THÔNG BÁO SỐ 1

ĐẠI HỘI 9 “THUYỀN VIỄN XỨ”: THÔNG BÁO SỐ 1

(Xin bấm vào những chữ trên để xem chi tiết)

Wednesday, July 22, 2015

HOUSTON: THÀNH PHỐ THÂN THƯƠNG (Thukỳ)




Xe đã chạy khá xa ra ra khỏi xa lộ Beltway 8 của Houston (con đường tôi bị 2 tickets vì đi lộn vào EZ tag), nhưng tôi vẫn cố ngoảnh lại nhìn lần cuối, dù thành phố thân thương này tôi chỉ vỏn vẹn viếng thăm trong vài ngày ngắn ngủi. Tự  dưng tôi nghẹn ngào, dù không muốn khóc.  Những ngày vui hội ngộ qua mau, nhưng dư âm còn đọng lại biết bao giờ mới quên Houston: thành phố nắng ấm, đầy tình thương và vấn vương.  (Chẳng ngạc nhiên khi thành phố này có tên tiếng Việt là “Hữu Tâm”)

Tôi đến Houston chiều thứ Tư, mùng 3 tháng 10 năm 2012, tức là trước đại hội 2 ngày,  và gọi phone cho anh Vũ Đình Tùng,  người duy nhất tôi quen từ VN, và cũng là một thành viên trong Ban Tổ Chức, để mời anh đi ăn tối với gia đình tôi, nhưng vì anh bận phải đi đón thầy cô và đồng môn từ khắp nơi trên thế giới về hội ngộ, nên đành hẹn anh ngày khác!

Sáng thứ Năm tôi cùng gia đình đi dạo những khu phố người Việt trên đường Bellaire có rất nhiều hàng quán Việt Nam, người người tấp nập rộn ràng “dzui dzẻ” trong shopping mall rộng rãi và khang trang…một chút gì gợi nhớ trong tôi hình ảnh Ngã Năm Tuy Hòa thân thương ngày nào, lòng bồi hồi vấn vương,  vì từ lâu tôi không có dịp tiếp xúc với đồng hương!  Houston thật ấm, thật nên thơ, khá hấp dẫn du khách, nên dọc theo đường W. Sam Houston Pkwy toàn là khách sạn.


Đến chiều, tôi ghé qua Hilton Garden Inn gặp những người đẹp như Cỏ May, Bội Lan, Bách Hợp, Hồng Hải… không ngờ các anh chị cũng vừa từ phi trường đến thật đông, thật rộn ràng thân ái, với phái đoàn từ San Jose hình như khoảng 30 người đi cùng với đôi uyên ương Nhượng-Phước. 


Đang ngóng chờ bạn thì “hoa khôi” Hàn Tuyết Liên cùng người đẹp vợ anh Lộc ở Atlanta đến đón chúng tôi về nhà anh chị Châu-Xoa ăn tối.  Tổ ấm thật dễ thương của anh chị đã welcome bọn tôi có thêm chị Mỹ Tin, anh chị Vinh-Hiền, anh Đặng Lâm, anh Đức Hiền và nhiều người khác mà tôi không biết tên; rồi sau đó có anh Ý và phu nhân “Hoa Đồng Xuân” cũng đến. 



Chị Xoa khéo quá làm nhiều món thật hấp dẫn, đặc biệt là món súp măng cua, thấy anh Hiền ăn liền 3 bát mà vẫn còn thèm, đòi “to-go” thêm một bát nữa mới chịu.   
Phía trên phòng khách là nhóm quý ông, trong đó có cá 2 anh em Lê Chí Hân và Lê Chí Hiếu.  Sau khi anh Châu, chủ nhà, khui 2 chai XO đãi khách, mặt anh nào cũng đỏ gay như gà nòi, ngâm nga câu “tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu…”Lòng hiếu khách và chân tình của chủ nhà làm tụi này thật cảm động. Cám ơn tình cảm ưu ái cuả anh chị Châu-Xoa.  Trong lúc anh Châu định khu chai XO thứ 3 thì mấy bà ngăn lại, vì sợ đức lang quân của mình khi về khách sạn đi lộn phòng thì mệt…


Sáng thứ Sáu hẹn nhau đi ăn phở “Ngon” do anh chị Ý-Hoa đãi; hương vị phở thơn ngon và nồng ấm như thịnh tình mà anh chị đã dành cho chúng tôi.   Vóc dáng xinh đẹp của chị Hoa làm tôi nhớ câu ca dao ở quê tôi:

La Hai có gái mỹ miều,
Ta thương, ta nhớ, ta liều ta theo.
Anh Ý cũng đã theo gần hết một đời vì cô gái Đồng Xuân này. 

Xong chầu phở, chúng tôi kéo nhau về nhà anh chị cũng gần khu phố VN.  Bàn tay khéo léo của chị đã làm cho căn nhà xinh xinh trở thành tổ ấm của đôi uyên ương. Chúng tôi chọc nhau cười, ăn bánh rồi phá tiếp…Những tấm ảnh ghi vội trước và sau nhà anh chị thật dễ yêu chi lạ ai cũng trẻ và đẹp ra vì vui, dù rằng nụ cười mang theo nếp thời gian thật rõ, nhưng tiếng cười hồn nhiên làm sống lại tuổi thơ.
Trong lúc chúng tôi chuẩn bị cáo từ thì người đẹp Thị Hiền, phu nhân anh Vinh,  nhõng nhẽo với chồng:   “Anh ui, dzô đây chơi dzới em một chút rồi dzià..”  làm cả bọn quỷ chúng tôi phá lên cười, đầu óc tụi này luôn phong phú chị Hiền ui, lần sau nhớ tìm chỗ khác “chơi”  nhen…hahhahah.

Tiền Hội Ngộ (chiều thứ Sáu), đông quá sức tưởng tượng “dập dìu tài tử, giai nhân…”  Chúng tôi vừa xuống xe là thấy anh Lê Kim Đạm, Hội Trưởng Hội Đồng Hương Phú Yên tại Texas, đã có mặt từ bao giờ.    rất bận rộn nhưng lúc nào thấy anh cũng nở nụ cười trên môi tươi như “hoa hàm tiếu”, trông trẻ trung, đẹp dzai…máy ảnh bấm liên tục, không nỡ để sót người đẹp nào, nhất là gái Phú Yên, nàng nào cũng đẹp như…tiên.

Vào phòng hội ngộ đã thấy các chị trong BTC đang ghi tên cho quan khách, trong đó có một người đẹp mặc áo dài xanh, duyên dáng, vui vẻ chào đón tất cả mọi người,  thì ra đó là chị Lê Phan Tuyết, tức nhà văn Lê Thị Hoài Niệm, Trưởng Ban Tổ Chức, người lúc nào cũng nở nụ cười thân thiện dễ mến, một biểu tượng của gái Phú yên.
Dù chị cũng như tôi lần đầu gặp gỡ nhưng chị không cho tôi chút bỡ ngỡ, ngại ngùng nào, chị thật hay ở chỗ tạo tình thân làm cho tôi gần chị như quen biết từ bao giờ, cám ơn tấm thịnh tình của chị dành cho tôi và mọi người.  Tất cả các anh chị trong BTC thật chu đáo, niềm nở, hăng say hết mình phục vụ hy sinh cho chúng tôi có được buổi hội ngộ hôm nay, tôi không dám nêu tên từng người vì sợ vô tình làm thiếu sót, cám ơn các anh chị thật nhiều, nói sao cho hết tâm tình cảm khích chỉ vì thương bạn bè thương quê hương, nhất là các chị:
 













Đi đâu cũng nhớ quê nhà

  Phú Yên con gái thật thà đáng yêu..”
Trong không khí thân mật tự do đi lại tìm thầy cũ bạn xưa, những khuôn mặt vui tươi rạng rỡ tay bắt mặt mừng, những tiếng xưng hô “mày tao” nghe dễ thương quá, làm cho mọi người có dịp sống lại những ngày xa xưa mà tưởng chừng như không bao giờ có cơ hội tái ngộ. 


Mấy cô bạn tôi xinh như mộng, hát lại hay làm tôi còn ngơ ngẩn thì làm sao các anh không “rung rinh con tim” cho bằng khi nhìn những người đẹp người đẹp như Hồng Hải, Hồng Hà, Hồng Vân, Hồng Thúy, Hồng Mỹ, Hồng Phúc, Phương Vân, Kim Quy, Ái Mỹ, Bội Lan, Bích Hợp,Tuyết Liên, Cỏ May, Châu Xoa, Hoa  Đồng Xuân, Vinh Hiền, Liên Chi, Lan Hương, Kim Thanh, Kim Khuê, Mộng Hoa, Kiều Oanh, Thanh (18 gian), Sáu Để, Lan Anh, Hải Đường, Thanh Phước…..Thôi thì kể sao cho hết xin thứ lỗi nhen các người đẹp. 



Tiếc là Vĩnh Ái giờ chót bị kẹt cái chi không đi được làm bao người buồn ngẩn ngơ tìm kiếm, đặc biệt là anh Ngô Phấn cứ dáo dác đi tìm Vĩnh Ái!!!!  Riêng tôi, chắc dzô dziên, nên chẳng ai đến tìm, mà cũng không có cố nhân nào chiếu cố ..huhuhu 
May quá, lúc sau có người đến tìm, mùng dzui ra mặt, nhưng buồn ngay hoàng tử này đến chỉ hỏi thăm Liên Hoa,  cô bạn học chung lớp chung trường của tôi, và cũng là người vừa đẹp lại vừa hát hay.  Tôi nhớ ngay tên anh là Lê Văn Minh, anh chàng vừa cao ráo vừa đẹp trai này từng làm cô bạn Liên Hoa của tôi, lúc đó dù mới học Đệ Lục, cũng đã biết yêu và khóc hết nước mắt; nên làm sao tôi quên tên anh được!
Tôi cũng gặp lại anh Trần Hữu An (Cựu Trưởng Ty Thông Tin Phú Yên).  Anh chàng “Đốc Phủ Xứ” này vẫn còn “hào hoa phong nhĩ” ra phết.   May quá anh vẫn nhận ra tôi ; nếu không, rủi “tán” nhau bất tử thì chết,  vì ông xã tôi cũng là Đốc Sự làm cùng tỉnh với anh. 

Tôi cũng gặp lại anh Nguyễn Văn Bửu (Cựu Phó Quận Trưởng Đồng Xuân) cùng phu nhân của anh là chị  Liên, người mà nghe tiếng nhạc là kéo chồng ra sàn khiêu vũ, nhảy lả lướt như “Dancing with the stars”. 

Người đặc biệt khác mà tôi gặp là anh Vũ Đình Tùng,   thầy từng dạy toán cho tôi ở trường Thánh Guise.  Không biết anh dạy thế nào mà tôi cả đời dốt toán.  Hồi nẩm tụi tôi hay chọc là: “Yêu thầy mới được làm Cô.” Thế mà xui không có em nào làm cô cả, dù lúc đó nhiều nàng cũng yêu thầy ra riết…hahhaha.  Tôi còn nhớ có lần tôi đã đổ muối vào bình xăng chiếc Vespa của thầy, không biết thầy có phải đẩy xe về nhà không.   Đã vậy mà bây giờ gọi “thầy”  không chịu, cứ bắt gọi bằng “anh” mới chết chứ!


Gần cuối chương trình anh Phạm-Đức-Hiền lên  sân khấu giới thiệu tập thơ “Lãng đãng Hồng Trần” cuả thầy Lê Trọng Ngưng. Sau khi lược thuật bối cảnh của cuốn thơ anh mô tả là mối tình thắm thiết giữa thầy Ngưng và cô Nhược Hải mà anh nói là người xuất hiện tại trường Nguyễn Huệ vào lúc nhân vật Chu Chỉ Nhược từ truyện kiếm hiệp của Kim Dung cũng xuất hiện làm say mê thầy trò khắp đất nước khi chiến tranh Việt Nam tiếp tục leo thang vào đầu thập niên 1960.  Thế nhưng, sau khi cho thầy được 3 người con, cô đã bỏ thầy ra đi sau nhiều năm bị bệnh, để lại thầy “Lãng Đãng Hồng Trần” với tên “Nhược Không” (Không Nhược Hải ?).   Anh Hiền cũng trích dẫn vài đoạn thơ của thầy làm mọi người bùi ngùi xúc động, đặc biệt bài thơ “Có Em” :

Với người ta có hết,
Địa ngục  lẫn Thiên Đường,
Với người ta mất cả
Chẳng còn buồn lang thang…”

Anh vốn có khiếu ăn nói nên nhiều cô “mê” quảng cáo hết chỗ chê  ai cũng muốn có tập thơ làm kỷ niệm, và ít ra cũng có giây phút được hưởng Thiên Đàng như thầy của mình;  sau đó anh nhờ tôi bán hộ tập truyện ngắn “Vén Mây Tìm Lại Nửa Vần Trăng”  của chị Lê Thị Hoài Niệm.  Tôi thu tiền mệt nghỉ, đếm không nổi những tờ giấy bạc lộn xộn đủ con số.  Nếu biết anh chàng Hiền có khiếu quảng cáo, và tôi có tài chào hàng, thì chắc tôi đã đề nghị hùn hạp một công ty lấy tên là “Phá sản.” Sớm muộn gì cũng giàu to!





Sáng thứ Bảy anh Trần Hữu An đãi chúng tôi một chầu phở (có cả thầy Hiệu trưởng Nguyễn Đức Giang) tại Hồng Kông Mall. Chị Tuyết và phu quân Lê Văn Lắm rất vui vẻ, cởi mở, hoạt bát…tạo thêm tình thân mật,  nên hôm nay phở rất ngon, cám ơn chàng Đốc Sự đẹp dzai nhé!  Sau đó chúng tôi kéo nhau ra trước mall vưà dzỡn vừa “chớp bóng” kỷ niệm.  Lũ quỷ chúng tôi đứng trước chợ mà cười nói như ong vỡ tổ, tôi và Tuyết Liên chơi nổi vừa múa vừa hát lung tung: 
Con sâu ngúc ngắc,
em không dám bắt,
con gì cứng ngắt,
em bắt cho xem…”
làm mọi người tưởng hai con khùng vừa từ bệnh viện tâm thần xổng chuồng.
Đúng là “nữ sanh” ngoan hiền, thùy mỵ đoan trang… Các anh sợ tụi này chưa ???

Chắc sợ tụi tôi nên anh Đặng Lâm  (San Jose) vội kéo cả bọn vào Lee’s Sandwiches bao uống café và ăn bánh tiêu.  Thật ra anh Lâm muốn “hối lộ” vì quá sợ miệng mồm chúng tôi phát ngôn bừa bãi rồi khi anh về sẽ bị “bà quản ngục” nhốt suốt đời!? 


Sau  café chúng tôi hân hạnh được anh chị  Trần Đình Minh (Florida) đãi một chầu tại quán Sinh Sinh.  Đúng là Đại Gia có khác,  anh đã đãi chúng tôi đủ thứ nào là soup Yến, Sò đủ loại, tôm hùm, cua, nấm ….ăn ứ cả bụng.  Cám ơn lòng tốt anh chị thật nhiều và ngược lại chúng tôi cũng mang lại cho anh chị những trận cười chảy nước mắt, thật là kỷ niệm khó quên anh chị nhỉ.

Buổi chiều Hội Ngộ tại Ocean Palace Restaurant thật là sang trọng rộng rãi, đẹp nhất là hồ sen với những cây cầu bắc qua dòng nước chảy nên thơ.   Nhờ khiếu thẩm mỹ của  BTC mà chúng tôi đã được vui chơi trong khung cảnh thật thơ mộng. 


Hôm nay tầng 1 có hai đám cưới nên khi tôi mặc áo dài trắng vừa bước xuống xe thì chú Rể và bố mẹ mắt nhắm mắt mở tưởng tôi là “Cô Râu’ nên chạy lại “chớp bóng” quay film  liên hồi.  Tôi cứ õng à õng ẹo tỉnh bơ như người “Hà Lội”; lúc sau nhìn kỹ lại,  chú rể cau mày bẩm bẩm: “Sao cô râu hôm nay già quá dzậy?” tôi cười vang choàng vai anh và bảo: “Anh ráng chờ kiếp sau nhen, em đã làm cô râu 40 năm dià trước rùi, hôm nay em làm Nữ Sanh thui…”

Đêm Hội Ngộ thật là long trọng, có mấy đài truyền hình đến phỏng vấn, quay film lia lịa…Sau nghi thức chào Quốc Kỳ và lời chào mừng của BTC …đám nữ sanh.. “sớm” cùng đồng ca bài “Trường Làng Tôi” gây xao xuyến cho đám nam sanh… “muộn”;   nhất là Lan Hương và Kim Khuê hát ĐK thật bốc; tụi tôi “hét” cũng to như còi xe lửa.   Chị Tuyết chọn bản này rất phù hợp vì trong tim mọi người không ai có thể quên ngôi trường làng như mối tình đầu đời vậy, nên ai cũng thích vì nó gợi nhớ. 



Chương trình thật phong phú, tuyệt vời, các ca sỹ như Ái Mỹ, Kim Khuê, Lan Hương, Lê Tuyết…. các anh BTC hợp ca, các chị hợp ca…3 bà mẹ chồng, Hoa Đồng Xuân ngâm thơ hay tới bến….Kể sao cho hết.  Bảo đảm trung tâm Thúy Nga và Asia thế nào cũng xin ký hợp đồng với các ca sĩ đất Phú. Nhiều ca sĩ không biết tên xin tha lỗi cho tui nhen!  Kế tiếp là màn khiêu vũ thật hào hứng, đêm đã khuya mà không ai muốn nói chia tay, cám ơn BTC đã thực hiện một chương trình phong phú tuyệt vời, thành công mỹ mãn ai cũng hết lời khen, ca ngợi dù có vất vả nhưng đem lại sự thành công nên ai cũng quên khổ nhọc.  





Sáng Chuá Nhật chúng tôi đi du ngoạn tại biển Galveston và các thắng cảnh khác trong khu lân cận.  Lên xe bus dù hơi trễ chúng tôi cũng ca hát, kể chuyện tếu lâm, hò, ngâm thơ, đố dzui…quên cả đường dài tạo thêm tình thân mật khi có dịp bên nhau cho tình bè bạn thêm đậm đà thắm thiết, cảnh thật đẹp chúng tôi chụp rất nhiều hình để còn ghi nhận trong tim “chút gì  để nhớ”. 


Chiều về vào “Miền Tây Quán” của anh Minh trong BTC,  nên anh đã giảm giá và tiếp chúng tôi nồng hậu, cám ơn anh chị Minh thật nhiều, những món ăn rất ngon canh chua, cá kho tộ ai cũng phải mê thôi.  Một vài bạn tôi không đi du ngoạn chung vì phải đi Louisiana như Lan Hương, Liên Chi, Hồng Thuý…. Tôi rất tiếc không cùng đi với các bạn nhưng hứa sẽ đón cả Xuân Thanh đi, nhưng vì quá mệt đành lỗi hẹn, sorry nhen!   Liên Chi và Lan Hương còn gọi “nhem thèm” vì nhiều mục hấp dẫn làm cho tôi tiếc hùi hụi.  Thôi hẹn dịp khác trong một ngàt thật gần nhé.

Sáng thứ Hai đành chia tay một số bạn bè như anh Đặng Lâm, Cỏ May, Kim Quy cùng phái đoàn San Jose.   Sau khi chia tay tại quán ăn buffet Kim Sơn do chị Bách Hợp đãi, rồi sau đó chị cùng với  Bội Lan cũng lên đuờng, nhưng ra phi trường thì chuyến bay bị trễ mấy tiếng đồng hồ, lại thêm một cặp vợ chồng trẻ từ Florida bị mất bóp giấy tờ phải lên đồn cành sát để báo cáo.


Chỉ còn lại vài người, chúng tôi kéo đến nhà anh chị Lắm-Tuyết;  nhà anh chị thật dễ thương như gia chủ vậy, nhà đẹp và trồng nhiều hoa tôi thích nhất là bông giấy tím và hoa tigôn, dù biết rằng hoa làm tim vỡ mà vẫn cứ yêu. Chị Tuyết vui vẻ dễ mến kèm theo ông xã thật lịch sự, cởi mở, niềm nở không kém, hai anh chị cùng hiếu khách và thân tình nên chúng tôi cứ tự nhiên xem như nhà mình dzậy, cười đùa thoải mái anh chị cũng dzui lây. 

Xin bật mí một tí cho dzui hôm đó người đẹp Tuyết Liên gặp một chàng đẹp dzai như tài tử nên cô mạnh bạo tuyên bố: “Nếu lấy được anh chàng thì cô nàng sẽ cưng như trứng mỏng.” Chị nói giọng xứ nẫu rằng: sáng chị sẽ dẫn chàng đi uống “cà phơ” (café)  trưa dẫn đi ăn “búp phơ” (buffet), chiều đi ăn “phở”, rầu tấu hai đứa nằm “phơ”,  làm Thầy Giang và mọi người đều cười vang cả xóm.   Con gái Tuy Hoà chân thật dễ yêu đến thế làm chàng ta cũng rung động, bồi hồi đỏ mặt nhìn người đẹp TL thầm tiếc cho mối tình đến trễ,  anh cảm động làm 2 câu thơ:
Tuyết Liên xin hẹn kiếp sau,
Chờ anh em nhé, thương nhau thật nhiều.

Sáng thứ Ba chúng tôi tụ tập nhau nhà chị Tuyết để chờ anh Lâm Tấn Vinh mời ăn buffet cũng ở Kim Sơn (cái tiệm này trúng mánh lớn!) Ăn buffet mấy ngày liền nhưng nhưng không chán vì vui, chỉ có chị Hiện mới từ VN sang nên còn rụt rè, e thẹn (không như tụi tôi ăn nói lu bu) nên anh Lắm có cảm tình đặc biệt, anh galand ghê lắm làm tụi tôi chọc anh và chị Hiện.  Chị Tuyết cũng dzui theo cái nghịch của chúng tôi.  Sau đó cả 3 chiếc xe kéo nhau đi chơi vùng ngoại ô.   Sau khi bị lạc đường, chúng tôi gặp nhau tại khu shopping mall Woodland có sông suối, rất hữu tình nên thơ, nếu tôi là thi sĩ chắc cũng làm thơ vì cảnh đẹp bao nhiêu người đẹp thêm nhiều cảm hứng, hôm nay có thêm anh Phạm Hồng Thạch tháp tùng. Chị Tuyết rất tếu được tôi phụ hoạ, Tuyết Liên hết sẩy, anh Ý cũng xôn xao vui nhộn,  anh chàng Thạch thì náo nhiệt tưng bừng tự nhiên hơn, chúng tôi vui đùa như trẻ thơ vô tư, và cười suốt buổi.  Chiều lại về nhà anh chị Lâm Tấn Vinh ăn toàn seafood : nào cua tươi, tôm luộc và vịt quay…Tôi mê món xoài xanh với nước mắm ớt,  nhìn vào đã thèm nên dù đang đau tôi cũng tham ăn.  Sau đó là màn hát karaoke nhộn nhịp, không ngờ Hồng Hải, chị Tuyết và Hoa Đồng Xuân hát quá hay, anh Hiền hát tuyệt vời, còn tôi chỉ biết “hét” nhưng ham dzui nhảy dzô hết cả hơi khan cả cổ vẫn bị chị Tuyết chọc quê: “Nếu biết em hát hay chị đã cho em lên sân khấu để dọn dẹp”. Dĩ nhiên sau khi nghe giọng oanh vàng cuả tôi ai cũng phải ra về khỏi mời , tôi chọc chị: “Như vậy chị phải cám ơn em chứ nhỉ!”.  Rồi cũng khuya và phải chia tay, ngậm nguì buồn thật nhiều về tấm tình anh chị Vinh với chúng tôi, cám ơn anh chị thật nhiều ra về mà lòng còn nhiều lưu luyến, mến thương.
Sáng thứ Tư chỉ còn lại Hồng Hải, Tuyết Liên, chị Hiện và tôi.  Sau khi ăn bánh xèo thơm giòn nhà chị Xoa,  chị Tuyết đưa chúng tôi đi đến một ngôi chùa Việt Nam để sám hối.  Mặc dù cửa chùa lúc nào cũng rộng mở, nhưng khi thấy chúng tôi, Ni Cô cũng : “Cắt dây chuông, cắt luôn dây điện thoại”.  Chúng tôi vào thắp nhang cầu xin khấn vái ăn năn… Sau đó vòng shopping cho hết một ngày nắng ấm.

Sáng thứ Năm từ giã Houston, lòng buồn vô hạn không thể diễn tả được hết nỗi lòng, ngậm nguì khi nghĩ đến những ngày vui, tình bạn hữu nồng nàn ấm áp như khí hậu nơi đây, bao giờ mới có thể quên được những kỷ niệm thật đậm sâu tình nghiã,  cám ơn các bạn thân thương, cám ơn những ngày vui đoàn tụ….Một lần nưã thành thật cám ơn BTC đã hy sinh phục vụ thật chu đáo, một ĐH thành công rực rỡ mỹ mãn, đem lại trong tâm hồn mọi người một kỷ niệm qúy giá khó quên, xin chân thành đa tạ.

Rời Houston lệ nhòa, mắt ướt
Không muốn xa, nhưng phải cất bước chia ly
Thẫn thờ cho kẻ ra đi
Hỏi người ở lại có khi nào buồn.


Thukỳ.
Navarre, Florida.

Xin xem thêm hình trong 3 tập photo albums dưới đây:
3.     Du Ngoạn Houston
Post a Comment