Sunday, October 6, 2024

SẾP MỸ DẠI GHÊ! (THANH MAI)

 

SẾP MỸ DẠI GHÊ!


 

Thanh Mai

Tôi ở Mỹ và đi làm một số hãng. Thấy mấy sếp người Mỹ kỳ cục và dại ghê!

-Ông sếp ở hãng đầu tiên tôi làm một hôm mới sáng sớm bửng mắt đã dẫn vợ con của mình tới làm vệ sinh chùi dọn phòng ăn của công nhân làm mình ái ngại và thương tụi nhỏ hết sức. Tụi nhỏ đứa lau cửa kính, đứa lau sàn nhà, đứa chùi tủ lạnh rất chăm chỉ. Con cái nhà giàu mà cha mẹ đành đoạn bắt tụi nhóc làm những việc “hạ tiện” và tụi nhỏ rất vui vẻ không sợ bị mất phẩm giá trước mặt công nhân của cha mình. Thấy ở nước mình không? Con của ông lớn, sếp lớn được hầu hạ phục tùng như ông trời con. Ra đường có làm gì cũng chỉ cần thét vào mặt người ta “Có biết bố mày là ai không?” thiên hạ sợ xếp re.

-Sau này tôi qua làm một hãng lớn, các ngày lễ Tạ ơn (Thanks Giving), lễ Giáng sinh…hãng tôi luôn tổ chức tiệc ăn mừng. Mấy ông sếp lớn của hãng đều mặc áo và đội mũ của đầu bếp đứng múc thức ăn phục vụ cho công nhân cả ngàn người. Một nhóm mấy sếp khác thì phục vụ văn nghệ, hát hò làm hề đủ kiểu. Đứng múc thức ăn cả mấy tiếng đồng hồ có khi ở ngoài trời nắng gắt rục cả cẳng, ngửi mùi thức ăn chắc cũng no và ớn luôn rồi. Hầu hạ công nhân chi cho khổ vậy không biết! Cứ ăn trên ngồi trước như sếp lớn ở nước mình đố đứa công nhân nào dám hó hé. Lạng quạng ông đuổi cổ ngay.

-Vào ngày lễ Giáng Sinh, sếp Mỹ còn bỏ tiền túi mua quà tặng mỗi công nhân để cảm ơn họ đã bỏ công sức làm việc cho hãng. Sếp Mỹ dở ghê không biết học cái khôn của mấy ông sếp lớn ở Việt Nam hoặc Tàu - Mấy ngày lễ Sinh nhật, Giáng Sinh và Tết là những ngày “lộc khẳm” của thuộc cấp rinh tới đầy nhà sếp có thể xây “biệt phủ” chứ chả chơi!

-Sếp của tôi đã nhận những người mà chúng tôi giới thiệu vào làm trong hãng, chỉ phỏng vấn sơ sơ. Sếp không nhận “thủ tục đầu tiên” như ở nước ta mà còn cảm ơn chúng tôi đã giới thiệu người tốt và thưởng tiền cho người giới thiệu nữa. Dại ghê chưa?

-Trong hãng tôi có cô nàng Daisy là người Hmong. Tính cũng hơi ngang tàng nhiều khi nổi hứng là la sếp. Có lần Daisy viết giấy xin nghỉ phép nhưng theo kiểu điền ngày của cô nàng ai cũng tưởng là xin nghỉ một lèo 10 ngày. Đến ngày thứ sáu thì Daisy vào hãng làm lại. Ai cũng ngạc nhiên, sếp hỏi:

- Ủa! Chứ không phải cô xin nghỉ hết tuần sau lận à?

Daisy tỉnh bơ hỏi lại :

- Bà ký giấy cho tôi bộ không biết mà sao lại hỏi vậy?

- Tôi thấy cô ghi tùm lum tưởng cô xin 10 ngày!

Daisy nói ngang như cua:

- Nếu bà không chắc chắn thì phải hỏi tôi trước khi ký chứ.

Sếp cãi không lại hay không muốn cãi phải xin lỗi rồi bỏ đi. Gặp sếp Việt Nam chắc nhỏ Daisy bị “ếm sì bùa” hoặc tống ra khỏi hãng rồi!

-Một ông chủ của quán rượu mời Lộc (con trai tôi) tới chơi piano cho tiệm rượu của ông ta mỗi tối thứ năm. Khi Lộc hỏi giá lương họ sẽ trả cho mình thì ông ta nói Lộc cứ cho giá sẽ thương lượng sau. Không ngờ khi Lộc nói giá 30 đô một giờ thì ông ta nói:

-Vợ chồng tôi có bàn với nhau và sẽ trả cho bạn 50$/giờ.

Ngạc nhiên chưa!!! Cứ tưởng là dân làm ăn họ sẽ đôi co đòi mình giảm giá ai ngờ ngược lại! Ông sếp cũng biết Lộc bị yếu thị lực và trông không lanh lợi mà vẫn thuê Lộc làm việc cho mình còn trả lương cao mới lạ chứ! Có thể là người Mỹ rộng rãi hơn người Việt mình vì họ có điều kiện sống thoải mái hơn? Người mình thì giống người Tàu, trong chuyện kinh doanh ép được ai thì cứ ép, ai dại rán chịu.

Chúng tôi tới quán bar gặp ông chủ trước để dợt thử cây đàn piano và nói chuyện sơ về công việc sắp tới của Lộc. Ông chủ của bar rượu là một anh chàng Mỹ trắng cao ráo đẹp trai trông rất đàng hoàng. Anh ta yêu cầu Lộc chơi một vài bản nhạc để thu video chắc đem về cho vợ mình xem và sau đó hết lời khen ngợi Lộc cứ như Lộc là một trong top những người chơi piano giỏi nhất thế giới vậy. Sếp khen Lộc quá nên tôi cũng phải khen lại:

-Tôi có kể cho bà con của mình nghe về vụ tiền lương ông trả 50 đô một giờ cho Lộc trong khi chúng tôi chỉ yêu cầu 30 đô. Ai cũng ngạc nhiên vì ông tốt quá!

Anh sếp cười nói:

-Hồi giờ chúng tôi đâu có thuê người chơi đàn nên không biết giá. Nhưng chúng tôi thấy 30$/giờ cho người nghệ sĩ tài năng thì ít quá nên thêm vào.

Rồi sếp kể thêm:

-Vợ tôi có bà con ở Cambodia nên chúng tôi qua đó du lịch. Trước ngày về lại Mỹ tôi đi cắt tóc và họ chỉ lấy có 20 xu tiền công. Quá rẻ nhưng tôi đưa họ 20 đô vì tôi cắt tóc ở Mỹ giá này!

Anh chàng làm tôi mắc cỡ ghê vì hồi về Việt Nam chơi tôi đã đi cắt tóc … cho rẻ chứ tiền cắt tóc ở Mỹ mắc gấp mấy chục lần giá cắt tóc ở Việt Nam. Dĩ nhiên là trả theo giá của Việt Nam. Tiết kiệm mà! Chỉ đỡ tệ một tí là tôi có tặng thêm họ tiền tip!

-Ông xã tôi làm ở bưu điện kể có hôm vừa lái xe vô parking bưu điện thấy một đám mấy ông sếp mặc áo mưa, tay cầm sô nước tay cầm dẻ lau rửa xe cho nhân viên của mình. Nhân viên thì ngồi trong xe nghe nhạc tỉnh rụi cho sếp hì hục cọ rửa. Xong rồi còn đưa tiền “tip” thưởng thêm cho sếp nữa chứ. Ha ha! Sau mới biết các sếp tổ chức làm vậy để lấy tiền “donate” cho thiên tai sóng thần của Nhật. Nghĩ không ra! Sếp có thể bỏ tiền túi ra quyên góp dễ và khỏe hơn không? Chắc lâu nay ngồi không để nhân viên làm việc nên giờ muốn kiếm cớ đền bù chăng?

Nói đến việc “donation” giúp đỡ nạn nhân của thiên tai xin nói lạc một tí không dính líu đến sếp Mỹ mà nói đến người dân Mỹ cũng kỳ cục không kém. Mỗi lần nghe ở đâu có thiên tai lớn là dân chúng từ lớn đến nhỏ cứ ào ào góp tiền giúp đỡ không nói làm gì, họ còn bỏ công bỏ việc bay tới tận nơi giúp đỡ không màng nguy hiểm, dịch bệnh, và cũng không nghĩ đến chuyện tích đức cho mình hoặc cho thân nhân. Không cầu bề trên phù hộ cho thì bề trên làm sao biết mà ghi vào sổ công đức. Dại ghê! Làm chuyện ruồi bu không công mà cứ ào ào xung phong tự nguyện!

-Sếp Mỹ để nhân viên, công nhân của mình kêu tên của mình như bạn bè. Còn dám nói đùa và chọc quê mình nữa. Ông sếp của tôi tên Tim, chắc cỡ tuổi dưới 60. Ông ta có mái tóc màu trắng bạch kim rất đẹp nên đám công nhân Việt Nam đặt tên cho ông ta là “Đầu Bạc” để dễ nói xấu mà người Mỹ không biết. Tôi ít nhớ họ của ông ta vì họ dài thòng. Nhớ chi cho mệt vì thường khi nói chuyện với sếp chỉ kêu tên Tim hoặc “you” mà thôi. Vậy mà có lần tôi gặp trục trặc khi sáng sớm bị đau bụng phải gọi vào hãng xin nghỉ. Chỉ cần trả lời vào máy tên mình, tên sếp, lý do xin nghỉ, ngày nào. Nhưng đến phần tên sếp tôi chỉ nhớ có tên Tim mà sếp tên Tim của hãng cũng có vài người nên tôi nói đại là “Tim ….Silver Hair”. Hôm sau khỏe lại tôi đi làm, sếp tới gặp hỏi thăm tôi khỏe chưa và cười cười cảm ơn tôi đặt nick name mới cho mình. Làm run bắt chết tưởng bị tới bắt tội chứ!

Có lần tôi nằm mơ thấy về Việt Nam chơi đang đi dạo ngoài đường biển Nha Trang thì gặp ông sếp Tim này phóng xe vèo vèo thật nhanh trên đường biển. Sếp lái xe nhanh vậy mà thấy tôi bèn cua cái rẹt lại và thắng cái rét hỏi tội tôi: “Hãng đang bắt làm tăng ca overtime mà sao mi lại đi dạo biển ở đây?”. Tôi cãi là đang lấy phép nghỉ về Việt Nam chơi bộ ông không nhớ sao. Sếp quê độ chạy xe đi mất. Tối đó về khách sạn tôi nghe tin tức trên TiVi nói có người chạy xe trên đường biển rất nhanh đã tung chết một phụ nữ mang bầu rồi chạy mất. Tính về thời điểm sếp gặp tôi thì đúng là thủ phạm rồi nên tôi bèn gọi Phone báo cho cảnh sát biết người tình nghi có thể là ông sếp của tôi.

Qua hôm sau tôi đi làm gặp sếp bỗng nhớ tới giấc mơ bèn kêu:

-Tim! Tối qua tui nằm mơ thấy ông tung người ta rồi bỏ chạy đó. (Hit and Run).

Tôi kể chuyện giấc mơ đêm qua cho sếp nghe. Sếp cười tủm tỉm và bỏ đi. Sáng sớm ngày kế sếp tới tìm tôi và nói:

-Thanh! Bà có biết chiều qua đi làm về tôi bị giấc mơ của bà ám ảnh cứ liếc chừng xem có bị xe cảnh sát nào theo dõi không đó.

Ha ha! Không ngờ sếp Mỹ lại đi nghe chuyện nằm mơ tào lao của cấp dưới mà hưởng ứng và lo sợ hén! Nói chung sếp Mỹ khác sếp bên Việt Nam mình và dại ơi là dại!

 

Friday, October 4, 2024

THU SAN FRANCISCO (THƠ XƯỚNG HỌA/ NHIỀU TÁC GIẢ)

 


Bài Xướng : 

 THU SAN FRANCISCO

Trời mới vào thu được mấy ngày
Nắng vàng lấp lánh lá thu bay.
Biển xô sóng bạc trơ ghềnh đá,
Gió thổi trời xanh lửng đám mây.
Những gót chân son thoăn thoắt nhẹ,
Đôi bờ môi mộng ước mơ đầy.
Cây phong chuyển đổi bao màu sắc,
Mình có khi nào thay đổi đây ?

Mình có khi nào thay đổi đây ?
Bao mùa lá rụng đã đong đầy.
Tâm tư trang trải niềm hoài vọng,
Ý tứ phân dòng thơ đắm say !
Khi đứng mơ màng trông biển núi,
Lúc nằm mộng mị nhớ trời mây.
Lá vàng dẫu rụng không xa cội,
Mà kẻ tha phương đâu có ngày….

San Francisco, September 25, 2008
Võ Đình Tiên


Mến Họa :

Hạ đi chưa được bấy nhiêu ngày
Hải điểu về nam suổi cánh bay.
Núi lạnh xa xa chìm nét ảo,
Trời buồn xam xám nhuộm màu mây.
Công viên vắng khách, hoa sầu muộn,
Ghế đá khan mưa bụi bám đầy,
Thung Lũng Cát Vàng nghe chớm lạnh,
Sương khuya còn lắng đọng đâu đây !

Sương khuya còn lắng đọng đâu đây,
Tiềm thức mông lung mộng choán đầy.
Ước vọng năm xưa, tâm vẫn giữ,
Dư hương ngày cũ, ý còn say.
Sơ thu đêm nhớ vờn hơi gió,
Cuối hạ mang sầu tô áng mây.
Ngoại xứ lá tìm không thấy cội,
Tha hương thân sống gượng qua ngày.

Santa Clara, September 29, 2008
Githéa


THU SAN FRANCISCO

Kính họa:

Ờ nhĩ, thu sang đã mấy ngày
Nắng mềm, man mác khói lam bay
Hai vai Cầu Đỏ lưng chừng núi
Một phía trời xanh loáng thoáng mây
Phố núi chập chùng sương ẩn hiện
Khách xa lưu luyến mộng vơi đầy
Hỏi mình từ độ xa làng cũ
Đã mấy thu rồi qua ở đây?

Đã quá mười năm ta lại đây
Quê hương bên nớ nhớ thương đầy
Tâm tư khép lại trong hoài niệm
Ước mộng chôn vùi giữa tỉnh say
Rồi có khi nao thuyền đỗ bến
Hay là thu mãi gió đưa mây…
Quê người thu muộn hơn quê mẹ
Chiếc lá buông lơi dệt tháng ngày


San Francisco, October 1st, 2008
Quang Hà

VƯỜN THU
Họa bài “Thu San Francisco” của Võ Đình Tiên


Nắng hạ thôi gay đã mấy ngày,
Đón mùa lá rụng gió thu bay.
Làn sương mờ ảo choàng tia nắng,
Mặt nước im lìm lộng dáng mây.
Hiu hắt vườn chiều hoa ủ rũ,
Buồn tênh lối nhỏ cỏ vương đầy.
Giọt buồn tí tách ngoài hiên vắng,
Tựa tiếng thời gian trăn trở đây.

Nghe tiếng khắc giờ rớt đó đây,
Tuổi thơ kỷ niệm vẫn đong đầy.
Nhìn làn sương bạc, tâm giao động,
Ngắm chiếc lá vàng, mộng thắm say.
Tiếc thuở tóc xanh buông dáng liễu,
Nhớ thời áo mỏng dệt màu mây.
Mơ màng tưởng bóng ai qua cửa,
Chỉ thấy màn đêm xóa tháng ngày.

Santa Clara, October 2008
Như Liên

 

THU THÁNG MƯỜI (NGUYỄN VẠN THẮNG)

 



THU THÁNG MƯỜI


Thu tháng mười lại về mang nỗi nhớ 
Lá Thu như bày tỏ lời ủi an
Vần thơ anh từng nét chữ dở dang
Chào Thu đến lá vàng rơi tơi tả
 
Anh và em có nào đâu xa lạ
Vẫn đợi chờ niềm nhung nhớ Thu sang
Bên hàng hiên hàng cây lá úa tàn
Con phố vắng ngỡ ngàng như e thẹn

Em không đến cho tình tôi lỡ hẹn
Nắng nhạt mờ xao xuyến lời tình trao
Còn không em lời êm ái thuở nào
Thương nhớ quá tim đau giòng máu lệ

Gió Thu sang như thầm thì nói khẽ
Tiếng suối reo như chào đón Thu về
Mắt lệ buồn cô lẻ nỗi chán chê
Thu vội đến cho tim sầu héo úa ... 

Mùa Thu sang trong tôi niềm chan chứa
Vẫn gọi thầm thương nhớ chuỗi ngày qua
Em xa tôi tình đã vội phai nhòa 
Còn đâu nữa buổi hẹn hò ngày trước...

Con phố giờ không còn in dấu bước
Chỉ lá vàng rơi rụng nỗi cô đơn
Nhìn quanh đây hình bóng đã không còn
Tình đã chết ...và tim lòng khô héo

Nguyễn Vạn Thắng 

HÌNH ẢNH CẬU BÉ MỒ CÔI ÔM “ĐÔI GIÀY MỚI” VÀ THÔNG ĐIỆP ĐẦY Ý NGHĨA GIÚP NHIỀU NGƯỜI BIẾT TRÂN TRỌNG CUỘC SỐNG

 

HÌNH ẢNH CẬU BÉ MỒ CÔI ÔM “ĐÔI GIÀY MỚI” VÀ THÔNG ĐIỆP ĐẦY Ý NGHĨA GIÚP NHIỀU NGƯỜI BIẾT TRÂN TRỌNG CUỘC SỐNG


 

Đây được cho là một khoảnh khắc đắt giá trong cuộc đời của nhiếp ảnh gia Gerald Walle, khi ông có thể nắm bắt được cảm xúc đầy đủ, trọn vẹn, hồn nhiên và thuần khiết nhất của trẻ thơ.

Đối với nhiều người, “Giấc mơ Châu Âu” là một trong những niềm khao khát cháy bỏng. Bởi Châu Âu hội tụ đầy đủ tinh hoa của thế giới, sự giàu có, sang trọng, những kiến trúc cổ điển nguy nga, những câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn. Thế nhưng, trước khi có một Châu Âu đáng sống như bây giờ, con người tại đây đã phải trải qua thời kì chiến tranh, loạn lạc và nghèo đói vô cùng.

Sau khi chiến tranh thế giới thứ 2 kết thúc, hầu hết các nước Châu Âu đều lâm vào tình trạng khủng hoảng tài chính nặng nề. Áo, vốn là một phần của nước Đức sau chiến tranh, đã bị các đồng minh chiếm đóng. Tình hình kinh tế của đất nước này trở nên tồi tệ nhất vào năm 1947, khi hầu hết tất cả người dân đều phải nhịn đói.

Werfel, một đứa trẻ mồ côi 6 tuổi người Áo, cười rạng rỡ trong niềm vui không tả xiết khi được Hội Chữ thập đỏ Hoa Kỳ tặng cho một đôi giày mới.”

Vào thời điểm đó, đối với nhiều trẻ em Châu Âu, đặc biệt là trẻ em nước Áo, một món quà Giáng sinh là một điều vô cùng xa xỉ. Vào năm 1946, Hội Chữ thập đỏ Hoa Kỳ đã gửi đến trại trẻ mồ côi Am Himmel ở Vienna những món quà đầy ý nghĩa để trao tặng cho những em nhỏ hoàn cảnh. Đây là một nỗ lực để cứu trợ cho đất nước đang còn hoang tàn, đổ nát sau chiến tranh.

Đi cùng với chuyến thăm này có nhiếp ảnh gia Gerald Walle và anh đã nhanh chóng bắt được khoảnh khắc một cậu bé đang sung sướng ôm lấy đôi giày mới được tặng, gương mặt ngửa lên trời mỉm cười mãn nguyện và đầy hạnh phúc. Đôi bàn tay nhỏ bé mũm mĩm đang ghì chặt món quà vào lồng ngực, đôi mắt nhắm nghiền trong niềm vui mừng hân hoan.

Bức ảnh này lần đầu tiên được xuất bản trên tạp chí Life vào ngày 30/12/1946. Cùng với dòng ghi chú: “Werfel, một đứa trẻ mồ côi 6 tuổi người Áo, cười rạng rỡ trong niềm vui không tả xiết khi được Hội Chữ thập đỏ Hoa Kỳ tặng cho một đôi giày mới.”. Bức ảnh về sau được đặt tên là “Đôi giày mới”.

Sau khi đăng tải lên tạp chí Life, bức ảnh đã gây được tiếng vang mạnh mẽ và thu hút được rất nhiều sự quan tâm, chú ý của công chúng. Niềm vui của cậu bé trong bức ảnh dường như có thể lan truyền đến người xem nhưng cũng để lại trong lòng mọi người những “điểm rơi” vô hình.

Bức ảnh là một nỗ lực tốt đẹp trong việc nắm bắt tinh hoa hạnh phúc của trẻ thơ. Mặc dù cuộc sống của cậu bé trong bức ảnh không phải là một quyển sách màu hồng, bởi cậu phải sống trong trại trẻ mồ côi, bị chiến tranh cướp đi cuộc sống thường ngày, và phải chịu cảnh chia ly, loạn lạc gia đình. Thế nhưng, cậu bé vẫn có thể mỉm cười hạnh phúc chỉ vì một đôi giày mới.

Đây được cho là một khoảnh khắc đắt giá trong cuộc đời của nhiếp ảnh gia Gerald Walle, khi ông có thể nắm bắt được cảm xúc đầy đủ, trọn vẹn, hồn nhiên và thuần khiết nhất của trẻ thơ. Bên cạnh đó, bức ảnh này cũng không tạo cho người xem cảm giác đây là một cậu bé “đáng thương” bởi trong bức hình, trừ đôi giày khá cũ thì cậu bé khá bụ bẫm, khỏe mạnh, ăn mặc chỉnh tề, nét mặt tươi vui, hồn nhiên.

Bức ảnh cũng để lại một thông điệp vô cùng ý nghĩa dành cho tất cả mọi người về một hạnh phúc giản đơn bình dị, cũng nhắc nhở những người trưởng thành đã quên đi mất mình đã từng là trẻ con như thế nào. Trong cuộc sống, có thể sẽ có những lúc bạn phải trải qua quãng thời gian đầy đau khổ, thất bại, mất mát và không biết đâu là ý nghĩa cuộc sống, hãy nhìn lại bức ảnh này, để biết nâng niu hơn những gì mình đang có và trân trọng từng giây phút mà cuộc đời này ban tặng.

Sau này, bức ảnh “Đôi giày mới” đã được sử dụng trên các tấm thiệp chúc mừng giáng sinh, được ban nhạc The Pretenders chọn làm ảnh bìa cho album đầu tay của họ vào năm 1979. Bức ảnh cũng nằm trong danh sách “The Best of Life” của tạp chí Life và được in trong một tập sách ảnh.

Nguồn: CafeF

Share Lại Người Lính Già TQLC

 

Thursday, October 3, 2024

NHỮNG CÁNH HOA BIẾT NÓI (BẰNG SƠN)

 


Những cánh hoa biết nói

 

🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷

 

Em yêu hỡi những cánh hoa biết nói

Biết tỏ tình biết nũng nịu hờn ghen

Biết lắc đầu vờ không muốn làm quen

Nhưng rung động khi lời tình anh ngỏ

 

Em yêu hỡi đôi vai gầy thon nhỏ

Chờ người tình vai tựa những chiều thu

Ánh mắt nai thơ dại dưới sương mù

Long lanh lệ những ngày anh lỗi hẹn

 

Em yêu hỡi dáng mỹ miều cánh én

Những cánh hoa biết nói thật kiêu sa

Tà áo xanh áo đỏ thật mượt mà

Làn môi thắm má hồng trông duyên dáng

 

Nghiêng nét bút viết lời tình lãng mạn

Buông vầng thơ theo gió quyện tóc nàng

Trên bầu trời chim hót tiếng reo vang

Như giai điệu gợi tình hoa biết nói

 

 

🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷

 

Bằng Sơn