Thursday, January 25, 2018

ĐỒI THÔNG HAI MỘ.

Đồi thông hai mộ, một thắng cảnh nổi tiếng của Đà Lạt, bao
năm nay luôn tồn tại nhiều sự tích ly kỳ về cái tên “Đồi thông
hai mộ”, nhưng chỉ có một câu chuyện trong số đó là thật, ấy
là câu chuyện tình bất hạnh của cô gái Lê Thị Thảo và chàng
trai Vũ Minh Tâm, mà minh chứng cho câu chuyện tình đó
chính là hai ngôi mộ nằm trên đồi thông 60 năm qua.


Một chuyện tình bi thương trên cao nguyên


Từ lâu lắm rồi, Đà Lạt luôn được gọi là xứ sở của tình yêu, là
nơi hò hẹn lãng mạn cho những đôi tình nhân. Những thung
lũng tình yêu, thác Cam Ly, hồ Than Thở… là những địa
danh mà dù chưa từng đặt chân lên Đà Lạt, hẳn ai cũng nghe
tên ít nhất một lần.


Ngay bên cạnh hồ Than Thở của Đà Lạt là một đồi thông
ngút ngàn có tên gọi Đồi thông hai mộ. Trong festival Đà Lạt,
Đồi thông hai mộ cũng là một địa danh mà nhiều du khách
ghé qua.


Đồi thông hai mộ trở nên nổi tiếng vì rừng thông bạt ngàn và
vì câu chuyện tình bi ai, cảm động của một đôi trai gái mà
câu chuyện tình của họ đã trở thành sự tích của cái tên Đồi
thông hai mộ.


Chuyện kể cách đây gần 60 năm về trước, có chàng trai
Vũ Minh Tâm lên Đà Lạt học. Chàng trai này là con trai độc
nhất của một trong những điền chủ giàu có nhất ở đất xứ Gò
Công, Tiền Giang. Gia đình chàng có cả nghìn mẫu ruộng
khắp các tỉnh miền Tây, có cả biệt thự ở Sài Gòn, ở Đà Lạt.


Ngôi mộ của Vũ Minh Tâm và người yêu Lê Thị Thảo


Nhưng là con trai độc nhất cũng khiến chàng mang nhiều
gánh gặng. Khi vừa tròn 18 tuổi, Vũ Minh Tâm đã bị ba má
yêu cầu lấy vợ để có con thờ tự. Ba má ngắm cho chàng một
cô gái là con gái một điền chủ vùng bên, gia đình môn đăng
hộ đối.


Nhưng vì chưa muốn ràng buộc hôn nhân khi còn quá trẻ, lại
không có nhiều cảm tình với người được ba má hỏi cho, Vũ
Minh Tâm đã lén trốn ba má lên Đà Lạt học để tránh né cuộc
hôn nhân sắp đặt.


Xứ Đà Lạt thơ mộng đã chứng kiến câu chuyện tình yêu trắc
trở của chàng công tử nhà giàu Vũ Minh Tâm với cô sinh
viên Lê Thị Thảo. Lê Thị Thảo là sinh viên Văn khoa ở Đà
Lạt. Trong một lần đi dạo bên bờ hồ Sương Mai (nay là hồ
Than Thở), duyên trời đã khiến cả hai gặp nhau.


Xúc động trước nhan sắc mong manh và tính tình dịu dàng
của nữ sinh viên Văn khoa, chàng công tử xứ Gò Công đã
đem lòng nhớ nhung bóng hình đó. Kể từ ngày ấy, cả hai
thường hẹn nhau cùng đi dạo quanh hồ Sương Mai, và cũng
chính hồ Sương Mai này là nơi chứng kiến lời thề hẹn trăm
năm của đôi trai tài gái sắc.


Quãng thời gian là sinh viên tuổi mười tám, đôi mươi, cả hai
là đôi tình nhân đẹp trong mắt các sinh viên cùng khóa.
Nhưng rồi thời sinh viên cũng hết. Lê Thị Thảo tốt nghiệp,
trở thành cô giáo dạy văn ở thành phố Đà Lạt, còn Vũ Minh
Tâm cũng về quê, chăm sóc ba mẹ già, làm tròn nhiệm vụ
của đứa con độc nhất.


Ngày chia tay, Vũ Minh Tâm có hứa với người yêu, sẽ xin ba
mẹ sắm trầu cau lên hỏi cưới Thảo. Nhưng lời hứa đó không
thành. Ba má Vũ Minh Tâm chê Thảo chỉ là con gái một gia
đình công chức nghèo, không môn đăng hộ đối nên nhất nhất
ép con trai cưới cô gái mà họ đã chọn năm nào, dù cho
Vũ Minh Tâm hết lòng cầu xin.


Không thể cãi lời ba má, nhưng cũng không thể phụ tình
người yêu ở Đà Lạt, Vũ Minh Tâm đã làm đơn xin đi lính.
Trước khi đi, chàng công tử xứ Gò Công có gửi cho người
yêu một bức thư, dặn dò cô đợi chờ mà cố tình giấu chuyện
gia đình ngăn cản.


Tin tưởng vào lời ước hẹn tình yêu, năm này qua năm khác,
cô giáo dạy văn Lê Thị Thảo chung thủy chờ đợi mối tình
đầu, dẫu cho bao chàng trai theo đuổi cũng mặc. Những lúc
nhớ người yêu ở chiến trường, Thảo thường đi dạo quanh bờ
hồ Sương Mai, đi dạo quanh đồi thông ven hồ, nơi cô và
người yêu có biết bao là kỷ niệm.


Nỗi bất hạnh của đôi tình nhân


Nhưng tình yêu của Lê Thị Thảo và Vũ Minh Tâm đã gặp vô
vàn những sóng gió. Biết con trai còn nặng tình với cô gái
nghèo xứ Đà Lạt, ba má chàng trai đã cho người lên Đà Lạt,
nói rõ việc gia đình họ không chấp nhận một cô con dâu
không tương xứng.


Vài tháng sau, sợ điều đó không chia rẽ được tình cảm của
đôi trai gái, gia đình Tâm đã gửi tin báo Tâm đã tử trận ở
chiến trường. Chưa hết đau khổ vì không được gia đình
người yêu chấp nhận, lại nghe tin người yêu đã tử trận,
ngày ngày, cô giáo Lê Thị Thảo thường lên đồi thông ngồi
khóc.


Nghĩ rằng sống không có được nhau, thì chết sẽ nhất định
thuộc về nhau, Thảo đã quyên sinh trên đồi thông để trọn
vẹn mối tình với chàng công tử Gò Công. Cái chết của cô
giáo dạy văn hiền lành đã khiến người dân Đà Lạt vô cùng
thương xót. Gia đình biết câu chuyện tình ngang trái của
Thảo, đã chôn Thảo trên đồi thông ven hồ.


Nửa năm sau, Tâm trở về tìm Thảo. Hóa ra cái tin Tâm tử
trận chỉ là tin giả.  Sau khi giải ngũ, chàng về Đà Lạt tìm
người yêu sau bao tháng bặt tin thì nghe tin sét đánh. Gia
đình Thảo đưa Tâm lên ngôi mộ của Thảo trên đồi thông.


Chàng trai chung tình đã khóc hết nước mắt bên nấm mồ
người yêu nay đã xanh cỏ. Sau mấy ngày khóc vật vã quên
ngủ, quên ăn, vừa nhớ thương người yêu, và trách giận gia
đình, Tâm đã không quay về Gò Công mà trở lại chiến
trường lửa đạn.


Một thời gian sau, Tâm ngã xuống giữa chiến trường.
Trong những kỷ vật của Tâm còn lại, có những dòng nhật
ký về Thảo, về câu chuyện tình bi thương của chàng trai
chung tình.


Tâm có viết một dòng trong nhật ký, như lời di chúc, dặn
nếu tử trận, Tâm mong được đưa về chôn cất bên cạnh mộ
người yêu, trên đồi thông.


Thương xót mối tình của đôi trai gái bất hạnh, người ta đưa
Tâm về, cất một ngôi mộ cho Tâm ngay bên cạnh mộ Thảo.
Gia đình Thảo vẫn qua lại hương khói cho cả hai ngôi mộ.
Người dân quanh vùng biết chuyện, cũng thường đến thắp
hương ở đây.


Kể từ đó, đồi thông mang tên gọi mới “Đồi thông hai mộ”.
Nhiều cặp tình nhân tin rằng, nếu gặp trắc trở trong tình
duyên, chỉ cần đến thắp hương lên hai ngôi mộ này, người đã
khuất sẽ phù hộ cho họ vượt qua trắc trở. Nhưng bất hạnh
thay, Thảo và Tâm sau khi chết vẫn bị chia rẽ.


Nhiều năm sau khi Tâm đã mồ yên mả đẹp bên cạnh người
yêu, không hiểu vì lý do gì, gia đình Tâm đã lên Đà Lạt, đưa
mộ chàng về Gò Công, Tiền Giang, quyết chia lìa đôi trai gái
bất hạnh, bất kể nguyện vọng của chàng trai lúc còn sống.


Thảo và Tâm lại một lần nữa chia ly. Sau này khi ngôi mộ
của cô giáo Thảo đã đổ nát, gia đình cũng ly tán, có người
xót thương cho đôi tình nhân trẻ đã xây lại ngôi mộ của Thảo
và không quên xây ngôi mộ của Tâm ngay bên cạnh.


Khách đến Đà Lạt giờ ghé qua Đồi thông hai mộ sẽ vẫn thấy
ngôi mộ của Lê Thị Thảo và Vũ Minh Tâm đứng cạnh nhau
bên Đồi thông hai mộ. Tuy nhiên chỉ có ngôi mộ của cô gái
là thật, còn ngôi mộ của chàng trai chỉ là sự hoài niệm,
thương tiếc của người đời cho một mối tình đẹp không thành.


Trong một lần lên Đà Lạt, ghé qua Đồi thông hai mộ, đã được
nghe kể về câu chuyện tình của đôi nam nữ, tức cảnh, sinh
tình, giữa Đà Lạt, nhạc sĩ Hồng Vân đã sáng tác bài hát
“Đồi thông hai mộ” để bày tỏ sự thương tiếc với đôi tình
nhân trẻ.


Bài hát đó sau này rất nổi tiếng và được rất nhiều ca sĩ thể
hiện thành công:
“….Rồi mộ chàng đã được ở cạnh nàng như lời xưa thề ước.
Nằm hiu hắt đến ngàn thu an giấc dưới mộ sâu đất khô.
Qua bao năm, rêu xanh phủ che kín âm u chẳng nhang khói.
Trời xui chi trên cây còn lá úa, lá xanh kia rụng rồi…”.



Post a Comment