Wednesday, September 5, 2018

TÔI ĐÃ KHÓC (ĐẶNG LỆ KHÁNH)

TÔI ĐÃ KHÓC

Tôi đã khóc từ khi rời lòng mẹ      
Sợ hay mừng đời đã tiếp nhận tôi  
Và từ đó một hình hài nhỏ bé 
Lớn khôn dần ngọt sữa mẹ thơm môi    
         
Tôi đã khóc mẹ dãi dầu cơ cực      
Vì cha còn nặng nợ bước chinh nhân             
Nghĩa hy sinh trong tim người thắm rực        
Dưỡng dục con còn lận đận nuôi chồng 

Tôi đã khóc mẹ ra đi vĩnh viễn      
Bởi giặc về cày nát xóm thôn 
Những đạn pháo vô tình gây tai biến     
Người đớn đau quằn quại trút linh hồn  

Tôi đã khóc tối ba mươi hôm đó    
Tháng tư buồn vụn vỡ bảy mươi lăm     
Những con tàu vượt trùng dương sóng gió    
Chở bao người mang thống khổ hờn căm      

Tôi đã khóc được tin anh ngã gục  
Trong trại giam cải tạo tận Miền Trung 
Muời mấy năm, niềm tin không rã mục 
Chí kiên cường khó lay động chuyển rung    

Tôi đã khóc cảnh quê nhà điêu đứng     
Mỗi địa danh mang chiến sử oai hùng           
Đã bao đời ông cha ta gầy dựng     
Nay còn chăng những hoang phế tàn vong    

Tôi đã khóc suốt quãng đời lưu lạc        
Khóc cho người và khóc cả cho tôi        
Bao tang tóc, bao lầm than dân tộc        
Đoạn trường này còn khóc mãi khôn nguôi

                  ĐẶNG LỆ KHÁNH 


Post a Comment