Friday, December 23, 2016

CHA TÔI (Phạm Cao Hoàng)

Kính thưa quý thầy cô & các anh chị,

Thật là một vinh dự cho Thukỳ được các anh chị cựu Hoc sinh Phú yên dành nhiều tình thân ái, những bài thơ văn gởi đến cho blog để nói lên sự ủng hộ cho một người “con gái” Phú Yên, tự biên tự diễn dù còn nhiều non nớt từ hình thức đến nội dung, nhưng luôn cố gắng, và mục đích chính đem tin tức vui buồn chia sẻ đến thầy cô anh chị khắp nơi, Thukỳ xin hết lòng cám ơn và tự hứa sẽ làm tốt hơn nếu có thể trong khả năng của chính mình. Xin đón nhận sự đóng góp và chỉ dạy thêm từ quý thầy cô & các anh chị.

Hôm nay Thukỳ xin hân hạnh giới thiệu đến thầy cô & các anh chị anh Phạm Cao Hoàng, hiện đang sống tại Virginia là một cựu học sinh Nguyễn Huệ từ năm (1961-1967). 

Trước và sau 1975, anh từng dậy học ở Phú Yên khoảng (1970-1972), Bình Thuận và Lâm Đồng.

Anh viết nhiều sách và thơ văn… Trước 1975 đã xuất bản 2 tác phẩm, và sau khi định cư tại Mỹ anh cho ra mắt thêm 3 tác phẩm rất nổi tiếng, và được nhiều người ủng hộ.

Chim Về Núi Nhạn hân hạnh được anh góp mặt, và hôm nay Thukỳ xin giới thiệu đến quý thầy cô và các anh chị bài thơ thật cảm động của anh: “Cha Tôi” và anh cũng nhắc đến quê hương Tuy Hòa yêu dấu.  Hy vọng anh sẽ tiếp tục ủng hộ, và cho phép đăng những bài văn thơ của anh để chia sẻ với tất cả thầy cô anh chị trên khắp bốn phương.

Chân thành cám ơn sự đóng góp của anh Phạm Cao Hoàng và tất cả các anh chị đã mến thương, cùng tất cả các độc giả khắp nơi.

Trân trọng,
Thukỳ.





và bài thơ tôi viết đêm nay
là bài thơ sau bốn mươi năm
kể từ hôm vượt đèo Ngoạn Mục xuống Sông Pha
chạy ra Tuy Hòa
trở vô Sài Gòn
và nhận tin cha tôi đã chết
ông qua đời khi chiến tranh kết thúc
để lại trần gian nỗi nhớ khôn nguôi  
để lại đàn con trên quê hương tan tác   
để lại trong tôi vết thương mang theo suốt cuộc đời

bốn mươi năm rồi con vẫn nhớ, cha ơi!
ngày mùa đông cha mặc áo tơi ra ruộng
ngày nắng lửa cha gò mình đạp lúa
những sớm tinh mơ cùng đàn bò lầm lũi đi về phía bờ mương
rồi mùa thu cha đưa con đến trường
con thương ngọn gió nồm
mát rượi tuổi thơ những ngày đầu đi học
đi ngang qua Duồng Buồng bọn nhỏ trong thôn vẫn thường trêu chọc:
chiều chiều ngọn gió thổi lên
học trò Thầy Bốn Ngạnh chẳng nên đứa nào
thương cha một đời lận đận lao đao
cầm lấy chiếc cày để tay con được cầm cuốn sách
thương chiếc áo cha một đời thơm mùi đất
thương đất quê mình thơm mãi mùi hương
rồi mùa thu cha đưa con đến trường
con thương những con đường
cha đã dẫn con đi về phía trước
con vẫn còn đi sao cha đành dừng bước
bốn mươi năm trời con thương nhớ, cha ơi!

Phạm Cao Hoàng
March 22, 2015




Post a Comment