Tình Trong Thời Tao Loạn
Tiếp sau đây là một câu chuyện đẹp, đẹp vô cùng cho đến nỗi tôi phải dừng lại một chút – không phải để tìm chữ mà viết – mà để thở, cho trái tim kịp lắng xuống trước một mảnh đời mà tình người vượt qua được hệ lụy của chiến tranh, của mất mát, của lỡ làng cùng với những ngã rẽ tưởng như không thể nào “châu về hiệp phố”.
Trong những ngày cuối của cuộc chiến, khi miền Trung chìm trong hỗn loạn, người chồng , một sĩ quan cấp chỉ huy , mất tích giữa rừng núi, không ai biết sống chết ra sao.
Người vợ, ôm ba đứa con nhỏ, theo dòng người di tản, trôi dạt đến trại chuyển tiếp Camp Pendleton. Lạc lõng, bơ vơ, không một tin tức từ quê nhà, bà nhận được sự cưu mang của một người đàn ông Mỹ, người đã bảo lãnh mẹ con bà sang một cuộc đời mới.
Rồi thời gian trôi. Mười lăm năm.
Ba đứa con lớn lên, đứng trước ngưỡng cửa đại học, được nuôi nấng đàng hoàng trong một mái ấm bình yên. Người vợ tưởng như đã khép lại quá khứ, chấp nhận một đời sống mới, một gia đình mới.
Cho đến ngày người chồng cũ — người đã mất tích năm xưa — bất ngờ xuất hiện trên đất Mỹ theo diện HO. Ông biết rõ hoàn cảnh của vợ mình. Biết bà đang hạnh phúc. Biết ba đứa con đang được chăm sóc tử tế. Và ông chọn cách lùi lại.
Không trách móc. Không đòi hỏi. Không chen vào cuộc sống đã yên ổn của người vợ xưa.
Giữ kín niềm đau trong tim, ông lặng lẽ đến một tiểu bang khác, sống một mình, giữ liên lạc êm thắm với ba đứa con, và chờ đợi - không phải chờ một điều gì cụ thể, mà chờ một ơn lạ, như cách những người từng đi qua chiến tranh vẫn âm thầm hy vọng vào một phép màu.
Rồi một ngày, phép màu ấy đến thật.
Người chồng Mỹ qua đời.
Người vợ xưa trở về với ông, mang theo hai đứa con riêng - hai đứa trẻ mà ông đón nhận bằng một tấm lòng rộng mở, không phân biệt. Không nề hà, không so đo. Ông ôm choàng chúng vào lòng không một do dự- như chính con ruột của mình.
Và thế là một gia đình mới hình thành — nhưng cũng là gia đình cũ, được ghép lại bằng những mảnh vỡ đã từng tưởng như không thể hàn gắn. Ba đứa con lớn, hai đứa con nhỏ, những người bạn đời của chúng… tất cả quây quần bên ông như một phép lành muộn màng.
Không còn biên giới giữa quá khứ và hiện tại. Không còn ranh giới giữa con chung, con riêng.
Chỉ còn lại tình người, thứ duy nhất đủ mạnh để xóa đi mọi đổ vỡ của thời tao loạn
Một câu chuyện đẹp đến mức khiến người ta tin rằng ;
- “Khi trái tim còn biết yêu thương, thì không có gì là quá muộn”.
Vĩnh Chánh ( Tác giả )

No comments:
Post a Comment