Thursday, September 13, 2018

KHÚC RẼ MỚI (THUKỲ)

KHÚC RẼ MỚI (THUKỲ)
THUKỲ LÚC ĐI LÀM

Lúc nhỏ, Thukỳ ham chơi và lười học; nhưng khi có con, cùng với những biến cố xảy ra, đã làm thay đổi con người rất nhiều; nhờ vậy, Thukỳ chịu khó làm việc và học hỏi.  

Làm việc cho Frderal Reserve Bank chỉ vài tháng là Thukỳ đọc báo thấy tuyển nhân viên liên bang, nên nộp đơn thi, và dù phải thi 2 lần mới đậu điểm cao và được gọi đi làm tại nơi mà Thukỳ biết là có nhiều quyền lợi và nhất là không sợ bị thất nghiệp.

Lúc đầu, chỉ là một nhân viên “quèn”, nhưng Thukỳ luôn thể hiện tư cách, làm việc đàng hoàng gương mẫu.  Nhờ vậy mà nhiều xếp lớn quý mến đề nghị cho Thukỳ lên làm tập sự xếp ngay.

Dù cố gắng học tiếng Anh, nhưng so với những người bản xứ thì khả năng còn rất tệ. Lúc đầu gặp khá nhiều trở ngại, nhất là khi đọc tài liệu hay những tin khẩn trước 60 nhân viên toàn là Mỹ, thì thường bị họ trêu: “Thukỳ đọc cái gì tụi tao không hiểu?”  Biết là là họ “chọc quê”, nhưng Thukỳ “làm le” trấn áp ngay: “I speak English,ìf you guys don’t understand, that’s your problem, not me; I’ll be posting it on the billboard for you to read (Tui nói tiếng Anh, nếu các bạn không hiểu đó là vấn đề của các bạn, không phải của tui;  tui sẽ sẽ post lên bảng để các bạn đọc) Hihi.  Thukỳ còn bồi thêm một câu xanh rờn nghe “nổ” phát ớn: “Remember, I’m very smart, I could speak 3 languages” Vietnamese, English and….French!”

Nói xong, Thukỳ giật mình, rủi có ai hỏi một câu tiếng Pháp thì Thukỳ chỉ có nước độn thổ, vì bao nhiêu vốn liếng tiếng Pháp học từ trường Thánh Guise ở Tuy hòa đều gởi trả cho mấy bà soeurs hết rồi,  huhu!
Sở gởi đi học tu nghiệp.

Dù vậy, khi sở gởi đi học về bất cứ lãnh vực nào, Thukỳ luôn cố gắng ghi chép những chi tiết cần thiết cho mình khỏi quên.  Khi về lại làm việc, nhiều lúc mấy xếp quên là luôn tìm đến Thukỳ hỏi.  Oai chưa?

Dù nói tiếng Anh như “cọp nhai đậu phọng”, nhưng nhờ hiếu học và thành tâm, nên trong gần 20 năm làm việc, chưa có nhân viên nào lên công đoàn để phàn nàn về Thukỳ, đó là niềm vui và hãnh diện lớn mỗi khi nhớ lại.  Có lẽ vì sự thương mến mà nhân viên thuộc cấp nể phục Thukỳ, họ chịu khó làm việc gấp đôi so với các xếp khác; còn Thukỳ thì bảo vệ nhân viên mình của mình, nếu có bất cứ nan đề nào xảy đến với họ.  Tự nhiên một con nhỏ da vàng, mũi tẹt là trở nên nổi tiếng và mang về nhiều giải thưởng cho nhân viên thuộc cấp.

Nhờ lương khá cao, nên Thukỳ nghỉ ca đêm ở nhà hàng, và bắt đầu cho mình những dự định tốt hơn, với việc đầu tiên là muốn các con có chỗ ở rộng rãi thoải mái, vườn tược cây cảnh mát mẻ hơn trong thành phố, nên Thukỳ mua ngay căn nhà có hàng rào cổng...như một biệt thự nho nhỏ, và 2 căn nhà ở thành phố Boston để cho thuê.
HÌNH ẢNH CĂN NHÀ THUKỲ MUA Ở BOSTON
Cảnh sau nhà.
hàng rào trước nhà.
Thukỳ trước cổng và hoa sau nhà.

Từ nhỏ, Thukỳ từng ước mơ “một căn nhà nhỏ đầy hoa với 2 quả tim dzàng”.  OX Thukỳ thì ốm nhom và yếu đuối, nên một mình Thukỳ “vui thú điền viên” tự đào đất trồng đủ các loại hoa.  Những ngày cuối tuần,  thú vị nhất là trồng hoa và chơi với 2 con, chắc không ai có thể nghĩ tự Thukỳ đào đất làm hết mọi việc trong ngoài.

Thukỳ luôn tự nhủ làm việc gì cũng phải bền chí; con người thành công là ở ý chí mạnh mẽ; mình không tài giỏi như thiên hạ thì phải chịu khó, và điều quan trọng nhất là luôn giữ tư cách, nhân phẩm của con người.  Thukỳ luôn nghĩ đến gia đình và con cái, mong những gì tốt nhất cho con mình về sau.  Sự hy sinh nào cũng có mục đích.  Thukỳ cảm thấy hãnh diện vì tự tay mình tạo nên, luôn ngẩng mặt nhìn đời vui vẻ, nhất là làm gương cho con cái noi theo để chúng biết chân giá trị của niềm tin dù ở bất cứ nghịch cảnh nào.

Thukỳ.

Post a Comment