Sunday, January 4, 2026

LỜI TẠ TÌNH (THƠ- TRẦN VĂN LƯƠNG)

 


Dạo:

Đã gần về với tổ tiên,

Hãy thôi nói chuyện tình duyên nợ nần.

Cóc cuối tuần:

Lời Tạ Tình

(Dựa trên lời tâm sự của một người)

 

Này em hỡi, anh nhiều đêm mất ngủ,

Từ khi nghe em thủ thỉ một câu,

Rằng dù cho hai đứa đã bạc đầu,

Em vẫn muốn mình cùng nhau chung sống,

 

Rằng em sợ tuổi hoàng hôn lả bóng,

Phải một mình chèo chống giữa trùng khơi,

Nên chỉ mong hai đứa được thảnh thơi,

Vượt qua chặng cuối đời, quên khốn khó.

 

Anh đau đớn ôm mối sầu vợ bỏ,

Em không may mang nỗi khổ góa chồng,

Hai mảnh gỗ long đong,

Trời run rủi cho giữa dòng gặp gỡ.

 

Sau phút đầu tở mở,

Lo sợ bỗng chập chùng.

Nghĩ kỹ càng về đề nghị sống chung,

Anh nhận thấy cuối cùng mình không thể.

 

Thân vất vưởng khi tuổi đời đã xế,

Tiền bạc không, và tài nghệ cũng không.

Nếu chẳng may em vớ phải làm chồng,

Em suốt kiếp sẽ nghe lòng rướm máu.

 

Anh vốn có nhiều thói hư tật xấu,

Lấy nhau rồi, làm sao giấu được đây,

Nên chẳng chóng thì chầy,

Hai đứa cũng phải có ngày cấu xé.

 

Khi vẫn còn riêng rẽ,

Mình thấy toàn điều đẹp đẽ của nhau,

Nhưng một khi hai thớt ngựa chung tàu,

Làm sao tránh khỏi ôm đầu nhức nhối.

 

Trong tình duyên chắp nối,

Phút gần cuối cuộc đời,

Ai nấy đều đã mỏn sức mòn hơi,

Đâu thể kéo dài trò chơi vất vả.

 

Rồi kết cục, mỗi người đi mỗi ngả,

Lòng không còn được thong thả như xưa.

Với đắng cay, với chua xót dư thừa,

Mình sẽ tựa cánh chim vừa trúng đạn.

 

Sao mình chẳng chỉ xem nhau là bạn,

Luôn sẵn sàng lúc hoạn nạn giúp nhau.

Vì cho dù mình thân thiết đến đâu,

Ai cũng có những nhu cầu khác biệt.

 

Nếu hai đứa vẫn cố tình chẳng biết,

Thì chỉ càng thêm tội nghiệt mà thôi,

Khiến trong chặng cuối đời,

Phải đếm lá buồn rơi trên lối nhỏ.

 

Anh tin chắc, tuổi này em đã rõ,

Tình yêu toàn gây khốn khó xót xa,

Là đồng tiền mặt ngửa được bày ra,

Mà mặt sấp, than ôi, là thù hận.

 

Chuyện chồng vợ, anh vừa qua một bận,

Vết thương lòng còn đậm nét chưa phai,

Nên chẳng dám cùng ai,

Tính đến chuyện sánh vai về chung lối.

 

Anh muốn gửi đến em lời tạ lỗi,

Dù đau lòng, phải từ chối tình em.

Thà một lần cùng nhau rõ trắng đen,

Hơn là mãi chong đèn ngồi hối tiếc.

Trần Văn Lương

Sicily, 10/2025


CÒN TUỔI NÀO CHO EM…? (THÁI LAN)

 

CÒN TUỔI NÀO CHO EM…?






 

KÍNH GỞI QUÝ VỊ ÍT TUỔI

– Nhỏ ơi, mở cửa đi, có người đem gì cho nhỏ kià!

– Ứ! ai biểu!

– Anh có làm gì đâu? Thiệt không? Hé xem chút xíu thôi-

 Tôi hé cửa, ô thì ra người giúp việc của chung cư đang cầm bó hoa phi yến violets mà tôi rất thích – ở  Đà Lạt của tôi có rất nhiều, mà ở đây suốt bao nhiêu năm nay không thể tìm thấy ở đâu cả..

Sao anh tìm được hay vậy ta? Ừ, giận, nhưng mà vẫn mở cửa ra lấy hoa chứ!

Tôi nhắn tin:  – Xin cám ơn, nhưng anh nhớ lại đi…

Tối hôm qua, như thường lệ, tôi vẫn gõ cho anh vài chữ trước khi ngủ, nhưng không thấy hồi âm, nên sáng nay tức!

+++

Có vẻ như hai người tuổi teen đang gởi tin cho nhau?…

 Không phải đâu ạ, họ đều nhiều bó lắm rồi…

Anh trả lời: – A, tại vì hôm qua cháu Tí nó kể cho anh là tuần sau Lễ Tốt nghiệp, cháu được chọn làm valedictorian – đọc bài diễn văn từ biệt, rồi nhiều chuyện nữa, sau đó anh quên trả lời cho em. May quá, vô tình chùm hoa violets đến tạ lỗi dùm anh rồi nhỏ à.

Tôi mỉm cười. Thiệt là!

Trước ngày dọn đến khu chung cư dành cho người … ít tuổi, tôi rất băn khoăn và cảm thấy buồn tủi. Đi đâu làm gì cũng một mình, vì ông ấy đi xa rồi, và tôi cũng không giúp đưa đón các cháu được… Và điều quan trọng nhất là tôi rất sợ ma; hết trong vòng tay yêu thương che chở của Ba Me anh chị, rồi đến đấng trượng phu đầy nghị lực sức mạnh – tôi thường nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ phải suốt ngày ngồi một mình trông ngóng người thân, vì anh “mái nhà” của tôi rất khỏe mạnh, cho dù bị bầm dập sau nhiều năm đi tù cộng sản…lúc nào cũng có đôi, và tôi thường nói ” Bố ơi, Bố đừng giành đi trước nhé Bố, vì Bố rất giỏi, kiên cường, uyên bác mọi thứ, sẽ vẫn luôn giúp cho con cháu, cho xã hội…

 Để mẹ đi trước, vì mẹ vô tích sự! Với lại mẹ không thể sống một mình, bố ạ. Mẹ sợ mọi thứ”-

Thế đấy, mà ông í đã ích kỷ ra đi. Để lại mình tôi. Các con bảo mẹ muốn ở với đứa nào, tùy mẹ, mẹ nhé. Vài năm nay, khi đã “gác kiếm”, mỗi ngày không còn chạy theo cái đồng hồ, tôi sống với gia đình con gái, anh và em cháu đều ở xa, và cháu là tay hòm chìa khóa của gia đình, tỏ tường mọi thứ. Nhưng rồi có người bạn cũng “côi cút” như tôi, bà đang sống rất thoải mái ở một chung cư người ít tuổi, một mình một cõi, không phiền hà đến ai. Hai thế hệ dưới cùng một mái nhà đôi khi cũng có những điều bất tiện…

Đến chung cư này được chừng bốn tháng, một hôm trong buổi họp – ban Giám Đốc thường có những sinh hoạt để ngày bớt dài cho mọi người, tổ chức dạy nấu ăn, đan móc, … bingo… và tôi có giúp dạy cho những sinh hoạt ấy, vì đó là những thú tiêu khiển mà tôi rất thích…Bên cạnh tôi là một đấng nam nhi – Ông ấy gợi chuyện và hỏi tôi có phải người ở xứ Sương Mù không, vì những người ở xứ đó đa số đều biết đan..và có nhiều người Huế nên họ biết nấu món Huế… 

 – Tại sao ông biết?

– Vì tôi ở căn đối diện với nhà của cô, cách khu đậu xe và khoảng sân rộng, thỉnh thoảng tôi thấy cô ngồi đan…

Thôi chết rồi! Có lúc tôi ra ban công khi trời mát, để vừa đan vừa nhìn xuống vườn hoa rất đẹp bên dưới. Tôi cũng có nhìn sang dãy nhà bên đó, cũng thấy có vài người ra đứng ngắm trời trăng như mình…

Và rồi, buổi sáng, buổi chiều đi bộ trên những con đường quanh chung cư có nhiều bóng cây rợp mát, tôi lại gặp ông ấy, có lần ông xin phép được sóng đôi cùng tôi.  

-Thanh có thích bài “… con đường Duy Tân cây dài bóng mát” không?

– Dạ thích, đó cũng là câu chuyện tùy bút về ngày xưa của Thanh đó ạ –

…Chúng tôi kể cho nhau nghe nhiều kỷ niệm về Đà Lạt, về Huế – ông ấy là người gốc Cố Đô, và có nhiều năm sống ở xứ Ngàn Hoa, nên những cà phê Tùng, khu Hòa Bình, các ghềnh thác, hồ núi, và sông Hương…các thắng cảnh ở hai nơi thương yêu ấy là tiền đề cho những buổi dạo mát của ông Thịnh và tôi.

– Ngộ chưa Thanh, cả hai chúng ta đều có những bốn chữ giống nhau trong tên của mình; đáng lý ra…

 – Sao cơ? 

 – Đáng lý ra nếu như mình gặp nhau từ rất lâu rồi, thì anh và Thanh đã có thể nghĩ ra một chữ ký chung cho cả hai rồi, thích thú biết chừng nào, phải không bé?  

Đã qua nhiều tháng rồi, và anh thi sĩ đã viết cho tôi những bài thơ, về cái răng khểnh, về mắt buồn…  và gởi tin nhắn cho “bé”, cho “nhỏ”… 

 Anh lớn hơn tôi rất nhiều tuổi.

Anh bảo: 

– Cám ơn em đã cho anh sống lại thời xưa, cho phép anh gọi “bé” nha –

Tôi thì vốn đã không bao giờ chịu lớn…! Ai cũng phải chịu thua…

Có hôm sinh hoạt với mọi người ở chung cư, một buổi lễ lạc, anh lên sân khấu hát , vừa nhìn tôi:

”  Xin cho yêu em nồng nàn…

…Dù biết yêu tình yêu muộn màng..” *1/-

Hôm đó tôi đã rất xúc động, và cứ nghĩ như ngày xưa…nhưng rồi.

Có hôm tôi phải đi bác sĩ, và con gái bận việc đột xuất nên không chở tôi đi như đã dự định, tôi hỏi anh có thể giúp tôi được không. Tất nhiên anh rất vui, vì lâu nay muốn qua tận căn hộ để giúp tôi sửa vài thứ lặt vặt, như khi tủ lạnh hư, hoặc vòi nước rỉ, nhưng tôi đều không muốn, và kiên nhẫn chờ thợ đến…và tôi cũng chưa bao giờ sang nhà của anh.

Các con của anh và của tôi đều biết chuyện của hai chúng tôi, và chúng rất hoan nghênh, vì ba, mẹ chúng đã có niềm vui chứ không lẻ loi như những năm qua…  

Có  lúc làm những món anh thích – bánh flan, món Huế…tôi nhờ chị giúp việc của chung cư mang qua cho anh.

– Thanh ơi, cá kho ngon quá- anh ghiền luôn, và ghiền người nấu…

Hôm nay ngồi cạnh anh trong xe, tôi cảm thấy rất bỡ ngỡ.

Khi ra về, anh ngừng xe ở một công viên, và quay lại phía tôi, cầm tay tôi và nói:

– Thanh ơi, nhiều đêm rồi anh thao thức, và hôm nay anh muốn hỏi em: Em về sống cùng anh được không? Từ khi biết em, anh thấy cuộc đời mình thật có ý nghĩa, đôi tay anh như có cánh, lúc nào cũng cảm thấy như bay trên mây trời hạnh phúc, em đồng ý nhé em? – Và anh cũng muốn có anh ngay bên cạnh khi em đau đầu, nhức tay…anh sẽ yên tâm hơn, em ạ.

Anh luôn cám ơn Trời đã cho anh gặp được em, dù muộn màng, Thanh ơi… 

Mình sẽ tổ chức một buổi họp mặt nhỏ, mời bà con bạn bè đến chung vui với mình, em nhé? Nhỏ của anh?

– Anh Thịnh, thật là đột ngột. Cám ơn anh đã dành cho Thanh những tình cảm thương quý. Anh cho phép Thanh suy nghĩ rồi trả lời anh sau nhe. Và tôi rút tay về.

Anh rất buồn, nhưng tôn trọng ý của tôi, và đưa tôi về.

Và tôi gởi cho anh một lá thư, sang bỏ vào hộp thư của anh.

Thưa anh,

 Th cám ơn và thật trân quý những tình cảm anh dành cho Th.

 Những ngày tháng vừa qua, Th rất vui và hạnh phúc khi có anh cùng đi ngắm muôn hoa vạn vật, thưởng thức ánh trăng vừa lên. Trước đây, khi thấy những cặp đôi sánh vai bên nhau, Th rất buồn tủi, tại sao mình lại cô đơn..? 

Nay thì Th cũng đã có người chia sẻ mọi việc, Th cám ơn anh nhiều lắm. 

Cám ơn anh đã dệt muôn vàn lời thơ lãng mạn làm say đắm lòng người cho bao độc giả của anh và những dòng thơ tràn đầy cảm xúc cho Th.

Cám ơn anh đã thi vị hóa những tháng ngày cô đơn buồn tủi của Th khi nghĩ về quá khứ. Th không còn lặng lẽ tiếc nuối những hạnh phúc đã qua.

Nhưng xin anh hiểu cho Th, và Th nghĩ anh cũng như Th, có những lúc anh cũng nghĩ về chị,  như Th vẫn nhớ về người đã cùng mình chia sẻ ngọt bùi suốt nhiều năm tháng trước đây… 

Hãy cứ để mỗi người sống theo ý nguyện của mình.

 Dù anh thấy rằng quãng đời còn lại của anh và Th sẽ có ý nghĩa hơn, ấm áp hơn khi mình ở cùng mái nhà, ăn cùng mâm, nhưng không nên để cả hai phải gượng gạo, có những lúc “nếu như là ông ngoại của bé Nhi thì đã khác rồi”. Cũng như anh ” Nếu là Ngọc thì thế này thế kia”, anh nhé.

Cứ để mọi việc tiếp tục như hiện nay, thưa anh. Anh vẫn chăm lo những nhỏ nhặt nhưng cần thiết của Th “Hôm nay trời gió. Em ra ngoài với bé Nhi thì nhớ quàng khăn ấm, em nhé”.

Buổi tối :  “Nhớ mang vớ nha em”…

Anh với Th, chúng ta là bạn, ông Tơ đã không se duyên cho mình sớm hơn, nhưng muộn cũng còn hơn không. Gặp nhau, lo cho nhau để cùng bước đi những bước còn lại, để những giờ phút của cả hai không còn lẻ loi, là hạnh phúc nhất trên đời. Các con, các cháu chúng ta không bao giờ muốn người khác thế vào vị trí của cha, mẹ, ông bà của chúng.

Những ngày đặc biệt, sinh nhật, kỷ niệm ngày cưới, … anh và Thanh đều có thể nhớ về những ngày xa xưa, anh nhé.

Mong anh hiểu và không buồn khi đọc những dòng thư này. 

Th sẽ luôn trân quý những gì anh đã và sẽ dành cho Thanh.

Thương quý,  

– Th”.

Và tối nay, cũng như bao nhiêu đêm, anh vẫn gởi tin nhắn:

” Nhỏ ngủ ngon nhé. Nhớ em”.

Hé màn cửa sổ nhìn qua dãy nhà đối diện, một cánh cửa sổ cũng vừa mới mở ra, và trên màn hình điện thoại, một nụ hôn gió vừa hiện lên.  

– “Chúc anh ngủ ngon. Nhớ uống thuốc nhức đầu với thật nhiều nước nhé anh”-

– Bé ơi, 

” …còn tuổi nào cho nhau

  Còn tuổi trời hư vô...” *2/-

=============

tháilan – mùa Đông xứ Cao Bồi, 2021

*1/- TÌNH KHÚC CHO EM-  Lê Uyên Phương

*2/-  CÒN TUỔI NÀO CHO EM- Trịnh Công Sơn

=======================================

SÀI GÒN NỖI NHỚ...! (THƠ- NGƯ SĨ)


 

SÀI GÒN NỖI NHỚ...!

Bao kỷ niệm Sài Gòn nỗi nhớ....
Của một thời xuân sắc mộng mơ
Tuổi học trò cặp sách tình thơ
Hồn thả mộng chân trời rộng mở...

Mái trường xưa bạn bè mỗi ngã
Thời gian trôi vầng tóc phai màu
Kẻ phương trời còn nhớ đến nhau 
Hình ảnh cũ một thời xuân sắc

Nửa thế kỷ.... đường xưa lối cũ
Bao đổi thay còn mất đổi dời..?
Tình vẫn còn nghĩa hữu khắp nơi
Còn lưu dấu dẫu mờ năm tháng...

Sài Gòn xưa ... dòng đời viễn xứ
Người Sài Gòn rãi bốn phương trời
Tình vẫn dài cánh nhạn xa xôi
Cùng chia sẻ góc buồn lữ thứ....!

Ngư Sĩ

MỸ ĐỘT KÍCH VENEZUELA TRONG ĐÊM, BẮT VỢ CHỒNG TT MADURO (NNL)

 

Mỹ đột kích Venezuela trong đêm, bắt vợ chồng Tổng Thống Maduro

January 3, 2026 : 7:14 AM

 


Ông Nicolas Maduro trên chiếc phi cơ đưa về New York. (Hình: Donald J. Trump/Truth Social)

 

WASHINGTON, DC (NV) – Mỹ tấn công Venezuela và lật đổ nhà độc tài lâu năm của nước này – Tổng Thống Nicolas Maduro, hôm Thứ Bảy, 3 Tháng Giêng, trong hành động can thiệp trực tiếp nhất của Washington vào Mỹ Latin kể từ cuộc xâm lược Panama năm 1989, Reuters dẫn lời Tổng Thống Donald Trump cho biết.

“Hoa Kỳ thực hiện thành công cuộc tấn công quy mô lớn nhằm vào Venezuela và nhà lãnh đạo của họ, Tổng Thống Nicolas Maduro, người đã bị bắt và được đưa ra khỏi đất nước bằng phi cơ,” ông Trump viết trên Truth Social.

 

Ông Trump cho biết chiến dịch này được thực hiện có sự phối hợp với giới chức chấp pháp của Mỹ.

Việc bắt giữ ông Maduro là do một nhóm hỗn hợp thực hiện, bao gồm lực lượng đặc biệt tinh nhuệ, trong đó có lính đặc nhiệm Delta, một giới chức Mỹ nói với Reuters.

Thượng Nghị Sĩ Mike Lee (Cộng Hòa-Utah) cho biết Ngoại Trưởng Marco Rubio nói với ông rằng Maduro sẽ ra tòa ở Mỹ về các cáo buộc hình sự.

Ông Rubio “dự đoán sẽ không có thêm hành động nào nữa ở Venezuela trong khi ông Maduro đang bị giam giữ tại Mỹ,” ông Lee viết trên X.

Tổng Thống Maduro bị tòa án liên bang Mỹ truy tố vào năm 2020 về tội khủng bố ma túy và các tội danh khác vì điều hành cái mà các công tố viên gọi là kế hoạch buôn lậu hàng tấn cocaine đến Mỹ thông qua cái gọi là “Cartel de Los Soles,” tức là “Băng Mặt Trời.”

“Họ sẽ sớm đối mặt đầy đủ với cơn thịnh nộ của công lý Mỹ trên đất Mỹ tại các tòa án Mỹ,” Bộ Trưởng Tư Pháp Pam Bondi viết trên X về vợ chồng ông Maduro.

Phó tổng thống Venezuela, bà Delcy Rodriguez, người có thể nắm chính quyền ở nước này, cho hay bà không biết nơi ở của vợ chồng Maduro và yêu cầu bằng chứng về hai người vẫn còn sống.

Ông Vladimir Padrino, bộ trưởng Quốc Phòng Venezuela, lên án sự can thiệp này. “Với sự đoàn kết của người dân, chúng ta sẽ tìm thấy sức mạnh để kháng cự và chiến thắng,” ông nói trong một thông điệp video.

 

Một giới chức cấp cao khác, Bộ Trưởng Nội Vụ Diosdado Cabello, xuất hiện trên đường phố đội nón bảo hiểm và áo khoác chống đạn, kêu gọi người dân không hợp tác với “quân thù khủng bố.”

Với việc bà Rodriguez có thể nhậm chức tổng thống, nhưng hai ông Padrino và Cabello có ảnh hưởng đáng kể đối với quân đội, người dân Venezuela đang hồi hộp phỏng đoán những điều xảy ra tiếp theo.

Các phân tích gia cho rằng sự hậu thuẫn của quân đội đã giúp ông Maduro nắm quyền trong thời gian dài mặc dù ông không được lòng dân.

Phe đối lập Venezuela, đứng đầu là bà Maria Corina Machado, người vừa đoạt giải Nobel Hòa Bình, cho biết họ không có bình luận chính thức, và nói rằng ông Maduro nhiều lần gian lận để ngăn họ lên nắm quyền lực trong các cuộc bầu cử, cũng như trấn áp các cuộc biểu tình trên đường phố và bỏ tù các nhân vật đối lập.

Một nguồn tin thân cận với phe đối lập yêu cầu được ẩn danh nói với Reuters rằng việc bắt giữ ông Maduro là “việc của người nội bộ” được quân đội Venezuela hỗ trợ.

“Hiện tại không còn hành động quân sự nào nữa, nhưng đây là thông điệp cho các thành viên còn lại của chính phủ Venezuela – hãy nhìn xem Mỹ có khả năng gì, hãy bước ra ngay bây giờ và đàm phán,” nguồn tin ẩn danh này nói, nhưng không đưa ra bằng chứng.

Vào đầu giờ Thứ Bảy, các vụ nổ đã làm rung chuyển Caracas và các nơi khác, khiến chính phủ của ông Maduro tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia và huy động quân đội. Họ cho biết các cuộc tấn công cũng diễn ra ở các tiểu bang Miranda, Aragua và La Guaira.

Các vụ nổ, phi cơ và khói đen được nhìn thấy trên khắp thủ đô Caracas từ khoảng 2 giờ sáng, trong khoảng 90 phút.

Người dân Venezuela bày tỏ nỗi bàng hoàng và sợ hãi khi họ quay video khói cuồn cuộn và những tia sáng màu cam sáng trên bầu trời.

Bà Carmen Marquez, 50 tuổi, một cư dân ở phía đông thủ đô, cho biết bà leo lên mái nhà và mặc dù không nhìn thấy những có thể nghe tiếng phi cơ ở các độ cao khác nhau.

“Những ánh sáng giống như pháo sáng băng qua bầu trời và sau đó có thể nghe thấy tiếng nổ. Chúng tôi lo chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Chúng tôi không biết gì từ chính phủ, chỉ biết những gì truyền hình nhà nước nói,” bà nói.

Một đài truyền thông địa phương gần gũi với Đảng Xã Hội cầm quyền cho biết các vụ nổ đã xảy ra gần các căn cứ quân sự Fuerte Tiuna và La Carlota. Hình ảnh về La Carlota trên đài truyền hình nhà nước cho thấy một chiếc xe tăng và xe buýt bị phá hủy.

Mặc dù nhiều chính phủ Mỹ Latin phản đối ông Maduro và nói rằng ông đã đánh cắp cuộc bầu cử năm 2024, hành động can thiệp trực tiếp của Mỹ làm sống lại những ký ức đau thương về những can thiệp trong quá khứ và thường bị các chính phủ và người dân trong khu vực phản đối mạnh mẽ.

Lửa bốc lên ở Fuerte Tiuna, khu phức hợp quân sự lớn nhất Venezuela, sau một loạt tiếng nổ vào ngày 3 Tháng Giêng. (Hình: AFP via Getty Images)

 

“Một bình minh mới cho Venezuela! Bạo chúa đã ra đi,” ông Christopher Landau, thứ trưởng Ngoại Giao Mỹ, viết trên X.

Đường phố Venezuela có vẻ tương đối yên tĩnh khi mặt trời ló dạng vào sáng Thứ Bảy. Binh lính tuần tra một số khu vực và một số đám đông nhỏ các ủng hộ viên của Maduro bắt đầu tụ tập ở Caracas.

Nhiều người khác bày tỏ sự nhẹ nhõm.

“Tôi rất vui, tôi nghi ngờ trong một chút là điều này có thật sự xảy ra hay không, vì giống như trên phim vậy,” nhà buôn Carolina Pimentel, 37 tuổi, ở thành phố Maracay, nói với Reuters. “Bây giờ tất cả đều yên ắng nhưng tôi cảm thấy có vẻ người dân sẽ ra đường ăn mừng.”

Nga, Cuba và Iran, các đồng minh của Venezuela nhanh chóng lên án cuộc tấn công là vi phạm chủ quyền Venezuela. Tehran kêu gọi Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc chấm dứt “hành vi xâm lược bất hợp pháp.”

 (NNL) 

Saturday, January 3, 2026

VINGROUP QUAY XE, RÚT KHỎI DỰ ÁN CAO TỐC NAM BẮC- THIẾU VỐN HAY CÚ TÀI CHÁNH NGOẠN MỤC (GS. TS. KHƯƠNG HỮU LỘC)

 



Vingroup quay xe, rút khỏi dự án Cao Tốc Nam Bắc - Thiếu vốn hay cú tài chánh ngoạn mục?

https://www.youtube.com/watch?v=XKaGgPgCZkc

ĐẦU NĂM KHAI BÚT (THƠ- HÀN THIÊN LƯƠNG)

 




10 THỨ CHỈ CÓ Ở MIỀN NAM VIỆT NAM TRƯỚC 1975…(ST)

 


10 THỨ CHỈ CÓ Ở MIỀN NAM VIỆT NAM TRƯỚC 1975…
1. Học sinh đi học không cần đóng học phí.
Đây là chính sách khuyến học của Chánh phủ VNCH dành cho tất cả con em Miền Nam được tiếp cận tri thức.
2. Đi bịnh viện không tốn tiền. Các bạn khó tin ư? Nhưng đây hoàn toàn là sự thật.
Các bịnh viện do Chánh quyền VNCH quản lý đều miễn phí tiền khám chữa bệnh cho người dân.
Và đặc biệt, bác sĩ và nhân viên y tá vô cùng gần gũi và thân thiện với bệnh nhân cho dù người giàu hay người nghèo.
3. Trẻ con, người lớn khi đi ngoài đường nếu gặp phải đám tang đều đứng lại, cởi nón và cúi đầu đưa tiễn người quá cố.
4. Bất kỳ ai đang trên đường phố, nếu nghe tiếng Quốc ca vang lên đều đứng nghiêm trang chào cờ với lòng tự hào dân tộc.
5. Học sinh được uống sữa, ăn bánh mì miễn phí. Ăn uống đến phát ngán phải lén bỏ bánh mì vào thùng rác.
6. Các bạn được quyền bầu chọn người đứng đầu đất nước thông qua bầu cử Tổng Thống một cách dân chủ và công khai.
7. Nếu không hài lòng về chánh sách quản lý đất nước của Chánh phủ, các bạn có quyền xuống đường biểu tình thể hiện chính kiến.
Các bạn có thể đứng trước Dinh Tổng Thống chửi rủa hay đốt hình ông ta mà không gặp bất kỳ sự đàn áp hay bắt bớ gì của Chánh quyền.
8. Ra đường các bạn có thể đeo bao nhiêu vàng, mang bao nhiêu tiền cũng không sợ bị cướp giật.
9. Khi chạy xe trên đường, các bạn cũng không sợ Cảnh sát Công lộ xin tiền (đòi hối lộ).
10. Các bạn cầm Giấy thông hành VNCH có thể đi khắp thế giới mà không bị coi thường, khinh rẻ. Ngược lại, được bạn bè quốc tế quý mến và tôn trọng.
Còn nữa, còn nhiều nữa những thứ đã tồn tại ở Miền Nam Việt Nam trước 1975 mà đến tận bây giờ ở chế độ hiện nay vẫn không hề có được.
Đô Thành Sài Gòn. (St)

SẦU ĐÔNG (THƠ- NGƯ SĨ)

 


SẦU ĐÔNG


Tuyết lạnh bao năm đời viễn xứ
Lất phất mưa bay  phủ lạnh lùng
Khung trời u ám mây xám phủ
Để người lữ khách lạnh sầu đông

Từng hạt tuyết rơi từng nỗi nhớ
Đong đầy năm tháng kẻ ly hương
Nửa thế kỷ phơi sương tuyết đổ
Lữ khách còn vương dậm ngã đường

Mong mõi thời gian dài bất tận
Để lòng phảng phất nét hương xưa
Để bao thương nhớ còn vương vấn
Đạt ước mong tháng đợi năm chờ....

Mưa tuyết đổ chạnh lòng lữ khách
Giọt sầu đông từng tháng năm dài
Nỗi cô quạnh khung trời xa cách
Lòng hẹn lòng nỗi nhớ không phai...!

Ngư Sĩ

BÓNG XUÂN XƯA (THƠ- DƯ THỊ DIỄM BUỒN/ NHẠC MAI ĐẰNG/ CA SĨ PHƯƠNG ANH)

 


Đã nhận được của quý anh: Thi văn sĩ Lê Tấn Dương, 
Nhiếp ảnh gia lão thành Lê Quang Xuân, Nhạc Sĩ Mai Đằng (VietTuDo) Ban Trần (bdt4325@gmail.com) Lê Bình Định (VBTĐHN) Nam Lê (thiệp và quà Xuân)  Nhận được hình 
ảnh trẻ, đẹp của quý anh chị trong nhóm "Tri Kỳ Bốn Phương"

Kính mời thưởng thức video nhạc "Bóng Xuân Xưa"


Thành tâm chúc mừng gia đình quý bạn hữu, quý anh chị 
trong các Diễn Đàn, Bạn Dọc, đồng môn, đồng điệu...
năm Mới: "Vạn sự như ý, hạnh phúc bình an khỏe mạnh" .

Dư Thị Diễm Buồn 

Friday, January 2, 2026

VẪN CÒN NỖI NHỚ SÀI GÒN (THƠ- LONG NGUYỄN- CHUYỂN)

 


VẪN CÒN NỖI NHỚ SÀI GÒN
Có còn ai ngồi nhớ
Về thành phố Sài Gòn
Từng là Hòn ngọc Viễn đông
Cha ông gầy dựng từ thời đi mở cõi ?
Năm mươi năm rồi Sài Gòn mất tên
Nhưng vẫn còn in trên lon bia, bao thuốc lá
Chứng minh rằng không ai quên được
Đâu có con sông nào chảy ngược lên nguồn ?
Tôi đến Sài Gòn ngày còn trọ học
Vẫn chong đèn đọc sách đêm đêm
Thỉnh thoảng nghe thèm tô phở gõ
Chừng đó thôi đã là chuyện khó quên.
Sài Gòn vốn dĩ hiền hòa
Như bản chất thật thà của người Nam bộ
Nhưng cũng nhiều biến động qua từng thập kỷ
Vậy mà vẫn không ủy mị, luôn chịu đựng mọi can qua.
Với Sài Gòn... ở thì yêu và mến
Khi xa lại là nỗi nhớ thương
Những con đường vãi vương sắc lá
Nhộn nhịp cộ xe, tấp nập phố phường.
Trong những ngày còn cuộc chiến
Cầm tờ giấy phép tôi trở lại Sài Gòn
Áo treillis còn vương bùn đất đỏ
Giữa phố lớn... tôi đứng buồn như đứa trẻ con.
Trời Sài Gòn thất thường mưa nắng
Như tính khí cô gái tôi từng quen
Sau này nghe nói em cùng gia đình vượt biên rồi mất tích
Xin thắp nén hương lòng mà thương tiếc em.
Giờ lại ngồi đây nhớ
Nhớ rất nhiều những kỷ niệm dấu yêu
Nhớ những chiều Sài Gòn tan trường dập dìu áo trắng
Có tôi về con hẻm nhỏ một chiếc bóng liêu xiêu.
Cũng muốn nói nhiều thêm về đất Sài Gòn
Nhưng trăm năm nữa còn không chuyện nước chảy đá mòn
Cứ nhìn những ngày mưa Sài Gòn thành con sông lớn
Sao chẳng chở giùm tôi nỗi nhớ đã hóa nỗi buồn ?

SAO THUỞ ẤY LÀM NGƠ (THƠ- MỸ HOÀN & NHỮNG BÀI ĐỐI ĐÁP)/ KHUNG TRỜI ĐẠI HỌC (THÁI LAN NỮ)

 


Nữ dịch giả Thái Lan của chúng ta có một bài hồi ký "Khung Trời Đại Học" đăng trên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại VietPen. Bài viết tả lại mối tình thời sinh viên e ấp, những "trở ngại" đã ngăn trở cuộc tình, nhưng thật ra chỉ vì tính nhút nhát và quá ngây thơ của cô thiếu nữ mới lớn quá ngoan hiền. Hôm nay Thúy bê này về đây giới thiệu lại vì có... một điều thú vị cho chúng ta sẽ giới thiệu ngày mai!


SAO THUỞ ẤY LÀM NGƠ 

(Bát vận đồng âm- Tặng chị Thái Lan & Mỹ Hoàn)🌹🌹♥️♥️


Khung trời đại học mối tình thơ

Nhớ mãi người ơi đến tận giờ

Tim loạn lòng si run giấy vở 

Mắt nhìn dạ thích rối đường tơ

Buồn thương tại, bị … luôn trăn trở 

Hồi tiếc do, vì … mãi vẩn vơ 

Giờ đã nghìn thu câu vĩnh biệt 

Giận mình thuở ấy sao làm ngơ!


      Phương Hoa - DEC 3, 2024

 ================
Cuộc đời là một giấc mơ qua
Mối Tình Thơ một thuở thiệt thà
Người về nơi cõi xa xăm ấy
Tôi chiều nay thương nhớ xót xa 
(KimLoan tặng chị Mỹ Hoàn-Mối Tình Thơ- tặng chị Thailand- Khung Trời Đại Học)
Love, -Em8

   Tình thơ mơ mộng sẽ trôi qua

Vương vấn hồn ta suốt tới già
Ươm giữ mối tình mong trẻ mãi
Nhưng đành hiu hắt buổi sương pha...

THA NHÂN.


TƯƠNG TƯ THƠ MỘNG VÒNG HOA BƯỚM

Đại học hoài chưa thuộc vần yêu
Ngập ngừng mắc cỡ sớm mong chiều
Đường tình thơm mộng vòng hoa bướm
Hờn mưa giận nắng vắng tay dìu...
MD.12/13/24 -LuânTâm

 

TÌNH ĐỒNG HƯƠNG (ĐÀO THẾ VƯỢNG/ THÙY VÂN/ ÁI KHANH- TRÌNH BÀY)

 


Nhạc phẩm Tình Đồng Hương của Đào thế Vượng đã được viết vào năm 1992 cho các em học sinh ở các trung tâm Việt Ngữ thuộc miền nam California. Bài hát nói lên tâm sự của các bạn trẻ quan tâm đến cộng đồng người Việt. Ca sĩ đầu tiên trình bầy nhạc phẩm này là Thùy Vân lúc 6 tuổi. Bài hát được thu lại với giọng hát của Ái Khanh.

https://www.youtube.com/watch?v=2fEUWsU1DTo