Wednesday, March 1, 2023
EM VẪN THƯƠNG (THƠ Á NGHI/ NHẠC- NGUYỄN HỮU TÂN)
EM VẪN THƯƠNG*Thơ Á Nghi (nhạc NGUYỄN HỮU TÂN: MỘT PHÚT RỒI…), bìa sách BẢO TRÂM
NHÌN MÀ NHỚ ANH
Hai người gốc Á Đông:
Ông nhàn nhã đi trước
Bà mồ hôi ròng ròng
Đi theo mà như… chạy.
Hai người gốc Tây phương:
Nắm tay thật tình tứ
Yếu, thấp: có người nhường
Khỏe, cao: chân chậm lại.
*
Nhìn họ mà nhớ anh
Bây giờ em đơn lẻ
Đường chẳng có ai giành,
Tay thiếu người đòi nắm!
Á Nghi, 21.2.2023
EM VẪN THƯƠNG!
Niềm đau cần phải trải qua
Mới ra hạnh phúc đã thừa hưởng kia
Yêu thương còn rất cần mà
Anh đi chi vội? Ai chia lệ này?
Á Nghi, 21.2.2023
NHÃO NIỀM NHỚ NHUNG!
Đẹp ơi là một mối tình
Đi đâu hai đứa chúng mình vẫn chung
Cho nhau trìu mến, bao dung
Bây giờ cách trở, nhớ nhung mềm lòng.
Á Nghi, 21.2.2023
BỆNH
Người cứ hoài chóng mặt
Tất cả đều lung linh
Triệu chứng nào báo trước
Em sẽ đi theo anh?
Á Nghi, 21.2.2023
MỘT PHÚT RỒI…
Nhạc: NGUYỄN HỮU TÂN (1.4.2016)
Thơ, ảnh: Á NGHI-THẾ VINH
Hòa âm: NGUYỄN HỮU TÂN & HỒNG ÂN
Youtube và tiếng hát: HỒNG ÂN (13.3.2022)
https://www.youtube.com/watch?v=JSuJIqoHD3g
Một phút rồi nhiều phút
Anh dừng lại trước trường,
Một chút rồi nhiều chút
Vậy mà rồi em thương!
Một phút rồi một mùa
Hương ngọc lan gió lùa
Chen vị ngọt sữa lúa,
Hương hồng chẳng chịu thua!
Hương tình yêu thơm tỏa,
Bên chim muông tấu hòa,
Rồi Ba Má anh qua
Cùng trầu, cau, hoa, quả…
Một phút rồi một đời!
Thương! Sao mà thương ơi!
Á Nghi, 30.3.2016
TIỄN ANH NGÀY THỨ 49
https://longhovinhlong.blogspot.com/2021/10/tien-anh-ngay-thu-49.html
Website LONG HỒ-VĨNH LONG
LÊ THỊ KIM OANH
http://longhovinhlong.blogspot.com.au/
https://longhovinhlong.blogspot.com/
http://lethikimoanh9.blogspot.com
Chân thành cám ơn trang web đã lưu trữ thơ văn của Ý Nga & bạn hữu:
VIỆT NAM VĂN HIẾN
Thơ văn Ý Nga - Á Nghi (Tập 4 - 198 bài)
http://www.vietnamvanhien.org/ThoYNga4.pdf
Kính giới thiệu đến quý Độc Giả năm châu:
http://www.vietnamvanhien.org
http://www.vietnamvanhien.info
http://www.vietnamvanhien.org/index.html
http://www.vietnamvanhien.org/YNga.html
HỎI ANH
Lúc còn khỏe anh cứ trêu em khóc,
Khi lìa đời cũng đoạn tuyệt đớn đau
Lệ ở đâu chứa hết? Ôi biển sầu!
Em vẫn hỏi, sao anh không chịu nói?
Á Nghi, 21.2.2023
Attachments area
ĐỜI NGƯỜI VỚI NHỮNG GIAI ĐOẠN "HỒI"...(FB HOÀNG HÔN RỰC RỠ)
ĐỜI NGƯỜI VỚI NHỮNG GIAI ĐOẠN "HỒI"....
Hoàng
hôn rực rỡ (Facebook)
Tôi có mấy người bạn vong niên vì ở gần nhau nên thỉnh thoảng gặp nhau để vui vài cốc bia rượu. Đề tài rất phong phú từ sức khỏe đến thể thao hay những câu nói độc đáo của những chính khách… Nói chung là tốt vì xả được stress (mua vui cũng được một vài trống canh mà) và yên tâm là bạn mình vẫn còn OK, còn uống bia được và… còn nói tếu táo với nhau. Bài học của bọn già cả quê mùa chúng tôi là lạc quan và bình tĩnh mà sống. Ông bạn tôi hơn tôi mười tuổi bị tai biến hai lần rồi mà vẫn còn uống bia. Ông bảo: “Mình đã "đầu tư" vào bia rượu sáu bảy chục năm rồi giờ bỏ cũng uổng”.
Về đề tài xem xét lại cuộc đời của mỗi con người bọn tôi có đúc kết là cuộc đời mỗi người có tám giai đoạn nhưng để cho có vẻ tiếu ngạo giang hồ bọn tôi gọi là tám hồi "8 Hồi".
Mà nói cho cùng thì mỗi người cũng giống như những kiếm sĩ, những danh thủ; sau khi luyện công xong thì xuống núi vào đời hành hiệp. Mỗi người một tuyệt kỹ, một trường phái không ai giống ai và có một điểm giống nhau là ai cũng cho rằng mình là số một.
1. Hồi 1 – Hồi Nhỏ:
Hồi nhỏ là thời gian từ khi mới sinh ra đến khi tốt nghiệp. Hồi nầy chúng ta chịu sự quản lý và sanh sát của gia đình, cha mẹ và thầy cô giáo. Nhìn chung thì hồi nầy tương đối êm đềm và ít biến động vì không có trách nhiệm với ai cả; mỗi mỗi chỉ là cho bản thân mình. Nói chung là học sao cho tương đối khá là được chỉ hơi vất vả là vào những năm cuối Trung Học và Đại Học. Nếu thi rớt thì phải nhập ngũ. Hồi một chấm dứt với một mảnh bằng Đại Học, một nghề nghiệp hoặc một binh nghiệp.
2. Hồi 2 – Hồi Hộp:
Hồi hai nầy kéo dài khoảng hơn ba mươi năm bắt đầu vào những năm cuối của hồi một. Sở dĩ gọi là hồi hộp vì toàn là những biến cố, biến động làm cho chúng ta xao xuyến, lo âu, lo sợ… và phải luôn suy nghĩ, khổ sở tìm các giải pháp… Nói chung là luôn hồi hộp.
Cái hồi hộp đầu tiên là giây phút “hồn lỡ sa vào đôi mắt em, chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm” để rồi tiếp theo là “chiều một mình qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em…”. Rồi những trang thư trên giấy học trò được viết nhưng không gửi, những buổi tan học lẽo đẽo theo sau, rồi những chiều những đêm tan trường về chung lối mà lại chọn lộ trình xa nhất để kéo dài giây phút bên nhau. Ôi cái thuở ban đầu lưu luyến ấy nó rất dễ thương nhưng đầy hồi hộp.
Nhưng rồi một nỗi lo lớn hơn xuất hiện: Hai kỳ thi Tú Tài một và hai. Thời của chúng tôi hết năm lớp 11 (Đệ Nhị) là phải thi bằng Tú Tài một; đậu được Tú Tài một mới lên lớp 12 (Đệ Nhất), cuối năm nầy phải thi bằng Tú Tài hai. Nếu đậu Tú Tài hai coi như hoàn tất Trung Học và lên Đại Học. Nếu rớt Tú Tài một hoặc Tú Tài hai thì phải “xếp bút nghiên theo nghiệp đao cung”. Bởi vậy nên “rớt Tú Tài anh đợi ngày đi, đau lòng anh muốn khóc”; đi đây là nhập ngũ là vào binh nghiệp. Đến đây thì bạn hữu bắt đầu ly tán… Hai năm cuối của bậc Trung Học là đầy áp lực, tất cả phải gác lại và tập trung vào việc học – kể cả việc yêu đương. Nhưng đó chỉ là lý thuyết thôi vì làm sao mà ngừng yêu được, rất khó.
Tôi nhớ có người bạn trước ngày thi mấy tháng anh ta phải xuống tóc (cạo đầu) và từ biệt người yêu để chuyên tâm vào việc đèn sách. Cuối cùng anh cũng đậu Tú Tài nhưng người anh yêu thì đã yêu người khác.
Sau khi vượt qua ải Trung Học thì phải thi tiếp vào những Đại Học chuyên nghiệp. Mỗi lần thi là một lần hồi hộp. Nếu thi đậu thì bạn sẽ được định hướng nghề nghiệp tương lai; bạn sẽ là Bác Sĩ, Dược Sĩ, Kỹ Sư. Nhưng nếu rớt thì bạn có thể ghi danh học các Đại Học không cần thi tuyển như Khoa Học, Luật… Điều đáng lo đối với một thanh thiếu niên từ tỉnh nhỏ lên Sài Gòn học Đại Học là làm sao có đủ tiền chi phí cho bốn năm Đại Học. Nhưng nhờ trời sinh voi thì phải sinh cỏ nên dù vất vả anh em cũng tốt nghiệp và sắm bộ Vest để lãnh văn bằng chấm dứt bốn năm sống như trong địa ngục.
Mọi hân hoan của ngày tốt nghiệp rồi cũng qua mau mà cái kế tiếp là phải giải quyết việc làm. Tốt nghiệp vào cuối tháng Bảy mà hạn hoãn dịch là tháng Mười Một, nghĩa là đến tháng Mười Một thì chuẩn bị nhập ngũ mà nếu không có chỗ nhận đi làm thì mình thành như con thuyền không bến. Lại thêm một lần khốn khó, được một cái là anh em chúng tôi rất thương nhau nên họp lại và người nào có khả năng hoãn dịch tiếp thì đợi chỗ mới hoặc đi làm sau nhường chỗ cho anh em khác cần đi làm trước.
Sau khi đã tu luyện xong môn võ công của mình mọi người bắt đầu công cuộc hành tẩu giang hồ và vẫn còn ở trong vòng hồi hộp.
Trong hồi nầy chúng ta bị kéo vào một vòng xoáy tràn ngập nhiều biến cố như tán gái, cưới vợ, sinh con, làm việc cật lực để xây dựng tổ ấm, lấy lòng mấy sếp lớn nhỏ mặc dù… rất chán nản. Bây giờ không biết tại sao mình có thể tồn tại được trong những ngày tháng dài đến ba bốn mươi năm với nhiều biến cố như vậy. Bây giờ thì hành giả hay kiếm sĩ hay anh hùng (bạn có thể gọi bằng bất cứ từ nào bạn thích) đã thấm mệt và chuẩn bị gác kiếm.
3. Hồi Xuân:
Đây là một hồi đặc biệt, ngắn ngủi mà ông bạn vong niên yêu cầu đưa vào cho đầy đủ. Nó xảy ra trong một thời gian ngắn một vài năm khi mà ta bị mệt mỏi, chán nản thì tự dưng cảm thấy như có một luồng sinh lực mới tuôn tràn vào cơ thể làm cho hưng phấn và ta lại lao vào mọi việc một cách hăng say nhiệt tình. Nhưng rồi những ngày vui nào cũng qua mau và ta phải đối diện với sự thật là lực bất tòng tâm.
4. Hồi Hưu:
Thế rồi bỗng nhiên ta được cho phép dừng bước giang hồ trở về với mái nhà nhỏ của riêng mình. Con cái giờ đã lớn, đã lập gia đình đã đi xa; nhà chỉ còn hai người già nhưng vẫn còn son hoặc tệ hơn như tôi chỉ một mình. Việc gì làm được thì đã làm rồi, việc chưa làm được thì không còn sức để làm.
Việc đúng việc sai thì cũng xong rồi đâu sửa được. Thôi thì an phận mà vui thú chim cá cảnh vậy. Cũng có người không chịu nổi cảnh trống trải cô độc nên lại vác kiếm quay lại giang hồ, để thấy mình “hiện hữu”.
Hồi nầy kéo dài bao lâu là do phúc phận của mỗi người, ai mà biết được ngày sau. Nhìn chung thì hồi nầy tương đối yên bình vì không phải chiến đấu, không tranh hơn thua với ai nữa. Thế nhưng đời đâu phải bằng phẳng như nước hồ thu đâu. Không chiến đấu với ngoại cảnh thì lại phải chiến đấu với bản thân mình.
Phần cơ thể vật chất đã bị lão hóa nên xuống cấp và nhiều bệnh xuất hiện: Đau nhức xương khớp, huyết áp, tiểu đường, tiêu hóa, bài tiết, gan mật…
Chúng ta lại có những người bạn mới như y tá, bác sĩ…
Phần tâm thức cũng không bình yên. Những lo lắng về bệnh tật, muộn phiền, tiếc nuối… Tất cả như một cơn lũ tràn về.
5. Hồi Tưởng:
Trong hồi nầy vì vô sự nên người ta nghĩ về những ngày qua, quá khứ. Khi họp mặt hay gặp lại bạn cũ ta ưa nhắc lại những chuyện cũ. Những mùa phượng, những rung động với cô em học chung trường, những giận hờn, những xót xa… Và từ đây đưa đến một hồi phụ là… hồi ký.
Từ hồi tưởng hồi ức ta có dịp nhìn lại toàn bộ cuộc đời chiến đấu của mình, những thành công, những thất bại, những sai lầm… Rồi chúng ta tự hỏi mình: Ta đã được sinh ra, đã sống đã hoạt động qua nhiều hồi và bây giờ ngồi đây chờ đợi hồi kết; vậy thì mục đích tối hậu và ý nghĩa của đời sống mỗi người là gì? Chẳng lẽ chỉ là học tập, lập gia đình, làm việc rồi… “nghỉ ngơi”.
6. Hồi Hướng:
Hồi hướng ở đây có nghĩa là quay đầu nhìn lại mình. Từ nhỏ chúng ta chỉ nhìn ra ngoài, nhìn ngoại cảnh, nhìn người khác… từ đó có đánh giá đúng sai, đẹp xấu, thiện ác… Tất cả cái đó, điều đó quyết định hành động chúng ta. Chúng ta bị ràng buộc vào mệnh đề của Descartes: “Tôi suy tư vậy tôi hiện hữu” và suy tư trên nền của lý luận nhị nguyên (tốt – xấu, thiện – ác…).
Những câu hỏi trên buộc ta phải nhìn lại mình và tìm hiểu bản chất của mình, của đời người, của thân phận con người. Trước chúng ta đã có nhiều vị làm điều đó như: Đức Phật, Chúa Jesus, Lão Tử, Trang Tử, nhiều thiền sư, triết gia… Lịch sử cho thấy không nhiều người đặt những câu hỏi kiểu nầy và chịu khó tìm hiểu bản chất của đời người. Việc nầy tùy thuộc vào duyên nghiệp của mỗi người và không có chuyện đúng sai ở đây.
“Gió theo lối gió, mây đường mây”.
7. Hồi Sức:
Trở lại chuyện kiếm hiệp, đến hồi nầy thì rất gay go cho hành giả trong sự nghiệp chiến đấu với bệnh tật. Và tôi cũng không dám bàn thêm vì nó cũng sắp đến hồi kết mà ông bạn già của tôi gọi là hồi kèn. Gọi là bạn cũng không đúng vì ông anh nầy lớn hơn tôi mười tuổi và đã hai lần tai biến, hai lần hồi sức nhưng anh vẫn lạc quan vẫn vui với bè bạn. Mỗi khi gặp nhau thấy anh vẫn khỏe vẫn vui, ai có hỏi sức khỏe thế nào anh bảo: “Kệ mẹ nó, thằng nào rồi cũng chết cả, cứ sống vui đi, quan tâm làm gì, chuyện gì đến sẽ đến lo sao được”.
8. Hồi Kết:
NGÀY XƯA...BÂY GIỜ
Ngày xưa... Bây giờ!!
Ngày xưa như sắt như đồng
Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa
Bây giờ như cải muối dưa
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu
Hơn nửa thế kỷ dãi dầu
Tháng ngày oanh liệt còn đâu nữa mà
Ngày xưa súng ống sáng loà
Bây giờ chẳng khác quả cà mốc meo
Ngày xưa sung sức thì nghèo
Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi
Ngày xưa lớn khỏe hơn chồi
Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu
Ngày xưa hùng hục như trâu
Bây giờ èo ọt như tàu lá khoai
Ngày xưa khám phá miệt mài
Bây giờ nửa cuộc mệt nhoài đứt hơi
Ngày xưa chiến tích để đời
Bây giờ chiến bại nhớ thời ngày xưa
Ngày xưa bất kể sớm trưa
Bây giờ thỉnh thoảng lưa thưa gọi là
Ngày xưa đầu tóc mượt mà
Bây giờ lởm chởm như là đá chông
Bây giờ sống cũng như không
Bây giờ hết kiếp làm chồng người ta
Bây giờ ôm hận đến già
Cho dù béo tốt cũng là cơm toi
Bây giờ pháo đã tịt ngòi
Gia tài còn lại một vòi nước trong
Ngày xưa vợ đợi bồ mong
Bây giờ vợ nguýt, bồ cong cớn lườm
Ngày xưa mặt mũi tinh tươm
Bây giờ nhàu nhĩ như tương nấu mì
Ngày xưa lên ngựa là phi
Bây giờ nước kiệu cố đi gọi là
Tuesday, February 28, 2023
VIẾT CÂU LỤC BÁT SẦU TÔI (HÀN THIÊN LƯƠNG)
Viết Câu Lục Bát Sầu Tôi
Viết câu lục bát sầu
tôi
Tịnh hồn nhớ rõ những
lời mẹ ru
Chiều hôm khói toả mịt
mù
Rừng thông gió thoảng
vi vu nhạc sầu.
Nhớ thương nhưng biết
về đâu
Cố hương biền biệt một
màu tang thương.
Thơ lòng lục bát vấn
vương
Nỗi lòng từng bước
đoạn trường lưu vong.
Nửa khuya nghe tiếng
núi sông:
-Hờn căm kẻ ác… hũy
dòng sử xanh
Tình người tình nước
mong manh
Cái danh cái lợi họ
đành chia xa.
Đau lòng nhớ đến quê
nhà
Thương người trong
ngục tiếng la hãi hùng!
Cùng đồng bào chẳng
bao dung
Say men chủ nghĩa lạnh
lùng khảo tra!
Quê nhà gió táp mưa sa
Mắt người rưng lệ cỏ
hoa ngậm ngùi
Lầm than nặng nỗi u
hoài
Tóc xanh sớm bạc áo
đời nắng phai!
Thơ lòng lục bát sầu
ai?
-Sầu cho đất nước vẫn
hoài khổ đau
-Hỡi người dũng kiệt ở
đâu
Có hay đất nước nhuốm
màu thê lương!?
Hàn Thiên Lương