CHUYỆN BUỒN NĂM XƯA
- Tho Le minh TheVề Phú Yên nhớ cô gái Tuy HòaNgồi ngã ba Chí Thạnh nhớ nắng sông PaNhững địa danh đã đi qua một thời lửa đạnMật khu Đồng Bò đêm chập choạng những hồn ma.
Cô gái Pleiku nằm trạm xá Hiếu XươngMột cánh tay phải bỏ lại trên đườngCon lộ Bảy có còn thương những người chạy loạnGáo nước lạnh chưa kịp uống ở Củng Sơn.
Những con mương cái ở Đồng XuânNgọt như nước mắt của lính và dânNgười nằm trên đập Đồng Cam không nhắm mắtVẫn còn mong nhìn cho rõ mặt phố Sài Gòn.
Năm mươi năm... cũng chẳng còn gì để mấtNhớ tán đường đen trên con dốc rừng Đồng BòBiết xin không cho khi hai thằng đều áo línhMới hiểu được lòng trước lúc hóa bụi tro.
Những ngày cuối tháng Ba Pleiku lửa khóiNhiều đứa con phố núi nằm lại đáy sông PaƯớc sao cơn đói qua với nửa bì cơm sấyThoáng thấy em còn đứng đấy trên chiếc cầu phà.
Cao nguyên chạy...bỏ nhà, bỏ phốPleiku nháo nhào trong cơn lốc chiến tranhHàm Rồng vẫn lặng câm nằm im thở khóiBiển Hồ không nói gì mà mặt nước cứ long lanh.
Năm mươi năm... lúc tôi và em tóc còn xanh lắmBến sông nào chưa tắm mát đôi mìnhRồi về đâu khi mối tình mong manh sợi khóiChiến tranh, chết chóc cùng trăm ngàn nỗi điêu linh ?
Thôi xin em hãy ngủ giấc ngoan dù đêm đã cạnNgày cũng tàn theo cơn lốc xoáy võ vàngĐừng khóc nữa khi vườn địa đàng kín cửaCứ thế này... ta dìu nhau đi cho hết kiếp nhân gian.LMT
No comments:
Post a Comment