Wednesday, March 30, 2022

NHỚ MÌNH (Á NGHI - PHẦN 63)

 NHỚ MÌNH (Thơ Á Nghi phần 63: youtube nhạc phổ thơ mới) NGUYỄN HỮU TÂN-HỒNG ÂN-ĐỨC HÙNG-NHÌN RA BỐN PHƯƠNG   

Kính mời quý ĐỘC GIẢ bấm vào link để xem youtube và nghe nhạc

 

TRẦU CAU ĐÃ THẮM

https://www.youtube.com/watch?v=d7UjnLwhKQ4

 

 

 

 

 

AI CẦN KIÊU?

Trăng kiêu căng thấy… ghét!

Cứ bống bống bang bang

Em còn đủ sáng suốt

Không vương vấn nợ nần.

 

Ôm tình yêu vừa mất

Lòng đã triệu khó khăn

Không chỉ mình trăng tuyệt

Thơ: vui lắm trắc bằng!

Á Nghi, 20.3.2022

 

 

 

 

 EM ĐỪNG “COI” MẮT AI

https://www.youtube.com/watch?v=6rPo2KBLcBk

 

From: Dinh Mac Sent: Thu, Mar 17, 2022 5:29 pm * Subject: Re: youtube "EM ĐỪNG COI MẮT AI"

EM ĐỪNG "COI" MẮT AI(Nhạc:NGUYỄN HỮU TÂN-Thơ,thủ bút,ảnh:Á NGHI-PHAN THẾ VINH-Tiếng hát: HỒNG ÂN

 

 

 

 

 

NHẬT KÝ 2 THÁNG 3

*

Viết thay chị V.

💔

Mình ta, ta chỉ một mình

Bẹo cằm, vẹo má ủ tình ngày qua

Ngày qua, ngày đến í… a…

Quê hương nghìn dặm, xót xa trông vời.

 

Nhớ Ba, thương Má chao ôi;

Mong em, ngóng chị… ôi thôi tủi hờn

Bây giờ mà được Má hôn

Mùa đông sẽ sưởi ấm hồn tha hương.

 

Cô đơn lẻ bóng thấy thương

Lang thang dưới tuyết, tuyết vương mi kìa!

Có Mình, mình* lệ sao… ra?

Có ta, cũng có Người Ta, sao sầu?

 

Mình! Mình thương thiếp để đâu?

Để trong túi áo quá lâu nha Mình!

Coi chừng thiếp biến thình lình

Áo lâu không mặc chỉ mành sợi bay.

 

Thiếp chàng-chàng thiếp, tội thay

Người Cho cho hết, Người Vay vay hoài

Nợ nhau: rộng, lớn, sâu , dài

Vay hoài chẳng trả. Giận Ai, ai buồn!

 

Mình ta, ta với lệ tuôn

Mình em, em bước lạnh run xứ người

Á Nghi, 2007

*MÌNH: chồng và ta

*Ngôi thứ nhất, số ít

 

 

 

 

 

TUYỂN TẬP 5 NHẠC PHẨM: NGUYỄN HỮU TÂN-Á NGHI-HỒNG ÂN

https://www.youtube.com/watch?v=zxuZZAVetrY

 

LỜI TÌNH TỰ TRONG MƯA [MƯA+NHỮNG LỜI TÌNH TỰ]

https://www.youtube.com/watch?v=UBNEHKp_ZA4

 

LỄ TÌNH NẤU GÌ CHO ANH VUI

https://www.youtube.com/watch?v=emk3UhAU3Ik

 

1 PHÚT RỒI…, nhạc NGUYÊN HỮU TÂN

https://www.youtube.com/watch?v=JSuJIqoHD3g

 

 

 

 

NHỚ MÌNH

Xa nhau mấy bữa, nhớ anh

Lúc mình chung gối, chung chăn: giận hoài!

Vẩn vơ, vơ vẩn cả hai

Vơ vơ, vẩn vẩn kéo dài… hờn ghen.

 

Trái nho đem ủ: lên men

Tình ta quên ủ: rối reng nụ cười!

Nhớ anh! Nhớ lắm! Chao ơi!

Trùng dương cánh sắt, trùng khơi muốn… về!

Á Nghi, 16.4.2007

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NHỚ EM QUÁ

Em đang làm gì đó?

Có nhớ anh không nè?

Ở đây trời hăm he

Sấm chớp gầm thịnh nộ.

 

Trời xám xịt những mây

Anh đang nhớ em đây

Cơn mưa rồi sẽ đến

Cho nước vơi lại đầy.

 

Trái tim đầy nỗi nhớ

Anh làm sao cho vơi?

Em ơi! Này em ơi!

Đừng giận anh vô cớ.

 

Nhờ từ trường, trái đất

Đã giữ được muôn loài.

Còn anh nhớ em hoài

Như nam châm hút sắt.

Á Nghi, 1.6.2007

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NHẪN CƯỚI ĐÃ MÒN

*

Chia sẻ với NA

💚

Em hỏi anh chỉ một câu,

Anh vòng vo mãi thật lâu: “Qua cầu

Yêu nhau cỡi nhẫn cho nhau…”

Yêu nhau em nhớ trầu cau hôm nào.

 

Đêm dài, trăng vẫn trên cao

Nửa vầng khuyết, bén… như cào nát tim

Mở trang sách để đi tìm

Niềm vui không đến, chỉ niềm đắng cay.

 

Anh à! Anh vẫn ngủ say

Chỉ trăng còn khuyết mới hay em buồn!

Bàn tay nhận nhẫn, ngón thuôn

Ai trao hời hợt, lệ tuôn đêm dài!

Á Nghi, 28.10.2006

 

Attachments area

Preview YouTube video #5 TRẦU CAU ĐÃ THẮM(Nhạc: NGUYỄN HỮU TÂN-Thơ,thủ bút và ảnh: Á NGHI-PHAN THẾ VINH-Tiếng hát:HỒNG ÂN)

#5 TRẦU CAU ĐÃ THẮM(Nhạc: NGUYỄN HỮU TÂN-Thơ,thủ bút và ảnh: Á NGHI-PHAN THẾ VINH-Tiếng hát:HỒNG ÂN)

Preview YouTube video #3 EM ĐỪNG "COI" MẮT AI(Nhạc:NGUYỄN HỮU TÂN-Thơ,thủ bút,ảnh:Á NGHI-PHAN THẾ VINH-Tiếng hát: HỒNG ÂN

#3 EM ĐỪNG "COI" MẮT AI(Nhạc:NGUYỄN HỮU TÂN-Thơ,thủ bút,ảnh:Á NGHI-PHAN THẾ VINH-Tiếng hát: HỒNG ÂN

Preview YouTube video 🍀TUYỂN TẬP CA KHÚC VOL.1 (Nhạc: NGUYỄN HỮU TÂN -Thơ: Á NGHI - Tiếng hát: HỒNG ÂN) 🍀

🍀TUYỂN TẬP CA KHÚC VOL.1 (Nhạc: NGUYỄN HỮU TÂN -Thơ: Á NGHI - Tiếng hát: HỒNG ÂN) 🍀

Preview YouTube video #4 LỜI TÌNH TỰ TRONG MƯA(Nhạc:NGUYỄN HỮU TÂN-Thơ,bút pháp,ảnh:Á NGHI-PHAN THẾ VINH-Tiếng hát:HỒNG ÂN

#4 LỜI TÌNH TỰ TRONG MƯA(Nhạc:NGUYỄN HỮU TÂN-Thơ,bút pháp,ảnh:Á NGHI-PHAN THẾ VINH-Tiếng hát:HỒNG ÂN

Preview YouTube video #1 LỄ TÌNH NẤU GÌ CHO ANH VUI (Nhạc: NGUYỄN HỮU TÂN- Thơ: Á NGHI -Tiếng hát: HỒNG ÂN)

#1 LỄ TÌNH NẤU GÌ CHO ANH VUI (Nhạc: NGUYỄN HỮU TÂN- Thơ: Á NGHI -Tiếng hát: HỒNG ÂN)

Preview YouTube video #2 MỘT PHÚT RỒI…(Nhạc: NGUYỄN HỮU TÂN- Thơ, thủ bút và ảnh: Á NGHI-PHAN THẾ VINH-Tiếng hát: HỒNG ÂN)

#2 MỘT PH

CHO ĐI LÀ SẼ NHẬN LẠI... (TRẦN THỊ MỸ HẠNH)

 


CHO ĐI LÀ SẼ NHẬN LẠI...

 

Ngày lễ Phụ nữ đã qua nhưng chuyện về phụ nữ thì còn dài dài, kể hoài không hết...

Hôm nay mình xin kể các bạn nghe chuyện bạn của bạn mình..

 

Cô bạn Huyền này nhỏ hơn mình cả chục tuổi, cô lấy chồng người Pháp. Anh này tên Christian, gặp cô khi công ty của anh bán máy móc cho cty của cô ở VN.

Christian ấn tượng khi lần đầu gặp Huyền với mái tóc dài ngang lưng, đôi mắt một mí mơ huyền, nước da bánh mật.., anh thích ngay và nhờ người làm mai mối.

Huyền lại không ưa anh ta vì râu nhiều hơn tóc, râu ria rậm rạp ( râu quai nón) nhưng đầu hói (giống như nhà bác học) , trông anh già..hơn quả cà...Hỏi ra mới biết anh ta chưa tới bốn mươi!

 

Nhưng rồi do mọi người xúi giục mãi, Huyền đồng ý lấy Christian với điều kiện anh này phải cắt tóc, cạo râu..sạch sẽ..

Huyền qua Pháp sống , lúc đầu tuy bỡ ngỡ nhưng lâu dần cũng quen..

Christian chỉ có một người bạn thân tên Henri, làm chung công ty, hay đến ăn cơm với vợ chồng Huyền.

Henri cũng gần bốn mươi nhưng vẫn chưa cưới vợ ( chắc người yêu thì đếm không xuể), vì người Tây họ thích cuộc sống tự do ít ràng buộc...

 

Nhưng Henri thấy cuộc sống của Christian hạnh phúc, có người chăm sóc, nấu những món ăn Việt ngon như phở, chả giò...mà anh rất thích ...nên cũng muốn nhờ Huyền tìm người vợ giống như Huyền ..

 

Huyền nghĩ ngay tới một cô bạn thuở nhỏ, vừa chung trường, lại cùng xã..ở quê ( Mỏ Cày) mà lâu rồi không gặp.

Đó là Hoa , người hiền lành, tuy không đẹp nhưng tốt bụng, cô dạy cấp một ,trường gần nhà , để tiện lo cho mẹ và em trai.

Đối với những em không đến lớp vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, cô giúp dạy kèm miễn phí và còn tặng giấy bút sách vở..

Huyền giới thiệu Hoa cho Henri , thư từ hình ảnh qua lại một thời gian..Vợ chồng Huyền cùng Henri về quê gặp mặt Hoa..

Vừa gặp Hoa là Henri chấm ngay vì cô cũng có làn da nâu mà những anh chàng Tây rất thích ..( ngược lại các chàng Ta thích con gái trắng như trứng gà bóc, cho dù là do tắm trắng!)

Sau đó một đám cưới đơn giản được tổ chức ở quê, thật ấm cúng..

 

Henri trở về Pháp lo giấy tờ bảo lãnh vợ..

Trong lúc chờ xuất cảnh, Hoa chuẩn bị học tiếng Pháp và học làm bánh ( biết đâu sang Pháp có thể làm thêm).Hai người thường xuyên trao đổi những lời yêu thương qua thư từ, điện thoại..

Rồi cô nhận được visa xuất cảnh, chỉ còn mua vé máy bay thôi...

 

Chuyện đời có nhiều bất ngờ không biết trước được. Bỗng một hôm Hoa nhận được điện thoại của Huyền, báo tin Henri bị tai biến, bất tỉnh ,đã nằm bệnh viện..

Nhận tin dữ Hoa như người mất hồn ..không biết phải làm sao?

Huyền khuyên Hoa nên suy nghĩ lại, có nên bỏ tất cả, để qua Pháp chăm sóc một người “thực vật “không biết bao giờ mới tỉnh lại?

Rồi còn mẹ và em trai ở quê nhà ai lo?

 

Sau vài ngày suy nghĩ, Hoa thu xếp hành trang tiền bạc, nhờ Huyền đón cô sang thăm nuôi chồng.

Ngày ngày Hoa đến bệnh viện lau người, xoa bóp, nói chuyện ...với Henri , có khi cô còn hát nho nhỏ cho anh nghe những bài điệu Bolero cô thích, mà bị anh trêu là “sao nhạc của em lúc nào cũng buồn cho dù hát đám cưới hay đám ma”, làm cô tức cười quá...

Ở nhà một mình buồn, Hoa hay qua chơi và ngủ lại với Huyền ( mỗi khi chồng Huyền đi công tác).

Hoa cầu nguyện mỗi ngày mong Henri mau hồi phục...

 

Trời không phụ lòng người, sau vài tháng hôn mê, Henri đã tỉnh lại nhưng phải ngồi xe lăn, nói năng khó khăn, không tự làm vệ sinh cá nhân được..

Nhưng đầu óc anh vẫn tỉnh táo, nhận ra Hoa...

Anh ứa nước mắt.. hai người ôm nhau nhạt nhoà lệ ướt..

Những ngày sau đó Hoa chăm sóc cho Henri rất chu đáo, (ngoài những giờ vật lý trị liệu có người đến giúp)từ việc ăn uống đến vệ sinh cá nhân.. , khiến anh cảm động rơi lệ hoài...

Huyền rất cảm phục Hoa , tuy Hoa và Henri quen biết không lâu, sống với nhau ở quê Mõ Cày có một tháng , nhưng Hoa đã làm tròn trách nhiệm một người vợ, với tất cả tấm lòng, yêu thương của mình..

 

Nhưng rồi lời nguyện cầu của Hoa không thấu Trời xanh , hay vì ông Trời không muốn Henri tiếp tục chịu khổ..Một ngày kia Henri bất tỉnh lần nữa ,lần này không qua khỏi..

Cú sốc này khiến Hoa gần như ngã quỵ..Ngày hỏa táng Henri ( chỉ có Hoa và vợ chồng Huyền), Hoa khóc rất thảm thiết ..làm Huyền cũng khóc theo..

Huyền không ngờ tình cảm Hoa dành cho Henri nhiều như vậy..

Thật ra Hoa thương khóc cho Henri một phần,nhưng cô cũng khóc cho thân phận kém may mắn của mình, từ nay sẽ sống cô đơn lẻ loi nơi xứ lạ quê người...hay trở về quê nhà làm lại cuộc đời?

Huyền khuyên Hoa tạm thời ở nhà Huyền để lấy lại tinh thần rồi tính...

 

Một ngày đẹp trời, một người đàn ông xách cặp táp ( có lần Hoa gặp ở nhà Henri , tưởng là bạn đến thăm anh bị bệnh), ông này muốn gặp Hoa.

Hoá ra ông là luật sư của Henri, ông gặp Hoa để đọc di chúc của Henri ,để lại cho Hoa căn nhà và một số cổ phiếu mà Henri đã mua trước đó...

Hoa nhờ luật sư làm giấy li hôn,bán nhà, cổ phiếu ...thanh toán mọi thủ tục thuế má , quyết định trở về quê sinh sống ..

Trước khi đi Hoa tặng cho Huyền chiếc xe hơi mới, để cảm ơn Huyền đã giúp đỡ, an ủi Hoa trong lúc Hoa khốn khổ nhất...

Về quê Hoa tiếp tục công việc dạy học của mình, nhưng giúp đỡ ,nuôi nấng nhiều em học sinh nghèo hơn , để các em có thể học lên đại học , có một nghề nghiệp vững vàng nuôi thân và gia đình..

 

Trời không phụ người tốt ..Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng...

Hãy cứ cho đi rồi sẽ nhận lại có khi nhiều hơn..hay ít nhất khiến lòng mình nhẹ nhàng...phải không các bạn?

TRẦN THỊ MỸ HẠNH.

 

LỆ CHÂU (THANH THANH)

 


LỆ-CHÂU.

Đã  mấy  thu  rồi,  hả  bể dâu ?
Những hình bóng cũ nay về đâu ?
Có  ai  đốt  lại  lò  hương  ấy
Mà nhớ vô cùng, hỡi Lệ-Châu !

Ta nhớ em như nhớ tháng ba*:
Ngày giờ có đó, nghĩ không ra!
Chính ta chẳng hiểu mơ hay tỉnh;
Ta  ở  đây  mà  nhớ  chính  ta!

Ta  nhớ  ta  là  một  tiếng  im,
Con thuyền không bến, máu không tim,
Không hoa cho một làn hương quyện,
Không tổ nương nhờ một cánh chim!

Ta có đầu ta – một thánh-thư:
Biết đường, đâu ngại ngã ba, tư!
Lòng ta có lửa mà không bếp,
Như thiếu trùng-dương cho hải-ngư!

Thiếu một thần-giao, một cảm-thông;
Đời không tri-kỷ, không tâm-đồng;
Bơ-vơ như trận kình+nghê-chiến:
Biển cả tung-hoành một lão-ông!

Rồi bỗng đâu đây giữa gió khơi
Có em bỗng gọi, có ta "ơi!"
Thuyền như nhắm bến, chim tìm tổ,
Đêm muốn hừng đông, hận muốn vơi ...

Em đến – gần mà như muôn trùng,
Không tên, không lấy cả hình-dung...
Nhưng em đã đến, bằng xương thịt,
Đã  sưởi  lòng  ta ...  ấm  lạ-lùng!

Em  có  là  tiên... hay  là... ma
Thì  em  cũng  đã  có  yêu  ta!
Tình em là một nguồn thi-hứng:
Bút rỉ mười năm... lại nở hoa!

Em đã theo ta mỗi bước chân,
Hòa trong hơi thở, nhập trong gân!
Có em là bạn... nên từ đó
Ta có niềm vui tự bản-thân...

Nhưng, bỗng tư bề nổi bão đêm:
Kình-ngư còn lại bộ xương lem!
Đất thành hoang đảo! dân thành rợ!
Ngư-phủ vào tù, lạc dấu em...

Nỗi nước khôn khuây, lại nỗi nhà,
Nỗi mình khắc-khoải một mình ta!
Bao nhiêu kỷ-niệm vào tro bụi
Như những kê vàng, quá-khứ xa ...

Ôi! Những ngày xanh, những ước mơ
Tan như ảo-ảnh mống trời mưa!
Thời-gian liệm lấp vào quên-lãng
Những mộng vàng son hóa mộng hờ!

Rồi có hôm nào như hôm nay:
Gió nào gợn sóng, lá nào bay ...
Cho ta gợi lại trong tâm-tưởng
Một thoáng ân-tình, thoáng rượu say ...

 

Trại Kho Đạn (Đà Nẵng), 1980-81

THANH-THANH

(*) 29/03/1975: Đà Nẵng (thủ-phủ Miền Trung) thất-thủ.