THÔNG BÁO SỐ 1

ĐẠI HỘI 9 “THUYỀN VIỄN XỨ”: THÔNG BÁO SỐ 1

(Xin bấm vào những chữ trên để xem chi tiết)

Friday, October 7, 2016

"CHÚC THƯ" RĂN VỢ (Trâm Anh)





Trâm Anh
“CHÚC THƯ” RĂN VỢ


     Vợ chồng thương yêu đến mấy, lúc trẻ cũng có cái chưa hoà hợp, huống chi lúc trộng tuổi. Bước vào ngưỡng cao niên, phụ nữ có sự thay đổi “hooc môn” và “migraine” nên dễ sinh cáu bẳn. Khi vợ quá đáng, mình nổi dóa lại thì bả lại bảo đang bị nhức đầu hành, thôi thì mình cũng nhịn. Nhưng kịch bản này cứ diễn mãi, chẳng làm sao thay đổi được, tình cờ đọc lại câu chuyện “Mài Dao Dạy Vợ”, tôi bỗng nảy ra một ý, làm một cái gì đó, “gọi là” để dạy vợ. Nhưng trước khi kể cái kế của tôi, xin mời các bạn đọc lại câu chuyện “Dạy Vợ” trong sách Cổ Học Tinh Hoa”, chắc cũng chẳng thừa đâu.

         Ngày xưa có một anh ở quê tính hiền lành nhân hậu, nhưng gặp phải người vợ có nết hay “chấm trả”. Nhà còn mẹ già, cụ lại khó tính, thành ra, mẹ chồng-nàng dâu thường lục đục. Gia đình mất hòa khí, không làm sao giải quyết ổn thỏa.  Một hôm anh nghĩ ra một kế, liền ra chợ mua con dao thật lớn, đem về cứ lấy đá ra mài, mài xong lại liếc, liếc rồi lại mài, ngày này qua ngày khác. Vợ lấy làm lạ, hỏi thì anh không đáp. Chị vợ dọa làm ầm lên. Bấy giờ anh chồng mới nói: “Tôi mài dao bén cốt có dịp làm thịt mẹ. Mẹ đã già, chẳng chết nay cũng chết mai. Chi bằng giết mẹ cho rồi, chớ để mẹ sống, ngày nào cũng to tiếng với cô, trong nhà xào xáo, hàng xóm chê cười, nhục lắm. Như thế cô sẽ không còn ai để cãi nhau nữa. Nghe chồng nói vậy, vợ đâm ra hối hận, từ hôm đó không còn to tiếng với mẹ chồng nữa. Anh chồng mừng thầm, nhưng chưa chắc vợ đã thật hồi tâm. Đợi ít lâu, một hôm người chồng lại đem dao ra mài rồi thử đi thử lại năm ba lần. Vợ nhìn thấy, lòng sợ hãi. Chồng liền kêu vợ lại gần rồi làm bộ quả quyết nói rằng: “ Bữa nay tôi làm thịt mẹ đây, cô vào nấu dùm nồi nước sôi”. Nói rồi xách dao xăm xăm lại chỗ mẹ nằm, ra bộ như sẽ giết mẹ. Chị vợ thất kinh hồn vía, chạy lại ôm lấy chồng kêu khóc năn nỉ: “Thôi trăm lạy mình, ngàn lạy mình, chuyện gì cũng do tôi cả, chớ không ở mẹ già, tôi sẽ hối cải, đừng giết mẹ, tôi hứa không bao giờ cãi vã với mẹ nữa”. Người chồng bấy giờ mới tin, không diễn cái kế giết mẹ nữa. Quả nhiên, từ đó về sau trong nhà thuận hòa vui vẻ, mẹ chồng nàng dâu biết thương yêu nhau.

        Từ chuyện này và cũng đọc đâu đó những bản “chúc thư”. Tôi bèn phóng tác và viết bản “chúc thư” của tôi cốt để “nắn” vợ như thế này:
        Em yêu quý, mình sống ở Âu Mỹ, học tính, cái gì cũng lo trước, nhất là “Di Chúc”. Không có gì kiêng cử cả.
Hôm nay anh viết “Di Chúc” này, nói rõ sau khi anh mất, tất cả tài sản chung của chúng ta là thuộc về em và em toàn quyền định đọat, ngoài ra vì thương và lo cho em, anh căn dặn một số điều sau:


       1/ Em rất đẹp, phải nói là người đẹp như em hiếm lắm, em lại được trời thương, ưu đãi, mơ cái gì, trời cho cái nấy, muốn chồng là Nhà thơ-nhà văn, em có. Muốn Chồng biết “chụp hình” và chụp cho em thật đẹp, em có. Muốn chồng phải “handy man”, biết sửa chữa mọi vật dụng trong nhà, em có. Muốn chồng “nổi tiếng” để ra đời bằng chị bằng em, em có. Còn nhiều thứ khác em muốn nơi chồng, em đều có. Duy chỉ có điều, muốn chồng làm ra thật nhiều tiền thì anh không làm được như em mơ ước. Nhưng em lại có tính thích “shopping” mỗi tiệc một “áo đầm” mới, nên anh không chiều em được, anh biết em rất thất vọng. Sau khi anh chết, đừng dại dột học bài “chờ mộ chồng xanh cỏ” mà cứ tái giá ngay nếu như tìm được đúng người mơ ước. Ở đời, thiếu cái gì, mê cái đó, nhưng đừng lấy thằng Hảo, Bác sĩ, bạn anh. Nó độc thân và dòm ngó em lâu rồi, anh biết rõ nó mà, nó giàu thật, nó kiếm rất nhiều tiền nhưng nó “kẹo” lắm. Anh nghèo, không chiều được em, em đã thất vọng, em lấy nó, còn thất vọng nhiều hơn. Mà thật ra, đàn ông nào cũng vậy, nó làm bộ hào phóng lúc còn cặp bồ thôi, chứ rổ rá cặp xong rồi nó sẽ ca bài “tiền ai nấy xài” lúc ấy hối thì đã muộn. Tốt nhất em nên tập tánh “đừng mê quần áo mới” nữa.

        2/ Anh biết thằng Dõng, võ sư “taekwondo”, nó mê em lắm, nó chỉ chờ anh chết là thi hành “khổ nhục kế” với em. Em thích cái gì nó chiều cái nấy, đây là cái bẫy, ngây thơ như em chắc chắn sẽ dính. Thằng này anh biết tính nó từ hồi còn học Trung học, nó có vẻ hiền nhưng rất cộc. Em bảo bị thay đổi hooc-môn hay migraine mà cằn nhằn, cửi nhửi, gắt gỏng, to tiếng, nặng lời với nó. Nổi cộc lên, nó “đá” em mấy “đá”, là võ sư, nên “đá” nhẹ cũng thành nặng, thằng này không có tính nhịn nhục như anh vẫn thường làm với em đâu. Nó đánh em, dưới suối vàng, anh đau lòng lắm.

       3/ Cũng đừng lấy thằng Tươi, bạn vong niên với anh, nó trẻ, bô trai, sành ăn chơi, nhảy đầm giỏi, thằng này  say đắm và chuyên đào mỏ mấy bà góa đẹp, nó “trên răng dưới hột” lấy nó về chỉ tổ nuôi nó. Em lại hơn nó cả “con giáp”, đôi đũa “lệch”, đừng “tiểu thuyết hoá” chuyện “Vợ già chồng trẻ là tiên…”, nuôi nó như nuôi chó cún, cứ sểnh ra là lại chạy rông. Chẳng phải như anh, một lòng một dạ yêu em, hiểu em, lúc nào thì Okê, lúc nào thì không…Nó trẻ mình già, nó hùng hục cũng khổ, nó bạc bẽo cũng khổ, rồi suốt ngày khóc lóc ghen tuông với nó, lúc ấy em có thắp nhang “khấn” anh về giúp, cũng bó tay.


       Đàn ông nói chung, được cái này hỏng cái khác. Chưa sống chung, nom “lý tưởng” lắm, va vào mới biết đá biết vàng. Em cần dò xét kỹ, thấy có một chút nghi ngờ thì không nên tiến xa. Lúc cảm thấy cô đơn cứ ra mộ anh, thắp một nén nhang, rồi khấn những điều em muốn nếu thấy “cả cây tàn nhang cháy trước gió mà không rụng” thì đó là điềm báo cho em biết là em có thể đi bước nữa. Còn “tàn nhang” cháy đến đâu, rụng đến đó thì cứ nên ở vậy, tái giá sẽ chỉ khổ thân thôi. 

      Ký tên: Người Chồng yêu thương và nhẫn nhục với em suốt đời

       Tôi cứ để cái “Chúc Thư” này ngay đầu giường cho vợ đọc, biết là không “nắn” được nàng ngay một sớm một chiều, nhưng mưa dầm thấm sâu, hy vọng nàng từ từ đổi tánh.


Post a Comment