THÔNG BÁO SỐ 1

ĐẠI HỘI 9 “THUYỀN VIỄN XỨ”: THÔNG BÁO SỐ 1

(Xin bấm vào những chữ trên để xem chi tiết)

Tuesday, January 9, 2018

MỘT ÔNG "CHẾT ĐI SỐNG LẠI" HẾT MÙ HẾT CÂM (Tr.N)

Ông Nguyễn Văn Bé. (Hình: Thanh Niên)

CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Một ông ở phường Tân Lộc,
quận Thốt Nốt, bị câm và mù hàng chục năm trời không thể
cứu chữa, nhưng sau khi “chết đi sống lại” bỗng nhiên hết
bệnh. Từ đó ông phát tâm làm từ thiện.
Đầu năm 2018 này, ông Nguyễn Văn Bé, ngụ khu vực Long
Châu, phường Tân Lộc, quận Thốt Nốt, thành phố Cần Thơ
bước vào tuổi 67.
Kể với báo Thanh Niên, ông Bé cho hay, nhà nghèo nên từ
nhỏ ông phải lặn lội theo cha làm thuê kiếm sống. Năm 26
tuổi, ông lấy vợ, sinh con và cuộc sống ngày càng chật vật.
Năm 27 tuổi, tai nạn bất ngờ ập đến. Trong lúc ông đang
cuốc đất thuê ngoài vườn thì thấy khó chịu trong người, chân
đứng không vững, người run bần bật, bước được vài bước
ông té xuống đất rồi hôn mê suốt ba ngày. Khi tỉnh dậy, ông
mới biết mình đang nằm ở bệnh viện.
“Bác sĩ đến thăm khám, hỏi han nhưng tôi không thể phát âm
thành tiếng được. Lúc đó tôi hốt hoảng nhận ra mình đã bị
câm,” ông kể.
Tại một bệnh viện ở Cần Thơ, qua nhiều đợt điều trị nhưng
bệnh tình của ông vẫn không khá hơn. Sau khi đã bán một
công đất để có tiền trang trải viện phí, thuốc thang, ông đành
ngậm ngùi “bỏ cuộc.”
Suốt 20 năm sống chung với bệnh câm, muốn trò chuyện với
mọi người xung quanh ông Bé đều phải viết chữ. Từ đó
nhiều người gọi ông là ông “Bé câm.”
Chưa hết, Tháng Chín, 1995, một tai nạn khác ập đến. Đang
ngồi uống cà phê với mấy người bạn ở gần nhà, ông Bé cảm
thấy nhức vai và mệt. Về nhà cạo gió, xức dầu không hết mà
cảm thấy mọi thứ xung quanh bỗng dưng mờ đục rồi tối sầm
lại, ông ngã xuống đất.

Ông Bé (giữa) và những người trong hội từ thiện phường
Tân Lộc, quận Thốt Nốt, Cần Thơ. (Hình: Thanh Niên)
Nghe tiếng động lớn, vợ ông chạy vào, thấy ông nằm bất
động, hai mắt nhắm nghiền, liền đưa đến bệnh viện, nhưng
bác sĩ cũng không thể tìm ra căn bệnh làm ông bị mù. Từ đó
ông đành chấp nhận sống trong bóng tối. Không còn ruộng
vườn, gia đình ông kiếm sống bằng cách làm thúng bán tại
chợ.
Khoảng 8 giờ-9 giờ sáng rằm Tháng Bảy Âm Lịch, 2001,
ông Bé thấy trong người mệt mỏi nên nằm nghỉ trên bộ ván.
Bất ngờ, ông té sấp xuống đất, vợ ông chạy vào thấy, liền đỡ
lên và hô hoán hàng xóm đến giúp đỡ.
Ông Lê Văn Tằng, hàng xóm, kể: “Tôi và ông Trường sát
vách nhà tức tốc chạy sang, sau đó nhiều người trong xóm
cũng nhanh chóng đến giúp đỡ. Suốt 30 phút sơ cứu và theo
dõi, tôi thấy ông Bé nằm bất động dưới đất, ngưng thở.
Tưởng ông đã chết, mọi người chuẩn bị dọn dẹp nhà để lo
hậu sự thì đột nhiên ông Bé bắt đầu thở thoi thóp và dần hồi
tỉnh khiến mọi người có mặt lúc đó vô cùng kinh hãi.”
“Lúc đó, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy được mọi người
đứng vây kín xung quanh mình. Ông Sáu Tằng liền đặt câu
hỏi, có biết mẹ và vợ mày đứng đâu không? Tôi liền chỉ về
phía vợ và mẹ đang đứng và lời nói cũng bật ra một cách lạ
kỳ. Nhiều người chứng kiến vô cùng bất ngờ và tỏ ra hoang
mang,” ông Bé kể.
Từ lúc “trở về từ cõi chết,” ông Bé phát tâm làm việc thiện.
Ông tham gia hỗ trợ bốc thuốc giúp người nghèo tại Phòng
Thuốc Đông Y ở huyện Châu Thành, tỉnh An Giang, và
Phòng Thuốc Đông Y ở xã Thới Thuận, quận Thốt Nốt.
Để nâng cao chuyên môn, ông Bé ghi danh học lớp trung cấp
y học cổ truyền tại Cần Thơ. Sau khi nhận được bằng cấp,
ông trực tiếp đứng bốc thuốc cứu người tại Hội Đông Y từ
thiện ở địa phương.
Ngoài việc bốc thuốc, ông Bé còn tham gia xây cất nhà, làm
đường, xây cầu từ thiện tại địa phương. “Mỗi tháng tôi đều
dành trọn một ngày để đi tìm nguồn thuốc nam phục vụ bà
con. Hội từ thiện hiện có sáu thành viên, gom góp tiền mướn
mảnh đất 5 công với giá 5 triệu đồng/năm để trồng sen trắng.
Sen trắng sau khi nấu thành nước được tôi đem về phân phát
cho bà con uống có thể chữa bệnh hở van tim và bệnh thiếu
máu não,” ông Bé nói.

Ông Nguyễn Trọng Ngọc, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân
phường Tân Lộc, xác nhận: “Ông Bé từng bị câm và thật sự
có chuyện chết đi sống lại. Ông cũng tích cực đóng góp công
sức trong việc xây cầu, cất nhà, làm đường và tham gia Hội
Đông Y của phường.” (Tr.N)

Post a Comment