Friday, December 30, 2016

HƯƠNG CAU (Đặng Kim Côn)


Kính thưa quý thầy cô & các anh chị,

Thukỳ nhớ không rõ lắm mấy câu trong bài thơ “Khói Trắng” của Kiên Giang

Nhớ mùa cau trổ trong vườn cũ
Mẹ quét lá vàng ủ lấy phân
Khói trắng lên trời như tóc bạc
Con ngỡ khói tóc quyện mây Tần …

Hôm nay nhà thơ Đăng Kim Côn gời đến bài thơ “Hương Cau” hình ảnh Tuy Hòa với những cây cau thật cao và gầy tạo nên nét thanh tú, và thân cau luôn có giây trầu quấn quít bên nhau; đó là hình ảnh mà Thukỳ hình dung ra được, hoa cau rất thơm một mùi hương dịu dàng, thanh thoát…

Bây giờ còn đâu những ngày hè về quê lang thanh trong vườn cau, để ngửi lại mùi hương cũ, dù trên mái tóc mẹ già cũng quyện lấy mùi hương.  Xa quê rồi thì cái mùi hương cũng nhớ và trân quý, biết bao giờ con được trở lại vườn xưa trong thanh bình gió lộng để cùng nhau đi dạo lại vườn cau xưa, cảnh đẹp tự nhiên mà biết bao giờ gặp lại, có chăng chỉ là trong giấc mơ thôi… Tuy Hòa yêu dấu.

Xin trân trọng gởi đến bài thơ: “Hương Cau” của thi sĩ đất Phú.

Trân trọng,
Thukỳ.






Hương Cau

Gặp lại Tuy Hòa không gợn lúa
Quần trên gối, xoắn, thoáng chào mau
Nụ cười sóng sánh thơm bờ mạ
Không lời, cũng đủ ngọt ngào sao.

Gặp lại Tuy Hòa không thấy biển
Hương cau canh cánh sóng trong lòng
Lá trầu thiên lý say bùn đất
Nghe hồn ai đổi một dòng sông

Gặp lại Tuy Hòa hoa cau rụng,
Bồi hồi nắng sớm chạnh sương khuya
Một đi như nước qua cầu vội
Ngơ ngác ngàn khơi chẳng hẹn về.

Hương cau, hương cau rộn rã qua
Bao nhiêu thơm đủ một Tuy Hòa
Quê người hiu hắt vầng trăng lạnh
Xao xuyến hàng cau tiếng bước xa.

Ngan ngát lưng trời mùi cố quận
Tách trà lờ lững nụ cười trôi
Lấp lánh Tuy Hòa chao đáy tách
Thoang thoảng hương cau một góc trời.

Đặng Kim Côn
Tháng 07/09
Post a Comment