xong xuôi mọi người chui vào chiếc xe van cũ, chen chúc nhau quanh chiếc máy cắt cỏ đã mang thêm sự sống cho gia đình với những tiếng cười rộn rã niềm vui.

     Mùa đông không có những mảnh vườn để chị săn sóc kiếm tiền thì chị đi giao pizza mỗi tối.. Công việc này không những cực nhọc đắng cay mà còn nguy hiểm nữa. Nhưng những đồng tiền tip hậu hĩnh của khách hàng đã làm cho chị quên hẳn những gian nguy vì đã có thêm tiền cho những đứa con mua sách.

       Chị nhớ lại những lần giao bánh tới các căn nhà  ở miền quê, xa thành phố. Lần mò mãi chị mới thấy đúng số căn nhà mình muốn tìm. Chủ nhân chưa mở cửa thì những đàn chó đã chạy ra vây quanh làm chị sợ muốn đứng tim. Cũng có những lần chị đã tìm đúng căn nhà nhưng chủ nhân nhìn thấy chị rồi từ chối.

       - Không, tôi không gọi mua bánh pizza bao giờ.

        Chị lấy lại bình tĩnh hỏi người khách một lần nữa vẫn nhận được những cái lắc đầu. Chị Hà đành lủi thủi ôm bánh mang về, vừa tiếc công vừa tiếc đoạn đường xa tốn nhiều xăng cho chiếc xe van . Nhưng về đến tiệm chi ngạc nhiên và cay đắng khi người manager cho chị hay rằng đã đưa người khác mang bánh đến đúng chỗ chị vừa đưa vì người khách không thích Chinese Lady đưa bánh.

      Nhưng dù vậy chị vẫn không bỏ việc làm vì phải kiếm thêm tiền chi phí và nghĩ rằng đó chỉ là số rất ít trong muôn triệu người Mỹ  hiền lành và tốt bụng.

        Sau những năm tháng dài với biết bao nhiêu khổ cực ðể nuôi nấng và dạy dỗ , giờ ðây các con chị Hà ðã trưởng thành, học hành giỏi giang và thành công trên mọi lãnh vực  về Y học và Khoa học .  Những đóng góp của các con chi ðã thay chị ðền ơn ðất nứớc ðã cưu mang mẹ con chị, và cũng để cám ơn quê hương, tổ tiên Việt Nam cho các con chị mang trong người dòng máu Lạc Hồng ðể có người Mẹ hiền hy sinh cả cuộc ðời mình  cho các con . Ôi cao quý thay tấm lòng những người Mẹ Việt Nam.

         Tôi không biết ðoạn ðường lúc ðầu của chị Hà thế nào ? Nhưng có ðến 4 người con, chắc chị cũng sống chật vật như những gia ðình quân nhân khác. Đoạn ðường giữa, chị phải khổ sở trăm ðiều cay đắng thay chồng nuôi con, nuôi tù , day dỗ các con nên người hữu dụng , ðoạn ðường còn lại của chị bây giờ là vui cùng các con, các cháu.




         Chỉ còn vài tuần nữa là Giáng Sinh và Năm Mới ðến. Trong cái lạnh buốt của mùa Ðông Bắc Mỹ, gia đình chị sẽ ðược sưởi ấm bằng những tiếng nói cười rộn ràng, những vòng tay ấm áp của các con , các cháu. Tất cả sẽ quay trở về nhà quây quần bên chị , chắc chị Hà  sẽ thấy ấm lòng dù đang giữa mùa đông tuyết giá. Các con chị là những nụ hồng đang nở trong tuyết đông lạnh lẽo sẽ mang đến cho chị hơi ấm nồng nàn, thoang thoảng hương thơm. Đó là những viên thuốc bổ để tiếp sức cho chị vượt qua được những cô đơn buồn chán trong những mùa đông lạnh lẽo nơi xứ người.

.        Tôi cũng muốn hái một bông hồng đang nở thắm trong vườn kia thân tặng chị Hà. Viết lên trang giấy này những lời  chân thật tôi thương mến gửi ðến chị một nụ hồng tươi thắm, nở rực trong tuyết lạnh mùa ðông . Mong rằng chị sẽ vui với những gì đã cố gắng làm trong cuộc đời làm mẹ.


Lưu Hồng Phúc

Post a Comment