Thursday, January 28, 2016

CƯỜI XUÂN

Sáng mùng 1 Tết, chồng hỏi vợ có thấy tờ báo Xuân đâu không, cô vợ đáp:
– Có, em đã lấy bọc rác rồi. Và em vừa mới vứt vào thùng rác!
– Cái gì? Nhưng anh chưa xem mà – Anh chồng nổi quặu.
– Ồ, trong đó chẳng có gì đáng xem đâu – Cô vợ trả lời – Chỉ có ít lá bánh chưng, vỏ chuối và bã cà phê thôi!

Ngày tết, hai bạn thân gặp lại nhau sau một thời gian dài xa cách. Chuyện trò hồi lâu, chợt một người hỏi:
– À mối tình của cậu và con “nai vàng” bây giờ ra sao rồi?
– Người kia thoáng buồn rồi đáp:
– Hết rồi cậu ạ! chẳng nhìn bóng dáng con nai vàng đâu cả!
– Sao vậy?
– Mình đã cưới nó rồi! Bây giờ nó đã hoá ra con sư tử già rồi!

Ngày tết, ông Giám đốc đi ngắm công viên. Tình cờ, ông thấy đứa con nhỏ của tài xế thì liền lì xì cho nó rồi cười hỏi:
– Cháu biết chú là ai không?
– Dạ biết! Chú là bạn bố cháu! Ngày nào bố cháu cũng cho chú đi nhờ xe!

Đầu xuân, chàng trai và “bố vợ tương lai” ngồi nhâm nhi, nâng lên đặt xuống. Khi đã “cưa đứt” một chai Nàng Hương thì cả hai đều thấy đất trời nghiêng ngửa ! Ông bố khề khà nói:
– Xem ra tửu lượng của anh… cũng khá đấy… từ nay… tôi cho phép anh… cứ tự nhiên… như người trong nhà!
Chàng trai lè nhè đáp:
– Ồ!… Hết sẩy, … từ nay… con cũng cho phép bác… tự nhiên… như người trong nhà !

Cô vợ nói với người bạn hàng:
– Chiều nay, chị chuyển đến cho tôi nửa tỷ nhé!
Người ấy vâng dạ rồi đi ngay. Anh chồng đang lai rai ngoài hiên, vội bước vào nhà bảo vợ:
– Bà ơi! gần Tết rồi, bà hãy đưa cho tôi vài trăm triệu để tôi sửa lại cái nhà!
– Cái gì ? Vài trăm triệu ư ? Tiền ở đâu mà ông bảo đưa?
– Sao tôi nghe bà vừa bảo chị kia chiều nay chuyển đến cho bà nửa tỷ?
– Chời, đó là tiền giấy để bán cho người ta đốt, ông ơi!



Đặt lễ xong, bà cụ nọ cung kính nói với lão thầy bói:
– Thưa thầy, thầy xem tôi có thể thọ được bao nhiêu tuổi? Thầy bói ung dung gieo quẻ rồi phán:
– Nếu thân chủ bỏ tiền ra rước thầy về làm lễ cầu cúng trời phật phù hộ độ trì thì thân chủ có thể thọ tròn 100 tuổi!
– Có chắc không, thầy?
– Nếu tôi mà trực tiếp làm lễ thì chắc như bắp!
– Nếu sai thì sao, thầy?
– Nếu chết trước 100 tuổi thì đến đây tôi sẽ hoàn tiền lại.

Một phụ nữ hớt hơ hớt hải chạy bổ đến phòng thường trực của Công ty, nói với anh bảo vệ:
– Cho tôi vào gặp Giám đốc!
– Xin lỗi chị, Giám đốc không có ở cơ quan. Ông đưa vợ đi du xuân ba hôm nay rồi!
– Chời! Tôi là vợ ông ấy đây mà!
 




Nghe đồn ông thầy bói nọ bói kiều rất giỏi, cô gái trẻ đến nhờ ông xem đường tình duyên. Sau khi nghe lão thầy bói, cô gái giở quyển Kiều và trúng 2 câu:
“Thuyền quyên ví biết anh hùng
Ra tay tháo củi sổ “***g” như chơi”
Thầy bói tươi cười nói:
– Theo như hai câu này mà luận số ra, số cô gặp một người chồng tài giỏi, lanh lợi, cần cù, tiết kiệm, chăm chỉ làm ăn.
Nghe thế, cô gái mừng rỡ biếu cho thầy một xấp tiền. Không ngờ về sau, cô gái gặp phải một người chồng cờ bạc rượu chè be bét. Hận quá, cô đến trách mắng lão thầy bói. Không ngờ gã tỉnh bơ đáp:
– Ồ, cả tôi và cô đều bị lừa bởi tên sỏ khanh này!

Đêm 30, cảnh sát trực nhận được cú điện thoại của một người đàn ông say rượu:
– Xin các ông đến gấp, chỉ đường hoặc đưa tôi về nhà. Tôi không còn biết phương hướng!
– Nhưng ông đang ở đâu?
– Tôi chỉ còn biết mình đang đi trên một con đường.
– Đường số mấy, ông thử cố nhớ xem con đường ấy có đặc điểm gì?
– Không rõ là đường số bao nhiêu, nhưng con đường này tôi thấy lạ lắm, nó được lát bằng ngói.


Sáng mồng một Tết, Tí đố Tèo:
- Đố mày từ mặt đất đi tới trời hết mấy ngày?
- Tao không biết; mày có biết không?
- Biết chứ, từ mặt đất lên tới trời hết 3 ngày rưỡi!
- Sao mày biết?
- Nhà nào cũng 23 tháng chạp thì đưa ông táo về trời, rồi đến 30 tháng chạp lại rước ông táo xuống lại. Như vậy có phải vừa đi vừa về hết 7 ngày không nào?

Đầu năm mới, một người tới thăm bạn ở bệnh viện:
- Tôi không nghĩ là nhanh đến thế. Mới tối qua tôi còn thấy bạn đón giao thừa và khiêu vũ cùng một cô tóc vàng cơ mà.
- Thì vợ tôi cũng thấy cảnh ấy nên mới ra nông nỗi này.
 




Cô vợ đi chợ về hớn hở khoe với chồng:
- Anh ạ, hôm nay rất nhiều người khen em xinh và trẻ hẳn ra.
Anh chồng gật gù đáp:
- Ừ, dịp Tết này ngoài đường thì thiếu gì kẻ say...

Khách tới nhà cu Tý chúc Tết, Tý ra đón khách:
- Năm mới cháu chúc bác sức khỏe dồi dào, vui vẻ quanh năm ạ!
- Cảm ơn cháu. Thế bố mẹ cháu có ở nhà không?
- Dạ không ạ, bố mẹ cháu đi chúc Tết rồi, chỉ còn cháu với con lợn đất này ở nhà thôi ạ!

Thấy bố mẹ vừa về đến ngõ, cu Tý chạy ra hớn hở khoe:
- Mẹ ơi! Sáng nay có cô Mười ở bên Mỹ mới đến nhà chơi. Cô tặng cho nhà mình một món quà và nói rằng: “Món quà của cô tuy nhỏ nhưng cũng đủ cho gia đình cháu dùng trong một năm”
Nghe thế, mẹ cu Tý mừng quýnh, hỏi ngay:
- Món quà gì thế con?
- Dạ, quyển lịch!

Hai người phụ nữ gặp nhau lần đầu. Sau một hồi trò chuyện, một người buồn buồn nói:
- Con trai tôi tệ lắm chị ơi! Nó mê bài bạc, rượu chè tối ngày! – ngừng một lát- chị có con trai không?
- Có !
- Cháu có chơi cờ bạc không?
- Không.
- Cháu có rượu bia, thuốc lá không?
- Cũng không!
- Thế cái khoản trai gái thì sao?
- Không bao giờ.
- Ôi! Con trai chị thật tuyệt vời! Năm nay, cháu bao nhiêu tuổi?
- Đến Tết này là cháu tròn… hai tuổi!
- !!!

Bữa tất niên của chàng độc thân
Anh chàng nọ thì thào với bạn gái chiều 30 Tết:
– Em thích ăn bữa tối Tất niên cùng anh chứ?
– Dạ em rất thích – Cô bạn gái bẽn lẽn.
– Thế hẹn 7 giờ tối tại nhà em nhé! Em về trước chuẩn bị đồ ăn đi!
(Ngày mùng 1 tên này phải đeo kính đen, vì black eye).

Trưa 29 Tết, đang chuẩn bị ăn cơm, nghe tiếng kẻng lấy làm lạ, ông bố bảo con gái 6 tuổi ra xem là kẻng gì.
Cô bé chạy ra đầu ngõ rồi chạy về, vẻ mặt lo âu nói với bố:
– Bố ơi, kẻng sắt ạ!


Mùng 2 Tết, hai vợ chồng già sang chúc Tết hàng xóm, bà vợ diện một chiếc váy bạc sang trọng.
Vừa gặp nhau, bà hàng xóm đùa:
– Ồ, bà mặc váy màu này hợp với mái tóc bạc của ông nhà lắm! Tức mình, bà vợ quạt lại:
– Còn bà, sao không cổi trần cho “match” với cái đầu hói của ổng.




NHẠC XUÂN




1. Ban AVT Chúc Xuân
  1. Ly Rượu Mừng
  2. Xuân Và Tuổi Trẻ
  3. Cánh Bướm Vườn Xuân
  4. Xuân Đến Rồi
  5. Mộng Chiều Xuân
  6. Hoa Xuân
  7. Nụ Tầm Xuân
  8. Xuân Mong Chờ
  9. Lời Tỏ Tình Mùa Xuân
  10. Liên Khúc Xuân

TRÊN LỐI VỀ 5 (Cao Hoàng)


Tôi thấy em trong gió chiều phiêu bạt,
Rưng rưng lệ đắng mắt môi sầu,
Nhiều mùa đông qua lạnh lẽo hai vai,
Đèn đường soi vàng vọt bước chân đi

Đường nào đắng cay cho em cô đơn tủi hờn
Ngày nào xa xôi với bao đau thương đoạ đầy
Giọt ngậm ngùi quê hương, chiều mưa em khóc
Đường vụt đến đây bao năm luân lạc,
Đường tàn phai qua bao sông biển,
Đêm đêm nghe tiếng sóng gọi hồn.

Tôi muốn đưa , đưa em về phố nhỏ,
Trời bình nguyên rực rỡ hoa vàng.
Con đường quê đong đưa hàng so đũa,
Cỏ non mềm mơn trớn bước chân quen.
Dòng sông biếc trôi xuôi về bến làng,
Má em hồng cho ngọt nét xuân sang,
Hương trà xanh nồng nàn đôi môi ấm,
Tình lớn thêm trên thanh bình quê mẹ.

Khi em về bàn chân run gót nhỏ,
Khi em về trời toả ngát bao la,
Khi em về bàn tay ôm lúa mới,
Bài phù sa khơi động trái tim mù .
Cao Hoàng

MỖI MÙA XUÂN THÊM MỘT LẦN DỐI MẸ. (Trần Trung Đạo)


Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi
Về chưa con sao vẫn thấy chưa về
Con lại phải thêm một lần nói dối
Chờ sang năm con hứa sẽ về quê
Nếu chẳng phải vì thay tờ lịch mới
Chắc là con không biết có Xuân sang
Ðời nước Mỹ tháng ngày trôi qua chóng
Chưa kịp xoay đã hết một năm tròn
Bỗng sực nhớ đến lời ai đã nhắc
Lại lo tìm câu nói dối cho xong
Mười một mùa xuân miệt mài đất khách
Con dối đi dối lại biết bao lần
Căn nhà cũ chắc năm nay mục nát
Tiền gởi về không đủ mẹ nuôi thân
Con gái lớn theo chồng đi nơi khác
Con trai đầu biền biệt chốn xa xăm
Cây mai nhỏ ba đã trồng năm trước
Mấy xuân rồi có nở nụ nào không
Hay đã chết theo ba từ dạo ấy
Ðể mùa Xuân hoa trắng nở trong lòng
Năm mới đến mẹ già thêm một tuổi
Tóc bạc hơn nhiều, má hóp răng long
Sao giấc ngủ chập chờn con thấy mẹ
Người đàn bà đẹp nhất ở trần gian
Năm mới đến con cũng già thêm tuổi
Xa mẹ hiền một tuổi nặng bằng hai
Tuổi nước Việt chất chồng lên quá khứ
Tuổi xứ người quần quật với tương lai
Con chẳng biết nói thế nào mẹ hiểu
Chẳng còn ai hiểu hết chuyện đời con
Non nước đó vẫn còn đầy dâu biển
Núi sông đây sao giữ được vuông tròn.
Trần Trung Đạo


ĐÔI CHIM CU ĐẤT VÀ MỐI TÌNH GIÀ (Cao Đắc Vinh)


(Viết tặng một người yêu dấu)

Vợ chồng tôi dọn đến Irvine khi các con bắt đầu vào lớp tiểu học. Thành phố mới thành lập được vài thập niên nên tổ chức tiện nghi để con trẻ có thể học hành từ lớp vỡ lòng đến chương trình đại học. Những năm đầu, chúng tôi hạnh phúc nhìn các con đi bộ băng ngang công viên đến trường nhưng rồi thời gian đó đã qua nhanh và ngôi nhà xưa kia đầy đủ năm người hiện nay chỉ còn vợ chồng già lủi thủi bên nhau.

“Chim nhà” đủ lông đủ cánh đã bay đi tìm tương lai ở phương trời xa, chim trời bay ngang mỗi ngày thấy căn nhà vắng vẻ, để ý rồi làm tổ như câu nói “đất lành chim đậu.” Sống đời hưu trí nên thanh thản, tôi có thói quen uống cà phê khi người vợ trẻ dậy sớm đi làm. Một mình ngồi nhâm nhi mùi thơm vị đắng, tôi sung sướng được dịp quan sát cảnh vật chuyển mình vào lúc trời bừng sáng.

Mùa xuân năm nay, tình cờ tôi có đôi bạn. Vợ chồng Dove đến xây tổ dưới mái nhà. Mourning Dove là tên Mỹ vì tiếng gáy nỉ non như than khóc nhưng thực ra đó là tiếng lòng ỉ ôi của chim đực gọi mái. Chúng sống có đôi, cùng ấp trứng nuôi con theo giờ giấc quy củ, chẳng bao giờ thấy giận hờn, lại thường say đắm tỏ tình. Chỉ vài đặc điểm ấy thôi cũng chứng tỏ chúng là những cặp uyên ương lý tưởng mà xã hội loài người thầm mong ước. Người Việt gọi chúng là chim Cu Đất, Cu Gáy hay chim Cổ Cườm.

Từ cửa sổ, tôi có thể quan sát đôi chim một cách kín đáo sau bức màn che. Nhìn chúng đi lại, dễ phân biệt con trống và con mái vì chồng nó giống tôi, thân hình đẫy đà hơn “my Dove” một chút. Chim Cu Đất có đôi mắt đẹp, nhìn nó tôi thường bị hớp hồn bởi nét thơ ngây thanh tịnh và chất từ bi ở một thế giới hòa bình không thật trên cõi đời này. Yêu nhau, đạp mái xong thì nàng mang thai, ấy cũng là lúc cả hai cùng bay để tìm nơi an cư tạm trú.

Chim mái tình cờ chọn chỗ nằm ở ngay dưới mái nhà của chúng tôi. Chim đực chiều ý vợ, nàng bảo sao chàng nghe vậy, rồi tha về những cành khô để nàng làm tổ. Xây xong thì nàng đẻ hai trứng, vợ chồng thay phiên ấp ủ sáng chiều, vợ nằm thì chồng kiếm ăn mang về nuôi đến khi hai chim con ra đời, mỗi đứa một việc giống như cảnh “chồng cầy, vợ cấy, con trâu đi bừa.” Sau đó, chim bố và chim mẹ cùng bay luẩn quẩn gần tổ tìm thêm hạt để mớm cho con. Chúng há miệng to lắm, kêu tíu tít gọi mẹ hoặc bố để dành miếng ăn.

Khoảng năm giờ, khi nắng chiều bớt gay gắt và màu vàng ngọc vẫn còn lung linh trên đầu cây ngọn cỏ, nhiều hôm, tôi thấy vợ chồng chim đứng phơi nắng sát bên nhau trên giàn dậu trước căn phòng bếp, càng nhìn cảnh mặn nồng thiên hướng ấy tôi càng thấy động lòng yêu thương! Vào giờ này, vợ tôi cũng đã về sau một ngày làm việc, chúng tôi cùng ngắm đôi chim rỉa lông, chùi mỏ, mắt khép mắt mở âu yếm hôn nhau. Chim vợ nhiều hưng phấn, rên rỉ trong cổ tựa như “love me tender, love me sweet, never let me go” rồi rúc đầu vào lông chồng say đắm.

Khoảnh khắc đó, đứng bên cửa phòng, tôi có thể chiêm ngưỡng được cảnh gia đình chim đầm ấm ở cả hai nơi. Giữa tổ, hai chim con no nê thản nhiên nằm ngủ trong lúc bố mẹ đứng sổ lông tỏ tình bên hàng giậu thưa. Tôi quay lại định khoe thì thấy vợ tôi cũng đang chăm chú nhìn và mỉm cười. Nhưng có lẽ cử chỉ tự nhiên sỗ sàng ấy đã làm nàng ngượng ngùng nên mau chóng quay về với bếp núc, sửa soạn đồ ăn cho bữa cơm chiều.


Khi nắng tắt, không gian nhuộm màu xám đục là lúc mẹ về bên con. Mẹ nằm giữa, hai con hai bên và mỗi đứa ủ một đầu cánh dự trù nhiệt độ ban đêm sẽ xuống thấp. Lạ thay, chim bố không bao giờ nằm chung tổ mà hay một mình trên mái nhà, cứ như thi sĩ tìm cảm hứng, đứng thơ thẩn nhìn hoàng hôn đi. Chẳng tối nào ngủ cùng vợ con nhưng mỗi sớm mai, bình minh vừa lên là đã thấy nó bay vờn quanh tổ để thay vợ ấp trứng từ sáng đến trưa. Khi vợ ấp thì chàng vất vả bay đi bay về kiếm từng hạt cây nuôi nàng cho đến khi mỏi cánh. Vợ chồng chỉ gần nhau nghỉ ngơi trên hàng dậu vào lúc chiều tàn suốt hai tuần chờ trứng nở ra con.

Nhìn tổ chim kích thước giới hạn, tôi tò mò suy ra chút sự thật. Tổ ấm xây hình tròn, nhỏ đủ cho gia đình chim chỉ một mẹ hai con chứ không có chỗ để chim bố ngủ đêm nhưng tôi thắc mắc chẳng biết chàng sẽ về đâu hằng đêm? Ngủ vất vưởng một mình dưới cành lá kín hay cũng lập phòng nhì, năm thê bẩy thiếp như các đấng nam nhi loài người? Mỗi chiều khi hoàng hôn dần tắt nắng, chim bố vô tư giữa trời với nét thanh thản, có lẽ chàng tự mãn vì đã lo xong bổn phận một ngày đầy đủ đối với gia đình? Tôi cố đoán xem chim nghĩ gì sau giây phút ân ái với người tình bên hàng dậu rồi cô đơn đứng trên nóc nhà mà chẳng thể nào hiểu thấu tâm tư nỗi lòng của nó.

Thế rồi một buổi sáng, bình thường như mọi ngày, tôi không còn thấy đôi bạn ấy nữa. Chim con ra ràng đã đủ lông cánh bay xa và bố mẹ chúng cũng giã từ tổ ấm. Gia đình chim bỏ tôi đi không lời từ biệt. Tôi ngơ ngẩn bắc thang lên thăm và thấy tổ được xây đắp thật công phu thế mà đôi chim cũng chẳng màng, sẵn sàng trả lại trời đất những gì chúng đã vay mượn! Ngắm cái tổ rơm một thời hạnh phúc bây giờ te tua hoang tàn mà lòng buồn mênh mang, tôi đành phá đi và hốt chùi rác rưởi cho ngôi nhà sạch sẽ trở lại. Thế là vợ chồng chim đã tá túc ở đây gần một tháng mùa xuân để chồng nuôi vợ, vợ ấp trứng ra con rồi đường ai nấy đi không chút bận bịu, không cả một tiếng trách móc kêu than. Anh đường anh, em đường em, tình nghĩa đôi ta chỉ thế thôi! Tự do bay đi, tự do bay về khắp bốn phương trời, trước và sau thời gian sum họp.


Chim đi rồi, nhớ vợ chồng chim nên tôi đọc sách tìm hiểu. Hóa ra người đời vẫn thường dễ lầm. Có cái lầm bé nhưng đôi khi cũng “bé cái lầm” nghĩa là lầm lớn, tựa như câu chuyện tình của chim Cu Đất! Chẳng ai có thể ngờ chúng yêu nhau suốt đời, không tin cũng phải tin. Chung thủy chỉ một vợ một chồng từ lúc trưởng thành cho đến phút biệt ly lìa trần. Ý trời hay ý chim? Dĩ nhiên phải là ý trời và vì sống theo ý trời nên chim “đạo đức” ngay thẳng có sẵn trật tự thiên nhiên, rõ ràng hiệu nghiệm hơn những giáo huấn hay dự luật gia đình của xã hội loài người. Qua bao thế kỷ, tình người vẫn điêu ngoa, gian dối, ngoại tình, ly dị, “ông ăn chả bà ăn nem,” “vợ cả vợ hai... cả hai đều là vợ cả,” bất chấp phép vua hay lệ làng từ thời cổ đại đến văn minh. Phải chăng tiếng chim Cu êm ái là tiếng lòng thánh thót nên đẹp và trong sáng? Còn tiếng hát loài người “Yêu ai yêu cả một đời,” vừa nghe xong, chúng ta đã có ý nghĩ xấu vì mang đầy hoài nghi lẫn ngờ vực!

Câu chuyện tình của đôi bạn Dove đến đây vẫn chưa kết thúc bởi vào khoảng đầu xuân năm sau, chúng tôi lại thấy vợ chồng Cu Đất tha cành khô đến làm tổ cũng tại nơi chốn cũ. Biết ngay nàng chim say tình nên bây giờ sắp đến ngày đẻ trứng. Rồi chỉ vài tuần, chim mẹ lại sinh hai con, nuôi nấng trong tiết xuân nên chúng lớn nhanh như thổi. Bình minh mỗi sáng, tôi may mắn nghe lại tiếng chim “cúc cu” rộn ràng khi ngồi uống cà phê một mình. Buổi chiều, vợ chồng lại nhìn chúng đứng trên hàng dậu âu yếm, chùi mỏ, tỉa lông rúc vào nhau như chuyện mùa xuân cũ năm xưa.

Tôi vui hơn vì có bạn. Hạnh phúc thay gia đình đôi chim Cu! Chúng cư xử với nhau hiền hòa, không thấy cảnh chịu đựng mà chỉ thấy yêu thương, ấp trứng nuôi con và cất tiếng hót “cúc cu” từng ngày. Đôi khi tôi cảm nhận sự thật để phân bì loài chim với loài người. Mối tình già nào xét ra cũng mang ít nhiều mâu thuẫn chẳng bao giờ được suôn sẻ giống như mối tình của chim Cu Đất. Ai cũng sống một đời, chim cũng thế! Chả lẽ chim lại khôn hơn người hay tất cả đều do bản năng sắp đặt và con người sân si nhiều dục tính chỉ là nạn nhân đáng thương hay đáng tội? Ít ai tâm niệm và đắc ý có thể “Yêu ai yêu cả một đời” như tính năng bẩm sinh của đôi chim Cu Đất trong cõi ta bà ngày nay.

Mỗi độ xuân về, tôi lại có ý chờ. Đôi chim giữ thông lệ, bay đến xây tổ mới dưới nóc nhà, chắc hẳn nàng yêu chồng quá nên lại thai nghén sắp trở dạ? Vợ chồng tôi mỗi năm mỗi già, sức khỏe yếu dần và theo năm tháng tính tình một ngày một khó, mà nhìn quanh ít thấy ai thân thiết hơn nên vẫn phải cố gắng chịu đựng gắn bó với nhau. Tuy nhiên, chuyện đời ở thế gian này vốn dĩ chẳng lúc nào phẳng lì như mặt nước hồ thu mà ngược lại chất chứa đầy rủi ro, hận thù, đe dọa muôn loài mỗi lúc mỗi nơi!

Hôm ấy, ra phố về nhà vào giữa trưa, tôi bàng hoàng thấy lông chim bay tơi tả và hãi hùng nhận ra vài vết máu loang lổ dính trên giàn dậu. Tim đập mạnh, tôi âu lo vì biết vừa có án mạng xảy ra ở nơi đây. Nhìn lên nóc nhà, hai chim con ngủ gục thỉnh thoảng kêu khẽ có lẽ vì đói lạnh? Bố mẹ chúng vắng tổ nhưng ai đã bị giết khi mỏi cánh nghỉ ngơi ở hàng dậu? Đợi đến chiều khi vợ tôi về, chúng tôi cùng ra quan sát thì thất vọng nhìn cảnh tượng thảm thương! Hỡi ôi... chỉ nửa ngày mồ côi mà một con đã rớt nằm chết dưới đất, con trong tổ đang quằn quại vì bị kiến cắn. Tôi vội vã leo lên ẵm chim xuống, đưa cho vợ chăm sóc rồi dọn sạch đàn kiến. Chúng manh nha ngửi thấy mùi tử khí nên bắt đầu bu quanh thân xác con vật đáng thương.

Chim con chưa mọc lông nên vợ tôi ủ khăn ấm cho thân trần nó đỡ lạnh rồi để lại vào tổ đợi mẹ hay bố nó bay về. Quả nhiên, gần chập tối, nhìn từ cửa sổ sau bức màn che, tôi thấy một con đã bay về nằm xòe cánh ấp. Trời chiều nên chẳng rõ chim bố hay mẹ? Không bỏ rơi con nhưng liệu lòng nó có đau khi thấy thiếu mất một? Suốt bữa cơm muộn buổi tối hôm đó, vợ chồng tôi không ngớt bàn chuyện gia đình chim. Buồn vì đoán chừng diều hâu đã ăn tươi nuốt sống chim bố hoặc mẹ và chim con bất hạnh đã được chúng tôi chôn cất trước nhà. Dù sao, vợ chồng vẫn còn vui khi thấy bố mẹ nó sống sót bay về lo lắng cho con.




Tảng sáng hôm sau, cầm ly cà phê nóng trên tay, tôi bước ra thăm tổ chim thì cảnh đau thương thêm một lần nữa hiện ra trước mặt. Đàn kiến bu đầy thân chim con chết trong tổ một mình, bố hay mẹ đã bay đi, bỏ lại xác con lúc nào không hay! Thế là hai nấm mộ chim sơ sinh được an táng gần nhau. Kể từ hôm ấy, Dove không bao giờ trở lại nhưng chuyện tình một thời hạnh phúc qua nhiều mùa xuân của đôi chim Cu Đất vẫn mãi mãi nằm trong kỷ niệm của gia đình chúng tôi bởi vì vợ chồng tôi nhận ra rằng... cái tai nạn của gia đình Dove cũng có thể ngày mai xảy đến với bất cứ gia đình nào! Quả tình, không ai biết trước được tương lai. Bất hạnh chợt đến, chợt đi chẳng bao giờ rung chuông báo động và dĩ nhiên suy diễn thêm thì mỗi sáng rời nhà, người vợ trẻ của tôi chắc gì một ngày như mọi ngày sẽ về ăn chung bữa cơm chiều? Với tuổi già, chỉ có hôm nay là hệ trọng rồi tự hỏi còn bao lâu nữa sẽ đến ngày giờ vĩnh viễn chia phôi thì hiểu ngay bài toán cuộc đời.

Rất gần, gần đất xa trời! Vậy thì một ngày với tuổi già là quý, “không vui cũng mất một ngày” thế sao vẫn bất lực để những mâu thuẫn xâm chiếm tâm hồn? Yêu, ghét, hờn giận, hiền hòa, khó khăn, gắn bó, chịu đựng chỉ là những trạng thái tâm lý. Con người dễ dàng sửa đổi tâm trạng nếu có tri thức. Chân lý đi từ chữ “hiểu” vần đến chữ “thương” một cách nhanh chóng với tất cả nồng nàn tha thiết.

Chỉ một tai nạn bất ngờ ập đến đã kéo sập tổ ấm gia đình Dove giống như học thuyết hiệu ứng Domino. Giả sử chàng Dove đã bị tàn sát, tôi cũng không biết nàng Dove hiện nay đã chết theo chồng, tái giá hay còn góa bụa độc thân. Nhưng chuyện tình hạnh phúc và bất hạnh của đôi bạn Dove chính là những bài học quý giá, chân thành, ngoạn mục cho mối tình già của vợ chồng tôi vào ngả rẽ cuối đường đời. Bao khó khăn vô nghĩa hầu như tự tan biến ở cả hai phía. Yêu không nghĩa là ôm nhau ngủ hằng đêm, cứ tự do bay nhảy cho tâm hồn sảng khoái nhưng cố giữ tình chung thủy với bổn phận chu toàn. Yêu là biết quên mình để yêu người, chung tình như Mourning Dove! Cảm ơn Cu Đất và cảm ơn Em.

Cao Đắc Vinh.

ĐÀN BÀ AI CŨNG ĐẸP CẢ (Tràm Cà Mau)



Bà Long than thở với ông chồng:

-"Không biết thằng Hưng nhà mình thuộc trường phái mỹ thuật nào, mà khen con Dung là đẹp. Khen lấy khen để. Đang còn con gái mà đã mập phì, hai má núng nính, hai mông nở bành ra tổ bố, cái bụng đầy cả mỡ mòng. Mai sau có một hai con, thì e cũng chẳng khác nào cái bao tạ gạo biết đi mà thôi".

Ông Long, chồng bà, liếc nhìn vợ và cười chúm chím, một lúc sau mới trả lời:

-"Tôi nói, bà đừng giận và buồn. Thằng Hưng cũng có cái óc thẩm mỹ của tôi ngày xưa. Hồi đó tôi thấy bà tròn như trái banh, ngon như miếng chả, thì tôi mê ngay và nhất quyết làm quen cho được, cưới làm vợ. Con Dung nó có vài nét giống bà, nên thằng Hưng thích. Nó thấy mẹ nó đẹp, nên thấy có người giống mẹ, thì mê ngay".

Bà gắt:

-"Ông nói con Dung giống tôi? Giống ở điểm nào? Thế thì tôi xấu xí lắm hay sao? Ông nhục mạ tôi phải không?"

Ông Long vội vã cải chính:

-"Ai mà dám nhục mạ bà. Có to gan bằng trời? Tôi nói bà đẹp theo lối phúc hậu, có da có thịt đầy đặn. Con Dung cũng đầy đặn, và có nụ cười giống bà. Chỉ chừng đó thôi, cũng gọi là giống rồi. Bà cũng biết rõ, quan niệm về cái đẹp, cái xấu, rất mơ hồ. Không có tiêu chuẩn nào rõ rệt cả. Dưới con mắt tôi, thì bọn người mẫu ngày nay không đẹp, nếu cho tôi chấm điểm, thì có rất nhiều đứa chưa đạt mức trung bình, và có nhiều đứa bị cho là xấu. Đẹp cái nỗi gì, mà mặt mày thì cứ vênh vênh, vêu vao hốc hác, gầy gò như bộ xương, bó củi. Như một lũ thiếu ăn, đói khát, mới đi tù cải tạo về. Đi thì cà lắc như bị tật nguyền, có đứa cứng đơ như khúc gỗ, trời trồng. Nhưng với thiên hạ, với ban tổ chức, thì bọn nầy đẹp đáo để, bọn nầy là tiên nga. Thằng Hưng nhà mình, thấy con Dung đẹp, thì cũng đúng theo nó."




Bà Long cười, nói theo ông chồng:

-"Tôi cũng không đồng ý với cái quan niệm đẹp ngày hôm nay. Mấy con nộm ốm tong teo, mà mặt vênh lên, cho rằng ta đây là đẹp. Nhưng mập quá, cũng xấu".

-"Đúng. Không lẽ bọn đàn ông con trai ngày nay thích ôm những bộ xương, những bó củi, cấn cái, làm đau mình mẩy, hơn là ôm những thân thể mềm mại, êm ái chăng."

Bà Long cười trêu ông chồng:

-"Tôi biết rõ ông, cứ thấy ai mập thì khen đẹp. Không cần mặt mày có cân đối, hàm răng, nụ cười, mắt mũi có thanh tú hay không. Tiêu chuẩn của ông xem bộ dễ dãi quá chăng?"



-"Không phải, không phải, bà đừng nói quá, đừng phóng đại. Tôi đâu thấy mấy bà Mễ, bà Mỹ mập mà khen đẹp đâu. Mấy bà nầy da thịt bùng nhùng, mỡ bụng chảy xuống một đống gần thấu đầu gối, nhìn phía trước mà tưởng như cái mông thụng phía sau. Cân nặng mấy trăm ký. Nhưng đừng tưởng nhé, cũng có người thấy các bà nầy là đẹp, nên họ cưới về làm vợ. Các bà mập nầy, họ biết và mặc cảm vì cân lượng dư thừa của họ, nhưng trong thâm tâm, họ cũng nghĩ là họ đẹp, đẹp ở một khía cạnh nào đó. Cũng đúng chứ không sai đâu. Bởi cũng có không ít người ngưỡng mộ cái nhan sắc đầy đặn mầu mỡ đó."

Ông Long ngừng một chốc, rồi nói tiếp:

-"Bà cũng biết rõ, vào các thế kỷ trước, nhiều họa sĩ trứ danh đã để lại những bức tranh bạc triệu, vẽ toàn người mập. Bà nào cũng bụng đầy mỡ mòng, tay chân khúc nần tròn ú, mặt mày đầy đặn, má cằm hai ba lớp. Như thế là đẹp lắm đó. Tụi trẻ ngày nay gọi là nét đẹp “dày cơm". Bên Tàu ngày xưa, cũng có bà Dương Quý Phi mập ú, mà được liệt vào một trong bốn người đẹp bực nhất của nước Tàu từ trước đến nay. Người Tàu gọi là "tứ đại giai nhân" (bốn người đàn bà đẹp nhất). Cũng có bà mắt hí lá răm, môi không có, được các văn nhân, thi sĩ tả lại là “mắt lá răm, môi mỏng như sợi chỉ”. Môi mỏng vào thời đó thì đẹp. Nay các bà phải đi bơm môi đầy ra, cho khêu gợi. Thành thử, biết đâu, một cô nào đó, đối với kẻ nầy, thì xấu xí như con ma xó, mà đối với người khác thì là tiên nga giáng thế. Quan niệm về cái đẹp tùy thời, tùy người. Nhưng có điều, là thiên hạ hay a dua, chạy theo thời. Một người hô hoán lên đẹp, như thế là đẹp, hai ba người hô theo, và sau đó, cứ thế mà thành ra cái "mốt" của thời đại. Đôi khi thành quan niệm mỹ thuật lâu dài trong xã hội đó."

-"Tôi không tin vậy. Ông có bằng chứng nào không?"

-"Có chứ. Bà cũng đã cùng tôi xem phim tài liệu, chiếu về một xứ bên Phi Châu, bà có nhớ không? Ở đó, cô gái nào có mặt dài như mặt ngựa thì được xem là đẹp. Mặt càng dài càng đẹp. Ai mà mặt ngắn, thì xem như xấu xí nhất. Những kẻ có "khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang" như Thúy Vân, Thúy Kiều của cụ Nguyễn Du mà qua đó, bán mình một đồng không ai mua, chứ đừng ham mà nói chuyện ngàn vàng. Cũng có nhiều xứ, quan niệm rằng môi dài như mỏ vịt là đẹp. Cho nên họ căng môi ra, dùng một miếng gỗ to như cái dĩa, nhét vào lỗ thủng khoét trên môi mà căng, môi càng dài càng đẹp. Giai nhân của họ, là bọn môi lòng thòng che hết phần cằm, xuống tận cổ. Những người đẹp môi mỏng như sợi chỉ của nước Tàu thời xưa, qua các vùng Phi Châu nầy, trở thành kỳ-hình dị tướng, không ai muốn dòm ngó. Bên Thái Lan và Miến Điện, có vùng đàn bà dùng vòng kiềng chồng lên nhau, căng cổ cho dài ra như cổ rắn, càng dài càng được đàn ông ưa chuộng, lác mắt, mê tơi. Các bà hươu cao cổ nầy, với mình thì chướng mắt lắm. Nhưng với nhãn quan của bọn họ, thì là đẹp không bút mực nào tả hết ".

Bà Long hỏi ông chồng:

-"Theo ông, thì vợ mập, vợ gầy, có những ưu, khuyết điển mào?"

Ông Long cười khà khà và nói:

-"Có được một vợ mập, da thịt mềm mại, thì ôm không đã lắm sao? Mấy bà nầy, mùa Đông thì ấp áp, mùa Hè thì mát mẻ. Nhưng có điều phải cẩn thận khi ngủ, đề phòng tối đa, để lỡ ngủ say, các bà có lăn qua, thì mình không dẹp lép thành cái bánh tráng, như bị xe hủ lô cán. Có bà vợ gầy, ôm vào toàn cả xương xóc và da, như ôm bó củi khô. Đau ngực, đau thân lắm, nhưng lại đỡ tai nạn thảm khốc. Mấy bà gầy, thường khó ăn, khó ngủ, nên tính tình cũng ít khi vui cười dễ dãi. Tôi để ý, thấy mấy bà mập, thường hay cười. Thấy cái gì cũng cười híp mắt, tính tình vui vẻ, ăn được ngủ được nên có lẻ ít cằn nhằn mấy ông chồng hơn. Lẽ tất nhiên, không phải ai cũng vậy. Có nhiều bà gầy đét, mà tính tình dịu dàng, ngọt ngào vui vẻ, không hề than van trách móc ai cả. Gầy mập không phải là yếu tố chính để ảnh hưởng đến tính tình"

Bà Long cắt ngang:

-"Không phải mấy ông ôm vợ gầy, như ôm con mèo nhỏ, gọn gàng trong vòng tay? Còn ôm bà vợ mập, như ôm con gấu bắc cực, tay không hết vòng, lỏng le sao? Mà theo ông, thì tôi có mập quá lắm không?"

-"Không, không. Nếu so với mấy bà Mễ, Mỹ đen, Mỹ trắng núc ních mỡ mòng, thì bà là đã quá thon thả. Bọn mập nầy chỉ ước mơ có được một thân thể gọn gàng như bà mà thôi, là mừng như lên tiên. Bà nặng một trăm tám chục cân Anh, cỡ 75 ký lô, thì đã thấm vào đâu với các bà mấy năm bảy trăm cân. Theo tôi, trọng lượng cơ thể bà, là lý tưởng của một người đẹp trong mộng."


Bà Long cười hớn hở:

-"Thiệt không? Hay ông nói cho tôi vui lòng?"

-"Đó là theo quan niệm của tôi. Theo người khác, thì có thể họ cho bà chưa đủ cân lượng, hoặc cũng có thể là... hơi mập cũng có. Tùy người."

Bà Long cười sung sướng vì câu nói mát ruột của ông chồng. Bà tiếp:

-"Thế thì không có tiêu chuẩn nào là đẹp cả sao?

-"Gần như vậy. Cũng có một số tiêu chuẩn. Nhưng rất chi là chủ quan. Không chắc chắn. Tiêu chuẩn của vùng nầy, không giống với tiêu chuẩn vùng kia. Tiêu chuẩn của thế kỷ nầy, không giống tiêu chuẩn của thế kỷ sau. Thay đổi mãi. Ở Việt Nam ngày trước, con gái chỉ cần có nước da trắng, tóc dài thì đủ để được cho là đẹp. Dù khuôn mặt, đôi mắt, sóng mũi, làn môi, có khuyết điểm cũng không sao, đừng sứt môi lòi răng thì thôi. Con gái da hơi đen, da nâu mặn mòi, thì không được ưa chuộng như ở Mỹ. Ở Mỹ người ta phải đi hấp da, phơi nắng cho ra màu nâu đen, càng bớt trắng, thì càng đẹp. Mình ở Mỹ lâu, cũng thay đổi quan niệm lúc nào mà không biết. Thấy da nâu cũng đẹp, đôi khi còn hấp dẫn hơn da trắng. Thậm chí thấy mấy cô Mỹ da đen tuyền, láng bóng, cũng có vẽ đẹp riêng, đẹp không thua gì các cô da vàng, da trắng. Hồi mới qua Mỹ, thấy mấy cô da đen được bầu làm hoa hậu Mỹ quốc, các bà tức lắm, cho là tụi giám khảo mù, quáng gà, hay là thiên vị, không hiểu nỗi. Nhưng sau khi ở lâu rồi, mới công nhận và nhìn ra vẽ đẹp của các nàng kiều nữ da đen màu cột nhà cháy nầy. Đó, bọn heo thì thấy mõm dài, mũi to nhớp nháp, răng nanh lòi ra là đẹp, là mỹ miều. Chúng nó thấy Tây Thi, Thúy Kiều là xấu xí dị kỳ, không có anh heo nào thèm để mắt nhìn ngắm đến. Bọn chồn cáo, thấy cái mỏ nhọn hoắt, có râu tua tủa, là tuyệt vời, thấy cái miệng ngắn, trơn tru của mấy bà minh tinh màn bạc, thì chúng xấu hổ lắm. Bọn cá sấu, thấy cái mõm dài thòng, răng lởm chởm như lưỡi cưa, thì là duyên dáng vô cùng."

Bà Long vặn lại:

-"Thế sao đàn ông Á Đông ham chuộng nhan sắc của các của các bà Tây phương? Nào là mắt to, mi dài, mũi cao, miệng môi đỏ thắm, gọi là nét đẹp Tây Phương, đem cả vào thơ phú nữa?"

-"Cũng có nhiều người thấy vậy, vì lạ mắt, vì ảnh hưởng của văn học, nghệ thuật. Nhưng khi ở lâu, và nhìn kỹ, thì những nét gọi là Tây Phương nầy, tôi thấy hơi thô, không còn đẹp và hấp dẫn như các khuôn mặt đàn bà Á Đông. Khuôn mặt Á Đông, tuy có bành bành, trớt trớt, nhưng lại dễ nhìn hơn, không quá đậm nét đến độ bí xị của mấy khuôn mặt mập, hay khô khan cằn cỗi hốc hác của các dáng mặt gầy. Có lẽ cũng có nhiều đàn ông Tây Phương ưa chuộng khuôn mặt bánh dầy của đàn bà Á Đông. Nhưng có lẽ đa số, họ thấy đàn bà họ là đẹp hơn, dễ nhìn hơn. Bởi vì họ đã quen nhìn mẹ, nhìn bà nội, bà ngoại, chị em của họ, thấy những nét đáng yêu, quen thuộc đó, như bị tự kỹ ám thị. Họ thấy hao hao giống họ là đẹp. Và có lẽ, không có bà nào, cô nào tự cho họ là xấu cả, vì mỗi ngày họ nhìn họ trong gương soi, riết rồi thành quen, không thấy cái xấu nữa, và yêu thương cái nét mặt đó, cái dung nhan đó. "

Bà Long hỏi tiếp:

-"Có phải vì vậy, nên thường thường vợ chồng có nhiều nét giống nhau không? Và khi lần đầu tiên họ gặp nhau, mới thấy mặt, là đã thấy như quen nhau từ tiền kiếp, tưởng như có hò hẹn từ lâu, và do đó mà cú sét ái tình giáng xuống, cả hai đều ngất ngây. Nhưng họ không biết, là họ đã tự yêu mình quá, nên yêu ngay người có những nét giống mình. Ông có nói, đàn bà con gái, ít ai thấy mình không đẹp. Thế thì sao có một nữ thi sĩ nào đó, làm cả tập thơ, cả gan lấy nhan đề là "Tôi là gái trời bắt xấu”?

Ông Long cười ngất, và đáp:


-"Bà đã đọc tập thơ đó chưa? Nếu chưa thì khoan vội tin vào cái đề tựa. Nói thế chứ không phải thế đâu. Lấy một cái đề tựa hấp dẫn, là nữ sĩ đó nỗi tiếng ngay. Theo tôi biết, thì nữ sĩ nầy không đẹp, nhưng cũng không xấu. Thơ bà ấy cũng hay. Nầy, bà có thấy Dì Chín không, vừa cời, vêu vao, mắt lác, mập ú, mà khi nào dì cũng chê bai người nầy xấu, người kia không đẹp và tự cho rằng Dì là người có nhan sắc. Và Dượng Chín, cũng thấy Dì ấy đẹp nữa. Trong sách Tàu, kể chuyện xưa, có ông quan được vua yêu mến. Vua nghe ông nầy có bà vợ vừa già, vừa chột mắt mà nhan sắc kém, nên thương hại. Vua đem một cô gái trẻ, đẹp, gả cho ông làm vợ. Ông từ chối, và thưa với vua rằng, vợ tại hạ có một con mắt thôi là đủ rồi, không cần hai con. Đó bà thấy không, ai cũng thấy vợ mình là đẹp nhất thiên hạ. Không đẹp sao lại cưới về, đôi khi còn chịu đựng cái mè nheo, nạt nộ, chê bai, phê bình đủ thứ?"

Hớp thêm một ngụm trà, ông Long nói tiếp:

-"Tôi cam đoan với bà, trên thế giới nầy, không có một người đàn bà nào là không đẹp cả. Bởi thế nên bà nào cũng có chồng. Nếu có một cô nào đó, dưới mắt người khác là xấu xí thậm tệ, thì cũng sẽ có một số người khác, cho rằng, cô ấy là đẹp như tiên, hoặc có duyên, mà mê mệt thương yêu."

Bà Long cắt ngang lời ông chồng và hỏi:

-"Thế sao vẫn còn nhiều người ế chồng? Suốt đời độc thân?"

-"Ấy, ấy. Bà đừng nói chữ ế chồng mà xúc phạm và oan cho người ta. Thường những người đàn bà ở độc thân suốt đời, họ không phải thuộc loại thiếu nhan sắc. Đa số có nhan sắc trên trung bình, hoặc là đẹp nữa. Họ không lấy được chồng, hoặc vì họ đặt tiêu chuẩn quá cao về người phối ngẫu. Đặt cao quá, thì khó tìm thấy. Hoặc vì họ quá trang nghiêm, đứng đắn, không có gã con trai nào dám láng-cháng đến làm quen, tán tỉnh. Muốn lấy được chồng dễ dàng, thì phải hơi "lẵng" một chút, một chút thôi, cho mấy anh con trai khỏi ngại khi mở lời làm quen. Nhưng đừng ngựa quá, mà tự hạ giá mình, và chúng nó khinh khi."

Bà Long nạt ông chồng:

-"Nầy nầy, ông nói như vậy mà nghe được sao? Thế thì ngày xưa tôi có lẵng chút nào đâu, mà vẫn lấy được ông?"

Ông Long nheo mắt cười:

-"Nếu bà không nói cười vui vẻ, mà mặt mày nghiêm trang, khó đăm đăm, thì bố tôi cũng không dám trêu chọc và làm quen. Không thì giờ đây, không chừng bà cũng còn độc thân, đêm nằm ngủ một mình lạnh lắm, và sợ ma nữa."

-"Xí. Đừng có nói bậy. Không phải các cô gái quá nghiêm trang đều phải chịu cảnh độc thân cả đâu. Nhưng có lẽ cũng đúng phần nào. Nhiều bạn gái của tôi làm nghề dạy học, sống độc thân khá đông. Có lẽ vì phải mãi đóng vai nghiêm trang đứng đắn, nên mấy anh không dám thả lời ong bướm, và tuổi xuân đi qua không trở lại. Già và xấu đi, thì không có dịp lập gia đình nữa."

Ông Long phản đối, nói:

-"Tuổi nào cũng đẹp cả. Trẻ đẹp theo trẻ, sồn sồn đẹp theo sồn sồn, già đẹp theo già. Nhưng đàn bà, thì không có tuổi nào gọi là già hết. Một cô gái mới mười bảy mười tám tuồi, dưới mắt của một anh oắt con mười lăm, thì là già cóc đế, già có sạn. Nhưng một bà bảy mươi hai tuổi, vẫn là em gái ngây thơ, bé bỏng, dại dột của một cụ già tám mươi lăm. Trẻ và già chỉ là tương đối. Và đàn bà con gái, ai cũng đẹp, cũng có thể là tiên nga giáng thế dười mắt một người nào đó."

Hai vợ chồng ông Long liếc nhau cười thích thú. Bà Long nói tiếp:

-“Tôi đố ông, cái đẹp nào quý nhất?”

-“Ai mà không biết? Có phải cái đẹp bên trong, lòng nhân từ, tình thương và hy sinh của các bà mẹ, bà vợ là đẹp và quý nhất không? Bà đố dễ thế, thì trẻ con nó cũng trả lời được.”

TRÀM CÀ MAU

TRÔNG VỀ CỐ QUỐC (Lưu Hồng Phúc)

LUỘC BÁNH TÉT BẰNG OVEN


Tác giả Thanh Mai đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết về nhiều thể loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến. Thanh Mai cho biết cô qua Mỹ từ năm 1993, hiện là cư dân Minnesota. Bài sau đây trích từ báo xuân Việt Báo Tết Bính Thân 2016 hiện đã phát hành: kinh nghiệm nấu bánh tét bằng oven.

Đám cưới ăn kiểu buffet, khách lãnh phần bánh tét. 

Hồng, cô em gái của Hoàng quen và lấy chồng Mỹ! Đám cưới được tổ chức theo phong tục Việt Nam, họ nhà trai cũng bưng mâm quả tới nhà gái để làm lễ rước dâu. Vì nhà trai toàn là người Mỹ nên mâm quả do họ đàng gái chuẩn bị dùm. Cũng bao nhiêu lễ vật tương tự như các đám cưới khác gồm rượu trà, bánh trái, trầu cau (đồ giả), nhưng chỉ khác là thay vì xôi thì có một mâm quả đựng…hai đòn bánh tét được cột vào nhau bằng một sợi chỉ hồng!


Mark, chú rể Mỹ giới thiệu mâm quả lễ vật cho họ hàng hai bên một cách rành rọt. Nghe nói Mark phải học bài trước cả tuần. Đến phần giới thiệu mâm bánh tét, bà con người Mỹ của chú rể tỏ vẻ ngạc nhiên tò mò không hiểu thứ này là cái quái gì vì Mark chỉ giới thiệu khơi khơi cái tên “bánh Tét” và nói món này không có tên tiếng Mỹ.

Chef Hoàng gói bánh. 
Hoàng giúp em rể giải thích rõ ràng:
- Vì đám cưới gần với ngày Tết của Việt Nam nên mâm quả hôm nay đặc biệt có món bánh Tét. Món bánh Tét này là một trong những món ăn quốc hồn quốc túy không thể thiếu của người miền Nam và miền Trung Việt Nam trong những ngày lễ Tết. Có truyền thuyết kể là ngày xưa cách nay hơn 220 năm khi vua Quang Trung thống lĩnh quân lính đánh đuổi giặc Thanh ra khỏi bờ cõi, ngài cho quân lính nghỉ ngơi ăn mừng và ăn Tết. Một người lính được vợ gởi cho loại bánh này nên đem dâng vua ăn thử. Vua ăn bánh thấy thơm ngon nên hỏi thăm và anh lính kể lại sự tình. Mỗi khi ăn bánh anh cảm được cái tình nồng ấm và bền chặt của vợ qua lớp nếp quyện chặt với nhau. Anh nghĩ đến cái công của vợ anh ngồi bên bếp lửa hồng nấu bánh trong một thời gian rất dài để bánh giữ được lâu mà càng thêm thương và trân quí người bạn đời. Đặc biệt là nếp của bánh còn giúp anh bớt được chứng đau bao tử. Vua nghe câu chuyện thấy hay và bánh lại thơm ngon, vừa no bụng vừa giữ được lâu hư nên ra lệnh mọi người làm bánh này để ăn trong những ngày Tết và đặt tên bánh là bánh Tết. Có thể cái tên bánh Tét là từ tên bánh Tết đọc trại ra chăng!


Bàn tiệc đãi bà con hai họ để tiễn cô dâu về nhà chồng toàn món ăn Việt Nam dĩ nhiên có đủ cả gỏi cuốn, chả giò, soup và bánh tét dưa món. Mark ra vẻ sành sõi giới thiệu cho bà con Mỹ của mình từng món ăn và đặc biệt là món bánh tét:
- Món bánh Tét thường chỉ được ăn vào ngày Tết thôi. Ăn bánh tét với dưa món ngon lắm.

David là anh của Mark nhìn khay bánh tét được cắt sẵn rồi nhìn hai đòn bánh tét trong mâm quả không dấu vẻ ngạc nhiên hỏi:
- Bánh Tét được làm bằng nguyên liệu gì vậy? Nhìn hai cái khối xanh xanh kia tôi không nghĩ cắt ra từng khoanh bên trong lại đẹp như vậy!

Nấu bánh bằng  oven. 
Hoàng giải thích:
- Bánh tét được làm bằng nếp, đậu xanh và thịt heo ướp sẵn gia vị hành tiêu mắm muối. Gói tất cả lại bằng lá chuối rồi nấu cỡ 10 đến 12 tiếng cho đến khi thịt mỡ tan chảy vào nếp mới ngon.


Hồng phụ họa:
- Món bánh tét này do anh Hoàng làm từ khâu A đến Z. Và khác với người ta thường nấu bánh tét bằng lò ga, củi lửa thì anh ấy nấu nó trong oven.

Rể Mỹ cắt bánh bằng dây
Đến phiên bà con phe nhà gái ồ lên ngạc nhiên:
- Ủa! Nấu bằng oven à? Nghe ngộ nhen.
Hoàng giải thích:
- Thì trước kia ở Việt Nam thường nấu bằng củi nhưng qua đây phải nấu bằng bếp gas ngoài garage. Phải châm nước hoài vừa cực vừa dơ vì nước hay trào. Hai năm nay nghe cô bạn trong hãng bày về nấu thử trong oven vừa sạch sẽ vừa khỏi mất công châm nước nhiều lần.

Bà chị họ của Hoàng nóng ruột hỏi tới:

- Nấu trong oven thế nào bày cho tui với.
- Em xếp bánh trong hai cái nồi lớn, đổ nước vào ngập nồi rồi chỉnh oven để lửa nóng 400 độ trong 4 giờ đồng hồ. Xong tắt oven 3 giờ đồng hồ vì oven tắt thì nhiệt độ bên trong vẫn còn nóng lắm lâu lắm. Xong mở oven lại để 400 độ 3 giờ đồng hồ nữa là bánh đạt rồi.


Chị họ hỏi tiếp:
- Thế có phải châm thêm nước không? Nếu có thì châm cỡ mấy lần?


- Nấu được 2 tiếng thì châm nước đầy. Canh cỡ gần 2 tiếng nữa trước khi tắt oven thì châm thêm một lần nữa. 3 tiếng sau khi mở lửa oven lại thì châm nước đầy. Coi như châm 3 lần nước là xong.

Bà con tấm tắc khen cách nấu bánh trong oven của Hoàng nghe có lý quá thế nào họ cũng học cách nấu này. Hồng khen thêm:
- Kỳ này thấy anh Hoàng gói bánh đẹp rồi đó nhen. Nhân thịt và đậu xanh nằm chính giữa nếp chứ không nằm méo xẹo như trước nữa.
- Làm hoài phải rút kinh nghiệm chứ.

Nói là làm hoài chứ Hoàng vừa tập gói bánh Tét mấy năm gần đây. Mọi năm có bà cô vợ thường gói bánh chưng cho ăn nhưng cô bị bịnh mất rồi đành phải tự gói ăn thôi chứ mua ngoài thiên hạ gói chàng không vừa ý. Hoàng thích bánh tét có nhiều nếp, ít đậu xanh và ít thịt mà bánh mua thường nhiều đậu xanh quá và đôi khi nêm nếm không vừa ý. Bà cô lại chỉ biết gói bánh chưng chứ không gói bánh tét nên Hoàng cố nhớ lại bài học của bà ngoại chàng chỉ cách nấu bánh tét cách nay hơn 30 năm trước ngày chàng xuất cảnh đi Mỹ. Không ngờ bài học của Ngoại lại có lúc hữu dụng. Lần đầu Hoàng ráng nhớ lời Ngoại chỉ dẫn để gói cho thành cái bánh tét nhưng nấu xong cắt ra mới thấy đậu xanh nằm một bên, thịt nằm một nẻo chẳng giống ai. Lại vì buộc dây hơi chặt nên nếp không nở nổi cứng ngắt khó ăn cứ như gạo sống vậy. Hư keo này bày keo khác nên sau nhiều lần thực tập rút kinh nghiệm bánh tét Hoàng gói mới ngon và đẹp như ngày nay.

Cứ tưởng người Mỹ sẽ thích món chả giò hơn nhưng không ngờ họ có vẻ thưởng thức tận tình món bánh tét dưa món. Có lẽ vì nghe lời giới thiệu của Mark đây là hàng quý hiếm nên thiên hạ “chiếu cố” hơn chăng. Thói thường người đời chẳng cần phân tích hay dỡ cứ nghe quãng cáo hàng độc hiếm có là cho rằng nó có giá trị cao rồi.


Gia đình của Mark rất thích thú khi Hoàng “to go” cho họ mấy đòn bánh tét để buổi chiều đãi tiệc cưới bên họ đàng trai. Anh còn bày họ cách dùng chỉ để cắt bánh. Mark nhắc cô dâu:


- Nhớ đưa thêm dưa món nữa nhé.

Mọi người cười ồ cho cái anh chàng Mỹ sành ăn đồ Việt này. Mark có tâm hồn ăn uống và rất thích các món ăn Việt Nam. Không ai ngờ là anh chàng còn dám ăn cả tiết canh vịt và còn ăn rất nhiều lần.

Tiệc cưới chính được đãi ở nhà Mark vì nhà Mark gần bờ hồ có đất khá rộng. Khách Mỹ đến khá đông. Mọi thứ lều trại bàn ghế được thuê sẵn và đồ ăn thức uống được bày ăn theo kiểu buffet. Vừa đồ ăn Mỹ vừa đồ ăn Việt và khay bánh Tét của Hoàng lại một lần nữa được khách người Mỹ của họ đàng trai thích thú thưởng thức. Họ cũng rất thích câu chuyện về nguồn gốc của loại bánh này. Một người Mỹ nói:
- Tôi thấy mấy người có thể mở tiệm làm và bán bánh Tét được đó. Biết đâu cũng sẽ làm ăn phát đạt và mở rộng như Mc.Donal hay KFC.
Vợ Hoàng mơ màng:
- Ừ nhỉ! Tại sao không? Chúng ta có thể giới thiệu và quãng bá món bánh Tét cũng như bánh chưng cho người dân của đất nước Hiệp Chủng quốc này. Bánh Tét chay nè, và bánh tét chiên giòn ngon hấp dẫn không thua chả giò nữa.

Mark nâng ly kêu lên vui vẻ:
- Vậy thì cùng nâng ly chúc mừng shop bánh Tét tương lai chứ! Tôi yêu bánh Tét. Tôi yêu vợ tôi!

Thanh Mai

EM NGHIÊNG MÁI TÓC



Cơ quan tôi tổng kết cuối năm và mời 1 em ca sĩ đến hát cho rôm rả.  Khi em vừa xuất hiện, giám đốc đề nghị giới thiệu qua về bản thân mình, Em liền cười tươi:

"Em đây quê ở Bắc Ninh
Em nghiêng mái tóc, mái đình nghiêng theo"


Cả hội trường vỗ tay rào rào vì câu giới thiệu rất văn hoa. Phó giám đốc chen vào: Thế tuổi tác thế nào?
Vẫn với nụ cười đầy quyến rũ, em tiếp:

"Em đây mới chỉ hăm ba
Em nghiêng mái tóc, c
ái nhà nghiêng theo"

Hội trường lại thêm phần náo nhiệt. Chủ tịch công đoàn hét lớn: đã có gia đình chưa?

Tưởng em không vui khi bị hỏi vậy, nào ngờ em vẫn hồn nhiên:

"Chồng em ở tận Hải Dương
Em nghiêng mái tóc, cái giường nghiêng theo"


Không gian như bùng nổ vì khâm phục tài đối đáp, kế toán trưởng truy vấn: Thế hiện giờ em ở đâu?
Chẳng một chút ngập ngùng, em đáp:

"Giờ em ở phố Vân Đồn
Em nghiêng mái tóc.....

Em chưa dứt câu thì hội trường như vỡ tung trong sự hò reo nhiệt liệt
của cánh đàn ông; còn chị em thì đỏ mặt thẹn thùng, vì ai cũng nghĩ câu
tiếp theo sẽ là "cái ...ồn nghiêng theo"; nhưng em lim dim đôi mắt thẹn thùng nói:

"Em nghiêng mái tóc, tâm hồn nghiêng theo"

r
ồi kết luận "nhưng em thích cách suy luận của các anh chị"

Vỗ tay.....           
   
                           

Monday, January 25, 2016

VẮNG LẠNH TRỜI XUÂN (Lưu Hồng Phúc)


                                         
Xuân đến rồi Xuân lại ra đi
Đón Xuân lòng chẳng thấy vui gì ?
Mừng Xuân lạnh lẽo trời mưa gió
Xứ lạ quê người ai cố tri ?!

Đất khách Xuân về có chi vui
Buồn nhớ Xuân xưa để ngậm ngùi
Hình bóng quê nhà không xóa được
Đất lạ trời xa vắng nụ cười

Buồn cho số kiếp sống tha phương
Xuân đến lòng sao thấy chán chường
Nhìn về quê cũ lòng mơ tưởng
Xuân của năm nào Xuân cố hương

Cuối năm ngồi viết mấy dòng thơ
Tình ý năm xưa dệt nắng mờ
Có những đêm dài cô quạnh lắm
Người về xa vắng_giấc êm mơ

Biết đến bao giờ vui trở lại
Con đường kỷ niệm của năm xưa
Gần nửa bước đời nhiều oan trái
Xuân về lòng vẫn ướt gió mưa

Bao giờ mới trọn lời mơ ước
Cho kẻ tha phương được ấm lòng

Lưu Hồng Phúc