Tuesday, January 3, 2023

NHỮNG SỰ THẬT THÚ VỊ VỀ GIÁNG SINH (MINH MINH)

 

Những sự thật thú vị về Giáng sinh


Giáng sinh luôn gắn liền với những điều kỳ diệu, những món quà, niềm vui, sự sum họp và tinh thần tích cực. 


Không có gì bất ngờ khi người ta vẫn thường nói Giáng sinh là một trong những khoảng thời gian đẹp nhất trong năm. 


(Ảnh: Andrea Danti/ Shutterstock)


Dưới đây là những sự thật thú vị về Giáng sinh sẽ khiến bạn mỉm cười.


1. Mỗi năm có 3 tỷ thiệp Giáng sinh được gửi ở Hoa Kỳ.


2. Cây thông Giáng sinh được bán ở Hoa Kỳ từ năm 1850.

3. Mất khoảng 15 năm để trồng một cây thông cỡ trung bình.

4. Alabama là tiểu bang đầu tiên chính thức công nhận Lễ Giáng Sinh vào năm 1836. Trong khi đó, Oklahoma là tiểu bang cuối cùng công nhận Giáng sinh, năm 1907.

 

5. Hình tượng ông già Noel được xây dựng dựa trên một người có thật: Thánh Nikolas của Myra. Ông sống ở Myra vào những năm 300. Myra là một địa phương thuộc Thổ Nhĩ Kỳ hiện nay. 

 

Tên tiếng Đức của thánh Nicolas là Sankt Niklaus. Ông là vị thánh bảo trợ cho ngành ngân hàng, môi giới cầm đồ, chèo thuyền, trẻ mồ côi và Thành phố New York.



(Nguồn: Zarya Maxim Alexandrovich/ Shutterstock)


6. Tổng thống Teddy Roosevelt, một nhà bảo vệ môi trường, đã cấm sử dụng cây thông ở Nhà Trắng vào năm 1901.


7. Mỗi năm, có khoảng 35 triệu cây thông tươi được bán ra ở Hoa kỳ trong số hơn 45 triệu cây được trồng.


8. Mua hàng vào dịp lễ chiếm 1/6 tổng doanh số bán lẻ hàng năm ở Hoa Kỳ.


9. “White Christmas” của Irving Berlin là đĩa đơn bán chạy nhất mọi thời đại, với hơn 100 triệu bản được tiêu thụ trên toàn thế giới.


10. “The Twelve Days of Christmas” (tạm dịch: Mười hai ngày Giáng sinh) là một bài hát Giáng sinh tiếng Anh liệt kê một chuỗi các món quà trong mỗi ngày của 12 ngày Giáng Sinh (12 ngày sau giáng sinh). 


Bài hát được phát hành tại Anh vào năm 1780 không có nhạc hoặc giai điệu, một số nguồn tin cho rằng nó có nguồn gốc từ Pháp. Số món quà trong đó là 364 món.



Giáng sinh ấm áp cho bà. (Ảnh: Yuganov Konstantin/ Shutterstock) 

11. Người Pháp đã gửi tặng món quà Giáng sinh lớn nhất cho nước Mỹ vào năm 1886. Đó là bức tượng Nữ thần Tự do.

 

12. Cây thông Giáng sinh nhân tạo đầu tiên không hề có một chút gì liên quan đến cây thông thật. Nó được tạo ra từ lông ngỗng nhuộm màu.

 

13. Giáng sinh có rất nhiều tên gọi. Ở Trung Quốc, họ gọi Giáng sinh là Sheng Tan Kuai Loh, ở Phần Lan là Hauskaa Joulua, ở Pháp là Joyeux Noel, ở Wales là Nadolig Llawen, ở Thụy Điển là God Jul.

 

14. Cách viết “Xmas” có bắt nguồn từ Hy Lạp. Chữ “X” trong tiếng Hy Lạp là biểu tượng cho Đấng Christ.

15. Riga, Latvia là nơi có cây thông Giáng sinh đầu tiên được trang trí. Khoảng 36 triệu cây thông được sản xuất mỗi năm tại các trang trại cây Giáng sinh.

(Ảnh: FamVeld/Shutterstock)

 

16. Candy Cane (kẹo gậy) là một trong những biểu tượng quen thuộc nhất của Giáng sinh. Nó xuất hiện ở châu Âu từ năm 1670 nhưng mãi đến những năm 1800 mới du nhập vào Mỹ. 


Hình dáng của kẹo gậy giống như hình dạng cái móc của Chúa Giê-su dùng để chăn bầy cừu của ngài.


Màu sắc và đường sọc mang ý nghĩa về sự trong sạch và sự hy sinh của Chúa Giê-su đã trở nên phổ biến vào giữa những năm 1900.


17. Những chiếc tất Giáng sinh bắt nguồn từ câu chuyện 3 cô gái chưa chồng giặt đồ và treo tất của họ bên ống khói cho nhanh khô. 


Họ không thể lấy chồng vì không có của hồi môn. Khi Thánh Nicholas biết hoàn cảnh của họ, ông đã đặt vào mỗi chiếc tất một túi vàng. 

 

Buổi sáng thức dậy, các cô gái phát hiện ra họ đã có của hồi môn nên có thể cưới chồng.


18. Ước tính cứ 3 người trên thế giới thì có 1 người ăn mừng Giáng sinh, trong đó có 2,1 tỷ người theo đạo Cơ đốc. 

 Trong khoảng 7.038.044.500 người trên thế giới thì có khoảng 23.460.148 người đón Giáng sinh.


19. Bài hát Giáng sinh phổ biến nhất từ trước đến nay là “We Wish You a Merry Christmas”. Bài hát có nguồn gốc từ Anh, nhưng tác giả và nhà soạn nhạc là ai thì vẫn là một bí ẩn.


Minh Minh (t/h)


Trí Thức VN.

Monday, January 2, 2023

NHỚ XUÂN XƯA (BẰNG SƠN)


 

Nhớ Xuân xưa

   🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹


Phía bờ ấy cánh mai còn e ấp
Hay úa tàn theo xác pháo đầu Xuân
Ở chốn nầy lòng chợt thấy bâng khuâng
Mừng năm mới xa nửa vòng trái đất

Màu Xuân thắm với ngàn hoa muôn sắc
Cũng tiếng cười câu chúc Tết đầu năm
Cũng xôn xao chiêng trống giục đoàn lân
Nhưng nỗi nhớ u hoài trên khoé mắt

Bốn mươi tám mùa Xuân ta cúi mặt
Đón giao thừa trong giá lạnh đêm đông
Ngấn lệ sầu nhìn mặt biển mênh mông
Về nơi ấy trông mong ngày hội ngộ

Nhớ Xuân xưa từng con đường góc phố
Ly rượu mừng khúc nhạc thật thân thương
Biết bao giờ thân phận kẻ tha hương
Được trở lại vui Xuân nơi chốn cũ

   
🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹

     Bằng Sơn

KIM JONG UN GIA TĂNG HỎA TIỂN VÀ VŨ KHÍ NGUYÊN TỬ ĐỂ "CHỐNG MỸ" (MPL)

 

Kim Jong Un gia tăng hoả tiễn và vũ khí nguyên tử để ‘chống Mỹ’

January 1, 2023

 

SEOUL, Nam Hàn (NV) – Trong bối cảnh căng thẳng leo thang giữa hai miền bán đảo Triều Tiên, truyền thông nhà nước Bắc Hàn hôm Chủ Nhật 1 Tháng Giêng cho biết nhà lãnh đạo Kim Jong Un vừa ra lệnh phát triển hoả tiễn liên lục địa (ICBM) mới và gia tăng kho vũ khí hạt nhân để chống lại các mối đe dọa của “đế quốc Mỹ,” theo Reuters.

 

Tại một cuộc họp của Đảng Lao Động cầm quyền, Chủ Tịch Kim nhấn mạnh sự cần thiết phải bảo đảm thế “sức mạnh quân sự áp đảo” để bảo vệ chủ quyền và an ninh Bắc Hàn.

 

Truyền hình Nam Hàn phát tin về Kim Jong Un khi Bình Nhưỡng phóng hàng loạt hoả tiễn hồi Tháng Sáu, 2022. (Hình: Chung Sung-Jun/Getty Images)

Ông Kim cáo buộc Washington và Seoul tiến hành “cô lập và bóp nghẹt” Bình Nhưỡng bằng các vũ khí nguyên tử tấn công của Mỹ liên tục được triển khai ở Nam Hàn, một việc “chưa từng có trong lịch sử loài người.”

Cuộc họp trên diễn ra trong bối cảnh căng thẳng liên quan đến việc máy bay không người lái của Bắc Hàn xâm nhập vào thủ đô Seoul của Nam Hàn vào tuần trước và một loạt vụ phóng hoả tiễn trước đó, bao gồm cả loại ICBM.

Ông Yoon Suk-yeol, tổng thống Nam Hàn, kêu gọi quân đội “sẵn sàng về tinh thần và huấn luyện thiết thực” nhằm bảo đảm bất kỳ hành động khiêu khích nào của Bắc Hàn sẽ bị trả đũa một cách thích đáng.

 

Hồi Tháng Mười Một, Bắc Hàn tuyên bố sẽ dùng vũ khí nguyên tử đáp trả mối đe dọa nguyên tử, cảnh cáo này được đưa ra sau khi Mỹ đưa oanh tạc cơ đến bán đảo Triều Tiên đáp lại vụ Bắc Hàn bắn hỏa tiễn liên lục địa có thể bay tới bất kỳ nơi nào ở Mỹ.

 

Vào thời điểm đó Bắc Hàn bắn thử ICBM Hwasong-17 từ thủ đô Bình Nhưỡng. Hỏa tiễn này lên cao 3,700 dặm và bay 69 phút rồi rơi xuống vùng biển cách Hokkaido ở miền Bắc nước Nhật khoảng 130 dặm, giới chức xác nhận.

Tùy theo sức nặng đầu đạn nguyên tử gắn bên trên, hỏa tiễn này có thể bay xa 9,300 dặm trở lên, tức là toàn bộ nước Mỹ nằm trong tầm bắn của nó, bộ trưởng Quốc Phòng Nhật cho hay.

Đáp lại, Mỹ đưa phi cơ ném bom B-1B đến tập trận chung với Nam Hàn và Nhật. (MPL) 

NEW YORK CHO PHÉP MAI TÁNG BẰNG CÁCH "RÃ XÁC NGƯỜI ĐỂ BÓN ĐẤT" (MPL)

 

New York cho phép mai táng bằng cách ‘rã xác người để bón đất’

January 1, 2023

 

ALBANY, New York (NV) – Tiểu bang New York hợp pháp hóa việc phân rã hữu cơ xác người (human composting) là một phương pháp để mai táng, theo Fox News.

Bà Kathy Hochul (Dân Chủ), thống đốc New York, đã ký thành luật cho phép việc phân rã hữu cơ xác người vào Thứ Bảy, 31 Tháng Mười Hai, 2022, khiến đây là tiểu bang thứ sáu tại Mỹ cho phép áp dụng phương pháp chôn cất kiểu này.

 

Ông Micah Truman, giám đốc công ty mai táng “xanh” Return Home, ở tiểu bang Washington, giới thiệu quan tài dùng để phân rã hữu cơ xác người. (Hình: Jason Redmond/AFP via Getty Images)

Washington là tiểu bang đầu tiên hợp pháp hóa việc phân rã xác con người vào năm 2019, tiếp theo là Colorado và Oregon vào năm 2021, sau đó Vermont và California vào năm 2022.

 

Howard Fischer, một nhà đầu tư 63 tuổi sống ở phía Bắc thành phố New York, nói với AP: “Tôi quyết định chọn phân rã hữu cơ thân xác của mình và gia đình tôi biết điều đó. Bất cứ điều gì gia đình tôi chọn làm với sự phân rã hữu cơ sau khi tiến hành phương pháp này tùy thuộc vào họ.”

Phương pháp chôn cất “xanh” như trên phù hợp với quan điểm triết học của ông Fischer về cuộc đời là sống một cách có ý thức về bảo vệ môi trường.

Quá trình phân rã hữu cơ xác người này liên quan đến việc đặt thi thể của người quá cố vào một chiếc quan tài có thể tái sử dụng, cùng với các vật liệu nguồn gốc thực vật như dăm gỗ, cỏ linh lăng và rơm. 

Hỗn hợp hữu cơ này tạo ra môi trường sống hoàn hảo cho các vi khuẩn tự nhiên thực hiện công việc phân hủy cơ thể một cách nhanh chóng và hiệu quả trong thời gian khoảng một tháng.

Kết quả cuối cùng là một khối lượng chất dinh dưỡng hữu cơ phân rã có thể được dùng để bón cho đất trong mục đích trồng cây hoặc ủ đất nông nghiệp, rừng hoặc vườn cây.

Đối với các khu vực đô thị như thành phố New York, nơi đất đai vốn hạn chế, đây là phương pháp có thể được coi là một giải pháp thay thế chôn cất.

Mặc dù việc phân rã hữu cơ xác con người hiện là phương cách mai táng hợp pháp ở tiểu bang New York nhưng không phải ai cũng đồng tình với ý tưởng này.

 

Ông Dennis Poust, giám đốc điều hành của Nghị Hội Công Giáo New York, tuyên bố:

“Cơ thể con người không phải là chất thải gia đình và chúng tôi không tin rằng quy trình này đáp ứng tiêu chuẩn đối xử tôn trọng đối với hài cốt con người trên trái đất.”

Bên phía ủng hộ như bà Katrina Spade, người sáng lập Recompose, một nhà tang lễ xanh ở Seattle chuyên cung cấp dịch vụ phân rã hữu cơ xác con người, cho biết:

 “Việc hỏa táng sử dụng nhiên liệu hóa thạch và chôn cất sử dụng nhiều đất và tạo ra lượng khí thải carbon. Đối với nhiều người, việc để thân xác mình thành chất hữu cơ có thể bón đất vườn ươm cây cối là một điều có tác động tích cực đến môi trường.” (MPL)

VỌNG CỐ HƯƠNG (HÀN THIÊN HƯƠNG)

                                                 


                                                  Vọng Cố Hương

 

Thuyền ra khơi vẫn trông về bến cũ

Người viễn phương ao ước buổi tao phùng

Bóng yêu thương tháng ngày luôn ấp ủ

Dẫu tàn thu hay chìu lạnh mùa đông!

 

Cuộc đời như vòng xoay nghiệt ngã

Đẩy người đi biền biệt … xa cội nguồn

Như cơn bão khiến cành đau lá rụng

Lệ đời rơi tựa dòng nước mưa tuôn!

 

Sao quên được tuổi ấu thơ bên mẹ

Lời ru êm trong giấc ngủ đêm trường

Nay bước qua dặm đường xa cô lẻ

Một mình đi vạn ngã lạnh chiều sương!

 

Sao quên được sân trường vui bạn thiết

Chuyện tâm tình, lời ước hẹn quê hương

Nay xa vắng bóng người xưa biền biệt

Nhớ về nhau thêm lắm nỗi đau buồn!

 

Bụi thời gian phủ mờ trên mái tóc

Mắt dõi nhìn về phương cũ xa xăm

Nghe tiếng gió rì rầm như tiếng khóc

-Lời quê hương văng vẳng gọi thì thầm

 

1-2023

Hàn Thiên lương

TẢN MẠN CUỐI NĂM (NHẤT HÙNG)

 

TẢN MẠN CUỐI NĂM


 

Cuối năm cứ tiệc tùng liên miên

Tất bật, tiêu pha cũng có phiền

Vợ sắm hàng sang hơi tốn bạc

Mình chơi đồ zởm ít hao tiền

Múa ca vui, dẫu mê nên bớt

Mồi rượu ngon, dù khoái phải kiêng

Đường - mỡ - máu cao chẳng chịu xuống

Cái cần lên nó lại không lên

 

Nhất Hùng

ĐÊM CẦU CƠ (LÊ NHỰT THĂNG)

 


Đêm Cầu Cơ - Lê Nhựt Thăng


Tôi muốn ghi lại đây câu chuyện cầu cơ mà tôi thường kể lại cho các em học sinh nghe lúc tôi còn đi dạy tại Saigon. Các em thích nghe câu chuyện siêu hình này vì nó thỏa mãn phần nào óc tưởng tượng của tuổi học trò. Hình bệnh viện ngày xưa của quân đội Pháp, đến năm 1955 thì được xây thành Collège Français de Tourane, và vào năm 1963 trường lấy tên là Lycée Blaise Pascal. Câu chuyện xảy ra lúc tôi còn là một học sinh trường Pháp. Ngôi trường mang tên "Collège Français de Tourane", trước là một bệnh viện của quân đội Pháp tại thành phố Đà Nẵng. 

<!?

Nói đến Đà Nẵng (người Pháp gọi là Tourane), tôi nhớ lại con sông Hàn chảy dài theo thành phố với những chiếc ghe đánh cá, những cái thúng mây tròn lớn được chèo đi lại từ ghe đến bờ sông, dãy núi Sơn Trà và Non Nước. Non Nước là một cảnh đẹp thần tiên, gồm có năm đỉnh núi nhỏ (còn gọi là Ngũ Hành Sơn) và hang động với thạch nhũ tương tự như Luray Caverns ở Virginia. Đá cẩm thạch đã được lấy ra từ núi để tạc thành tượng Phật. Một tượng Phật lớn đã được dựng trong hang động và khách thập phương đã đến cầu nguyện trong không khí huyền bí và vắng lặng của thiên nhiên. Tôi cũng không quên các tượng đá với đường nét điêu khắc tuyệt hảo trong "Bảo tàng viện Chàm" (Musée Cham) của thành phố Đà Nẵng. Các pho tượng là di tích của nền văn minh Chàm và cũng là dư âm của nỗi buồn diệt chủng.

Tôi xin trở lại câu chuyện cầu cơ. Tôi là học sinh nội trú của trường nói trên nên còn nhớ những cảnh vật quanh trường. Trường chia ra thành hai khu nội trú, một dành cho nam và một cho nữ, nhưng phòng học và phòng ăn thì chung. Hai khu nội trú chỉ cách nhau một chiếc cầu nhỏ ẩn mình dưới một cây đa lớn. Những mối tình vụng trộm và lãng mạn cũng đã được nảy sinh quanh chiếc cầu và gốc cây đa là nơi hẹn hò lý tưởng. Nhưng điều tôi muốn nói ở đây là cây đa cao lớn, âm u, đầy vẻ ma quái trong những đêm trăng mờ ảo. Mỗi lần đi học về, băng qua cây cầu và cây đa, tôi đã tưởng tượng đến một thế giới vô hình. Hơn nữa, vì ngôi trường trước kia là bệnh viện, một cảm giác lạ lùng thường xâm chiếm lấy trí óc tôi.

 

Hình cây đa cạnh chiếc cầu nhỏ. Ngày nay vết tích này vẫn còn, nhưng lạc lõng giữa những xây cất mới.

Ý nghĩ cầu cơ đến với tôi trong bối cảnh ấy. Tôi rủ một số bạn trong trường, sau giờ học buổi tối và sau khi tất cả học sinh khác đi ngủ, đến một phòng bỏ trống để cầu cơ. Căn phòng này thật đặc biệt vì trước kia là phòng mổ của bệnh viện, tường trắng toát, không khí lạnh lùng, và có một cửa sổ nhìn ra bãi tha ma. Đó là khung cảnh lý tưởng để cầu cơ. Vật dụng để cầu cơ gồm có một con cơ hình quả tim được đẽo từ ván hòm, một bàn cầu cơ bằng giấy, hương và hoa quả để cúng. Chúng tôi chọn ba người để tay vào con cơ và trực tiếp đặt câu hỏi nhưng số người đứng tham dự chung quanh thì nhiều hơn. Tôi tin rằng số người tham dự đông thì "nhân điện" gián tiếp giúp con cơ chạy mạnh hơn và tiềm thức tập thể ảnh hưởng buổi cầu cơ mạnh hơn.

Một trong ba chúng tôi bắt đầu đọc bài cầu cơ. Tôi không còn nhớ rõ nguyên văn bài cầu cơ này. Nhưng tôi còn nhớ nội dung lời cầu, đại ý gọi hồn người khuất mặt nhập vào cơ, lời cầu nghe rất buồn và gây một cảm giác "lạnh người" như có luồng âm khí trong phòng. Xen vào đó là mùi hương ngào ngạt, cây đèn cầy cháy leo lét trong đêm... Không bao lâu thì con cơ bắt đầu di động, càng lúc càng mạnh và bắt đầu trả lời những câu hỏi.

- Có phải hồn nhập vào cơ không ?

- Phải.

- Xin cho biết tên gì.

- Tôi tên là Hà Mai Anh.

- Xin cho biết tuổi.

- Tôi được 17 tuổi khi lìa trần thế.

- Vì sao cô lại qua đời quá sớm ?

- Hồng nhan bạc mệnh. Tôi buồn lắm, nhưng thôi nói để làm chi.

Chúng tôi nhìn nhau kinh ngạc và thương xót cho kẻ khuất mặt, có một cái tên rất đẹp và chắc chắn là có nhan sắc và học thức vì cô đã dùng những chữ "hồng nhan bạc mệnh". Chúng tôi hỏi tiếp:

- Cô hiện giờ ở đâu ?

- Tôi ở nơi một sườn núi, xa lắm...

- Tại sao cô lại nhập vào cơ để nói chuyện ?

- Tôi thích các anh, mỗi đêm thường đến chơi và cũng để nghe tiếng đàn...

Câu trả lời đã làm cho chúng tôi giựt mình. Chúng tôi biết là trong trường có một anh tên Đ. thường chơi vĩ cầm mỗi đêm, tiếng đàn rất hay và buồn.

- Có phải cô muốn nói tiếng đàn của anh Đ. không ?

- Phải.

- Cô thích nghe bản đàn gì ?

- Tristesse de Chopin.

- Cô có muốn nghe bản đó bây giờ không ?

- Có.

Thế là chúng tôi mời ngay anh Đ. đến đàn bản nhạc cô Mai Anh thích. Trong khi anh Đ. đàn thì con cơ ngưng nói chuyện, chỉ chạy qua chạy lại như đang chăm chú nghe nhạc... Và khi bản nhạc vừa dứt thì cô Mai Anh khen:

- Anh Đ. đàn hay quá và bản nhạc nghe thật buồn.

Lúc bấy giờ tôi thầm nghĩ, người đẹp cõi âm mà thích thì nguy lắm, chẳng khác gì truyện tình liêu trai.

Để biết thêm về cô Mai Anh, chúng tôi hỏi:

- Cô Mai Anh biết làm thơ không ?

- Biết.

Cô Mai Anh ngừng vài giây và giáng hai câu thơ lục bát mà không bao giờ tôi có thể quên được:

"Âm dương cách biệt đôi đường

Hồn Mai Anh ở nơi sườn đồi Nam".

Hai câu thơ trên đúng vần điệu và rất có ý nghĩa. Cô Mai Anh hình như luyến tiếc cõi trần vì đã ra đi trong tuổi xuân xanh. Lúc bấy giờ tôi cảm thấy buồn vô hạn, kẻ mình đang nói chuyện tưởng như đang đứng trước mặt nhưng lại ở một thế giới siêu hình xa xăm.

Vì đã quá khuya nên buổi cầu cơ tạm chấm dứt. Chúng tôi hẹn gặp lại cô Mai Anh đến hôm sau. Đêm hôm đó tôi thao thức không sao ngủ được.

Đêm hôm sau, như đã hẹn trước, chúng tôi vừa ngồi vào bàn cầu cơ là cô Mai Anh nhập vào liền. Chúng tôi vui mừng và cảm động như gặp lại người thân yêu. Lúc bấy giờ chúng tôi không nghĩ là đang nói chuyện với "ma". Sau một lúc hàn huyên tâm sự, chúng tôi đặt câu hỏi:

- Cô Mai Anh có nói là "âm dương cách biệt", nhưng cô có thể hiện ra cho chúng tôi gặp không?

- Có thể được, nhưng phải chờ đến 12 giờ đêm nay.

- Cô sẽ hiện ra ở đâu ?

- Ở duới gốc cây đa, bên cạnh chiếc cầu.

Tự nhiên lúc đó tôi cảm thấy lạnh cả người và thật sự tôi nghĩ đến chuyện "ma". Nhưng vì muốn thỏa mãn sự tò mò, sự sợ hãi của tôi đã biến thành thích thú lạ thường. Chúng tôi hỏi:

- Lúc hiện ra cô như thế nào ?

- Tôi sẽ hiện ra với hình dáng hơi lờ mờ và sẽ mặc một tà áo trắng dài.

Chúng tôi nôn nóng chờ chuông đồng hồ gõ 12 tiếng. Cô Mai Anh bảo là phải chờ đúng 12 giờ đêm mới hiện ra. Trong trí tôi là hình ảnh một cô gái đẹp, một vẻ đẹp liêu trai, hiện ra bên gốc cây đa, dưới ánh trăng mờ ảo, tà áo trắng phất phơ trước gió...

Nhưng một phút trước 12 giờ đêm, con cơ lại chạy và cô Mai Anh nói:

- Tôi nói sẽ hiện ra là chỉ để đùa với các anh thôi. Thật sự tôi không hiện ra được. Các anh quên rồi sao, "âm dương cách biệt" thì làm sao gặp nhau được !

Tôi thất vọng vô cùng. Nhưng tôi vẫn hiểu ý cô Mai Anh thể hiện trong hai câu thơ lục bát :

"Âm dương cách biệt đôi đường

Hồn Mai Anh ở nơi sườn đồi Nam".

Từ ngày ấy tôi không còn cầu cơ. Nhưng tôi vẫn thích kể câu chuyện trên vì tôi tin rằng Hà Mai Anh có thật trong thế giới vô hình.