Wednesday, November 21, 2018

CÔ GÁI GỐC VIỆT TÌM LẠI MẸ SAU 23 NĂM BỊ BỎ RƠI (T.A)

Cô gái gốc Việt tìm được mẹ ruột sau 23 năm bị bỏ rơi
 
Amandine Durand, cô gái Pháp gốc Việt (tên khai sinh là Đỗ Thị Ngọc Châu) đã gặp lại mẹ ruột là bà Đỗ Thị Chiểm, 66 tuổi ở Vũng Tàu. (Hình: VNExpress)

VŨNG TÀU, Việt Nam (NV) – Amandine Durand, cô gái Pháp gốc Việt (tên khai sinh là Đỗ Thị Ngọc Châu) vừa được gặp lại mẹ ruột là bà Đỗ Thị Chiểm, 66 tuổi ở Vũng Tàu sau 23 năm bị bỏ rơi, theo VNExpress.

Theo VNExpress, Châu bị bỏ rơi ở Bệnh viện Từ Dũ sau khi được sinh ra vài ngày vào năm 1995.

Sau đó, Châu được chuyển đến Trung tâm bảo trợ trẻ em Gò Vấp. Đến 6 tháng tuổi, cô được người nhận nuôi và đưa sang Pháp.

Bố mẹ nuôi Châu không có con, nên họ coi cô là món quà vô giá. Cô được đi du học ở Anh, đi du lịch khắp nơi. Cô có thu nhập cao từ công việc marketing, tự mua được nhà, xe, tham gia một tổ chức từ thiện. Tuy nhiên, Châu vẫn đau đáu tìm về cội nguồn.

Tháng Sáu vừa qua, khi về Việt Nam, Châu đã viết một lá thư tìm mẹ đăng tải trên các báo và trang mạng xã hội.
 
Bức ảnh kèm giấy khai sinh lúc Châu đăng thông tin tìm mẹ. (Hình: VNExpress)

Ngày 12 Tháng Bảy, một người hàng xóm của bà Chiểm đọc được, báo cho bà biết. Bà Chiểm đã gọi điện thoại đến nơi đăng lá thư.
Nhận được tin, Châu đã tìm đến nhà bà Chiểm ở huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu để gặp bà Chiểm và xin xét nghiệm ADN.

Kết quả xét nghiệm cho biết Châu và bà Chiểm cùng huyết thống. Cô vui mình đăng lên trang cá nhân: “Tôi đã tìm được gia đình rồi. Từ nay tôi có đến hai người mẹ, hai đất nước và hai nền văn hóa. Tôi là cô gái may mắn”.

Hai mẹ con Châu đã gặp nhau lần hai vào sáng ngày 5 Tháng Mười Một.
VNExpress dẫn lại lời kể của người mẹ về câu chuyện của hơn 20 năm trước. Bà Chiểm mang thai Châu lúc bà 43 tuổi. Lúc thai được hơn 6 tháng, bà bị băng huyết phải vào Bệnh viện Từ Dũ cấp cứu. Cô bé con chào đời chỉ nặng 1,6 kg, phải nằm lồng kính, cơ hội sống chỉ có 20%.

“Lúc đó, vợ chồng tôi chẳng có tiền, ở nhà còn 6 đứa con nhỏ. Nghe nhiều người nói con bé không sống được, tôi với ông chồng rất buồn. Trong lúc túng quẫn, suy nghĩ nông cạn, vợ chồng tôi thu gói đồ đạc âm thầm bỏ về quê, để con ở lại,”
 
VNExpress dẫn lời bà Chiểm.
Châu và bố nuôi người Pháp hồi cô hơn 1 tuổi.

Cũng theo lời người mẹ, “những năm sau đó, vợ chồng tôi sống trong dằn vặt. Ông Út chồng tôi quá hối hận, đã thú nhận với họ hàng chuyện bỏ con. Còn tôi nghĩ nó mất rồi nên không đi tìm”.
Chồng bà Chiểm bị bệnh đã mất ba tháng trước.
“Bây giờ tôi đã hiểu vì sao mẹ bỏ mình. Tôi không giận mẹ, vì nhờ thế tôi mới có được một cuộc sống tốt, được bố mẹ nuôi yêu thương”, cô gái gốc Việt chia sẻ.

Cô cũng cho biết bố mẹ nuôi của cô rất vui khi biết tin cô tìm được mẹ ruột.
“Bố mẹ rất vui, dặn tôi phải biết chia sẻ may mắn của mình với người khác. Chia sẻ không nghèo đi mà giúp cuộc sống của mình ý nghĩa hơn”, Châu nói.

Cô cũng cố gắng học tiếng Việt để lần tới gặp mẹ nói nhiều hơn nữa, bên cạnh việc tiếp tục làm thiện nguyện ở Việt Nam. (T.A)




Post a Comment