Friday, November 11, 2016

LÀM GÌ Ở MỸ (Phan Ngọc Vinh)



Làm Gì Ở Mỹ - Phan Ngọc Vinh



Bạn từ Việt Nam đi du lịch sang Mỹ. Bạn bằng tuổi mình, năm nay được 65 cái xuân xanh, nhưng nhà nước ở VN cho  Bạn về  đuổi gà  chăn vịt  từ lúc tuổi mới 55, trong  khi mình vẫn  còn mài đũng quần, ngồi  "dũa"  móng cho các bà già Mỹ.

Từ  hồi học Trung học, Bạn là người Bạn tốt đối với mọi người, nên  bạn bè của Bạn  bây giờ ở khắp  năm  châu. Bạn được các  bạn  mời đi thăm các nơi  khắp nước Mỹ  và đây là chặng dừng chân cuối cùng, đó là tệ xá của mình .

Ông Xã mình nhường chỗ cho Bạn  ngủ  với mình,  và  câu đầu tiên khi ngã đầu nằm  cạnh nhau, Bạn hỏi mình  "Làm gì  ở Mỹ " .
Chỉ  4 chữ thôi, nhưng  nó trải dài  22 năm ở Mỹ. Mình ngồi  dậy,  cầm chai nước  ở đầu giường, uống một hơi để lấy giọng, và bắt đầu kể ....

*****
Từ phi trường  Philadelphia  gia đình   mình gồm 4 người, được người bảo trợ  đưa đến  một căn nhà Twin,  nhà  7 phòng nhỏ xíu, mỗi phòng  là một gia đình  từ 2, đến 3 hoặc 4 người, mà mỗi người, ông chủ nhà  lấy 100 đô, không kể người lớn  hay con nít. 
Đêm đầu tiên nghĩ  dưỡng sức, đến đêm thứ nhì  mình  đã có việc rồi .

Căn phòng kế bên  có  2 vợ chồng HO,  mới sanh Baby  chỉ 1 tháng, người vợ phải đi làm trở lại , cả 2 vợ chồng làm hãng thịt  vào ca đêm, nên độ 10 giờ đêm là bế đứa  bé qua phòng mình ngủ,  sáng đi làm về thì bỏ trên bàn  trong phòng  mình 5 đô.

Căn  phòng  share  nhỏ xíu,  2 vợ chồng  thì ngủ dưới đất,  hai đứa nhỏ  5 và 7 tuổi  thì   được ngủ trên 2 giường  nhỏ, thêm đứa bé  babysit, thì nằm dưới chân. Phòng chật đến  nỗi  mình  và  Ông Xã  nằm ở dưới đất, một người nằm ngữa, một người nằm nghiêng, nếu cả hai cùng nằm ngữa  thì không vừa. Tối ngủ mơ màng,  cảm giác  như có con  gì bò nhột nhột, mình lấy tay đè bẹp dí  thì  nghe mùi  gián. Ngồi dậy bật đèn lên thì  gián mẹ, gián con,  hàng trăm con chạy búa xua, tìm chỗ trốn dưới thảm.

Ở  Việt Nam  nhà cửa  đóng  bợn,  góc nhà bụi bậm  bám đầy, mình chỉ quét, xem  là thường  không có gì  để  gọi là  quan trọng, khi sang đây  thấy nhà lót thảm đỏ, cứ tưởng  sạch sẽ, quý phái,  sang trọng, nên  mình chỉ lót cái mền  rồi  2 vợ chồng nằm ngủ,  cứ nghĩ là  sướng quá rồi, không ngờ  mình nằm trên ổ gián . Bây giờ  mỗi lần nhớ lại vẫn còn cảm thấy rùng  mình.       

Giữ đứa  bé độ một tuần,  một  hôm Ông chủ nhà  đi ăn Buffet ở  tiệm ăn tàu đầu ngõ, về nhà  cho hay ngoài đó cần  một Waitress,  tức bưng đồ ăn  cho khách,  sau  khi  khách  order. Với  trình độ  tiếng Anh  "ba xí, ba tú " từ thời trung học, mình nghĩ: Đây là  "xứ cơ hội", nghề gì cũng làm thôi, chỉ sợ  người ta không mướn  mình.

Ông Chủ người Tàu, cỡ 70 tuổi , nói tiếng Anh. Ông nói  ông nghe,  mình  lấp bấp làm như hiểu, nhưng thật sự chả hiểu  con  khỉ khô gì ca. Ông  cầm  cái menu ,  gần 300 món.  Ông  dắt mình vào  bếp, chỉ  các thứ  rau  và nói tiếng Anh  các  lọai  rau,  giời ơi, coi bộ không dễ .

Ngày  đầu  tiên đi làm thì Ông chủ nhà  chở ra giới thiệu  với chủ nhà hàng, mình chả biết họ nói gì, nhưng  Ông chủ nhà hàng  cứ gật đầu  coi bộ ưng ý. Tối về nghe nói lại là  "Tôi giới thiệu chị  cùng gia đình  sang đây tị nạn CS,  Ông chủ nhà hàng người tàu Đài Loan nên cũng  sợ CS, tôi nói chị cũng có nhà hàng ở VN  nên Ông có vẻ nể chị lắm, Ổng nghĩ là chị biết  mọi thứ trong nhà hàng, chỉ sợ tiếng Anh còn  dở thôi, nhưng  ông ấy nói sẽ  huấn luyện cho chị."

Nhà hàng buổi trưa thì bán  Buffet, nên  mình chỉ  thay mấy cái khay  đồ ăn trên quầy,  rồi để ý lau bàn, lau ghế dọn chỗ khi khách đứng dậy, cứ ấm ớ... Thankyou, goodbye, chào khách về...you have nice day , hoặc khi khách nói Thankyou, thì phải nói lại you' re welcome....,  rắc rối quá, ở VN  mình đâu có quá lịch sự như vậy,  à quên đây là nước Mỹ mà..

Sợ nhất là buổi tối, khách  tới ăn,  mình chưa lấy order  được vì trở ngại tiếng Anh. Lương  bắt đầu là 150 đô một tuần ,  làm  6 ngày, mỗi ngày 10 tiếng,  Ông chủ nói, nếu mình lấy được  order,  ổng  sẽ  trả thêm mình 100 đô/ 1 tuần. Bạn thử tưởng tượng  ở VN mới sang,  vốn tiếng Anh đã  ít, mà sau 22 năm  ở với VC, lo chạy ăn bở hơi còn đói lên đói xuống, còn thời giờ đâu  mà học tiếng Anh,  mà cũng  đâu nghĩ  rằng có ngày mình  được đi Mỹ  mà học tiếng Anh, vì vậy được trả  lương như vậy  thì đúng  là có nằm mơ cũng không  thấy.

Ông Tàu già nầy tốt bụng vô cùng, mỗi buổi trưa  vắng khách  Ổng  cứ kêu mình tới quầy để học  cái menu. Ông đọc trước biểu mình đọc sau, rồi kêu mình xuống bếp chỉ tên từng món.  Vùng nầy ở miền Đông  HK, năm 1994 tuyết  nhiều lắm, tuyết cao tới thắt lưng,ban ngày  buổi sáng  đi làm, mình lấy bịch nylon  bịt  chân lại, cột tới mắt cá, rồi mang vớ  cao vào, mặc quần ấm ở trong, quần Jean  ở ngoài, áo thì  độn 2, 3 lớp, thêm cái áo Jacket dầy. Đầu thì  bịt  cái mũ ni mua ở VN, có  2 dây cột  quấn cổ, mình quấn ngang mũi, và cột  lại sau gáy, xong  xuôi thì đi bộ  ra nhà hàng. Nói là đầu ngõ, chứ đi  bộ cả giờ mới tới. Khi đi phải đạp lên tuyết xốp mà đi, chứ giẫm lên tuyết láng là bị "chơi  một đường lã lướt" liền.
Buổi tối  về thì  Ông Chủ  lái  xe van  cũ chở  2 đầu bếp, một  tài xế delivery  đồ ăn  và mình  chất lên  xe, chạy  quanh co  trên đường tuyết, lúc xuống dốc,  khi lên đồi, Ổng kềm chặt tay lái,  có hôm thầy trò tưởng chừng bay xuống  ruộng bắp.

Khoảng chừng 3 tháng, một hôm cuối tuần lúc phát lương  mình nói với Ổng, "Tôi lấy được  order  rồi, Ông  lên lương tôi chứ!" Tội nghiệp  ông già, Ổng nói gì đó một hơi  mình chả hiểu  rồi móc túi  đưa thêm  100,  khoảng 2 tuần sau thì  nhờ người thông dịch  mới biết là  ổng nói nhà hàng ế quá, ổng  lại già rồi, con ổng  biểu bán đi để về hưu, còn vài tuần nữa thì nhà hàng sang cho người khác rồi.

Thế là  cũng tới ngày phải  ở nhà. Thời gian nầy  ông xã  mình  có đến  Đại Học Cộng Đồng để học ESL. Tụi nầy cũng đưọc một Ông HO tốt bụng  ở chung nhà dạy lái xe nên đậu và đã mua được  chiếc  xe cũ.

Nghỉ ở nhà được 2 hôm,  thì có người  cùng  xóm  chỉ cho một gia đình  VN  có con nhỏ mới đẻ một tháng đến nhờ mình tới nhà babysit, cho ăn, tắm rửa  em bé  rồi canh cho nó ngủ. Mình chờ những lúc bé ngủ thì đọc báo hay xem  phim  gì đó, sợ bé thức nên vặn nhỏ TV,  riết thành thói quen, xem TV chỉ xem hình, vì sợ tiếng động  làm bé thức. Chính vì điều nầy làm  mẹ cháu lo, sao mà ban đêm cháu không chịu ngủ, cứ bò lên bò xuống. Mẹ cháu bế cháu đi Bác  sỹ  khám thì BS cho biết cháu chả bịnh gì cả, thằng nhỏ bú sữa Mỹ, nên mạnh như thần, chả hề thấy bệnh, hì hì,  Bố mẹ thắc mắc sao nó không chịu ngủ , mà vẫn mạnh cùi cụi thế kia.

Mình  giữ em bé nầy  đến 4 giờ chiều  thì  lái xe  khoảng 8 mile  để đến nhà  một gia đình Mỹ, chở 2 đứa nhỏ: đứa  trai 9 tuổi, đứa gái 10 tuổi, đứa trai thì đi Boyscott, đứa gái  học  múa  bale. Ngày nào  sau giờ học  cũng phải chở 2 đứa nầy, bữa thì học guitar, bữa thì học vẽ... học gì mà đủ thứ.  có bữa lái vòng vòng chở đi đầu nầy đầu nọ, về nhà xem lại số mile, có hôm khoảng 30 mile. 

Bà chủ nhà nầy  là Trưởng học khu, họp hành liên miên, ông chủ là Bác  sỹ làm nhà thương trực buổi tối, nên coi như  buổi chiều là mình tới "thầu" luôn,  chở  2 đứa  đi học. Sau khi bỏ tụi nhỏ ở trường, rồi trở về nhà đó  làm  đồ ăn,.quét dọn, chùi rửa....clean nhà, clean cửa, ở VN  lúc xưa gọi là làm đầy tớ, bây giờ gọi là Osin,  ở Mỹ có từ hoa mỹ hơn, gọi  là Housekeeper, chung quy là đi ở đợ.

Bà  chủ nầy người Ireland, nghe nói dân nước nầy hà tiện lắm,  bả sang Mỹ mấy đời rồi mà còn  cái gốc hà tiện,  khi họp đồng miệng lúc nhận việc là 5 đô/1 giờ cộng với tiền  xăng,  thì tuần đầu Bả trả  tiền  xăng  khoảng 5 đô cho cả tuần, lúc ấy  con bả học thêm  ít, nhưng từ tuần thứ nhì trở đi  thì bả lấy thêm giờ cho con bà ấy học  thêm nữa, nên chở đi nhiều hơn. Vậy mà có tuần trả 5 đô, có tuần không. Tính người Việt mình tự trọng không mè nheo đòi hỏi, Bả lại càng lấn tới, có hôm  mới tới làm chỉ 1 giờ,  cuộc  họp  ở sở bả bị cancel , thì từ sở bả gọi điện về, bảo về đi.

Thành thử, lái đi, lái về, tất cả 16 mile,  khoảng 25 cây số, làm chỉ 1 giờ được  5 đôla thì  bị kêu về đi.Con gái bả mới 10 tuổi nghe Mẹ kêu điện thoại về, lúc mình sửa soạn ra xe, tiễn mình, nó còn dùng 4 ngón tay úp lại trong lồng bàn tay, rồi chĩa ngón cái lên, dấu hiệu là "bà chịu về tốt quá..hết xẩy "  
Sau nầy, về bàn lại với ông xã, bắt bả phải chịu  trả ít nhứt 3 giờ  mỗi tối, từ thứ hai đến thứ  sáu, lễ thì con bả nghỉ, mình cũng nghỉ.

Ngày thứ bảy và chủ nhật  thì mình lái xe tới tiệm  dunkin donut  đứng bán  bánh, loại bánh tròn, vị ngọt  mà người Mỹ hay đến mua  ăn sáng và uống cà phê, đôi khi cuối tuần cũng có vài nhà nhờ mình tới nhà coi con để vợ chồng họ rảnh  rỗi đi chơi với nhau.
 Nhà bà Mỹ mình làm ở trên núi,  lúc  quẹo xe ra lái độ 3 mile thì  ra tới ngã tư. Ngã tư nầy phải nói là ngã tư  "tử thần" vì không có đèn đỏ, đường ngang trước mặt thì  đông đảo, xe cộ nối đuôi nhau, nhưng chỉ đông có  một lane bên về núi, còn lane  xuống núi thì vắng ngắt, mình về nhà  phải lái trên lane xuống núi. 

Một bữa kia, sau giờ babysit, lúc ngừng  để chờ quẹo trái chạy xuống  núi,    các xe ngừng lại cho mình quẹo, khi quẹo  được rồi thì bỗng đâu... khịt... khịt...pựt pựt...pựt...... Trời hỡi, xe hình như chết máy! Tình huống nầy từ hồi cha sanh mẹ đẻ chưa biết, nên không biết làm sao đây. Mình đem hết sức  đạp thắng,  nhưng nó cứ bon bon  không chịu dừng lại, nhìn kim đồng hồ thì  từ 50  vọt lên....vọt lên mãi. Vì xe đang  xuống núi mà ! Sau nầy  biết  ra nó  hư  bugy,  xe hiệu Buick, đời 82, xe tự động, nên khi máy  không nổ, thì thắng không hoạt động.  Mình liền nghĩ " Thôi  rồi  mạng mình đến đây là chấm dứt! "

Nhìn kim đồng hồ tốc độ,  thấy số  75,  may là  xe cộ  đổ xô lên núi (nhà giàu thường lên núi ở), phía bên mình là chạy xuống  đồng bằng, nơi có nhiều hãng xưởng, giờ nầy  ít xe đổ xuống. Trước mặt  không có xe nào, cũng chưa tới đèn  xanh  đèn đỏ. Bây giờ làm  sao đây ?  Nếu liều mạng  kéo cần số về chữ P, rủi  xe  nó lộn tùng phèo thì cũng chết, mà  lủi  đại vô hàng  cây bên đường cũng chết, bên đường lại là thung lũng. Miệng mình lâm râm niệm  Phật, mà đầu thì  suy nghĩ  lung tung. Thôi thì đàng nào cũng chết,  mở mắt  để thấy  đường quẹo cua, tay thì giử vô-lăng  cho chặt.  Kim đồng hồ  từ 80  lùi  lại 70... lùi từ từ mãi. Thì  ra  xe đã xuống đồng bằng, nên tự  nó giảm tốc độ.  Vừa tới đèn xanh đèn đỏ  thì mình  quẹo vào lề, và  rồi  không thắng  mà nó ngừng lại. 

Trời xui đất khiến, Ông  Bà phù hộ, phật Bà phổ độ, nên mình đã không có những hành động vội vàng mà không biết hậu quả thế nào. Nếu ở VN thì đã cạo đầu  ăn chay vì vừa thoát chết trong đường tơ kẻ tóc. Ở Mỹ  thì  sợ người ta tưởng mình  làm  ki-mô  vì bị  cancer, không ai dám mướn  làm  thì lại khổ..
Tuần ấy, mình  cho Ông  Bà  Bác  sỹ ấy biết tin dữ, và... không trở lại "con đường  tử thần" ấy nữa.

Ông Xã mình vẫn còn học ESL, mỗi khóa học  kéo dài  3 tháng,  lúc nầy  anh ấy vẫn còn ESL. Vào giờ con đi học thì ảnh delivery ở tiệm bán hoa,  rồi về chờ con đi học về, tối mình về thì làm ca đêm ở Hãng gần nhà, 
Trong cái rủi có cái may,  ngày  mà mình  suýt bị  lộn xe xuống núi, cũng  khoảng  thời gian ấy,  cô  bán  bánh full time ở tiệm  Donut  xin nghĩ việc, vì có Job khác khá hơn. Ông chủ tiệm đề nghị  mình làm  fulltime  thế chỗ cô ấy. Còn gì bằng ! Thế là mình trụ trì  cả ngày ở  tiệm bánh, mỗi ngày tiếp  xúc bao nhiêu là khách Mỹ.  Ban đầu ấm ớ, riết rồi  nghe,  nói mãi cũng thông, trước khi  đi Mỹ, sau khi đến Mỹ  mình chả qua trường lớp ESL nào. Tthánh nhân đãi kẻ khù khờ, rồi thì  việc nào cũng xong cả.

Công việc của mình là đứng bán hàng từ  10 giờ sáng  đến  10 giờ đêm, nghỉ ngày Chúa nhật. Bán  đủ thứ bánh  trên quầy,  thường thường  khoảng 8 giờ đêm  thì  hai đứa  làm bánh  sẽ  đến, mình phụ  đem bánh mới bỏ lên  kệ và đổ bánh cũ. Có hôm đứng  sau quầy chờ mãi mà  không thấy  tụi ấy tới, trời mùa  đông lạnh thấu xương, mặc  3, 4 áo  vẫn lạnh vì hệ thống heat  cũ, xưa, nên  máy heat vẫn chạy  mà lạnh thì vẫn lạnh, lại thêm  cái lỗ dột  to tổ bố trên trần  mà ông chủ  lại không muốn  sửa vì tốn tiền nhiều quá.

 Một tối nọ, tuyết rơi đầy đường,  mình đứng  chỗ quầy để cân  cà  phê, bỏ vào từng túi, mỗi túi 1 pound để mai bán lẻ cho  khách , lúc nhìn ra đường thì xe cộ vắng ngắt. Điệu nầy  hai  đứa thợ không biết  có tới  được hay không, vì từ nhà  tụi ấy lái đến tiệm cỡ 50 mile  mà đường trơn như vầy lái rất ư là nguy hiểm 

Đúng lúc ấy, đằng trước  tiệm  đỗ xịch một chiếc xe  màu tối thui, trên xe bước xuống ba anhMỹ đen. Tụi nó vào,  đứa thì mua cái bánh, đứa thì hỏi  mượn quẹt  diêm,  đứa thì vào cầu tiêu xin đi tiểu..rồi hỏi đường xá lung tung. À, mình phải nói thêm  là trong tiệm có cái  casset, tụi thợ mỗi lần tới  hay mở radio nghe để đỡ buồn ngủ trong lúc làm bánh, còn mình  thì  có thu âm các tiếng động như  tiếng chày đập bột, tiếng người nói chuyện, để  khi đứng một mình trong đêm ở tiệm  thì mở lên, giống như có người   ở bên trong  đang làm bột và đang nói chuyện 

Ngừa  thì chỉ ngừa vậy thôi, chứ  kẻ gian muốn giết mình để lấy tiền , thì có ngừa gì  thì nó cũng giết. May mắn  hôm đó không có gì xẫy  ra cho mình, nhưng khi 3 đứa đi rồi thì mất  4 bịch cà phê, và hủ tiền  khách  donation cho  "chó mèo " biến mất. Hú hồn hú vía ! Lại phải tin là có Ông Bà Trời Phật gì đỡ cho mình, nên xui khiến chúng nó không giỡ trò gì, chứ thường những  buổi tối như vầy là tụi  cướp nó  đi quầng kiếm chỗ làm ăn đấy !

Ông  chủ tiệm bánh nầy đã làm  10 năm rồi, cực quá,  con còn nhỏ, không có thì giờ lo cho con, khi thợ làm bánh nghỉ Ông phải ra làm thế,  cơ sở vật chất thì hư hỏng quá nhiều, hơn nữa quy định mới  của Franchise là tất cả các tiệm cũ trên 10 năm phải  Remodel theo  kiểu mới, nếu tiếp tục. Ông phải bỏ ra cỡ  200 ngàn đô  sửa chửa,  thôi thì ông bán quách đi cho xong.
Và Ông bán thiệt, ngày  tiệm  đóng cửa, mọi người bùi ngùi, từ nay vĩnh biệt cái  tiệm Donut  đầy  "thân thương "

Hôm  cuối cùng chia tay, còn tuần  lễ nữa là đến ngày  Lễ  Ma,  tối ấy mình chở 2 con vào Mall xin kẹo, mà lòng buồn rười rượi. Đang dắt 2 con đi vòng vòng  thì  ba mẹ con dừng trước một tiệm bán  đồ ăn  Tàu dạng Fastfood, họ cho nhân viên ra  phát kẹo, nhìn bên góc tiệm  họ đề bảng "Help wanted", thằng nhỏ nhà mình nhanh nhẹn nói  “Mẹ ơi họ cần người". "À, con xin cho Mẹ  đi".

Thế là  nó vào  nói  với ông chủ tiệm,  năm ấy  nó khoảng  7 tuổi, thằng kia  9 tuổi,  2 đứa vào cùng deal với chủ tiệm, lương bổng, giờ làm việc... Ông chủ OK liền, ngày mai  bắt đầu vào làm, vì   thời gian nầy là những ngày Lễ cuối năm, khách vào Mall mua  sắm, rồi tạt vào ăn uống  nên tiệm  rất cần người. Không dè ba mẹ con đi chơi  mà hai nhóc  kiếm được việc làm cho Mẹ.

Năm ấy, qua Mỹ đã được ba năm, ông xã mình vẫn đi làm hãng buổi tối ca ba ,   Tuổi mình  lúc ấy đã 45, đứng bán hàng từ 10 giờ sáng đến 10 giờ tối, lúc ra khỏi cửa Mall thì chân tay  dỡ lên muốn hết nổi, trưa thì nghĩ ăn cơm chỉ 15 phút, trong tiệm thì toàn người Tàu, nói tiếng Tàu chí chóe, tụi ấy kể lại câu chuyện Đặng tiểu Bình  đã dạy  Cộng sản Việt Nam một bài học, nó đánh  VC nhừ tử, tụi nó  đánh tới đâu chiếm đất tới đó.....,....hoặc  chỉ cần 200 đô là lấy được gái VN. ........

Mình biết qua lời  kể lại của  con  Tàu bán  hàng với mình,  lúc vào trong lấy đồ ăn để đổi khay mới, tụi bếp người Tàu nhìn  mình  rồi cười hô hố,  thằng Tàu con  nhỏ hơn mình vài tuổi  nói  tiếng  Anh  "You look good", tức quá mình chỉ xuống  " háng " ( sorry ), nói tiếng Anh  " Hey ! Tao đẻ mầy ra còn được"  làm tụi bếp Tàu tái mặt, không dám chọc nữa, mình còn méc ông chủ  đám  thợ Cook và thằng bán hàng Tàu mất dạy, làm Ông chủ la chói lói, đám Tàu câm hết.

Nhưng cứ đứng thế nầy mãi, vài ba năm nữa còn đứng nỗi hay không" Con càng lúc càng lớn, nhu cầu càng nhiều, biết làm gì nữa bây giờ" 

Một bữa nọ, một  cô cũng  sồn sồn, nói tiếng Anh nhuyển lắm,  order đồ ăn. Mình không  muốn nhìn  là người  VN, vì thói thường người đến Mỹ trước xem thường người đến sau, xem người đến sau  như nghèo khổ ngu dốt  hơn mình, nên chả bao giờ mình nhìn trước  là người VN với nhau. Cô ấy tới  order  đồ ăn vài ba lần, một hôm tự nhiên cổ hỏi  "Chị có phải là người VN không", đến chừng ấy mình cười tươi như hoa và nói đúng rồi! Từ  ấy trở đi mỗi lần đến thì cô ấy và mình hỏi thăm thêm đôi chút, được biết , cô sang Mỹ năm 75, hiện là kỹ sư, nhưng  cô ấy cũng là chủ một tiệm Nail  gần đó. Một hôm  cổ hỏi "Sao chị không đi học Nail đi, nghề  ấy  vừa có lương  vừa có  tip , nếu chị thích em chỉ trường chị học,  rồi về làm với  em, bảo đảm lương cao hơn đây."

Tối ấy về nhà bàn với Ông Xã, thì  Anh ấy trả lời  "Đúng vậy chứ sao, ở Mỹ nầy  một thời gian   mình thấy :thứ nhất là đàn bà, thứ nhì  là con nít, thứ ba là chó mèo, thứ tư mới là  đàn ông, vậy  em nên nhín thời giờ đi học lấy bằng Nail đi, có tương lai hơn là đứng mãi như thế!  " (Ảnh cũng có ý định  học  nurse về  thú vật, nhưng ảnh xin làm được ở hãng  có đầy đủ  benefit vào ban ngày, nên  bỏ ý định đó ) ảnh phải  đi làm kiếm thêm tiền, chứ nếu đi học nurse cũng phải mất 2 năm, sau nầy cũng hơi tiếc nhưng chuyện đã qua rồi.
Thế là mình nghe lời, vẫn làm  ở đây, vẫn đứng bán fastfood, nhưng  cứ 4 giờ chiều thì  xin  ông chủ  đi học ESL (chứ  không nói  học Nail),  vì mình  muốn giữ job nầy cho đến khi lấy được bằng Nail. 
Mỗi chiều mình lái xe gần 2 giờ đồng hồ để đi đến trường dạy  Nail, học 3 tiếng, rồi  lại lái  về  2 giờ nữa, vì đường đi lúc nào  cũng bị kẹt xe. Có những lúc buồn ngủ quá phải ngừng xe bên đường để ngủ, xong thức  dậy  chạy tiếp.
Nếu học  fulltime thì chỉ  một tháng là xong, nhưng mình phải mất 6 tháng mới xong, vì "cơm áo gạo tiền, nặng  gánh  đôi vai "  về nhà còn lo cơm nước cho chồng con nữa.

Sau những thăng trầm trong nghề  Nail, mình  leo lên  "làm chủ" gần 16  năm nay,  giấc mộng có job ngồi đã thành. Sau vài năm làm chủ mình mua được nhà, chạy được  xe mới, không còn lo sợ  xe chết máy dọc đường, hai con  thì  đã xong  Đại học. Mỗi lần vui vẻ, mình và các con cứ kể chuyện  “Con  xin  Job cho Mẹ"  ôi  sao vui ơi là vui.
Quá khuya rồi bạn, thôi ngủ đi chứ !

Phan Ngoc Vinh 


Post a Comment