Trên thập giá vết thương còn rỉ máu
Đặt niềm tin vào cứu chuộc hy sinh
Sao loài người u mê theo vật chất ?
Vì thương người Ngài khổ cực hy sinh
PHƯỢNG...
Phưọng
vẫn trong tôi thửa mộng thường
Nhớ người hoa đỏ
mấy mùa thương
Tàn
phai mầu áo sân trường cũ
Tan
tác... bụi mờ.. lệ vấn vương !
Ta hỏi.. em đi... sao nắng đổ
?
Trên thềm bóng chết lệ hồn rơi ?
Bước
em, từng bước, xa từng
bước...!
Em giết tình
tôi một kiếp đời...
Hè về, Phượng vĩ hoa phô sắc
Tựa máu
trong tim nhỏ lối
về
Hình bóng ô kìa như xác pháo
!!!
Tan hoang ... lầm lũi.... bước chân mê....
Tưởng rằng mộng cũ đã ai
hoài...
Theo cánh chim sương lạc
bến đoài
Bỗng chốc hình em... mơ dáng
ảo
Thẫn thờ thương tiếc tóc xuân phai
Thôi
thế hè về chẳng đợi nhau
Trăm
năm bến cũ vẫn tương sầu
Anh
đứng đầu sông, em cuối phố
Biển
chia sóng vỗ mặn tình đau....
Chinh Nguyên
PHUONG...
Phuong
is still in me like in my dreaming years.
He
that loves, his beauty how he heartily spheres!
That
flamboyant-colored dress now dust blurs,
In the
old school-yard my tearful memory recurs.
I asked... when you left... why the sun fell in dole,
Your shadow died on the porch, I cried in my soul.
Each
step you got farther, farther to what clime?
You killed my love, the love of all my lifetime.
Summer comes back, flamboyant flowers display
Like
blood in my heart dropping on the return way.
Oh, whose figure, as firecracker rubbish to daze;
Ruined, I silently drag my feet unaware in a maze.
I thought that the old dream had forever vanished
As a free bird drifting to some horizon unwished,
But all of a sudden... your image... I visualize...
Listless, my youth has faded pitifully to actualize.
Well,
even summer is back, I do not await you,
Tho
old shore still pines for former boat, so blue!
I am
at the top of the street, you end of the river;
Sea
divides, waves crash, to hurt this loyal liver.
Translation
by thanh-thanh
Đại Bàng Và Gà
Ngày xưa có một ngọn núi lớn , bên sườn núi có tổ chim đại bàng.Một trận động đất xãy ra làm động tổ chim đại bàng, một trưng rơi xuống
Rơi vào một trại gà dưới chân núi. Một con gà mái tình nguyện ấp quả trứng nầy.
Một ngày kia trứng nở ra một đại bàng con xinh đẹp. nhưng buồn thay chú chim nhỏ nầy được nuôi lớn như một con gà ! Chẳng bao lâu đại bàng cũng tin nó như một con gà không hơn không kém ! Đai bàng yêu gia đình và ngôi nhà nó đang sống, nhưng tâm hồn nó ao ước một điều gì cao xa hơn ! Đến một ngày đại bàng đang chơi thấy mấy chú chim bay lượn trên trời xanh
Ồ! Đại bàng kêu lên : - ước chi tôi bay lượn như đàn chim đó !
Bầy gà cười ầm lên:”” Anh không thể bay như những chú chim đó được, anh là con gà, gà không thể bay cao “
Đại bàng tiếp tục ngước nhìn gia đình thực sự của nó, mơ ườc có thể bay cao cùng họ . Mỗi lần đại bàng nói ra mơ ước của mình,
Bầy gà lớn tiếng rằng đó là mơ ước hảo huyền !Cuối cùng đại bàng tin mình là con gà thật ! Không còn mơ ước và sống trọn kiếp gà
đên khi chết !
***Trong cuộc sống cũng vậy:nếu bạn tin bạn là một người tầm thường, bạn sẽ sống cuộc đời tầm thường và vô vị, đúng như gì mình đã tin.
Vậy nếu bạn mơ ước thành đại bàng thì bạn hãy kiên trì theo đuổi mơ ước đó… đừng sống như một con gà!
5-9-2024
ST *** Hàn Thiên Lương
FB. Phạm Văn Thanh
Mường Mán, tên đầy đủ là Trần Văn Quảng (sinh ngày 20 tháng
5 năm 1947) là một nhà văn, nhà thơ, nhà biên kịch người Việt Nam. Quê ông
ở làng An Truyền (làng Chuồn) huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế. Bút danh
Mường Mán gắn liền với hai bài thơ ngắn là “Thiếu thời” và “Mùa hạ mới” trên
tạp chí Văn năm 1965. Dù vậy, sự nghiệm chính của ông là văn xuôi bao gồm nhiều
tập truyện ngắn, truyện dài và tiểu thuyết đã được xuất bản. Mãi tới năm 1995
ông mới in tập thơ đầu tiên là Vọng.
Ngoài văn và thơ, Mường Mán còn được biết đến qua nhiều
kịch bản phim. Ông từng biên kịch các phim Người trong cuộc (1987), Tiếng đờn
kìm (còn có tên là Chuyện Ngã Bảy, 1997), Gió qua miền tối sáng (viết chung, 30
tập, 1995), Trăng không mùa (1998), Duyên phận (16 tập, 2003)… Tuy nhiên, các
tác phẩm thơ của ông luôn nổi bật và được nhiều người biết đến, vì thơ Mường
Mán rất lãng mạn, nhẹ nhàng và trong sáng. Đặc biệt, độc giả rất yêu thích
những bài thơ của ông như: “Qua mấy ngõ hoa” hay “Bông hồng đầu năm” và nhiều
bài thơ khác.
***
Qua Mấy Ngõ Hoa
Qua Mấy Ngõ Hoa đăng lần đầu tiên trên
tuần báo Tuổi Ngọc ở Sài Gòn vào đầu thập niên 1970, được đông đảo bạn đọc miền
Nam thời ấy yêu mến, được một số chàng trai trẻ dùng làm tặng vật tỏ tình, nói
hộ nỗi lòng, để rồi ̣được yêu, được duyên đôi lứa.
Mãi đến sau này tôi mới được biết các cuộc hôn phối đẹp ấy,
mới được gặp họ ở quán Ruốc khi tóc họ đã ngả màu muối tiêu. Kẻ xa về từ Châu
Âu, Châu Mỹ, người gần thì ở quanh đây. Bạn phải nghe các anh chị ấy bồi hồi
nhắc kể về thời học trò, lõm bõm hoặc vẫn còn thuộc làu đọc lại từng câu
thơ Qua Mấy Ngõ Hoa với mắt – và hẳn cả lòng – ngời sáng mới
có thể biết niềm vui của tôi vô giá ngần nào.
Sau năm 1975, ngoài những cuộc gặp bất ngờ thú vị ấy, nhiều
bạn đọc trẻ hồi đó nay ở độ tuổi trung niên – trong và ngoài nước – đã trực
tiếp hoặc gián tiếp yêu cầu tôi cho chép lại Qua Mấy Ngõ Hoa, hay
đính chính giùm những câu chữ thiếu chính xác do “tam sao thất bổn”. Phải
chăng, nói như nhà văn Ngụy Ngữ: “Với tất cả họ, thơ Mường Mán đã là
một phần của tuổi thanh xuân cần được nâng niu giữ gìn!?”
Nếu quả đúng như thế thì hạnh phúc cho tôi xiết bao !
Bài thơ được viết một mạch 18 đoạn trong tâm thế “nhập
đồng”, sau lắm mùa xuân hạ thu đông “thất tình đại hiệp” khoác mưa, đội nắng,
cõng trăng, nuốt gió, ngậm sương lê mòn chẳng biết bao nhiêu đôi guốc mức dọc
những ngã đường trong ngoài thành nội, qua đò về đò Thừa Phủ, Cồn Hến, xuôi Vỹ
Dạ ngược Kim Long… mơ có ngày được cùng o nớ, o tê theo nhau về như sáo sang
sông, như chuồn chuồn có đôi có cặp. Bài tình đầu ngỡ ngây ngô ngượng ngùng
ngập ngừng ngớ ngẩn không ngờ được lắm bạn đọc đồng cảm, tin cậy, đón rước, cho
chọn lòng mình làm quê hương lâu đến thế.
Thoáng chốc mấy mươi năm đã trôi qua, bài thơ vẫn còn nán
lại như hạnh phúc của bao đôi lứa do nó bắc cầu mãi còn đó, mong bạn xem Qua
Mấy Ngõ Hoa như là món quà tác giả riêng tặng những mối tình đầu nghìn
lần thơ dại, vạn lần trong trẻo của bao đôi lứa đã, đang và sẽ đi qua mặt đất
muôn màu này.
Mường Mán
____________________
Qua Mấy Ngõ Hoa
Chim vỗ cánh nắng phai
rồi đó
Về đi thôi O nớ… chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội!
Tay nhớ ai mà tay bối
rối
Áo thương ai lồng lộng đôi tà
Đường về nhà qua mấy ngõ hoa
Chớ có liếc mắt nhìn ong bướm
Có chi mô mà chân luống
cuống
Cứ tà tà ta bước song đôi
Đi một mình tim sẽ mồ côi
Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp
Để tóc rối cần chi phải
kẹp
Nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền
Buộc hồn O vào những cánh chim
Bay lên đỉnh hồn anh ngủ đậu
Cứ mím môi rứa là rất
xấu
O cười tươi duyên dáng vô cùng
Cho anh nhìn những hạt răng xinh
Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại
Mi khẽ chớp nghĩa là sắp
háy
Háy nguýt đi giận dỗi càng vui
Gót chân đưa bước mộng bồi hồi
Anh chợt thấy trần gian quá chật
Không ngó anh răng nhìn
xuống đất
Đất có chi đẹp đẽ mô nờ
Theo nhau từ hôm nớ hôm tê
Anh hỏi mãi răng O không nói?
Tình im lặng tình cao
vời vợi
Hay nói ra sợ dế giun cười
Sợ phố ghen đổ lá me rơi
Sợ chân bước sai hồi tim nhịp
Cứ khoan thai rồi ra
cũng kịp
Vạn mùa Xuân chờ đón chung quanh
Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang
Vẫn theo O giờ về tan học
Từ bốn cửa đông tây nam
bắc
Tới bốn mùa xuân hạ thu đông
Theo nhau về như sáo sang sông
Như chuồn chuồn có đôi có cặp
Chim chìa vôi chuyền
cành múa hát
Trên hư không ve cưới mùa hè
O có nghe suốt dọc đường về
Sỏi đá gọi tên người yêu dấu
Hoa tầm xuân tím hoang
bờ giậu
Lòng anh buồn chi lạ rứa thê!
Nón nghiêng vành nắng chết đê mê
Anh mê sảng theo chiều tắt chậm
Chiều đang say vì tình
vừa ngấm
Hai hàng cây thương nhớ mặt trời
Chiều ni về O nhớ thương ai
Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh
Thuyền xuôi dòng ngẩn
ngơ những bến
Anh như là phố đứng trông mưa
Anh như là quế nhớ trầm xưa
Sợ một mai O qua mất bóng
Một mai rồi tháng năm sẽ
lớn
O nguôi quên những sáng trời hồng
O sẽ quên có một người mong
Một kẻ đứng dọc đời trông đợi
Còn nhớ chi ngôi trường
con gái
Lớp học sầu, ô cửa, giờ chơi
Cặp sách quăng mô đó mất rồi
Vì O bận tay bồng tay bế
Chuyện hôm nay sẽ thành
chuyện kể
Những lúc chiều đem nắng sang sông
O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng
Mình nhớ ai mà buồn chi lạ!
Chim vỗ cánh nắng phai
rồi đó
Về đi thôi O nớ chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội.
Khi về già bạn chợt nhận ra rằng
: mình chẳng còn gì!
Cả một đời tranh ᵭấu ngược xuôi vì những lý tưởng riêng
trong cuộc sống, nhưng có mấγ ai trong chúng ta tự đặt câu hỏi: Rốt cuộc rằng,
chúng ta đang có gì và được gì ?
Trên thế gian nàγ rốt cuộc thứ gì thuộc về bạn, câu hỏi nàγ
có thể có rất nhiều người muốn biết.
1. Vợ là của bạn ư ? Không ρhải.
Tuγ hai người cùng nhau trải qua thử thách, cùng sẻ chia
niềm vui, gần nhau về thể ҳάc, γêu tҺươпg nhau nhưng rồi sẽ có một ngàγ ρhải
chia lγ.
2. Con cái là của bạn sao? Không ρhải.
Tuγ cha mẹ và con cái có mối quαп Һệ huγết thống sâu đậm,
có tình thân cốt пҺục không thể đứt lìa, nhưng cũng chỉ là niềm vui đoàn tụ,
hiếu thảo, chăm nom, lo lắng mà thôi.
Khi bạn đi sang thế giới bên kia, con cái cũng chỉ có thể
đưa tiễn bạn chứ không thể nào đưa bạn trở lại nhân gian được.
3. Tiền bạc là của bạn à? Không ρhải.
Tuγ bạn liều mạпg kiếm tiền, nhưng cũng nghĩ đủ cách để
tiêu tiền, ngaγ cả khi bạn có bao nhiêu cái tài khoản trong ngân hàng thì tiền
bạc cũng vẫn là thứ sinh ra không mang đến, cҺết cũng không mang theo được.
4. Nhà và xe là của bạn sao? Không ρhải.
Tuγ bạn sống ấm áρ, thoải mái, nhưng ngàγ mà bạn lìa đời
thì những thứ nàγ chẳng còn là gì nữa.
Dù có bao nhiêu tài sản, thì nó vẫn là thứ “khi sinh không
mang đến, khi cҺết không đem theo”.
Vậγ thì rốt cuộc cái gì mới là của bạn?
Cơ thể của bạn
Chỉ có cơ thể mới là thứ không bao giờ rời xa bạn, sẽ cùng
bạn đi hết cả cuộc đời.
Chỉ có cơ thể mới có thể toàn lực bảo vệ bạn cho đến khi
cạn kiệt sức lực.
Cơ thể của bạn càng khỏe thì con đường mà nó đi cùng bạn sẽ
càng dài.
Không có cơ thể thì cuộc đời bạn đã kết thúc rồi.
Vì vậγ, bạn ρhải xem “cơ thể” – thứ duγ nhất thuộc về bạn
là vật quý vô giá, ρhải γêu tҺươпg nó, thỏa mãn mọi γêu cầu của nó.
Bạn đừng bao giờ bỏ bê những việc có thể bảo vệ cơ thể như:
luγện tậρ, dinh dưỡng, nghỉ ngơi, ρhòng trị Ьệпh, giữ vệ sinh, giữ tâm trạng
thoải mái, không bị tổn tҺươпg,v.v.
Cơ thể có khỏe mạnh thì cuộc sống mới có chất lượng. Cơ thể
khỏe mạnh thì cuộc sống sẽ dài lâu. Không có một cơ thể khỏe mạnh tức là không
có sự sống. Có sự sống thì mới có tất cả. Không có sự sống thì mọi thứ đều
không ρhải là của bạn.
Van Hoang
Share Lại Người Lính Già TQLC
Bỗng Nhiên, đời mất nhau rồi
Giọt
nước mắt đơn côi
Thôi
nhé,
đừng
rơi xuống niềm quạnh hiu, mất mát
Thôi
nhé,
Đừng
lang thang trên nếp mi đầy phiền muộn, bâng khuâng
Đừng
hôn lên khóe môi lạnh lùng, căm nín nỗi chờ mong
Đừng
âm thầm chảy thành dòng sông...
Ly
Biệt.
Kìa
ánh chiều tím bồng bềnh diễm tuyệt,
Biển
mù sương chập chùng, buông lơi ngút ngàn ngọn sóng...
Phôi
Pha,
Trên
những con đường tình yêu ngày nào ta đã đi qua,
đã dắt
dìu nhau vào thiên đàng kỷ niệm.
Hoàng
hôn lưng chừng trời,
Mưa
có còn miên man đôi vai trần óng mượt,
Mong
manh như cung buồn trên phím ngà,
Và
người có còn đến bên ta, thảng thốt lời âu yếm?
Mắt
chìm sâu những rộn ràng lưu luyến,
Cớ
sao mình...
Vĩnh
viễn giã từ nhau?!
Gửi
người vừa nằm xuống
Bên
Kia Đường Chân Trời
ĐÁM CƯỚI CỦA AI?
Caden hí hửng mang về khoe cha mẹ tấm
thiệp cưới:
- Có
nhiều mẫu thiệp cưới, con và Sophia chọn mẫu thiệp cưới này . Đơn giản dễ
thương lắm.
Chị Bông cầm tờ thiệp cưới, một mặt là
hình Caden đang âu yếm kề môi hôn Sophia, mặt kia là hàng chữ
: Together With Their Families
Sophia
Pham & Caden Nguyen
Chị Bông tiếp tục đọc hết những dòng
chữ trên tấm thiệp không thấy tên cha mẹ đôi bên đâu, rất sửng sốt:
- Con
quên ghi tên cha mẹ nhà trai, nhà gái hả?
Caden ngơ ngác:
- Kiểu
bên Mỹ nhiều mẫu thiệp chỉ có tên cô dâu và chú rể.
Chị Bông bừng bừng phản đối:
- Thiệp
cưới phải kiểu Việt nam mới đầy đủ và trang trọng. Nghe đây: Ông bà Nguyễn Văn
Bông và ông bà Phạm văn Huê trân trọng báo tin lễ thành hôn của con chúng tôi
là Caden Nguyễn và Sophia Phạm. Hôn lễ sẽ tổ chức ngày…tại nhà
hàng…trân trong mời ông bà, cô bác…đến tham dự chung vui với gia đình chúng
tôi. Sự có mặt của ông bà cô bác là niềm hãnh diện cho chúng tôi…
Caden ngạc nhiên:
- Đám
cưới con mà cha mẹ đứng ra mời hả?
- Đúng
thế, con ở đâu chui ra? Phải có cha mẹ mới có con cái. Bổn phận cha mẹ dạy dỗ
nuôi con và dựng vợ gả chồng.
Chị Bông khăng khăng bắt Caden phải
chọn mẫu thiệp cưới khác, có tên cha mẹ đôi bên đàng hoàng.
Đã trái qua bao cản trở và đợi chờ
Caden và Sophia mới có ngày đi chọn thiệp cưới hôm nay.
Ngay từ khi Caden đang học đại học gần
ra trường chị Bông đã ngắm nghé cô Mika xinh xắn nhà chị Tiên, Mika đang học
dược sĩ. Chị Tiên cũng khôn khéo tinh đời lắm, chấm Caden đẹp trai cao ráo con
nhà đàng hoàng cho con gái mình. Đã mấy lần chị Tiên nhờ con gái chở đến nhà
chị Bông chơi, Caden và Mika đã gặp mặt nhau, đã trò chuyện. Hai bà bạn thân hí
hửng đợi chờ tình yêu nảy mầm giữa đôi trẻ.
Caden tốt nghiệp computer science. Gặp
thời, chàng xin được công việc lương cao ngay thành phố nhà. Chị Bông bắt đầu
gợi ý con trai nên tìm hiểu Mika. Thế mà một hôm Caden mang về một cô gái lạ và
giới thiệu :
- Đây
là Sophia người yêu của con.
Chị Bông chưng hửng và thất vọng,
Sophia cũng là người Việt như chị Bông mong muốn nhưng Sophia không xinh đẹp và
hiền dịu bằng Mika, Sophia nói tiếng Việt ngọng ngịu, cách đi đứng nhanh nhẩu
như con trai. Chị Bông cho “rớt đài” ngay phút đầu gặp gỡ.
Biết mẹ không thích Sophia, Caden tìm
mọi cách lấy lòng mẹ, nào Sophia học giỏi, cùng tốt nghiệp computer science và
xin được việc vừa ý như Caden.
Một hôm Sophia theo Caden về nhà, nàng
mang tặng chị Bông một ổ bánh bông lan tự làm vì biết chị Bông thích ăn bánh
bông lan. Chị Bông từ chối thẳng thừng:
- Cám
ơn cháu tặng bánh bông lan, nhưng bác không nhận đâu, lúc này bác “cao đường”
nên phải kiêng cử ngọt.
Sophia tiu nghỉu mang ổ bánh về .
Một hôm khác, cuối tuần Caden đưa
Sophia về ăn cơm với gia đình, ăn uống xong Sophia ra rửa chén bát nhưng chị
Bông gạt đi:
- Cháu
cứ để đấy bác rửa.
Sophia ngoan ngoãn vâng lời, nàng ra
sofa ngồi chơi với Caden, hai đứa
chuyện trò cười nói trong khi
chị Bông cặm cụi với đống bát trong sink.
Sau đó chị Bông đã tức tối phê phán
với chồng:
- Con
Sophia không có “ý tứ” gì cả, vụ bánh bông lan em từ chối đáng lẽ nó
phải …năn nỉ mời mọc em và để ổ bánh lại, ai dè nó bưng về luôn. Vụ rửa bát
đáng lẽ nó phải “giành “ với em để rửa bát cho bằng được chứ, thế mà nó …đành
đoạn để em hì hục rửa đống bát đĩa. Mai mốt vào làm dâu nhà mình em sẽ dạy bảo
nó.
Anh Bông bênh vực Sophia:
- Nó
sinh ra và lớn lên ở Mỹ nghe sao hiểu vậy, làm sao hiểu bụng dạ lắt léo của em,
em đừng dạy nó kiểu người Việt mình nói một đàng làm một nẻo, nói có là không,
nói không là có.
Chị Bông càng chê Sophia càng tiếc rẻ
Mika xinh đẹp mặc cho Caden và Sophia đã luôn tìm cách lấy lòng chị. Anh Bông
dứt khoát:
- Em
yêu Mika thì…em cưới Mika cho em đi, còn Caden yêu Sophia nó phải cưới Sophia.
Thế là chị Bông đành chịu thua, hai vợ
chồng chị Bông đến nhà gặp cha mẹ Sophia nói chuyện cho đôi trẻ nên duyên. Chị
Bông đã cất công hỏi mấy nhà hàng, những món ăn, giá cả và chọn được một nhà
hàng Việt Nam ưng ý nhất để tổ chức tiệc cưới rồi.
Hôm sau Caden mang về một mẫu thiệp
cưới khác, chàng lại hí hửng tưởng mẹ sẽ ưng ý. Chị Bông kiểm duyệt
ngay:
Mr.& Mrs. Hue Pham with Mr. &
Mrs. Bong Nguyen
Request the honor of your presence at
the marriage of their children
Sophia Pham & Caden Nguyen
Chị Bông vẫn chê:
- Tên
cha mẹ hai bên đã theo kiểu Mỹ không bó dấu lại nhỏ xíu ở trên ai mà để ý, chưa
kể tên nhà gái để bên trái, nhà trai “lép vế” bên phải. Thiệp kiểu Việt Nam tên
nhà trai bao giờ cũng đứng bên trái trên đầu tấm thiệp. Người ta sẽ đọc từ trái
sang phải, từ trên xuống dưới.
Caden giải thích:
- Ở
Mỹ nữ trước rồi mới đến nam mà mẹ.
Anh Bông nói với Caden:
- Thiệp
cưới đầy đủ tên hai bên cha mẹ, chữ to nhỏ, bên phải bên trái không thành vấn
đề. Ba đồng ý các con in thiệp kiểu này.
Chị Bông vội cản lại:
- Khoan,
khoan, còn vụ nhà hàng em chưa đọc tới. Xem nào, sao lại tổ chức đám cưới ở
trong tòa nhà “center music Hall” mà không là nhà hàng Việt Nam hả con? Con mà
đặt món ăn tây không thích hợp với khách mời của cha mẹ đâu, người Việt mình ăn
cưới quen với những món như súp măng cua, bò lúc lắc, chả đùm, gỏi ngó sen tôm
thịt, cơm chiên Dương Châu…
Anh Bông ngắt lời chị
Bông. Hỏi:
- Đám
cưới này là của ai vậy em?
- Dĩ
nhiên là đám cưới Caden và Sophia.
- Vậy
mà anh tưởng đám cưới… chị Bông chứ, em chọn “ngày lành tháng tốt”, em đòi hỏi
tên anh chị Bông phải in to, em đòi hỏi kiểu in thiệp cưới, kiểu nhà hàng và
món ăn thích hợp với khách mời của em. Chúng ta sống ở Mỹ thì theo kiểu Mỹ đi,
Caden và Sophia là nhân vật chính, chúng ta là cha mẹ chỉ góp ý kiến chứ không
thể toàn quyền quyết định giùm con cái.
Thấy chồng luôn ủng hộ Caden chị Bông
hậm hực:
- Để
em gọi phone bàn bạc với anh chị sui gia cho cha con anh biết ai đúng ai sai.
Thiệp cưới thời nay kỳ cục, nhất là cái vụ khách mời phải vào trang web đám
cưới của chúng nó trả lời có tham dự hay không và đi mấy người ? ở Việt Nam
ngày xưa khỏi cần ai trả lời, tiệc cứ việc bày ra khách mời đến
nhiều hay ít tùy ý.
Chị Bông gọi ngay cho chị Huê, kể lại
đầu đuôi vụ tấm thiệp cưới và nơi tổ chức tiệc cưới. Chị Huê nghe xong mới
thong thả lên tiếng:
- Con
Sophia cũng mang về tấm thiệp vợ chồng tôi xem rồi, ưng ý hết sức chị ạ. Đám
cưới của chúng chứ của mình đâu mà nó phải theo ý mình.
Chị Bông cụt hứng và ngạc nhiên:
- Ủa…Chị
nói y hệt như anh Bông nhà tôi.
- Tôi
kể chị nghe đám cưới một đứa cháu ở Mỹ nhé. Thiệp cưới chúng tự in,
nơi chốn tổ chức đám cưới chúng tự chọn, không hề “thông qua” ý kiến cha mẹ.
Chúng “đày ải” khách khứa đến một vùng quê, lễ cưới tổ chức ngoài trời, trên
nền đất, bên một cái hồ nhỏ có vịt có ngỗng bơi lội. Sau vài thủ tục hôn lễ
khách khứa vào trong một ngôi nhà rộng bằng gỗ, thoạt nhìn bên ngoài tôi cứ
tưởng là… nhà kho chứ.
Chị Bông kêu lên xót xa:
- Ối
trời, tiệc cưới mà làm kiểu dân giã thế coi sao được.
- Nhưng
chúng nó bảo đám cưới đơn giản, hòa minh vào thiên nhiên. Chi phí nơi thuê chỗ
và cỗ bàn order mang đến phục vụ khách tính ra còn đắt hơn nếu tổ chức ở nhà
hàng Việt Nam lịch sự sang trọng.
Chị Huê tiếp:
- Tôi
kể chị nghe chuyện khác nhé, một gia đình tôi quen biết: Cô gái xinh đẹp học
giỏi con nhà giàu, tốt nghiệp bác sĩ đang nội trú, là niềm hãnh diện và hạnh
phúc vô bờ của cha mẹ. Cha mẹ cô đang mơ một đám cưới, đang kén chọn một chàng
rể học cao hiểu rộng tương xứng với con gái mình.
Chị Bông xuýt xoa:
- Chứ
còn gì nữa…
- Bỗng
cô mang về nhà giới thiệu người yêu, chàng là nhạc sĩ, gia đình gốc Ý di dân
sang Mỹ, chàng chơi nhạc trong một Night Club mà thỉnh thoảng những lúc học
hành căng thẳng cô vào đây giải khuây. Cha mẹ cô đau đớn bàng hoàng như từ 9
tầng mây bị thảy rớt xuống đất, phản đối kịch liệt bắt cô phải bỏ ngay thằng
nhạc sĩ quèn kia. Càng bị cha mẹ cấm cản cô bác sĩ càng yêu anh nhạc sĩ hơn. Họ
đã sống chung như vợ chồng và sinh một đứa con. Bây giờ cha mẹ phải xuống nước
năn nỉ cô và chàng nhạc sĩ làm đám cưới để khỏi bị họ hàng, bạn bè dèm pha. Thế
mà chúng nó vẫn không thèm làm đám cưới. Cho đến nay họ cũng chưa biết mặt mũi
ông bà suôi gia là ai.
Chị Bông tiếc rẻ:
- Trời,
cành vàng lá ngọc vậy mà tình cho không biếu không.
Bên kia đầu dây chị Huê tươi cười :
- Caden
và Sophia con chúng ta đã học hành xong, đã trình diện cha mẹ đôi bên và tổ
chức đám cưới là chúng tử tế ngoan ngoãn hơn cả ước mơ. Chúng nó ở Mỹ làm đám
cưới kiểu Mỹ cứ để chúng như ý thoải mái. Gia đình đôi bên chúng ta thảnh thơi
tới ngày đi dự tiệc là vui vẻ sung sướng rồi anh chị Bông nhé.
Nguyễn Thị Thanh Dương.
( November, 24, 2023)