Thursday, December 28, 2017

KHẮC KHOẢI VÀO GIÊNG (Huỳnh Minh Nhật)


Huỳnh Minh Nhật (Tâm Sự: Khắc Khoải Vào Giêng – Tản
Mạn Đôi Dòng Trời Đất Sang Xuân!)
Mồi lên điếu thuốc, bởi hôm qua ai đó đã bỏ màn đêm trong
bản giao hưởng cô đơn nên hôm nay tôi lại được dịp dậy sớm
để đón cái lạnh sắt se cuối cùng của tháng 12 buồn bã. Ngày
mới đón tôi bằng những cơn gió lạnh lùng, căm căm rét. Tôi
ngồi đây, bên ly cà phê với những bâng khuâng chờ đợi con
nắng sang mùa.
Những gã si tình nói rằng mùa đông dịu ngọt. Em ơi, thế
mùa xuân có đẹp gì không? – Có ngày yên bình vắng bóng
gió giông, có nắng miên man tô má em hồng, có cơn mưa
bụi rải đầy phiến lá? Trời xuân thì đẹp thế, thương nhớ lại
mong manh, em đi đâu giữa khoảng trời xanh bỏ lại một
cuộc yêu đương dang dở không thành? Em nói mùa xuân có
gì đáng đợi? Nghe đâu vài ba hôm nữa trời đất sang giêng…

Tôi sinh vào giữa mùa xuân, một ngày tháng ba thơm mùi
nắng chín, đâu đó bên thềm còn sót những cánh mai vàng
nở muộn, chẳng hiểu sao tôi ghét mùa xuân đến thế? Thuở
yêu đương, tôi uống cà phê đặc sánh không đường, ngày chia
ly, tôi uống cà phê đen đường ngọt lịm. Gió trượt dài trên
những ngón tay, đông bỏ lại đây thương nhớ vơi đầy, khắc
khoải…
Cao nguyên nghiêng mình nhớ về xứ Huế, ai đó bảo rằng
Huế rất trầm tư. Tôi nhớ hôm nao ai bước chân trần xuống
phố đón mùa hoa nở, không thèm khoác áo, chân run lập cập
giữa những màn mưa hòng đợi tiếng bước xuân về, nghẹn
ngào gõ nhịp trên vai. Mãi ngốc nghếch tưởng rằng trời đất
giao thoa thì mùa trở lại nên người cũng thế, đâu biết rằng cứ
mỗi xuân về đông lại thê lương?
Cố đô giờ này chắc đang lạnh lắm, từng đợt gió phong phanh
ôm ấp những màn mưa cuốn Huế vào lòng. Ấy thế mà chưa
bao giờ tôi nghe Huế buông một lời than thở vì cái sầu, cái
lạnh, có chăng là người trách Huế mà thôi. Dưới những hàng
cây, dưới đôi mắt của một kẻ khát khao được hòa mình vào
những thanh âm nhẹ nhàng phảng phất, có một cố đô mong
manh đến lạ lùng khi những hạt mưa cuối mùa hóa thành
cảm xúc, những mảnh tường bạc trắng tháng ngày cũng chợt
gợi nhớ đến hình hài đôi cánh thiên di. – Có một mùa phố đổ
rêu phong tiễn những loài chim di trú vỗ cánh bay đi tìm
miền nắng ấm, và cũng có một mùa phố lại đón chúng trở
về khi cái giá rét đã qua…
Xuân hạ thu đông cứ thế gặp nhau như sự quẩn quanh của
yêu đương rồi ly biệt. Sao xuân tới hoài mà người còn chưa
trở lại? Những cánh chim trời rủ nhau bỏ xứ khi mùa đông
đến, cho tới khi nắng ghé trên những ngõ hồn thì chúng lại
quay đầu í ới gọi nhau, nhưng không phải rằng tất cả, có
những cánh chim mãi chẳng trở về, có những cánh chim mãi
mãi sẽ không bao giờ còn sà vào lòng phố nữa, không biết tại
nơi ấy quá ấm áp và ngọt ngào hay đơn giản chỉ là chúng
không còn muốn trở về miền trời thân thuộc. Để rồi có những
buổi chiều cô đơn, những áng thơ tình lại ngóng về phía chân
trời, chờ đợi, đợi chờ một cánh chim xưa trở về với phố!
Ai cũng ước mơ những khung trời lạ, có những điều vĩnh
viễn đã rời xa. Lòng người từ ấy không mùa, phố không mùa,
những con đường không mùa, ai đợi ai trong bao thương nhớ
vô ngàn mà quên mất rằng đồng hồ vẫn đổ thời gian! Ngây
ngô thế? Ừ! Ngu ngơ thế…
Tôi ngày xưa – gã trai đôi mươi lạc lõng giữa thành phố
mượn. Em thuở ấy – một cánh chim hoang mơ ước tới những
khung trời. Thời gian mải miết trôi qua, nay tôi đứng đây
giữa đại ngàn bao la vẫn nhớ thương lắm những ngả đường
êm thẳm, nhớ tiếng dòng chảy Hương giang, nhớ góc quán
quen, nhớ dáng mệ già nặng vai đòn gánh. Em bây giờ phiêu
diêu chốn nào? Giữa bầu trời đượm nắng và hoa có nhớ hay
chăng một vầng mây cũ?
Lâu chưa ghé về thăm Huế, và cũng lâu rồi tôi chưa thả hồn
vào những chuyến đi. Tâm tư khô cằn một ngày cuối đông
cho người lại mơ về những con đường bình lặng. Những
hồn thơ bắt đầu bỏ ngỏ, tim lại biết mong một buổi hẹn hò,
nụ cười nào mới đây chẳng còn xa lạ, thân quen quá? Ừ!
Thân thương quá! Ai hãy nói với tôi rằng đó không phải là
những cảm xúc chỉ để lấp đầy một thoáng đơn côi!? – Chỉ
còn gió hát ru mây, lặng lẽ…
Tôi không nhớ nổi giêng về lòng có vui không, chỉ biết rằng
vài ba hôm nữa tháng giêng lại đến, Huế của tôi lại đón xuân
về vắng một người mơ, sẽ chẳng còn ai đứng ngắm mùa xuân
chân trần viễn phố. Xuân rộn rã lắm, nên cứ mỗi độ xuân về
tôi thường khoác áo đi tìm khoảng lặng của riêng tôi, từ góc
quán quen cho đến những đỉnh đồi chơ vơ sương khói. Mai
xuân đến, phố chợ đông người rộn ràng trẩy hội, liệu Huế có
buồn khi vắng một người cuối phố làm thơ!?
Ngày trôi không vội vã. Những gã si tình nói rằng mùa đông
dịu ngọt. Em ơi, thế mùa xuân có đẹp gì không? Sao em
không về để lắng nghe tiếng khóc của áng mây hồng một
chiều xuân ấy? Nơi đây xuân gầy guộc lắm, xuân hanh hao
lắm! Máu tim ai thắm đỏ những cánh đào, giọt lệ nào thấm
mặn những màn mưa và những nỗi riêng mang nào đã gửi
sắc vàng cho hoa cúc? Em à, xuân này có đáng đợi mong?
Xuân đẹp thế? Xuân bình yên thế?
Sao em không về?

Nghe đâu vài ba hôm nữa trời đất sang giêng…

NƯỚC MẮT, NỤ CƯỜI QUA NHỮNG CÂU CHUYỆN NGẮN.


Nước mắt nụ cười qua từng câu chuyện kể


1. Xứ lạ quê người .
Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gởi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính đẻ mai mốt qua đó có thểng kiếm việc làm.
Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia đình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ eMail chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống: ”Suốt ngày tích- cực  lao-ôộng, làm thêm "over time", đâu rảnh để chơi internet!"

2. Chung Riêng.
Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…
Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng khi anh là chú rễ còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa mình sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta…

3. Bàn tay

Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.
Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.
Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.

4. Vòng cẩm thạch  .
Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường…
Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo. Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười:  
-Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui. Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng.

5. Ngậm ngùi
Ba mất nửa năm, má dẫn hai con nhỏ về quê. Xin được mảnh đất hoang, cùng mần cỏ, dọn nền, lối xóm lạ hoắc tới tiếp dựng mái lá ở tạm. Tối, má gói bánh – nấu. Sáng, hai nhỏ út bưng bán. Má mượn xuồng đi chợ, áo thâm kim, nón lá rách.
Anh Hai ở Sài Gòn, thành đạt, giàu. Hôm về quê, anh đi dọc bờ sông, má thấy, bơi xuồng riết theo, goi tên con hụt hưởi. Anh ngoái nhìn rồi quay mặt đi tiếp. Má tủi, gạt dầm, cúi mặt khóc.. Nước mắt má làm xuồng quay ngang!

6. Tết  .
Ngồi một mình trong căn phòng chung cư ở tầng 15, anh đón Tết một cách lặng lẽ. Ở nơi này vẫn có bánh chưng, bánh tét, vẫn có pháo, có hoa nhưng hình như vẫn thiếu một thứ gì đó.
Đã 35 cái Tết tha hương nhưng hình như trong anh vẫn còn tìm kiếm, dẫu rằng sự tìm kiếm đó ngày càng nhạt nhòa theo năm tháng. Phải chăng ‘thứ ấy’ là hương vị Tết quê nhà?
“Phải đi ngủ sớm thôi” Anh tắt đèn tự nhủ, “Mai còn phải đi làm…”
7. Nghĩa tình  .
Bố bị tai biến mạch máu não, nằm liệt giường. Em phải xin nghỉ việc để về nhà phụ mẹ chăm sóc bố. Hơn năm sau, bố mất. Em lại phải đi làm xa kiếm tiền gởi về cho mẹ trả nợ nần, thuốc men. Mãi bươn chải vì chén cơm manh áo, hơn ba mươi tuổi vẫn chưa lập gia đình.
Anh hai giục mẹ bán nhà ra ở với ảnh, có dâu có cháu cho vui tuổi già. Ngày về căn nhà ngày xưa đã đổi chủ, em chỉ còn biết khóc.  

8. Bóng nắng, bóng râm
Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo:
- Nhà ngoại ở cuối con đê.
Trên đê chỉ có mẹ, có con
Lúc nắng, mẹ kéo tay con:
- Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra.
Con cố.
Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng:
- Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ.
Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ?
Trời vẫn nắng, vẫn râm...
.... Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên.

9. Câu Hỏi  .
Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.
Cuối buổi học.
- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.
- Hát đi cô.
Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về".
- Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ.. Ba mẹ khen...
Phía cuối lớp có tiếng xì xào:
- Tao không có ba mẹ thì chào ai?
- ...
Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.

10. Ba Và Mẹ .
Mẹ xuất thân gia đình trí thức nghèo, yêu thích thơ, văn. Ba tuy cũng được học nhưng là con nhà nông “chánh hiệu”.
Mẹ sâu sắc, tinh tế. Ba chất phác, hiền hòa.
Mỗi khi ba mẹ đấu lý, chị em nó thường ủng hộ mẹ, phản đối ba. Mẹ luôn đúng và thắng.
Hôm ba bệnh nặng, cả nhà lo lắng vào ra bệnh viện.
Tối ba nói sảng điều gì đó không ai hiểu. Nhưng lần đầu tiên nó nghe mẹ nói “Đúng! Ông nói đúng…” Quay đi, mẹ sụt sùi. Nó thút thít khóc.
11. Tình Đầu .
Về quê, lần nào cũng vậy, hễ chạy qua ngã ba An Lạc là tôi cho xe chạy chậm hẳn lại, mắt nhìn vào ngôi nhà khuất sau vườn lá. Một lần, đứa con trai mười tuổi của tôi hỏi:
- Ba tìm gì vậy?
- Tìm tuổi thơ của ba.
- Chưa tới nhà nội mà?
- Ba tìm thời học sinh.
- Nội nói, lớn ba học ở Sài Gòn mà?
- À, ba tìm người... ba thương.
- Ủa, không phải ba thương mẹ sao?
- Ừ, thì cũng ... thương.
- Ba nói nghe lộn xộn quá. Con không biết gì cả.
- Ba cũng không biết.

Chỉ có Hồng Hạ biết. Mà Hạ thì hai mươi năm rồi tôi không gặp.

BỨC TRANH ĐẦY Ý NGHĨA VÀ CẢM ĐỘNG


Bức tranh đầy ý nghĩa và cảm động
Bên tình bên nghĩa bên nào nặng hơn?
Đàn ông chọn cha (gia đình)
Đàn bà chọn con
Bức tranh cho ta thấy người đàn bà không bao giờ chọn
sống cho bản thân mà luôn hi sinh cho con mình
Ngược lại người đàn ông có thể bỏ vợ bỏ con chứ không
thể bỏ cha mẹ
Một bức ảnh trần truồng lột tả vẻ sơ khai bản năng ngàn
đời 1 đạo lí trên đời này: Con người chỉ nên sống hết
mình vì 2 người :
– NGƯỜI SINH RA MÌNH
– NGƯỜI MÌNH SINH RA
Trên đời này ai cũng sẽ phải chết đi, cha mẹ già rồi cũng
bỏ ta ra đi.
Vậy sao người đàn ông lại chọn cứu cha mình mà bỏ rơi
tính mạng con mình.
Vậy là sai hay đúng? Còn người phụ nữ thà hi sinh bản
thân để cứu lấy con mình.
Đó là sự cao cả, là tình yêu của người mẹ... Dù trong tình
huống giữa mẹ và con thì chắc chắn người phụ nữ vẫn
cứu con mình, không phải họ không yêu cha mẹ mình mà
họ biết con họ cần họ hơn.
Còn người đàn ông họ luôn nghĩ, không lấy được người
này họ sẽ lấy người khác và đứa con này mất đi họ vẫn sẽ
có đứa khác, nhưng cha mẹ thì không.
Họ không hiểu rằng tìm được người có thể bên họ suốt
cả cuộc đời đã khó mà để sinh ra 1 đứa trẻ còn khó hơn.
Cha mẹ chỉ sống với chúng ta nửa cuộc đời nhưng vợ con
sẽ là người đi cùng ta cả cuộc đời.
Xã hội là vậy, phụ nữ cứ hi sinh nhưng điều họ nhận lại
càng cay đắng.
Họ hi sinh cả tuổi thanh xuân cho chồng con và họ nhận
lại từ người đàn ông của họ chỉ là người sinh con và giúp
việc không mất tiền thuê.
Phụ nữ họ bỏ cha mẹ theo chồng, để phục dưỡng người
đẻ ra chồng họ mà đến lúc người họ coi là cả cuộc đời
chấp nhận bỏ họ để theo cha mẹ.
Liệu có đáng hay không????
Nhưng để nhìn kỹ hơn cũng đừng nghĩ thế mà tội cho
người đàn ông trẻ!
Người cha không biết bấu víu vào đâu nên cần cứu cha
trước.
Người vợ còn sức khoẻ, bám được vào rễ cây cũng chưa
hẳn tuyệt vọng, đứa bé được mẹ giơ cao không lo ướt,
tình mẫu tử giúp vợ mạnh mẽ để kéo dài thời gian tạo
điều kiện cho chồng cứu cha.
Và nói tóm lại phụ nữ luôn là những người tuyệt vời nhất!
Nên hãy biết trân trọng và yêu thương khi họ còn bên cạnh!


DẤU YÊU ƠI (Tiến Nguyễn)


DẤU YÊU ƠI
Thơ: Tiến Nguyễn


Dấu yêu ơi ! tiếng thì thầm anh gọi
Trót yêu rồi nhưng chẳng nói ra đâu
Biết hai ta không phải mối tình đầu
Lòng ước mong tình cuối sâu trọn kiếp


Dấu yêu ơi ! chỉ mong tình tha thiết
Cứ dịu dàng mải miết với thời gian
Cứ phiêu du đẹp tựa áng mây ngàn
Như biển khơi ngập tràn con sóng vỗ


Dấu yêu ơi ! có hề gì cách trở
Vẫn lặng thầm ấp ủ những niềm mơ
Vẫn đam mê ngày tháng vẫn đợi chờ
Giấu trong tim một tình thơ ấm áp


Dấu yêu ơi ! có hương thơm ngào ngạt
Của thiên đường tình dịu mát nhẹ đưa
Nói bao nhiêu cũng chỉ thấy dư thừa
Lặng thầm thôi...hơn mùa xuân rạo rực


Dấu yêu ơi ! những đêm dài thao thức
Thả hồn theo một tình khúc đắm say
Ngỡ hai ta chiếm trọn thế gian này

Dấu yêu ơi ! có vòng tay. ...mong xiết.

TÀ ÁO NỮ "SANH" ĐH 7 (Thukỳ)


Tà Áo Nữ “Sanh” ĐH 7


“Ơi! Chiếc ái dài trắng nên thơ
Trắng để cho tôi phải đợi chờ
Ôi! Màu áo trắng ngày xưa ấy
Tôi đã bao lần phải ước mơ…”




Có những câu thơ thật đơn giản nhưng cứ nhớ mãi trong tim,
hình ảnh tà áo trắng nữ sinh, sân trường ngày khai giảng, trên
đường tan học “Anh theo Ngọ về…” rồi mùa Hè với lưu bút
và những cánh phượng đỏ như máu trong tim khi phải chia
tay… Ai cũng mang những kỷ niệm đó như một hành trang
vô giá, dễ thương tràn ngập yêu thương vào đời.


Những kỳ đại hội vừa qua mỗi khi nhắc lại Thukỳ vẫn hay
nghe một âm điệu: “Vui quá, tình nghĩa thân ái quá, dù quen
hay không cũng đến với nhau như một đại gia đình, tay bắt
mặt mừng, thật gần gũi thân thương..”


Vì muốn tìm về kỷ niệm, muốn đến với nhau trong tình thân
ái một nhà, mà nhiều anh chị, sức khỏe không còn cho phép,
cũng đã hăng hái tìm đến với nhau, gặp lại bạn cũ là điều tốt,
nhưng nếu những người chưa từng quen mà là cựu HSPY thì
cũng như anh chị em trong một nhà vậy.


Kỳ ĐH nào cũng có tổ chức cho các ông thi Nam Vương, thì
bên nữ cũng không quên những chiếc áo dài dễ thương, uyển
chuyển, hình ảnh đó khó mà nhạt phai, nên ĐH 7 cũng tổ
chức trình diễn áo dài cho những nàng nữ “sanh” trên dưới
60.
Ngồi ở dưới nhìn lên sân khấu với bao tà áo đủ màu sắc, hoa
hòe… nhưng người “mẫu” đã làm tăng vẻ đẹp của chiếc áo
dài truyền thống, khuôn mặt các nàng rạng rỡ tươi trẻ, vì tâm
hồn các nàng đang sống lại thời nữ sinh xa xưa, hôm nay dù
là nữ “sanh” nhưng vẫn trẻ đẹp lạ lùng.


Nếu mà không nói tuổi, chắc ai nhìn vào khó biết được các
nàng cựu HSPY giờ tóc đã điểm sương, vì ai cũng trẻ và xinh
đẹp, vẫn còn “bắt mắt” lắm quý ông ơi, buồn cưới nhất là có
ông quàng tay vợ dắt lên sân khấu, mặt vui hớn hở vì chắc ở
nhà đâu có khi nào ngồi nhìn BX trong chiếc áo dài mà ngày
xưa các ông đã tốn bao nhiêu giấy bút để tán tỉnh, và nói
“khô nước miếng” mới được “đưa nàng zề zinh”.  Thukỳ nhớ
có anh ngồi nhìn vợ ngẩn ngơ và ứa lệ vì cảm động, có anh
tâm sự khi nắm bàn tay vợ mới giật mình “Bàn tay ngày xưa
lần đầu được cầm nó mềm mại, và run  rẩy, muốn hôn mà
hổng dám, giờ cũng bàn tay ấy đã chai khô, cứng ngắt..
Nhưng trái tim thắt lại, nhờ ĐH mới có cơ hội cầm tay sống
lại một thời thơ mộng cũ…”
Trưởng ban tổ chức Lê Chí Hiếu với bao nàng xinh đẹp..
Ai hổng muốn làm TBTC hả quý vị? hihi


Anh Lê Chí Hiếu (trưởng ban tổ chức) cũng nhìn BX say
sưa trong chiếc áo dài xanh mà anh tâm sự: “khi nào em đến
thăm anh, xin đừng quên chiếc áo xanh” mà chắc nhớ câu
tình tứ ấy mà chị nói đã chọn chiếc áo màu xanh anh yêu
thích.  Chỉ có MC.Thukỳ là hơi xúng xính vì áo dài của cô bạn
về VN may tặng, cái số đo được trừ hao vì sợ lớn nữa mặc
hổng vừa, chiều dài thì hơi ngắn vì đến đó là hết vải rồi..huhu
tuy vậy khi lên sân khấu nhìn xa xa thì chẳng ai nhìn thấy
khuyết điểm, mà chỉ còn biết là MC cũng “xúng xính” trong
chiếc áo dài đi muốn té vì sợ vấp, lâu lắm rồi mới măc lại
chiếc áo thật thướt tha.




Nhờ những tình cảm đậm đà của ĐH 7 đã tạo nên cho mọi
người đến với nhau, và nhờ vậy nên những anh chồng cũng
thêm dạt dào tình cảm, khi ngồi ở dưới nhìn lên sân khấu
thấy vợ mình vẫn còn thướt tha, uyển chuyển, không những
chỉ những chàng trai PY, mà những chàng rể từ khắp nơi đến
PY không thể ra đi một mình mà phải dẫn theo cái “xương
sườn cụt” đều vỗ tay tán thưởng không ngừng.


Thương sao nét đẹp đơn sơ
Thật thà, chất phát...Vẫn “mơ” đến già
Làm sao quên được những kỷ niệm của một chút thời gian
ngắn ngủi ấy đã tạo nên một tình thân thương khó quên cho
mọi người, các nàng nữ “sanh” sau mấy mươi năm vẫn còn
duyên dáng đáng yêu dưới mắt bạn bè và các đức lang quân,
rất vui cho các nàng cựu nữ sinh một thời áo trắng.


Noel 17,

Thukỳ