THÔNG BÁO SỐ 1

ĐẠI HỘI 9 “THUYỀN VIỄN XỨ”: THÔNG BÁO SỐ 1

(Xin bấm vào những chữ trên để xem chi tiết)

Thursday, February 15, 2018

BỐ VỢ TÔI (Võ Tòng Đánh Mèo)

Ngoài bố ruột, mẹ ruột ra, thì người mà tốt với tôi nhất, lo lắng
cho tôi nhiều nhất, ấy chính là bố vợ tôi!


Ngay hôm đầu tiên con gái bố vợ tôi (tức là vợ tôi) đưa tôi về
nhà ra mắt, thì bố vợ đã lôi tôi ra một góc, nét mặt nghiêm
trọng, giọng nghiêm túc: "Trông cháu có vẻ thật thà, lương
thiện, nên chú khuyên thật lòng: đừng dại dột mà lấy con gái
chú, vì tính nó giống y hệt mẹ nó, và rồi đời cháu cũng sẽ
khổ giống y hệt đời chú!”.


Tôi nghe bố vợ nói vậy thì cười thầm, bởi tôi không lạ gì cái
trò này: Tôi đã được một số em dẫn về nhà ra mắt rồi, và lần
nào thì bố mẹ các em ấy (sau khi nhìn qua cái bộ dạng tôi,
hỏi han mấy câu về công việc, sở thích của tôi) cũng đều đưa
ra được một lý do nào đó rất nhân văn - giống như cái lý do
mà bố vợ tôi đã đưa ra - để ngăn cản chuyện tình cảm của tôi
và con gái nhà họ. Bởi thế, sau khi nghe bố vợ nói, tôi lạnh
lùng vạch áo lên cho bố vợ xem cái hình xăm hai cái trái tim
màu hồng lồng vào nhau có mũi tên xuyên qua nhìn như cái
xiên thịt nướng ở dưới rốn, rồi cất giọng từ tốn: "Cháu yêu
con gái chú thật lòng, chú đừng hòng ngăn cản! Khi nào vết
xăm này mất đi, khi ấy cháu và con gái chú mới chấp nhận
đôi ngả chia ly!”.


Ngày cưới tôi, trong khi mẹ vợ tôi và vợ tôi cười hề hề, thì
bố vợ tôi lại rươm rướm nước mắt. Khi ấy, tôi nghĩ tới hai lý
do: một là bố vợ xúc động khi chứng kiến tình yêu mãnh liệt
tôi dành cho con gái bố; hai là vì bố bất lực khi đã không thể
ngăn cản cái thằng dặt dẹo này nó lấy con gái mình. Nhưng
đến bây giờ, sau vài năm làm con rể bố, tôi mới hiểu rằng
những giọt nước mắt của bố hôm ấy chính là những giọt
nước mắt day dứt, là bởi lương tâm bố đang cắn rứt, giống
như bố thấy một nạn nhân yếu ớt, hiền lành, vô tội đang bị
bọn khủng bố bắt giữ, khống chế, đàn áp, bạo hành mà bố lại
không thể đưa tay ra giải cứu!


Các cụ có câu "Sinh con ra mới hiểu lòng cha mẹ", còn tôi
thì "Lấy vợ xong mới hiểu lòng bố vợ".


Quả thực, trên đời này, chắc chẳng có ông bố vợ nào thương
và lo lắng cho con rể nhiều như bố vợ tôi: Những khi vợ tôi
vòi quà, bố thường dấm dúi vào tay tôi vài lít, vì bố biết tôi
không có tiền; Những lần tôi bị vợ đánh bầm dập mặt mày,
tím tái tay chân, bố vợ lại đưa cho tôi lọ thuốc bóp, mua cho
tôi vỉ kháng sinh... Tôi hỏi: "Sao bố tốt với con vậy?". Bố
bảo: "Tốt gì! Ngày trước ông ngoại của vợ mày cũng hay cho
tiền bố khi mẹ vợ mày đòi quà, nên giờ bố cũng cho lại mày!
Còn thuốc bóp và thuốc kháng sinh là bố mua về để bố dùng,
phòng những lần bị mẹ mày đánh. Vì bố thường mua cả
thùng để dùng dần, nên còn nhiều, bố mới cho mày thôi!".


Rồi bố nhăn mặt, sờ sờ lên mấy vết sẹo dài như những con tu
hài trên khắp cánh tay, và lắc đầu chua cay: "Ai nhìn những
vết sẹo này của bố cũng tưởng là vết tích của chiến tranh,
của những năm tháng ác liệt nơi sa trường, nhưng sự thật,
cả chục năm đối mặt với bom đạn của kẻ thù tàn bạo, bố chả
bị cái sẹo nào, chỉ sau khi lấy vợ, bố mới bắt đầu dính sẹo".


Lần ấy, sau khi biết tin tôi - cũng giống như bố - vừa bị vợ
đánh cho một trận bét nhè, ê ẩm toàn thân, thì bố mới rủ tôi
đi mát-xa cho thư giãn gân cốt. Thấy tôi có vẻ e sợ, bố liền
trấn an: “Ra ngay cuối phố kia thôi, có cái quán mới khai
trương, nó ghi là “mát-xa lành mạnh” thì bố mới dám đi,
chứ mà là mát-xa bậy bạ thì dù ông ngoại của vợ mày cho
bố đi, bố cũng không dám!”.
Nghe bố nói thế tôi cũng yên tâm, ngoan ngoãn đi theo bố.
Thế nhưng, vào đến nơi, tôi đã phải ba lần há hốc mồm. Lần
thứ nhất tôi há hốc mồm là bởi dù ngoài cửa quán có treo cái
biển “Mát-xa lành mạnh”, nhưng hai cái em nhân viên vào
mát xa cho tôi và bố vợ tôi thì lại mặc những bộ trang phục
rất không lành lặn: trông hai em ấy hệt như hai thiếu nữ đang
đi bơi ở biển thì bị cá mập nó tấn công. Hai thiếu nữ nhanh
chân chạy lên bờ được nhưng còn cái bộ bikini trên người
thì bị cá mập nó cắn cho te tua...


Bố không giấu nổi vẻ hốt hoảng nhìn qua tôi, còn tôi run
run quay qua hỏi hai em nhân viên: “Các em lừa bọn anh à?
Tại sao bên ngoài các em ghi là “Mát-xa lành mạnh”?". Một
trong hai em nhân viên e thẹn trả lời: “Dạ! Bà chủ quán em
tên Lành, ông chủ tên Mạnh ạ!”. Đó là lý do tôi há hốc mồm
lần thứ hai. Còn vì sao tôi há hốc mồm lầm thứ ba thì xin
phép không nói ra ở đây, vì nói ra nó không được hay...


Rồi cái điều mà tôi e sợ nhất đã thành sự thật: tối hôm ấy về,
vợ tôi ngửi ngay thấy mùi lạ, sinh nghi, sau khi kiểm tra thấy
hơi yếu, liền tra khảo đủ điều, và tôi đành cúi đầu nhận tội.
Và kết cục cũng như mọi lần thôi: Tôi bị một trận lên bờ
xuống ruộng, và bị tống ra đường giữa lúc nửa đêm lạnh lẽo
hơi sương. Tiền không một xu dính túi, đang hoang mang
không biết đêm nay phải ngủ bờ ngủ bụi ở đâu, chợt tôi thấy
điện thoại của tôi đổ chuông. Là bố vợ tôi gọi. Tôi bắt máy
thì đã nghe ngay giọng của bố: “Đang ở đâu, bố qua đón,
hai bố con ta sang ông ngoại ngủ nhờ! Bố cũng bị đuổi khỏi
nhà rồi!”.


Đúng là chết đuối vớ được cây chuối! Tôi reo lên trong điện
thoại: "Vâng! Con đang ở chỗ đầu ngõ gần nhà, bố qua đón
con với! Bố thật tuyệt vời! Nếu có kiếp sau, con vẫn mong
được làm con rể của bố!". Bố vợ tôi nghe vậy thì đáp lại lạnh
lùng: "Cái này khó đấy con ạ! Vì bố đã quyết định kiếp sau
sẽ không lấy vợ nữa rồi!".

Tác giả: VÕ TÒNG ĐÁNH MÈO
Post a Comment