Dạo:
Đã
gần về với tổ tiên,
Hãy
thôi nói chuyện tình duyên nợ nần.
Cóc cuối tuần:
Lời Tạ Tình
(Dựa
trên lời tâm sự của một người)
Này em hỡi, anh nhiều đêm mất
ngủ,
Từ khi nghe em thủ thỉ một câu,
Rằng dù cho hai đứa đã bạc đầu,
Em vẫn muốn mình cùng nhau
chung sống,
Rằng em sợ tuổi hoàng hôn lả
bóng,
Phải một mình chèo chống giữa
trùng khơi,
Nên chỉ mong hai đứa được thảnh
thơi,
Vượt qua chặng cuối đời, quên
khốn khó.
Anh đau đớn ôm mối sầu vợ bỏ,
Em không may mang nỗi khổ góa
chồng,
Hai mảnh gỗ long đong,
Trời run rủi cho giữa dòng gặp
gỡ.
Sau phút đầu tở mở,
Lo sợ bỗng chập chùng.
Nghĩ kỹ càng về đề nghị sống
chung,
Anh nhận thấy cuối cùng mình
không thể.
Thân vất vưởng khi tuổi đời đã
xế,
Tiền bạc không, và tài nghệ
cũng không.
Nếu chẳng may em vớ phải làm
chồng,
Em suốt kiếp sẽ nghe lòng rướm
máu.
Anh vốn có nhiều thói hư tật
xấu,
Lấy nhau rồi, làm sao giấu được
đây,
Nên chẳng chóng thì chầy,
Hai đứa cũng phải có ngày cấu
xé.
Khi vẫn còn riêng rẽ,
Mình thấy toàn điều đẹp đẽ của
nhau,
Nhưng một khi hai thớt ngựa
chung tàu,
Làm sao tránh khỏi ôm đầu nhức
nhối.
Trong tình duyên chắp nối,
Phút gần cuối cuộc đời,
Ai nấy đều đã mỏn sức mòn hơi,
Đâu thể kéo dài trò chơi vất
vả.
Rồi kết cục, mỗi người đi mỗi
ngả,
Lòng không còn được thong thả
như xưa.
Với đắng cay, với chua xót dư
thừa,
Mình sẽ tựa cánh chim vừa trúng
đạn.
Sao mình chẳng chỉ xem nhau là
bạn,
Luôn sẵn sàng lúc hoạn nạn giúp
nhau.
Vì cho dù mình thân thiết đến
đâu,
Ai cũng có những nhu cầu khác
biệt.
Nếu hai đứa vẫn cố tình chẳng
biết,
Thì chỉ càng thêm tội nghiệt mà
thôi,
Khiến trong chặng cuối đời,
Phải đếm lá buồn rơi trên lối
nhỏ.
Anh tin chắc, tuổi này em đã
rõ,
Tình yêu toàn gây khốn khó xót
xa,
Là đồng tiền mặt ngửa được bày
ra,
Mà mặt sấp, than ôi, là thù
hận.
Chuyện chồng vợ, anh vừa qua
một bận,
Vết thương lòng còn đậm nét
chưa phai,
Nên chẳng dám cùng ai,
Tính đến chuyện sánh vai về
chung lối.
Anh muốn gửi đến em lời tạ lỗi,
Dù đau lòng, phải từ chối tình
em.
Thà một lần cùng nhau rõ trắng
đen,
Hơn là mãi chong đèn ngồi hối
tiếc.
Trần Văn Lương
Sicily,
10/2025

No comments:
Post a Comment