Wednesday, May 5, 2021

NỬA HỒN XUÂN LỘC (NGUYỄN PHÚC SÔNG HƯƠNG)

 

Nửa hồn Xuân Lộc

 

Nếu được như bố già thượng sĩ
Nghe tin lui quân chỉ nhìn trời
Vỗ về nón sắt, cười khinh bạc
Chắc hẳn lòng ta cũng thảnh thơi.

 

Còn ta nhận lệnh rời Xuân Lộc
Lại muốn tìm em nói ít lời
Nhưng sợ áo mình đầy khói súng
Cay nồng mắt người gục trên vai.

 

Vì chắc ôm nhau em sẽ khóc,
Khóc theo vợ lính cả trăm người!
Em biết dù tim ta sắt đá
Cũng vỡ theo ngàn giọt lệ rơi.

 

Mây xa dù quen đời chia biệt
Ngoảnh mặt ra đi cũng ngậm ngùi
Rút quân, bỏ lại hồn ta đó
Bảo Chánh, Gia Rai lửa ngút trời!

 

Bí mật lui quân mà đành phụ
Mối tình Long Khánh tội người ơi.
Mất thêm Xuân Lộc tay càng ngắn
Núm ruột miền Trung hun hút rồi.

 

Sáng mai thức dậy, em buồn lắm
Sẽ khóc trách ta nỡ phụ người.
Lòng ta như trái sầu riêng rụng
Trong vườn em đó vỡ làm đôi!

 

Đêm nay Xuân Lộc vầng trăng khuyết
Như một vành tang bịt đất trời!
Chân theo quân rút, hồn ta ở
Sông nước La Ngà pha máu sôi.

 

Thương chiếc cầu tre chờ thác lũ
Cuốn qua Xuân Lộc khóc cùng người
Ta đi, áo nhuộm màu đất đỏ
Cao su vướng tóc mãi thơm mùi.

 

Tiếc quá nắng vàng phơi áo trận,
Vườn nhà em chuối chín vàng tươi
Ta nhớ người bên đàn thỏ trắng
Cho bầy gà nắm lúa đang phơi.

 

Chôm chôm hai gốc đong đưa võng
Ru nắng mùa Xuân đẹp nụ cười…
Nếu được đưa quân lên Định Quán
Cuối cùng một trận cũng là vui.

 

Núi Chứa Chan, Xuân Lộc. (Hình: Facebook Nguyễn Khắc Nhượng)

Núi Chứa Chan kia sừng sững đứng
Sư Đoàn 18 sao quân lui?
Thân ta là ngựa sao không hí
Cho nỗi đau lan rộng đất trời.

 

Hồn ta là kiếm sao không chém
Rạp ngã rừng xanh, bạt núi đồi
Hỡi ơi! Chân bước qua Bình Giã
Cẩm Mỹ nhà ai khói, ngậm ngùi!

 

Lửa cháy, cả lòng ta lửa cháy
Xóm làng Gia Kiệm nhớ khôn nguôi
Đêm nay Xuân Lộc, đoàn quân rút
Đành biệt nhau, xin tạ lỗi người.

 

Chao ơi tiếng tắc kè thê thiết
Kêu giữa đêm dài sợ lẻ loi
Chân bước, nửa hồn chinh chiến giục
Nửa hồn Xuân Lộc gọi quay lui.

 

Ta biết dưới hầm em đang khóc
Thét gầm pháo địch dập không thôi
Em ơi Xuân Lộc, em Xuân Lộc
Xích sắt nghiến qua những xác người.

 

Buổi chiều nhận lệnh rời Xuân Lộc
Ta muốn tìm em nói ít lời
Nhưng sợ em buồn, không nói được
Nên đành lặng lẽ mà đi thôi!

 

Ngại phút rời xa em sẽ khóc,
Bao người vợ lính sẽ buồn theo
Yếu đuối tim ta người chiến sĩ
Loạn rừng, tội nghiệp tiếng chim kêu.

 

Rút quân bỏ lại đời ta đó
Bảo Chánh, Gia Rai lửa ngút trời
Lửa ngút, trái tim ta lửa ngút
Trái tim người lính mới yêu người.

 

Cao nguyên bài học đầy cay đắng
Lớp lớp người rơi, lớp lớp rơi…
Ta chẳng muốn làm người bại trận
Thành người tình phụ đó em ơi.

 

Ta đi áo nhuộm màu đất đỏ
Cao su vướng tóc mãi thơm mùi,
Tội nghiệp nắng vàng chờ áo trận
Khi tàn chinh chiến sẽ đem phơi.

 

Em hỡi, em thương đàn thỏ trắng
Bầy gà mất mẹ sống mồ côi
Em hỡi em thương người lính trận
Người lính đêm nay phụ bạc rồi.

 

Bao năm ta trọn tình đất đỏ,
Một phút này thôi thẹn với đời
Sốt rét đêm run, ngày không ngã
Bao lần máu đổ dửng dưng cười.

 

Một phút này thôi, hừ lại ngã
Bỏ thành, bỏ đất nhục nào vơi.
Sáng mai chân bước qua Bình Giã
Cẩm Mỹ nhìn lui luống ngậm ngùi!

 

Lửa cháy, cả lòng ta lửa cháy,
Một trời Gia Kiệm nhớ khôn nguôi
Muôn năm em hỡi trời Xuân Lộc
Giữ nửa hồn ta mãi với người.

 

Giữ nửa hồn ta bên chiếc võng
Dưới giàn thiên lý bóng trăng soi.
Ðêm nay quân rút sầu riêng rụng
Trong vườn em và trong tim tôi!

 

Tôi sợ một ngày mai bại trận
Ðể em côi cút lại trên đời
Xuân Lộc, trời ơi Xuân Lộc cháy
Ai gọi tôi về trời Gia Rai!

 

NGUYỄN PHÚC SÔNG HƯƠNG.


TÔI ĐÃ LÀM GÌ NÊN TỘI (BÙI ANH TRINH)

 

Tôi Đã Làm Gì Nên Tội? 

– Bùi Anh Trinh -

 

Tôi đã làm gì nên tội?

Báo Orange County Register: “Kiều Chinh chuẩn bị bước lên khán đài với bộ đồ màu sẫm và búi tóc trông rất đài các.. Một lát nữa đây, bà sẽ nói chuyện trước đám đông trong một sân có cả ngàn chỗ đậu xe thuộc khu Little Sài Gòn. Đây là lần đầu tiên bà xuất hiện tại Quận Cam sau khi bà dự lể khởi công xây dựng một ngôi trường thiện nguyện được bà tài trợ tại quê hương Việt Nam… ..

Đèn truyền hình chiếu sáng khi Kiều Chinh rảo bước qua khán đài được trang hoàng với các dải băng màu đỏ và vàng, màu của lá cờ Nam Việt Nam ngày xưa. Bà bước đến máy vi âm, chờ đợi tiếng vỗ tay”.

Nhưng không một tiếng vỗ tay hoan hô. Thay vào đó là những nét giận giữ không hề phai trên khuôn mặt những người cùng thế hệ với bà….. Một người đàn ông hét lên một từ ngữ thóa mạ nặng nề nhất đối với người Việt tị nạn tại Little Sài Gòn: “Cộng Sản!”.

Tiếng hét này muốn chỉ về bà. Nhiều tiếng hét tiếp theo “Cộng Sản! Cộng Sản! Đi xuống”. Miệng của bà méo đi trong xúc động và bối rối, nhưng bà không thốt được nên lời. Một người trong ban tổ chức đã dìu Kiều Chinh rời khỏi khán đài. Bà tự hỏi trong nước mắt: “Tại sao tôi lại gặp cái cảnh này ?! Tôi đã làm gì nên tội?”

Đó là năm 2000, một năm sau biến cố chính trị “Trần Trường” tại Quận Cam. Người ta không chấp nhận Kiều Chinh đi ngược lại công cuộc đấu tranh của người Việt Nam. Trong 53 ngày đêm biết bao nhiêu tiếng gào thét uất hận và biết bao nhiêu nước mắt của người Việt đã đổ xuống trước sân tiệm Hitek của ông Trần Trường, người ta dứt khoát đòi CSVN phải trả lại quyền làm người cho dân tộc Việt Nam.

Trong khi đó bà Kiều Chinh âm thầm trở về Việt Nam để cùng CSVN “xây dựng lại đất nước”. Người ta coi đó là hành động phản bội, cũng giống như Jane Fonda đã tươi cười ngồi lên chiếc ghế của một khẩu súng phòng không tại Hà Nội trong khi máu của thanh niên Mỹ đang tuôn chảy tại chiến trường Việt Nam; rõ ràng là Jane Fonda đã phản bội. Kiều Chinh cũng vậy, bà ta thật ngây thơ khi tự hỏi : “Tôi đã làm gì nên tội ?”

Chúng ta có thể tha thứ

Báo Orange County Register đã viết lên nhận xét của bà Kiều Chinh đối với những người Việt tị nạn như là ông Võ Đại Vạn: “Ông ta là một sĩ quan Hải quân khi Sài Gòn sụp đổ, và ông ta không thể quên nổi đau về việc đất nước của ông ta bị đánh bại. Và ông ta không thể tha thứ.” Bà cho rằng giờ đây những cựu quân nhân VNCH không chịu về VN bởi vì họ mang mặc cảm của những người thua trận.

“Bà Kiều Chinh nói về cuốn phim “Catfish in Black Bean Sauce” mà bà là diễn viên: “Đối với tôi, thông điệp của cuốn phim là chúng ta là con người, chắc chắn có khi chúng ta phải phạm sai lầm. Tôi cho rằng điều quan trọng mà chúng ta có thể làm là thông hiểu lẫn nhau. Chúng ta có thể tha thứ và quên đi. Chúng ta chăm sóc và yêu thương lẫn nhau”.

Người Việt Nam đã nghe những lời kêu gọi tương tự trong Kinh Chúa, Kinh Phật. Có lẽ khi thốt lên những lời này thì trong thâm tâm Kiều Chinh nghĩ rằng bà đã từ bi và bác ái đúng như lời dạy của các đấng cứu thế…(!). Nhưng trong trường hợp này bà Kiều Chinh đã lầm. Cũng như trước đây minh tinh điện ảnh Jane Fonda đã lầm.

Lúc đó Jane Fonda cũng đã dùng những lời yêu thương để kêu gọi hãy dẹp qua chiến tranh.

Tuy nhiên bà chỉ khơi động lòng yêu thương trong các con cái của Jésus Christ nhưng vô tình bà lại ủng hộ bạo lực của những đệ tử của Stalin và Mao Trạch Đông, chính họ là người chủ động gây ra chiến tranh, còn phía bên kia chỉ là bị động. Nếu bà muốn kêu gọi chấm dứt chiến tranh thì hãy kêu gọi bên chủ động tấn công hãy từ bỏ tham vọng chứ không phải kêu gọi những kẻ đang phải chống trả để tự vệ.
Các triết gia Tây Phương như Jean Paul Sart, André Gide cũng đã có một thời ủng hộ bạo lực đẫm máu của Staline, Mao Trạch Đông, Tito….. Nhưng rồi đến năm 1979 thì chính Jean Paul Sart đã hô hào cho một chương trình quyên góp, thuê những chiếc tàu đi vớt người Việt Nam tị nạn đang bị trôi dạt trên Biển Đông. Triết gia đã gặp những người Việt Nam tị nạn; và ông hiểu vì sao người ta phải tránh xa cái chế độ đó, kể cả bằng cái giá là sự chết. Còn Adré Gide thì sống trong ân hận không nguôi.

Cái sai, cái ác vẫn chưa qua

Bà Kiều Chinh cho rằng cái chế độ đó đã chấm dứt từ 25 năm về trước, bà cho rằng nó đã qua. Nhưng hiện nay, ngay khi bà đang ngồi nói chuyện với cháu của bà trong quán cà phê thì vẫn có 2 công an theo dõi bà. Vậy thì chuyện sẽ xảy ra như thế nào cho những người nói xấu chế độ trong cái quán cà phê đó?

Chỉ vì lỡ nói xấu chế độ tại một quán cà phê mà cha của bà phải lãnh cái án 5 năm tù, và anh của bà đã bị 5 năm tù vì tội chơi nhạc chính trị “ngoài luồng”; thì ngày nay Nguyễn Xuân Tụ bị tù vì tội nói xấu chế độ và Phạm Hồng Sơn cũng vào tù vì tội dịch tài liệu nói về nhân quyền của Hoa Kỳ

 

Chứng tỏ bà Kiều Chinh đã sai lầm khi bà cho rằng những chuyện đó đã qua.

Càng sai lầm hơn nữa là không những chuyện đó đang xảy ra trong hiện tại mà nó sẽ diễn ra trong tương lai bất tận.

Không phải là những chuyện oan khiên đơn giản mà còn có biết bao nhiêu oan khiên còn thê thảm hơn vậy nữa.

Nếu bà Kiều Chinh chịu khó xem tin tức hằng ngày tại Việt Nam thì bà sẽ biết hiện nay mỗi ngày có bao nhiêu bé gái Việt Nam bị bán sang nước ngoài để làm điếm. Hiện nay mỗi ngày có bao nhiêu người con gái Việt Nam cắn răng bước chân ra xứ lạ để làm vợ người ta với 9 rủi 1 may nhằm cứu vãn kinh tế gia đình. Thỉnh thoảng báo chí loan tin có những cô gái Việt Nam chịu nhục nhã, cởi quần áo cho khách buôn người xem xét như là xem xét một món hàng?

Thế nhưng không có một ai lên tiếng chịu trách nhiệm về những thảm cảnh đó.. Và cũng không ai dám lên tiếng bắt ai đó phải chịu trách nhiệm. Trong khi mọi người đều biết đây là trách nhiệm của những người cầm quyền. Nhưng rõ ràng những kẻ đang nắm quyền hiện nay đã có thái độ vô tư với những chuyện đó. Họ coi như nó không hề xảy ra trên cõi đời này. Thậm chí những nạn nhân đến cầu cứu họ thì họ lại đứng về phe kẻ ác mà hăm họa bịt miệng các nạn nhân. Vậy thì có nên truất phế cái chế độ vô nhân đó đi hay không?

Tha thứ cho kẻ cướp đã lấy những cái mà mình vứt bỏ?

Bà Kiều Chinh nói với phóng viên Orange County Register: “Tôi đã có một ngôi nhà đẹp tại Hà Nội và tôi mất nó. Tôi cũng đã có một ngôi nhà đẹp tại Sài Gòn và tôi cũng mất nó. Vì thế hiện nay tôi đang có một căn nhà khác, nhưng tôi sẽ chẳng quan tâm nếu tôi lại mất nó”.

Bà đã thản nhiên vứt bỏ những căn nhà của bà bởi vì bà kiếm ra nó dễ dàng quá, nó chỉ là một góc sự sản của bà. Sau khi vứt bỏ căn nhà ở chỗ này thì bà lại có một căn nhà khác tại chỗ kia to đẹp hơn, cho nên bà có thể bình thản khi nghĩ tới những lần mất nhà..

Không thể so sánh với niềm đau mất nhà của những người khác, nhất là những phụ nữ khác. Căn nhà của họ tuy không đáng giá là bao so với nhà của bà Kiều Chinh nhưng nó là máu, là thịt của họ. Họ đã nhịn ăn nhịn mặc, bắt cả chồng con dè xẻn để dồn vốn liếng mà tạo dựng lên căn nhà đó. Họ không đủ sức mua liền một lúc như bà Kiều Chinh. Mà họ phải đi gom từng viên gạch, từng hòn đá để lần hồi tạo dựng nên nó. Mới đầu chỉ là cái túp lều khiêm tốn, nhưng rồi với mồ hôi và công sức mới trở nên một ngôi nhà khang trang.

Họ thuộc từng viên gạch trong nhà, họ nhớ xuất xứ của từng thanh sắt đổ sàn bê tông và họ nhớ cả những lần điếng người lo chạy nợ để thanh toán tiền vật liệu hay tiền mua đất. Nhưng họ vẫn vui vì căn nhà đã thành hình trong tiếng cười của trẻ thơ, tiếng nô đùa hằng ngày của con trai, con gái của họ.

Nhưng họ lại không mất nhà một cách đơn giản như bà Kiều Chinh. Nói cho đúng ra là bà Kiều Chinh đã chủ động từ bỏ những ngôi nhà đó mà ra đi. Còn những người phụ nữ khác lại không được như vậy, họ bị đuổi ra khỏi nhà vào nửa đêm với mỗi người hai cái xách trên tay.

Họ ra khỏi nhà trong tiếng gào của mẹ già, trong tiếng khóc của con nhỏ, dưới họng súng của quân ăn cướp. Nửa đêm mẹ con, bà cháu chợt hốt hoảng thấy mình bơ vơ giữa gió lạnh, không biết đi về đâu, sống làm sao, trong khi không biết người chồng có còn sống trong trại tù hay không; hay là đã bị chôn sống trong một rừng hoang nào đó. Dĩ nhiên là những đứa bé cũng không thể nào quên.

Vậy thì ngày nay những người phụ nữ đó có nên trở về Việt Nam như bà Kiều Chinh hay không? Về để nhìn lại căn nhà của mình đang bị quân ăn cướp chiếm ngụ ? Về để nhìn con cháu mình đang còng lưng cúi đầu làm trâu ngựa cho quân gian tà? Về để thấy cảnh ăn chơi phè phỡn trên lưng của bà con thân thuộc của mình? !….

Bà Kiều Chinh mạnh miệng cho rằng con cháu sẽ phán xét giữa tinh thần tha thứ của bà với tinh thần hận thù của những ông sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa. Nhưng có lẽ không cần đợi đến con cháu. Chỉ cần nghe những lời tuyên bố được lập đi lập lại của bà Jane Fonda, rằng bà ta sẽ ân hận cho tới khi xuống mồ… thì đủ biết ai đúng ai sai.

Trước khi nói lên lời tha thứ cho CSVN thì bà Kiều Chinh đã có bao giờ nghĩ tới chuyện nói lên lời cám ơn những người đã đổ máu ra vì tự do, hạnh phúc của dân tộc Việt Nam hay chưa ? Và bà nghĩ bà có đủ tư cách để nói lên lời cám ơn họ hay không?

BÙI ANH TRINH

Monday, May 3, 2021

BILL & MELINDA GATE LY DỊ.


Bill & Melinda Gate ly dị


Last updated May 3, 2021

 

Bill và Melinda Gate 

Bill và Melinda Gates sẽ kết thúc cuộc hôn nhân sau 27 năm. Họ vừa thông báo trong một tuyên bố trên tài khoản Twitter.

“Sau rất nhiều suy nghĩ và cân nhắc rất nhiều về mối quan hệ của chúng tôi, chúng tôi đã đưa ra quyết định kết thúc cuộc hôn nhân của mình”, tuyên bố viết. Hai vợ chồng đã cùng thành lập tổ chức từ thiện, Quỹ Bill và Melinda Gates, vào năm 2000. Kể từ đó, quỹ này đã chi 53,8 tỷ USD cho loạt sáng kiến ​​liên quan đến sức khỏe toàn cầu, xóa đói giảm nghèo… “Chúng tôi đã nuôi dạy ba đứa con tuyệt vời và xây dựng một nền tảng hoạt động trên toàn thế giới để giúp tất cả mọi người có cuộc sống lành mạnh và hiệu quả”, tuyên bố viết. “Chúng tôi tiếp tục tin tưởng vào sứ mệnh đó và sẽ tiếp tục công việc cùng nhau tại quỹ, nhưng chúng tôi không còn tin rằng chúng tôi có thể phát triển cùng nhau như một cặp vợ chồng trong giai đoạn tiếp theo của cuộc đời.”

 

Bill và Melinda Gates gặp nhau vào năm 1987 tại Microsoft – công ty mà Bill Gates thành lập và lúc đó đang giữ chức Giám đốc điều hành. Họ kết hôn tại Hawaii vào năm 1994. Trong năm qua, vợ chồng Gates, thông qua quỹ của họ, đã tham gia cuộc chiến chống lại Covid-19 và nỗ lực phát triển và phân phối vaccine trên khắp thế giới. Tính đến tháng 12, tổ chức của họ đã cam kết cung cấp tổng cộng 1,75 tỷ USD cho ứng phó đại dịch toàn cầu.

 

Trong một bài viết đề ngày 24-4-2019, cây bút quen thuộc của New York Times Nicholas Kristof kể, Bill Gates đã tán tỉnh Melinda ở bãi đậu xe khi “sán” đến và hỏi rằng liệu cô có hẹn hò với ông sau hai tuần không. Cô từ chối. “Điều đó không đủ tự nhiên đối với tôi,” cô nói với Bill. “Hãy hỏi tôi khi đến gần ngày hẹn hơn.” Một hoặc hai giờ sau, Bill Gates gọi điện cho Melinda và mời cô đi chơi vào tối hôm đó: “Như thế này thì đủ tự nhiên chưa?”…

 

Bill và Melinda Gates là cặp vợ chồng không chỉ nổi tiếng thế giới về những hoạt động từ thiện của họ mà còn được xem là cặp vợ chồng mẫu mực thế giới.

 

TRĂM NĂM CÒN LẠI CHÚT NÀY (PHÙ VÂN)

 

TRĂM NĂM CÒN LẠI CHÚT NÀY

 

Thế là hết. ..
đến giờ ta từ tạ
Tôi về ngang qua lối ấy một chiều
Nắng nhạt quá , hoàng hôn thêm lặng lẽ
Bước chân buồn trong bóng đổ tịch liêu
Tôi vẫn biết. …
mùa xưa giờ đã hết
Hoàng hôn kia thơm ngả xuống phố rồi
Chẳng thể níu gót chân người viễn xứ
Thì cũng đành…gói giọt mắt tròn rơi….
Cho tôi gửi hoa vàng về bên đó
Trải rong rêu phủ kín chỗ xưa nằm
Để tôi biết một điều không thể khác
Rằng bóng người. …
cũng hóa đá…trăm năm. ..

 

Phù Vân

 


ÔI GIẢI PHÓNG (NGƯ SĨ)

 

ÔI GIẢI PHÓNG....!

 

"Giải Phóng" tới đâu dân tình hoãng chạy

Bỏ lại sau lưng  nhà cửa ruộng vườn

Gồng gánh trên vai  chắt chiu năm tháng

Cộng Sản đến rồi.....lìa bỏ quê hương.....!

 

Ngày tang tóc điêu linh theo vận nước

Con tàu chìm trước cơn bão phong ba

Phòng tuyến vỡ, ôi quê hương tan nát...!

Pháo giặc thù  cày nát cả   thịt da.........

 

Chúng "giải phóng" mạng người như cỏ rác

Mũ cối  dép râu  dẫm nát  thị thành

Phố xá tan hoang  gót giầy quân giặc

Nón tai bèo  phủ lấp  tuổi  xuân xanh.........!

 

Chúng xóa sạch trơn  một nền Văn Hóa

Đốt sách  bôi đen  lịch sử ngàn năm

Chúng  tôn thờ  Mác  Lê-Nin  vĩ đại......

Ca ngợi  giặc Tàu  quì  bái  ngoại xâm

 

Bốn mốt năm sau dân còn tháo chạy

Thoát  khỏi "Thiên Đường" lao động Ô-Sin

Cướp đất  thu nhà màn trời chiếu đất

Khắp nẽo đường bán vé số  ăn xin.......!

 

Ngư Sĩ

4-2021

 

HÌNH ẢNH ĐẦU TIÊN TÀU NGẦM INDONESIA VỠ LÀM BA Ở ĐÁY BIỂN, 53 THỦY THỦ THIỆT MẠNG (THU HẰNG/ BÁO TIN TỨC -THEO STRAITSTIMES, CNN)

 Hình ảnh đầu tiên tàu ngầm Indonesia vỡ làm ba ở đáy biển, 53 thuỷ thủ thiệt mạng

        

Hình ảnh đầu tiên tàu ngầm Indonesia vỡ làm ba ở đáy biển, 53 thuỷ thủ thiệt mạng


Hải quân Indonesia đã tìm thấy chiếc tàu ngầm KRI Nanggala-402 vỡ làm ba mảnh ở độ sâu gần 840m, đồng thời xác nhận thảm kịch khiến toàn bộ 53 thành viên thuỷ thủ đoàn thiệt mạng.

Chú thích ảnh

Một phần xác tàu ngầm KRI Nanggala được tìm thấy hôm 25/4. Ảnh: AP/Hải quân Indonesia


Thông báo đưa ra ngày 25/4 của Hải quân Indonesia làm tiêu tan hy vọng của hàng chục gia đình đã cầu nguyện cho một phép màu sau khi các quan chức hải quân trước đó một ngày để ngỏ khả năng có thể có người sống sót trong thảm họa tàu ngầm đầu tiên của đất nước vạn đảo.

Tư lệnh quân đội Indonesia, Đại tướng Hadi Tjahjanto và Tư lệnh hải quân Indonesia, Đô đốc Yudo Margono chiều 25/4 thông báo đã xác định được vị trí các mảnh vỡ của tàu ngầm KRI Nanggala-402 ở đáy biển ngoài khơi đảo Bali. Toàn bộ 53 thành viên thủy thủ đoàn đã thiệt mạng. Theo ông Yudo, con tàu 44 tuổi này đã vỡ thành 3 phần.

Tàu KRI Nanggala-402 mất tích hôm 21/4 trong một cuộc tập trận phóng ngư lôi. Xác tàu được tìm thấy sau vài ngày nhờ triển khai các công nghệ định vị tối tân.

Đại tướng Hadi Tjahjanto cho biết thông qua hình ảnh chụp được từ tàu hỗ trợ hải dương học (BHO), lực lượng Hải quân Indonesia đã nhìn thấy các bộ phận của tàu ngầm KRI Nanggala 402 bao gồm thân tàu, đuôi tàu cũng như các bánh lái ngang và dọc tách rời nhau. Như vậy, tàu đã bị vỡ ra ít nhất thành 3 phần.

Hải quân Indonesia cũng đã chụp được hình ảnh mỏ neo cùng với bộ quần áo cứu hộ đã được lấy ra khỏi hộp "như thể nó sắp được mặc”.

Chú thích ảnhHình ảnh mỏ neo của con tàu. Ảnh: AFP/Getty Images

Chú thích ảnhQuân đội Indonesia xác nhận toàn bộ 53 thành viên thuỷ thủ đoàn đã thiệt mạng. Ảnh: EPA


Tướng Tjahjanto cho biết một robot dưới nước trang bị camera và được triển khai bởi tàu MV Swift Rescue của Singapore đã cung cấp hình ảnh về xác tàu, trong khi tàu KRI Rigel của Indonesia đã rà quét khu vực nghi tàu chìm bằng cách sử dụng sonar đa tia và từ kế.

Ông Tjahjanto nói: “Dựa trên bằng chứng xác thực này, chúng tôi có thể kết luận rằng tàu Nanggala 402 đã chìm và tất cả các thuyền viên đều đã tử vong”.

“Do đó, với tư cách là chỉ huy quân sự, tôi tuyên bố 53 thành viên thủy thủ đoàn của Nanggala đã chết. Những người lính giỏi nhất đã tử nạn trong khi thực hiện nhiệm vụ của họ ở vùng biển phía bắc Bali. Thay mặt toàn thể quân đội, tôi gửi lời chia buồn sâu sắc nhất tới gia đình các liệt sĩ”, Tướng Tjahjanto nói.

Chú thích ảnhBản đồ vị trí tàu KRI Nanggala-402 đắm ở eo biển Bali, Indonesia. Ảnh: CNN

Chú thích ảnhMột trong những hình ảnh về xác tàu đắm do Hải quân Indonesia công bố. Ảnh: AP 

Chú thích ảnh

Trong số những vật được thu hồi trước đó từ tàu Nanggala-402 có một phần của hệ thống ngư lôi và một lọ dầu mỡ dùng để bôi trơn các kính tiềm vọng. Lực lượng tìm kiếm cũng phát hiện một tấm thảm cầu nguyện thường được sử dụng ở Indonesia, quốc gia Hồi giáo đông dân nhất thế giới.

Chú thích ảnh

Chú thích ảnhHải quân Indonesia công bố bộ đồ thoát hiểm được tìm thấy từ tàu ngầm Nanggala-402. Ảnh: Reuters 


Bên cạnh các lực lượng trong nước, một số quốc gia như Australia, Mỹ, Singapore và Malaysia đã hỗ trợ Indonesia trong việc tìm kiếm tàu ngầm.

Tàu ngầm KRI Nanggala-402 nặng 1.395 tấn, do Đức chế tạo vào năm 1977, được đưa vào phục vụ trong Hải quân Indonesia từ năm 1981. Con tàu từng trải qua một cuộc duy tu kéo dài 2 năm tại Hàn Quốc, hoàn tất năm 2012.

Indonesia hiện đang sở hữu hạm đội 5 tàu ngầm Type 209 do Đức chế tạo và đã lên kế hoạch triển khai ít nhất 8 chiếc vào năm 2024.

Chú thích ảnhTàu ngầm chạy diesel KRI Nanggala-402 của Indonesia.


Những năm gần đây, Indonesia, quần đảo gồm 17.000 hòn đảo lớn nhỏ, đã đối mặt với những thách thức hàng hải ngày càng gia tăng, trong đó có một loạt sự cố liên quan đến các tàu Trung Quốc ở gần quần đảo Natuna.

Thu Hằng/Báo Tin tức (Theo Straitstimes, CNN)


Sunday, May 2, 2021

THÁNG TƯ RỒI ĐẤY (NGÔ MINH HẰNG)

 

THÁNG TƯ RỒI ĐẤY


Tháng Tư, lại tháng Tư rồi đấy
Bốn sáu năm sao hóa ngắn - dàỉ
Dài bởi ta chờ ngày phục quốc 
Ngắn vì ta để ước mơ phai 
*
Ngắn vì ta chạy theo nhung gấm
Theo bả phù hoa, bẫy bạo cường
Bỏ mặc quê mình cho Việt cộng
Dâng rừng đổi biển bán quê hương 
*
Ngắn vì ta bỏ rơi nguồn cội
Thành Mỹ thành Tây ở xứ người 
Áo gấm xênh xang tìm cỏ biếc
Chẳng từ con cháu tuổi đôi mươi!
*
Ngắn vì ta mắc vòng lừa bịp
Ngân quỹ thời gian bị cạn dần
Mà chẳng nhìn ra loài phản tặc
Lại tôn minh chủ, nguyện vong thân !
*
Ngắn vì ta bị ai bưng miệng
Nên đã không còn biết nói năng
Nếu nói, được bao lời chính nghĩa
Bao câu nhân bản, mấy công bằng ?
*
Ngắn vì ta chẳng ngăn con cháu
Để vết chân xưa chúng bước vào
Chất xám, nhiệt tình và tuổi trẻ
Bị người vắt cạn vẫn chiêm bao !!!
*
Tháng Tư, lại tháng Tư rồi đấy
Quê mẹ than ơi lệ vẫn trào 
Vẫn những mỹ từ không có thật
Bao giờ mới sạch bọn cờ sao !?
*
Bao giờ mới sạch phường vong bản
Để nước dân ta được vẹn toàn
Để chẳng còn lo rồi Hán hoá
Hỡi nòi giống Việt, hỡi nhà Nam !!!

 

 

Ngô Minh Hằng 

 


VỀ BẾN XUÂN XƯA (MƯỜNG MÁN)

 

VỀ BẾN XUÂN XƯA

 

Áo biếc xưa về qua bến tạnh
Ngày xuân tóc mới chớm ngang vai
Chị đi thoáng chút hương xoan muộn
Sóng sánh nghiêng lòng bao gã trai

 

Khăn đào xưa đùa cùng gió nội
Theo người qua trăm chặng lao đao
Chị gánh sương đi từ hừng sáng
Khuya về, vai nặng gánh trăng sao

 

Cậu bé ngày xưa thường tha thẩn
Ôm đàn ra bến hát nghêu ngao
Đón chị, đón quà, và đón cả
Vòng tay thơm gió bụi ngọt ngào

 

Hương xoan nay đã xa vời vợi
Thuyền cũ đi về vắng bóng ai
Lênh đênh trên bến vần thơ trắng
Nhuộm áo khăn xưa màu trăng phai.

 

Mường Mán


NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT TRƯỚC KHI CHUYỂN ĐẾN FLORIDA (NG. TR)

 Những điều cần biết trước khi chuyển đến Florida

 

 (Grow.com) – Thuế rẻ ở Florida có thể làm giảm chi phí sinh hoạt, nhưng còn nhiều điều cần xem xét. Dưới đây là danh sách những điều cần suy nghĩ trước khi chuyển đến tiểu bang này.

Nhiều người đang muốn né mức thuế cao ở tiểu bang của họ bằng cách chuyển đến Florida. Theo phúc trình Miami năm 2020 của International Sales Group, mỗi ngày có khoảng 950 người Mỹ đổ xô đến Florida trước đại dịch. Trong đó chiếm số lượng lớn là từ các tiểu bang đắt đỏ hơn như California, New Jersey, và New York.

 

Bên trong một căn nhà rao bán ở Punta Gorda, Florida, có giá khoảng $500,000. (Hình: Kerry Sheridan/AFP via Getty Images)

 

Florida vừa có thời tiết đẹp và vừa có mức thuế hấp dẫn. Cư dân ở đó không phải trả thuế thu nhập tiểu bang và thuế địa ốc. Họ trả thuế địa ốc ít hơn 1% trong khi các tiểu bang phổ biến khác phải trả hơn 2%. New Jersey, nơi có 72 người chuyển đến Florida mỗi ngày, có tỷ lệ cao nhất chiếm 2.47%.

Nhưng, Florida không phải là nơi duy nhất có thuế thấp. Thực tế nó xếp thứ 5 trong danh sách các tiểu bang có tổng gánh nặng thuế thấp nhất của WalletHub, với thuế chiếm 6.8% thu nhập của cư dân. Alaska, Delaware, Tennessee và Wyoming đều xếp hạng cao hơn.

 

Nếu bạn đang có ý định chuyển ra khỏi tiểu bang để tiết kiệm tiền, hãy nhớ rằng mặc dù thuế rẻ có thể làm giảm chi phí sinh hoạt, nhưng cũng có những cân nhắc tài chính khác cần tính đến.

Bảo đảm việc làm trước khi chuyển đếnĐại dịch COVID-19 đã thay đổi cách thức sử dụng lao động và nhiều người đang làm việc tại nhà. Điều đó có nghĩa là thậm chí có thể không cần phải sống trong cùng bang đang làm việc.

Nhưng nếu không thể làm việc từ xa và không có hợp đồng nghiệp, bạn nên tìm một người trước khi chuyển chỗ ở.

Jay Parker, giám đốc điều hành của Douglas Elliman, cho biết: “Tôi kỳ vọng người trẻ hơn và muốn di chuyển, điều đầu tiên và quan trọng nhất là có việc làm khi họ đến nơi, hoặc có thể vượt qua khoảng thời gian cần thiết để có việc làm.”

Ông nói: “Nguồn thu nhập ổn định có thể thúc đẩy cơ hội thành công. Bất kể bạn đang thuê hay mua nhà, có một công việc có thể giúp bạn tiết kiệm và dễ dàng hơn trong việc bảo đảm nhà ở.”

 

Trước tiên hãy nghĩ đến việc thuê nhà

Các chuyên gia khuyên nên thuê nhà trong một khoảng thời gian nếu chuyển đến một tiểu bang mới.

Mark La Spisa, nhà kế hoạch tài chính và chủ tịch của Vermillion Financial Advisors, nói với Grow: “Nên thuê trong năm đầu tiên.” “Nếu mua nhà, tính linh hoạt bị giảm. Khi có ý định chuyển đến một nơi mới, bạn cần có sự linh hoạt để tìm hiểu xung quanh.”

Việc thuê nhà cho cơ hội để thử nghiệm các khu cư dân khác nhau trước khi muốn định cư tại một nơi nào đó. Thomas E. Murphy, giám đốc điều hành của Murphy & Sylvest Wealth Management ở Texas, cho biết những người đang chuyển nhà không nên mua nhà nếu có khả năng họ sẽ phải tiếp tục chuyển nhà sau ba năm nữa.

“Bạn không có khả năng thu hồi chi phí đóng giao dịch của mình” ông nói.

Vào năm ngoái, các khoản phí đó trung bình là $5,749 cho một ngôi nhà biệt lập, theo số liệu từ công ty dữ liệu ClosingCorp. Gấp đôi so với số tiền tiết kiệm được của người Mỹ từ 34 tuổi trở xuống.

Cân nhắc phẩm chất cuộc sống

Chuyển đến một tiểu bang mới không chỉ là tiết kiệm tiền. Điều quan trọng là lý do đáng sống.

Parker nói, dù trong một tiểu bang nhưng mỗi nơi mỗi khác. “Một số khu vực có tính thành thị hơn và một số khu vực mang tính cộng đồng hơn. Những nơi khác thưa thớt hơn và có tốc độ chậm hơn.”

 

Ngay cả những thành phố có quy mô tương tự ở các bang khác nhau cũng có thể có những nền văn hóa rất khác nhau.

Ví dụ, nơi chuyển đến ít phương tiện công cộng. Vì vậy, bạn có thể chuyển sang lái xe là chủ yếu. Điều này ảnh hưởng đến thời gian rảnh và ngân sách. Bạn có thể thấy rằng tiểu bang mới có cuộc sống về đêm hoặc khung cảnh xã hội ít sôi động hơn.

Trước khi chuyển đến “hãy dành thời gian để tham khảo phong cách sống của bạn và xem liệu nó có phù hợp với các yếu tố khác nhau trong một cộng đồng mới hay không.” (Ng.Tr)  

Saturday, May 1, 2021

TIN BUỒN: PHU QUÂN CHỊ NGUYỄN THỊ HOÀNG ÁNH QUA ĐỜI

 


Nhận được tin Phu Quân của chị Nguyễn Thị Hoàng Ánh (Tino):


Anh NGUYỄN ĐỨC TIẾN

Pháp Danh Thánh Phúc


Đã qua đời ngày 25 tháng 4, năm 2021,

Tại Orange County, California, USA, 

HƯỞNG THỌ 68 TUỔI


Xin chia buồn cùng chị Hoàng Ánh và tang quyến; 

nguyện xin hương linh anh Nguyễn Đức Tiến sớm được tiêu diêu nơi cõi vĩnh hằng. 





Tang gia đồng khấp báo:

Hoàng Ánh, Tú Anh, và Tayson.