| Chị Thanh Dương (hình mới nhất) |
MẤT
TÍCH.
Truyện xóm tôi 30 tháng tư 1975.
Sau ngày 30 tháng tư 1975 bao nhiêu gia đình gặp cảnh tang
thương mất mát. Thành phố đã ngừng tiếng súng, cộng quân đã quản trị thủ đô Sài
Gòn.
Người ta lần lượt sớm muộn trở về với gia đình, dù là tấm
thân tàn nhiều thương tích, dù lòng còn hằn nỗi đau của người bại trận sau cuộc
chiến tranh dài.
Nhưng xóm tôi có bốn người mất tích mà vẫn chưa thấy trở về
và cũng chẳng nghe tin tức gì từ họ.
Chồng chị Kim Oanh là lính đóng ở Tây Ninh. Anh không về
nhà cha mẹ ruột cũng chưa về với vợ con. Không biết giờ này anh đang ở đâu?
Chị Kim Oanh và hai đứa con nhỏ ngày đêm trông ngóng tin
anh.
Chị Hương cũng như chị Kim Oanh, có một con nhỏ và bụng thì
đang mang bầu vài tháng. Chồng chị là đại úy đóng quân ngay Long An, chẳng xa
Sài Gòn là bao. Chẳng lẽ anh không kịp chạy về với vợ con trong lúc dầu sôi lửa
bỏng?
Người thân và hàng xóm của hai chị không ai dám nghĩ tới
những xác chết vô thừa nhận, có xác được đắp chiếu, có xác nằm xấp nằm ngửa đầy
máu me chẳng rõ mặt mày bên những đống rác, những quân dụng, vật dụng bị đốt
cháy ngùn ngụt hay đã cháy xong còn lại một đống tro tàn lửa bỏng ở khắp các
tỉnh lộ, ở ngoài đường phố Sài Gòn của những ngày tàn cuộc chiến.
Họ đều lạc quan an ủi và cầu mong rằng biết đâu anh ấy đang
lẩn trốn đâu đó chưa dám ra trình diện chính quyền hoặc may mắn hơn đã di tản
đi Mỹ..
Trường hợp thứ ba là nhà chị Yên. Thằng Bảo con trai lên 7
và Ngọc đứa con gái lên 5, chẳng liên quan gì đến lính tráng mà cũng biệt tăm
biệt tích.
Ngày 29 tháng tư chị Yên dẫn hai con đến nhà cậu Dũng,
người em ruột ở Sài Gòn gần bến Bạch Đằng để bàn tính cùng họ tìm cách xuống
tàu chạy trốn khỏi Sài Gòn đang mất vào tay Việt Cộng.
Khi đã quyết định chị Yên để hai con ở lại, vội vã về nhà
đợi chồng sẽ từ trại lính trở về cùng sửa soạn hành lý cần thiết tối thiểu để
mang theo cuộc hành trình.
Khi vợ chồng chị Yên quay lại nhà Dũng thì cả nhà mới tá
hỏa hai đứa con chị Yên đã đi đâu mất rồi, tìm hoài không thấy. Chúng đi chơi
đâu đó hay đợi bố mẹ lâu nên sốt ruột ra ngoài đi tìm chăng?
Cả hai gia đình lo lắng tìm con tìm cháu không thấy, chẳng
còn tâm trí nào mà ra bến Bạch Đằng mong được lên tàu như dự tính nữa.
Vợ chồng chị Yên đau khổ bao nhiêu thì vợ chồng cậu Dũng
cũng khổ đau bấy nhiêu, thêm lòng dày vò ân hận vì không trông nom để thất lạc
hai cháu nhỏ trong thời điểm nhà tan cửa nát này.
Sau ngày 30 tháng tư, có người hàng xóm quả quyết với vợ
chồng chị Yên là họ thấy thằng Bảo và con Ngọc ở bến tàu Sài Gòn, họ cũng tìm
cách chen lấn đám đông để lên tàu nhưng không được.
…………………..
Một năm trôi qua, chị Kim Oanh vẫn không nghe tin tức của
chồng nên chị làm bàn thờ chồng, lấy ngày 30 tháng tư làm ngày giỗ.
Chị Yên cũng định lập bàn thờ hai con cho có hương khói ấm
lòng nếu chúng đã vong mạng trong cái ngày 30 tháng tư định mệnh đó. Nhưng anh
Yên, không biết để an ủi tinh thần vợ hay anh vẫn lạc quan thật sự, anh nói
rằng cứ chờ đợi và biết đâu sẽ có ngày tìm được tung tích hai con.
Chị Hương tuy vẫn không có tin tức chính thức của chồng,
nhưng chị nghe loáng thoáng từ mấy người lính của chồng chị, kẻ
thì nói rằng vẫn gặp anh những ngày cuối tháng tư, người
thì nói anh đã lên tàu ra khơi.
Những tin tức mong manh đó đã là sự thật. Một hôm chị Hương
nhận được thư chồng từ …trại tù cải tạo, chị mới vỡ lẽ ra chồng đã rời Việt nam
đến đảo Guam và trở về trên chuyến tàu Việt Nam Thương Tín. Hiện tất cả đang bị
giam cầm chứ không được trở về ngay với gia đình như họ đã lầm tưởng đã mong
muốn khi quyết định hồi hương.
Thời buổi bao cấp nghèo đói một nách hai con thơ lại phải
lo cho người chồng đang tù tội chị Hương đã không thể gồng gánh lâu dài nổi.
Chị trách chồng đã đến được bến bờ tự do mà còn đâm đầu quay trở về Việt nam để
khổ cho chính bản thân mình và khổ cho cả vợ con. Cha mẹ chồng đều qua đời chỉ
còn anh chị em mỗi người một phận dù có thương anh cũng chẳng ai giúp được gì.
Hai năm sau chị Hương bán nhà. Hàng xóm bàn tán là chị
Hương lấy chồng cán bộ, chị dọn đi nơi khác để tránh những dèm pha dị nghị của
hàng xóm. Có người còn ác miệng kể chi tiết hơn là chị đã gởi trả hai đứa con
về bên nội để tự do vui duyên mới.?
Năm năm sau chồng chị Hương ra tù và có về xóm cũ, căn nhà
cũ đổi chủ. Anh sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa trẻ đẹp trai oai hùng ngày nào mà chỉ
sau mấy năm tù tội cộng sản đã biến hình tiều tụy già nua. Không gặp vợ con,
anh quay về làng quê, không biết những người thân của anh còn có ai, hai con
của anh có ở với họ hàng bên nội hay đang ở với mẹ nơi nào ? hàng
xóm ai cũng cảm thương và tò mò thắc mắc nhưng không ai biết được câu trả lời.
************
Gia đình cậu Dũng đi Mỹ theo diện HO tháng hai
năm 1992.
Mười bảy năm trôi qua, cả gia đình chị Yên và gia đình cậu
Dũng luôn mang nặng nỗi đau đớn trong lòng nhưng họ vẫn hằng mong có dịp tìm ra
tung tích hai đứa trẻ thất lạc dù mong manh như mò kim đáy biển. Ở Việt Nam
không có tin tức gì của chúng thì biết đâu sang Mỹ sẽ tìm ra manh mối.
Chị Yên gởi Dũng một túi hồ sơ gồm giấy tờ khai sinh và
hình ảnh mới nhất so với thời điểm 1975 của thằng Bảo, con Ngọc để
sang đến Mỹ cậu Dũng sẽ đăng tin tìm hai cháu.
Sau hai năm nhờ các cơ quan, hội hồng thập tự tại Mỹ tìm
kiếm không thành công cậu Dũng đành báo tin cho anh chị. Tình trạng lại trở về
như thuở ban đầu, chẳng biết chúng sống chết nơi đâu?
Thế là ba gia đình có người thân “mất tích” hôm 30 tháng tư
năm 1975 ở xóm tôi đều đã có những đoạn kết buồn.
Gia đình chị Yên vẫn tiếp tục cố nuôi ngọn lửa hi vọng mỏi
mòn suốt mấy chục năm qua hai đứa con còn sống đâu đó trên cõi đời này nhưng họ
vẫn thắp nhang cho chúng vào mỗi năm 30- tháng Tư.
Gia đình chị Kim Oanh, chồng chị mãi mãi không một nấm mồ.
Nhưng hình ảnh anh trên bàn thờ vẫn hương khói khi tháng Tư về
Gia đình chị Hương. Người chồng đã vì thương nhớ vợ con mà
dại dột từ phương trời tự do quay trở về Việt Nam vừa rơi vào tay cộng sản,
chưa gặp vợ, chưa nói với vợ lời vui mừng tao ngộ đã vào vòng tù
tội. Gia đình tan nát, tình nghĩa vợ chồng bạc bẽo chia lìa. Bao nhiêu năm qua,
vợ chồng con cái họ có dịp nào gặp lại nhau chưa?
Nguyễn Thị Thanh Dương.
No comments:
Post a Comment