Monday, April 6, 2026

CỰU TỔNG THỐNG TRẦN VĂN HƯƠNG ---- CỰU TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU (ĐINH LÂM THANH )

 CỰU TỔNG THỐNG TRẦN VĂN HƯƠNG ---- CỰU TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU.

Cựu Tổng Thống Trần Văn Hương và Cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.


CỰU TỔNG THỐNG TRẦN VĂN HƯƠNG: NHƠN SĨ CỦA DÂN TỘC

‘’Chừng nào những người tập trung cải tạo được về hết, chừng nào họ nhận được đầy đủ quyền công dân, chừng đó, tui sẽ là người cuối cùng, sau họ, nhận quyền công dân cho cá nhân tui’’

Những hàng chữ trên của cựu Tổng Thống Trần Văn Hương được trích trong thư gởi nhà nước cộng sản khi chúng đề nghị trả quyền công dân cho Cụ, đồng thời Cụ nói thẳng vào mặt đám cán bộ lúc chúng đến quay phim quảng bá ‘’trả quyền công dân cho một cựu Tổng Thống’’: ‘’Tui xin từ chối. Tui không có quyền công dân này. Dầu gì tui cũng đã là người lãnh đạo miền Nam, trong khi binh sĩ, nhân viên các cấp, chỉ vì thừa lịnh của chúng tui mà giờ này vẫn còn bị giam cầm trong các trại tù cải tạo, chưa được trả quyền công dân trước’’ (Trích tài liệu của nhà nghiên cứu Hứa Hoành).

Chánh vì lời từ chối khẳng khái trên đây, trung ương đảng cộng sản đã ra lịnh quản chế Cựu Tổng Thống Trần Văn Hương ba năm tại gia.


Cụ Trần Văn Hương sanh năm 1904 tại Vĩnh Long, xuất thân là một nhà giáo, tốt nghiệp Cao Đẳng Sư Phạm và bước vào con đường chánh trị với tư cách một nhơn sĩ tự do từ lúc Việt Minh vừa cướp xong chánh quyền. Chức vụ chủ tịch ủy ban hành chánh Tỉnh Tây Ninh (Trong nhóm Việt Minh mới của Trần văn Giàu) là bước đầu sự nghiệp chánh trị của Cụ, nhưng Cụ đã rút khỏi tổ chức này sau khi khám phá con đường bá đạo và âm mưu thâm độc của nhóm Trần văn Giàu nhằm áp đặt đường lối cai trị lừa gạt và khát máu của cộng sản lên đầu lên cổ người dân Việt Nam.


Sau Hiệp Định Genève, Cụ tham chánh với chức vụ Đô Trưởng Sài Gòn dưới thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, rồi từ chức vì bất đồng quan điểm. Sau khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị giết bởi nhóm Tướng phản loạn, Cụ trở lại chức Đô Trưởng lần thứ hai. Ngày O4 tháng 11 năm 1964, Cụ được Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu mới giữ ghế Thủ Tướng chính phủ và năm 1968, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu mời Cụ đảm nhận chức vụ Thủ Tướng lần thứ hai và sau đó trở thành Phó Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa theo pháp định khi đứng chung liên danh với Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Chức vụ cao nhứt và cuối cùng của Cụ Trần Văn Hương là Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa vào giờ thứ 25.

Những biến chuyển trọng đại trong thời kỳ đen tối nhứt của lịch sử đã ghi lại thiệt rõ nét tác phong, nhân cách, đạo đức và lòng yêu nước thương dân của một vị Tổng Thống, dù cầm quyền chỉ có vài ba ngày.

Ngày 29. O4. 1975, Đại Sứ Mỹ đã tới tận tư dinh và đề nghị với Cụ: Ngài đi với tui sang Mỹ, chánh phủ Mỹ sẽ nuôi dưỡng Ngài suốt đời. Tui nhân danh chánh phủ Huê Kỳ tớ mời Tổng Thống ra khỏi nước với bất cứ phương tiện nào mà Ngài muốn. Chánh phủ chúng tui cam kết BẢO ĐẢM cho Ngài một đời sống xứng đáng với cương vị Tổng Thống cho tới ngày Tổng Thống mãn phần.


Nhưng Cụ Trần Văn Hương đã dứt khoát trả lời (bằng Pháp ngữ): Thưa Ngài Đại Sứ, tui biết tình trạng hiện nay rất nguy hiểm. Đã đến mức này, Mỹ cũng phải có phần trách nhiệm trong đó. Nay ông Đại Sứ mời tui ly hương, tui xin cám ơn Ngài Đại Sứ. Nhưng tui đã suy nghĩ và dứt khoát quyết định ở lại nước tui. Tui cũng dư biết rằng cộng sản vào được Sài Gòn thì bao nhiêu đau khổ, nhục nhã sẽ trút xuống đầu dân chúng miền Nam. Tui là người lãnh đạo đứng hàng đầu của họ, tui tình nguyện ở lại chia xẻ một phần nào niềm đau đớn tủi nhục, nỗi thống khổ của người dân mất nước. Cám ơn ông Đại Sứ đã đến thăm tui. (Trích tài liệu của nhà nghiên cứu Hứa Hoành).

Thiệt là khí khái! Thiệt là liêm sỉ! Với một tấm lòng yêu nước thương dân, Cụ đã từ chối kiếp lưu vong vàng son cho những ngày cuối đời đồng thời chấp nhận các điều tệ hại xấu xa nhứt sẽ xảy ra mà Hà Nội dành cho Cụ. Thiệt vậy, Cụ đã khí khái chống lại cộng sản bằng cách không thèm nhận quyền công dân do chúng đề nghị cũng như lên đường ra nước ngoài lưu vong theo lời mời của chánh phủ Mỹ cũng như Pháp…mà chấp nhận một cuộc sống với nỗi đau tinh thần cũng như thiếu thốn vật chất cho đến lúc Cụ nhắm mắt ra đi vào ngày 27. O1. 1981, nhằm ngày mồng O3 Tết năm Nhâm Tuất, hưởng thọ 80 tuổi.

Một chánh khách xuất thân là nhà giáo, tham chánh hai lần làm Đô Trưởng Sài Gòn, hai lần làm Thủ Tướng chánh phủ và một lần giữ chức vụ Phó Tổng Thống-Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa, nhưng Cụ đã sống một đời thanh liêm, thiết tháo, liêm sỉ, yêu nước, thương dân. Khi cộng sản chiếm miền Nam thì Cụ Trần Văn Hương phải chịu cảnh áp bức, thiếu thốn cùng cực như hành triệu gia đình Quân Dân Cán Chính đã phục vụ dưới quyền, và Cụ ra đi trong âm thầm, không cáo phó, không phân ưu…nhưng gương hy sinh và thái độ quân tử của Cụ vẫn còn lưu lại mãi mãi cho hậu thế. Vậy phải vinh danh cựu Tổng Thống Trần Văn Hương như một ‘’Kẻ Sĩ Của Dân Tộc’’.

Đinh Lâm Thanh


oOo

TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU MỘT NGƯỜI CAN ĐẢM VÀ YÊU NƯỚC.

Hãy kiên nhẫn thêm một thời gian nữa để chờ xem lịch sử đánh giá, lúc bấy giờ chúng ta mới có thể kết luận một cách chánh xác về con người và sự nghiệp của cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Trong giai đoạn này thì hãy còn quá sớm, vì không thể căn cứ trên những tài liệu thiếu chánh xác của một số người bị thất sủng hoặc vì ân oán cá nhơn, đã vội vã phê phán về một vị cựu Tổng Thống vừa nằm xuống không lâu. Nhiều hồi ký do một vài Tướng lãnh cũng như những cựu công chức cao cấp viết ra, mà trong đó, ngoài việc chạy tội và tự đánh bóng đề cao cá nhơn, người ta thấy khá nhiều mâu thuẫn theo quan niệm riêng tư hoặc mực độ tình cảm cá nhơn của họ đối với cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ngoài ra còn một số tài liệu của nhóm bồi bút cộng sản gồm toàn luận điệu tráo trở và bóp méo lịch sử cận đại thì không thể căn cứ vào đó để viết về vai trò lãnh đạo của một Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa.

Bài viết này không có tính cách sử liệu. Đây là quan điểm của một công dân, một người lính phải buông súng giữa đường và hôm nay vẫn còn cầm viết tiếp tục tranh đấu, muốn bày tỏ lòng ngưỡng mộ của mình đối với Cựu Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu nhân ngày lễ giỗ thứ 8 của ông.


Theo quan điểm của tui, cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là một người can đảm và yêu nước. Thiệt vậy, trong cảnh dầu sôi lửa bỏng những ngày cuối cùng của nền Đệ Nhị Cộng Hòa mà từ nội địa ra đến hải ngoại, nếu có một lãnh tụ nào thật sự có thái độ can đảm và thiệt tâm yêu nước thì đó là một điều quý hiếm và cần phải ghi nhận để nêu gương cho những người khác. Ngoài hai vị Tổng Thống tiền nhiệm Ngô Đình Diệm và Trần Văn Hương (dù ông Trần Văn Hương chỉ chấp chánh một giai đoạn ngắn) là những vị nặng tình với quốc gia dân tộc thì chỉ còn ông Nguyễn Văn Thiệu là một người xứng đáng để nhắc đến trong những ngày giỗ.


Những ai đã trải qua dưới thời lãnh đạo của cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu thì không thể quên được những âm mưu phá hoại từ nội bộ do một số Tướng lãnh nhận đã ân huệ và tiền bạc từ ngoại bang để thi hành chỉ thị của cộng sản và tôn giáo cũng như để phản bội lại chánh nghĩa quốc gia, đồng đội và anh em chiến sĩ thuộc quyền. Chính những vị Tướng này đã chạy theo ngoại bang và cộng sản, quay lại ám hại chánh thể Việt Nam Cộng Hòa. Hơn nữa, tình hình bất ổn chính trị xảy ra thường nhựt từ Sài Gòn đến Huế với những cuộc biểu tình xuống đường chống đối của sinh viên, công nhân, con nít, bà già trầu…do cộng sản phối hợp với CIA chỉ huy nhằm yểm trợ cho cuộc tháo chạy của Mỹ cũng như xâm lăng của miền Bắc. Những hành động quấy rối hậu phương đã lung lạc tinh thần đồng thời bó tay người lính đang ngày đêm chiến đấu chống quân thù bảo vệ từng tất đất quê hương. Mặt khác, Mỹ chuẩn bị rút quân tháo chạy sau khi buộc Việt Nam Cộng Hòa phải chấp nhận mặt trận giải phóng miền Nam như một thực thể đối lập của miền Nam, đồng thời chánh phủ Mỹ thông báo chương trình cắt giảm và chấm dứt viện trợ quân sự để ép buộc Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu phải chấp nhận ký vào thỏa ước Versaille. Thỏa ước này là âm mưu để dọn đường cho Mỹ ra đi trong danh dự đồng thời giúp cộng sản dễ dàng treo cờ, chiếm đất, giành dân theo kế hoạch ngưng chiến tại chỗ kiểu da beo.

Thời bấy giờ ít ai hiểu được nỗi khổ tâm của một người lãnh đạo quốc gia mà hời hợt nhận định tình hình chánh trị quân sự một cách nông cạn theo chiều hướng cộng sản và thành phần chủ trương hòa giải hòa hợp, từ đó người ta đánh giá thấp về vai trò lãnh đạo cũng như những cố gắng đối đầu của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu với người Mỹ. Cần phải nhìn nhận một điều, dù bất cứ ai tài giỏi đến đâu cũng không thể chống đỡ một lúc với 3 thế lực đang đánh vào vị nguyên thủ quốc gia. Bên trong thì nội thù muôn mặt do cộng sản Hà Nội điều động qua một số tướng lãnh, là những người đã bất tài mà còn tham vọng, các viên chức nội các ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản, thành phần trí thức xanh vỏ đỏ ruột, sinh vên học sinh bỏ học a dua làm chánh trị, con nít bà già trầu ngốc nghếch xuống đường theo lịnh của cha thầy. Ngoài mặt trận thì quân chính quy cộng sản và Tàu cộng đã có mặt hầu hết trong các hang cùng ngõ hẽm. Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa phải tiết kiệm súng đạn, nguồn tiếp liệu bị cắt giảm và yểm trợ không-hải-lực bị hạn chế. Điều này chứng tỏ chánh người Mỹ và thành phần phản bội quốc gia đã trói tay Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Đồng thời người Mỹ không quên đem số phận của Tổng Thống Ngô Đình Diệm ra làm áp lực buộc Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu phải từ chức.


Các tài liệu giải mật đã cho thấy, vì quyền lợi mà người Mỹ đã thông đồng với khối cộng để cạn tàu ráo máng với một đồng minh. Họ đã đạp lên lời hứa danh dự của một cường quốc đứng đầu khối tự do bằng cách đóng cửa rút cầu, mà điều đáng nói nhứt là việc chuyển giao trách nhiệm chiến đấu chống cộng sản cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, nhưng lại cúp hẳn hoàn toàn các hình thức viện trợ quân sự, ngay cả súng đạn theo nhu cầu chiến trường, chỉ tương đương với một số tiền nhỏ là 300 triệu dollars !


Bị vây đánh phá từ ba phía nhưng ông Nguyễn Văn Thiệu đã can đảm chịu đựng cho đến giờ phút chót để rồi phải bàn giao chức vụ lại cho một người khác. Ngày cuối cùng, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu lên tuyền hình tâm tình, cám ơn và tuyên bố từ chức để chia tay đồng bào, ông uất nghẹn nói không nên lời. Những giọt nước mắt của một Tổng Thống đã nhỏ xuống khi phải ngậm đắng nuốt cay vì không thể phơi bày tất cả sự thiệt phủ phàng trước mặt quốc dân. Điều này biểu lộ lòng yêu nước thiết tha cũng như tư cách con người của một nhà lãnh đạo.


Rồi chuyến đi lưu vong của một vị nguyên thủ quốc gia giữa đường gãy cánh mà gia tài mang theo không gì hơn ngoài nỗi uất hận của một người phải chịu bó tay trước âm mưu của ngoại bang và cộng sản. Cuộc sống kín đáo và thanh đạm của cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từ London đến Boston đã trả lời một cách rõ ràng những lời vu khống về tài sản quốc gia mà ông đã mang theo. Hơn nữa, sự im lặng trong những ngày còn lại ở quê người cũng chứng minh cho chúng ta thấy cái nhân cách và liêm sỉ của một nhà chánh trị lưu vong, vì có thể Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cũng nhận thấy mình còn những thiếu sót trong vai trò lãnh đạo.


Đinh Lâm Thanh_h/a


No comments: