Friday, March 20, 2026

THƯ TUYỆT MỆNH GỬI VỢ (THÂN TRỌNG SƠN- Dịch và giới thiệu của Brigitte Duzan)

 THƯ TUYỆT MỆNH GỬI VỢ  

Lâm Giác Dân (Lin Juemin 林觉民)

 

“Thư tuyệt mệnh gửi vợ” của Lâm Giác Dân là một văn bản đặc biệt, vừa mang tính riêng tư của tình yêu vợ chồng, vừa mang tầm vóc tư tưởng và lịch sử. Được viết trước giờ hy sinh trong cuộc khởi nghĩa Hoàng Hoa Cương (1911), bức thư thể hiện bi kịch lớn nhất của con người thời loạn: xung đột giữa hạnh phúc cá nhân và trách nhiệm đối với dân tộc.


 Ý Ánh yêu dấu của anh,

 

Anh viết lá thư này để vĩnh viễn nói lời từ biệt em. Vào giờ phút anh đang viết những dòng này, anh vẫn còn thuộc về cõi người sống; nhưng khi em đọc được thư, anh hẳn đã trở thành một linh hồn nơi u minh. Trong lúc viết, nước mắt anh hòa lẫn với mực trên đầu bút; anh nhiều lần muốn đặt bút xuống, không viết tiếp nữa. Nhưng anh sợ em sẽ hiểu lầm tấm lòng anh, cho rằng anh nhẫn tâm bỏ em mà đi vào cõi chết, như thể anh không biết rằng em chẳng hề mong anh phải chết. Vì vậy, anh gắng vượt qua nỗi đau của mình để viết trọn những lời này.

Anh yêu em tha thiết, và chính tình yêu ấy đã ban cho anh sức mạnh để đi vào cái chết. Từ ngày gặp em, anh vẫn hằng mong những người yêu nhau trên đời đều có thể kết thành đôi lứa hạnh phúc; nhưng than ôi, khắp nơi chỉ là cảnh chém giết, tương lai mịt mờ, ngoài phố phường thì lang sói dữ tợn, chó má khát máu lảng vảng — thử hỏi còn gia đình nào có thể gọi là yên vui?

Anh giống như nhà thơ Bạch Cư Dị, từng rơi lệ trước số phận người gảy đàn tì bà, không thể, như bậc thánh hiền, ở mãi trong cõi siêu thoát, dửng dưng trước nỗi khổ của nhân gian. Người xưa từng nói: người nhân đức “kính trọng bậc trưởng thượng của mình và mở rộng sự kính trọng ấy đến bậc trưởng thượng của người khác; yêu thương con cái mình và mở rộng tình thương ấy đến con cái của người khác”. Cũng vậy, anh đem tình yêu dành cho em mà mở rộng ra cho mọi người, để sao cho tất cả những ai còn sống trên cõi đời này đều có thể gìn giữ và yêu thương người họ yêu. Chính điều đó đã cho anh sức mạnh để chết trước em, dù anh biết mình sẽ gây cho em nỗi đau khôn nguôi.

Nếu em hiểu được tấm lòng anh, thì sau khi khóc than, em cũng phải nghĩ đến người khác, và sẵn sàng hy sinh hạnh phúc lẽ ra thuộc về chúng ta trong kiếp sống này, để góp phần tạo dựng hạnh phúc cho nhân loại muôn đời. Đừng buồn em nhé.

Em còn nhớ không? Một buổi tối, cách đây bốn hay năm năm, anh đã nói với em: “So với anh, anh thà để em chết trước.” Lúc đầu em giận dữ, nhưng anh đã dịu dàng giải thích ý nghĩa lời mình nói; em tuy chưa hẳn đồng tình, song cũng không phản đối nữa. Điều anh muốn nói là: vì biết thể chất em yếu đuối, em khó có thể chịu đựng được nỗi đau do sự ra đi của anh; anh không nỡ chết trước, để lại cho em tất cả khổ đau ấy. Than ôi! Ai có thể ngờ rằng chính anh lại là người ra đi trước?

Giờ đây, anh không sao quên được. Trước mắt anh hiện lên ngôi nhà nơi chúng ta từng chung sống, trong con hẻm nhỏ: anh bước vào từ cổng chính, đi qua hành lang, qua gian trước rồi gian sau, ngoặt thêm hai ba lần nữa, đến một gian phòng nhỏ, cạnh đó là một buồng ngủ — chính nơi ấy là chốn vợ chồng ta từng sống bên nhau. Ba bốn tháng sau ngày cưới, vào khoảng giữa tháng mười một, nhìn qua cửa sổ có thể thấy vài nhánh mai thưa thớt in bóng mờ mờ dưới ánh trăng; chúng ta đứng kề bên nhau, tay trong tay, thì thầm trao đổi những tâm sự riêng tư. Chúng ta nói với nhau tất cả, không điều gì giấu kín. Nghĩ lại hôm nay, chỉ còn lại dấu vết của nước mắt anh. Anh còn nhớ rõ, cách đây sáu hay bảy năm, có một lần anh rời nhà đi biệt, rồi trở về, em vừa khóc khẽ vừa nói: “Em mong rằng, lần sau nếu anh muốn đi xa, anh sẽ nói cho em biết trước; em muốn được đi cùng anh.” Anh đã hứa với em. Khoảng mười ngày trước, khi anh trở về, anh đã định nói với em về chuyến đi xa dài ngày mà anh sắp sửa thực hiện; nhưng khi đứng trước mặt em, anh lại không nói được lời nào. Hoàn cảnh không cho phép — vì em đang mang thai, và anh sợ rằng em sẽ càng không thể chịu nổi tin dữ ấy. Thế là suốt ngày anh chỉ xin rượu để say. Ôi, nỗi bi thương siết chặt lòng anh khi ấy, nào có thể diễn tả cho cùng.

Ước nguyện tha thiết nhất của anh, dĩ nhiên, là được cùng em bạc đầu cho đến lúc chết. Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, thiên tai có thể cuốn chúng ta đi, trộm cướp và giặc giã có thể giết chết chúng ta, cũng như các thế lực ngoại bang đang xâu xé đất nước ta, hay bọn quan lại tham nhũng đang bóc lột dân lành; lớp thanh niên của thế hệ chúng ta, sống trong Trung Hoa ngày nay, có thể bị giết chết bất cứ lúc nào. Vậy thì anh có thể nào chịu nổi cảnh phải tận mắt nhìn em chết, hoặc để em tận mắt nhìn anh chết hay sao? Còn em, em có thể chịu đựng nổi điều ấy không?

Dẫu cho chúng ta may mắn sống sót, vẫn có thể vĩnh viễn chia lìa; khi ấy, dù mỏi mòn trông ngóng để gặp lại nhau, e rằng xương cốt cũng đã hóa đá mà vẫn chưa thể đoàn viên. Anh hỏi em: đã bao giờ một tấm gương vỡ còn có thể trở lại trọn vẹn hay chưa? Sự chia ly như thế còn tàn khốc hơn cả cái chết — biết làm sao đây?

Hôm nay, chúng ta mừng vì cả hai còn sống, nhưng trên cõi đời này có biết bao người không muốn chết mà vẫn phải chết, bao người không muốn lìa xa mà vẫn phải lìa xa — vô số kể. Chúng ta, những kẻ coi tình yêu là trên hết, lẽ nào có thể nhắm mắt làm ngơ trước điều ấy? Chính vì vậy, anh thà hiến dâng sinh mệnh mình, dẫu phải gây cho em nỗi đau lớn lao. Anh hoàn toàn không hối tiếc vì cái chết sắp tới; từ nay trở đi, thành hay bại của sự nghiệp quốc gia sẽ phụ thuộc vào việc các đồng chí của chúng ta có tiếp tục cuộc đấu tranh hay không.

Ý Tân nay đã năm tuổi, chẳng bao lâu nữa sẽ trưởng thành; em hãy nuôi dạy con cho nên người, để nó trở thành như anh. Còn đứa bé sắp chào đời, anh linh cảm đó sẽ là một bé gái; nếu đúng như vậy, con sẽ giống em, và anh sẽ mãn nguyện vô cùng. Nhưng nếu là một bé trai, thì em cũng hãy nuôi dạy nó theo lý tưởng của anh; như thế sẽ có hai Ý Đông nối tiếp con đường anh đi. Anh sẽ vô cùng vui sướng!

Sau khi anh không còn nữa, gia đình ta ắt sẽ rất nghèo, nhưng đừng vì nghèo khó mà buồn khổ; chỉ cần sống thanh thản, bình yên là đủ rồi.

Anh không còn gì để nói thêm nữa. Nếu ở nơi cõi chết xa xôi kia, anh còn nghe thấy em khóc, thì anh cũng chỉ có thể đáp lại bằng chính những giọt lệ của mình. Xưa nay anh vốn không tin có linh hồn, nhưng lúc này đây, anh lại mong rằng chúng thực sự tồn tại. Cũng có người nói rằng có thể có sự cảm ứng tâm linh, anh cũng nguyện tin điều ấy là thật.

Dẫu khi anh đã chết, linh hồn anh vẫn sẽ ở bên em, không nỡ rời xa em, vì thế em cũng không cần phải quá đau buồn vì đã mất đi người bạn đời của mình.

Anh chưa bao giờ nói với em nhiều về những hoài bão của mình — đó là lỗi của anh; nhưng chỉ vì anh sợ rằng em sẽ phải lo lắng cho anh suốt ngày. Anh có thể vì đất nước mà hi sinh, chết đến trăm lần cũng không hề do dự; nhưng khiến em phải đau khổ thì điều ấy anh không sao chịu nổi. Anh yêu em bằng một tình yêu tột bậc, khiến anh luôn lo sợ rằng mình chưa kịp nghĩ chu toàn cho em mọi điều.

Em đã có phúc được làm vợ anh, nhưng lại bất hạnh vì sinh ra trong Trung Hoa của thời đại này! Và anh cũng vậy! Anh không thể chỉ bằng lòng với việc tu dưỡng bản thân. Than ôi! Mảnh vải nhỏ này sao đủ chỗ cho tất cả những điều anh muốn nói; còn ngàn vạn điều chưa thể thổ lộ, nhưng chỉ cần những gì anh đã viết ra, em cũng có thể hiểu được phần còn lại anh chưa viết.

Anh sẽ không còn được gặp lại em nữa; còn em, xin đừng quên anh — có lẽ em vẫn có thể gặp anh trong giấc mộng. Viết đến đây, lòng anh đau đớn khôn cùng!


Ngày 26 tháng 3 năm 1911,
Ý Đông viết, sau nửa đêm.

  


THÂN TRỌNG SƠN
Dịch và giới thiệu
Theo bản tiếng Pháp của Brigitte Duzan
Tháng 1 / 2026.

 

No comments: