Sunday, August 29, 2021

CA SĨ CHÂU HÀ TỪ TRẦN

 

Ca sĩ Châu Hà từ trần

                                                                                                

Ca sĩ Châu Hà đã được Chúa gọi về lúc 3 giờ ngày chủ nhật 15 tháng 8 năm 2021, tại Vienna, Virginia ở tuổi 86 - theo cháu Jimmy Nhựt Hà.

Bước Chân Dĩ Vãng - Châu Hà và Tình Sử Trong Âm Nhạc 'Văn Phụng' : https://tinyurl.com/4vftjhh2 

Nhà thơ Du Tử Lê đã viết về mối tình của Văn Phụng và nữ ca sĩ Châu Hà, người phụ nữ đã mang lại cảm hứng để cho ông viết nhiều bản tình ca, trong đó có “Suối tóc”, “Tình” và “Yêu”: “Một trong những bí nhiệm đời sống một con người là tình yêu. Tình yêu có thể dẫn tới hôn nhân hay không, theo tôi, lại là một bí nhiệm khác của Thượng đế. Nó nằm ngoài ta như những cõi giới mà chúng ta không hiểu được. Cuộc tình giữa Văn Phụng - Châu Hà với tôi là điển hình, như một thí dụ cụ thể”.

 

Châu Hà đã kể về buổi đầu gặp gỡ Văn Phụng và hai người đã bị tiếng sét ái tình ra sao: “Ngày xưa đó ở Hải Phòng, ba của anh Phụng mướn nhà của ba tôi. Một hôm, anh Phụng đến thăm ông cụ. Lúc đó, tôi ngồi ở trên lầu vừa hong tóc vừa dạo đàn. Anh ấy nghe thấy tiếng đàn piano ở trên lầu, mới tò mò bước lên cầu thang, và đứng ở ngưỡng cửa. Tôi đang dạo đàn thì trông thấy bóng người đứng ở ngưỡng cửa, tôi quay ra thì ra là một chàng trai không quen biết. Anh ấy cúi đầu chào và tự giới thiệu “Tôi là Văn Phụng, tôi đến thăm thầy tôi ở dưới nhà mà tôi nghe thấy tiếng đàn ở trên này, tôi đánh bạo lên đây để làm quen. Thì ra cô đang đánh đàn”.

 

Anh ấy nhìn tôi kỹ hơn, khi thấy tóc tôi dài chấm đất thì anh ấy buột miệng nói: “Suối tóc”! Rồi anh ấy quay lại hỏi tôi là "cô đang dạo bài gì đó mà sao nghe hay thế?". Tôi trả lời là của Eddy Duchin thì anh mới bảo: “Xin phép cô cho tôi dạo thử một tí được không?” Tôi bảo: “Vâng, mời anh ngồi”. Anh ấy đàn thì tôi mới biết rằng tôi vừa mới múa rìu qua mắt thợ. Anh ấy đàn hay quá! Mặc dù lần đầu chơi bản nhạc này mà anh ấy đàn như mưa như gió, rất là hay! Thành ra đó là một kỷ niệm rất đẹp trong đời chúng tôi. Năm đó là năm 1952".

 

Lần gặp mặt nàng thiếu nữ kiều diễm trong tiếng đàn du dương đã để lại những ấn tượng thật sâu đậm và từ ngày ấy, tâm hồn của chàng nhạc sĩ sẽ chìm đắm vào giấc mộng tình yêu như lời của ca khúc “Tiếng dương cầm” viết 3 năm sau đó:


“Nhớ hôm nào mùa xuân mới sang

Muôn bầy chim ca hót vang

Tung cánh nhẹ bay la đà

Bướm khoe màu trên muôn sắc hoa

Chập chờn tung bay thướt tha

Đùa giỡn trong tia nắng vàng

Nhớ đêm nào tình xuân ngất ngây

Mưa phùn rơi rơi ướt vai

Đi mãi tìm ai yêu đàn

Bước chân lạc nơi đây chốn nao

Trên lầu ai kia cất cao

Vang tiếng dương cầm thiết tha

Trầm trầm êm êm thánh thót

Nhịp nhàng khoan thai thắm thiết

Nhạc lòng đưa câu luyến tiếc

Người ơi còn nhớ

Chopin ngày xưa vì ai dệt nên câu nhạc lâm ly

Cho đời say trong ý thơ

Cho hồn bay theo tiếng tơ

Về phía trời xa xa mờ

Tiếng dương cầm còn vang thiết tha

Riêng mình ta đây với ta

Chìm đắm trong một giấc mơ..."

 

Mái tóc dài óng ả của nàng thiếu nữ đã thu hút ngay ánh mắt của chàng nhạc sĩ, khiến chàng phải buột miệng thốt lên hai tiếng “suối tóc”. Về sau, khi hai người đã trở thành một đôi uyên ương, chàng nhạc sĩ sẽ kể về cảm giác bồi hồi khi nhìn thấy suối tóc của nàng thiếu nữ đã làm cho chàng ngất ngây với tiếng đàn:


“Tìm cho thấy liễu xanh xanh lả lơiHay đi tìm dòng suối tóc trên vaiGhi trong khóe mắt u hoài hình bóng ai…”

Nghịch cảnh trong những năm sau đó đã không thể ngăn cản chàng đến với nàng để “hàn gắn thương yêu”  và đưa nhau đến “miền núi xanh” trong “ý thơ, cung đàn và suối tóc mơ”:


“Xin cho suối nước non ngàn tìm đến nhau

Như chúng ta đôi lần hàn gắn thương yêu…

Anh muốn đưa em qua miền giòng núi xanh

Chúng ta cùng thăm con suối dịu êm…

Lòng anh muốn viết lên đôi vần thơ

Hay cung đàn cùng nét bút tranh hoa

Xin em biết nhé cho tình hai chúng ta

Trong ý thơ cung đàn và suối tóc mơ”.

 

Hai người đã yêu nhau khi mới gặp mặt nhau, nhưng gia đình không chấp nhận cho hai người đến với nhau, Châu Hà bị cha mẹ ép buộc lấy chồng rồi Văn Phụng cũng lấy vợ theo ý nguyện của cha mẹ. Mối tình chớm nở đẹp như “một truyện muôn màu” và khiến cho hai người “hạnh phúc thật mau” đã nhanh chóng trở thành “một bài thơ sầu”. 

 

Khi vào miền Nam lập nghiệp, Văn Phụng đã thành lập một ban tam ca nam rồi trở thành nhạc trưởng của Đài phát thanh quân đội, phụ trách chương trình ca nhạc của Đài phát thanh Sài gòn, còn Châu Hà trở thành một nữ ca sĩ nổi tiếng. 

 

Tuy không được ở bên nhau, hai người vẫn “yêu nhau trong tiếng ca, tiếng đàn” hay nhớ đến nhau khi nhìn thấy “muôn tia nắng” hay “ánh trăng mơ màng”, khi “sương thu rơi” hay khi “mưa đông rơi”. Ở hai khung trời cách biệt, hai người cảm nhận tình yêu là “một chuyện chia lìa” khiến cho đôi lòng “thổn thức đêm khuya” để rồi đôi lúc tự trách mình “yêu chi cho thương nhớ”, “yêu chi cho thương đau”, “yêu chi cho mãi âu sầu”. 

 

Bản nhạc “Tình” được Văn Phụng sáng tác trong khoảng thời gian hai người gặp lại nhau tại Sài gòn khi cùng tham gia hoạt động âm nhạc đã thể hiện mối tình thắm thiết của hai người vì hoàn cảnh mà không thể đến được với nhau. Thế nhưng mối tình của chính Châu Hà và Văn Phụng lại có một kết thúc có hậu: năm 1963, hai người đã có thể đến với nhau và ở bên nhau cho đến khi Văn Phụng tạ thế vào năm 1999.

 

Nay nữ ca sĩ Châu Hà cũng đã gặp lại Văn Phụng ở cõi khác.


Ca khúc “Tình” với giọng ca Ý Lan:     https://youtu.be/rfiw0lAgvCA
Ca khúc “Suối tóc” của Văn Phụng với giọng ca Châu Hà:    https://youtu.be/brs-RmhDL9w
Ca khúc “Suối tóc” với Châu Hà:   Châu Hà - Suối Tóc (Văn Phụng) PBN 27

SUỐI TÓC , Châu Hà hát

https://www.youtube.com/watch?v=24Xbw-nj0KY&t=5s

Bước Chân Dĩ Vãng - Châu Hà và Tình Sử Trong Âm Nhạc Văn Phụng :

https://www.youtube.com/watch?v=IDIMxG0mviw...

“Tình” với giọng ca Ý Lan : https://youtu.be/rfiw0lAgvCA

 

 

HƯ ẢO (TRỊNH CƠ)

 

HƯ ẢO -Thơ Trịnh Cơ

HƯ ẢO

 

Sao không thấy em, bao ngày vắng bóng,

Đã nhiều đêm anh thấp thỏm lo âu.

Không có em anh mất một nhịp cầu

Để trao đổi qua những dòng tri kỷ

Anh thường sống nhiều đêm trong mộng mị

Ánh sáng nào thức anh dậy ban mai,

Chim kêu vang sau đêm vắng canh dài.

Đưa anh trở về lại đời thực tế

Ngày càng thấy cảnh thê lương buồn tẻ

Đêm qua đêm trằn trọc suốt canh thâu

Từng bước chân đi nặng trĩu u sầu

Anh đang sống một cuộc đời vô nghĩa

Em có đó cho dù hình bóng nhẹ

Của hư không bằng ánh sáng điện quang

Chữ nghĩa thay cho thân thể nồng nàn

Nhưng cũng sưởi lòng anh đêm giá lạnh

Em vắng bóng, đời anh thêm hiu quạnh

Không có em ai viết lá thư xanh

Bằng mực đen, không dấu, rất chân thành

Em than thở mùa Đông sao lạnh giá

Tìm thưởng thức những bài ca mùa Hạ…

Để bớt buồn cho khỏi rét đêm thâu

Anh lơ mơ toàn kể chuyện đâu đâu

Không ăn nhập gì chuyện em đòi hỏi

Em giận hờn… rồi bặt tin, chẳng nói

Rằng em thôi…không tiếp nối giao lưu.

Chợt biết ra là em đã phiêu du

Không trở lại nói năng chi nữa cả

Anh đã hiểu thêm một lần sa đọa

Vào cõi mênh mang, ý tưởng mơ hồ.

Tánh ngông nghênh và vẫn cứ dại khờ,

Đâu biết đó….một không gian hư ảo !

TRỊNH CƠ

TÌNH ANH LÍNH CHIẾN (NGUYỄN HOÀNG QUÝ)

 

  TÌNH ANH LÍNH CHIẾN.

NGUYỄN HOÀNG QUÝ




1. Hai năm cuối tiểu học và bắt đầu vào trung học, khi đã bắt đầu biết nghe nhạc, tôi không thích bài hát này. Từ ấu thơ, tôi đã nghe anh chị ở nhà chơi đàn mandolin và hát những bản nhạc tiền chiến mà nhạc điệu và ca từ trong cảm nhận mơ hồ và non nớt của tôi ngày ấy là “không chê vào đâu được”!: Hòn Vọng phu, Bến cũ, Thiên Thai, Trường ca sông Lô, Hoài cảm…Do vậy, nghe bài này cũng như nghe Bức tâm thư của Lam Phương, “Vài hàng gửi anh trìu mến…đi quân dịch là thương nòi giống”, như nghe Lối về xóm nhỏ của Trịnh Hưng, “Về thôn xưa ta hát khúc hoan ca, ngọt hương lúa tình quê thêm đậm đà…”.Lên sinh viên, những bài hát này chúng tôi liệt vào dòng nhạc lính, nhạc sến!

Vài năm trước cho đến lúc này, bài này tôi hát nhiều, lâu lâu hát lại, chàng con rễ bảo “Ông bố rền rỉ nhạc sến hoài!”. Khi hát, tôi nói với vợ lý do và kể cô ấy nghe những kỷ niệm gắn bó với mình. Đó là sáng tác của nhạc sĩ Lam Phương: “Tình Anh Lính Chiến”.Thật lòng thì hồi tiểu học tôi không hiểu nổi câu đầu: “Xuyên lá cành trăng lên lều vải”, chưa bao giờ đi trại, có nghe ai nói đến cái lều bao giờ, làm gì đã biết đến “Uncle Tom’s cabin” của Harriet Beacher Stowe và cứ tưởng “lá cành” là… danh từ, có lúc nghĩ cái cành đâm xuyên khóm lá!

Học đệ thất, nghe kể thầy Võ Hành dạy Lý Hóa ở trường thương chị Xuyên học đệ tứ. Hồi đó nữ sinh đệ tứ lớn lắm. Thế là anh chị lớp lớn nhại rằng “Xuyên với Hành thương nhau nhiều quá!.

Thời sinh viên, tôi trọ học ở Cư xá sinh viên Huỳnh Thúc Kháng của hội Ái hữu Đồng châu Quảng Nam dành cho SV trong Quảng ra Huế học. Năm 1973, một trận bão lụt không lớn nhưng cũng làm hư hại nhiều nhà dân ở các quận Duy Xuyên, Đại Lộc (hồi đó không gọi là huyện như bây giờ). Ở Duy Xuyên, nặng nhất là vùng gần Trà Kiệu, thánh địa ngày xưa của vương quốc Champa. Sinh viên cư xá chúng tôi về đó giúp dân sửa chữa, dọn dẹp nhà cửa,vườn tược và nhận tôle, cement, tiền của ty Xã hội Quảng Nam về phân phát cho đồng bào. Cùng đi với chúng tôi có cả các bạn dân Quảng ở cư xá Nam Giao, Đội Cung, trường Cán sự Y tế, trường Nữ Hộ sinh Quốc gia Huế làm thành một đoàn hơn ba mươi người.

Sau mấy ngày hăng say làm việc với tinh thần thiện nguyện, chúng tôi khá bằng lòng với thành quả của mình và chiều cuối cùng xuống Hội An để sáng hôm sau về lại Huế. Tối, tổ chức đêm lửa trại chia tay các bạn ở các cư xá khác. Không cắm trại nhưng một đống lửa đốt ngay trên bãi cỏ ngoài sân ty Xã hội Quảng Nam cũng tạo được cái không khí bập bùng làm giảm cái se lạnh của những ngày cuối Đông năm ấy. Và ở đây, đến cuối buổi sinh hoạt, nếu hát bài Shalom Chaverim hay Rời tay phút chia ly, bạn ơi vui lên nhé thì cũng… vô cùng thích hợp!. Anh Chủ tịch Cư xá cũng là trưởng đoàn tổng kết chuyến đi cứu trợ, cám ơn các bạn tham dự đợt này rồi chúng tôi cùng hát, những bài dân ca, những bài hát cộng đồng phổ biến ngày ấy.

Đang ngồi thành vòng tròn vừa vỗ tay vừa hát tôi nghe có ai vỗ vai mình từ phía sau. Ngoái đầu nhìn lại, đứng sau tôi là Hồng Vân cười và nói nhỏ vào tai tôi: “Mai nếu đời ngăn chia ngàn lối, đừng quên nhé những ngày bên nhau Q. nhé!”. Vân nói cả thành lời lẫn bằng mắt. Cái tâm trạng những ngày vui, sống hết mình với công việc và bạn bè đã qua và phải chia tay, thật buồn. Tôi lặng người, cầm tay em bóp nhẹ và gật đầu. Có thể nói gì hơn trong lúc này và mọi lời nói đều thừa hoặc không cần thiết.

Hồng Vân dân Hội An gốc, học năm cuối NHSQG, khuôn mặt sáng rưng, đôi mắt to, tròn và biết nói. Những dịp sinh hoạt chung trước đó chúng tôi quen rồi thân nhau nhưng chỉ dừng lại ở liên hệ bạn bè vì lúc đó tôi đang có người yêu. Không thể kết luận đều này chở theo tín hiệu gì nhưng tình cảm tự nhiên và chân thành của Hồng Vân làm tôi rất xúc động.
Ra trường, chúng tôi mất dấu nhau cho đến bây giờ nhưng “những ngày bên nhau” thì khó quên được dầu “đời (đã) ngăn chia ngàn lối”. Bài hát theo tôi những khi nhớ về kỷ niệm thời đi học đã qua gần nữa thế kỷ.

Kỷ niệm riêng tư, không kể làm gì nếu không có một việc khác liên hệ đến nhạc phẩm này.

2. Năm 2014 tập 1 của cuốn sách Ride The Thunder (A Vietnam War Story Of Honor and Triumph) của Richard Botkin, bản Việt dịch của nhóm 4 dịch giả Lý Văn Quý, Nguyễn Hiền, Nguyễn Hoàng Diệu và Trịnh Bình An tựa đề là Cưỡi ngọn sấm (Một câu chuyện về vinh dự và chiến thắng trong cuộc chiến Việt Nam) xuất bản ở Mỹ (*).Chuẩn tướng James Joy TQLC Hoa Kỳ đã về hưu viết trong lời tựa như sau: “Câu chuyện của hai người chiến binh vĩ đại (đại úy Riply và thiếu tá Lê Bá Bình, hai nhân vật chính có thật của quân chủng TQLC) cùng phục vụ cho một mục đích chung thật là hiển nhiên. Nếu đã có thêm nhiều người như Lê Bá Bình thì chắc chắn kết quả của cuộc chiến đã khác hẵn”. Đại tướng Walter E. Boomer TQLC Hoa Kỳ hồi hưu cũng viết trong lời giới thiệu cuốn sách này “…”Cưỡi ngọn sấm” là một câu chuyện xứng đáng được chia sẻ với các thế hệ tiếp nối của nước Mỹ, đặc biệt là người Mỹ gốc Việt. Tôi hy vọng cuốn sách này sẽ giúp họ hiểu được cái giá mà cha ông họ phải trả nhằm bảo tồn nền tự do mà ngày nay họ đang được hưởng”.

Sau 12 năm bị tù ở VN, Lê Bá Bình định cư ở Mỹ. Trong lễ nhận huy chương Silver Star của TQLC Mỹ, “huy chương cao quý nhất dành cho quân đội đồng minh về những công trạng ngoài mặt trận”, Bình gặp, quen biết và trở thành bạn thân của tác giả, cũng là cựu thiếu tá TQLC.
Chuyện của Bình là niềm phấn khích để tác giả bỏ thì giờ sưu tầm tài liệu về chiến tranh VN, phỏng vấn hàng trăm nhân vật liên quan và đi thực tế ở VN nơi xãy ra các trận giao tranh đề cập đến trong tác phẩm. Có lẽ nhờ vậy nên tôi hơi bất ngờ khi đọc được ở chương 3, tập 1 (Đại úy Ripley- Đại đội Lima) trang 57, 58, 59 nói về nền âm nhạc cận đại VN thời đó, như một người trưởng thành yêu thích âm nhạc và sống ở miền Nam. Tác giả viết: “Từ năm 1962 trở về sau, âm nhạc được phát triển cùng với nhịp độ ngày càng gia tăng của cuộc xung đột. Giọng ca ủy mỵ và diễn xuất tuyệt vời của Hoàng Oanh trong bản “Tình Anh Lính Chiến” (The Love of a Fighting Man) được biết đến và ghi khắc trong lòng của mỗi quân nhân cũng như những phụ nữ đang chờ đợi họ. Trong bài hát, người lính đi chiến đấu ngoài mặt trận và người yêu thì ở lại hậu phương. Trong màn đêm, chàng trai ngắm trăng tròn và tự hỏi, giống như mọi chiến binh khắp nơi, không biết người yêu có đang ngắm cùng một vầng trăng với mình hay không?”.

Ở một đoạn khác, tác giả khen ngợi thêm: “Đối với những người Mỹ yêu nước thuộc thế hệ xưa, những người thích trung sĩ Barry Sadler với bài “Ballad of the Green Berets” nếu như họ biết thì có lẽ “Tình Anh Lính Chiến” sẽ hấp dẫn và quen thuộc với họ hơn”.

Về giòng nhạc miền Nam 1954- 63, các tác giả đã đề cập trong nhiều bài viết nhưng mang tính chuyên môn, có hệ thống và giá trị khái quát cao thì tôi chưa đọc được. Dù sao thì những gì Richard Botkin đề cập đến trong Ride The Thunder cũng giúp độc giả ngoại quốc và cả người Việt thế hệ sau biết thêm về chế độ Cộng Hòa, cách riêng, nền nhạc Việt giai đoạn đó.
Với những người miền Nam sinh vào thập niên 1940-50, được đọc tác phẩm này là được sống với những năm tháng hào hùng, được nhắc nhớ những kỷ niệm về những người lính của một binh chủng oai hùng: Thủy Quân Lục Chiến. Tác phẩm đáng được làm tài liệu tham khảo khách quan của một tác giả ngoại quốc cho những ai nghiên cứu quân sử sau này. Với người viết, đây là một bản anh hùng ca rất đáng dành thì giờ để đọc.

NGUYỄN HOÀNG QUÝ

(*)  Tập 2 đã phát hành đầu năm 2016. “Cưỡi ngọn sấm” cũng đã được đạo diễn Fred Coster dựng thành phim và chiếu ra mắt tại Wesminster, CA 3/2015.

 

Saturday, August 28, 2021

HẠNH PHÚC TRONG MÙA DỊCH (CHUNG VĂN & THƠ HỌA)

 

HẠNH PHÚC TRONG MÙA DỊCH -Chung Văn và Thơ Họa

 

 

HẠNH PHÚC TRONG MÙA DỊCH

 

Chỉ một chút thôi cũng đủ rồi

Mùa tang dịch tễ vẫn chưa thôi

Delta Covid còn rình đó

Hạnh phúc , tình yêu có đúng thời ?

Người ở tuyến đầu thương đứa nhỏ

Hình con bé bỏng đứng trông vời

Tần ngần mươi phút nơi đầu ngõ

Lặng lẽ quay đi giọt lệ rơi !...

CHUNG VĂN

 15/08/2021

 

Thơ Họa:

 

BIẾT TÌM ĐÂU?

 

Quê hương vời vợi mãi xa rồi

Còn lại tâm hồn nỗi nhớ thôi

Thương, lúc thanh tân bao mộng ước

Tội, khi khờ dại thuở xuân thời

Những ngày bé bỏng vui...giòn giã

Hình ảnh thơ ngây đẹp tuyệt vời

Đã mất...tìm đâu bao kỉ niệm 

Ngày buồn lặng ngắm... bóng chiều rơi...!

16/82021

Hồng Vân

 

HOÀI MONG HẾT DỊCH

 

Niềm vui dạo phố đã qua rồi!

Ở mãi trong nhà lánh nạn thôi

Nẻo tiễn người đi buồn mộng ước

Lòng nghe lá rụng tẻ xuân thời

Nhân loài nhiễm bệnh lòng tan tác

Lũ …Vít lây trùng cảnh tả tơi

Bác sĩ tầm phương trừ khử dịch

Toàn dân đuổi "giặc" chạy xa vời..!

 Đức Hạnh

16 08 2021

 

TÌM ĐƯỜNG TRÁNH DỊCH .

 

Hạnh phúc chi khi đại dịch rồi

Chỉ còn nước mắt ướt thân thôi

Bớ thơ hư huyễn quên tình thế

Gọi khách mơ huyền cắt bịnh thời

Cứ thở than buồn nơi cách biệt

Thì đi lánh nạn chốn trông vời

Biết đâu núi thẳm, sông dài, sẽ

Huỷ diệt khuẩn trùng Wu Hán rơi ...

Utah 16 - 8 – 2021

CAO MỴ NHÂN

 

THÔI ĐÀNH

 

Điêu linh cảnh tượng rối lên rồi

Chết chóc chiến tranh khốn khổ thôi

Dịch bệnh quay cuồn vi-rút khắp

Chôn vùi nhân loại tuổi xuân thời

Nhẫn tâm tàn ác vô nhân đạo !..

Biết trốn nơi đâu để lánh vời

Núi thẳm rừng sâu đều nhiễm dịch

Thôi đành cầu nguyện lệ tuôn rơi !…

Yên Hà

16/8/2021

 

TẠM HOÃN CUỘC VUI.

 

Chủng mới delta xuất hiện rồi,

Vui chơi tạm hoãn cách ly thôi.

Tuyến đầu đón bệnh cần thêm sức,

Thiện nguyện chia cơm cố kịp thời.

Mất mẹ trẻ côi không chỗ tựa,

Lìa con lão hạc  hết người vời.

Đến trao hũ cốt lòng thương cảm,

Kẻ nhận tro tàn nước mắt rơi.

   Mỹ Ngọc.

Aug. 17/2021.

 

RỒNG PHƯỢNG LÊN MÂY

 

Lỗi hẹn sang chơi mấy bận rồi

Lừng khừng dịch chướng hoãn binh thôi

Tháng ngày vùn vụt trôi đi mãi

Đốt đuốc vui xuân chửa kịp thời

Thù tạc yến oanh tình mạng ảo

Thi đàn xướng họa nghĩa giao bôi

Trùng dương hội ngộ cùng hoan hỉ

Lại quả đều tay sướng rụng rời

Yên Nhiên

 

MỘT CUỘC CHIA XA

 

Quyến luyến chia xa,nghẹn nuốt rồi

Ghì ôm giữ lại phút này thôi

Con đành ở với ông bà ngoại

Mẹ phải đi cho kịp thế thời

Vào chốn Cô vi bùng phát mạnh

Đến nơi bệnh viện cách xa vời

Lương y chức phận như từ mẫu

Giọt lệ chung hòa cả nước rơi…

Lý Đức Quỳnh

   24/8/2021

 

KHOẢNH KHẮC XÚC ĐỘNG

              (Họa 4 vận)

 

Dẫu có lai dai dịch ngán rồi,

Tẩy trừ covid nỡ nào thôi?

Mong cầu thiện mỹ tình nhân ái,

Gạt hết tham sân chuyện thói thời.

Bé khóc dằn lòng nơi cách vợi,

Mẹ cười ứa lệ chốn x a xôi !...

Lương Y cao sáng...tâm Từ Mẫu,

Nhân loại vợi dần nước mắt rơi!

      25-8-2021

Nguyễn Huy Khôi

 

DÃ TRÀNG XE CÁT

 

Hạnh phúc bao nhiêu mà khổ vời

Chút hồng môi má lúc đương thời

Thời gian chuyển hóa phôi pha hết

Dịch bệnh theo về lệ tiếp rơi

Tuyến cuối hay đầu , công hãn mã

Lầu vàng dát ngọc , cũng tiêu đời

Nỡ lòng bỏ mặc lời oan trái

Rồi chỉ dã tràng xe cát thôi !

CHUNG VĂN

  25/08/2021

 

HẠNH PHÚC NHỎ NHOI

 

Tai ương Covid vẫn chưa rồi,

Có lẽ mai nầy cũng hết thôi.

Dịch mới Delta tràn khổ đó,

Vaccine tiêm đủ sức theo thời.

Chồng ngồi cửa sổ nhìn lâu ngóng,

Vợ đứng ôm con mắt bóng vời.

Hạnh phút nhỏ nhoi bên cạnh trẻ,

Thấy mà tê tái lệ sầu rơi.

HỒ NGUYỄN

 (26-8-2021)

 

TÔN VINH NHỮNG NGƯỜI TUYẾN ĐẦU

 

Mẹ là bác sĩ,sớm đi rồi,

Hành nghiệp lương y phải thế thôi.

Biến thể Delta vừa ló dạng,

Thay hình Covid mới nhô thời.

Từ tâm cứu khốn,tình cao cả,

Thiện chí phò nguy,nghĩa tuyệt vời.

Ai kẻ xa con không thắt ruột ?

Giã từ mái ấm,lệ tuôn rơi!

Thanh Hoà