Thursday, December 26, 2019

ĐÊM GIÁNG SINH (DIỆP THẾ HÙNG)



ĐÊM GIÁNG SINH

Có những thời điểm trong năm làm ta nhớ đến những kỷ niệm, làm ta kiểm kê những gì đã xảy ra trong đời ta, làm ta suy nghĩ về cuộc sống.  Giáng Sinh là một trong những thời điểm ấy.  Bài thơ dưới đây diễn tả tâm trạng của một người trong đêm Giáng Sinh.  Người trong thơ vừa vui vừa buồn. Vui vì đã gặp được tình yêu. Buồn vì cuộc đời đã ấn định, trói buộc mỗi người trong một cuộc sống không thể thay đổi.

 Trong một hoàn cảnh như thế, người trong thơ khuyến khích người yêu đừng nên buồn, hãy yêu và quăng hết buồn đau. 

Nhưng nói thì dễ, nhưng chính người trong thơ cũng đã thú thật « Anh bơ vơ như đã lỡ con tàu ».

Chúc các bạn một Giáng Sinh vui vẻ.



ĐÊM GIÁNG SINH

Tối hôm nay đêm Giáng Sinh lại đến
Ta thắp lên ngọn nến của tình yêu
Bốn năm qua hạnh phúc biết bao nhiêu
Dù đôi lúc cũng mang nhiều sầu muộn

Em yêu hỡi dù là mình không muốn
Nhưng làm sao khỏi luống nỗi buồn đau
Anh bơ vơ như đã lỡ con tàu
Em ngơ ngác biết đâu là lối rẽ

Bởi đời sống trói ràng ta chặt chẽ
Suốt đời này ta sẽ thế này thôi
Yêu thì yêu dù sẽ chẳng thành đôi
Đừng lo nghĩ đừng ngồi im buồn bã

Em nhớ nhé lệ đừng tuôn lã chã
Dù cuộc đời nghiệt ngã lắm gian truân
Dù mỗi đêm lòng trống vắng bâng khuâng
Đừng nuối tiếc tuổi xuân qua nhanh quá

Giáng Sinh này anh tặng em tất cả
Khối tình si quý giá nhất đời anh
Đêm Giáng Sinh chắc là Chúa đi quanh
Chúa chứng giám lòng thành anh bày tỏ.

Diệp Thế Hùng
Lyon (24 December 2019).




Thukỳ rất vui xin chia sẻ với tất cả các anh chị về giải thưởng mà khoa học gia Diệp Thế Hùng vừa được (anh đã được rất nhiều giải thưởng cũng như huy chương…) và đây là một trong những giải anh đã được nhân ngày Noel năm nay. Giải thưởng này về cuộc hội nghị quốc tế kỳ 5, anh đã được chọn là người thuyết trình hay nhất trong hội nghị.
CVNN thành thật chia vui cùng anh, và chúc mừng anh về giải thưởng vinh dự này.

Expéditeur: Entropy <entropy@mdpi.com>
Date: 25 décembre 2019 à 11:53:54 UTC+1
Destinataire: "H. T. Diep"
Cc: ECEA 2019 Conference Secretariat <ecea@mdpi.com>, Geert Verdoolaege <geert.verdoolaege@ugent.be>
Objet: [Entropy] Winner of Best Presentation Award of The 5th International Electronic Conference on Entropy and Its Applications (ECEA-5)
Répondre à: Connie Xiong
Dear Dr. Diep,

Happy holidays!

We would like to thank you for your valuable contributions in the 5th International Electronic Conference on Entropy and Its Applications (ECEA-5) organized by Entropy journal in 18-30 November 2019.

You may remember that we will select one presentation as the winner of our *Best Presentation Award*. We are now very pleased to inform you that, after lengthy consideration by the evaluation committee, you have been selected to receive the award. Congratulations!

In order to transfer the prize, please may you provide
us with your PayPal address or the following bank information
*within this week*:

Bank Name:
Recipient Name:
Account Number:
SWIFT Code:
Address (institution, city, zip code, country):

We will send you the certificate soon, and will share this great news via your social networks, for example, Twitter and LinkedIn.

Connie Xiong
Managing Editor
Entropy (http://www.mdpi.com/journal/entropy)

MỘT KHOẢNH KHẮC CHIỀU CUỐI NĂM (THẦY THÍCH NGUYÊN NGUYỆN)




MỘT KHOẢNH KHẮC CHIỀU CUỐI NĂM

Sau lễ tang của hương linh phật tử Quảng Lâm – Nguyễn Đình Tòng , chiều nay tôi đến thăm một vài người , họ là những người không được may mắn trong cuộc đời này ,   sống lang thang vô định , nơi dạ cầu hay lang thang trên đường 36 , đường Pensylvania hay đường Sooner vì những đoạn đường này tôi  thường qua lại khi đi học  , hay đi mua những đồ dùng  cần thiết tại siêu thị.

3.45  chiều Đến dạ cầu I-44 và Sooner  vẫn còn một  người homeless  đứng tại đây , ông đưa tấm bảng bằng giấy cứng : I need help  anything , God bless you , đôi mắt ông  nhìn xa xăm , chiều cuối năm , không biết nơi ông ngơi nghĩ chổ nào , chỉ biết rằng ông cũng hơn 70 tuổi ,tôi  biết ông thường đứng tại đây cũng hơn 5 năm rồi , có một lần  trời mưa rất lớn , đường ít xe qua lại ,  đèn đỏ vừa sáng , chiếc xe cũng vừa stop , tôi thấy ông ,vội lấy 1 dollar cho ông , ông bước đến , nhưng hình như cái chân phải  của ông bị thương tật, nên bước đi chậm và có lẻ đau nên ông suýt soa, tôi  quay xe lại và vào tiệm pizzza gần nhất ,  mua cho ông một cái pizza , lúc này trời mưa tầm tả ,có lẻ cái đói và  lạnh nên ông  run bắn người , vậy mà ông vẫn đứng , bên cạnh ông một cái ba lô được bọc trong bao nilon kỷ lưỡng ,mặc dù ông mặc đồ ấm nhưng cũng không thể giúp ông ấm hơn lúc này , thành phố  về chiều , âm u xám xịt , thỉnh thoảng trên đường vài chiếc xe qua lại , giờ này ai cũng lo về với gia đình mình sau một ngày làm việc , còn ông , Ông chờ gì ? ........ , nếu không phải vì  sự sinh tồn sinh tử này.

Lần này tôi cũng  mua 1 chiếc pizza nóng hổi , tặng ông ngày cuối năm , ông cảm ơn và mĩm cười , đôi mắt nếp quần thời gian nhiều hơn,ông có vẻ lọm cọm hơn và ốm hơn  khi tôi  gặp lần đầu tiên.

Đến dạ cầu 36 và I-40 , những người sống tại đây chuẩn bị ngơi nghĩ , trời về chiều  không còn lạnh lắm , thế nhưng gió , cái giò mùa đông len lỏi vào tận xướng tủy , họ khoát trên mình những chiếc áo ấm , nhưng không được lành lặn và không được sạch sẻ cho lắm , nhờ đèn đỏ nên ,  nên tôi dừng là và kêu : helllo , có một người biết giọng  khá quen ,vì tôi cũng làm như vậy nhiều lần , ông ta đến và tôi gởi một ít tịnh tài . tôi đề nghị chia đều cho mọi người , ông rất vui và OK.

Đến dạ cầu Pensilvania , nơi này tôi có một kỷ niệm nhớ đời , tôi và Thầy Phước Đạo , đi ngang qua đây,  khi đi thăm nhà một phật tử , thấy một người cụt hai bàn tay , trên ngực ông ta đeo một tấm bìa cứng với  dòng chữ : I need help anything , God bless you , tôi nói với thầy Phước Đạo , mỗi người cho ông ta một bữa ăn 15 dollars , tôi và Thầy Phước Đạo cho 40 dollars để ông có thể mua thêm cái gì , ông ta khoảng 25  26 tuổi gì đó , ăn mặc rất sạch sẻ đàng hoàng , và lúc nào cũng mĩm cười , tôi tặng ông và nhờ ông chia sẻ tịnh tài đến những người gần đó và quay về.

Tôi cứ miên man suy nghĩ , mình vẫn còn nhiều phước lành , nên khi rời Việt Nam qua xứ sở tự do này , mình cũng còn có ngôi nhà để quay về lúc đi xa , để nghĩ ngơi sau một ngày làm việc mệt nhọc , hay cũng còn có một nới chốn để gia đình sum họp.

Xin cảm ơn JAME người ký giả của New York  Times đã sống gần gũi với những người homeless và viết những ký sự làm lay động tim người , chính ông cũng là người đã cho tôi có cái nhìn về tình người sâu rộng hơn nơi đất nước này , TÔI DỄ DÀNG HƠN CẬU MỘT CHÚT  một câu nói từ những người homeles giúp đỡ những người homeless , sao mà quý  giá đến vô tận này.

Còn họ dù sao đi nữa, mặc dù là người dân bản xứ song  họ   lang thang không nhà , những đêm tuyết rơi ,  những ngày nắng nóng và những khi mưa rơi , họ vẫn âm thầm , số phận của một kiếp người như một khúc quanh hiếm có và có lẻ tận cùng trong tâm hồn , họ cũng ước mơ có một gia đình êm ấm  , một chốn bình yên để tồn tại với cuộc đời này , nhưng ...... thôi ......, chợt từ xa tiếng hát của ca sĩ Thái Thanh vọng về : Đêm đông, ta mơ giấc mơ, gia đình, yêu đương
      Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương
      Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà.

Chùa Viên Giác ngày cuối năm 2019
THÍCH NGUYÊN NGUYỆN


NẪU ƠI NẪU (THẦY THÍCH NGUYÊN NGUYỆN)




NẪU ƠI NẪU

Nẫu ơi nẫu , trời cuối đông rồi sao ?
Năm chưa hết , mà ngày đã giáp tết
Gánh trên vai , những mắc mứu trần gian
Ta loay hoay , lạc lối trong đại ngàn

Nẫu ơi nẫu , ngày bây giờ tháng mấy ?
Phùn  còn bay , mưa nhẹ hạt lang thang
Cải trên nương , chưa kịp hóa hoa vàng
Cho mẹ sớm , gánh gồng lên chợ Thứ

Nẫu ơi nẫu , trăng bây giờ ngái ngủ
Ngày qua đêm , trăng chưa khuất sau nương
Dáng chị  tôi ,  loáng thoáng ở bên vườn
Bóng thâu đêm , cho kịp ngày xuân mới

Nẫu ơi nẫu , có bao giờ nẫu hỏi
Tóc của ta luống cuống tự bao giờ ?
Môt màu mây , trắng bạc những lời thơ
Cho dấu khuất , thời gian như tháng chạp

Nẫu ơi nẫu , mùa này trên nhạn tháp
Nhìn qua sông , bàng bạc trắng hoàng hôn
Vệt nắng chiều , khép nép những vẫn còn
Lấp lóe cánh chim trời  ,nơi viễn xứ

Nẫu ơi nẫu , nơi này có ai đợi
Có ai đi , độc bước qua phố xưa
Và có ai ? , có ai , có ai chờ ?
Ngày cuối tết , chim  bay về cố quận

Nẫu ơi nẫu ,  hương cớm nếp ngày xuân
Có còn thơm , mùi vương trên chái bếp
Khói lam chiều , mà sao tôi lỗi nhịp
Để bên này , nước mắt lẫn vào tim

Nẫu ơi nẫu , ta cũng cố đi tìm
Mùa xuân sau, xin người  hãy cứ đợi
Thân lữ thứ , chợt cơn đau kịp nhói
Mùa xuân này ,  đê đầu tự cố hương

Oklahoma December 19,2019
THÍCH NGUYÊN NGUYỆN


GIÁNG SINH NÀY NHỚ GIÁNG SINH XƯA (DƯ THỊ DIỄM BUỒN)




GIÁNG SINH NẦY
NHỚ GIÁNG SINH XƯA

                      DTDB



Gió đông đưa đẩy những đóa hồng nhung
Hoa rung rẩy trong buốt giá lạnh lùng
Thanh trúc đìu hiu lá vàng héo úa
Nhòa nhạt thu sầu tơ nắng mông lung

Sum sê biên biếc những cành lá thông
Trơ trơ sừng sững vững như trụ đồng
Dưới gốc, Bê-Lem thiên thần ca múa...
Mừng sinh nhật Chúa vào giữa đêm đông

Lác đác chiên về từ buổi bình minh
Ngàn dậm đường xa mừng lễ Giáng Sinh
Đón Chúa Hài Đồng nằm trong máng cỏ
Hồng ân thiên phúc ban phước an bình

Người hẹn cùng em ngày đó sẽ về
Chút tình tuổi dại với chút tình quê...
Tây Đô tươi thắm đón mừng Thánh Chúa
Xao xuyến lòng em, từ dạo hẹn thề...

Muôn vì tinh tú lấp lánh giăng ngang...
Bạch lạp lung linh thắp sáng hai hàng
Thánh đường náo nức đón mừng Thiên Chúa
Từng hồi nhạc đạo... thanh thoát vang vang

Em mong ngóng đợi người cả chiều nay...
Cành lá xạc xào... gió lạnh run cây...
Lời hẹn hôm nào buồn vương nỗi nhớ
Dáng ai chẳng thấy, mắt lệ ngấn dài...

Anh chửa về... em vò võ chờ trông...
Hờn giận vu vơ héo hắt cõi lòng...
Biết ai lỗi hẹn nhưng mình vẫn đợi
Giáo đường thưa vắng, còn đứng ngó mong

Lại mùa Giáng Sinh, rồi đến mùa xuân
Mấy mùa đào nở trước gió bâng khuâng
Mong đợi mỏi mòn người ngoài biên trấn
Em vẩn chờ mong bóng dáng chinh nhân

Bao mùa Giáng Sinh anh chốn sơn khê...
Sơn nữ, rừng xanh... chẳng chịu trở về?
Anh đã quên rồi người em gái nhỏ!
Để nàng khờ dại, giữ mãi câu thề...

Mùa lá vàng qua, rồi mùa lá rơi...
Không một cánh thư, chẳng nhắn một lời
Đêm đông lạnh lẽo, lẻ loi đón Chúa
Đèn thông rực sáng thánh ca chơi vơi

Em ngoại đạo, nơi góc nhỏ giáo đường
Nguyện anh an bình, Chúa nhủ lòng thương!
Bỗng anh trở về... thay ngàn lời nói...
Áo chinh nhân còn bám bụi chiến trường

Thành thị thôn quê Giáng Sinh tưng bừng...
Đường phố trong ngoài đèn thắp sáng trưng
Chợ búa, nhà thờ, công viên, tư sở...
Chúng mình đón lễ... nhạc Giáng Sinh mừng

Lò sưởi lách tách ngọn lửa hồng tươi
Đèn sao nhấp nhánh sáng cả bầu trời
Đêm sinh nhật Chúa không gian huyền diệu
Chập chờn tha thướt từng mãng tuyết rơi...

Ba mươi, tháng tư, bảy lăm qua mau!
Xứ người tạm dung, nhớ lại thuở nào...
Những mùa lễ, Tết... sau ngày giặc chiếm
Quê hương trầm thống, tha hóa, lao đao...

Chúng mình an ổn ở xứ người ta...
Đã chọn nơi nầy quê hương thứ ba
Nợ nước tình non ơn đền nghĩa trả...
Bao phần thân thể... đền đáp quê cha!

Nơi đây thanh thản mừng đón Giáng Sinh
Lời hứa năm xưa... đã trọn nghĩa tình...
Hai mái tóc huyền nay pha sương trắng
Đôi bóng mặn nồng, ngời sáng bình minh.

Tuyết phủ thông xanh, lấp lánh nắng trưa
Bàng bạc trời xanh, mây gió lưa thưa
Trống nhạc tưng bừng mừng sinh nhật Chúa
Giáng Sinh nầy, thương nhớ Giáng Sinh xưa...



DƯ THỊ DIỄM BUỒN