THÔNG BÁO SỐ 1

ĐẠI HỘI 9 “THUYỀN VIỄN XỨ”: THÔNG BÁO SỐ 1

(Xin bấm vào những chữ trên để xem chi tiết)

Thursday, March 17, 2016

NHỚ MỘT DÒNG SÔNG (Cống Huy)






Kính thưa quý Thầy Cô & các anh chị,

Anh Nguyễn Cống Huy, một cựu HSPY, đã đóng góp cho CVNN nhiều bài thơ tình cảm dạt dào,  Thukỳ rất vinh dự được giới thiệu thơ của chàng cựu sĩ quan Không Quân bay bướm từng một trời ngang dọc, mà đến bây giờ vẫn còn mang nhiều tình cảm vấn vương.

“Đêm đêm thức giấc nghẹn ngào,
Hờn em, anh biết hờn sao cho đành…”

Hơn 50 năm chuyện tình ngang trái đau buồn của đôi trai tài gái sắc, yêu nhau từ lúc là một cựu học sinh đất Phú, kéo dài lên đến sân trường đại học, tưởng không ai ngăn cách nổi; nhưng định mệnh quá khắt khe khiến cho đôi ngả phải chia tay… Đà Lạt là nơi chứng kiến nhiều kỷ niệm tình yêu của họ với bao ngọt ngào, đớn đau & nước mắt.

Rồi chàng lên đường làm bổn phận người trai trong thời ly loạn, nàng phải cất bước sang ngang….Để rồi 50 năm sau hai lối rẽ cũng chẳng thể quên nhau, nên bao nhiêu trăn trở nhớ nhung chàng đành thổn thức:

“Năm mươi năm
Tôi nửa khuya thức giấc
Nhớ chiều buồn Chủ Nhật
Em khóc chia xa”

Xin trân trọng giới thiệu bài thơ thật buồn của Cống Huy: “Nhớ Một Dòng Sông.”

Trân trọng,
Thukỳ.




NHỚ MỘT DÒNG SÔNG.

(Viết cho N.T.N....Văn Học Đà Lạt 1965-1967)
Năm mươi năm
Thế sự thăng trầm
Nửa khuya thức giấc
Đà Lạt xa vạn dậm
Và Trường cũ mịt mờ
Chuyện tình buồn
Chưa trọn ước mơ
Đã gói tuổi học trò
Chôn vào kỷ niệm

Từ biệt em
Tôi đi chinh chiến
Xuôi ngược núi rừng
Bung gót giày sô
Đêm hành quân
Nghe gió giao mùa
Nuối tiếc mãi
Những ngày vui đã mất

Năm mươi năm
Tôi nửa khuya thức giấc
Nhớ sương mờ Đà Lạt
Lạnh ướt lối em về
Và hoa tím pensées
Rơi thật nhiều
Trước cổng Trường Văn Học

Năm mươi năm
Tôi nửa khuya thức giấc
Nhớ chiều buồn Chủ Nhật
Em khóc chia xa
Từ đây con đường quen
Bên kia bờ Thuỷ Tạ
Sẽ vắng bước chân em
Từ đây giòng đời chia hai ngả
Biết đâu mà tìm

Thoảng trong gió heo may
Chuông nhà thờ
Vang giữa Mùa Lễ Vọng
Tiếng chuông ai oán
Tiếng lòng tôi chùng xuống
Bâng khuâng

Qua rồi năm mươi năm
Em không trở lại
Tôi vẫn chờ
Và nhớ một dòng sông
Với tất cả yêu thương
Tôi viết cho em
Bài thơ cuối cùng

Hôm nay chợt buồn
Tuổi đã hoàng hôn ...

Cống Huy
Maryland, March 2016




Post a Comment