Showing posts sorted by relevance for query những người phú yên dễ thương. Sort by date Show all posts
Showing posts sorted by relevance for query những người phú yên dễ thương. Sort by date Show all posts

Saturday, November 4, 2017

NHỮNG NGƯỜI PHÚ YÊN DỄ THƯƠNG 2 (Phạm Đức Hiền)


NHỮNG NGƯỜI PHÚ YÊN DỄ THƯƠNG 2
(Phạm Đức Hiền)

Phóng sự tếu của “Nẫu Nè” Phạm Đức Hiền
Tuần trước, nẫu tui kể lại câu chuyện, khi tham dự Đại Hội 7 Cựu Học Sinh Phú Yên tại Atlanta, đã gặp một người thật dễ thương là anh Trần Vũ (Xin xem “Những Người PY Dễ Thương 1”)


Phải nói là trừ một vài người… “😏😞” (làm sao tránh khỏi, phải không), đa số đồng hương và đồng môn tham dự “Thu Hội Ngộ Atlanta 2017” đều dễ thương.  


Trong cuộc hành trình này, tôi đã gặp những nụ cười, những ánh mắt, những cử chỉ… đã làm cho trái tim tui nóng chảy như cây cà rem tan trong miệng của một... mỹ nữ ham ăn😊😊.
Vừa bước chân vào đình làng, tui gặp một khuôn mặt mà tui thường thấy trên Facebook, tự nhiên tôi nhớ chàng ta tên là Hoài Võ.  Thấy tui, cu cậu miễn cưỡng chào bằng ánh mắt, có lẽ vì chưa quen; vì thế, tui lại làm quen trước bằng một câu lãng nhách: “nhìn em dễ thương hơn trên FB”.  Người phụ nữ đi theo chàng, có lẽ là vợ, hỏi tui ở chỗ nào Tuy Hòa, tui chưa kịp đáp, thì có người gọi phône nên phải cáo lỗi, nói sẽ trả lời sau.


Phải nói là nếu không nhăn nhăn nét mặt như thói quen, Hoài Võ trông rất tươi với nụ cười, chính vì vậy mà cu cậu được cảm tình của mấy em choai choai trên FB như Xuân Thanh, Liên Chi, Hồng Thuý… làm nẫu tui cũng cảm thấy ghen tị 😒!


Giống như Lâm Đặng ở San Jose, dân xứ nẫu đến California đều được “đại gia” này tiếp đón nồng hậu.  Hoài Võ cũng vậy, một thổ công ở Jacksonville, nên bạn bè tứ xứ viếng thăm Florida, đều được chàng chiếu cố.  Không những chỉ ở Florida, khi đại hội 7 được tổ chức ở Atlanta, Hoài Võ cũng đã tham dự với mục đích gặp những người bạn dễ thương của mình.


Vào ngày đầu tiên đi du ngoạn, Hoài Võ lái xe riêng chở bà xã, chị em Phan Bảo Hương, Thẩm Kim Thanh và Thuý Phượng, từ Việt Nam.  (Những người này không biết đi xe nào, nên quá giang xe của Hoài Võ).
Trong lúc 4 chiếc xe bus chuẩn bị khởi hành, thì có 2 người từ chiếc xe số 4 nói trên xe không có nước uống.  (Ban Tổ Chức đã chuẩn bị nước uống đầy đủ cho 4 xe, nhưng có một số người đã tự động lấy nước trước, nên bị thiếu một két).  Khi thấy Hoài Võ lái xe riêng, tôi liền nhờ chàng mua dùm 2 két, thì Hoài Võ sốt sắng nhận lời, dù chàng dự tính sẽ đi theo 4 chiếc xe bus, vì không biết đường đi đến địa điểm du ngoạn.  


Chính vì phải mua nước, nên chiếc xe của Hoài Võ đã trễ; nên khi đến địa điểm du ngoạn thì mọi người đã tản mạn đi các nơi “tham quan”; thế là Hoài Võ bỏ 2 két nước xuống để mọi người có nước giải khát.  Cám ơn tinh thần phục vụ của Hoài Võ.  
Ngoài tinh thần tương trợ, Hoài Võ còn là một thi nhân, thơ của chàng được quý nàng 👍💓😲…..
Tại đại hội, chàng cũng tham gia tiết mục thi “Nam Zương” trong vai thầy bói, được mấy bà xòe tay để chàng xem quẻ.
***


Nếu nói đến “những người dễ thương Phú Yên” mà không đề cập đến anh chị Lê Kim Đạm là một điều thiếu sót đáng trách.  


Anh chị Đạm không những dễ thương mà còn hiền lành và khiêm nhường.  Chị luôn chiều anh, đặc biệt là đối với công tác cộng đồng, nhất là khi anh còn làm Hội Trưởng Hội Đồng Hương Houston, TX., chị luôn giúp anh hoàn thành công việc.


Hiếm khi thấy anh Đạm phát biểu một vấn đề gì, ngoại trừ chúng ta chuốc cho ảnh uống vài chai bia; lúc đó, anh sẽ mở bầu tâm sự để tuôn hết những uẩn khúc trong lòng mình.  Hôm đại hội ở Atlanta, được dịp ngồi bên cạnh anh tại nhà hàng Nam Phương, anh kể hồi đi học anh bị bạn bè ăn hiếp, rồi khi trưởng thành anh bị bị đàn anh chèn ép…, bao nhiêu ngừ đẹp mà anh để ý đã bị đàn anh cuỗm mất (nhờ vậy, anh mới may mắn lấy được chị vợ dễ thương như bây giờ). Anh kể những chuyện này như là một kỷ niệm chứ không hề oán trách hoặc thù hận gì.
Trong tất cả những đại hội CHSPY anh đều đảm nhận vai trò chụp hình và quay phim; vì thế, hiếm khi chúng ta thấy hình của anh.  


Trên FB, anh Đạm đã bầy tỏ lòng nhân đạo của mình, ngay cả với một con heo mà anh tìm thấy trong khuôn viên nhà anh:
Con Heo cái có bầu đang đi lạc. Ở gần đây có 2 nông trại có thể từ nơi đó. Có nhiều người qua đường muốn bắt lấy nó tôi đồng ý với điều kiện không được "BBQ pits", chúng trả lời OK mang nó về nhà để nuôi. Nhưng lòng của tôi chẳng yên tâm về số phận của con Heo đang mang bầu!!!!!... Tôi thật không biết làm sao? Bởi vì nhà của tôi có 2 con chó rất lớn. (Bấm vào link dưới để xem video):
Có lẽ tiêu khiển thích thú nhất của anh là chụp hình, chính vì vậy, khi đi đâu anh cũng đều mang theo bộ đồ nghề với những “phụ kiện” đắt tiền, mà may mắn, anh được bà xã chiều lòng, nên anh mới có đầy đủ để làm việc...thiện.
Sự dễ thương của anh Đạm không chỉ chụp hình và quay phim cho mọi người.  Sau khi hoàn tất phim hình, anh lọc lựa từng tấm, nếu thấy hình của ai đẹp là anh lựa ra rồi gởi lên từng trang cá FB cá nhân cho người đó; nhờ vậy mà mọi người đã có những bức hình kỷ niệm quý giá.  Xin chân thành cảm ơn anh, và nhất là chị, người luôn luôn hậu thuẫn anh ở bất cứ tình huống nào.  
****


Hai người dễ thương kế tiếp là cựu Hoa Khôi Đại Hội 4 ở Santa Ana, cô “Tanya” Hàng Tuyết Hương và “Thầy Giáo” Đào Thế Vượng.  


Trong đêm Đại Hội vào tối Chủ Nhật (2 tháng 10, 2017) đôi nghệ sĩ này đã làm cho chương trình văn nghệ trở nên hấp dẫn qua vũ điệu “Chiều Lên Bản Thượng”.  
Khi Tuyết Hương đề nghị vũ điệu này cho chương trình văn nghệ và mời một số người tham gia vào toán vũ công thì bị từ chối, vì sau khi thấy video clip mà Tuyết Hương gởi để tập, thì có một số người từ chối, vì nói khó quá.  Nhưng sau khi được sự động viên của Thukỳ, Tuyết hương đã thuyết phục được một số người, trong đó có Đào Thế Vượng.  Nhờ 2 người này kiên trì mà khán giả đã được thưởng thức một màn vũ dân tộc tuyệt vời, đến nỗi hội chúng phải đứng lên để xem.  
Phải nói là ngoài tính tình dễ thương, cặp “vũ sư” này còn đẹp cả ngoại hình.  Với Tuyết Hương thì khỏi nói, cô nàng dẫu sao cũng là hoa hậu; còn anh chàng vượng nhìn cũng rất là...ngon trong vai chàng người thượng Ra-đê ở vùng Tây Nguyên Việt Nam.


May là nhóm người thượng này trình diễn ở thành phố Atlanta, chứ nếu bị lạc vào bộ lạc ăn thịt người ở Amazon là coi như toi cái mạng ruồi.  


Chắc chắn tù trưởng của bộ lạc này khi thấy Tuyết Hương xinh xẻo sẽ nạp làm “áp trại phu nhân”, để suốt ngày nhảy múa cho họ xem; còn cái anh chàng trắng trẻo, béo tốt Thế Vượng sẽ bị đem ra làm thị để đãi thổ dân một món BBQ hết sẩy....
Tuy nói tiếng Việt không sõi, nhưng Tuyết Hương cũng đã viết một bức tâm thư thật tình cảm (xin xem “Lời Cảm Tạ Của Tuyết Hương”); còn anh chàng Thế Vượng, tuy là Bắc Kỳ 54, là rất thích hát Bài Chòi của xứ Nẫu.

(Còn tiếp…)

Thursday, August 16, 2018

NHỮNG NGƯỜI PHÚ YÊN DỄ THƯƠNG (Phạm Đức Hiền)


HỒI KÝ CHUYẾN VIẾNG THĂM PORTLAND & SEATTLE




Chưa đi, chưa biết Portland
Đi rầu mới biết tình thân... zô bờ
Chưa đi chưa biết Seattle
Đi rầu thấy Tháp Needle đẹp “gơ”.*

"Space Needle” là một biểu tượng của thành phố Seattle, và cũng là một trong những danh lam thắng mà quý anh chị em trong BTC Đại Hội 9 Cựu Học Sinh Phú Yên viếng thăm để dọn đường cho chuyến viễn du trong 10 ngày vào mùa hè năm tới.

Bài hồi ký này sẽ lược thuật lại 4 ngày, vào cuối tháng 7 vừa qua, mà nẫu tui được sống chung với những người Phú Yên thật dễ thương:

NGÀY THỨ NHẤT:

Mặc dù sống ở hải ngoại gần nửa đời người, nhưng anh Ngô Phấn (Trưởng Ban Tổ Chức Đại Hội 9) vẫn giữ được giọng nói dễ thương của người Phú Yên.  Mỗi lần nghe anh nói là nẫu tui lại cảm thấy nhớ Ti-gòa chi lạ; nhất là khi phát âm những chữ có vần “ê”:

“Đở tui kở sơ sơ cho mấy nẫu nghe chương trình của chúng ta ngày hôm nay: sáng mừn uống cà phơ, trưa ăn búp-fơ, chiều ăn phở, tấu zìa hát ca-ra-ô-cơ, rầu phia mình nằm thở…”


Nhìn anh mệt và nằm “thở” mà tui thấy thương anh gơ; nên trong buổi gặp mặt đầu tiên, tôi nói đùa rằng: “anh chị Phấn Phương thấy phái đoàn “tị nạn” từ khắp nơi đến thăm gia đình mà anh chị mừng đến….xanh mặt!”  Rồi cái ông trưởng ban tổ chức tiền nhiệm Lê Chí Hiếu, chẳng có “hiếu” một chút nào, còn giáng thêm một chưởng; “mừng muốn chớt luôn!”


Biệt Thự “Phấn-Phương”

Những ngừ tị nạn kéo đến
Mợt gần chớt cũng lớt ra...chớp hình

Đúng vậy, không “xanh mặt” và không “chớt” cũng uổng, vì cái biệt thự xinh đẹp của anh trong khu vực rừng núi yên tĩnh ở vùng ngoại ô Portland bỗng nhiên “ồn như vỡ chợ”, với khoảng gần 30 người đến ở lì như dân tị nạn Syria: nhóm thì chiện trò, nhóm thì nấu nướng, nhóm thì nhậu nhẹt, nhóm thì hát karaoke….làm chim chóc phải...chử thề, rầu vẫy cánh bay vào rừng sâu.  Cũng may hàng xóm ở khá xa nhau, nên phái đoàn tị nạn mới được yên thân.

Trong suốt một tháng trời, sau công việc hàng ngày, anh chị Phấn-Phương phải lo dọn dẹp nhà cửa, vườn tược, sắp xếp bàn ghế, chỗ ngủ cho “thượng khách”:


Chị em Thoa, Lành chuẩn bị chỗ ngủ trong….garage!

“Hồng” Nga cừ hahah!

Nhàn nhã và Bình yên
Anh ở đâu thì em ở đó!


Khổ nhất là việc đi đón các “đại biểu” từ các nơi đến phi trường, cách nhà anh cả tiếng đồng hồ lái xe, giờ giấc khác nhau, với người đầu tiên là Thukỳ, và người cuối cùng là Tuyết Hương, hai “mẫu hậu” của Đại Hội 4.

Hoàng Bùi & Ngô Phấn

Dù sao thì Ngô Phấn cũng có thêm một đồng hương là Hoàng Bình, người vẫn giữ được bản chất của Phú Yên, hăng say phụ giúp gia chủ, và đối đáp giọng nẫu với chàng.  

“Bình Bèo”

Đến nơi, là cái Bình liền “bày hàng” ra đúc bánh xèo.  Mùi “quê hương” nghi ngút từ garage, làm nhức mũi hàng xóm.  
Bà chủ quán Tố Phương và đầu bếp Hoàng Bình

Chẳng mấy chốc, những đĩa bánh xèo hấp dẫn được những người “tị nạn” nhai ngấu nghiến, và cô nàng liền được mọi người tặng cho biệt danh... “Bình Bèo”.


Trong khi mấy bà loay hoay dưới bếp, thì mấy ông thoải mái ngầu uống bia và tán gẫu.  


Ăn uống no nê là quý ngài mở máy hát karaoke và nhạc sống để tập dợt cho chương trình văn nghệ đại hội 9 vào năm tới.  


Dù mệt phờ và nhan sắc “tàn phai” sau một cuộc hành trình vất vả, nhưng khi tiếng nhạc trỗi lên, mặt mày ai cũng tươi rói, thay phiên nhau sing-along theo tiếng đàn trong căn phòng ấm cúng, với dàn âm thanh được chủ nhà thiết kế rất nghệ thuật.

Thấy thiên hạ hát hay, Thukỳ nhà ta ngứa cổ, cũng bầy đặt góp zui bài “Bẩy Ngày Đợi Mong”; ai dè nhạc một nơi, cô nàng ca một nẻo, đàn trên cao, giọng “vịt bầu”  dưới thấp, làm nẫu tui phải nói: “may mà Trần Thiện Thanh chớt rầu; chứ nếu ổng còn sống sẽ... bóp cổ cho hớt hát luôn”...

Nhờ chuyến viếng thăm này mà nẫu tui được “cùng ăn, cùng ngủ, cùng chiến đấu” với những người Phú Yên dễ thương như Phong-Minh, Đại-Nga, Lợi-Lành, Kiệt-Thoa, Nhơn-Mỹ, Hiếu-Nhàn…. và khám phá được những giọng ca thật truyền cảm, đặc biệt là tiếng hát ngọt ngào của Hồ Đắc Nhơn:  


Thế là Phú Yên mình lại có thêm một người đạt tiêu chuẩn ca sĩ.   

Ngoài hát hay, anh chàng này cũng rất “đắc nhơn”-tâm, chịu khó khen người này, người nọ, và giúp gia chủ setup hệ thống âm thanh để bà con mình hát karaoke cho đến gần sáng mới chịu đi ngủ, dù ai cũng mệt nhoài, nằm đâu, ngủ đó, như tài tử Trần Đại:  

Thu Nga
Hoàng Bình



Trương “Tam” Phong

Bùi Lợi
Một ngày ngắn ngủi trôi qua, cho mãi đến khuya vẫn vang lên tiếng hát, đặc biệt là tiếng đàn của Bùi Lợi, đệm cho tiếng hát của những bản tình ca do chính tác giả trình bày.

MỜI XEM TIẾP "NGÀY THỨ NHÌ", TUẦN SAU.

San Jose Aug, 15,
"Nẫu Nè" Phạm Đức Hiền