Sunday, May 31, 2026

CHO MỘT NI CÔ TÊN TRANG (BÌNH ĐÀO)

 

HÌNH TRÊN MẠNG.

Cho Một Ni Cô Tên Trang

BÌNH ĐÀO. 

Nếu xuất gia làm ni cô là niềm hoan lạc, hạnh phúc nhất của kiếp người… thì các bà hoàng hậu, quý phi, công chúa, phu nhân các tổng thống, thủ tướng, vợ các tỷ phú…đã tranh nhau đứng xếp hàng trước cổng chùa, tu viện để xin làm ni cô. Còn các cô gái con nhà nghèo, tầm thường đành nghẹn ngào không sao tranh giành nổi.


Xuất gia làm ni cô là sống khổ: Cắt bỏ mái tóc xinh đẹp, không tình yêu nam-nữ, không gia đình con cái, không son phấn lụa là, không giải phẫu thẩm mỹ,  không giày dép, túi xách đắt tiền, không cao lương mỹ vị biểu tượng cho sự giàu sang, không khiêu vũ nhảy nhót, không  tham
dự những dạ tiệc, những buổi trình diễn sang cả của những siêu sao… mà sống khép kín trong các chùa, tu viện, suốt đời tương chao dưa muối,
vui với câu kinh tiếng kệ, với đồng đạo… cho đến ngày nhắm mắt lìa đời. Nếu bỏ nhà đi tu là niềm hoan lạc thì Đức Vua Tịnh Phạn đâu có xây ba cung điện đầy thú vui cho thái tử? Cưới Công Chúa Da Du Đà La cho…để níu chân thái tử? Chắc đức vua Tịnh Phạn cũng đã khóc hết nước mắt khi thấy thái tử xuất gia.


Xuất gia là khổ và khổ lắm cho nên vào năm 1977 khi còn nằm trong trại tù cải tạo Hà Tây giữa cuộc đổi đời tàn khốc, nghe tin em gái đi tu.
Năm đó em mới 19 tuổi …tôi đã khóc vì thương em. Đó cũng là thứ tình cảm rất thường tình và rất “người”  vì tôi không phải là một thánh
tăng, một thiền sư đắc đạo mà vẫn còn là một con người trần tục. Tôi đã làm bài thơ Cho Một Ni Cô Tên Trang. Em gái tôi tên Đào Thị Đoan Trang:


Ngày xưa áo trắng Đoan Trang.
Mênh mang tuổi ngọc như hàng phượng bay.
Tuổi xuân mới nửa vòng tay.
Bỗng đâu đất dậy cho ngày xót xa.
Áo nâu thay mảnh áo hoa.
Tóc dài em gửi cho cha mẹ buồn.
Câu kinh tiếng mõ chiều hôm.
Phồn hoa em bỏ bên đường em đi.
Em tôi nào tội tình chi.
Ni cô từ thuở đương thì xuân xanh.
Thương em anh khóc mình anh.
Bao nhiêu mộng ước thôi đành dở dang.
Chùa Trang hẳn có hoa vàng?
Có con bướm vẫn mơ màng với hoa?
Nhang đêm quyện giọt sương sa.
Trông lên bóng Phật cũng qua muộn phiền.
Trách ai gây cuộc đảo điên,
Cho em tôi phải truân chuyên cuộc đời.


 Và tôi cũng sáng tác một bản nhạc dựa theo ý của bài thơ với cung La Thứ,  điệu Bolero. Thế nhưng muốn phổ biến bản nhạc tôi cần có tiền và
quen biết với một ban nhạc và ca sĩ để trình diễn. Nhưng tôi không có điều kiện làm như vậy. Chính vì thế mà tôi đã nhờ “Ông nhạc trưởng AI”
vừa soạn nhạc, vừa có ca sĩ hát…miễn phí…rất vui và cũng xin cám ơn “Ông AI”. Mời quý vị thưởng thức bản nhạc Cho Một Ni Cô Tên Trang do
AI sáng tác dưới đây:
https://suno.com/s/9ZKhRsIdThLsmN5e

No comments: