Thursday, October 25, 2018

TĂM CÁ BÓNG CHIM (THIÊN TRÚC)

Truyện Ngắn: Tăm Cá Bóng Chim
Thiên Trúc

Truyện bắt đầu từ mùa xuân năm 1972.……..

Con đường Liên Tỉnh số 10 nối liền Châu Đốc với Long Xuyên và Cần Thơ chạy uốn lượn theo bờ Nam của Hậu Giang. Những chuyến xe đò liên tỉnh với những chú phụ xe (thường gọi là chú Ếch) một tay nắm chặt tay vịn trên xe, một chân đứng trên càng xe, đang đong đưa gào thét mời gọi khách lên xe. Ai đó đặt tên họ là "Ếch", quả không sai!

Lan đi dọc theo con lộ dưới rặng xoài rợp bóng.  Vô số những con chim, không biết loại gì đang ríu rít bên dưới đáy của cái chateau d'eau mà tháng trước anh Tâm trèo lên đó đòi nhảy xuống tự vận vì Ba Mẹ anh ấy không chấp thuận cho ảnh cưới chị Thanh con bác Sáu Nghĩa.

Hôm nay Chủ Nhật, Lan không phải đến lớp, đang ra quán bà Tư Kèo mua cá lia thia trong bao ny-lông đem về cho thằng Tí.  Tuần truớc Lan có mua cho nó rồi và với gói cám rang cho cá ăn.  Nhưng khi đi học về Lan thấy bốn con cá lia thia nổi phơi bụng trên mặt nước, ngáp ngáp.  Chung quanh cá còn đầy những mảnh cám rang dư thừa nổi lềnh bềnh. Thằng Tí chạy ra báo cáo: "Chị Lan à, sao bốn con lia thia của em nổi phơi bụng lên vậy ?". Thôi rồi, thằng em sáu tuổi này cho cá ăn nhiều quá, cá chết hết. Cá giống như ngưòi nghiện ăn, cho bao nhiêu cũng đớp cả, cho đến chết thì thôi ! Lan quát thằng em: "Sao em ngu vậy. Cho nó ăn nhiều quá thì nó chết chứ sao! Giống như Tí  vậy, ăn nhiều quá thì ỏng bụng ra".

Khi đi ngang qua tiệm ăn của bác Sáu Vĩnh thì thấy có hai xe jeep nhà binh đang đậụ.  Mấy ông lính thường ghé lại đây ăn trưa vì tiệm ăn rộng và sạch sẽ. Ba vẫn thường ra quán bác Vĩnh uống cà phê. Ba nói có bữa gặp mấy ông Sỹ Quan Hải Quân ăn trưa ở đâỵ  Ba nói họ thuộc Liên Đoàn Đặc Nhiệm gì đó đang trong chiến dịch hành quân hộ tống thương thuyền đi Nam Vang vì Miên Cộng đang bao vây thành phố này, đường bộ không vào lọt. Nhưng hôm nay nhìn vào chỉ thấy toàn là mấy chú Bộ Binh mặc đồ xanh sậm không hà. Đâu có thấy ai mặc đồ Hải Quân đâu.

Có lần Lan tình cờ nghe Ba nói với mẹ: "Tui lo lắm má nó à. Con Lan chừng nó lớn lên chắc phải lấy chồng Nghĩa Quân hoặc Nhân Dân Tự Vệ quá."  Mẹ thở dài: "Không lấy mấy thằng đó thì lấy ma à?  Thời buổi này con  trai đi lính hết, có còn đứa nào học hành ra gì đâu." 

Lan suy nghĩ mình mới học đến lớp 10 (Đệ Tam) thôi, sao Ba lại đi lo chuyện con bò trắng răng vậy nhỉ. À mà trong lớp cũng nghe mấy nhỏ bạn nói phong phanh về việc này.  Lan chiêm nghiệm thấy câu nói của Mẹ có lý, ở lớp 11 của trường mình chỉ có khỏang 15 anh, còn bao nhiêu là mấy chị hết ráo. Lớp 12 thì chỉ còn 2 anh mà thôi. Vậy họ đi lính hết rồi à? Vậy thì "Thời buổi này con  trai đi lính hết, có còn đứa nào học hành ra gì đâu."  quả là có thực. Sao lạ vậy nhỉ?.

Một hôm đang ngồi gọt khoai cho mẹ ở dưới bếp, nghe Ba nói với Mẹ ở nhà trên: "Tháng trước khi tui ngồi ở quán anh Vĩnh để chờ chú Năm nó đi xe đò từ Bình Thủy đem lúa giống Thần Nông R8 xuống cho mình thì tui thấy một xe jeep nhà binh đến. Họ xuống xe vào tiệm để ăn trưa. Họ ngồi kế bàn tui.  Có bốn ông Sỹ Quan Hải Quân mặc quân phục và một cậu còn trẻ lắm, dáng người nhỏ nhắn, mặc thường phục xi-vin, trắng trẻo như một học sinh Trung Học. Chắc cậu này là em của một ông Sỹ Quan nào trong số đó từ Sài  Gòn xuống thăm anh thì phải. Nhưng lạ ở chỗ là trong lúc nói chuyện thì cậu ấy lại xưng hô mày tao với mấy ông Sỹ Quan mang lon lá vàng rực trên vai kia. Tui tò mò định hỏi nhưng ngại. Thấy ông nào cũng mang súng ngắn kè kè bên nách, lỡ họ nghĩ mình là VC nằm vùng đến dọ hỏi tin tức thì phiền to."  Mẹ xen vào : "Ba nó nói nghe tào lao quá. Ai mà chẳng biết xóm này toàn là tín đồ của Đức Thầy không hà, có thằng VC nào dám dzô đây, bộ tụi nó muốn bị mần thịt hay sao?"  Ba cười rồi tiếp: "Hơn một tuần sau thì cậu này trở lại ăn trưa ở đó nữa, cũng mặc thường phục xi vin, nhưng đi chung chỉ có hai ông sĩ quan và một binh sĩ có mang súng M16. Khi thấy họ vui cười nói chuyện thoải mái với anh Vĩnh thì tui kéo ghế lại ngồi cạnh anh Vĩnh để nói chuyện với họ cho vui.  Anh Vĩnh giới thiệu tui là em họ của ảnh. Cái cậu mặc xi vin đứng dậy lễ phép bắt tay tui và nói "Hân Hạnh được quen với Anh!" làm tui quá bất ngờ vì người miền Nam của mình đâu có lối lịch sự quá như thế.  Hai ông Sỹ Quan kia và người lính cũng lần lượt đứng dậy bắt tay tui làm tui rất cảm động. Họ thuộc trong Lực Lượng Đặc Nhiệm 212 của Hải Quân, hiện giờ đang công tác yểm trợ an ninh cho taù buôn ngược giòng Cửu Long lên tiếp tế cho Nam Vang của Kampuchia. Trong lúc họ ăn trưa thì tui có nói với cậu mặc thường phục rằng nhà tôi ở gần đâỵ  Chủ Nhật 24 tới đây nếu chú có rảnh thì đến nhậu với tôi chơi. Anh Vĩnh sẽ chỉ nhà cho chú nếu chú đến được hén. Cậu ấy trả lời dạ, em sẽ đến."

Thế là sau chủ Nhật này, đến Chủ Nhật kế thì cái ông kỳ lạ này sẽ đến nhà mình theo lời Ba nói. Trong lớp học có lần mấy con bạn có lời bàn " Mao Tôn Cương" chắc nịch: "Lấy chồng Nghiã Quân với Nhân Dân Tự Vệ coi vậy mà sống dai à nghen. Chứ lấy mấy cha nội lính Sư Đoàn thì chết như ngoé đấỵ  Chưa kịp làm mệnh-phụ mà đã thành cô-phụ rồi đấy nha mấy bà nội!". Cả bọn reo hò,  cười ầm ĩ.  Số là hôm ấy gà mọc đuôi tôm.  Cô Huyền dạy Lý Hóa không đến lớp, cả bọn sướng như tiên. Tuần trước đó trong lớp có đưá khám phá ra cô Huyền có xuất bản một tập thơ có đề tựa là "Khép Đôi Mi Nhỏ" ký bút hiệu là Huyền Trân. Cả lớp cười đuà khoái tỉ.  Cô Huyền mà làm thơ chắc để .... khỉ nó đọc, v.v.... Có đứa nhanh nhẩu "Vậy là cô Huyền chịu đèn thầy Chung dạy Sử Địa rồi tụi bay ơi!!! Huyền Trân Công Chúa với Trần Khắc Chung ấy mà!!!" Cả bọn reo hò cười inh ỏi cho cái khám phá mới này. Có đứa khác thêm vào: "Nhờ có thầy Chung cứu mà cô Huyền không bị thiêu sống theo vua Chế Mân đó nhá!!!" Vậy là thêm một trận cười và reo hò nữa. Có đứa nghịch nhất lớp, thằng Tùng, nó viết trên bảng đen, sát dưới góc bên phải một giòng chữ nhỏ: "Khép Đôi Mắt Ốc" làm cho cả lớp cười thêm một trận đã điếu nữa, vì mắt cô Huyền to lắm, nhưng không đẹp, giống mắt ốc. Chiều hôm đó cô Huyền rất tức giận, truy nã ráo riết tên to gan nào đâỵ.  Nhưng trong lớp đoàn kết, không tiết lộ, chỉ  nói rằng có thằng mắc dịch nào ở lớp khác sang đây viết rồi bỏ chạy rồi.  Cô Huyền tức cành hông!.  Và hôm nay cô không đến lớp. Không biết chuyện gì sẽ xảy ra cho thằng Tùng (cái tên "to gan" ấy.) Nhưng thây kệ, vắng cô buổi nào thì mừng buổi nấy, quậy cho đã rồi sau hẵn  tính!!!

Sáng Chủ Nhật 24 Ba thức dậy sớm, tự tay làm mấy món nhậu miền Nam mà Ba ưa thích nhất.  Gần trưa Mẹ bảo Lan ra chợ mua thêm mấy món gia vị còn thiếu. Lúc về gần đến nhà thì thấy một chiếc xe jeep đậu trên lộ chỗ lối vào nhà mình. Trên xe có một chú binh sĩ Hải Quân. Có khẩu súng M16 dựng kế bên. Khi đi vào lối vào nhà thì thấy có một chú binh sĩ khác từ trong nhà mình đi ra, lên xe jeep và lái xe đi đâu mất hút.  Khi Lan bước vào thì Ba bảo: " Lan , con chào chú Hiếu đi con !", Lan "Chào chú" và "chú Hiếu" cũng chào lại "Chào cháu". Lan nghĩ thầm, chú gì non choẹt như mấy anh học lớp 11 vậy mà đòi làm chú.  Một lúc sau Mẹ đem mấy món đồ nhậu lên để Ba mời khách ăn. "Chú Hiếu" mời Mẹ: "Mời Chị và cháu cùng ngồi đây ăn trưa với anh Lễ và em cho vui đi Chị."  Mẹ bảo để hai người uống rượu với nhau, tui xuống dưới bếp. "Chú Hiếu" lại nói "Em đâu có biết uống rượu." Mẹ ngạc nhiên " HQ mà không biết uống rượu thì ai mà tin". "Thật mà Chị, mời Chị ngồi đi". Quả thực, Ba rót rượu nếp than Tân Quới là loại rượu Ba thích nhất vào hai cái ly, nhưng chú Hiếu thì không uống. Mấy ông lính đều uống rượu như hũ chìm và hút thuốc lá như điên, các ngón tay phải vàng khè như dính nghệ vì ám khói thuốc lá lâu ngàỵ  Ba cũng thế. Ba hỏi thế chú có hut' thuốc lá không, tôi còn mấy gói 3 số năm, lát nữa mời chú hút với tôi. Chú Hiếu cười:  "Em chẳng hút bao giờ".  Ba trợn mắt ngạc nhiên: "Chú sao giống mấy cậu học sinh Trung Học quá vậy? Nhưng mấy đứa học lớp 11, 12 bây giờ nó hút  thuốc lá như điên đấy chứ, đâu như chú." Cả nhà cùng cười vang. Lan nghĩ ông nào cũng hút thuốc lá cả, lúc nói chuyện gần sát người thì muì hôi nặc, tởm mửa.  Ít nữa lấy chồng chắc không thoát khỏi mấy ông "hút". Tự nhiên Lan thấy có cảm tình với "ông chú" không uống rượu, không hút thuốc lá này!!!.
  
Chú Hiếu ăn rất ít, chỉ cốt làm vui lòng Ba Mẹ của Lan mà thôi. Lính gì mà ăn như con gái. Nhưng đây không phải lính kiểng mà là lính đi mặt trận chính hiệu mới lạ chứ.  Hình như chú Hiếu có chuyện gì có vẻ lo âu.  Một lúc sau người lính lúc nãy trở lại, chú Hiếu cảm ơn Ba Mẹ rất ân cần rồi chào từ giã. Câu nói sau cùng mà Lan nghe được là "Chào cháu nhé, chú đi về đây. Khi nào có dịp thì chú đến thăm".

Và cái "dịp" ấy không bao giờ đến nữa.  Bây giờ Lan mới hiểu vì sao Ba mời chú Hiếu xa lạ kia đến nhà mình. Tội nghiệp cho Ba.  Ba lo cho mình quá nhiều.  Qua' sớm. Tâm hồn chất phác của người dân Nam Bộ như Ba chỉ nghĩ sao làm vậy, chưa bao giờ nghĩ đến những nẻo oan khiên, nghiệt ngã của cuộc đời. Mình còn nhỏ quá sao Ba lại âu lo sớm như vậỵ  Có lẽ Ba thấy nhiều tấm gương trước mắt mà sợ chăng? Những cô Hiền, cô Nở em của Ba đó, bây giờ đã 30 tuổi ngoài rồi mà có thấy "ma nào nó rước" đâu?. Chịu làm gái già thôi.  Chị Én, chị Nhung thì lấy phải mấy ông chồng "lựu đạn, cốt mìn" chỉ li bì say sưa nhậu nhẹt rồi đánh vợ, mắng con.  Lan khẽ rùng mình.

Có những buổi chiều tan học đợi đón xe Lam về nhà, Lan thấy  những chiến đỉnh đang lướt sóng xuôi giòng sông Hậu, có lẽ họ đi về căn cứ  sau chuyến hành quân.  Súng đại liên tua tủa chỉa lên trời . Những lá cờ Quốc Gia phất phới trên các ngọn ăng-ten. Những người lính dáng vẻ oai hùng đứng trên chiến đỉnh PBR chạy như luớt nhẹ trên mặt nước sông rộng,  gây những đợt sóng làm nhâp nhô mấy chiếc thuyền máy đậu sát bờ. Họ đưa tay vẫy những người đang đứng trên đường nhìn họ. Thích nhỉ,  đời họ đúng là hải hồ sông, biển.  Lan thầm nghĩ ước gì mình là con trai để đi lính Hải Quân như họ.  
    
Có một hôm sang nhà Dì Tư bên Tân Châu, nhìn ra sông Tiền Giang, vô số những thương thuyền khổng lồ mang tên Panama, Singapore xếp thành hàng dài tít tắp tới chân mây đang di chuyển chậm chạp về phía thuợng nguồn, chắc là đi Nam Vang như chú Hiếu nói với Ba.  Những chiến đỉnh nhỏ bé (so với những thương thuyền khổng lồ) đang chạy ở hai bên, chắc là để sẵn sàng tác xạ vào vị trí địch khi thương thuyền bị tấn công. Chắc co' chú Hiếu trên một trong những chiến đỉnh ấy. Lan muốn gặp lại chú Hiếu một lần để nói với chú ấy một câu rồi thôi, ấy là "tui đã khôn lớn rồi chứ không phải là con nít như chú nghĩ  đâu nhé. Cấm gọi tui bằng cháu đó nghen!".  Và chỉ có vậy thôi. 

Nhưng rồi năm, tháng trôi qua, chú Hiếu vẫn mịt mù tăm cá bóng chim.

Bây giờ thì không còn thấy những đoàn thương thuyền đi Nam Vang nữa.  Chiến cuộc đã tới hồi khốc liệt.  Chú Hiếu có còn sống hay đã chết?  Không Biết.  Nhưng Chú Hiếu là chim trời, cá biển, chắc chắn chú Hiếu sẽ không bao giờ trở lại khu chợ quận heo hút này nữa đâu.

Trên bầu trời những đám mây đen đang chầm chậm trôi, báo hiệu  mùa mưa nước lũ sắp về trên sông nước Miền Tây.

Vang vang đâu đây từ một cái radio trên một chiếc ghe thương hồ đang đậu cạnh bến đò Châu Giang, tiếng ai hát trong ca khúc  "Hình Ảnh Hai Cuộc Đời": của nhạc sĩ Hiếu Nghĩa.
« ...................................................
Họ về đây bụi vương mình trên nếp áo
Đường xa xăm tóc lộng gió tơi bời
Họ đi rồi ông thấy buồn áo não
Vì họ qua bến ấy một lần thôi  ...........
................................................. » 
Thiên Trúc.

Post a Comment